Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 27-28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27

Mâu thuẫn

Từ khi đi làm, Diệp Tri Thu không cần đồng hồ báo thức, cô đã quen tỉnh giấc vào một thời gian nhất định. Cô mở mắt, nhìn vào những bông hoa đơn điệu trên tường nhà, rồi lại quay sang nhìn khuôn mặt đã quen thuộc bên cạnh. Hứa Chí Hằng thở đều đều và sâu, một cánh tay đang để trên eo cô. Giường của cô chỉ rộng một mét bốn mươi, theo lời của Hứa Chí Hằng thì hai người ngủ trên giường này chắc chắn không thể thỏa mái được, nhưng lại rất thích hợp cho những đôi đang yêu.

Tối qua uống quá nhiều, hình như hành động có vẻ buông tuồng quá, cô mơ hồ nghĩ lại, hai má nóng ran. Vòng tay anh ấm áp quá nên cô không nỡ động đậy, chỉ chăm chú nhìn anh, đôi mày rậm, cái miệng khi mỉm cười có nét tự tin lúc này đang hé mở, cằm vuông vức lún phún râu, khuôn mặt bình thản ấy khiến tâm trạng đang xao động của cô cũng trở nên thư thái.

Cô khẽ lách qua người anh, xuống khỏi giường, mới phát hiện quần áo của hai người vứt bừa bãi khắp sàn nhà. Cô không thể nhớ nổi đêm qua hai người đã quấn lấy nhau từ sofa lên giường như thế nào. Cô nhặt hết quần áo trên sàn nhà lên, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng tắm.

Nhìn thấy vết hôn trên cổ, mặt cô bỗng ửng đỏ. Cô chưa bao giờ có những phút giây cuồng nhiệt đến vậy, nhưng khi thấy sự nồng nhiệt của Hứa Chí Hằng, cô không thể kìm được lòng mình. Nghĩ lại cảnh tượng tối qua, thấy toàn thân nóng bừng, tim đập thình thịch, cô vội lấy khăn lau mặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô đánh răng,trang điểm nhanh chóng rồi lấy túi xách đi ra khỏi nhà.

Bên ngoài mưa đã tạnh nhưng trời vẫn còn rất âm u. Diệp Tri Thu gọi một chiếc taxi đến công ty, thấy Thẩm Tiểu Na cũng lái chiếc CRV Toyota màu trắng vào đến bãi đỗ xe. Ngay cả khi người bảo vệ chào, khuôn mặt cô ta vẫn hiện vẻ lạnh lùng. Cô đại tiểu thư này kịch liệt phản đối chuyện đi làm vào thứ Bảy, nên đừng nói đến chuyện cô ta đi làm đúng giờ. Thẩm Tiểu Na xuống xe chào Diệp Tri Thu, hai người cùng đi về phía văn phòng. “Chị Thu Thu, hôm qua tôi đã nói chuyện với mẹ rồi”.

Diệp Tri Thu “ồ” lên một tiếng nhưng thực ra không quan tâm lắm.

“Tôi định hôm nay sẽ chính thức nói chuyện với bố, nhưng thấy khó có thể đưa ra lý do thuyết phục, vì thế chị phải giúp tôi.”

Lúc này Diệp Tri Thu mới định thần lại, nghi ngờ nhìn cô ta: “Lẽ nào mẹ cô chưa nói rõ lý do với cô?”

“Khi tôi hỏi mẹ, có phải quyết định của bố làm khổ mẹ không, mẹ liền ôm lấy tôi khóc, sau đó bắt đầu ôn nghèo kể khổ, kể lể từ lúc mới bắt đầu đi bán quần áo.” Thẩm Tiểu Na cười khổ: “Tôi cũng không biết vì sao bỗng nhiên mẹ lại như vậy, đến mức chẳng nói rõ được cái gì, nhưng mẹ đã quan tâm đến chuyện này như vậy, nhất định tôi sẽ giúp bà.”

Diệp Tri Thu không ngờ một người ngày thường luôn nhanh trí như Lưu Ngọc Bình lại kích động đến vậy, nghĩ kỹ thì âu cũng do tình cảm mẹ con đã làm bà cảm động. Cô nói: “Thực ra lý do thì tôi đã nói hết từ hôm qua rồi, nếu cô muốn nói chuyện với Tổng giám đốc Thẩm, nhất định phải nhắc đến việc cần một chính sách tiêu thụ chắc chắn để làm ổn định đội ngũ đại lý, năm nay đối với Tín Hòa vấn đề này cực kỳ quan trọng”.

Thực ra cô không thể nói gì nhiều, không biết tại sao Thầm Gia Hưng lại quyết định như vậy, nhu cầu của ông ta về tiền mặt bức thiết đến mức nào, kết quả đàm phán giữa những người trong gia đình họ ra sao, một tổng quản lý ăn lương quèn như cô nhúng tay vào thì thật là ngốc nghếch. Chẳng qua là do thói quen lo lắng và ý thức tự bảo vệ mình đã khiến cô làm như vậy.

Đang nói chuện thì Diệp Tri Thu có điện thoại, cô cầm lên xem, là điện thoại của Chí Hằng, cô xin lỗi Thầm Tiểu Na rồi vào phòng nghe điện thoại.

“Tỉnh dậy mà bóng người cũng chẳng thấy đâu, anh đang nghi ngờ có phải tối qua mình đã nằm mơ không đây”, giọng của Hứa Chí Hằng pha chút hài hước khiến cô đỏ lựng mặt.

“Em phải đi làm”. Cô nói khẽ.

“Ông chủ của em chẳng thương người chút nào cả, có lẽ anh phải đến Bộ Lao Động để kiện ông ấy mới được.”

Diệp Tri Thu lắc đầu cười, nếu vào thời điểm khác chắc cô sẽ nghỉ làm, nằm trong vòng tay anh để hưởng thụ tiếp những giây phút tuyệt vời. Nhưng hôm qua ông chủ vừa tuyên bố chính sách đại lý mới có tính ảnh hưởng như thế, nếu hôm nay cô không đi làm thì bà chủ sẽ nghĩ ra những lòi nói đại loại như là: Đừng đập vỡ bát cơm của tôi.”

 

“Thì thử lười nhác một ngày xem nào”, giọng anh thật ấm áp. “Tin anh đi, em cần được nghỉ ngơi”.

“Chẳng lẽ em lại đi nói với ông chủ là tối qua tôi ngủ quá ít nên hôm nay không đến được à?”

Hứa Chí Hằng nén cười: “Sau này nếu có nhân viên nào xin nghỉ với lý do ấm ớ như vậy thì anh sẽ hiểu ngay hàm ý trong đó, nhất quyết anh sẽ cho nhân viên ấy nghỉ ngay.”

Mặt Diệp Tri Thu càng ửng đỏ, cảm ơn trời vì chỉ có một mình cô trong văn phòng.

“Hết giờ làm buổi chiều anh đến đón em nhé! Em đi ăn cơm cùng bạn anh luôn.”

“Vâng!”

Ngắt điện thoại Hứa Chí Hằng mỉm cười, anh gối đầu lên cánh tay, nhìn lên trần nhà ngẫm nghĩ. Anh không ngờ một cô gái luôn bình tĩnh như Diệp Tri Thu mà cũng có lúc cuồng nhiệt đến vậy. Trước kia, cô chỉ đáp lại sự nhiệt tình của anh bằng sự bảo thủ pha chút ngượng ngùng không bao giờ chủ động. Nhưng đêm qua cô cuồng nhiệt, kích động đến mức anh không tưởng tượng nổi.Lúc cao trào,  anh cảm thấy như có những vòng khói tỏa bay mờ trước mắt, khuôn mặt luôn trầm tĩnh ấy trở nên xinh đẹp, gợi tình đến mức kinh ngạc.

Những phút ân ái ấy trôi qua trong mê đắm. Buổi sáng anh thức dậy, cô đã lặng lẽ đi làm từ khi nào rồi. Căn phòng như lại đâu vào đấy, quần áo của anh được vắt cẩn thận trên sofa. Đúng là một cô gái lý trí, cho dù say rượu, cho dù cuồng nhiệt cả đêm nhưng cũng không quên việc cần làm. Nghĩ đến đây, anh không khỏi chạnh lòng.

Dù không phải là người thích suy đoán nhưng anh không thể không suy nghĩ. Biểu hiện đêm qua của Diệp Tri Thu chắc chắn không phải là vô duyên vô cớ. Lúc mềm yếu, lúc hoang dại, lúc vui lúc buồn như vậy là do đám cưới của người tình cũ hay do lời cầu hôn của một kẻ si tình mà anh không biết mặt? Một cô gái luôn tự chủ trong mọi hoàn cảnh bỗng có thái độ như thế chắc chắn là có nguyên nhân nào đó.

Năm giờ chiều, Hứa Chí Hằng lái xe đến gần chỗ cô làm rồi đỗ lại bên đường, chỉ một lát sau đã thấy Diệp Tri Thu qua gương chiếu hậu. Cô mặc chiếc áo lụa thêu màu xanh thẫm một chiếc quần ống rộng màu trắng, trang điểm có vẻ tươi vui hơn ngày thường nhưng cái dáng đi ấy mang nét buồn bã. Cô đi đến gần nhưng nét mặt không để ý đến anh, lông mày hơi nhíu lại, chắc là trong lòng đang có tâm sự gì đây. Hứa Chí Hằng nghĩ anh chẳng bao giờ hiểu được hết những gì cô đang nghĩ, cho dù là sau cuộc ái ân mặn nồng tối qua.

Đúng là Diệp Tri Thu đang cảm thấy phiền muộn. Bốn giờ chiều, Lưu Ngọc Bình gọi điện thoại đến: “Tôi đã hẹn Tổng giám đốc Thẩm, ông ấy sẽ đến ngay. Tiểu Diệp, cô nói đúng, tôi nên bàn bạc trước với cô về chính sách bán hàng rồi mới quyết định. Lát nứa chúng ta sẽ bàn bạc với Tổng giám đốc Thẩm về vấn đề này, không thể làm lỡ Hội chợ đặt hàng tuần sau được”.

Cô nghĩ, cuối cùng vẫn không thoát được, vẫn bị mắc vào chuyện riêng của ông bà chủ. Thẩm Gia Hưng đâu phải là người dễ thuyết phục, nếu không trong cuộc họp hôm qua ông ấy đã không tuyên bố chắc nịch như thế. Kỳ thực cô chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cả ngày hôm nay ngoài việc xử lý những công việc thường ngày, cô còn tranh thủ đánh giá ảnh hưởng có thể xảy ra, thậm chí dự đoán tình hình hoàn thành nhiệm vụ cuối năm. nhưng có lẽ Lưu Ngọc Bình sau khi suy nghĩ lại vẫn không dám mạo hiểm ra mặt.

Cũng may mà có sự chuẩn bị trước, cô nhanh chóng mở máy tính ra, chỉnh sửa lại nội dung của bản báo cáo đánh giá tình hình, sau đó đến văn phòng của Lưu Ngọc Bình. Thẩm Tiểu Na cũng đã có mặt ở đó, cô ta không nói câu nào mà chỉ hí hoáy với chiếc điện thoại.

Một lúc sau Thẩm Gia Hưng đến, khuôn mặt đầy vẻ khó chịu. “Tối nay tôi còn phải tiếp khách, gọi tôi đến làm gì?”

Lưu Ngọc Bình nhìn Diệp Tri Thu, cô đã có chủ định từ trước, nhất định không được nói gì vội, Thẩm Tiểu na nói: “Bố, chúng ta nên bàn bạc một chút, con thấy lúc này mà thay đổi chính sách thì có thể sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến việc tiêu thụ hàng hóa.”

Thẩm Gia Hưng lạnh lùng quay sang nhìn Lưu ngọc Bình, ông nói: “Những điều tôi nói cô hoàn toàn bỏ ngoài tai đúng không? Lại còn vận động Thẩm Tiểu Na chống đối tôi nữa.”

Lưu Ngọc Bình tức giận: “Anh không nghe lời tôi thì thôi, hà tất tôi phải lôi kéo con gái làm gì? Hơn nữa Tiểu Na bây giờ cũng là một thành viên của công ty, sau này chúng ta già rồi, công ty sẽ do nó tiếp quản, nó đương nhiên có quyền phát biểu ý kiến về các chính sách của công ty. Bây giờ tình hình của Tín Hòa như thế nào anh còn không rõ sao? Làm gì đủ sức để anh giầy vò nữa.”

“Hồi tôi quản lý Tín Hòa, tình hình Tín Hòa không như bây giờ. Tôi đã giao một nhà máy làm ăn phát đạt cho cô, cô xem xem, trong vòng hai năm, cô đã biến nó thành thế nào đây?”

Những lời này nói ra quả là hơi quá đáng, lúc đầu Thẩm Gia Hưng chỉ quản lý mảng thị trường ở công ty, đúng là ông ta giải quyết công việc rất tốt, nhưng hồi đó thị trường thời trang đâu có cạnh tranh khốc liệt như bây giờ, lãi xuất ngân hàng cũng cao hơn rất nhiều, thậm chí có lúc phải còn phải trả một món lãi kếch xù, lúc đó may mà Tín Hoà có cơ sở vững chắc nên mới duy trì được tình trạng ổn định như hiện nay.

Lưu Ngọc Bình nghẹn lời, Thẩm Tiểu Na bực bội nói: “Đây là công ty, chúng ta đang bàn chuyện của công ty, đừng như ở nhà nữa, động một tí là cãi nhau. Bây giờ còn nhắc lại chuyện ngày xưa làm gì. Bố, bố đã quyết định làm bất động sản rồi thì tốt nhất đừng nhúng tay vào chuyện của bên thời trang nữa”.

“Tiểu Na, chuyện người lớn con đừng có cãi, chủ tịch Hội đồng quản trị của công ty thời trang này vẫn là bố, đương nhiên bố có quyền quyết định về mặt kinh doanh”.

Lưu Ngọc Bình cười lạnh lùng: “Tôi thừa nhận hai năm nay ông làm bất động sản kiếm được tiền, nhưng thời trang là sự nghiệp thiết thân của chúng tôi, tôi không thể để ông đem chiến lược của bất động sản áp dụng vào bên này được. Con gái cũng khuyên can ông, ông đừng quá kích động. Ông thử nói xem, dựa vào đâu mà ông sang bên này hươ chân múa tay, chỉ huy lung tung, tôi đã bao giờ tham gia vào việc của bên ông chưa? Vấn đề chính sách đại lý của ông phải điều chỉnh, nếu không, sau này vấn đề trả hàng, đổi hàng sẽ rất phức tạp. Tiểu Diệp, cô từng làm ở Tố Mỹ, chắc là biết cách thức của họ chứ?”

Diệp Tri Thu nghĩ hai vợ chồng này thật hay, cuối cùng lại đẩy cuộc chiến về phía mình, nhưng nếu mình không mở mồm thì buộc phải nghe càng nhiều chuyện riêng trong nhà họ, còn nếu nói không được thì cũng chẳng hay ho gì. Vì thế cô nói: “Tổng giám đốc Thẩm, hai năm nay các doanh nghiệp may mặc phải đứng trước những áp lực thật lớn, tình hình thị trường cũng có nhiều biến động, hôm nay tôi đã làm một bản đánh giá về những ảnh hưởng của chính sách tiêu thụ mới”, nói rồi cô đưa bản báo cáo cho Thẩm Gia Hưng, nói tiếp: “Hàng bỏ vốn không chiếm thu phần chủ yếu về tiêu thụ của Tín Hòa, trọng điểm của chúng ta vẫn là Hội chợ phục trang Thu Đông, cũng có thể lấy mùa này để kích thích phản ứng của thị trường. Nhưng hai năm nay các đại lý của Tín Hòa không ổn định, trên báo cáo tôi đã phân tích tình hình đại lý của từng khu vực. Vùng Tây Bắc, Tây Nam khả năng tiêu thụ luôn luôn ổn định, tiếp nhận chính sách mới sẽ tương đối dễ chịu, còn những khu vực khác thì không thể nói trước được.”

Thẩm Gia Hưng cầm bản báo cáo đó và chăm chú xem. Diệp Tri Thu nghĩ đã mở lời rồi thì đành phải tiếp tục vậy, hơn nữa cũng không thể không nhắc đến các vấn đề nhạy cảm: “Phần dưới báo cáo, tôi cũng đưa ra một số dự báo, nếu ước tính theo tình hình lạc quan nhất thì sẽ có khoảng 50% đại lý đồng ý tiếp nhận quy định mới. Như vậy theo tính toán của tôi thì lượng tiền mặt lưu động ở bên ngoài sẽ là con số đó.”

Nhắc đến tiền mặt, Thẩm Gia Hưng ngẩng đầu nhìn Diệp Tri Thu, ánh mắt vô cùng sắc xảo, trong chớp mắt hai người đồng thời hiểu được cách nghĩ của đối phương. Cuối cùng cô cũng hiểu, chắc chắn Thẩm Gia Hưng có nhu cầu tiền mặt cực kỳ cấp thiết, nhưng ông ta lại không muốn người khác biết. Rất có thể chính Lưu Ngọc Bình cũng không biết rõ nội tình. Cô tự nhìn rõ đến mức đấy thật ra cũng không phải chuyện hay.

Thẩm Gia Hưng xem lại một lần nữa bản báo cáo trên tay, ông thầm nghĩ đúng là mình đã coi thường cô tổng quản lý kinh doanh trẻ tuổi này rồi, rõ ràng là cô ta đã nhìn thấy mục đích của mình, lại còn ẩn ý nói chỉ dựa vào Hội chợ hàng hè thì không thể thu được lượng tiền mặt như mong muốn.

“Theo suy nghĩ của tôi, trước mắt vẫn cần một chính sách ổn định đối với các đại lý. Trước khi diễn ra Hội chợ hàng thu, chúng ta cần phải tranh thủ xây dựng mạng lưới tiêu thụ toàn diện. Đến lúc đó sẽ chủ động đánh giá, chi một khoản nhất định để ổn định việc tiêu thụ, sản xuất, đồng thời cũng cần xây dựng mối liên hệ giữa đại lý và thương hiệu mật thiết hơn nữa.”

Thẩm Gia Hưng suy nghĩ một lát rồi nói: “Để báo cáo lại chỗ tôi, tôi xem xong sẽ quyết định. Hôm nay tôi còn có việc nên phải đi trước”.

Ông ta đi rồi, Thẩm Tiểu Na vui mừng nói: “Thu Thu, chị có sức thuyết phục thật đấy, nếu hôm qua chị nói rõ với bố tôi thì mẹ tôi đâu cần phải đem chuyện về nhà cãi nhau với ông ấy”.

Diệp Tri Thu và Lưu Ngọc Bình nhìn nhau cười khổ, hai người đều biết mọi việc đâu có dễ dàng như thế. Diệp Tri Thu có cảm giác mình như bị một sợi dây thừng quấn chặt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vào Tín Hòa không phải là đã tự mua dây buộc mình rồi hay sao? Coi như mình đã tự chuốc họa vào thân rồi. Rời khỏi công ty với ý nghĩ ấy, thử hỏi cô làm sao có thể vui vẻ được.

Hứa Chí Hằng xuống xe, đi vòng qua đầu xe để mở cửa xe cho cô. Nhìn cô ủ rũ ngồi lên xe, anh lấy ngón tay ấn vào cái trán đang nhíu lại của cô. Ngón tay ấm áp làm cô sực nhớ chuyện tối qua, hai má lại đỏ bừng lên, vẻ xấu hổ ngượng ngùng ấy làm Hứa Chí Hằng cảm động.

Lúc này xe của Thẩm Tiểu Na từ phía sau chạy tới, cô ta cố ý nhấn còi, sau đó lái vụt qua. Diệp Tri Thu vội nắm lấy ngón tay của anh, nói khẽ: “Mau lên xe đi, xe của bà chủ sắp tới rồi”.

Hứa Chí Hằng cười rồi lên xe nổ máy. Di động của Diệp Tri Thu đổ chuông, cô cầm lên xem, là số điện thoại của bố, cô vội nghe máy, hỏi bố mẹ đang ở đâu. Sau đó cô nghe thấy tiếng mẹ nói đã đến Dương Châu rồi, hồ Sấu Tây thật đẹp, tuy hơi mưa nhưng không khí rất trong lành, chèo thuyền đi dạo trên hồ thấy rất vui. Sau đó mẹ cô dặn dò: “Con đừng ủ rũ ở nhà nhé, rủ Tiểu Địch ra ngoài chơi, cùng nhau đi xem phim, ăn tối. Nhớ là đừng ở nhà một mình rồi lại nghĩ ngợi lung tung”.

Diệp Tri Thu cười: “Con có nghĩ ngợi gì đâu. Bố mẹ chú ý an toàn, đừng có quá tiết kiệm, cứ đi chơi cho thỏa mái bố mẹ ạ”. Đặt điện thoại xuống, cô cười khổ, ban ngày công việc bận bịu suốt, có lúc nào nhàn rỗi thì lại nghĩ đến Hứa Chí Hằng; bố mẹ mà không nhắc thì có lẽ cô cũng chẳng nhớ gì đến cái đám cưới ấy. Cô nghĩ, quên đi cái đám cưới ấy, không biết có phải do sự cuồng nhiệt đêm qua hay không? Nghĩ đến những ân ái đêm qua, cô lại tự mình trấn tĩnh.

Hứa Chí Hằng nói: “Đáng lẽ phải nói trước cho anh việc bố mẹ em muốn đi Giang Nam du lịch, anh có thể cho người sắp xếp, như vậy sẽ thỏa mái hơn nhiều so với việc phải đi cùng đoàn.”

“Bố mẹ em thích đi theo đoàn, có hướng dẫn viên giới thiệu. Bố em thích nghe các truyền thuyết xưa. Hồi còn nhỏ, bố dẫn em đi Lạc dương xem hoa mẫu đơn, người ta thì xem hoa, chỉ có mỗi bố là say mê nghe chuyện về Võ Tắc Thiên, lại còn bắt em ghi vào vở để sau này còn làm văn nữa.”

Hứa Chí Hằng cười lớn: “Chắc là bố em rất nghiêm khắc và cẩn thận”.

“Vâng, bố em là kỹ sư, nghiêm khắc, cẩn thận lắm. Bố giục em vẽ tranh, em lười vẽ nên bị ông lấy thước kẻ đánh vào tay, mẹ em ngăn cũng không được.” Nghĩ đến hồi nhỏ, Diệp Tri Thu bật cười, “Tiếc là em chưa bao giờ vẽ được một bức tranh nào ra hồn cả, lại còn làm kinh doanh mà bố em chẳng mong đợi tí nào.”

“Thế thì bố em cũng chẳng mong đợi được gặp anh rồi, công việc của anh cũng gần với chuyên ngành Kinh doanh còn gì”. Hứa Chí Hằng cười nói.

Diệp Tri Thu sững sờ, cô chưa hề nghĩ đến việc sẽ giới thiệu Hứa Chí Hằng với mọi người.Cứ theo thái độ của bố cô thì nếu không phải là người mà cô sẽ kết hôn thì đừng ra mắt bố mẹ làm gì. Hơn nữa vừa trải qua việc liên quan tới Phạm An Dân, ngay cả bản thân cô cũng chưa nghĩ đến việc kết hôn. Vì thế cô vội lảng sang chuyện khác. “Chúng ta đi đâu ăn đây?”

“Vu Mục Thành tổ chức một bữa tiệc nướng ở bờ hồ gần nhà anh ấy, anh đưa em đi cho vui nhé!”

Chương 28

Cùng nhau vui vẻ

Xe chạy đến ven bờ hồ ở ngoại ô, cả một dãy xe dài dằng dặc đã đậu sẵn ở đó. Diệp Tri Thu xuống xe, nhìn ra đằng trước, không thể không mỉm cười, đúng cảnh khiến người ta vui vẻ. Đây là một ngôi nhà mái bằng nằm ở ven hồ, bên trong có khoảng ba mươi người đang tụ tập, còn có mấy đứa trẻ đang thích thú chạy đi chạy lại, năm, sáu cái lò nướng đang bày trên bàn, mùi thịt nướng theo gió lan tỏa khắp nơi, bên cạnh có chiếc bàn ăn phục vụ cho những chuyến dã ngoại đơn giản, trên bàn bày đầy lon bia, nước ngọt và cả một bình trà lớn. Trên đó còn đặt một cái đài đang phát những bản nhạc nhẹ nhàng êm dịu.

Một người đàn ông có dáng người cao vẫy Hứa Chí Hằng, anh ta đang bận rộn với cái lò nướng, lật những xiên thịt, ngô và xúc xích. Hứa Chí Hằng dắt Diệp Tri Thu qua đó rồi cười nói; “Rất được đấy, Mục Thành”.

“Anh đến muộn thế, không kịp chứng kiến bộ dạng nhếch nhác của anh ấy lúc quạt lò”, Tạ Nam đang ăn một xiên thịt nướng, cười nói.

Hứa Chí Hằng giới thiệu mọi người với nhau, Vu Mục Thành đưa cho Diệp tri Thu một xiên thịt dê nướng và nói: “Em ăn đi, đây là tác phẩm đã qua mấy lần thử thách rồi đấy, bảo đảm ngon tuyệt. Nam Nam đã nể mặt ăn hết xiên thịt anh nướng cho rồi đấy”.

Diệp Tri Thu chưa bao giờ nhìn thấy cảnh nhiều người tụ tập vui vẻ đến thế, cô hứng khởi nói: “Chuẩn bị những thứ này có phức tạp không anh?”

Tạ Nam cười nói: “Cũng không sao, đa số là phân nhau ra siêu thị mua đồ làm sẵn, chỉ có Mục Thành dở hơi, cứ khăng khăng đòi nướng sườn bò, làm món này phức tạp lắm”.

Hứa Chí Hằng săn tay áo: “Cái này tớ có kinh nghiệm. Mục Thành, tránh ra, để tớ trổ tài”.

Anh đứng cạnh lò, thêm than, thổi lửa, lật đồ nướng rất thành thạo. Bình thường anh hay đến đây chơi cầu lông nên quen rất nhiều người, anh vừa chào hỏi mọi người, vừa nói cho Diệp Tri Thu biết, Mục Vu Thành sống ở khu này có rất nhiều hàng xóm, bạn bè trên các diễn đàn cũng nhiều, bình thường những cuộc tụ tập như thế này đều do quản trị diễn đàn đứng ra kêu gọi. Mọi người đến đây đa phần đều là bạn bè thân thiết và những người sống ở khu này.

Điện thoại của Diệp Tri Thu đổ chuông, là cuộc gọi của Thẩm Gia Hưng, chần chừ một lát, cô đến bên lan can nghe điện thoại.

“Tiểu Diệp, tối nay đến tầng một quán cà phê Shangri-La một chút, tôi có chuyện muốn nói với cô”. Thẩm Gia Hưng nói như ra lệnh.

“Xin lỗi Tổng giám đốc Thẩm, bây giờ tôi đang ở ngoại thành, e không về kịp, có chuyện gì ông nói luôn qua điện thoại được không? Hay để hôm khác vậy?”

Thẩm Gia Hưng không ngờ cô lại từ chối, ông dừng một lát rồi mới nói: “Thế ngày mai vậy, khi nào cô về thì điện thoại cho tôi”.

Diệp Tri Thu hiểu rõ ông chủ muốn nói với cô về chính sách đại lý của công ty, rốt cuộc thì cô vẫn tự chuốc phiền phức cho mình.

Nếu vào lúc khác chắc là cô sẽ rất khó chịu, nhưng đứng ở nơi đây, nơi mà phong cảnh hữu tình, mọi người đều cười nói vui vẻ, cùng nhau lật những xiên thịt nướng, gắp thức ăn mình thích, thật vui vẻ, hoàn toàn khác xa không khí của một buổi tiếp khách đầy tẻ nhạt và khách sáo. Cô gác công việc sang một bên, quyết định ở một nơi tuyệt vời như thế này không nên suy nghĩ đến hậu quả xấu nhất của công việc nữa.

Cô đến cạnh Hứa Chí Hằng, giúp anh xắn lại tay áo, anh cầm bắp ngô nướng đưa cho cô và cười: ” Việc mà Vu Thành thích nhất là vun đắp cho ngọn lửa yêu, sau này anh không cần phải ghen tuông với anh ấy nữa rồi”.

“Em sẽ cố gắng phối hợp tốt với anh.” Cô khẽ cười, để ý thấy Tạ Nam dịu dàng chứ không hề lắm lời, còn Vu Mục Thành luôn chăm sóc vợ yêu của mình từ những cử chỉ nhỏ nhất như giúp cô ấy lấy giấy khăn, rót trà… giữa hai người luôn hiện rõ sự ăn ý đến kỳ lạ. Cô nghĩ, họ biểu lộ tình cảm tự nhiên như vậy đúng là đáng để người ta ngưỡng mộ.

Có một bé gái khoảng bốn, năm tuổi chay đến, khuôn mặt bụ bẫm cất giọng nói dễ thương: “Chú ơi, cháu muốn ăn cánh gà nướng!”

“Tiểu mỹ nữ được ưu tiên đặc biệt, chú làm ngay đây.” Hứa Chí Hằng cười lớn, cấm hai xiên cánh gà, thoa một lớp dầu rồi đặt lên lò nướng, đồng thời cho những xiên sắp chín qua một bên, động tác rất thành thục, chỉ một lát đã có rất nhiều người đến đứng trước lò nướng của anh.

Diệp Tri Thu nhìn chăm chú: “Anh này, trước kia anh đã từng là đầu bếp, đúng không? Nhìn động tác chuyên nghiệp thế cơ mà.”

Hứa Chí Hằng cười đắc ý: “Sau này em sẽ phát hiện anh còn là chuyên gia trong nhiều lãnh vực nữa cơ”. Anh vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cô gái dong dỏng cao đi tới: “Đúng là vài lời không thể nói hết được, nói năng dao to búa lớn là việc anh khá chuyên nghiệp đấy!”. Anh giới thiệu cô gái đó với Diệp Tri Thu. Hóa ra cô ấy là Hứa Mạn, quản lý một diễn đàn, nghề nghiệp chính của cô là bác sĩ ngoại khoa của một bệnh viện lớn trong thành phố, cũng là một trong những người khởi xướng buổi tiệc ngày hôm nay.

Hứa Mạn là người trông rất lịch sự, nho nhã, tính tình phóng khoáng. Cô cầm xiên cánh gà đã nướng chín đưa cho bé gái, rồi cầm một xiên thịt nướng lên cắn một miếng rõ to: “Haizzz, các anh có coi tôi là bác sĩ bao giờ đâu, hoàn toàn coi tôi như đồ tể, vừa nãy Mục Thành còn kêu tôi ra để cắt thịt đấy!”.

“Mục Thành thật biết nhìn người, việc dùng dao thì chắc chắn cô là người thạo nhất còn gì.”

“Vâng, tốt nhất là các anh làm thế nào để đừng bị rơi vào tay tôi.” Cô nhe răng, tỏ ra hung dữ, nhưng trên khuôn mặt đầy vẻ trí thức ấy không hề có chút độc ác nào.

Chồng cô ấy – Lưu Kinh Quần, là bạn đại học của Vu Mục Thành, ôm lấy eo cô cười nói: “Đừng đùa nữa, ở tiệc nướng lần trước em kể chuyện mình dùng dao đã làm mọi người sợ hết vía rồi đấy!”

Những người bên cạnh cũng góp chuyện: “Cám ơn cô, ăn nhiều một chút đi, chúng tôi nhường cô hết, đừng có lại liên tưởng đến đó là bộ phận nào trên cơ thể con người nhé”.

Vu Mục Thành đưa hai cốc bia cho Hứa Chí Hằng và Diệp Tri Thu, anh nói: “Được rồi Chí Hằng, khoe tài nghệ thế đủ rồi, mời bạn gái ăn chút gì đi chứ”.

Gió từ mặt hồ nhè nhẹ thổi làm mùi thơm của đồ nướng lan tỏa khắp nơi, mọi người trò chuyện thỏa mái, Chí Hằng và Tri Thu cùng ngồi xuống ven hồ, vừa uống bia vừa thưởng thức đồ ăn. Lúc này đã sắp hoàng hôn nhưng trời vẫn còn sáng. Trên bầu trời, những áng mây trắng nhẹ bay, sau trận mưa, không khí thật tươi mát. Xung quanh họ là tiếng cười nói râm ran, chiếc đài phát ra giai điệu nhẹ nhàng dìu dặt, lại còn có cả tiếng cười hồn nhiên của bọn trẻ con, cô cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhàng thư thái.

“Không ngờ ở ngoại thành cũng có nơi thú vị như vậy, khu chung cư này được đấy chứ!” Đến khu chung cư nhỏ này, đối với một người ít ra ngoại thành như Tri Thu, nhìn thấy quy mô của khu chung cư như vậy không thể không lấy làm kinh ngạc.

Hứa Chí Hằng chỉ vào tòa biệt thự ở bờ đối diện, nói với cô: “Khi anh vừa đến đây, anh sống ở tòa biệt thự bên kia của Mục Thành, bên đấy hiếm người lắm, buổi tối mà chạy bộ thì cũng bị chó đuổi theo như kẻ trộm ý, ban đêm muốn ăn bát mì lại phải thay quần áo, lái xe ra ngoài. Ở được một tuần anh chịu bẩn, mặt dày mày dạn đến ở tạm phòng khách nhà bên này, sau đó mới bảo thư ký đi tìm phòng khác đấy”.

Nhắc đến việc tìm phòng, hai người cùng nghĩ đến lần đầu tiên gặp gỡ rồi lại lăn ra cười. Diệp Tri Thu nghĩ, gặp nhau trong một căn phòng như thế, đương nhiên không thể gọi là tiếng sét ái tình được.

“May mà anh không có ý nghĩ như Mục Thành, đi đâu cũng tìm mua nhà, nếu không đã bỏ lỡ cơ hội gặp em.” Hứa Chí Hằng lại rót cho cô một cốc bia, hai người chạm cốc.

“Bỏ qua một người có bộ mặt buôn bán như em hình như không phải là một tổn thất lớn.”

“Lần đầu gặp, hình như em hơi ghê gớm thật!”

Lần đó cô đi công tác về, dành thời gian rỗi để tiếp khách đến xem nhà, mặc họ đi đi lại lại, cô chỉ lạnh lùng, cố gắng, không để lộ sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Nhưng anh thì đâu có gì hay ho chứ, thiếu kiên nhẫn, lại còn kiêu căng, hình như lần đó anh cũng không thèm nhìn cô lấy một lần.

“Em đang nghĩ gì thế?”

Cô thật thà đáp: “Em đang nghĩ xem tại sao anh lại theo đuổi em, lẽ nào lại do nụ hôn vô cớ trên ban công vủa quán bar trong ngày lễ Tình nhân ấy?”

Hứa Chí Hằng khẽ cười: “Đến hôm nay mới hỏi vấn đề này à?”

“Em nghĩ, tận hưởng một tình yêu không biết nguyên nhân từ đâu đến cũng có cái hay”, Diệp Tri Thu cười: “Nhưng có lúc cũng tò mò muốn biết nguyên nhân của nó.”

“Nguyên nhân hả? Không chỉ một đâu nhé!” Hứa Chí Hằng nghĩ lại, hồi đó, những bó hoa treo trong phòng khách và thư phòng, những bức tranh trang trí đầy hiệu quả được đặt trên bàn và trong ngăn kéo, nhớ đến hình hài mảnh mai của cô đứng trước cửa quán bar đêm Ba mươi Tết, nhớ đến tiếng nhạc du dương ở quán bar, rồi đôi môi mềm mại ấy… Anh nói: “Anh nhất quyết không nói đâu, em cứ từ từ mà tìm hiểu”.

Diệp Tri Thu không nói nữa, thực ra cô cũng không muốn tìm hiểu rõ vì sao anh yêu cô. Từ trước đến nay, cô cứ ngồi phân tích nguyên nhân hậu quả của mọi việc cũng đủ mệt mỏi lắm rồi, còn đối với chuyện tình cảm, khi đã đi vào phân tích thì lại càng ngán ngẫm.

Bữa tiệc đã kết thúc, trời cũng tối hẳn. Hứa Chí Hằng và Diệp Tri Thu chung tay giúp họ thu dọn lò nướng, dập than, gấp bàn ghế, đem rác rưởi vứt hết vào các túi. Vu Mục Thành mời hai người vào nhà uống trà, Hứa Chí Hằng lắc đầu: “Mục Thành, để khi khác nhé! Hôm nay Tri Thu đi làm cả ngày chắc là mệt rồi, chúng tôi ngồi đây một lát rồi về thôi.”

Người nào người nấy cho hết đồ vào sau ô tô, váy tay tạm biệt nhau, từng chiếc rời đi, ánh đèn ô tô tan dần trong bóng tối, ven hồ thoáng chốc đã trở nên tĩnh lặng. Hứa Chí Hằng ôm Diệp Tri Thu, bế cô ngồi trên lan can hồ, một tay ôm cô, một tay chạm lên trán cô, anh nói: “Cuối cùng chỗ này cũng giãn ra rồi, anh thích nhìn em cười như thế, cười từ đáy mắt, không hề miễn cưỡng”.

Lúc này khuôn mặt cô đã thư thái, ánh mắt không còn vẻ lo lắng, cũng không còn sự cảnh giác như trước nữa, nụ cười dịu dàng và ấm áp. Ngồi trên lan can, sau lưng là mặt hồ lặng sóng, phía trước là khuôn mặt anh tuấn đang tươi cười, cô vòng tay ôm vai anh, hai chân kẹp vào eo anh, tự thấy tư thế này thật lả lơi, nhưng trời đă tối, bốn phía tĩnh lặng không một bóng người, ai thèm để ý đến việc giữ ý tứ chứ?

Cô khẽ ngẩng đầu khiến ngón tay anh áp vào môi cô. Anh đã dùng nước trong bình rửa tay nhưng vẫn còn mùi khói, cô ngậm ngón tay ấy để đầu lưỡi nhẹ nhàng đưa qua đưa lại. Bàn tay đang ôm eo cô siết chặt lại. Anh tút ngón tay trong miệng cô ra và thay vào đó là nụ hôn nồng nàn nóng bỏng.

Cô ôm vai anh, đáp lại nụ hôn ấy. Đêm xuân ấm áp, mặt hồ lăn tăn trong gió, không khí còn thoang thoảng mùi đồ nướng, tiếng cười của bọn trẻ như vẫn văng vẳng đâu đây, tất cả mọi phiền não u sầu cũng theo gió bay đi.

Hôn lễ của người mà cô đã coi là bạn qua đường có lẽ vẫn diễn ra trên chiếc tàu hào hoa ấy, những ngọn đèn LED với dòng chữ mãi mãi bên nhau vẫn nhấp nháy đối diện nơi cô ở, tình hình công việc tồi tệ đang chờ đợi cô thu xếp, nhưng tất cả chẳng là gì. Cuộc sống vẫn tiếp tục, còn cô, lúc này đang ở trong một vòng tay ấm áp.

Hai người đến cổng khu nhà mà Diệp Tri Thu thuê phòng thì vừa hay gặp Đới Duy Phàm đi ra. Anh ta chào hỏi, sau đó nhìn sang màn hình bên kia đường mà phì cười. Đới Duy Phàm biết Phạm An Dân, nhưng anh ta hoàn toàn không để ý đến những chuyện vặt vãnh ấy, chỉ than thở: “Đúng là thừa tiền, họ muốn cái gì không biết. Thu Thu, lát nữa đi ăn đêm nhé!”.

Hứa Chí Hằng quay đầu lại, nhìn màn hình LED ấy, nhận ra chú rể chính là người đàn ông đã cãi nhau với Diệp Tri Thu trước mặt mình. Anh nhíu mày, quay đầu nhìn Tri Thu, nhưng Tri Thu vẫn thản nhiên như không, cô chỉ nhún vai nói: “Em không đi đâu. Anh Đới, anh phải chắc chắn đấy nhé! Nếu làm trễ Hội chợ tuần sau thì em sẽ lấy đầu anh đấy!”

Công ty quảng cáo của Duy Phàm đã làm không ít hợp đồng với các công ty thời trang, trước kia anh từng làm người mẫu ở Học viện Mỹ thuật mấy năm, có quan hệ rất tốt với các công ty đào tạo người mẫu. Các công ty thời trang khi mở các cuộc họp báo quy mô nhỏ thường tìm đến công ty quảng cáo của anh để thuê luôn cả việc trang trí sàn diễn và tìm người mẫu. Nghe Tri Thu nói, anh ta gật đầu ngay, rõ ràng là chẳng để tâm gì đến lời uy hiếp của cô. Anh nói: “Biết rồi, biết rồi, yêu cầu của bên em đâu có khó gì, album cũng xong rồi, chỉ còn xem cách thể hiện nữa thôi, có gì mà chẳng xong! Tối thứ Năm anh sẽ qua giám sát việc làm sàn diễn, làm xong sớm thì anh càng được nghỉ sớm. Thẩm Tiểu Na sắp chiếm văn phòng của anh rồi, chắc cô ấy định chuyển sang đó làm việc mất. À đúng rồi, ông chủ Thẩm Gia Hưng của các em còn cho người liên lạc với bọn anh, muốn làm một show diễn ở khách sạn để tạo thanh thế cho dự án bất động sản của ông ấy đấy.”

“Việc đó em không quan tâm, em đoán là ông ấy lại bê nguyên một bộ sưu tập của nhà thiết kế nào đó để trình diễn thôi, chẳng có liên quan gì mấy tới Tín Hòa cả. Gặp lại anh sau nhé!”

Về đến phòng, Diệp Tri Thu vội đi mở cửa thông gió. Hứa Chí Hằng theo cô ra ban công, chỉ xuống màn hình LED: “Hôm qua em không vui vì chuyện này đúng không?”

Tri Thu gượng cười: “Cũng không hẳn, không vui khi nhìn thấy cái đó cũng là chuyện bình thường thôi mà. Tuy vậy nhưng nó cũng không làm em buồn lắm. Chỉ là một số việc ở công ty cứ rối loạn cả lên nên em mới muốn đi bar thư giãn một chút”.

“Em quá căng thẳng vì công việc như vậy làm anh nghĩ đến anh trai mình, Nhưng anh ấy là người quá say mê công việc, chỉ có tìm thấy niềm vui trong công việc thì mới không mệt mỏi. Còn em, nhìn em không giống với kiểu hưởng thụ niềm vui đó, mà toàn ép mình làm việc chăm chỉ, như vậy thì mệt lắm.”

Tri Thu không nói gì, công việc đem lại cho cô khoản thu nhập khá hậu hĩnh, cũng có cảm giác thành công. Nhưng làm đến ngày hôm nay, hình như niềm vui trong công việc đã rời xa cô từ lâu rồi. Đương nhiên là cô rất mệt, mệt từ thể xác đến tâm trạng. Lúc ăn đồ nướng bên hồ, cô ý thức được mình đã chìm trong cảm giác thư thái đã cách xa quá lâu, vì thế mặc dù hưởng thụ cảm giác ấy nhưng vẫn không tránh khỏi lo âu. Nếu chỉ muốn thả mình hưởng thụ cảm giác thỏa mái trong vòng tay ấy thì làm sao có thể lên giây cót tinh thần để tiếp tục công việc được.

Nhưng vòng tay ấy khiến cô lưu luyến, cô chỉ có thể vùi đầu vào ngực anh mà nghĩ: Cuối cùng lại sa lầy rồi, nhưng mình hoàn toàn tình nguyện rơi vào cạm bẫy ấy.

“Thu Thu, chuyển đến sống chung với anh nhé!” Anh nâng cằm, nhìn sâu vào đôi mắt cô. Ánh mắt dịu dàng ấm áp của anh dường như có thể nhấn chìm cô, nhưng cô lại do dự.

“Lúc trước em đã nói rồi mà, bố em rất nghiêm khắc, mẹ cũng thế. Sau khi bố em tốt nghiệp đại học, ông được phân công đến một nhà máy, ông trưởng phòng Kinh tế Khoa học đã giới thiệu bố em với mẹ, họ yêu nhau hai năm thì kết hôn. Bố mẹ đều là duy nhất của nhau, cho nên họ hy vọng em cũng như thế.” Tri Thu dừng lại một lát, lúc đầu chính bản thân cô cũng hy vọng như vậy, nhưng sự đời khó liệu, cô thở dài buồn bã.

“Bố mẹ mong muốn như vậy là rất bình thường.” Chí Hằng hơi ngập ngừng, thực sự anh cũng chưa nghĩ tới việc kết hôn.

Nét mặt của anh không lọt qua được mắt của Diệp Tri Thu, cô biết là anh hiểu lầm nên cười nói: “Ý em không phải là muốn kết hôn ngay bây giờ, chỉ có điều em đã để bố mẹ thất vọng một lần rồi, giờ lại công khai sống cùng người khác, bố mẹ em sẽ không chịu nổi. Haizzz, những lời này nghe có vẻ như em nói cho qua chuyện, nhưng Chí Hằng, không phải như thế đâu. Nhà em ở ngay đây, em không thể không để ý đến suy nghĩ của bố mẹ được. Tạm thời chúng ta cứ như thế này nhé, em đi tắm trước đã!”

Cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay anh, đi vào nhà tắm. Hứa Chí Hằng tỳ tay vào lan can nhìn về phía màn hình LED đang nhấp nháy, từ lúc ở dưới nhà anh đã nhìn thấy dòng chữ tiếng Anh ấy: I want to be with you, forever! Anh nghĩ, kết hôn là hình thức dùng pháp luật để thực hiện lời hứa, “forever” này, anh đã chuẩn bị tốt cho bước đó chưa? Chính anh cũng không chắc chắn.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+