Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 35-36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35

Biến cố

Hứa Chí Hằng ngạc nhiên, anh hỏi: “Bỏ việc rồi à? Chắc em buồn lắm!”

“Đâu có, em và bà chủ thỏa thuận chấm dứt hợp đồng, mai đến bàn giao công việc rõ ràng là thảnh thơi thôi.”

Xem ra giọng điệu của cô rất thỏa mái nên Hứa Chí Hằng yên tâm, anh nói: “Thu Thu, đừng tìm công việc khác vội, cứ nghỉ ngơi đi đã. Thời tiết oi ả quá, nên cuối tuần sau, công ty anh cho nhân viên nghỉ mấy ngày, chúng mình tìm nơi nào nghỉ ngơi nhé!”.

Diệp Tri Thu ngập ngừng đáp: “Cuối tuần sau em phải đi Thẩm Quyến tham dự một triển lãm thời trang, xem có thương hiệu nòa thích hợp để làm đại lý không. có lẽ đến Chủ nhật mới về được”.

“Em gồng ép mình quá đấy!” Hứa Chí Hằng chau mày, rồi anh lắc đầu, nói: “Không sao, đợi em về rồi chúng mình cùng đi du lịch nhé! Để anh xem có chỗ nào phù hợp không”.

Buổi chiều, Diệp Tri Thu từ chỗ bố mẹ về, Hứa Chí Hằng tới đón cô đi ăn cơm, hai người đều không đề cập đến cuộc đối thoại tối hôm trước. Diệp Tri Thu có rất nhiều điều muốn nói, trong lòng ngổn ngang tâm sự, cô không biết nên cảm kích sự chu đáo của anh hay là bất lực vì điều đó, nhưng nếu cứ trốn tránh như thế này, có khi sẽ càng làm cho hai người không hiểu nhau hơn, quan hệ của họ có thể sẽ chỉ dừng lại ở giai đoạn hưởng thụ vui vẻ này.

Mà cô cũng không rõ phải làm thế nào mới được. Đã từng có một tình yêu sáu năm, nên cô ít nhiều cũng hiểu được tình yêu là gì. Thực ra, chẳng có lý lẽ nào ở đó cả, nó không phải cứ cho đi là phải nhận lại được, cũng không thể chỉ dựa vào sự cố gắng của một phía. Nhiều hơn thế, nó chỉ có thể diễn ra một cách tự nhiên. Nhất là với tâm tư của Hứa Chí Hằng, từ khi quen nhau tới giờ, cô vẫn không dám chắc mình hiểu hết được anh.

Đang ăn cơm, di động của Hứa Chí Hằng đổ chuông. Vừa nghe điện thoại, mặt anh liền biến sắc, vội nói với Diệp Tri Thu: “Điện thoại của nhà gọi tới, anh trai anh bị tai nạn xe, anh phải về xem thế nào”.

Diệp Tri Thu vội vẫy phục vụ lại tính tiền và hỏi Hứa Chí Hằng: “Có gấp không?”

“Chắc là không nguy hiểm đến tính mạng, giờ vẫn đang cấp cứu. Thu Thu, em đặt cho anh vé máy bay sớm nhất, anh phải bàn giao lại công việc với Mục Thành đã.”

Hai người cùng gọi điện thoại và đi ra ngoài. Diệp Tri Thu đã tìm và đặt được vé. Hứa Chí Hằng xem giờ, thấy không kịp về thu xếp đồ, anh nói: “Anh đi thẳng tới sân bay, Thu Thu, em tự về được không? Về đến nơi, anh sẽ điện cho em ngay.”

Diệp Tri Thu chỉ kịp dặn anh lái xe cẩn thận. Nhìn theo chiếc Cayenne rời khỏi, cô đứng nguyên ở đó, chỉ nghĩ, các biến cố trong cuộc sống cứ xảy ra làm người ta đau đớn mà không kịp phòng bị, đặt ra bao nhiêu kế hoạch rồi cũng vô ích mà thôi.

Đợi mãi tới tối, Hứa Chí Hằng mới gọi điện tới, anh nói: “Thu Thu, xin lỗi em. Chiều nay lúc em gọi thì anh đang rất tâm trạng nên không nghe được”.

Nghe giọng, hình như anh rất mệt mỏi, Diệp Tri Thu sợ tới mức câu nói ngập ngừng: “Anh trai anh… “.

“Anh ấy bị gẫy xương sườn, dập lá lách, đã làm thủ tục cắt bỏ, ngoài ra não còn bị chấn thương nhẹ, phải quan sát xem có bị xuất huyết không. Nói chung là đã được cấp cứu kịp thời, không nguy hiểm lắm”.

Diệp Tri Thu không nén nổi tiếng thở dài, cô nói; “Thế thì tốt rồi, thế thì tốt rồi”.

“Thu Thu, e rằng anh sẽ phải ở bên này một thời gian, cũng chưa biết là bao lâu.”

“Không sao, anh cứ chăm sóc anh ấy đi.”

“Nếu có chị dâu thì anh ấy cũng không cần anh chăm sóc nhiều.” Hứa Chí Hằng do dự một lát rồi mới nói tiếp: “Có điều, cùng bị tai nạn với anh trai anh còn có một cô gái nữa. Anh ấy lái xe trên đường cao tốc, bám theo đuôi một chiếc xe tải lớn nên bị tai nạn. Cô gái đó chỉ bị thương ngoài da, được đưa đến bệnh viện và đã kiểm tra xong rồi nhưng vẫn không chịu đi. Khi chị dâu đến thì hầm hầm tức giận, chị ấy bạt tai cô ta một cái, sau đó đưa cháu anh đi mất, giờ không ai biết chị ấy ở đâu”.

Cô không thể bình luận thêm với những biến cố gia đình anh nên đành an ủi: “Anh mau đi tìm chị ấy đi, một mình chị ấy với cháu nhỏ chắc không đi xa đâu”.

“Đã cử người đi các ngã tìm rồi, cả nhà đang lo lắng lắm. Bố mẹ lo cho anh trai, cũng nhớ cháu và chị. Tình trạng sức khỏe của họ đều không tốt, anh chỉ có thể lo việc công ty, ít ra phải tìm được chị dâu, rồi đợi anh trai ra viện mới tính tiếp được”.

“Anh đừng vội, cứ yêm tâm xử lý việc bên đó rồi tính.”

Hứa Chí Hằng thở dài, anh nói: “Thu Thu, em chú ý nghỉ ngơi, nhất định không được làm việc quá sức. Anh trai anh lần này bị tai nạn, nguyên nhân chủ yếu là do lái xe trong lúc mệt mỏi, anh ấy được mệnh danh là người tham công tiếc việc. Chỉ có một điều anh chưa hiểu là… “, anh dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Nếu theo mật độ công việc của anh ấy thì ít nhất một ngày làm việc cũng trên mười ba tiếng đồng hồ, sao có thể rảnh rỗi bồ bịch được, thật đáng ghét”

 

 

Diệp Tri Thu không biết nói về chủ đề đó như thế nào nên cô chỉ cười và đáp: “Đừng lo cho em, giờ em là kẻ thất nghiệp, không có việc gì phải lao tâm khổ tứ nữa”.

“Thu Thu, hay là đến đây mấy ngày với anh, coi như là nghỉ ngơi, mà cũng để anh đỡ nhớ em.”

Diệp Tri Thu ngập ngừng trả lời: “Không tiện lắm… nhà anh giờ đang có việc như thế…”.

Nói đến việc nhà, Hứa Chí Hằng không biết nói sao, đành thở dài ngán ngẩm.

Diệp Tri Thu dịu dàng nói: “Anh đừng vội Chí Hằng, mọi việc sẽ qua cả thôi. Giờ phải tính xem chị dâu có thể đi đâu được, đi tìm chị ấy về rồi nói, cả nhà ngồi với nhau bàn bạc thế nào cũng tìm ra biện pháp giải quyết.”

“Chị ấy còn mang theo đứa trẻ mới sáu tuổi nên khả năng lớn nhất là về nhà mẹ đẻ, nhưng khi gọi điện về đó thì người nhà họ đều lạnh nhạt nói là không thấy chị ấy đâu. Anh đã phái một nhân viên ngày mai tới đó, nếu chị ấy có ở đó thì sẽ đón về.” Nói đến việc này, Hứa Chí Hằng lại thấy đau đầu, chị dâu anh bình thường rất hiền lành, nhưng lần này dẫn cháu anh đi biệt tăm biệt tích như thế thì quả là ngoài sức tưởng tượng của gia đình anh.

“Chí Hằng, đừng nghĩ nhiều như thế nữa, anh nghỉ sớm đi.”

Bỏ điện thoại xuống, Diệp Tri Thu đứng lên mở cửa đi ra ban công. Cái nắng khốc liệt của mùa hè tới đêm vẫn làm người ta cảm thấy ngột ngạt, bên ngoài không có gió, vô cùng oi bức. Cô tì tay vào lan can, cảm nhận rõ sức nóng được kết lại từ ánh mặt trời thiêu đốt ban ngày, bên dưới vẫn là khung cảnh quen thuộc của thành phố thân yêu, ánh đèn nhấp nháy khắp mọi nơi, đại lộ lớn nườm nượp dòng xe đi lại.

Cái nóng mùa hè dai dẳng của thành phố này mới chỉ qua được một nửa, người đàn ông đã bao lần dùng vòng tay ấm áp ôm cô, cùng cô đứng trên ban công nhỏ này ngắm cảnh đêm giờ đang ở một thành phố khác với những biến cố trong cuộc sống.

Từ nhỏ cô đã sống ở thành phố này, biết rõ từng ngóc nghách của mỗi con đường, dãy phố và đã thích ứng với thời tiết bốn mùa khắc nghiệt ấy. Nhưng lúc này, cô đột nhiên cảm thấy mình thật cô độc, dường như cái náo nhiệt, phồn hoa của thành phố này nằm ngoài cuộc sống của cô. Còn cô đang ngồi trên một hòn đảo nhỏ, cô đơn đứng nhìn cuộc sống hồng trần của mình.

Chỉ vì giờ đây anh đang xa cô sao? Cảm giác này chợt tới làm cô thấy kinh ngạc, vì từ trước tới giờ, cô vẫn là người sống lý trí, cũng đã quen với việc suy nghĩ về nguyên nhân và hậu quả, nhiều lúc, nhìn sự việc không dám nhắm mắt lạc quan nhưng có khi cũng không để cho mình đến mức cực đoan. Không ngờ, lần chia xa ngắn ngủi này lại làm tâm tư cô trở nên phức tạp như vậy. Cô bỗng ý thức được rằng, mình đã gắn bó quá sâu sắc với tình cảm này rồi. Tương lai thật giống với màn đêm đen trước mặt, mênh mông và không thể báo trước điều gì.

Theo lời đã hẹn với Lưu Ngọc Bình, Diệp Tri Thu đến Tín Hòa làm công tác bàn giao mọi việc trong vòng hai ngày. Lưu Ngọc Bình không thể phủ nhận thái độ chăm chỉ của cô, không che dấu những điều mình biết, trước khi đi còn chỉnh sửa lại một bản ghi nhớ công việc dày cộm rồi đưa cho bà ta. Cô nói: “Tổng giám đốc Lưu, đây là ý tưởng và kế hoạch phát triển mạng lưới tiêu thụ cho Tín Hòa, đương nhiên thị trường thiên biến vạn hóa, chưa chắc đã dùng tới nó, tôi chỉ hy vọng bà tham khảo thôi”.

Sau khi nói chuyện với Thẩm Tiểu Na, bà Lưu Ngọc Bình cũng cảm thấy hối hận. Ban đầu, ý đồ của bà ta chỉ là dần kìm quyền lực của Diệp Tri Thu, rồi giám sát để cô có ích cho mình. Nhưng Thẩm Gia Hưng thì sâu sa hơn, sau khi ông ta mua được đất của khu dự án thì như đã trèo lên lưng hổ, chỉ có thể tiếp tục phát triển, vì thế ông ta thấy nếu để Diệp Tri Thu lại, tiếp tục theo cách làm của cô với thời trang thu thì không đảm bảo được số tiền mặt cho ông ta và điều này sẽ càng dễ gây xung đột với vợ và con gái.

Do đó, thái độ của Thẩm Gia Hưng rất cương quyết, ông ta đã chỉ rõ với vợ rằng cô gái này tâm tư kín đáo, quan hệ với Tăng Thành cũng không bình thường, rất khó kiểm soát, nếu không cắt đứt mọi việc với cô thì sau này hậu quả càng lớn và càng khó giải quyết. Lại thêm những tin đồn ầm ĩ giữa cô và ông chủ của công ty Địch Á – đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Tín Hòa, Lưu Ngọc Bình đành bán tín bán nghi mà làm theo Thẩm Gia Hưng.

Bây giờ xem ra Diệp Tri Thu vốn không có ý định sang Địch Á, hơn nữa bà Lưu trong thời gian ngắn thế này cũng không thể tìm đâu ra một người tận tâm tận lực với công việc như cô. Nhìn thái độ cương quyết ra đi của cô, bà ta lại nghĩ, có thể chồng mình nói đúng, vạn nhất đến ngày cả hệ thống tiêu thụ đều nằm trong quyền quản lý của cô, rồi để cô đến đòi hỏi điều kiện thì chẳng phải bà ta lại ở thế bị động sao.

Diệp Tri Thu làm xong thủ tục bàn giao công việc với Tín Hòa, cô thở phào, nói lời tạm biệt với các đồng sự rồi về nhà. Vừa về đến cửa, di động cô lại đổ chuông, là số điện thoại lạ, cô bắt máy hỏi: “Xin chào, xin lỗi ai đó?”.

Đầu bên kia im lặng, cô lại cất lời: “Xin chào, xin lỗi ai đó?”.

“Thu Thu, là anh”, giọng của Phạm An Dân.

Diệp Tri Thu cũng im lặng một lát rồi hỏi: “Có việc gì không?”.

“Thu Thu, anh nghe nói em đã thôi việc ở Tín Hòa, có vấn đề gì…”, Phạm An Dân ngập ngừng, anh nói tiếp: “Ý anh là, trước khi tìm được công việc mới, nếu như có khó khăn gì, anh có thể…”.

“Cám ơn anh,nhưng không cần đâu”, Diệp Tri Thu không hiểu anh ta lấy thông tin ở đâu mà nhanh vậy, cô vội ngắt lời, rồi nói tiếp: “Tôi định đổi việc, không có khó khăn gì, đừng vì việc này mà gọi điện cho tôi nữa, tránh cho mọi người những rắc rối không cần thiết”.

Cô ngắt máy luôn, người nói chuyện ở đầu dây bên kia giờ đối với cô chỉ là người lạ, hơn nữa, cũng không đủ sức để ảnh hưởng đến  tâm trạng của cô. Giờ đây, cô không biết mình nên vui hay buồn. Không muốn nghĩ mãi về việc này, cô mở máy tính xách tay, lên mạng tìm những tài liệu cần thiết để chuẩn bị cho những bước tiếp theo của công việc.

Chiều tối, Hứa Chí Hằng gọi điện tới, anh nói: “Thu Thu, anh cần tài liệu trong máy tính xách tay và cũng không có thời gian mua quần áo. Em xem có thể đến căn hộ bên Tân Giang Hoa Viên giúp anh chuẩn bị vài bộ đồ và lấy máy tính xách tay gửi cho anh được không? Nếu em thấy không tiện thì đưa chìa khóa cho Lý Tính để cô ấy đi cũng được”.

Diệp Tri Thu nói vẻ giận dữ: “Anh đừng có mong thế nhé, chuẩn bị quần áo cho bạn trai là đặc quyền của phụ nữ, em sẽ không để người khác làm điều đó đâu”.

Hứa Chí Hằng đang trong tâm trạng rối bời cũng phải bật cười thành tiếng

Diệp Tri Thu gọi xe đi thẳng đến Tân Giang Hoa Viên, vừa vào khu chung cư thì gặp Tây Môn cũng đang đợi thang máy, cậu nói: 

“Thu Thu, chị đến rồi à? Mấy ngày nay không thấy anh khách thuê nhà của chị đâu cả.”

“Anh ấy về Hàng Châu có chút việc, chị đến lấy ít đồ”.

“Nghe nói chị đã thôi việc ở Tín Hòa rồi”. Tây Môn nhe răng cười.

Xem ra tất cả mọi người đều đã biết thông tin này, cô mệt mỏi nói: “Việc của ngành thời trang mà cậu cũng biết, tin tức nhạy bén thật”.

“Tối qua ăn cơm gặp Thẩm Gia Hưng, em hỏi thăm về chị, rồi nghe ông ta nói vậy. Thế giờ chị làm việc ở đâu?”.

Hai người vào thang máy, Diệp Tri Thu cười nói: “Giờ chị thất nghiệp, nộp tiền bảo hiểm thất nghiệp bao năm rồi, cuối cùng cũng đến lúc dùng tới rồi”.

Không ngờ Tây Môn nghe vậy lại tỏ ra rất vui mừng: “Chị Thu Thu, tốt quá. Em cũng đang có việc muốn tìm chị đây”. Hai người đến tầng mười sáu thì cậu nghiêm túc nói với cô: “Chú em cho em phụ trách việc kinh doanh quý ba ở bên Tân Giang Hoa Viên. Chị cũng biết quý một họ đã làm rất tốt, quý hai cơ bản cũng đã bán hết, quý ba sắp đến rồi, em định tìm người thiết kế một số căn hộ có phong cách đặc biệt. Nếu chị bận việc thì em cũng chẳng dám mở miệng, nhưng giờ đang rảnh thì chị xem có thích việc này không, đãi ngộ cũng không tệ đâu.”

Diệp Tri Thu khá bất ngờ, cô nói, “Tây Môn, bên em là bất động sản, chắc chắn biết rằng, bây giờ có đầy các công ty chuyên về kiến trúc, thiết kế của họ rất chuyên nghiệp. Hơn thế, chẳng phải công ty bất động sản các em cũng có công ty kiến trúc riêng sao? Sao lại muốn mời chị tham gia việc này?”.

“Bởi em làm lĩnh vực này nên mới biết trình độ của các kiến trúc sư bây giờ kém lắm. Họ chỉ cần học Mỹ thuật vài ngày, rồi tập thành thạo các động tác thiết kế, chỉnh sửa trên máy là có thể tự gọi mình là kiến trúc sư. công ty kiến trúc bên em chỉ chịu trách nhiệm thi công, không có năng lực thiết kế. Chị Thu Thu, chị thì khác, em đã được xem rất nhiều thiết kế, nhưng chỉ có thiết kế căn phòng của chị là em thấy thích thú. Hơn thế, phải nói tới các bản thiết kế trang trí dựng hình của chị rất có nền tảng. Em cần cái đặc biệt, có phong cách, khiến người khác vừa nhìn đã muốn mua, không phải công ty kiến trúc nào cũng làm được điều đó. Thêm nữa, từ trước tới giờ chị vẫn phụ trách việc trang trí cửa hàng, làm việc này không phải quá khó chứ?”.

Diệp Tri thu lắc đầu rồi cười nói: “Là em quá tin tưởng chị thôi, có điều chị không muốn đổi nghề, mấy hôm nữa chị còn phải đi Thẩm Quyến để xem Tuần lễ Thời trang”.

“Cái này không tốn quá nhiều thời gian của chị đâu, chỗ chú em đã mở cuộc họp nghiên cứu rồi, cảm thấy bên nhà đất giờ đang có xu hướng xì hơi, không biết khi nào những ngày tươi đẹp mới đến, vì thế họ quyết định tung các căn hộ ra bán, bán được càng nhanh càng tốt, không thể giống như các công ty phát triển khác được. Chị xem xong Tuần lễ Thời trang thì bàn bạc lại với em nhé, được không?”.

Diệp Tri Thu không nỡ từ chối thẳng thừng sự nhiệt tình của cậu ta, nên gật đầu nói: “Thế để lúc đó nói sau vậy”.

Cô lấy chìa khóa mở cửa, Tây Môn cũng đi về phía nhà mình, đột nhiên cậu ta quay lại nói: “Chị Thu Thu, hôm qua lúc ông Thẩm nói chị thôi việc, Phạm An Dân cũng ở đó, sắc mặt anh ta có vẻ hơi thay đổi, em thấy lúc đó anh ta ra ngoài gọi điện ngay, nhưng khi về lại hỏi em có phải chị đổi số rồi không. Chắc là chưa chứ?”.

“Chưa em ạ.” Diệp Tri Thu đã lưu số của Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh vào danh sách hạn chế cuộc gọi, nhưng cô không muốn nói về anh ta nữa nên tiếp lời: “Thế nhá, chị sẽ liên lạc sau”.

Diệp Tri Thu mở cửa, bật đèn, nhìn vào phòng khách. Từ lúc ký hợp đồng thuê nhà, cô chưa quay lại chỗ này, mọi thứ đều để đúng vị trí như những gì cô đã sắp đặt, rất gọn gàng ngăn nắp. Đứng trong căn phòng mà giờ mình đã chính thức đứng tên sở hữu, cô bỗng sững lại.

Hôm cho thuê nhà, từ ngoài tỉnh cô vội trở về, cũng đứng ngây ra như thế này trong phòng khách, cảm giác lúc đó khó xác định được rằng, việc cố gắng giữ căn hộ là sáng suốt hay không. Đương nhiên, bán đi căn nhà mà mình đã tốn tâm tốn sức trang trí thì tổn thất không cần tính cũng có thể thấy rất rõ. Cô an ủi bản thân, nếu tình cảm thay đổi thì ít ra căn hộ vẫn còn đó, ngày ngày tăng giá và khiến cô có cảm giác an toàn. Rồi sẽ có ngày nỗi đau qua đi, cô có thể thản nhiên ngồi trên ban công ngắm cảnh sông nước lúc bình minh và hoàng hôn.

Cô thuê người định kỳ tới quét dọn và mở cửa cho thoáng gió nên căn phòng không có cảm giác âm khí, nhưng dù sao bên trong vẫn rất oi bức. Cô đến kéo cánh cửa sổ phòng khách, những cơn gió từ ngoài sông thổi vào, không mát nhưng cũng mang đến luồng không khí mới. Phía xa, trong màn đêm, một chiếc phà đã đi gần đến giữa sông. Khi trang trí cho căn phòng, đã rất nhiều lần cô đứng ở góc này ngắm cảnh, giờ nhìn lại, cô hơi hoài nghi, không biết có phải đánh giá quá cao lý tính và khả năng chịu đựng của mình không.

Cô không muốn cứ ngây mãi ra như vậy, vì thế đi vào phòng ngủ mở tủ quần áo ra. Quần áo của Hứa Chí Hằng được xếp rất gọn gàng, cô lấy ra một bộ vét, mấy cái sơ mi, áo phông có cổ và mấy chiếc áo lót.

Cô lại đi vào thư phòng, máy tính của Hứa Chí Hằng đặt trên bàn đọc sách. Cô cầm lên, nhìn thấy tường phía cửa hình như đã treo thêm vài bức tranh. Cô bật đèn, không thể tin ở mắt mình vì trên đó đang treo những bức tranh phong cảnh mà trước đây cô đã vẽ

 

Chương 36

Trân trọng

Năm ngoái, sau khi trang trí xong căn hộ, Diệp Tri Thu đã về nhà của bố mẹ tìm những sáng tác cũ của cô, chọn ra ba bức tương đối có hệ thống để treo ngoài phòng khách, những bức còn lại thì để tạm sang một bên. Không biết Hứa Chí Hằng đã thấy chúng tự bao giờ lại còn đem đóng khung và treo lên. Trong ánh đèn ấm áp, sự chắp vá của mấy bức họa khiến căn phòng yên tĩnh kỳ lạ. Đây là những tác phẩm mà cô hoàn thành từ khi mới bắt đầu nhập học và lúc mới đi làm. Sau này, cô cũng không có thời gian cầm bút vẽ nữa.

Các bạn học của cô có rất nhiều người là nhân tài, ngoài Tân Địch đã nổi tiếng trong ngành Thiết kế thời trang, còn có các họa sĩ tiếng tăm trong nước. Nói từ góc độ Mỹ thuật thì vẽ theo kiểu bảo thủ truyền thống như cô chỉ là để mua vui, không thể tính đến giá trị nghệ thuật, nhưng thày cô trước kia cũng đã từng khen cô vẽ có công phu, nét bút sắc, tông màu ấm áp. Cô không dám bảo đảm bây giờ mình vẽ như thế nào. Cầm được cây bút là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là tâm trạng cô giờ không thể quay lại như ngày xưa nữa.

Giờ đây, người đàn ông đang ở căn hộ này đã yêu quý những bức tranh ấy, còn trân trọng và treo chúng lên, điều đó khiến cô không thể không cảm động.

Diệp Tri Thu nhìn bức tranh, cô còn nhớ rõ mình đã đến bên sông vẽ phác thảo bức tranh này. Lúc đó, cô và Phạm An Dân mới bắt đầu hẹn hò, cuối tuần, hai người nắm tay nhau đến bên bờ sông. Đang giữa thu, ven sông vẫn chưa xây xong công viên như bây giờ, rất nhiều nơi vẫn là cát vàng và bụi bậm. Dưới ánh hoàng hôn, tất cả đều được tráng ánh nắng vàng lấp lánh, với tiếng còi tàu “tu…tu…” từng hồi dài. Cô nhìn ra phía bờ sông, khoáng đạt để vẽ, Phạm An Dân ngồi ôm hộp cơm, nhìn cô rất lâu, cô bất ngờ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt dịu dàng đó mà tim đập rộn ràng.

Khi ấy cô chưa có sự lãnh đạm và ý chí độc lập như sau này, tất cả chỉ là sự mơ hồ với tiền đồ, luôn cảm thấy rất khó khăn bắt đầu công việc, có khát khao, mơ mộng của tình yêu đầu tiên. Nhưng những năm tháng xuân xanh ấy, những khoảnh khắc yên tĩnh ấy, dường như đã lùi xa theo thời gian mất rồi, chỉ còn lưu lại những bức tranh này như sự cố định cuối cùng về quá khứ đã mờ xa.

Cô không còn là cô gái đơn giản, ngây thơ như ngày nào. Những áp lực công việc liên tiếp đến chỉ khiến cô mệt mỏi chứ không làm cô lo sợ, cô đã đánh mất tình yêu mà mình cho là bền vững, cũng đánh mất niềm hy vọng vào hôn nhân, chuyện tình cảm đối với cô hoàn toàn không phải là dễ dàng bắt đầu hay kết thúc đơn giản, nhưng cứ duy trì như thế này làm cô thực sự mệt mỏi, cô đã học được cách bình tĩnh đối mặt với những sự việc chưa biết tương lai, chỉ có điều trong lòng vẫn thấy vô cùng trống trải.

Cô lặng lẽ đứng trước những bức tranh, trong lòng buồn vui lẫn lộn, mối tình cũ đã theo gió cuốn đi, một mối tình khác mới bắt đầu. Cuộc đời cô, dù sao cũng không phải là cánh đồng hoang vu, dù cho chưa xác định cụ thể như bây giờ thì cô cũng không hối tiếc với sự lựa chọn của mình.

Di động đổ chuông, Diệp Tri Thu cầm máy nghe, hóa ra là của Tổng giám đốc Uông bên Địch Á gọi tới. Ông ta hỏi cô lúc nào có thể tiện nói về việc ký hợp đồng. Giờ cô không có tâm trạng nào nói tới điều này, vì thế mà nói thẳng với ông ta, cám ơn ông ta đã coi trọng, nhưng hiện tại cô muốn nghỉ ngơi một thời gian, có thể chuyển sang một công việc khác. Tổng giám đốc Uông nghĩ cô đang làm cao nên không muốn bỏ cuộc, nói rằng sẽ đến tận nơi mời. Diệp Tri Thu đau đầu nhìn điện thoại, thật là đáng sợ đối với cách chơi trội của ông ta.

Lại có chuông điện thoại, là số của Hứa Chí Hằng.

“Thu Thu, em đang bận gì thế?”

“Em đang ở căn hộ khu Tân Giang Hoa Viên để sắp quần áo và đồ dùng cho anh. Thế tình hình bên đó sao rồi?”

“Cũng tàm tạm, việc công ty đã dần ổn định, tình hình anh cả cũng khá hơn. Giờ nếu tìm thấy chị dâu và cháu thì anh sẽ xong việc”, giọng anh có vẻ mệt mỏi: “Thu Thu, anh rất nhớ em”.

Câu nói nhẹ nhàng của anh làm Diệp Tri Thu đỏ mặt, nhìn những bức tranh trên tường, cô nói: “Chí Hằng, em sẽ xem lịch bay thế nào để mai tới thăm anh, nhân tiện mang đồ đến luôn”.

Hứa Chí Hằng vui mừng nói: “Đặt được vé thì gọi điện ngay cho anh, anh sẽ đón em”.

 

Hôm sau, Diệp Tri Thu xử lý xong các công việc cần thiết, cô về nhà thăm bố mẹ một lát rồi xách hành lý ra sân bay. Khi máy bay hạ cánh đã là chín giờ tối. Hứa Chí Hằng lái xe đến tận sân bay Tiêu Sơn để đón cô. Mùa hè ở Hàng Châu cũng rất oi bức, tuy đã về đêm nhưng nhiệt độ cũng không xuống được là bao.

Hứa Chí Hằng đeo tai nghe, vừa lái xe vừa liên tục nhận điện thoại, anh chỉ kịp tranh thủ nói với cô: “Vừa rồi, lúc ở sân bay, anh nhận được điện thoại là đã tìm thấy chị dâu, nhưng chị ấy không chịu về nhà, anh định mai sẽ đích thân đi đón, chắc chị ấy sẽ nể mặt anh.”

Anh nhìn về phía trước, nét mặt lộ vẻ cay đắng, điều anh không thể nói ra với cô là chị dâu đã nói rất cương quyết rằng, kể cả có về thì cũng không vào viện thăm anh cả, chị nói chỉ cần anh ấy đỡ hơn là sẽ đề nghị ly hôn. Bố mẹ anh sau khi nghe tin đã vô cùng tức giận nhưng cũng không nói được gì. Bố anh vào trong thư phòng, đến giờ ăn cũng không chịu ra, mẹ anh thì nước mắt tuôn trào, cứ lập đi lập lại điệp khúc: “Sao lại nên nông nổi này cơ chứ?”

Diệp Tri Thu không muốn bình luận việc gia đình anh, nên nghiêng đầu nhìn khuôn mặt hao gầy của anh, đôi mày cô nhíu lại, biết rằng mấy ngày nay anh đã chịu quá nhiều áp lực, cô đưa tay đặt lên bàn tay đang nắm vô lăng của anh, bàn tay nhỏ, ấm áp của cô đã giúp anh bình tĩnh lại. Anh một tay cầm vô lăng, tay kia nắm chặt tay cô, nói: “Thu Thu! Em đến đây rồi, thật tốt quá!”.

Sau khi xe vào thành phố, Diệp Tri Thu nói: “Chí Hằng, đi bên này đi, khi em đi công tác thường ở khách sạn gần đường Võ Lâm”.

“Chẳng lẽ em đã đến chỗ anh rồi mà phải ở khách sạn sao?”

“Giờ nhà anh đang có việc, em không tiện làm phiền.”

“Không sao, em không cần gặp họ, giờ anh đang ở một căn hộ riêng. Quả thực, anh không chịu nổi việc hàng ngày phải ở cùng với bố mẹ và nghe ông bà thở ngắn than dài”.

Lời bộc bạch của anh nghe thì có vẻ không được hiếu thuận cho lắm, nhưng anh trai cả của anh vẫn luôn làm việc với cường độ cao, bố mẹ thì dần dần xa công việc, trên thực tế, toàn bộ quyền lực đều nằm trong tay anh trai. Anh ấy vừa nhập viện thì công ty loạn hết lên. Hứa Chí Hằng ban ngày đi làm cùng bố, xử lý hàng trăm hàng nghìn công việc rối bời, còn phải để ý không cho ông cụ vì cuống lên mà tức giận, buổi tối lại tranh thủ đi thăm anh cả ở bệnh viện, mới về nhà được vài hôm, nghe bố mẹ phàn nàn thì như thêm gánh nặng, chỉ muốn ra ngoài ở cho bớt căng thẳng. Bố mẹ anh cũng đồng ý như thế.

Đây là căn hộ cao cấp gần Tây Hồ, gồm ba phòng ngủ, một phòng khách, một gian bếp được trang trí rất sang trọng và cách điệu, các đồ gia dụng không có sắc thái cá nhân nhưng gọn gàng ngăn nắp, xem ra không có người thường xuyên quét dọn.

“Đây là nhà của anh cả, anh ấy giống Mục Thành, nghiện nhà cửa, mua rồi cứ để không đấy. Anh về nhà thì ở luôn đây.”

Hứa Chí Hằng đặt hành lý xuống, quay người lại rồi ôm cô vào lòng. Anh gục đầu lên vai cô, anh nhẹ nhàng nói tiếp: “Thu Thu, em đến đây, anh thật sự rất vui”.

Hai người im lặng, tận hưởng hạnh phúc trong vòng tay nhau. Nhưng được một lát thì điện thoại của Hứa Chí Hằng tới tấp đổ chuông. anh vừa nghe điện thoại vừa ra hiệu xin lỗi và ra hiệu mời Diệp Tri Thu cứ tự nhiên. Cô lấy quần áo đi tắm, khi đi ra đã thấy anh nằm ngủ say trên sofa lớn rồi.

Nhín anh ngủ, cô thấy hơi xót xa. Hứa Chí Hằng vốn là người tràn đầy sinh lực, anh thường làm việc cả ngày, buổi tối lại đi đánh cầu lông, nhưng chưa bao giờ cô thấy anh mệt mỏi, thậm chí, anh cứ thấy cô yên tĩnh ngồi thu lu một góc là trêu chọc. Thế mà giờ trong lúc đợi cô tắm, anh đã ngủ thiếp đi như thế, chứng tỏ mấy ngày vừa qua anh rất vất vả và mệt mỏi.

Cô không muốn làm anh thức giấc nên đi vào phòng ngủ lấy chiếc chăn mỏng ra đắp cho anh, rồi tìm điều khiển điều hòa chỉnh nhiệt độ cao lên một chút, sau đó tắt điện vào phòng ngủ nằm. Cô thường xuyên đi công tác nên đã rèn được thói quen ngủ ở bất cứ nơi đâu. Nhưng hình như ngủ trên chiếc giường lạ của một khách sạn khác hẳn với ngủ trên giường của một nhà khác, cô trở mình liên tục, mãi mới lơ mơ ngủ.

Quá nửa đêm, bỗng một cánh tay ôm cô vào lòng. Trong vòng tay quen thuộc, cô vẫn nhắm nghiền đôi mắt, mơ màng đón nhận nụ hôn của anh, vừa nhiệt tình lại vừa ấm áp. Âu yếm nhau trong đêm khuya thế này, dường như cả thế giới chỉ còn có hai người họ, mỗi sự tiếp xúc đều mang đến một hương vị thân thuộc riêng. Họ lặng im tận hưởng cảm giác hạnh phúc trong vòng tay nhau, tạm thời quên đi những phiền não của cuộc sống.

Hôm sau, cô tỉnh lại thì trời đã sáng, ra khỏi phòng ngủ thấy anh đã mặc quần áo và đang nói chuyện điện thoại. Thấy cô ra, anh vừa đưa một tay ôm lấy cô vừa nói nốt câu chuyện: “Được, cứ quyết định thế, có việc gì chờ tôi về rồi nói”.

“Giờ anh phải ra sân bay à?”

“Lái xe đang đợi ở dưới nhà, cậu ấy đưa anh ra sân bay rồi sẽ trở về đây. Lát nữa anh sẽ dặn dò cậu ấy làm theo chỉ dẫn của em trong mấy ngày tới. Chìa khóa và thẻ ra vào anh đã để trên bàn rồi.” Anh thở dài, hôn lên má cô rồi nói tiếp: “Em có thể ở thêm vài ngày không?”

“Được, em phải đi xem Tuần lễ Thời trang ở Thẩm Quyến, cố gắng đến trước khi bế mạc một hôm là được”.

“Thu Thu, xin lỗi em, khó khăn lắm em mới dành được chút thời gian tới đây, vậy mà anh lại không ở cùng em được. Anh sẽ cố gắng về sớm.”

“Không sao mà, em đã đến đây nhiều lấn, mấy hôm tới tranh thủ đi xem tình hình thị trường cũng được.”

Hứa Chí Hằng gật đầu, anh đi tới cửa thì đột nhiên quay lại ôm cô thật chặt, rồi nói; “Hứa với anh, em đợi anh ở đây nhé! Anh đón được chị dâu và cháu thì sẽ về ngay”.

Trong vòng tay anh, cô gật đầu thật mạnh

 

Diệp Tri Thu không thích sai bảo anh lái xe lạ, nên ngày đầu tiên chỉ nhờ đưa tới một nhà hàng đã hẹn sẵn với khách rồi để anh ta về công ty, còn cô tự mình đi lại.

Nơi đây cũng là đất của các công ty thời trang, cô thừa biết về những thương hiệu có tiếng, nhưng những thương hiệu đó không phải mục tiêu của cô. Cô liên hệ với một số người quen, hẹn họ đi ăn cơm để tìm hiểu tình hình, rồi lên mạng tìm thông tin, khoanh vùng một sớ thương hiệu mới, tìm cửa hàng và đại lý của các thương hiệu đó để biết tình hình kinh doanh cụ thể.

Cô bận rộn khoảng hai ngày, Hứa Chí Hằng cuối cùng cũng gọi điện về, nói là đã khuyên được chị dâu, sẽ cùng về chuyến bay trưa ngày hôm sau. Diệp Tri Thu mừng cho anh, cô cố ý về sớm và đi siêu thị mua đồ. Căn hộ cô thuê rất nhỏ, bếp nằm ở lối thông ra ban công, chỉ có thể dùng bếp từ, thêm nữa, bình thường cô rất bận nên hay ra ngoài ăn cơm với Hứa Chí Hằng. Tuy thế, cô cũng có một số món sở trường, vì thế định hôm nay sẽ dành cho anh một bất ngờ thú vị.

Khi cô xách túi thực phẩm ra khỏi thang máy, đang định vượt qua khúc ngoặt thì thấy Hứa Chí Hằng đứng cách đó khong xa, đang quay lưng lại phía cô. Anh đang đứng trước cửa, nói chuyện với một cô gái, cô chần chừ một lát rồi quyết định đứng nguyên ở chỗ cũ.

Đó là một cô gái trẻ, xinh đẹp, mái tóc đen óng ả, đôi mắt to long lanh đẫm lệ, cô nàng nắm tay Hứa Chí Hằng, buồn bã nhìn anh và nói trong tiếng nấc. Rõ ràng là cô đang cầu khẩn điều gì đó, còn Hứa Chí Hằng đang gỡ tay cô ta ra, sắc mặt rất lạnh lùng, có vẻ lời cầu xin của cô ta không làm anh chuyển ý. Cô chỉ nghe thấy anh lạnh lùng nói: “Đó là việc không thể, cái cô cần không ai có thể cho cô được”.

Diệp Tri Thu cảm thấy toàn thân lạnh toát, từ trước tới giờ, cô luôn thấy anh tự tin và ấm áp. Giờ đột nhiên thấy anh tỏ thái độ lạnh lùng như vậy, trái tim cô cũng như đông cứng lại.

Cô gái nói giọng run run: “Mọi người không thể đối xử với tôi như thế được, tôi phải gặp bố anh”.

“Bố tôi đã nói rõ ràng rồi, ông không muốn gặp cô”, giọng điệu của anh không vội vàng, chẳng giận dữ, nhưng cũng rất gay gắt: “Chi phiếu để ở chỗ thư ký, cô biết số của cô ấy, mai cô hãy tự đi lấy, coi như cô chủ động rời bỏ, sau này đừng bao giờ xuất hiện ở đây, càng đừng tìm đến làm phiền bố mẹ tôi nữa”.

Cô gái mắt đẫm lệ đột ngột quay đi, chạy lại chỗ cầu thang máy. Diệp Tri Thu vội tránh nhưng không kịp, vẫn bị va nhẹ vào cô ta, túi xách bị rơi xuống đất, cô gái nói lời xin lỗi rồi vào thang máy.

Cô quỳ xuống nhặt túi lên, đứng ngây ở đó nhất thời không biết làm thế nào cho ổn. Đương nhiên, cô hiểu rằng, cảnh tượng trước mắt không nói lên điều gì, vẻ lãnh đạm của anh trước cô gái đang khóc lóc kia không hề giả dối, cũng không có chút tình cảm trai gái nào, nhưng điều này vẫn không thể an ủi cô được.

Diệp Tri Thu đứng đó một lúc rồi mới lấy lại tinh thần đi vào, đang định tìm chìa khóa thì thấy Hứa Chí Hằng đã mở cửa đi ra. Nhìn thấy cô, anh rất vui, vội đỡ lấy túi đồ, ôm cô vào và để cô ngồi lên chiếc sofa, anh nói: “Anh đang định gọi điện cho em, trời nóng như thế này, sao không để lái xe đưa em đi? Giờ anh về công ty họp, tối nay phải ăn cơm với bố mẹ và chị dâu, em đi ăn cơm một mình được không? Đừng đợi anh, mai nhất định anh sẽ dành thời gian cho em. Anh xin lỗi em”.

Diệp Tri Thu gật đầu một cách máy móc, anh hôn cô rồi quay đi. Đi tới cửa, đột nhiên anh quay lại, quỳ xuống trước mặt cô và nhìn lên hỏi: “Hình như em đã nhìn thấy gì, phải không?”.

Diệp Tri Thu gượng cười: “Cũng không có gì ghê gớm cả, chỉ là xem anh đuổi một cô nàng đi thôi”.

“Đừng hiểu nhầm nhé, cô gái đó không có can hệ gì tới anh đâu, cô ta là… bạn gái của anh trai anh, cũng là nhân viên trong công ty. Bố anh đã bảo công ty cho cô ta nghỉ việc và đền bù một khoảng tiền nhưng cô ta không chịu, ngày nào cũng làm phiền anh, đòi gặp bố anh và anh cả, Anh đã yên cầu nhân viên công ty và phía bện viện cấm không cho cô ta vào. Hình như anh cả đã từng đưa cô ta đến đây, vì thế cô ta tìm tới nơi, đợi mãi ở cửa không chịu đi. Mấy bác bảo vệ khu này thấy vậy liền thông báo cho anh, anh sợ em hiểu nhầm nên mới vội về nhà. Hơn nữa, phải mất bao công sức mới khuyên được chị dâu, giờ chỉ còn cách đuổi cô ta đi thôi.”

Diệp Tri Thu “ồ” lên một tiếng nhưng không có cảm giác nhẹ nhõm hơn. Hứa Chí Hằng làm bộ vui mừng, nói: “May mà Thu Thu của anh nhìn thấy, chứ nếu đó là chị dâu thì chị sẽ không nói câu nào và đi mất, để mọi người phải đổ xô đi tìm. Anh bị oan uổng thật mà. Vậy mới nói có bạn gái lý trí là điều thật sự quan trọng. Thôi, anh đi đã nhé!”.

“Chí Hằng, thực ra chị dâu anh hoàn toàn có lý do, chị ấy là vợ, là mẹ, không thể chấp nhận chuyện chồng mình, bố của con mình có cô gái khác ở bên. Anh thấy điều đó không bình thường sao?”

Hứa Chí Hằng đứng dậy nói: “Thôi được, anh thừa nhận phản ứng của chị ấy là có lý do, nhưng mang một đứa bé sáu tuổi đi cùng là hoàn toàn không nên, đúng không? Ít ra nếu là em, em sẽ không làm như vậy”.

“Em chỉ là bạn gái anh thôi mà!” Diệp Tri Thu nói mỉa mai, “Còn chưa đủ tư cách để có phản ứng đó”.

Hứa chí Hằng sững sờ, cảm thấy lời nói này của cô ít nhiều cũng mang hàm ý khác. Nhưng anh nhìn đồng hồ rồi nói: “Xin lỗi Thu Thu, anh phải đi thật đấy, công ty có quá nhiều việc, tối nay anh sẽ cố gắng về sớm”.

“Chí Hằng…”

Hứa Chí Hằng ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cô. Cô lại lắc đầu nói: “Thôi anh đi đi, anh về sớm nhé!”.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+