Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Khi yêu ai cũng liêu xiêu – Chương 24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 24

Khoảng bảy giờ tối một
số người trong toàn soạn đã ra về. Nhưng lòng tôi rối bời có về nhà cũng chỉ
uống rượu, tôi muốn tìm Mạt Mạt, mọi người khuyên tôi rất có lí, nhưng tôi
không biết tìm được Mạt Mạt tôi có thể nói gì với cô ấy.

Nhiều khi con người là
như vậy, dường như luôn nghe thấy một người nói với một người khác: “Chúng ta
nói chuyện đi.” Nhưng khi thực sự ngồi với nhau mặt đối mặt thì hầu hết đều
chẳng thể nói gì.

Càng muộn người trong
tòa soạn càng ít, tôi vẫn ngồi trước máy tính trong phòng làm việc đọc tin tức,
ngắm gái xinh, xem ảnh, xem video.

Các nữ đồng nghiệp xinh
đẹp liên tục chào tạm biệt, người từng nhận được ơn huệ của tôi thì hỏi có muốn
về cùng không, có muốn cùng đi ăn khuya không, tôi đều từ chối hết.

Tôi không muốn về nhà,
một nơi trống trải như thế chỉ càng làm cho tôi buồn bã hơn.

Hơn mười một giờ đêm,
trong phòng làm việc hầu như không còn ai. Chỉ có tôi ngồi trước máy tính hút
thuốc, đờ đẫn, click chuột không mục đích.

Mười hai giờ, tôi từ bỏ
việc giết thời gian kiểu đó, đứng dậy rời khỏi tòa soạn.

Tôi bắt taxi về, vào
siêu thị mở cửa 24/24 giờ ở cổng khu nhà mua một tá bia và mấy gói lạc.

Tôi không phải là một kẻ
nghiện bia rượu nhưng có những lúc còn có cách nào khiến người ta không suy
nghĩ lung tung mà ngủ luôn tốt hơn say rượu không?

Tôi lững thững đi vào
nhà, vừa đi vừa hát, vào thang máy, lại hát, ra khỏi thang máy bước tới trước
cửa.

Lúc cầm chìa khóa tôi bỗng
bật cười, cảm thấy mình rất thú vị, cố tỏ ra thoải mái làm cái gì kia chứ?

Tôi mở cửa bước vào,
tuột giày ra rồi lảo đả đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa mở một lon bia
ngửa cổ làm một hơi.

Đã!

Đang định làm hơi thứ
hai thì chợt thấy chiếc ti vi cách đó không xa có gì đó bất thường.

Tôi nhìn kĩ thì phát
hiện trên khng ti vi có dán mấy tờ giấy.

Ai mà thiếu đạo đức vậy?

Tôi bước tới mấy bước
giật chúng xuống xem.

Nhưng chỉ liếc một cái
tôi gần như sụp đổ, mắt không thể rời khỏi tờ giấy đó nữa.

Những tờ giấy này là thư
Mạt Mạt gửi cho tôi.

Cô ấy đã tới đây.

Tôi chằm chằm nhìn vào
lá thư, hoàn toàn không có bất cứ cử động nào, cứ thế đứng trước ti vi đọc
tiếp.

“Bảo, có lẽ đây là lần
cuối cùng em gọi anh như thế này, sau này nếu có gọi thì chắc chỉ gọi thầm
trong lòng, trước mặt có lẽ sẽ chẳng có anh, hi hi, viết đến đây em đã khóc
rồi.

Thực ra có những chuyện
em muốn nói cho anh biết, nhưng em không biết phải mở miệng thế nào vì em sợ,
anh biết không? Anh là người bạn trai duy nhất của em từ nhỏ tới lớn, thậm chí
ngay cả bây giờ chuyện giữa chúng ta cũng là trải nghiệm yêu đương duy nhất của
em.

Chắc chắn là anh không
tin nhưng em nói với em những điều này hết sức thật lòng.

Anh biết em sợ gì không?
Em sợ vẻ mặt đó của anh tối hôm em nói cho anh biết sự thật đó. Em thực sự rất
sợ, có thể người khác thế nào em cũng chịu đựng được nhưng anh như thế em chịu
không nổi vì em yêu anh.

Bị người mình yêu khinh
thường, nỗi đau đớn đó anh có hiểu không?

Tin nhắn của anh em nhận
được rồi, em không biết ý anh là gì, là quyết từ bỏ hay là hồi tâm chuyển ý, em
tới tìm anh nhưng anh không có nhà, em đợi anh nhưng anh không về, em nghĩ rất
lâu, có những lời thực sự không thể mở miệng nói trước mặt anh được, cho nên em
viết cho anh, đây có lẽ là cách tốt nhất.

Bảo, có phải anh vẫn
luôn hận em vì đã giấu giếm anh, cái gì cũng giấu anh? Em biết chúng ta chắc
chắn sẽ chia cách, em không xứng với anh, anh cũng sẽ không cần em, vậy em sẽ
nói hết cho anh biết. Em không thể làm gì đó để báo đáp anh như Tiểu Văn, để
mình không quá hổ thẹn em sẽ nói cho anh tất cả.

Nhớ hồi tốt nghiệp trung
học anh liền biến mất không? Lúc đó em rất đau lòng, đó là mối tình đầu của em,
vừa yêu lần đầu đã có cảm giác bị lừa anh biết cảm giác đó khó chịu ra sao
không? Cho nên trong thời gian qua, có lúc em cố tình chơi anh, thực ra nhiều
lúc em cũng không muốn thế nhưng vẫn làm vậy như một cách báo thù.

Em nói em vì tiền nên
đính hôn với người đàn ông khác, anh thấy rất kì lạ đúng không? Bản thân em
cũng rất kinh ngạc, dù gì trước khi tất cả những chuyện đó xảy ra em chưa bao
giờ nghĩ mình sẽ làm những chuyện như thế, vì em không yêu người đàn ông đó,
không yêu chút nào, thậm chí còn rất ghét anh ta.

Em bắt đầu quen anh ta
là khi học năm thứ nhất, lần đó bạn em mời đến dự một bữa tiệc rượu, bạn em bảo
đó là nơi tụ tập của giới thượng lưu, ai cũng giàu có. Em chưa bao giờ tới một
bữa tiệc rượu như thế, anh hãy tin em, em không phải là kẻ ham hư vinh, em chỉ
hiếu kì thôi. Những người tới dự buổi tụ tập của giới thượng lưu này thường tìm
một số nữ sinh viên xinh đẹp đi làm bình hoa di động, em không hiểu nên ăn mặc
rất bình thường nên trông hơi nổi bật trong bữa tiệc. Anh ta nhìn thấy em, bắt
đầu tiếp cận em, nói chuyện với em, nhưng em hoàn toàn không quen anh ta. Trước
khi về anh ta xin số điện thoại của em, em không cho, anh ta đưa em số điện
thoại của anh ta, bảo có việc gì có thể tìm anh ta.

Em biết anh ta là ai từ
bạn em, em không ngờ anh ta còn trẻ như vậy mà đã giàu có đến thế, đó là sự
giàu có mà người bình thường như chúng ta không dám nghĩ tới. Đúng vậy, Bảo, có
thể anh tưởng đó là một ông già, nhưng anh ta rất trẻ, chỉ khoảng ba mươi mấy
tuổi.

Sau lần gặp đó, anh ta
tìm được số điện thoại của em, chuyện đó quá dễ dàng với anh ta. Hơn nữa anh ta
rất giỏi, luôn gọi điện đến những lúc em rất rảnh rỗi, mời em đi chơi, em từ
chối. Anh ta nói hy vọng có thể kết bạn với em, em cũng từ chối. Nói thực nếu
đang học năm ba hoặc năm tư có thể em sẽ đi chưa biết chừng, nhưng lúc đó em
mới học năm nhất, vết thương anh gây ra cho em vẫn chưa lành hẳn, lúc đó em tuyệt
vọng với tình yêu thậm chí rất hận đàn ông, lúc đó em có một suy nghĩ rất hoang
đường mà nhiều cô bé thường có – em cảm thấy cả đời này em sẽ không yêu nữa, vì
nó quá đau.

Nhưng anh ta không phải
loại thanh niên choai choai chỉ biết cắm đầu vào theo đuổi, em phải thừa nhận
anh ta rất có thủ đoạn. Anh ta không gọi điện quấy rầy em nữa nhưng lại thường
xuyên nhờ người gửi quà cho em, hình như anh ta có khả năng đặc biệt ấy, em vừa
cảm thấy thích một món đồ gì đó là mấy ngày sau anh ta liền nhờ người mang tới
tặng em, nhiều lần như thế em phát hiện ra anh ta đang quan sát cuộc sống của
em, nhất cử nhất động của em đều nằm trong mắt anh ta, điều đó làm em rất sợ
hãi.

Nhưng em cũng không
hiểu, em tưởng những người lắm tiền như anh ta đều chỉ có ý chơi đùa với những
cô gái như em, giống như đàn ông các anh thường nói. Em không hiểu tại sao anh
ta lại dành nhiều công sức với em như vậy, em cảm thấy anh ta đang hưởng thụ
niềm vui chinh phục người khác.

Anh ta thực sự rất giàu
có, vô cùng giàu có, hơn nữa thiện cảm anh ta dành cho em cũng khiến một, hai
cô bạn của em vô cùng ngưỡng mộ, không phải em không yêu tiền, nhưng em ghét
cảm giác này. Cảm giác anh ta đứng trên cao còn mình như con cá anh ta muốn
câu, em không muốn làm con cá đó.

Có mấy lần không biết
anh ta có mặt, em bị anh ta lừa ra ngoài vài lần nhưng đều là cả đám người cùng
đi chơi, anh ta cũng rất lịch sự, rất có phong độ, không cho em uống rượu, cũng
không quá chăm sóc em, người đàn ông như vậy có lẽ nhiều cô gái sẽ thích, nhưng
em ghét cảm giác khi anh ta nhìn mình.

Sinh nhật em năm đó anh
ta tặng em quà và thiếp chúc mừng, nói anh ta chỉ muốn làm bạn với em, không
muốn em nghĩ nhiều. Sau vài lần tiếp xúc, em phải thừa nhận anh ta rất biết làm
người khác vui lòng, cũng chưa bao giờ có lời nói hay hành động nào không phải
với em, em nhận lời làm bạn anh ta, nhưng không cho anh ta lái xe đến trường
tìm em, không cho anh ta tặng quà nữa.

Sau đó còn có vài lần
cùng nhau đi chơi, cũng vẫn với một đám người, anh ta chưa bao giờ hẹn riêng
em, đó là chỗ cao tay của anh ta. Cũng trong những buổi tụ tập đó, em quen Tiểu
Hy, Tiểu Hy rất thích em, càng tiếp xúc nhiều, cô ấy kể cho em nghe rất nhiều
chuyện về anh ta, nói anh ta là người coi tình cảm như chuyện làm ăn, lúc đó em
còn không hiểu ý Tiểu Hy.

Tiểu Hy có những điểm
rất giống em vào thời điểm đó, có lúc rất bồng bột, có lúc vô âu vô lo, sau đó
cô ấy cùng bạn trai đi Hồng Kông, nhưng bọn em luôn giữ liên lạc, em báo chuyện
tới Trùng Khánh cho cô ấy đầu tiên, cô ấy không nói gì liền bay sang ngay, vì ở
Trùng Khánh cô ấy cũng có một căn hộ, cứ như vậy thời gian qua cô ấy luôn ở
Trùng Khánh với em.

Như Tiểu Hy nói, anh ta
là người coi tình cảm như chuyện làm ăn.

Bọn em cùng đi chơi,
nhiều lần như vậy em không còn đề phòng như trước nữa, có một lần buổi tối anh
ta lái xe đưa em về, sau đó anh ta dừng xe, nghiêm túc nói với em rằng anh ta
thích em, không chỉ chơi đùa mà thích thật. Em không chút do dự nói luôn với
anh ta chuyện đó là không thể vì em thực sự không thích anh ta, không thích một
cách không có lí do. Em bảo anh ta nếu anh ta tìm em với mục đích này thì làm
bạn bè cũng không thể nữa.

Anh ta rất ga lăng, nói
sẽ tôn trọng em, nhưng anh ta sẽ không bỏ cuộc, hơn nữa anh ta nói anh ta ghét
bỏ cuộc, càng ghét thất bại hơn. Lúc đó em hơi sợ. Em cảm thấy anh ta bắt đầu
bám lấy em.

Nhưng điều làm em bất
ngờ là anh ta không làm thế, sau đó một thời gian dài anh ta không liên lạc với
em, nói thật là em không thấy vui mà thậm chí còn thấy hơi hụt hẫng, đó cũng
được coi là phản ứng bình thường đúng không. Em tìm Tiểu Hy kể chuyện đó, cô ấy
nói với em bốn chữ: vờ tha để bắt.

Em hiểu ra, em cảm thấy
mình bị chơi đùa, cảm thấy anh ta đang khống chế mình, mỗi bước đi đều do anh
ta tính toán tỉ mỉ. Điều đó làm em rất giận, em nghĩ anh ta có thể biến mất
khỏi cuộc sống của em được rồi, em sẽ không mắc bẫy anh ta đâu.

Một thời gian sau, em
không liên lạc với anh ta, anh ta bắt đầu tìm đến em, có lẽ phản ứng lạnh nhạt
của em làm anh ta không vui. Anh ta bắt đầu đổi cách thức tấn công, trở nên chủ
động hơn. Lại không ngừng tặng quà, hơn nữa đều rất đắt tiền, em từ chối hết,
bắt đầu tránh né anh ta.

Sự việc thay đổi chính
và thời điểm đó. Sau mấy cuộc kiểm tra ở vài bệnh viện lớn, mẹ em bị chẩn đoán
bị ung thư da. Chuyện đó với em như sét đánh ngang tai. Từ nhỏ em đã mất bố, em
không thể tin được mình lại sắp mất đi người thân thiết nhất một lần nữa. Ung
thư, từ đó quá đáng sợ, nó gần như gắn chặt với cái chết.

Khối u của mẹ đã bắt đầu
đè lên dây thần kinh, tất cả các bác sĩ đều đề nghị không làm phẫu thuật, như
vậy quá nguy nhiểm, em cũng không thể chấp nhận việc mẹ ra đi trên bàn mổ vì
vậy quyết định điều trị hóa trị. Nhưng điều trị hóa trị cần phụ thuộc vào thuốc
trong một thời gian dài, điều thì thì ngoài Kháp Mã Cổ[1] ra còn có một loại
thuốc Tây có hiệu quả rất tốt nhưng nó đắt kinh khủng, khả năng kinh tế của gia
đình em không thể kham nổi.

[1] Kháp Mã Cổ là một
loại củ của người dân tộc Duy Ngô Nhĩ, Tân Cương, Trung Quốc có tác dụng điều
trị ung thư.

Đương nhiên anh ta nhanh
chóng biết được được chuyện đó, anh ta tìm em, đồng ý bỏ tiền cho mẹ em chữa
bệnh, điều kiện rất đơn giản, anh ta muốn em kết hôn với anh ta.

Anh ta nói anh ta muốn
dùng hôn nhân để chứng minh anh ta không chỉ chơi đùa mà là thực lòng yêu em,
nhưng lúc đó em thấy ghét bỏ anh ta đến buồn nôn, khi anh ta lấy chuyện kết hôn
để ép em, em chỉ còn thấy chán ghét anh ta.

Nhưng em không thể trơ
mắt nhìn mẹ em chờ chết, em thực sự không thể! Lúc đó anh bảo em phải làm sao?
Em đã nghĩ mọi cách, thậm chí vay tiền Tiểu Hy, nhưng Tiểu Hy dù gì cũng chỉ là
bồ nhí, cô ấy không có nhiều tiền như vậy, càng không thể xin bạn trai một số
tiền lớn như vậy. Em cùng đường rồi, em phải cứu mẹ em.

Em đồng ý với anh ta,
nhưng chỉ có thể đính hôn trước, mẹ đang như vậy em không có tâm trạng nào để
kết hôn. Anh ta tỏ ra thông cảm, hơn nữa anh ta bỏ tiền ra cho mẹ em được điều
trị ở bệnh viện tốt nhất. Còn em đeo nhẫn anh ta đưa lên tay, em cảm thấy đời
này thế là xong rồi.

Bọn em đính hôn, anh ta
bắt đầu công khai lái xe đến trường đón em tới bệnh viện, lúc đó bạn bè xung
quang đều bàn tán, em biết họ nhìn em thế nào nhưng em không thể đi giải thích.

Sau đó đột nhiên anh ta
nói có việc gấp phải ra nước ngoài một thời gian, nhưng vẫn chi tiền điều trị
bên này bình thường. Anh ta cũng muốn khi anh ta trở về có thể kết hôn luôn,
lúc đó em thực sự hy vọng anh ta có thể nhanh chóng biến mất, dù chỉ một ngày
cũng tốt.

Một ngày sau khi anh ta
ra nước ngoài, khi em đến phòng bệnh của mẹ, thấy một người phụ nữ ngồi trong
phòng đang nói gì đó với mẹ, mẹ em đã khóc, em kinh ngạc xông vào, người phụ nữ
đó rất bình tĩnh, hỏi em có phải Ngải Mạt Mạt không rồi bảo em ra ngoài nói
chuyện.

Trong một quán trà gần
bệnh viện, em biết bà ta chính là mẹ của anh ta. Lúc đó em rất bất ngờ, em biết
công ty của anh ta là công ty của gia tộc, mẹ anh ta có vị trí rất cao, em
thường nhìn thấy bà ta trên ti vi. Em tưởng mẹ anh ta đến bàn với em chuyện kết
hôn.

Nhưng mẹ anh ta đến tìm
em chỉ vì một chuyện đó là bà ta đã biết em và anh ta đã đính hôn, hy vọng em
tránh xa anh ta ra một chút, không muốn em làm ảnh hưởng đến tương lai của anh
ta, theo mẹ anh ta thì em đến với anh ta vì tiền, hơn nữa còn tìm mọi cách tiếp
cận anh ta, mẹ anh ta nói gia tộc nhà họ tuyệt đối không chấp nhận sự tồn tại
của những kẻ xấu xí như em. Tóm lại một câu là nhà em không xứng với nhà anh ta,
em không xứng với anh ta.

Mẹ anh ta nói rất bình
tĩnh nhưng từng câu từng chữ đều đang sỉ nhục em, cả đời này em cũng không thể
quên được cảm giác đó. Em khóc, nỗi ấm ức chưa từng có khiến em không thể kiềm
chế được nước mắt của mình, em bảo mẹ anh ta nếu bà ta có thể bảo con trai bà
ta đừng đến đeo bám em nữa thì em chắc chắn sẽ không đến tìm con trai bà ta.

Nhưng bà ta nói cho dù
con trai bà ta thực sự thích em, bà ta sẽ chi trả viện phí cho mẹ em. Còn em
rời xa con trai bà ta, cách tốt nhất để anh ta hoàn toàn bỏ cuộc là em lấy
người khác.

Lúc đó em phải chịu hết
mọi sự sỉ nhục, khóc không thành tiếng, lúc về bệnh viện mẹ em cũng đang khóc.
Mẹ em nhắm mắt, lắc đầu liên tục bảo không được, em không thể tưởng tượng được
bà ta nói những lời sỉ nhục như thế nào với mẹ em, em thực sự rất hận hai mẹ
con họ.

Nhưng em thật sự rất
muốn thoát khỏi anh ta, em thật sự không muốn vì chuyện đó mà lấy anh ta thật
rồi tự hủy hoại đời mình. Điều kiện mẹ anh ta đưa ra vừa hay là cắt đứt quan hệ
với anh ta, nhưng em quả thật không thể chịu được mẹ anh ta nhìn em như thế, em
đính hôn với anh ta vì tiền thật nhưng hoàn toàn không thèm muốn tiền bạc của
cải nhà anh ta.

Em biết mẹ nói không
được là có ý gì nhưng em biết làm thế nào? Từ chối điều kiện của mẹ anh ta ư?
Em biết đồng ý với mẹ anh ta em sẽ mất hết tự trọng, có thể bị mẹ anh ta mặc
sức sỉ nhục, nhưng giữa sự tự trọng và tính mạng mẹ em, anh bảo em chọn cái gì?

Em nhận lời mẹ anh ta,
em nói em sẽ nhanh chóng kết hôn, em nói dối với mẹ anh ta là em có người yêu.
Nếu không phải vì bệnh của mẹ em thì em sẽ không ở bên anh ta. Mẹ anh ta rất
giữ lời, đón mẹ em đến Hồng Kong trị bệnh, bảo em nhanh chóng kết hôn.

Nói thực, khi em nghĩ
đến đối tượng kết hôn, người đầu tiên nghĩ tới là anh, không biết tại sao, dù
sao anh cũng là mối tình đầu của em, cũng là người bạn trai duy nhất của em cho
tới nay, người đàn ông duy nhất em từng yêu. Tuy lúc đó em vẫn rất hận anh. Lúc
đó em nghĩ em phải tìm anh. Kết hôn với anh xong đợi mọi chuyện kết thúc sẽ li
hôn với anh coi như là trả thù anh.

Nhưng những ngày qua
tiếp xúc với anh em phát hiện anh vẫn là Lại Bảo ngày xưa, em còn phát hiện
mình vẫn yêu anh. Tuy cũng hận anh nên suốt ngày chơi anh, nhưng nỗi hận đó
không lớn hơn tình yêu em dành cho anh. Em không biết mình nên làm gì, không
biết nên nói với anh những chuyện này thế nào.

Khi anh nói anh gặp lão
Độ em đã biết thế là hết, ít nhất anh cũng biết một số việc.

Em cũng có thể đoán ra
lão Độ nói gì với anh, dù sao thời gian đó, trong trường, trong đám bạn bè có
nhiều lời đồn đại rất không hay về em, theo họ thì em là một cô gái vì tiền mà
bán rẻ bản thân, một cô gái ham tiền bạc bám đại gia, một cô gái ham hư vinh.

Em đoán một khi anh biết
những lời đồn đại đó sẽ khinh bỉ em, thậm chí ghê tởm em. Nhưng em không biết
nói với anh như thế nào.

Bảo, em đã nói với anh
quá nhiều, có thể nói được em đã nói hết, chắc anh cảm thấy là quá hoang đường,
không thể tin nổi đúng không, thực ra Tiểu Hy có giới thiệu cho em mấy người
nhưng em vẫn nghĩ đến anh, nhưng giờ thì em biết đó là vì em tin anh. Em nhớ
đến tình cảm chúng ta từng có với nhau, em rất muốn dựa dẫm vào mối tình đầu
của chúng ta, em có một sự tin cậy lạ lùng đối với anh.

Lúc đó em đã nghĩ nếu
cuối cùng anh biết được chân tướng sự việc, chửi em, đánh em, chê em thì em
cũng chịu vì chúng ta từng là vợ chồng.

Nhưng Bảo ơi, em không
ngờ anh sẽ đồng ý giúp em nhanh như vậy, thậm chí không hỏi nguyên nhân.

Em về hỏi Tiểu Hy, Tiểu
Hy bảo đàn ông vô tư giúp một cô gái như vậy chỉ có một khả năng, anh ta yêu cô
ta.

Anh có biết lúc đó em
vui thế nào không? Anh yêu em!

Anh biết tại sao sau đêm
em nói muốn thuê nhà anh mà mãi không đến chỗ anh ở không? Em sợ em sẽ không
khống chế nổi mình, em sợ mình sẽ ôm anh mà khóc.

Bảo, em đã nói với anh
quá nhiều, quá nhiều rồi.

Nhưng đêm đó, khi em nói
với anh chuyện đính hôn, vẻ mặt của anh cho em biết tất cả chỉ là mơ mà thôi.

Em biết em mang trên
mình nhiều tiếng xấu, lại còn từ bỏ lòng tự trọng vì tiền. Anh sẽ không chấp
nhận em nữa cho dù anh có yêu em.

Nhưng em rất cảm ơn anh,
Bảo, cảm ơn anh với tất cả tấm lòng.

Hôm đó phong bì chị Ninh
đưa cho em mà anh nhìn thấy là tiền điều trị của mẹ em. Chị Ninh là người giới
đó, đối với em rất tốt nên mẹ anh ta tìm mọi cách nhờ chị ấy làm chứng, ông Lí
là luật sư, ông Trương là người của mẹ anh ta.

Bây giờ anh đã hiểu chưa?

Anh có thể không tin
nhưng em không muốn giải thích thêm nữa, em đã rất có lỗi với anh rồi, anh có
biết đi lừa dối, giấu giếm người mình yêu khó khăn thế nào không?

Nhưng Bảo ạ, nếu em nói
với anh những chuyện này ngay từ đầu hoặc bảo anh em là cô gái từ bỏ tự trọng
vì tiền, anh có còn giúp em không? Anh sẽ không phỉ nhổ em chứ?

Hãy tha thứ cho em.

Bảo, anh đối tốt với em
như vậy, em biết báo đáp anh thế nào đây?

Bảo, hãy bảo trọng, anh
là người tốt, nhất định sẽ được hạnh phúc.

Bảo, em yêu anh. Chỉ yêu
anh.”

Câu chuyện Tây Du Kí dạy
chúng ta, trong đời người có rất nhiều khó khăn vấp ngã, không có Nữ Nhi quốc
nào là không thể vượt qua.

Ngày 18 tháng 8, nhiều
mây trở nắng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+