Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Kho báu dưới hồ – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 7

Ông Tài sinh sống ở thành phố Hồ Chí Minh. Ông có một quầy buôn bán đổ cũ ở khu Dân Sinh.

Cách đây một tháng, ông gặp một người đàn ông tóc quăn có nước da nâu bóng, xưng tên là Thạch Miên, người Chăm, trước năm 1975 sống ở Campuchia.

Thoạt đầu Thạch Miên lui tới chỗ ông chỉ để mua bán, trao đổi các thứ lặt vặt.

Khi đã trở thành khách quen, trong một lần chè chén, Thạch Miên khoe với ông Tài rằng hắn có một tấm bản đồ da dê do ba hắn để lại.

Thạch Miên nói:

– Đây là tấm bản đồ dẫn đến chỗ chôn cất kho báu của vương quốc Chămpa cổ.

– Kho báu? – Ông Tài nghe tim mình đập thình thịch – Có thật không?

– Tôi không biết rõ! – Thạch Miên đáp – Tôi chưa tới đó bao giờ, chỉ nghe ba tôi nói lại.

– Thế ba của chú đã đến đó chưa?

– Đến rồi. Đó là một vùng núi thuộc miền Trung, nghe nói là kinh đô cũ của vương quốc Chămpa. Kho báu nằm ở đáy hồ, dưới chân một ngọn thác. Ba tôi bảo thế. Ông đã lặn xuống dưới, đã nhìn thấy những tượng thần Siva bằng đồng đen, tượng bò thần bằng vàng …

– Thế sao ba chú không lấy đi?

Thạch Miên nhún vai:

– Trục vớt các pho tượng lên là việc rất phức tạp, đòi hỏi nhiều công sức. Phải thuê nhiều người, phải tốn nhiều tiền của. Khai thác sao cho hiệu quả mà vẫn ở trong vòng bí mật lại là điều vô cùng khó.

– Thế ba chú bỏ cuộc à?

– Không! Ông định rủ một số bạn bè hợp tác. Nhưng việc chưa tới đâu thì ông qua đời …

Ông Tài thăm dò:

– Sao chú không thử tìm cách khai thác kho báu đó?

Thạch Miên lắc đầu:

– So với ba tôi, tôi còn thiếu điều kiện hơn. Tôi không biết thực địa. Tôi cũng không đủ tiền để khao sát, để thuê nhân công. Hơn nữa, tôi lại sợ chết.

Ông Tài ngạc nhiên:

– Sao lại có chuyện chết chóc ở đây?

Thạch Miên rụt cổ:

– Nếu tối khai thác không khéo, để chuyện này lọt ra ngoài thì tôi chưa kịp mó tay vào kho báu đã bị người khác khử rồi.

– Chú yên tâm! – Ông Tài hăng hái – Tôi sẽ hợp tác với chú. Tôi sẽ lo việc …

– Không! – Thạch Miên lắc đầu – Tôi đã quyết định rồi. Tôi không muốn dính dáng gì đến chuyện kho báu.

Lời từ chối của Thạch Miên làm ông Tài ngẩn tò te:

– Thế …

Thạch Miên đáp lại ánh mắt sửng sốt của ông bằng cách rút một gói vải dầu trong túi áo. Hắn tháo dây chằng ngoài, mở gói vải dầu, để lộ ra một lớp giấy báo.

Sau lớp giấy báo là một miếng da dê. Thạch Miên nắm chặt miếng da dê trong lòng bàn tay, mắt nhìn xoáy vào mặt ông Tài:

– Tôi đang cần tiền để chữa bệnh cho con tôi. Tôi không có thời gian để chờ đến ngày ôm kho báu trong tay.

– Tóm lại là …

Thạch Miên mím môi:

– Tôi muốn bán tấm bản đồ này.

Ông Tài nghe máu chảy rần rật trong người. Mạch máu hai bên thái dương ông đập bưng bưng. Ông chìa tay ra, liếm cặp môi khô rang:

– Chú đưa tôi xem.

Ông Tài cầm lấy miếng da dê, lật tới lật lui bằng bàn tay run run, hồi hộp quan sát những ký hiệu, rồi ngước nhìn người đối diện:

– Chú biết khu vực này thuộc tỉnh nào của miền Trung chứ?

– Biết.

Sau khi nghe Thạch Miên nói tên tỉnh, ông Tài lại cúi xuống săm soi tấm bản đồ. Trước đây ông có nghe nói đến chuyện người ta khai thác kho báu ở Quảng Trị và Bình Thuận, mặc dù thực hư thế nào, kết quả ra sao ông không biết rõ. Nhưng dù sao qông vẫn rất tin tưởng ở Thạch Miên. Cái nguồn gốc xuất thân của hắn, cộng với mái tóc quăn, nhất là nước da đặc trưng của người Chăm, thêm vết xăm hình con rắn trên cánh tay hắn càng khiến ông quyết tâm mua tấm bản đồ. Con rắn đó, theo lời Thạch Miên là hình ảnh của xà thần Naga do ba mẹ hắn khắc lên tay hắn từ khi hắn còn rất nhỏ.

Mân mê miếng da dê thêm một lúc nữa, ông Tài nuốt nước bọt, hỏi:

– Chú định bán tấm bản đồ này bao nhiêu?

– Mười cây vàng.

– Đắt quá! – Ông Tài kêu lên.

Thạch Miên hừ mũi:

– Mười cây vàng chỉ là một phần rất nhỏ của kho báu.

Ông Tài biết Thạch Miên không nói ngoa. Ông suy nghĩ một hồi, rồi đề nghị:

– Tôi trả trước cho chú hai cây để cho chú lo liệu thuốc thang cho con chú. Phần còn lại, khi nào tôi xác định là có kho báu như chú nói, tôi sẽ trả nốt.

– Không được! – Thạch Miên phản đối – Ông tìm thấy kho báu nhưng khăng khăng rằng chưa, làm sao tôi biết được!

– Tôi không gạt chú đâu! – Ông Tài từ tốn – Hay là như thế này. Chú tìm cho tôi một người quen thuộc địa hình miền Trung làm người dẫn đường. Như vậy luôn luôn có người của chú ở bên cạnh tôi.

– Thế thì được!

Thạch Miên đồng ý và khoảng một tuần lễ sau, tên Chom đến gặp ông Tài:

– Thạch Miên giới thiệu tôi đến gặp ông.

Tên Chom là người quen của Thạch Miên, người dân tộc Hrê, sống ở vùng Quảng Ngãi, Bình Định, rất thông thạo địa hình rừng núi miền Trung.

Thế là sau gần mười ngày chuẩn bị, ông Tài và tên Chom lên đường.

Ông Tài kể tới đây, nhỏ Hạnh thình lình hỏi xen ngang:

– Thế từ đó đến nay chú có gặp lại Thạch Miên lần nào nữa không?

– Không! – Ông Tài lắc đầu – Từ khi cho tên Chom theo sát chú, hắn không ra mặt nữa. Hơn nữa, trước khi chạm tay được vào kho báu, chú cũng thấy không nhất thiết phải gặp lại hắn.

– Thế làm sao chú biết Chom là người Hrê?

– Chính tên Chom tự giới thiệu. Nghe hắn nói, chú tin ngay. Hắn kể vanh vách về huyện Minh Long, về sinh hoạt của làng Hrê ở ven sông Rvá, về những chuyến băng rừng săn bắn …

Ông Tài nhịp tay lên trán:

– Chậc, nếu các cháu mà trông thấy Chom đi rừng! Hắn xác định phương hướng rất tài. Chỉ cần không tới một tuần là hắn đã tìm đến ngay địa điểm trong tấm bản đồ.

Anh Phong đưa mắt nhìn về phía hồ nước, chép chép miệng:

– Thế là chú lặn xuống hồ …

– Không! Chú không biết lặn. Chính tên Chom đã lặn xuống dưới đó.

Anh Phong tò mò:

– Thế hắn có tìm được kho báu không?

Ông Tài lộ vẻ ngập ngừng. Có lẽ trong thâm tâm ông không muốn xác nhận điều này nhưng ông hiểu bọn trẻ trước mặt sớm muộn gì cũng sẽ lặn xuống đáy hồ để kiểm tra hư thực. Tốt nhất là tạm thời tỏ ra thành thật rồi tính cách khác! Ông nghĩ bụng và gật đầu:

– Ờ, ờ … có.

– Có à?

Ba bốn cái miệng cùng bật hỏi và mọi người không ngăn được mình chồm tới trước.

– Ờ! – Ông Tài nuốt nước bọt – Tên Chom bảo hắn trông thấy một bức tượng Siva bằng đồng đen ngồi trên tòa sen, có rắn thần Naga quấn quanh người. Còn có ba hay bốn tượng vũ nữ quỳ múa …

– Thế không có tượng bò thần à? – Anh Cường hỏi.

– Tượng bò thần thì hắn chưa tìm thấy! – Ông Tài lắc đầu – Chú bảo hắn lặn xuống lần nữa để tìm cho kỹ thì hắn nấn ná không chịu vâng lời.

Nói đến đây, giọng ông Tài trở nên khản đặc:

– Lúc đó, chú để ý thấy thái độ của tên Chom bắt đầu đổi khác. Hắn đâm bướng bỉnh, hay cãi lời chú và nhất là ánh mắt hắn bỗng trở nên hung dữ và ác độc …

Anh Nhựt tặc lưỡi:

– Chắc là tên Chom đã động lòng tham!

Thằng Mạnh ra vẻ hiểu biết:

– Và hắn đã bắt đầu có ý định hãm hại chú để độc chiếm kho báu?

– Các cháu nói đúng! – Ông Tài buông một tiếng thở dài – Món lợi quá lớn đã làm tên Chom tối mắt.

Ông Tài huơ tay:

– Dĩ nhiên chú bắt đầu khù khờ gì. Thái độ bất thường của hắn đã tố cáo ý định đen tối trong đầu hắn. Từ lúc đó, chú bắt đầu đề phòng. Chú không bao giờ đặt mình ở vị trí xây lưng lại phía hắn. Tối, chú luôn luôn nằm cách xa hắn, và chỉ ngủ bằng một con mắt …

Nhỏ Hạnh liếm môi:

– Nhưng rốt cuộc chú vẫn không thoát khỏi tay tên Chom?

– Chỉ vì chú không ngờ hắn lận súng theo người! – Ông Tài nghiến răng ken két, hậm hực nói – Nếu hôm đó không gặp các cháu, chú đã bị tên Chom đuổi theo bắn gục rồi.

Anh Phong hỏi vặn:

– Thế sao chú không tố cáo tên Chom về tội mưu sát? Sao chú lại bịa ra cuộc đụng độ với bọn buôn lậu?

– Chú không thể tố cáo tên Chom! – Ông Tài giã đầu, ấp úng – Nếu tên Chom bị bắt, bí mật của chú sẽ bị tiết lộ!

Ông Tài có vẻ không muốn nói nhiều về đề tài này. Ông thở hắt ra một hơi như để tống cơn phiền não ra khỏi đầu óc rồi nhìn bọn trẻ trước mặt bằng ánh mắt trìu mến, giọng ông vui vẻ trở lại:

– Thật ra, chú đã trông thấy một số người trong bọn cháu từ trước đó mấy hôm.

Ông chỉ tay vào các anh Phong, Cường, Lương, mỉm cười:

– Khi các cháu này quanh quẩn ở chỗ thác nước, chú và tên Chom đang nấp trong hang nhìn ra chứ đâu. Thoạt đầu, chú tưởng các cháu cũng đi tìm kho báu dưới hồ nhưng theo dõi các cháu một thời gian, chú biết là không phải.

Anh Phong đột ngột nói:

– Vậy việc chú trốn viện để lật đật quay trở lên đây chính là vì sợ tụi cháu tình cờ khám phá ra kho báu?

– Chú không lo lắng gì về tụi cháu! – Ông Tài đỏ mặt đáp – Thực ra chú chỉ sợ tên Chom phỗng tay trên thôi!

Nhỏ Hạnh quay đầu nhìn quanh:

– Tên Chom hình như không còn lảng vảng ở vùng này.

– Chú không tin hắn đã bỏ đi! – Ông Tài đưa tay bóp trán – Có thể vì thấy các cháu đông người, hắn không dám lộ diện. Chắc chắn hắn đang quanh quẩn gần đâu đây thôi!

– Chú nói đúng! Hắn đang ở đây nè!

Tiếng Quý ròm thình lình vang lên khiến ai nấy đều giật mình quay đầu về phía cửa hang.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+