Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã – Chương 24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi không cách nào hình dung ra tâm tình của mình khi nhìn thấy cô ta. Chỉ biết là tất cả an nhàn thoải mái vừa mới bắt đầu hưởng thụ này, lập tức đã biến mất không còn tăm hơi.

“Tiểu Lan!” Diệp Mạn Đình kinh ngạc vui mừng gọi cô ta.

Tình cảm giữa hai người hình như không tồi. Đôi mắt Kỉ Lan vốn đang nhìn chằm chằm tôi kia cũng chuyển hướng về phía cô ấy, chớp mắt đã cười như nở hoa.

“Không chào đón sao?”

“Ha ha, đương nhiên không phải.” Diệp Mạn Đình cười đến có chút ngốc, nhìn tôi một cái, lại nhìn Kỉ Lan một cái. Cô ấy hiển nhiên hiểu được hai chúng tôi là loại quan hệ gì.

“Cậu, không phải nói ngày mai cũng không có thời gian ư? Vậy sao……”

“À, hủy bỏ rồi. Mình đã tới đây ngay lập tức, không phải cậu dám không gặp mình đó chứ!” Kỉ Lan cởi khăn tắm trên người ra, không cần mời cũng tự bước vào trong hồ.

Không chút nào để ý bản thân lõa lồ, ánh mắt nhìn về phía tôi mặc dù không có khiêu khích rõ rệt, nhưng cũng không có thiện ý.

“Ha ha, sao vậy được.” Diệp Mạn Đình ngượng ngùng đứng ngồi không yên nhìn tôi.

Kỉ Lan cũng không nghe theo cô ấy ngồi vào một bên, mà là đi tới bên cạnh tôi. Đưa một cánh tay rõ ràng huơ huơ trước mặt mình một cái. Tuy rằng hơi nóng làm cho tầm mắt người ta trở nên không rõ, nhưng ‘hình xăm trái tim’ trên cánh tay kia vẫn có thể nhìn ra.

Kí tự chính giữa hình lần lượt là tên cô ta và Lôi Nặc.

Tôi không nén được nở nụ cười, đứng dậy cách xa cô ta một chút.

Đã hiểu rõ dụng ý của cô ta, chỉ là không hiểu cô ta từ khi nào thì trở nên ngu xuẩn như vậy.

Cô ta từ lâu đã giống như hình xăm cũ kỹ kia, trở thành quá khứ rồi.

Vì sao cứ không chịu chấp nhận sự thật này?

“À…… Tiểu Lan, cậu ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn, mình sẽ bảo người chuẩn bị, cậu đi dùng cơm trước nhé?” Diệp Mạn Đình đề nghị .

Không khí căng thẳng giữa tôi và Kỉ Lan, chắc hẳn người nào cũng đều cảm giác được rõ ràng.

“Mình ăn rồi.”

“Ồ…… vậy, vậy à?” Diệp Mạn Đình hụt hẫng nói xong, cúi đầu xuống. Phỏng chừng là đang vì bản thân đã ‘gây họa’ mà âm thầm tự trách.

“Cô muốn nói gì cứ nói đi.” Tôi vỗ vỗ Diệp Mạn Đình, sau khi cho cô ấy một nụ cười tươi cổ vũ lại nhìn về phía Kỉ Lan.

Cô ta nghe vậy, lập tức nở nụ cười, vô cùng nhu mì.

“Đã từng nói trước với cô rồi, tôi nhất định sẽ có được anh ấy.”

Tự tin quá mức trong đôi mắt kia làm cho tôi cảm thấy buồn cười.

Vì lý do gì cô ta có thể vì một người đàn ông mà cố chấp như thế? Hay căn bản không phải vì người đàn ông nào cả. Mà là chỉ cần cô ta đã muốn, thì sẽ phải có được. Tuyệt đối không thể chấp nhận thất bại trước bất kỳ ai?

Nhất thời, tôi có hứng thú rất lớn với nhân cách trong thân thể nhỏ nhắn của cô ta.

“Đừng dùng điệu bộ của bác sĩ tâm lý đó nhìn tôi, tôi tiếp nhận không nổi.”

Lại là một bộ dáng đáng thương ấy, giống như tôi là một kẻ vô cùng ác độc vậy. Người phụ nữ có diện mạo đáng yêu thuần khiết, cũng không nhất định sẽ có một trái tim đơn thuần. Tia tà ác kia trong mắt cô ta, đã chứng minh tất cả.

Nếu là trước đây, tôi sẽ cảm thấy phẫn nộ. Nhưng bây giờ, lại chỉ cảm thấy buồn cười.

“Tôi vẫn là câu nói kia, Lôi Nặc không phải một món hàng. Nếu anh ấy chọn cô, tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu anh ấy đã nhận định là tôi, tôi cũng sẽ không dễ dàng buông tay. Có điều…… rất rõ ràng, thân phận Lôi thái thái bây giờ là của tôi.”

Tuy rằng chưa từng trải qua cái gọi là chiến tranh giữa phụ nữ, nhưng vào giờ này phút này, tôi rõ ràng cảm nhận được mình là bên thắng lợi.

“A……” Cô ta cười lạnh, ngay sau đó lại chậm rãi lên tiếng: “Đúng vậy, bây giờ quả thật là vậy. Nhưng làm được bao lâu, thì khó có thể nói .”

“Tiểu Lan à……” Diệp Mạn Đình khó xử nhìn tôi, lại kéo Kỉ Lan, ý bảo cô ta đừng nói thêm nữa.

“Không sao.” Tôi cười cười, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi.

Tôi cũng không có hứng thú gì với việc đấu võ mồm nhàm chán.

“Cô đừng đi!”

Vừa bước một bước, Kỉ Lan liền kêu lên.

Tôi cũng lười để ý đến cô ta, tiếp tục đi.

“Bác gái đã nói cho tôi biết tất cả rồi! Người phụ nữ không khỏe mạnh như cô! Cô cho rằng mình còn làm được Lôi thái thái bao lâu nữa? Nếu thật sự yêu Nặc, cô hãy rời khỏi anh ấy đi! Đừng để anh ấy trở thành người con bất hiếu, đừng bắt anh ấy phải đối mặt với áp lực to lớn như vậy nữa!”

Tiếng gào thét điên cuồng, rõ rệt truyền vào tai tôi.

Có lẽ đây chính là cái gọi là uy hiếp.

Ba chữ ‘không khỏe mạnh’, như kim đâm sâu vào tôi.

Không vì cái gì khác, thật sự chỉ vì mình không khỏe mạnh.

Chạy đến sân yên tĩnh này, tôi chần chừ chưa muốn vào phòng.

Cảm nhận được không khí rét lạnh cùng tuyết trắng muốt này, lại nghĩ đến hơi thở ấm áp dễ chịu ở rất xa kia.

Không biết bắt đầu từ khi nào, trái tim tôi đã không thể nảy sinh bao nhiêu cảm giác ấm áp nữa.

“Tâm Âm……” Giọng nói quen thuộc từ sau lưng truyền đến. Lôi Nặc mặc áo khoác tắm kimono đi vào biệt viện. Xem ra là vừa mới tắm suối nước nóng xong.

“Anh về rồi à?” Tôi xoay người sang, nhìn anh.

“Sao không đi vào trong?” Anh đến gần tôi, áp bàn tay to ấm áp lên hai má tôi đã ửng hồng vì khí lạnh.

Tôi nhìn anh cười cười, không trả lời.

“Đi thôi.” Anh cũng không để ý, kéo tôi đi vào.

Nằm trên giường mềm mại đã trải xong xuôi, rất lâu tôi cũng không thể đi vào giấc ngủ. Mà anh, dường như cũng cảm nhận được .

Bàn tay to vẫn vỗ nhẹ lưng tôi, giống như một người cha mà chăm sóc cho tôi.

“Muốn uống ly sữa không?” Anh thấp giọng hỏi tôi.

Tôi lắc đầu, lười mở mắt. Nằm trong lòng anh thì khẽ động cũng không muốn động.

“Em không sao chứ?” Anh nghe ra có hơi chút lo lắng.

Tôi mở mắt, đón nhận con ngươi đen của anh. Ở dưới ánh trăng càng nổi bật thêm phần mị hoặc.

“Kỉ Lan đã đến.” Tôi sờ mặt anh, nhẹ giọng nói.

Anh bình tĩnh nhìn tôi, không có kinh ngạc, không có phức tạp.

“Thiên Triệt nói cô ấy sẽ không đến.”

“Kế hoạch mãi mãi cũng không theo khuôn mẫu. Cô ấy đến, thật ra cũng không có gì.” Tôi thản nhiên nói, không còn để ý đến tuyên cáo cùng vu khống hãm hại của cô ta.

“Hai người gặp nhau sao?”

“Ừm, lúc tắm suối nước nóng, cô ấy cũng ở đó.”

“Vậy hai người?”

“Không có chuyện gì cả, em đi khỏi trước.”

“Cô ấy, không nói gì với em chứ?”

“…… Không có.” Tôi dừng một chút, rồi nói dối.

Tôi biết anh đang sợ cái gì. Sợ Kỉ Lan nói ra chuyện trong khoảng thời gian gần đây anh phải chịu áp lực, cùng với tất cả những gì anh phải chịu đựng ở dinh thự Lôi gia.

Tôi biết, biết dụng ý của anh. Cho nên, tôi đã nói dối.

Rõ ràng, anh như là thở phào nhẹ nhõm chứ không còn căng thẳng nữa.

“Em muốn về nhà không?” Anh nhìn tôi, nhẹ giọng nói nhỏ. Sủng nịch hiển lộ tràn đầy đáy mắt.

“Không cần đâu mà.” Tôi nhìn anh cười cười, nhích lại gần bờ ngực cực nóng kia.

Anh không nói chuyện nữa, chỉ là ôm lấy tôi, nằm vào trong chăn.

Ôm nhau mà ngủ……

Thay đổi, rất nhiều thứ đã thay đổi.

Tôi cũng vậy, mà anh cũng thế.

Bao gồm hành vi thân mật nhất giữa vợ chồng kia.

Trước kia là ái tình không hề tiết chế, hàng đêm triền miên thân mật.

Mà nay, đã thay đổi.

Anh vẫn tiếp tục cuồng dã, nhưng không còn không hề tiết chế nữa.

Hàng đêm vẫn thân mật, nhưng không hề triền miên.

Tôi thật sự không biết vì sao lại như vậy. Rõ ràng anh so với trước kia tốt hơn, tôi cũng không để ý cái gọi là kẻ thứ ba kia nữa.

Tất cả, chính là không ổn đến chết tiệt.

Thật ra không chỉ có mình tôi, có lẽ ngay cả anh cũng cảm giác được rõ ràng.

Cho nên, mới càng thêm bỏ hết sức lực, càng thêm đối tốt với tôi.

Nước mắt, không nén được mà chảy xuống.

Đau xót trong lòng, giống như đã vượt quá xa, tôi muốn chạm, cũng chạm không đến .

Rốt cuộc anh đã phải chịu đựng bao nhiêu áp lực? Nói cho em biết có được không?

Cho dù em có thể tưởng tượng ra được, cũng muốn nghe tự anh nói ra. Cho dù chỉ có thể nghe anh kể khổ, em cũng muốn thay anh gánh vác một phần.

Còn việc anh cật lực bảo vệ em cách xa khỏi tòa dinh thự của Lôi gia kia, lại là chuyện gì?

Nói ra, được không?

Cùng nhau đối mặt, chúng ta cùng nhau chống đỡ.

Trong lòng mặc sức hò hét, nhưng cuối cùng vẫn không có dũng khí hỏi ra miệng.

Tôi nhu nhược sợ khi đã biết, sợ trái tim yếu ớt lại bị tổn thương lần nữa.

Giống như người chưa lành vết thương, không thể lại dùng nước muối mà ngâm mình thêm nữa. Tôi sợ mình không chịu nổi.

Từ từ đi, tôi cần phải từ từ.

……

Sáng sớm, đã tới nhanh như vậy.

Cho rằng mình đã là dậy sớm rồi, nhưng vừa mở mắt mới phát hiện người bên cạnh, đã không thấy nữa.

Có lẽ là đi ra ngoài rồi.

Dụi dụi mắt mông lung buồn ngủ, tôi vặn thắt lưng mệt mỏi.

Làm vệ sinh một chút, sáng sớm tắm suối nước nóng cũng không tồi.

Khoác thêm áo choàng tắm, tôi đi ra cửa.

Không khí thật là tươi mát đến cực điểm, mặt trời cũng nở nụ cười ấm áp.

Đình viện vào ban ngày, so với ban đêm lại có cảnh vật khác. Nhưng đều thanh tịnh, thoải mái, mê người.

Hơi thở tự nhiên, ùa tới mặt. Tôi cũng có chút an nhàn thoải mái, muốn đi xem xung quanh.

Chưa đi quá xa, chợt nghe thấy phía sau giả sơn phảng phất truyền đến vài âm thanh.

Tiếng nói của nữ tôi không xa lạ, của nam lại càng không.

“Vì sao?” Giọng nói dịu dàng, có vẻ điềm đạm đáng yêu.

“……” Lôi Nặc lại không trả lời.

“Vì trách nhiệm ư! Chỉ vì trách nhiệm của một người chồng à!” Giọng nói không tự giác cao lên, Kỉ Lan nghe ra như có chút phát điên.

“Anh đã nói rồi mà, đã bảo em đừng nhúng tay vào nữa.” Tiếng nói trầm thấp, không có độ ấm. Lôi Nặc dường như rất không thoải mái.

“Không! Em không thể!”

“Đừng cố tình gây sự nữa!”

“Em cố tình gây sự sao? Vì anh, em đã từng buông tay, để anh hạnh phúc. Vì anh, em không ăn không ngủ, tiều tụy không ra hình người. Vì anh, em bất chấp nguy hiểm có thể bị người ta cưỡng gian cũng muốn giúp anh lấy được tư liệu! Vậy mà anh, vậy mà anh lại nói em là đang cố tình gây sự sao?”

Lời nói gần giống như đã sụp đổ, cùng với một chút giọng nghẹn ngào.

Tôi nghe rành mạch.

Lôi Nặc, lại không nói một câu. Im lặng.

Chỉ nghe được âm thanh nức nở kia của Kỉ Lan.

“Anh không hạnh phúc, không phải sao? Anh thích có con, đúng không? Cô ta mãi mãi cũng không thể cho anh!”

“Im đi!”

Theo tiếng mắng nghiêm khắc kia, lòng tôi cũng chấn động.

Anh phẫn nộ như thế, tôi chưa từng thấy qua. Cho dù trước kia anh cũng từng tức giận, cũng không nghe khủng bố như giờ phút này.

“Nặc……” Giọng nói khẽ run của Kỉ Lan vang lên.

“Đừng nói những lời đó thêm lần nữa, em nghe chưa?”

Tôi nghe được lời này, gần như là từ hàm răng chen ra. Không cần tưởng tượng, cũng biết giờ phút này anh có bao nhiêu u ám.

Tôi rời khỏi, yên lặng rời khỏi.

Đối với đoạn đối thoại giữa bọn họ, tôi đã không còn bao nhiêu hứng thú nữa.

Bởi vì cái tôi để tâm, đã nhận được đáp án.

Anh không hề phủ nhận lời nói của Kỉ Lan.

Không hề phủ nhận câu ‘anh không hạnh phúc’ kia của cô ta……

Thật ra tôi nên sớm cảm giác được. Không chỉ mình anh, mà cả tôi có thật sự hạnh phúc không?

Chúng tôi đều giả vờ như không sao cả, nhưng thật sự có quên đi không?

Anh nuông chiều tôi, sớm muộn cũng sẽ thấy mệt.

Mà tôi được nuông chiều, cũng sớm muộn sẽ thấy chán.

Chỉ là không ngờ rằng, lúc nhận được đáp án, lòng tôi vẫn sẽ đau như cũ.

Vòng qua giả sơn, tôi đi đến một con đường nhỏ khác.

Tôi cũng không biết rõ đường đi lắm, nên rất lâu mới đến được hồ suối nước nóng.

Để cho khí nóng kia xông nóng mình, tầm mắt bắt đầu không rõ, ý thức lại đặc biệt minh mẫn.

Tâm sự trở nên ngày càng nhiều, cảm xúc trở nên không còn phập phồng nữa.

Những điều này đều là dấu hiệu.

Mà tôi, thân là bác sĩ tâm lý, hẳn phải rõ ràng hơn so với những người khác.

Thở dài một hơi thật sâu, nhắm hai mắt lại. Đưa hai tay ra, cảm nhận khí lạnh bên ngoài cùng nước nóng trong suối va chạm với nhau.

Tôi thấy thoải mái, thật muốn cả đời đều như vậy.

Nhưng tôi biết rõ điều đó là không có khả năng. Giống như quan hệ của Lôi Nặc và tôi vậy, mãi mãi an nhàn như vậy tiếp, là không có khả năng.

Một đợt tiếng ồn ào truyền vào, tôi cũng thận trọng hơn rất nhiều. Không còn là một mình trong hồ suối nước nóng nữa, bắt đầu có người đi vào.

Vội vàng xả nước lại xong, tôi đi ra.

Trở lại biệt viện của chúng tôi, thay quần áo của mình.

“Em về rồi à?” Lôi Nặc từ ngoài phòng đi vào, theo sau còn có một nhân viên phục vụ.

“Dạ.” Tôi xoay người lại, nhìn anh cười cười.

“Anh bảo người ta chuẩn bị chút thức ăn. Người ăn trong quán tương đối đông, anh nghĩ em hẳn là sẽ thích yên tĩnh.” Anh đi tới gần tôi, bảo phục vụ đặt món ăn lên bàn trước mặt tôi.

“Cám ơn.” Tôi cười xê dịch người. Nhìn một bàn món ngon này, thật đúng là đói bụng mà.

“Ăn nhiều một chút.” Anh dịu dàng nhìn tôi, trong mắt viết lên thỏa mãn.

“Ừm……”

Tôi cầm lấy đũa, tận tình khao bụng của mình.

Cũng không quên gắp thêm cho anh chút thức ăn.

Một bữa sáng, thời gian ăn cũng không tính là ngắn.

“Uống chén trà không?” Lôi Nặc đề nghị.

“Được.” Tôi gật gật đầu.

Sau khi bảo phục vụ mang đến ấm trà ngon nhất, chúng tôi ngồi vào bàn.

“Anh hạnh phúc không?” Tôi nhìn thẳng anh, hỏi ra lời trong lòng.

Anh lập tức sửng sốt, thân thể cũng cứng đờ. Lo lắng nhìn tôi.

“Em muốn nói chuyện với anh.” Cầm tay anh, tôi hít sâu một hơi.

Vẻ mặt Lôi Nặc chuyển sang nghiêm túc, con ngươi đen cực nóng sít sao nhìn tôi chằm chằm, sâu không thấy đáy.

Anh không nói gì, chờ tôi mở miệng.

“Em chuẩn bị tốt rồi……”

Gằn từng tiếng, rõ ràng rành mạch, tôi báo cho anh biết.

Vẻ mặt nghiêm túc hóa thành kinh ngạc, tiếp đó chính là hưng phấn. Anh kích động, nhìn tôi thật sâu, nói không ra lời.

Khóe mắt cùng khóe miệng đều tràn ngập ý cười, hy vọng cũng từ chỗ sâu trong con ngươi đen kia từ từ dâng lên.

“Em…… thật sự, chuẩn bị tốt rồi sao!?” Cuối cùng, anh giống như đã tìm được lại giọng nói của mình. Thật cẩn thận xác định lại, vẻ mặt khẩn trương.

“Ừm……” Tôi cười gật đầu, hôn lên môi anh.

“Ông trời……!!” Anh hưng phấn kêu to, nhanh chóng đứng dậy đi tới đi lui trong phòng.

“Tuy rằng tỷ lệ thành công rất nhỏ, nhưng bây giờ em bằng lòng đi thử. Cho dù cuối cùng, một chút hy vọng duy nhất cũng bị nhẫn tâm bóp chết đi nữa. Em biết nó sẽ rất đau, nhưng em nghĩ em đã có khả năng tiếp nhận thống khổ kia rồi.”

Đứng dậy theo anh, tôi chậm rãi tới gần anh.

Anh giang hai tay, chờ đón tôi.

Thật chặt, tôi ôm chặt lấy anh.

“Còn anh? Có thể tiếp nhận đả kích có hy vọng, rồi lại thất bại kia không?” Tựa ở bên tai anh, tôi nói nhỏ.

Xác định lòng của anh, đã trở nên quan trọng hơn bất cứ điều gì.

“Tuy rằng sẽ thật đáng tiếc, nhưng anh có thể.” Anh kiên định nói xong, tim đập liên tục tăng lên. Bang bang rung động, tôi nghe thấy rất rõ ràng.

Hiểu được kích động của anh, hiểu được khẩn trương của anh.

Anh cho tới bây giờ cũng chưa từng ép tôi về chuyện đó, nhất định là rất nôn nóng.

Đợi được quyết định của tôi, anh không thể nghi ngờ là vô cùng vui mừng.

Cho dù không thành công, vậy cũng có nghĩa rằng ít nhất tôi đã tiến về phía trước một bước.

“Vất vả cho anh quá……” Tôi hôn lên mặt anh, dịu dàng nhìn anh.

Nụ cười khoan dung cùng ánh mắt sủng nịch kia, làm cho tôi cảm động sâu sắc.

Vì em, anh thật sự đã vất vả rồi.

“Ngày mai liền đi tìm bác sĩ Lý, được không?” Sờ khuôn mặt tuấn tú của anh, tôi mỉm cười ngọt ngào .

“Được!” Anh gật gật đầu, dịu dàng hôn lên môi tôi.

Chỉ là thân mật đơn giản nhưng vào lúc bờ môi va chạm, lại không thể vãn hồi. Anh kích động hôn tôi, mà tôi cũng nhiệt tình đáp lại.

Cảm xúc mạnh mẽ trong nháy mắt thiên lôi câu địa hỏa* mà bùng nổ.

*thiên lôi câu địa hỏa: sấm sét hấp dẫn lửa đất.

Chúng ta điên cuồng triền miên, điên cuồng làm tình.

Các góc trong phòng, gần như đều để lại dấu vết ‘yêu’ của chúng tôi.

Tình yêu trầm bổng tại trong phòng ấm áp này, chúng tôi mệt mỏi nằm xuống giường mềm.

Anh nhấc chăn lên, một tay kéo tôi vào trong lòng. Hôn một cái thật sâu xong, mới để tôi nghỉ tạm một lát.

Cảm nhận được thở dốc của nhau, tôi vô cùng quyến luyến giờ khắc này.

Tương lai, nhất định sẽ gập ghềnh khó có thể tưởng tượng. Nhưng em, không muốn để anh phải một mình gánh vác .

Hôn nhân là thành quả sự cố gắng của cả hai người, em không muốn tiếp tục làm người bị động nữa.

“Em muốn đi ra ngoài.” Sờ sờ bờ ngực rắn chắc của anh, tôi làm nũng nói.

“Làm gì?” Anh khàn khàn lên tiếng hỏi.

“Hưởng thụ cuộc sống, giống như mọi người, hòa nhập vào trong đó. Mau lên!! Anh mau đứng dậy đi!”

Tôi hưng phấn ngồi dậy, thúc giục anh.

Mày tuấn của anh nhướng lên, nghi hoặc nhìn tôi, thở dài rồi ngoan ngoãn đứng dậy, thay quần áo.

Sau một lát, chúng tôi nắm tay ra khỏi biệt viện.

Đi về phía thế giới huyên náo, tràn ngập tiếng ca kia.

Nơi này tên là Nhạc Cực biệt viện, là nơi chủ nhân chiêu đãi bạn bè.

Nhìn Nghiêm Thiên Triệt cùng Diệp Mạn Đình qua lại không ngớt trong đám người, chúng tôi chỉ qua loa lên tiếng chào hỏi rồi đi vào một phòng có tiếng đàn du dương.

Nhưng vào nháy mắt cửa mở ra, tôi sững sờ tại chỗ.

Ngoại trừ người diễn tấu, ba người ngồi trong đó chúng tôi đều không xa lạ gì.

Niếp Phong, Quý Phong Nhiên, còn có Kỉ Lan kia nữa.

Đứng hình……

Hình ảnh vẫn dừng lại ở đó. Sự kinh ngạc viết trong mắt mọi người, chỉ trừ Kỉ Lan.

“Thật trùng hợp……” Nụ cười ngọt ngào vô tội, cùng giọng nói dịu dàng kia, thật sự làm cho toàn thân người ta không thoải mái. Người đầu tiên lên tiếng là cô ta, dường như không chút xấu hổ nào. Đứng dậy, còn dành ra chỗ ngồi bên cạnh cho tôi và Lôi Nặc.

“Mọi người làm sao vậy?” Cô ta mỉm cười nhìn mọi người, cuối cùng dừng tầm mắt trên người Lôi Nặc.

Anh không đếm xỉa đến người nào, kéo tôi xoay người muốn rời khỏi.

“Chờ đã.” Tôi ngăn anh lại.

“Nếu đều quen biết nhau, thì có hề gì đâu?” Tôi nhướng đôi mày thanh tú lên, kéo anh ngồi xuống.

Đối mặt, tôi đã học được.

Tiếng đàn vẫn du dương, nhưng phỏng chừng giờ phút này tất cả mọi người đã không còn nhàn rỗi tao nhã nữa rồi.

Kỉ Lan bảo người chơi nhạc lui xuống, sau khi bày ra chút trà bánh, vẻ mặt mang ý cười lần lượt châm trà cho chúng tôi.

“Sao các anh lại đến đây?” Tôi nhìn về phía Niếp Phong, lại liếc nhìn Quý Phong Nhiên một cái.

Hai người nhìn nhau, Quý Phong Nhiên không hề gì mà nhún vai, nhướng mày rậm lên: “Đều là bạn bè, đương nhiên là nhận được thiệp mời. Còn về chuyện vì sao lại trùng hợp xuất hiện trong phòng này, thì phải hỏi vị Kỉ tiểu thư đây.”

Ánh mắt chuyển hướng Kỉ Lan, tôi muốn nghe cô ta giải thích cho mình như thế nào một chút.

“Âm nhạc hay mọi người đều thích, đây cũng không có gì là trùng hợp hay không trùng hợp cả.” Cô ta không sao cả nói xong, tầm mắt lại đổ dồn về phía Lôi Nặc.

Mà người đàn ông bên cạnh tôi, lại là ngay từ đầu đã nhìn chằm chằm vào Niếp Phong và Quý Phong Nhiên phía đối diện, khuôn mặt u ám, không tốt lắm.

“À! Đúng rồi! Tôi có một người bạn làm bác sĩ ở Mỹ. Tay nghề của anh ta rất giỏi, có cần tôi giới thiệu cho La tiểu thư khám thử xem không?” Tiếng nói mềm mại, nhưng sắc mặt lại lộ vẻ âm hiểm. Lần đầu tiên tôi đối với cô ta không có bất cứ cảm giác nào khác ngoài chán ghét.

“Bác sĩ?” Niếp Phong nhìn tôi, trong đôi mắt tràn ngập thắc mắc.

“Em bị sao vậy?” Quý Phong Nhiên cũng hỏi theo.

“A…… thật có lỗi quá, đây là chuyện riêng của La tiểu thư, tôi đã không cẩn thận nói lỡ miệng rồi.”

Nhìn vẻ mặt hoang mang kia, tôi thật sự là bội phục tài biểu diễn của cô ta.

Nếu như trước kia tôi đối với cô ta còn có chút tôn trọng, thì bây giờ tôi là thẳng thừng bắt đầu khinh bỉ cô ta.

“Cô đủ rồi đấy!” Tiếng mắng tức giận từ bên cạnh tôi truyền đến, Lôi Nặc phẫn nộ nhìn Kỉ Lan.

“Chưa đủ! Làm sao đủ được chứ!” Vành mắt gần như là ửng đỏ lên trong nháy mắt, Kỉ Lan cũng bắt đầu lớn tiếng.

“Em bị sao vậy?” Niếp Phong thấp giọng hỏi, lo lắng cầm tay tôi.

Lại ‘bốp’ một tiếng, bị đánh xuống.

Lôi Nặc âm u nhìn Niếp Phong, không có chút độ ấm, lạnh đến dọa người.

“À…… không có gì, đáng ngại lắm.” Tôi xấu hổ nhìn anh, cầm tay Lôi Nặc.

Ai ngờ, một động tác này, lại làm đôi mắt Quý Phong Nhiên bên cạnh Niếp Phong lập tức ảm đạm xuống.

Muốn buông tay, lại bị bàn tay to kia giữ chặt.

Mà tiếng hít thở của người phụ nữ kia cũng bởi vì hành động của Lôi Nặc, mà dần dần rõ ràng.

“Thật sự không có gì đáng ngại sao?!” Cô ta nheo hai tròng mắt lại, nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt khiêu khích.

“Cô –” Ngăn không cho Lôi Nặc nói tiếp, tôi vỗ vỗ bờ vai anh, cười cười.

“Cô có cần phải mang điểm yếu của người khác đi rao rêu khắp nơi vậy không? Tàn nhẫn đâm vào chỗ đau của người khác, cô cảm thấy vui sướng lắm sao? Nếu yêu một người đàn ông mà lại biến cô thành dạng như hiện giờ, tôi đây cũng thật thương xót cho cô.”

Bất đắc dĩ lắc đầu, tôi thật sự rất thất vọng với cô ta.

Không phải vì bản thân tôi, mà là vì Lôi Nặc. Vì anh từng yêu một người phụ nữ như vậy, mà cảm thấy nguội lạnh trong lòng.

“Tôi sao? Ha ha……” Cô ta cười lạnh.

“Cô có yêu anh ấy được như tôi sao? Cô có biết cái gì là yêu không? Cô ích kỷ giữ lấy địa vị thiếu phu nhân của Lôi gia, lại không thể thật sự vì Lôi gia làm gì cả thì có tư cách gì mà nói tôi chứ! Cô chỉ là người phụ nữ không khỏe mạnh, là người phụ nữ không sinh nổi con!”

Một tiếng “chát –”, vang vọng toàn hiện trường.

Năm dấu ngón tay bỏng rát, rõ ràng dừng trên mặt Kỉ Lan……

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+