Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã – Chương 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi Sợ ngây người.

Anh thế mà lại ra tay đánh cô ta. Đánh người phụ nữ mà anh từng xem là thiên sứ.

Không chi mình tôi, mà cả Niếp Phong và Quý Phong Nhiên cũng sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn một màn này.

“Nặc…” Ki Lan run run lên tiếng, đưa tay che lấy hai má đã bắt đấu sưng đỏ kia, nước mắt giống như chuỗi hạt châu bị đứt dây mà trút xuống. Vẻ mặt khó có thế tin kia, ánh mát thống khổ tuyệt vọng kia, còn có đôi môi đỏ mọng mấp máy, đêu đang nói lên trải tim bị tổn thương của cô ta.

Trong con ngươi đen đang phân nộ kia của Lôi Nặc lộ ra thất vọng, mày nhíu chặt, mím môi mỏng, sắc mặt cũng cực kỳ âm u, tầm mắt nóng bỏng dồn ép Kỉ Lan.

Vẫn không nhúc nhích, một câu cũng không nói.

Tôi nghĩ có lẽ anh cũng đang đau lòng. Dù sao cũng là người phụ nữ mình từng yêu.

“Không không…đây không phải là

Anh…không!…không!…

Ki Lan gần như suy sụp, điên cuồng lắc đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm. Nước mắt lại giống vỡ đê mà không ngừng trào ra. Cô ta giống như lánh nạn, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra ngoài.

Tôi âm thấm thở dài trong lòng, cầm tay Lôi Nặc.

Anh quay đấu nhìn tôi, cay đắng hơi mở miệng, rối lại chẳng nói ra điểu gì. Tôi thản nhiên cười lắc đấu, ý báo anh không cấn nói thêm gì cả, tôi đểu hiểu được.

“Lời của cô ấy nghĩa là gi vậy vậy” Khi không khí hơi tốt hờn một chút, Niếp Phong liền hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Lôi Nặc chuẩn bị lên tiếng ngăn anh lại, nhưng bị tôi cản.

“Chứng hiếm muộn.”

Tôi lên tiếng, ba chữ đủ để nói rõ tất cá.

Niếp Phong và Quý Phong Nhiên lại ngây người, nửa ngày không nói được một cáu.

Đến khi phản úng lại rối, liến gửi ánh mát tràn đấy thương hại cùng đồng tinh về phía tôi.

“Đừng” Tôi không chịu nối loại ánh mắt này

“Em đang đến bác sĩ chữa.” Tôi bổ sung, lại nhìn bọn họ,cười cười.

Bây giờ không có gì là không chữa được đâu.” Niếp Phong chuyển đến ánh mắt cổ vũ. Quý Phong Nhiên thì lại lặng im không nói.

“Cám ơn anh..

Tôi nở nụ cười, vui vẻ nhìn bọn họ, lại xoay qua nhìn Lôi Nặc.

Anh cũng nở nụ cười, cổ vũ tôi.

Không khí, vào lúc này đà không còn căng thảng nữa. Trận ấm ĩ này của Ki Lan, đã dời đi toàn bộ tiêu điểm cùa mọi người.

Nhưng cục diện bây giờ vẫn đang làm cho tôi không thoải mái đến cực độ.

Một người là chồng, một người là người yêu cũ, một người khác lại là người đàn ông yêu tôi.

Hỗn loạn…

Tôi chi cảm thấy hỗn loạn.

Em, muốn nghỉ ngơi rồi.” Nhìn Lôi Nặc lại nhìn hai người kia, rồi tôi chuẩn bị đứng dậy.

“Nghi ngơi cho tốt nhé.” Niếp Phong cười nói, kéo ghế ra giúp tôi.

Lôi Nặc lại một tay tiếp lấy. Ôm thắt lưng của Tôi, đưa vế phía cửa.

“Hai người chơi vui vẻ.” Tôi quay đầu nói.

Lại chạm phải ánh mắt phức tạp kia của Quý Phong Nhiên, trong lòng lộp bộp một chút, không biết mình bị làm sao.

Là chua xót khổ sở, hay là tiếc nuối, là thống khổ, hay là không còn cách nào.

Tóm lại, ánh lắt kia của anh ta khiến người ta không thoải mái.

Đi ra cửa phòng, tôi quyết định về nhà. Nói lời từ biệt chủ nhân xong chúng tôi liến rời khỏi.

Dọc theo đường đi rất im lặng. Trong lòng tôi cũng rất bình tĩnh.

Lôi Nặc gọi một cuộc điện thoại, dường như công việc xảy ra vấn đề gì đó.

Nghe anh nói một vài thuật ngữ khó hiểu cùng một loạt con số thiên văn, đấu óc tôi sắp hỗn loạn.

Nhưng anh lại vừa lái xe, vừa trả lời lưu loát. Khi nghỉ dừng đèn đỏ, còn có thể vươn tay vuốt ve hai má

Một lẩn nữa, tôi lại bội phục người đàn ông này hơn.

Xe băng qua mấy con đường quốc lộ dài, chúng tôi đã vế đến nhà.

Anh đưa tôi tới cửa, rối nói còn một số việc cẩn phải xử lý. 

Tôi gật gật đẩu, để anh yên tâm làm việc.

Anh hôn tôi một cái, cười rời đi. Nói là làm việc xong sẽ lập tức trở vế.

Nhìn anh đi xa rổi, tôi mới vào bên trong.

Nhưng vừa vào cửa, di động liền vang lên.

Ba chữ Quý Phong Nhiên, hiện lên to rõ.

Dự cảm của tôi là đúng, anh ta nhất định sẽ tìm tôi nói chuyện riêng.

Có việc gì sao?” Tôi ngồi vào sô pha.

“ừ. Lúc nào tiện thì hẹn một thời gian, tôi muốn gặp mặt em.”

“Vậy bây giờ đi, anh đang ờ đâu?” Tôi day day huyệt thái dương, nhắm hai mắt lại.

Giờ tôi đến quán cà phê gần phòng mạch. Thế nào?”

“được. Khoảng hai mươi phút nữa tôi sẽ tới.”

“Tôi chờ em.”

Ngồi trên xe, dặn lái xe xong, tôi di đến địa điểm đã hẹn.

Lúc tới, Quý Phong Nhiên đã ngồi chờ ở đó. 

Vẫy tôi đi đến bàn, anh ta lịch sự kéo ghế cho tôi ngồi.

“Cám ơn” Tôi cười cười, ngồi xuống.

Anh ta nhìn tôi, thở dài.

“Anh nói đi.” Tôi uống một ngụm nước, nhìn về phía anh ta.

“Uống gì đó trước đi.” Anh ta đưa menu cho tôi.

“Không cần đâu uống nước lọc là được rồi” Tôi đẩy lại, “Có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi.”

“Hai người đã dự định có con rồi sao”

Anh ta do dự mở miệng, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc. Thất vọng cùng thống khổ không che dấu được, rõ rệt viết ở đáy mắt.

Tôi khẽ gật đầu, nhìn vào đôi mắt anh ta.

Không biết phải nói gì mới có thể khiến anh ta dễ chịu hơn một chút.

Quý Phong Nhiên hít một hơi thật sâu, lẩn tránh tầm mắt của tôi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Lát sau lại thu ánh mắt về, hai tay bưng kín mặt, cúi đầu.

“Phong Nhiên…” Tôi đau lòng nhìn anh

ta, muốn an ủi anh ta, nhưng cánh tay lại ngừng giữa không trung, chậm chạp không dừng trên người anh ta.

Lấn này, thật sự đừng có thêm bất kỳ ảo tưởng gì với tài nữa. Không đáng, thật sự không đáng đâu.

“Hai con người trưởng thành, nhất định phải tràn ngập kỳ vọng tốt đẹp đối với tương lai, mời có thể đặt vấn đề con cái vào lộ trình cuộc đời mình. Mà hai người đã dự định có.”

Anh ta trầm thấp nói xong, đấu cúi rất thấp 

“Tôi…” Không thể mở miệng. Không biết

phải nói gì.

“Em có biết điều làm tôi thống khổ nhất là gì không? Không phải vì em quyết định muốn cùng cậu ta sinh con. Mà là hoang mang khi em có thể sẽ mang thai đứa con của cậu ta. Tôi bị chính mình hì họa, vẫn luôn kiên định rằng, em sẽ vì chuyện con cái, mà nảy sinh ý nghĩ chân sau. Tôi không biết mình như vậy có phải là yêu em hay không, thật sự tôi suy nghĩ thâm sâu như vật sao? Tôi hoang mang, Tâm Âm.

Anh ta thống khổ nói xong, đôi mắt cũng bắt đầu nhìn thẳng tôi.

Tôi hiểu được đau khổ của anh ta, hiểu được thắc mắc của anh ta.

Thật sự không muốn anh ta lâm vào trong loại cảm xúc này, nếu sớm nhận rõ lòng mình một chút,có lẽ anh ta sẽ không thống khổ thế.

“Người ta yêu nhất mãi mãi cũng là chính mình. Cho rằng yêu ai, cho rằng có thể làm gì, đó cũng chỉ là ý muốn chủ quan của chính mình. Trái tim,là thứ gi đó kỳ diệu nhất, khó hiểu nhất trên thế giới này. Chúng ta không cần làm cho rõ ràng rành mạch, chi cần đi theo nó là được. Anh, cũng nên đi theo con tim của mình, thu xếp con đường sau này thật tốt đi.”

Đặt tay lên tay anh ta, tôi nhìn anh ta cổ vũ.

Tình cảm gì cũng sẽ thay đổi, bao gồm cả tình yêu. Yêu thật sâu, cũng vào một lần lại một lần tuyệt vọng bên trong thống khổ. Trái tim con người, tự nhiên sẽ không muốn chạm vào lần nữa.

Tình yêu không được đáp lại, là dẹp.Nhưng cũng là cô độc nhất.

Chúng tôi vốn sinh sống ở đô thị phồn hoa này, đã là cô độc rối. Nếu còn gặp phải tình yêu khiến người ta cảm thấy cô độc, sẽ không muốn chạm vào nữa.

Quý Phong Nhiên, đã mệt mỏi.

“Tôi rất cảm kích anh đã yêu tồi, nhưng tôi còn hy vọng anh có thể đạt được hạnh phúc hơn. Mỗi người đều đáng có được một tình yêu thuộc về chính mình. Tình yêu kia của anh, tôi tin tưởng nhất định sẽ còn tốt đẹp hơn. Bởi vì anh là một người đàn ông vô cùng tốt, là một người đàn ông đáng dế phụ nữ đi theo cả đời “

“Tâm Âm….” Anh ta chuyển động hầu

kết, khổ tâm mở miệng.

“Buông tôi xuống, cuộc sống của anh rồi sẽ tốt hơn.”

Tôi thật sự tin chắc điểm ấỵ? Tuy ràng trong khoảng thời gian này tôi khòng quan tâm nhiều đến cuộc sống của Quý Phong Nhiên lắm.

Nhưng thải độ của anh ta đối với tôi lại làm tôi nhạy cảm nhận ra được trong cuộc sống của anh ta đang nảy sinh ra sự thay đối lớn nào đó.

Anh ta, hình như có phụ nữ.

Mà tôi, thật sự vì anh ta mà cao hứng, vi anh ta mà vùi mừng.

Chi hy vọng anh ta hiểu được phải quý

trọng người trước mắt như thế nào, đừng

phạm một số sai lầm tệ hại cấp thấp.

“Tôi, Sợ mình không làm được.” Anh ta thống khổ mở miệng, vẻ mặt không cam lòng nhìn tôi.

“Anh sẽ làm được.” Tôi thản nhiên cười, liếc mắt nhìn cô gái ngồi ở một góc sáng sủa từ đầu tới cuối luôn nhìn mình chằm chằm.

Ánh mắt của Quý Phong Nhiên cũng nhìn theo tôi, có điều sau khi phát hiện ra người kia, sắc mặt anh ta cũng không bình tĩnh như tôi được.

“Tôi đi trước đây, anh phải quý trọng người trước măt cho tốt đấy.”

Nhanh chóng đứng dậy, tôi quay đầu nhìn cô gái trốn trốn nấp nấp kia mỉm cười, vào lúc Quý Phong Nhiên còn chưa phản ứng lại, liền rời khỏi quán.

Ngồi trên xe, bắt đầu đi trên cuộc đời thuộc về mình.

Ngày hôm sau, thủ tục thụ tinh ống nghiệm liền bắt đầu khẩn cấp tiến hành.

Cũng mãi đến khi đối mặt với một phòng toàn chuyên gia, tôi mới biết được Lôi Nặc trước đó đã làm bao nhiêu chuyện.

Những người ưu tú nhất, thiết bị tối tân nhất cùng với điều kiện ấm áp nhất.

Anh đếu thay tôi sắp đặt ổn thỏa, tất cả chỉ chờ tôi vào chỗ.

Dể tạo ra nhiều trứng hơn, liền dùng thuốc đặc thì có tác dụng thúc đẩy buồng trứng ở hai bên sườn rụng nhiều hơn. 

Mà tôi cũng kiên nhẫn uống thuốc, đợi trứng rụng.

Lòng tin, dần dần nảy sinh. Hy vọng, cũng càng lúc càng lớn.

Nhân viên chuyên nghiệp, hướng dẫn tôi cũng rất chuyên nghiệp, mọi thứ đểu tiến hành thuận lợi.

Từ giám sát trứng, đến lấy trứng ra, rổi lại quan sát sức sống của nó bằng kính hiển vi.

Tuy rằng quy trình này lặp đi lặp lại rất nhiều lấn mồi lần kết quả cũng đểu không phải vô cùng lý tưởng.

Nhưng chúng tôi vẫn trước sau bôn ba trong bệnh viện, lúc này đây lại đang thử nghiệm một lấn nữa, thử thuốc mới nhất, hy vọng một ngày nào đó sẽ có kỳ tích.

Đây đã là lấn thứ vô số đến lấy trứng rối, sức sống của chúng không mạnh nhưng lẩn này nhất định phải cố gắng đấu tranh mới được.

Bước đầu tiên lấy trứng thích hợp này cũng đã gian nan như thế.

Vậy thì về sau chúng tôi còn có bao nhiêu chặng đường phải đi nữa.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh khát vọng, như vậy, ánh mắt kiên định như vậy, tôi cũng có thêm lòng tin, quyết định chiến đấu tới cùng.

Âm đạo đã được gây tê, khỏng còn cảm giác gì, chỉ biết là bác sĩ đang cầm kim tiêm chích vào trứng, không ngừng làm gì đó bên.

Đau nhức, luôn vào lúc thuốc tê đã dần mất công hiệu, khó có thể chịu được.

Bất quá, tất cả đều vô cùng đáng giá.

“Được rối.” Bác sĩ lấy cây kim tiêm khủng bố kia ra, sau khi cho tôi một nụ cười khích lệ, liền đi vào phòng vô khuẩn.

Kết quả, ở ngay tại căn phòng lai tạo kia.

Giờ phút này, tôi đang nằm trên giường cùng Lôi Nặc vừa mới vào đến, đều khẩn trương nôn nóng cùng đợi hy vọng đang dấy lên kia….”
Thời khắc khẩn trương ngoài đời thật cũng giống như pha quay chậm trong phim ảnh vậy. Ngay cả tiếng bước chân không tính là rõ ràng của bác sĩ cũng có thể tác động đến mỗi một dây thần kinh của chúng tôi.

Cánh cửa, nhẹ nhàng xoay tròn. Lòng của chúng tói đống thời cũng xoay tròn theo.

Cùng với sự mở rộng của khe cửa, chúng tôi cùng càng lúc càng khẩn trương.

Nắm chặt tay nhau, trái tim cũng như treo ở giữa không trung.

Khuôn mặt bác sỉ dần dần lộ ra, nhịp tim đập cũng sắp đến cực hạn.

Tất cả những vui buồn viết trên mặt bác sĩ, không cần lời nói cũng báo cho chúng tôi biết mọi đáp án.

Thịch, thịch, thịch, thịch 

Tim nhảy lên, vào lúc này dường như đều có thể nghe thấy rõ rệt như vậy. Rõ ràng đã không còn là lần đầu tiên trải qua loại thời khắc này, nhưng đến nay vẫn là khẩn trương như thế.

Cuối cùng, toàn bộ khuôn mặt của bác sĩ cũng đã hiện ra. 

Nhưng vẻ mặt không hẳn là âm u, cũng không hẳn là vui vẻ kia thật sự làm cho tôi đoán không ra.

“Kết quả thế nào” Lôi Nặc lo lắng đi qua, trực tiếp truy vấn.

“ừm nói thế nào đày, sức chống đỡ của tế bào trứng đã mạnh hơn so với lúc trước, sức sống cũng có chút cao hơn, nhưng vẫn chưa phải giá trị trong phạm vi lý tưởng.”

“Vậy nói như vậy là uống thuốc mới này đà có tác dụng! Tiếp tục dùng sẻ có hy vọng phải không ạ!” Tôi cũng đi đến cấm lấy tay bác sỉ hỏi.

“Phải. Chiếu theo mức độ phản ứng của cơ thê cô, lấn sau đến hẳn là có thể lấy được trứng thích hợp rối.”

“Ông trời “

Nước mắt vui sướng trào ra, Lôi Nặc kích động ôm lấy tôi. Chúng tôi gần như reo hò, vui sướng ôm hôn.

“Được rồi được rối, đừng vội ôm tới ôm lui như vậy. Còn kết quả của cậu cũng có rồi, vẫn như lúc trước, năng lực hoạt động của tinh trùng rất mạnh. Lần này tôi lấy trứng và tinh trùng của hai người trước, nhìn xem hiệu quả kết hợp thế nào đã. Quan sát đánh giá một khoảng thời gian ngắn rồi làm một số ghi chép lại. Lần sau lúc thật sự thực hiện cũng dễ dàng cải thiện một số khuyết điếm, nâng cao xác suất thành công.”

VỊ nữ bác sĩ có tiếng là người có địa vị cao nhất ở khoa phụ sản này, luôn mang một vẻ mặt lạnh lùng, vô cùng cao ngạo. Nhưng bạn luôn có thể phát giác ra sự quan tâm cùng lo lắng trong giọng của bà ấy.

“Cám ơn, cám ơn!!” Tôi kích động tiến đến muốn ôm bà ấy, lại bị người ta nhếch người, tránh qua một bên.

“Hai người đừng vui mừng quá sớm, cơ thể người bất cứ lúc nào cũng có thế xảy ra thay đổi. Chú ý quan sát đo đạc các chỉ số của cơ thể, còn có ăn uống cũng phải cấn thận.

Bây giờ tôi sẽ kê một vài loại thuốc khác dể nâng cao tính ổn định của buồng trứng cho cô, nhớ phải uống đúng giờ. Được rồi, hẹn gặp lại sau.” 

Lạnh lùng nói xong, nhân vật nổi tiếng này liền đi ra ngoài.

Để lại tôi và Lôi Nặc, thâm tình nhìn nhau, sau đó ôm chặt lấy nhau.

Sau một lúc lâu, chúng tôi mới buông nhau ra.

Sau khi làm xong tất cả các khâu, chúng tôi nắm tay đi ra khỏi bệnh viện.

Có lẽ đây chính là cái gọi là trời không phụ người có lòng.

Niềm hy vọng dấy lên trong lòng chúng tôi, đang dần dần rộng mở. Bản kê hoạch ngày mai tốt đẹp, dường như đã lại bắt đầu thấy được hình dáng.

“Em vất vả rồi…” Trên xe, Lôi Nặc nắm

lấy tay tôi, thâm tình nhìn tôi.

Cảm kích, thương tiếc cùng yêu mến trong mắt anh khiến lòng tôi ấm áp.

“Anh cũng vậy mà.”

Tôi cười với anh, nước mắt cũng bắt đấu trào ra. Nước mắt vui sướng kia theo hai má chảy xuống.

“Đồ ngốc….” Anh đưa tay lau nước mắt

của tôi, sủng nịch nói xong, còn xoa rối tóc của tôi.

“Hì….” Tôi nỉ non làm nũng.

Nhìn người đản ông đối với tôi săn sóc ti mi, không rời xa hay vứt bỏ này thật sâu. Bỗng nhiên cảm thấy mình rất yêu anh.

“Em yêu anh…”

Ba chữ này cuối cùng cùng đã nói ra, khi phá vỡ phòng tuyến mà nói ra lời yêu thì tôi cũng đã hoàn toàn đem trái tim mình giao cho anh rồi.

Ô tô, dừng ờ ven dường.

Anh khẩn trương nhìn tôi, môi hơi mở lại không nói ra được câu nào.

“Đô’ ngốc” Tôi cười ngọt ngào với anh, sờ khuôn mặt tuấn tú, hôn lên môi của anh.

Nụ hôn nhẹ nhàng, khe khẽ. Lại ẩn chứa tình yêu sâu sắc của tôi.

“Em yêu anh, Lôi Nặc.”

Lại lấn nữa dùng tuyên ngôn tình yêu để gọi anh đang ngây ngốc tỉnh lại. Tôi phát hiện ra chi cấn mở miệng, tiếng yêu dường như cũng không ngừng được.

Anh kích động kéo tôi vào lòng, điên cuống hôn lên mặt cùng môi tôi.

Sau đó con ngươi đen thâm thúy tìm kiếm ánh mắt của tôi, rồi phát ra tín hiệu điện cường đại. Tôi cũng đã bắt đầu cảm thấy mơ màng.

“Anh yêu em.”

Ba chữ, không nhanh không chậm. Thâm tình, chân thành tha thiết trong mắt anh làm cho tôi say sưa.

Sự kiên định kia lại làm cho tôi mê luyến sâu sắc.

Chinh nhờ phần kiên định ấy, đã giúp

chúng tôi đi đến bây giờ, chính nhờ phần

kiên định ấy, đã giúp cho mọi thứ bắt đấu

chuyển biến tốt đẹp.

Tôi thật sự yêu anh, vô cùng yêu anh.

Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, lắng nghe nhịp tim của nhau.

Đột nhiên phát hiện. thứ đẹp nhất trên thế giới này không phải tương lai, mà là hiện tại.

Mọi thứ, đều tiến hành theo trật tự. Hôn nhân cũng vậy, cuộc sống cũng vậy mà thụ tinh ống nghiệm cũng thế. Đểu đang đi theo một quỹ đạo nhất định, vận hành đi vế phía trước.

Cài khác duy nhất, chính là mẹ chồng.

Lời của bà, kỳ thực vẫn quanh quẩn trong đầu tôi. Sau lấn gặp mặt đó Lôi Nặc vẫn luôn bảo vệ tôi khỏi sự quấy rầy của gia đình.

Nhưng nay, tất cả đều đang hướng về một hướng tốt. Tôi cảm thấy mình cần cùng bà nói chuyện.

Lúc gọi điện cho bà, bà có vẻ hơi kinh ngạc. Nhưng sau đó liền lập tức đống ý lời mời của tôi.

Hiện giờ tôi đang ngồi trong phòng đặt trước kín đáo. Chờ đợi Mẹ chồng hạ cố.

Không lâu sau, nhân viên phục vụ đã dẫn bà đến.

Tôi đứng dậy nghênh đón, rõ ràng đã quên việc không vui lần trước, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy bà, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng ngày ấy.

“Mẹ cứ để cho con.” Tôi đi đến nhận lấy áo khoác cùa bà.

“Cám ơn con ” Bà nhìn tôi cười hiển

lành, không có chút ngại ngùng.

Tôi cũng mim cười đáp lại, ngồi vào vị trí.

Sau khi chọn xong vài món ăn, lại đưa thực đơn lại cho tôi.

Dặn dò người phục vụ xong, chúng tôi chính thức đi vào câu chuyện.

“Con có vài lời, muốn nói với mẹ”

“Con nói đi.” Mẹ chồng uống ngụm trà, nhìn tôi.

“Chúng con, đang thử thụ tinh ống nghiệm, kết quả cũng gần như lý tưởng.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt khôn khéo kia, báo cho bà biết.

“ừ. “Mẹ chồng thản nhiên lên tiếng trả lời, cười gật đầu. Sau đó lại chậm rãi mở miệng: “Bác sĩ Lưu là mẹ giới thiệu cho Nặc nhỉ.”

“Mẹ…”

Nhẹ nhàng gọi bà, một câu, liền làm cho tôi nhất thời hiểu được nỗi lòng của người làm mẹ.

“Thẳng bé kia, đã nhận định con rồi, thì sẽ không chấp nhận bất cứ người nào nữa. Người làm mẹ như mẹ, đều rõ ràng hơn bất kỳ ai. Vào trước khi mẹ nói những lời kia với con, mẹ cũng không ngờ lòng nó đối với con đã kiên định đến mức như vậy. Kiên định đến ngay cả người mẹ như mẹ đây cũng có thể không màng tới”

Nụ cười cay đáng cùng tia cô đơn biểu lộ trong lúc lơ đãng kia của mẹ chồng làm cho lòng tôi mơ hố đau đớn.

Cầm tay bà đặt trên bàn lên, tôi không biết phải mở miệng an ủi bà như thế nào.

“Tuy rằng ghen với con dâu, nghe ra thật ngớ ngẩn. Nhưng mẹ vẫn thật sự thừa nhận, lòng mình vô cùng không thoái mái lắm.” Nặng nề thở dài, mẹ chồng lại lần nữa lên tiếng

“Mẹ…địa vị của mẹ trong lòng anh ấy,tuyệt đối không một ai có thể thay thế được. Mà tình yêu anh ấy dành cho mẹ, cũng mãi mãi không thay đối.”

“Mẹ biết mà” Mẹ chồng thản nhiên nở nụ cười, một chút nhẹ nhõm hiện lên trên trán. Giống như đã sớm thông suốt, bà thản nhiên nhìn tôi.

“Cảm ơn mẹ, thật sự cảm ơn mẹ! Vô cùng cảm ơn mẹ! có thể gả đến nhà họ Lôi, được làm con dâu của mẹ là phúc của con.”

Nắm chặt tay bà, tôi cảm kích nói.

Cho tới nay tôi đểu thấy mình thật may mắn. Gả đến một gia tộc khổng lồ như thế, mà vẫn chưa bao giờ phải buồn phiền, phải gánh trách nhiệm nặng nề nào.

Những phức tạp bên trong gia tộc, tất cả đểu do một mình Mẹ chồng xử lý. Không hề thiền vị, mọi chuyện đếu theo nguyên tắc cùng tác phong làm việc rõ ràng nên được sự khen ngợi của tất cả mọi người.

Mà tôi, đối với bà, cũng vẫn vô cùng tôn

“Không cần cảm ơn mẹ, con mới là người vất vả nhất. Mẹ biết thuốc tê kia khi hết công hiệu thì rất đau đớn, cũng biết áp lực con phải chịu đựng. Từng thứ mẹ đểu nếm trải qua rồi nên cũng hiểu được nỗi khổ của con.” Mẹ chóng hiến lành nói, mặt mang vẻ đau lòng. Tay cũng áp lên mặt tôi.

“Sẽ ổn thôi.” Tôi gật đấu, nhìn bà. Vành mắt bắt đầu ửng hồng.

“ừ.” Mẹ chổng vui vẻ cười, cho tôi ánh mắt cổ vũ.

Bữa cơm này, diễn ra thật vui vẻ.

Mẹ chồng lại biến trở về người Mẹ chồng từ ái, tất cả đều trở lại trước kia, thậm chí so với trước kia còn tốt hơn.

Mãi đến khi dùng xong món tráng miệng, chúng tôi vẫn chưa nói chuyện xong.

Thời gian cũng không còn sớm nữa.

Lúc gần đi, Mẹ chồng kéo tôi lại, chậm rải lên tiếng.

“Hãy chùm sóc Nặc nhi chu đáo,trong thời gian này nó đang cải tổ cơ cấu sản nghiệp, nhân sự bên trong tập đoàn thay đổi khá lớn, áp lực con cũng có thể tưởng tượng. Hơn nữa có một vài thương nghiệp cùng lĩnh vực đang cạnh tranh ác liệt, còn ác ý phá hoại, nó gần đây thật sự là rất mệt mỏi.”

“Con sẽ làm vậy ạ.” Cầm tay mẹ chồng, tôi cam đoan.

Tuy rằng anh chưa bao giờ kể chuyện trên thương trường, nhưng áp lực này tôi vô cùng hiểu rõ. Gần đây số lần anh thở dài cùng thời gian ở trong phòng đọc sách đều tăng lên.

Lòng tôi, cũng vì anh mà đau. Lo lắng cho sức khỏe của anh, cũng lo lắng cho tinh thần của anh.

Người làm vợ như tôi, thật đúng là không để anh bớt lo.

Tự trách, không ngừng dâng lên trong lòng.

“Không phải Lôi của con.” Mẹ chồng vỗ vỗ bả vai tôi, thân thiết nói. “Thêm vài cái mỉm cười, thêm vài cái an ủi, có thể nó sẽ cảm thấy phấn chấn gấp trăm lần.”

“Được rối, trở về đi.” Mẹ chổng cười cười, ngồi vào xe, dần dần đi xa.

Tôi nhìn theo bà, mãi đến khi không nhìn thấy thân xe nữa mới xoay ngừời đi về phía xe của mình.

Bãi đỗ xe dưới tầng hầm trống trơn, không còn ai. Thời gian cũng đã muộn, tiếng giày cao gót vang lên, cho dù đó là do mình tạo ra thì nghe thấy vẫn làm cho người ta sợ hãi. Tôi bắt đầu có chút hối hận vì đã không để lái xe đi theo đến.

Bước nhanh về phía xe của mình… tôi tìm

trong túi xách, lấy chìa khóa ra.

‘Tít tít hai tiếng, mở khóa tự động, vào lúc dang định mở cửa xe thì một âm thanh từ phía sau truyền đến.

“A”…Tôi theo bản năng mà hét lên, tim cũng vọt lên tới cổ họng.

“La tiểu thư…”

Giọng nữ mềm mại nhỏ nhẹ kia, tôi cũng không xa lạ gì.

Chậm rãi xoay người, lại vào lúc nhìn thấy rõ người phụ nữ kia liên sững sờ tại chỗ….

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+