Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 097 + 098 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 97: Ngày 12 tháng 1 – Tin tức tốt đẹp

Quyên Tử: Bực mình lắm! Không phải là bắt cóc nghĩa đen đâu! Là bị giam lỏng! Gặp phải tên đàn ông bá đạo vậy! Cứ khăng khăng muốn chịu trách nhiệm cho… lần đầu tiên của ta! Ta sắp suy sụp đến nơi rồi!

Tử Tình: Á? Lần đầu tiên? Ngươi…

Quyên Tử: Tử Dạ, dạy ta đi, kinh nghiệm của ngươi phong phú như vậy. Phải làm sao mới có thể khiến gã đàn ông đó hiểu rằng ta không cần hắn chịu trách nhiệm?

Tử Tình: … Ta…

Quyên Tử: Ta quả thức sắp phát điên rồi đây! Ngươi không biết ánh mắt hắn nhìn ta, kiểu thương hại ý, ngươi có hiểu không?

Tử Tình: Tại sao? Tại sao không cần hắn chịu trách nhiệm? Lần đầu tiên của ngươi cơ mà?

Quyên Tử: … Ta không muốn một người đàn ông vì lần đầu tiên của ta mà như vậy… Ngươi có hiểu được không?

Tử Tình: Uhm, hiểu. Vậy tại sao không cho hắn một cơ hội, nói không chừng hắn đối với người nhất kiến chung tình đó!

Quyên Tử: Làm sao có thể? Hắn đẹp trai như vậy, lại giàu có như thế!

Tử Tình: Ủa? Quyên Tử, ngươi ngoại hình xấu xí hay sao?

Quyên Tử: Cũng không phải a, chỉ là ta không tin lắm vào cái gọi là nhất kiến chung tình thôi. Được rồi, không nói chuyện này nữa, bực bội không đâu!

Tử Tình: Đúng rồi, Quyên Tử ơi, ngươi làm việc trên mạng, quen biết rộng, có chuyện này ta muốn nhờ người giúp.

Quyên Tử: Tử Dạ, quen biết lâu năm vậy mà ngươi vẫn khách sáo với ta vậy sao. Bọn mình tuy chưa gặp mặt nhưng giờ gặp mặt hay không đối với chúng ta không quan trọng. Có việc gì cứ nói, chỉ cần có thể giúp ta nhất định sẽ giúp.

Lãnh Tử Tình có chút cảm động, cô không ngờ giao tình trên mạng lại có thể khiến người ta cảm động như vậy. Quyên Tử như thế, mà Hoa Bá cũng vậy, cô vốn cho rằng thế giới ảo không có chỗ cho chân tình, nhưng hôm nay cô đúng là triệt để ngộ ra rồi! Bất luận là thế giới thực hay ảo, đối phương đều không phải là người hay sao? Nếu đã là người, thì tất sẽ có tình cảm thôi!

Tử Tình nghĩ ngợi rồi nói: Ngươi có nghe qua tác giả tên Mộng Thi bao giờ chưa?

Quyên Tử rất lâu không đáp.

Tử Tình: Quyên Tử? Quyên Tử? Người còn đó không?

Quyên Tử trả lời: Có nghe qua, sao vậy?

Tử Tình lập tức kích động viết: Thật sao? May quá! Giờ Mộng Thi là tác giả hợp đồng của nhà xuất bản ta đang làm việc, nhưng mấy hôm nay đột nhiên mất tích không liên lạc được! Nhưng nhà xuất bản của ta đã ký hợp đồng với hiệu sách và công ty điện ảnh rồi. Tóm lại, tìm được cô ấy rất quan trọng! Ngươi tìm giúp ta được không?

Quyên Tử: Ngươi làm việc cho nhà xuất bản sao? Cho Hoa Bá à?

Tử Tình kinh ngạc nhìn lên màn hình, suýt nữa giật mình hét lên! Nhưng kể từ sau tiếng thét hôm qua, Tử Tình dường như bị trúng độc, không dám hét nữa! Cô còn chột dạ liếc ra cửa một cái.

Tử Tình: Quyên Tử? Sao ngươi lại biết ta đang làm chỗ Hoa Bá? Ta quả thật đúng là đang làm việc cho Hoa Bá.

Quyên Tử: Ha ha, không có, chỉ là trùng hợp đều quen biết Mộng Thi mà thôi.

Tử Tình kích động lập tức viết: May quá! Ngươi quen Mộng Thi à? Vậy ta phải làm thế nào mới liên hệ với cô ấy được?

Quyên Tử: Không cần đâu, để ta nói với cô ấy cho. Ngày mai ngươi cứ đến nhà xuất bản đi, Mộng Thi sẽ đến đó. Ta đảm bảo đấy.

Tử Tình thật sự không thể tin được, chuyện tình làm cô trăn trở mấy ngày nay lại được xử lý dễ dàng như vậy? Ít nhất, nếu Mộng Thi xuất hiện, cô cũng sẽ không phải đi nhờ vả tên Lôi Tuấn Vũ kia nữa! Nhớ đến ánh mắt đó của hắn, Tử Tình nổi hết cả da gà lên.

Tử Tình: Mộng Thi thật sự sẽ đến à? Thật sự rất cảm ơn ngươi, Quyên Tử ạ!

Tử Tình gõ ra mấy biểu tình quỳ lạy!

Quyên Tử gửi lại một biểu tình xấu hổ: Khách sáo quá! À đúng rồi, Tử Dạ, nhân tiện muốn hỏi người làm công việc gì ở nhà xuất bản vậy?

Tử Tình không do dự viết: Chủ biên lâm thời.

Quyên Tử: Ngưỡng mộ ngươi quá nha!

Tử Tình xấu hổ: Không phải đâu, là do bạn bè chiếu cố thôi!

Quyên Tử: Ha ha, mai gặp nhé!

Tử Tình: ???

Quyên Tử: À, ta nói là ngày mai nhất định sẽ bảo cô ấy đến gặp ngươi!

Tử Tình: Cảm ơn nhé!

Quyên Tử: Đừng khách sáo với ta như vậy.

Tử Tình cực kỳ hưng phấn, cơ hồ không ngủ nổi. Cô không ngờ chuyện rắc rối này lại được giải quyết dễ dàng thế. Nhưng lời nói của Quyên Tử có thật hay không? Trước giờ cô ấy vẫn rất đáng tin cậy, tuy hai người họ chưa từng gặp mặt trong đời thực, nhưng nếu là Quyên Tử thì xứng đáng để tin tưởng.

Trên mạng, danh tiếng của Quyên Tử vẫn rất tốt. Nếu ngày mai Mộng Thi xuất hiện, đem bản thảo đến, thì tất cả sự tình chẳng phải đã được giải quyết triệt để rồi hay sao?!

Tử Tình bỗng dưng tâm tình tốt lên nhiều, cô mở truyện “365 ngày hợp đồng hôn nhân” mà mình nhiều ngày nay chưa viết tiếp ra, nhớ lại một màn sáng hôm qua thì le lưỡi, cô thật sự không cố ý mà!

Chờ đến khi viết xong đoạn này, Tử Tình phát hiện mặt mình đỏ tới tận mang tai! Thật muốn chết mà! Cô mới kết hôn được mấy hôm, những gì nên nhìn đều đã nhìn thấy, tuy đây không phải là lầu xanh kỹ viện gì, nhưng quy mô cũng có thừa đi!

Nhìn đồng hồ đã 10 rưỡi đêm, cũng nên rửa mặt đi ngủ thôi. Vì làm chủ biên cho Hoa Bá, thế nên rất nhiều nghiệp vụ trên mạng gần đây cô đều tạm bỏ, tận lực đem công việc đặt lên hàng đầu, chỉ thỉnh thoảng viết lách truyện của mình một chút mà thôi. Nhưng bản thân cô cũng hiểu rõ, tiến độ viết truyện này thật có thể so được với ốc sên!

Hòm thư QQ bỗng hiển thị thư mới, Tử Tình vội nhìn lướt qua, là một công ty quảng cáo.

Cô tò mò mở thử ra đọc, thì ra là thông báo cuộc thi thiết kế sáng tạo quảng cáo. Địa chỉ mail này cô có chút ấn tượng, là địa chỉ liên hệ cuộc thi cô đã từng tham gia năm ngoái. Phỏng chừng người ta đã lập hồ sơ rồi. Lần này lại gửi thư mời đến đây.

Ha ha, nhìn thời gian, là cuối tháng này, cũng không gấp rút cho lắm. Tử Tình đột nhiên lại hứng khởi lên. Cô rất thích tham gia mấy cuộc thi kiểu này, không phải là muốn chứng minh cái gì, chỉ là do hứng thú và hiếu kỳ mà thôi.

Cô đọc kỹ chủ đề thiết kế quảng cáo, là PR cho đồ uống, nói rõ phải có ý tưởng sáng tạo, không trùng lặp với số đông. Hay cứ thử một lần xem sao? Tử Tình lưu lại thư. Cô ghi vào sổ tay: Cuối tháng, cuộc thi sáng tạo quảng cáo.

Cô vui vẻ đi đến phòng vệ sinh, miệng huýt sáo bước vào trong, giây tiếp theo nhìn thấy một người đàn ông đang khom lưng cúi xuống rửa tay, hắn ngừng động tác lại, hung dữ trừng mắt với cô. Không cần nói cũng biết người đàn ông này không phải ai khác, chính là Lôi Tuấn Vũ!

A, xin lỗi!” Tử Tĩnh vội lùi lại đi ra ngoài.

Cô quên mất phòng vệ sinh trên gác là hai người dùng chung! Haizzz! Cô vẫn chưa thích ứng được với việc nhà mình có người khác ở.

Không đúng, phải nói là cô ở nhà của người khác mới đúng.

Lôi Tuấn Vũ cáu kỉnh lấy khăn mặt lau tay, bước ra ngoài, nhìn thấy người con gái đang đứng ở cửa, thì hậm hực trừng mắt lên nói: “Lần sau trước khi vào phòng vệ sinh phải gõ cửa trước! Tôi không muốn nghe thêm một tiếng thét chói tai nào nữa đâu!

Lướt qua Tử Tình, Tuấn Vũ sầm sì đi ra ngoài. Tử Tình bặm môi nhìn theo tấm lưng cứng ngắc của hắn, thật sự là tủi thân mà! Cô vội chui vào phòng vệ sinh, khoá cửa lại, rửa mặt đánh răng. Vừa rửa vừa lẩm bẩm: Nếu sợ tôi nhìn thấy thì sao anh không khoá cửa lại? Đúng là quái nhân mà!

 

Chương 98: Ngày 13 tháng 1 – Mộng Thi đã đến

Lãnh Tử Tình sáng sớm ra đã cực kỳ hưng phấn, vừa đến nhà xuất bản đã lập tức dặn dò nhân viên, nếu Mộng Thi tới thì trực tiếp mời cô ấy lên phòng chủ biên! Mọi người vô cùng hiếu kỳ, sao hôm nay Mộng Thi lại đến?

Vì thế, Tử Tình bắt đầu chờ đợi. Tâm tình cô rất tốt, dù không làm gì cũng rất vui vẻ.

Lúc này, Chu Đồng gõ cửa bước vào, vừa vào đã dùng ngữ khí kỳ quái thất thường nói: “Lãnh chủ biên? Cho hỏi chuyện Mộng Thi xử lý thế nào rồi?

Tử Tình bất động thanh sắc đáp: “Cũng tương đối rồi.

Cô biết Chu Đồng là định tới xem trò vui. Cô ta sẽ không bỏ qua từng cảnh quẫn bách của cô đâu.

Chu Đồng ra vẻ ngạc nhiên: “Không thể nào! Lãnh chủ biên, bên Ích Đạt vừa gọi điện tới, nói là nếu trong tuần này không giải quyết thì e là sẽ kiện Hoa Bá đấy! Tôi nghĩ Lãnh chủ biên không phải là vẫn chưa biết chuyện này chứ?

Lãnh Tử Tình nhíu mày, chuyện này thì thực sự cô không biết, lần trước nói chuyện qua điện thoại, tổng giám đốc của Ích Đạt đúng là rất tức giận, còn về chuyện họ muốn khởi kiện, cô vẫn chưa nghe nói. Hay là…

Chu phó chủ biên, chuyện này đã giao cho tôi toàn quyền xử lý rồi, sao Ích Đạt lại gọi điện thoại cho Chu phó chủ biên được? Hơn nữa, Chu phó chủ biên lại tự tiện xử lý rồi sao?” Tử Tình sầm mặt, cô trừng mắt nhìn thẳng vào Chu Đồng, chờ cô ta giải thích.

Chu Đồng lập tức nhận ra mình đã coi thường chỉ số IQ của cô gái này rồi, cô ta bắt đầu thoái thác: “Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho nhà xuất bản thôi! Người ta cứ bám nhằng nhẵng lấy tôi gọi điện tối ngày, tôi cũng phải mềm dẻo một chút chứ! Chỉ là không ngờ tôi vẫn còn chưa uốn nắn được gì thì người ta đã muốn khởi kiện rồi!

Ồ, vậy sao? Vậy thật vất vả cho Chu phó chủ biên quá rồi!” Tử Tình cười giả lả.

Chu Đồng sao cứ thấy không thoải mái chút nào. Cô ta rõ ràng là đang cười đấy, nhưng nhìn kỹ thì bên trong vẻ tươi cười kia đang ẩn chứa điều gì đó.

Về sau phàm là chuyện do tôi toàn quyền xử lý, hy vọng Chu phó chủ biên đừng vượt quá chức phận như thế!” Tử Tình nhếch môi, đưa tay ra làm động tác mời.

Chu Đồng nghe vậy liền biết ý của Tử Tình. Cô ta tức xanh mặt, xoay người hừ một tiếng đi ra.

Đi ra tới cửa, Chu Đồng liền nở nụ cười nhạt, kỳ thực Ích Đạt gọi điện tới vốn không có ý gì. Cô ta thêm mắm dặm muối cố ý giả ngu, khách hỏi gì cũng không hay không biết, chọc tức người ta, mới gây ra hiệu quả như vậy!

Ha! Nhìn vẻ mặt xám xịt của cô nàng, chắc là đang lo lắng phát sốt lên được ý chứ! Vừa mới tới đây làm chưa được vài ngày, lại bị nhà xuất bản Hoa Bá đẩy ra đứng nơi đầu sóng ngọn gió, để xem Hoa Bá chống đỡ cho cô ta thế nào.

Chu Đồng cười đắc ý. Chưa đi được mấy bước thì nhìn thấy Lý Bân khoanh tay ôm ngực đứng ở hành lang nhìn cô ta.

Ê! Lý Bân, nhìn cái gì mà nhìn? Học cái trò này ở đâu thế?” Chu Đồng thu lại vẻ cười cợt trên mặt, gượng gạo nói.

Nhìn người nào đó cười đắc thắng kìa!” Lý Bân nói không chút cảm xúc.

Xì! Nói cái quái gì thế?” Chu Đồng lườm hắn một cái rồi quay ngoắt người bước vội vào văn phòng mình.

Lý Bân cười khẩy, quay đầu nhìn vào tấm bảng đề tên trên cửa phòng Lãnh Tử Tình, đăm chiêu đứng sững một hồi. Nhìn bộ dạng dương dương tự đắc của bà Chu Đồng kia, chắc lại động tay động chân gì rồi. Hắn bất quá đi ngang qua văn phòng của Chu Đồng, vừa hay nghe thấy cuộc đối thoại của cô ta và Ích Đạt. Chỉ cảm giác người đàn bà này thật là quá đáng, đố kị với người khác mà quên đi thân phận của mình. Ngay việc gây tổn thất cho nhà xuất bản mà cô ta cũng có thể làm ra được! Lý Bân lắc lắc đầu. Nhưng mấy chuyện này có liên quan gì đến hắn đâu cơ chứ? Hắn tự cười nhạo mình rồi bỏ đi.

Không thể tiếp tục nhẫn nhịn vậy được! Tử Tình suy nghĩ xem có nên trừng trị cô nàng này không? Chuyện này nếu truy ra thì sẽ tương đối ồn ào đây!

Cô bấm điện thoại, gọi A Dương vào.

Chàng trai ngoan ngoãn đứng trong phòng Tử Tình chờ cô căn dặn.

A Dương, nếu tôi muốn kiểm tra lại ghi âm cuộc đàm thoại điện thoại của nhà xuất bản mình, thì có khó khăn lắm không?

A Dương hiếu kỳ nhìn cô, đáp: “Đương nhiên không khó ạ. Điện thoại của Hoa Bá chúng ta đều có ghi âm lại mà. Lãnh Chủ Biên, chị muốn kiểm tra phòng nào ạ?

Ồ, vậy sao? Văn phòng quản lý cấp cao cũng vậy à?” Tử Tình thận trọng hỏi.

Văn phòng… quản lý cấp cao? Xin lỗi chị, Lãnh chủ biên, văn phòng từ cấp phó chủ biên trở lên đều không ghi âm lại. Nếu muốn tra, thì e rằng phải đến bưu điện cơ ạ. Đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?” A Dương hiếu kỳ nhìn Tử Tình, chị ý muốn tra điện thoại của ai vậy?

Tử Tình lập tức cười xua xua tay nói: “Không có, chỉ thuận tiện hỏi vậy thôi. Quản lý của nhà xuất bản tương đối quy phạm nhỉ!

Chuyện đó là đương nhiên rồi ạ! Lãnh chủ biên, chị còn muốn căn dặn chuyện gì không ạ?” A Dương cười hỏi. Mấy vị lãnh đạo này rốt cuộc muốn làm cái gì thì sao cậu biết được chứ?

Uhm, không có gì đâu! A Dương, nếu Mộng Thi đến thì lập tức đưa cô ấy vào phòng tôi nhé!

Vâng ạ.” A Dương đi ra.

Chu Đồng xuất hiện không hề phá hỏng tâm trạng tốt đẹp của Tử Tình, chỉ cần Mộng Thi xuất hiện thì dù Chu Đồng kia có nhiều chiêu trò hơn nữa cũng có tác dụng gì?! Tử Tình bất giác nhìn đồng hồ, chờ đợi đúng là một chuyện tàn khốc. Mỗi phút mỗi giây đều thật là giày vò người ta mà.

A Dương đi khỏi chưa được 10 phút thì Hoa Bá đã xuất hiện trong văn phòng cô.

Tử Tình không thể không thừa nhận thư ký của Hoa Bá thật xứng đáng với vị trí của mình. Chỉ trong vòng 10 phút mà chuyện vừa phát sinh đã đến tai Hoa Bá rồi. Cô thật sự hoài nghi tên này dù hàng ngày có đi làm hay không cũng đều có thể nắm rõ những gì cấp dưới đang làm trong lòng bàn tay!

Nghe nói em muốn kiểm tra ghi âm cuộc đàm thoại ở phòng quản lý cấp cao à?” Hoa Bá tò mò nhìn Tử Tình. Anh ước gì cô ngày nào cũng tạo ra vài tin tức, sau đó anh mới có thể viện cớ mà chạy đến văn phòng cô.

Ha, không phải, chỉ nhân tiện thì hỏi thôi.” Tử Tình đáp qua loa. Hắn đúng là bà tám lắm chuyện.

Ồ, vậy sao? Chuyện của Mộng Thi xử lý sao rồi? Nếu có khó khăn, anh có thể…

Hoa Bá, để em tự giải quyết được không? Mộng Thi hôm nay có thể sẽ đến, em đang đợi đây.” Tử Tình nói như đã định. Cô không hy vọng người ta xem thường mình, nói cô chỉ là bình hoa vô dụng.

Ồ, tìm được cô ta nhanh vậy sao? Em đúng thật là không đơn giản nha! Anh nghe nói bên Ích Đạt có chút phiền toái à?” Hoa Bá hỏi dò.

Ồ, không có gì! Em nghĩ hôm nay Mộng Thi đến thì những vấn đề kia có thể giải quyết được hết.” Tử Tình ánh mắt trốn tránh cái nhìn chăm chú của Hoa Bá.

Ừ. Em sao lại tìm được Mộng Thi?” Hoa Bá vẫn khá là tò mò. Nếu để anh xử lý chuyện của Ích Đạt thì dễ như trở bàn tay. Nhưng nếu bảo anh tìm ra một tác giả e là khó như mò kim đáy bể.

Ha ha, không nói cho anh nghe đâu, chỉ là trùng hợp thôi!” Tử Tình ra vẻ huyền bí trả lời.

Hoa Bá đi rồi, Tử Tình thở phào một hơi. Nhìn đồng hồ, sắp 10 giờ sáng rồi. Hai tay cô chắp lại, Mộng Thi à, mau mau xuất hiện đi mà! Nghìn vạn lần đừng cho tôi leo cây nha! Toàn bộ cậy nhờ cô đấy!

Đúng lúc này, A Dương gõ cửa phòng Tử Tình.

Nhìn ra cửa kính mờ ảo, Tử Tình rõ ràng nhìn thấy bóng dáng một cô gái, cô vội đứng lên, âm thanh thanh thúy nói to: “Mời vào!

Quả nhiên, A Dương dẫn một cô gái bước vào, lập tức giới thiệu: “Lãnh chủ biên, đây là tác giả Mộng Thi!

Người mới đến nhìn thấy Tử Tình thì không khỏi ngây ra. Lãnh Tử Tình ngay lập tức cũng duyệt qua trong tâm trí hình ảnh về người con gái này, tức khắc liền khớp với bóng dáng mơ hồ kia. Hoá ra là cô ấy?!


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+