Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 099 + 100 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 99: Ngày 13 tháng 1 – Quyên Tử?

Là cô gái kia sao?!

Xin chào! Không ngờ cô chính là Tử Dạ!” Câu nói của cô gái này làm Tử Tình rúng động toàn thân. Cô ấy là… Quyên Tử nói cho cô ấy biết bút danh của cô sao?

Cô là Mộng Thi à?

Ừ! Yên tâm đi, bản thảo tôi đã mang đến đây rồi!” Mộng Thi cười rất ngọt ngào. Trang phục hôm nay so với ngày hôm đó cũng được tính là bình thường đi.

Đúng rồi, hôm đó cô gái tên là Mộng Thi này hình như mặc bộ đồ thiết kế trên mạng của cô. Xem ra quan hệ giữa cô ấy và Quyên Tử cũng không phải là sơ giao đi!

Mau ngồi đi!” Tử Tình nhiệt tình tiếp đón, “Cô và Quyên Tử là bạn tốt phải không?

Mộng Thi cười cười không trả lời.

Tử Tình đột nhiên nghĩ ra, ngày đó ở chỗ Trần Hàng, hình như là cô ấy bị đưa tới phòng của đại ca, mà cuối cùng đại ca còn đuổi theo ra. Hay là…?

Mạo muội hỏi một câu, Mộng Thi, hôm đó đại ca tôi không lịch sự với cô cho lắm thì phải?” Tử Tình hỏi dò. Xem tình hình hôm đó, chỉ e là trong căn phòng tối đó đã xảy ra chuyện gì rồi.

Đại ca của cô à?” Mộng Thi sững sờ, ngây ngốc nhìn Tử Tình.

Ừ, chính là lần hội họp Phú hào tương thân đó. Chúng ta không phải là cùng một tổ hay sao?” Tử Tình gợi nhớ lại cho cô, “Người đàn ông bị nhốt cùng một phòng với cô ý, chính là đại ca tôi!

Cái gì? Hắn là… đại ca của cô à? Cái tên gia hoả tên là Lãnh Tử Hiên đó sao?” Mộng Thi cao giọng.

Ừ, đúng vậy.” Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười. Sao thế nhỉ, là đại ca của cô đáng kinh ngạc vậy sao?

Trời ơi! Thật muốn chết quá đi! Loại đàn ông như hắn sao có thể là đại ca của cô được chứ?” Mộng Thi lắc đầu, quả thực không thể nào tin nổi.

Sao vậy? Anh ấy đắc tội với cô à?” Tử Tình chỉ có thể nghĩ như vậy. Hoặc giả hôm đó quả thực đã xảy ra chuyện gì đó. Có điều, với tính cách của đại ca, tránh con gái như tránh tà, chắc sẽ không làm ra hành động gì quá đáng chứ!

Hừ!” Mộng Thi hừ lạnh một tiếng, coi như là một câu trả lời khẳng định.

Tử Tình không khỏi gượng gạo đứng lên, đại ca thật là…! Sao lại đắc tội với Mộng Thi chứ? “Mộng Thi, cảm ơn cô đã đến đây, cô biết đấy, nếu không liên hệ được với cô thì tổn thất của chúng tôi sẽ cực kỳ lớn.” Tử Tình cố ý chuyển đề tài.

Thật xin lỗi, mấy hôm trước xảy ra chút chuyện. Bản thảo tôi đã đưa cho biên tập rồi. Đây là số điện thoại cá nhân của tôi, nếu có chuyện gì, cô có thể liên hệ với tôi.” Mộng Thi cười đầy tinh thần hữu hảo.

Tử Tình quả thật là thụ sủng nhược kinh! Vội đưa tay nhận lấy mảnh giấy ghi nhớ của Mộng Thi, cười đáp: “Cảm ơn nhiều lắm! Tôi tên là Lãnh Tử Tình, nếu đại ca của tôi có chỗ nào đắc tội với cô, tôi sẽ đền bù thay anh ấy. Sắp đến bữa trưa rồi, hay là cùng đi ăn trưa nhé?

Mộng Thi nhìn đồng hồ, tựa hồ do dự một chút, nhưng rất nhanh liền gật đầu đồng ý.

Hai người họ đi ra khỏi phòng chủ biên, thì vừa hay nhìn thấy Chu Đồng.

Chu Đồng kinh ngạc nhìn Mộng Thi và Tử Tình khoác tay nhau đi ra, bất giác mắt chữ A, miệng chữ O! Cô không bị hoa mắt đó chứ? Lãnh Tử Tình đã liên hệ được với Mộng Thi rồi? Cái cô gái mà mỗi lần đến nhà xuất bản đều lại nói không quá 10 câu? Hơn nữa hai người còn khoác tay nhau đi ra?! Trời đất! Đây là cái kiểu thời tiết gì vậy?!

Lãnh Tử Tình khi đi ngang qua Chu Đồng thì cười kiêu hãnh nói: “Chu phó chủ biên, vị này là Mộng Thi, hai người chắc đã gặp nhau rồi. Hay là cùng đi ăn cơm đi?

Chu Đồng lập tức cười giả lả: “Ồ, không cần đâu, tôi còn phải làm việc, các cô cứ đi đi!” Nói xong, buồn bực quay ngoắt người lại đi về phòng mình.

Nghe nói Mộng Thi đến, cô ta còn không tin, không ngờ quả thực là vậy! Hai người đó còn cùng đi ăn cơm nữa chứ! Cô làm đại diện chủ biên lâu vậy, Mộng Thi còn chẳng vẫy tay với cô bao giờ! Thật là bực bội mà!

Xem ra cô làm chủ biên cũng không được thoải mái cho lắm nhỉ?” Mộng Thi cười nói.

Tử Tình cười cười, thờ ơ nói: “Cô cũng nhìn ra à? Hôm nay nếu cô không đến, tôi e rằng không làm nổi đến cuối tháng đâu! Ha ha!

Hai cô gái vừa cười vừa nói đi ra khỏi nhà xuất bản.

Tử Tình chọn một quán cafe tương đối yên tĩnh.

Đúng rồi, Mộng Thi, cô có nhớ hôm đó cô giới thiệu mình là biên tập trên mạng không, sao lại giống Quyên Tử vậy, đều làm biên tập trên mạng cả thế?” Lãnh Tử Tình vô tư nói chuyện phiếm, không hề có ý thăm dò gì.

Mộng Thi khựng lại, cúi đầu ăn thức ăn trên đĩa.

Tử Tình bỗng phát hiện mình hình như hỏi hơi nhiều, vội giải thích: “Xin lỗi nhé Mộng Thi, chỉ là do tò mò cá nhân thôi, cô không cần phải trả lời đâu.

Cũng không sao đâu mà. Tôi chỉ chưa nghĩ ra nên nói với cô thế nào đây. Tử Dạ, kỳ thực tôi…

Mộng Thi đang định há miệng nói, thì di động bỗng vang lên, một giọng nói trẻ con ngọt ngào đáng yêu nhắc nhở: “Chủ nhân, có điện thoại! Chủ nhân, có điện thoại!

Lãnh Tử Tình không khỏi mỉm cười, nhạc chuông này mỗi lần nghe cô đều bật cười, rất thú vị.

Mộng Thị ngớ người ra, điện thoại réo lần thứ năm mới từ từ cầm lên nghe: “Alô?

Đối phương là đàn ông, Tử Tình nghe được một giọng nói trầm dày mạnh mẽ, nhưng không nghe rõ đang nói gì.

Chỉ nghe Mộng Thi ủ rũ giải thích: “Xin lỗi, tôi quên mất. Nhà xuất bản đang mời tôi ăn cơm, có vài chuyện phải bàn bạc… Không không không! Anh đừng đến! Tôi đang… đang ở bên ngoài… đã nói là không phải đến rồi mà… anh…

Thái độ của đối phương dường như rất cứng rắn, nhìn mặt của Mộng Thi thoắt xanh thoắt trắng. Sau cùng không biết đối phương nói gì, Mộng Thi thập phần miễn cưỡng nói: “Ờ, ở café Mỹ Kỳ. Người ta là con gái mà! Được rồi được rồi! Thích thì đến đi, có điều cô gái này anh cũng quen đấy!

Bực tức dập điện thoại, Mộng Thi hung hăng lấy thìa cào cào lên đĩa, vừa nhìn đã biết là cô đang phát tiết những bất mãn trong lòng.

Tử Tình cười gượng, nói: “Có phải là có phiền toái gì không? Có cần tôi tránh đi một lát không?

Mộng Thi thở dài, lắc lắc đầu nói: “Không cần đâu! Là đại ca của cô đấy! Vừa hay có cô ở đây, coi như giúp tôi đi, làm sao có thể rũ bỏ được anh ta đây? Anh ta thiếu chút nữa thì trói tôi lại nhốt trong nhà rồi! Nếu không phải vì tôi vừa thề thốt vừa năn nỉ, thì anh ta thực sự đã cột tôi lại rồi!

Ngụm café Tử Tình vừa nuốt xuống suýt chút nữa thì bị phun ra hết! Cái gì? Đại ca á? Trói lại??? Cô ấy không phải là đang nói đùa chứ? 

Xin hỏi, tiểu thư Mộng Thi, người đàn ông cô vừa nói có phải là Lãnh Tử Hiên không?” Tử Tình nín thở, sợ mình nghe lầm.

Không phải hắn thì còn ai nữa? Tử Dạ, nếu không phải vì cái hội Phú hào tương thân kia, thì tôi sẽ không bị rơi vào thảm cảnh này đâu. Tôi thật sự rất hối hận rất hối hận, thật muốn cho thời gian quay ngược lại, quay lại buổi sáng hôm đó, tôi chẳng thà nằm nhà ngủ thêm vài tiếng cũng không thèm đến tham gia cái hội Phú Hào tương thân chết dẫm đó đâu!

Mộng Thi, thôi nào, cô nói chậm thôi, rốt cuộc là chuyện gì?” Tử Tình quả thực bị cô làm cho hồ đồ mất rồi.

Tử Dạ, không giấu bạn nữa, mình chính là Quyên Tử!

Á? Cái gì? Bạn là Quyên Tử à? Thật không? Bạn thật sự là Quyên Tử á?” Tử Tình kích động chộp lấy tay của Mộng Thi…

 

Chương 100: Ngày 13 tháng 1 – Đại ca bá đạo

Á? Cái gì? Bạn là Quyên Tử à? Thật không? Bạn thật sự là Quyên Tử á?” Tử Tình kích động chộp lấy tay của Mộng Thi…

Người này nặng nề gật đầu.

Người đàn ông mà hôm qua mình nói đến chính là đại ca của bạn! Bạn biết đấy, hôm đó… trong căn phòng tối đó… ma xui quỷ khiến… hai bọn mình liền… làm việc đó rồi…” Quyên Tử ấp úng nói, nếu không phải đèn trong quán hơi tối, thì cô thề rằng mình sẽ chui xuống dưới gầm bàn.

Làm việc đó rồi? Hai người làm việc đó rồi?” Tử Tình kêu thất thanh.

Suỵttttt!” Quyên Tử lập tức đưa ngón tay lên môi, “Nói nhỏ chút, bạn muốn tất cả mọi người đều nghe thấy hay sao?

Tử Tình lập tức hạ giọng: “Hai người thật sự đã làm việc đó rồi à?

Quyên Tử nhẹ gật đầu.

Không thể nào! Đại ca không phải loại người như vậy!” Đánh chết cô cũng không tin, đại ca sẽ làm ra loại chuyện này. Nếu cha mẹ mà biết, còn không nhảy cẫng lên mới lạ!

Mình lừa bạn làm gì! Bạn biết đó là lần đầu tiên của mình! Mình thật đau gần chết đi được ý! Sớm biết là sẽ đau như vậy, thì nói thế nào mình cũng sẽ phản kháng lại! Nhưng rốt cuộc là người ta cũng không phải là cường bạo mình, trong lòng mình nghĩ tuy mất đi lần đầu rất đáng tiếc, nhưng cũng không phải là chuyện gì to tát cả. Thế nhưng, đại ca bạn quả thật không thể nói lý lẽ được!” Quyên Tử sầu não lên án.

Dừng dừng, đừng kích động, đại ca mình thế nào? Bạn cứ từ từ nói!” Tử Tình rốt cuộc cũng tin là đại ca thật sự đã làm gì người ta rồi. Nhưng cô vẫn rất ngạc nhiên, rốt cuộc là tại sao lại xảy ra chuyện như vậy.

Quyên Tử thu mình lại trong ghế, bất đắc dĩ nói: “Từ hôm đó trở đi anh ta liền giam lỏng mình, bắt đầu không cho mình xuống giường! Nói là cơ thể mình quá yếu ớt, cần phải được chăm sóc. Sau đó đưa mình vào một căn phòng, sai một đống người hầu hạ. Anh ta thậm chí đi làm cũng mang mình theo, để mình ở gian phòng phía trong văn phòng. Tịch thu điện thoại của mình, còn bắt mình uống canh tẩm bổ! Tóm lại, mấy hôm đó mình quả thực giống như người máy, là rô bốt anh ta toàn quyền thao túng trong lòng bàn tay!

Oạch. Lãnh Tử Tình sửng sốt, người Quyên Tử nói thật sự là đại ca đấy chứ? Không phải nhận lầm người chứ?

Bạn… bạn… bạn đang nói đúng là đại ca của mình sao?” Tử Tình nghi hoặc hỏi.

Nếu nói hôm đó, người đó, là đại ca của bạn, thì đúng 100% là anh ta! Tử Dạ, bạn giúp mình với, mình không cần anh ta chịu trách nhiệm! Anh ta quả thật coi mình như trẻ con, vốn dĩ không phải coi mình là phụ nữ! Anh ta dường như rất phẫn nộ khi biết đó là lần đầu tiên của mình, nhưng mình cũng không muốn đó là lần đầu tiên nha! Đau lắm!” Quyên Tử buồn bực lại hung hăng lấy thìa cào cào lên đĩa thức ăn.

Aizzz, vậy, Quyên Tử à! Trước tiên bạn bớt giận, sự tình có thể không như bạn tưởng tượng đâu. Bạn xem, anh trai mình anh ấy…

Đang nói, thì một thân ảnh thon dài đi tới, Tử Tình bất giác dụi dụi mắt, thật đúng là đại ca mà!

Trời ơi là trời!

Tử Tình đứng phắt dậy, thảng thốt kêu: “Đại ca?

Lãnh Tử Hiên nhìn thấy Tử Tình thì có chút ngạc nhiên, hắn liếc mắt nhìn Quyên Tử đang ngồi bên kia, lại nhìn Tử Tình, hỏi: “Sao em lại ở đây?

Tử Tình lập tức đáp: “Ủa, đại ca, em và Quyên Tử đang bàn chút chuyện. Cô ấy là biên tập đã ký hợp đồng với nhà xuất bản của em. À, đúng rồi, em vừa đến làm việc cho nhà xuất bản!

Tử Hiên nhướn mày kinh ngạc: “Thật à? Nhà xuất bản? Làm gì vậy?

Tử Tình xấu hổ gãi đầu gãi tai, nói: “Làm vài việc… có tính chất phục vụ.

Tử Hiên lại hỏi: “Hai người nói chuyện xong chưa?

Quyên Tử vội đáp: “Vẫn chưa xong đâu, anh về trước đi! Nói chuyện xong em về!” Quyên Tử cười giả lả, nhìn là biết đang nịnh nọt hắn.

Khuôn mặt rắn rỏi cương nghị của Tử Hiên khi nhìn Quyên Tử có một tia dịu dàng, nhưng không được rõ ràng lắm.

Hắn gật gật đầu, nhìn đồng hồ nói: “Vậy được, Tử Tình, hai em nói chuyện đi. Anh ở đây chờ.

Nói xong hắn tự nhấc lấy một cái ghế đem đến ngồi bên cạnh Tử Tình và Quyên Tử.

Tử Tình nhìn thấy Quyên Tử đối diện cơ hồ trợn trắng mắt.

Ờ, vậy Quyên Tử ơi, bọn mình…” Tử Tình định kết thúc cuộc trò chuyện của bọn họ.

Quyên Tử lại nói: “Tử Dạ, bọn mình tiếp tục, không sao cả!

Ờ.” Tử Tình muốn tiếp tục vấn đề lúc nãy, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Quyên Tử vừa hung hăng lấy thìa ngược đãi đám thức ăn, vừa nói: “Bên công ty điện ảnh kia đã liên hệ xong chưa?

Tử Tình gật đầu: “Không sao đâu, chỉ cần có bản thảo của bạn là bọn họ tự nhiên sẽ không có vấn đề gì nữa.

Tử Tình lén liếc nhìn đại ca mình, ngoan thế chứ! Đại ca vậy mà ngắm Quyên Tử không chớp mắt, người kia thì coi như không có việc gì, ăn cứ ăn, nói cứ nói.

Vậy các bạn có cần mình ở lại đến giải thích với bọn họ chút không?” Quyên Tử ra sức nháy nháy mắt với Tử Tình.

Tử Tình lập tức hiểu ý, liền gật đầu đáp: “Đúng đấy, nếu Mộng Thi có thể đích thân ra mặt, thì la tốt nhất rồi. Nhưng…” Tử Tình nhìn sang đại ca.

Tử Hiên sao lại bỏ qua được ánh mắt nhấm nháy của Tử Quyên, hắn thập phần tự tại nói: “Tử Tình, em bảo công ty điện ảnh nào thế? Có vấn đề gì không?

Tử Tình đành phải đem chuyện tình nói qua cho đại ca biết.

Công ty điện ảnh Ích Đạt phải không?” Tử Hiên hỏi.

Vâng.” Tử Tình gật đầu, đại ca sẽ không quen biết trùng hợp vậy chứ?

Tử Hiên rút di động ra, bấm số. Tử Tình và Quyên Tử liền nghe hắn nói chuyện. Đầu tiên là hàn huyên một chập, sau đó liền đề cập đến chuyện biên đạo. Thế là, Tử Tình nhìn thấy đại ca ra dấu OK với mình. Trời ạ! Vừa gọi một cuộc điện thoại là có thể giải quyết được ngay sao?

Tử Tình bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Cái xã hội này thật…! Cô lại lén nhìn vẻ mặt hắc tuyến của Quyên Tử. Nếu chuyện này đã được giải quyết, thì cuộc nói chuyện của bọn họ chẳng phải đã kết thúc rồi sao?

Quyên Tử đột nhiên lại nói: “Đúng rồi, Tử Dạ, bản thảo đó của mình hình như vẫn có chút vấn đề. Bọn mình về nhà xuất bản kiểm tra lại chút đi?

Tử Tình lúng túng nhìn đại ca. Quyên Tử rõ ràng có ý trốn tránh anh ấy mà!

Tử Hiên đột nhiên nói xen vào: “Được rồi, hôm nay nhiều việc quá rồi! Em về nghỉ ngơi đi. Anh đưa em về!” Hắn bá đạo đứng dậy, đứng bên cạnh Quyên Tử.

Tử Tình tròn mắt, trời ơi! Chuyện này nếu nói cho bố mẹ biết thì vận mệnh của Quyên Tử còn thê thảm hơn! Không! Không thể nói là thảm, mà lão nhân gia sẽ quá đáng hơn cả đại ca, trực tiếp trói cô lại bắt sinh cháu cho họ ý chứ!

Quyên Tử vừa nhìn thấy Tử Hiên đứng cạnh mình thì hoảng hốt vội kéo tay Tử Tình lại, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lãnh Tử Hiên nói: “Em… bọn em còn có vài chuyện cần nói.

Được rồi, sau này sẽ nói sau!” Tử Hiên chau mày, trừng mắt nhìn tay hai cô gái, bàn tay to duỗi ra tách chúng rời khỏi nhau. Sau đó hắn ôm Quyên Tử lên, đi ra ngoài cửa trong tiếng kêu ngỡ ngàng của cô.

Tử Tình, có cần anh tiện đường đưa về không?” Tử Hiên không để ý đến Quyên Tử đang giãy dụa, ôm lấy cô hỏi Tử Tình.

À, được thôi, em cũng phải về nhà xuất bản đây.” Tử Tình không yên tâm, vội đi theo.

Trời ơi! Đại ca… bá đạo quá!


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+