Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 105 + 106 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 105: Ngày 15 tháng 1 – Xem tướng tay

Ồ? Anh biết xem tướng mệnh à?” Tử Tình kinh ngạc nhìn anh.

Ha ha, biết một ít.” Hoa Bá dùng một bàn tay vẽ theo đường chỉ tay của cô, “Muốn biết không?

Nói em nghe xem nào!

Hoa Bá liền mở bàn tay cô ra, lắc lắc, rung rung, nhìn ngắm hồi lâu, lại cắn môi chau mày, rồi lại liên tiếp lắc đầu.

Thế nào?” Tử Tình sốt ruột hỏi.

Hoa Bá chậm rãi nói: “Trong đường chỉ tay của con người có 3 đường chính, lần lượt là đường sự nghiệp, đường sinh mạng và đường hôn nhân. Đường sự nghiệp của em, xem này, chính là đường này.

Hoa Bá chỉ vào một đường chỉ tay trong lòng bàn tay Tử Tình nói: “Nó rất thẳng, rất dài, chứng tỏ sự nghiệp của em nhất định sẽ phát triển không ngừng. Cho nên nói anh rất xem trọng em, tuyển em vào làm là lựa chọn tốt nhất.

Thật vậy sao?” Tử Tình hiếu kỳ nhìn chăm chú vào đường chỉ tay thô thô kia.

Đương nhiên, đây đều là trong tướng mệnh của em hết.” Hoa Bá mặt mày nghiêm túc nói. “Còn đường này.

Hoa Bá lại chỉ vào một đường chỉ tay khác: “Đây là đường số mệnh. Đường số mệnh của em cũng rất dài, hơn nữa không bị chia nhánh ra. Chứng tỏ sức khoẻ của em rất tốt, sẽ sống rất thọ.

Vậy đường tình yêu ở đâu?” Tử Tình nghe nói rất có lý. Nhìn thế nào cũng thấy Hoa Bá giống ông thầy bói coi tướng số, nói năng đâu ra đấy.

Ha ha, yên tâm đừng nóng. Đường tình yêu chính là đường chắn này. Haizzz!” Hoa Bá lại thở dài.

Sao vậy? Có vấn đề gì sao?” Tử Tình hiếu kỳ nhòm qua. Cô nhìn đường chỉ tay thẳng tắp kia, phía trên đỉnh có đường phân nhánh, kéo dài đến tận chỗ giao với ngón tay.

Muốn nghe nói thật không?” Hoa Bá làm ra vẻ khó nói, kỳ thực trong lòng anh đã rất buồn bã.

Đương nhiên rồi, nói mau, sốt ruột muốn chết mà!” Tử Tình vô tư giục.

Ừm… Đường hôn nhân của em chỗ này đã có phân nhánh, nói rõ cái gì nhỉ… nói rõ là hôn nhân của em sẽ xuất hiện biến cố…” Hoa Bá ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Tử Tình, trong ánh mắt tràn đầy thương xót.

Ủa?” Thật sao?  Tử Tình tim rụng đến độp một cái. Nếu hôn nhân của cô xảy ra biến cố, thì cũng không tính là gì. Cuộc hôn nhân này đối với cô chẳng là gì cả.

Hơn nữa em nhìn đường chỉ tay này mà xem! Nó biểu thị xung quanh em có một người cực kì thích hợp với em, có thể sẽ là người quan trọng nhất trong cuộc đời sau này của em!” Hoa Bá tiếp tục giải thích.

Hiện tại à? Người thích hợp? Ồ? Thật sao?” Tử Tình hiếu kỳ nhìn đường chỉ tay, ở đây có viết vậy sao? Anh ấy có thể nhìn ra sao? Sao cô không nhìn thấy cái gì nhỉ?

Đúng thế, em có thể nhìn coi xung quanh em có phải là có người như vậy không, nếu có em nhất định phải nắm chắc cơ hội, nhất định không được bỏ qua nhé!” Bàn tay to của Hoa Bá phủ lấy tay cô, nghiêm túc nhìn lên mặt cô.

Tử Tình nheo mắt nhìn anh, đột nhiên ý thức được ý tứ của anh, nói: “Anh không phải đang nói anh đó chứ?

Chính thế!” Hoa Bá dõng dạc đáp.

Ha ha, Hoa Bá! Anh thật quá đáng nha! Người ta tin anh thật đấy nhé!” Tử Tình rút phắt tay về, tức giận huých vào vai anh một cái.

Ha ha ha!” Hoa Bá cười đắc ý, “Anh nói đều là thật mà!” Anh gắt gao nhìn chăm chú vào khuôn mặt trái xoan đỏ ửng lên vì xấu hổ của cô, trong lòng vô cùng ngọt ngào. Anh thật sự rất tò mò, tại sao một cô gái đã có chồng rồi lại có ánh mắt thuần khiết như thế này, lại hay xấu hổ như thế này, cứ như trinh nữ vậy.

Anh… Hoa Bá!” Tử Tình nghiêm mặt nói, “Từ giờ đừng đùa giỡn như thế nữa được không?

Hoa Bá cười không đáp.

Tử Tình khoanh hai tay trước ngực, giấu hai tay dưới nách, không cho anh có cơ hội cầm lấy chúng nữa. Quả thực bị anh làm cho tức chết mà! Hao phí mất cả nửa ngày nghiêm túc nghe anh coi tướng tay, vậy mà anh lại đùa giỡn cô như vậy! Thật là… có phải trên mặt cô có viết chữ “Dễ bắt nạt” hay không?

Nhìn dáng vẻ tức tối bĩu môi của cô, Hoa Bá ý cười càng sâu.

Tử Tình tức giận ngoảnh mặt ra phía khác, không thèm nhìn nụ cười đắc thắng của anh. Thật là! Sớm biết vậy không cho anh ngồi bên cạnh cô nữa!

Làm sao thế? Tức giận thật à?” Hoa Bá hồi lâu không thấy Tử Tình có động tĩnh gì, liền lấy khuỷu tay huých huých cô, tỉ mỉ nhìn ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của cô.

Tử Tình không nói năng gì.

Hoa Bá cười tự giễu, rồi nhắm mắt lại dưỡng thần.

Suốt bốn tiếng đi xe, đường tuy rất bằng phẳng nhưng ngồi lâu cũng thấy mệt.

Tử Tình bất tri bất giác ngủ.

Hoa Bá ôn nhu nhìn mái đầu đang dựa vào vai mình, ánh mắt trở nên thâm thuý vô cùng.

Tử Dạ, em có biết vị trí của em trong trái tim anh không? Nếu nói yêu là một bình rượu, thì anh chỉ có thể nói bình rượu này càng để lâu càng say nồng.

 

Tại nhà của Lôi Tuấn Vũ.

Hôm nay là cuối tuần, Cổ Dương dậy hơi sớm. Nhưng không thấy bóng dáng Tử Tình đâu. Hắn đi lên gác, gõ cửa vài cái rồi đẩy nhẹ ra. Không thấy bóng dáng cô.

Hắn đi thẳng vào phòng Lôi Tuấn Vũ qua cánh cửa thông phòng, giơ tay kéo tuột chăn của Tuấn Vũ ra.

Ha! Vũ, ông ngủ không mặc quần chíp à?” Cổ Dương huýt sáo!

Ông rảnh rỗi quá nên phát điên đấy à? Cuối tuần dậy sớm thế làm gì?” Lôi Tuấn Vũ giơ tay lên che ánh nắng chói mắt.

Tôi muốn ngủ thêm chút nữa nhưng ông anh ruột của tôi thức dậy sớm quá. Đúng rồi, ông đem nữ đầu bếp của tôi sung quân đi đâu rồi?” Cổ Dương vào phòng ngủ người khác mà không thấy xấu hổ chút nào, hai tay chống nạnh rất oai phong.

Cái gì mà nữ đầu bếp?” Tuấn Vũ nhíu chặt mày lại. Cổ Dương vừa mới gõ cửa phòng Tử Tình, hắn đã nghe thấy. Rõ ràng hắn hỏi Tử Tình nhưng Tuấn Vũ không có tâm trạng để trả lời.

Đừng giả ngu nữa. Tử Tình chứ ai, vợ hợp pháp của ông chứ ai! Cô ấy đâu rồi? Đừng nói là cuối tuần phải làm thêm đấy! Chắc không phải trốn ông chứ?

Lôi Tuấn Vũ chậm rãi đứng lên, vừa mặc quần áo vừa trả lời: “Nhà xuất bản kia cuối tuần đi dã ngoại, sao ông một ngày không nhìn thấy cô ta thì không yên vậy?

Ông lượn đi! Á? Ông như thế này là đang ghen hay sao thế?” Cổ Dương trêu ghẹo.

Hiếm khi nhìn được hắn tỏ ra nghiêm túc như vậy.

Lôi Tuấn Vũ khựng lại một chút, rồi sau đó lại hung hăng cài cúc áo.

Vẫn chưa ổn à?” Cổ Dương kinh ngạc nhìn bộ mặt dài thuỗn ra của Lôi Tuấn Vũ. “Ồ, đừng lo quá! Mới có mấy ngày thôi mà. Hay hôm nay là cuối tuần, theo tôi ra ngoài vận động chút đi. Tình hình này, càng vận động nhiều hiệu quả càng tốt!

Lôi Tuấn Vũ lần đầu tiên không phản bác lại lời nói của Cổ Dương, làm cho Cổ Dương rất kinh ngạc. Hắn đây là đang ngầm đồng ý sao? Trời ơi! Sao lại vẫn chưa ổn chứ? Tiếng thét chói tai của Tử Tình kích động vậy sao?

Tôi có hai vé mời VIP của khu trượt tuyết! Đi thôi! Đi vận động chút đi!” Cổ Dương đương nhiên biết chuyện này có ảnh hưởng thế nào đến Lôi Tuấn Vũ. Khó trách hắn cáu bẳn với Tử Tình như vậy!

Không thích!” Lôi Tuấn Vũ yếu ớt nói. Từ lần đó trở đi, hắn không đi trượt tuyết nữa.

Vũ, không nên ngoan cố vậy! Ông không thể cả đời này không trượt tuyết chứ! Đi đi! Tôi đảm bảo sau lần này ông nhất định tìm lại được cảm giác của 5 năm trước, nhất định sẽ hùng phong tái khởi, anh hùng tái xuất!” Cổ Dương ái muội nháy nháy mắt với hắn.

Xéo đi!” Tuấn Vũ nhếch môi, xem như miễn cưỡng đáp ứng. Nhưng trong ánh mắt hắn tựa hồ như đang giấu giếm gì đó, có chút bi thương chợt loé qua.

 

Chương 106: Ngày 15 tháng 1 – Kiều Chi Ảnh

Cổ Dương cười ha hả. Chuẩn bị đơn giản, hai người lên xe Cổ Dương. Viện cớ Lôi Tuấn Vũ đang là “bệnh nhân”, Cổ Dương xung phong lái xe.

Trên đường, Cổ Dương thật sự không kìm nổi, hỏi: “Vũ, bây giờ ông… rốt cuộc là bị làm sao? Tại sao đột nhiên lại không làm được?

Tuấn Vũ lườm hắn, không nói năng gì.

Cổ Dương sốt ruột: “Ê, Vũ! Tôi đang quan tâm đến ông đấy! Ông mau nói đi, tôi sẽ chữa cho ông!

Ông là kiến trúc sư, làm sao tự nhiên lại bắt đầu hành nghề bác sĩ vậy?” Tuấn Vũ tức giận hỏi.

Được rồi được rồi, ông xấu hổ với tôi làm gì chứ! Là lúc bắt đầu không làm được, hay là sau đó… không làm được?” Cổ Dương kỳ thực chưa từng gặp tình huống này, nên cũng không nói chắc được.

Sau đó!” Lôi Tuấn Vũ bực bội gạt gạt tóc mái xoà trước trán, ngữ khí vô cùng ảo não.

Nói cụ thể hơn chút đi!” Cổ Dương nhíu mày lo lắng.

Tôi đã thử vài lần, nhưng đều như vậy. Vào lúc mấu chốt cuối cùng, tôi phảng phất nghe thấy tiếng hét ghê người chết tiệt của con nhóc kia, dường như nhìn thấy ánh mắt kinh hãi của cô ta, sau đó đột nhiên xìu xuống! Khốn kiếp! Cô ta quả đúng là ma chú mà!” Tuấn Vũ buồn bực hung hăng đập vào thành xe.

A nhẹ tay chút! Cẩn thận không phóng đạn bừa bãi ra đấy!” Cổ Dương trêu chọc, “Yên tâm đi! Ông là quá căng thẳng thôi! Lôi Tuấn Vũ tung hoành tình trường bao nhiêu năm mà lại bị một tiếng hét trói tay trói chân sao? Vũ, không cần sốt ruốt quá, đợi vài hôm, thả lỏng tâm tình, rồi sẽ ổn thôi!

Cổ Dương an ủi. Loại chuyện này chính hắn cũng chưa từng trải qua bao giờ, nếu đổi lại là hắn… Trời ạ! Thật không dám tưởng tượng!

Lôi Tuấn Vũ buồn chán châm một điếu thuốc, cầm trên tay rít sâu một hơi: “Ông nói thì hay đấy! Đổi lại là ông thử xem! Tôi không phải là rất muốn làm việc đó, mà tôi chỉ tức không chịu nổi thôi! Ông bảo cuộc hôn nhân này của tôi, có uất ức hay không? Khốn kiếp!

Cổ Dương cười nói: “Được rồi được rồi! Người khác ngưỡng mộ còn không kịp ý chứ! Ông đó, không phải tôi nói ông, ông quá mức càn rỡ! Coi như gặp hạn đi! Tử Tình người ta tốt xấu gì cũng là vợ hợp pháp của ông, dù sao cũng phải tôn trọng người ta chút chứ! Ông thì ngược lại! Hình tượng uy mãnh cao lớn kia của ông không bày ra trước đôi mắt không thể thuần phác hơn của cô ấy thì không được hay sao?

Lôi Tuấn Vũ lườm hắn: “Còn không phải đều do ông à? Người là do ông chọn! Cổ, ông biết rõ nhược điểm của tôi, bây giờ tôi hoài nghi có phải là do ông an bài tất cả hay không? Sao lại trùng hợp vậy, tôi đi uống nước thì người đàn bà đó cũng trần như nhộng chạy theo tôi. Sao lại trùng hợp thế chứ, lúc bọn tôi đang làm chuyện đó thì Tử Tình lại xuất hiện? Là do ông một tay sắp xếp phải không?

Cổ Dương giơ hai tay đầu hàng: “Trời đất chưng giám! Vũ, nếu ông nói vậy tôi lập tức trở về Mỹ cho rồi! Hoàn toàn là trùng hợp mà! Tôi làm vậy thì có lợi gì chứ?

Tuấn Vũ thấy hai tay hắn đều buông ra khỏi tay lái, miễn cưỡng nhắc nhở: “Được rồi, lái xe của ông đi! Đúng rồi, bao giờ ông về Mỹ?

Ngán tôi rồi à?

Hỏi chút thôi! Ông không thể trốn tránh như vậy cả đời được!” Hắn đã nghe Cổ Dương kể qua, Cổ Dương đào hôn mới về nước! Ha ha, tên gia hoả này, lấy hắn làm bia đỡ đạn!

Cổ Dương thản nhiên cười cười nói: “Còn nói gì tôi, ông lúc đó chẳng phải cũng vậy sao? Lúc nào ông mới có thể thoát khỏi bóng ma của cô ấy vậy? Đừng nói là tôi không biết chuyện gì nhé! Ông cứ tìm kiếm mấy người đẹp ngực bự, chính là tìm cảm giác của Chi Ảnh phải không?

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên trừng mắt nhìn hắn: “Ông nhiều chuyện vậy có bị nghẹn chết không?

Cổ Dương cười cười: “Đừng trách tôi lắm mồm, Vũ, Chi Ảnh không xứng đáng để ông vì cô ta như vậy.

Tuấn Vũ đột nhiên trở nên cực kì cáu giận: “Cổ, tôi cảnh cáo ông, không được nhắc đến cô ta nữa! Chuyện của tôi ông bớt chõ mũi vào đi!

Cổ Dương mím mím môi. Đã 5 năm rồi, Tuấn Vũ vẫn không thể quên được cô ta. Hơn nữa cơ bản cô ta không xứng đáng để hắn yêu. Cổ Dương biết mình nói gì Tuấn Vũ cũng không tin, bởi vì Cổ Dương cũng từng đã yêu Chi Ảnh. Không! Phải nói vẫn còn yêu…

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên mệt mỏi dựa vào ghế, hai tay xoa xoa huyệt Thái Dương, thầm thì: “Tôi không biết lúc đó tại sao cô ấy lại bỏ đi! Tôi nói rồi, dù không cưới được cô ấy, tôi cũng nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc. Khi ấy, tôi đã tìm được Tử Tình, cô ta cũng đã đồng ý với hình thức hôn nhân này của tôi. Cổ, Chi Ảnh tại sao lại bỏ đi? Ông nói cho tôi biết đi!

Nói là không được nhắc đến, nhưng hắn lại nhắc, xem ra khúc mắc trong lòng Lôi Tuấn Vũ vẫn chưa được cởi bỏ.

Cổ Dương sắc mặt khó coi, hắn định nói lại thôi, chỉ cười cười: “Tôi nói rồi, Vũ, cô ta không xứng!

Vì sao?” Tuấn Vũ đột nhiên nheo mắt lại, nhìn Cổ Dương chăm chú.

Tôi nói ông có tin không?” Cổ Dương đùa cợt cười cười, rất chua xót.

Nói đi!” Ngữ khí lạnh lùng.

Cô ta câu dẫn người đàn ông khác sau lưng ông!” Cổ Dương rốt cuộc đã nói ra lời nói mình chôn giấu trong lòng suốt 5 năm trời.

Tuấn Vũ sửng sốt, ngơ ngác nhìn Cổ Dương. Tiếp đó, hắn cười ha hả! Cười có chút điên cuồng, có chút không thể khống chế nổi.

Cổ Dương bị tiếng cười của hắn doạ cho phát run, sau khi hắn ngừng cười thì hỏi: “Ông cười cái gì?

Lôi Tuấn Vũ vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “Tôi nói ông đấy, Cổ à! Ông đây là hâm mộ và ghen tị phải không? Tôi có thể lý giải tâm tình này của ông! Ông muốn an ủi tôi, nên đem tội danh này vu oan giá hoạ cho cô ấy phải không? Cổ, hay là ông vẫn yêu cô ấy? Yêu cô ấy vậy mà còn phỉ báng cô ấy? Ông biết không? Cô ấy thuần khiết như vậy, thuần khiết đến mức tôi không đành lòng vấy bẩn cô ấy, ông biết không?

Lôi Tuấn Vũ càng nói càng kích động, thâm tình giống như quay ngược thời gian trở lại 5 năm trước.

Cổ Dương lắc lắc đầu, hắn sớm biết Tuấn Vũ sẽ không tin mà. Nếu hắn biết người đàn ông Chi Ảnh câu dẫn chính là Cổ Dương, thì liệu hắn có phát khùng lên không? Cổ Dương cười nhạo mình.

Ông cười cái gì? Ông không tin tôi à? Cổ, ông biết không? Cô ấy đã cho tôi lần đầu tiên của cô ấy, ông biết không? Cô ấy thuần khiết như vậy đấy! Tôi chính là người đàn ông đầu tiên của cô ấy!

“Kéttttttt!” một tiếng, xe của Cổ Dương đột nhiên mất tay lái trượt sang ven đường, hắn vội vàng phanh xe lại! Bánh xe phanh gấp tạo thành một vệt đen kéo dài trên đường quốc lộ, phát ra âm thanh chói tai.

Lôi Tuấn Vũ bị hắn doạ cho kinh hoảng, kinh hãi nhìn Cổ Dương: “Ông điên rồi à? Tuyển thủ đua xe mà lại không biết lái xe trên đường quốc lộ à?

Cổ Dương trừng mắt hung dữ gõ gõ vào tay lái, tiếng lộp bộp nhất thời vang lên. Hắn nghiêm nghị trừng mắt nhìn Tuấn Vũ, hỏi: “Ông nói cái gì? Nói lại lần nữa xem nào!

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+