Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 107 + 108 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 107: Ngày 15 tháng 1 – Nói dối như cuội

Cổ Dương trừng mắt hung dữ gõ gõ vào tay lái, tiếng lộp bộp nhất thời vang lên. Hắn nghiêm nghị trừng mắt nhìn Tuấn Vũ, hỏi: “Ông nói cái gì? Nói lại lần nữa xem nào!

Lôi Tuấn Vũ lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của Cổ Dương, giống như muốn giết người vậy, nghiêm nghị lạnh lùng đến thấu xương.

Ông phát điên cái gì thế? Tuyển thủ đua xe lại không biết lái xe trên đường quốc lộ à?” Tuấn Vũ lặp lại.

Không phải câu này, trước đó một câu!” Cổ Dương âm thanh tựa hồ run rẩy.

Tuấn Vũ lẳng lặng quan sát phản ứng của hắn, sau đó lại nói: “Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy!

Shit!” Cổ Dương đập mạnh lên tay lái, tiếng còi chói tai vang lên khắp đường quốc lộ, truyền đi rất xa.

Ông điên rồi à!” Lôi Tuấn Vũ gạt bàn tay hắn đang nhấn vào nút còi xe ra, điếc tai quá. Hắn nghi ngờ nhìn vẻ mặt đau khổ của Cổ Dương, giống như mình ngủ với đàn bà của hắn vậy.

Cổ Dương lại hít sâu vào một hơi, nhìn Tuấn Vũ, hỏi: “Ông xác định như vậy?

Tuấn Vũ nhướn mày dò hỏi.

Ông xác định ông là người đàn ông đầu tiên của cô ta?” Cổ Dương ngây ngốc hỏi.

Còn thật hơn việc ông có xác định tôi là đàn ông không.” Tuấn Vũ khẳng định.

Cổ Dương cười chua xót, khởi động xe.

Ông sao vậy?” Tuấn Vũ quả thật bị dáng vẻ kỳ quái của hắn làm cho phát khùng lên rồi!

Khởi động xe một lần nữa, Cổ Dương lạnh lùng nghiêm mặt đáp: “Không có gì! Nếu ông gặp lại người đàn bà này, tốt nhất là đừng tin tưởng bất kỳ lời nào của cô ta!

Lôi Tuấn Vũ nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng của Cổ Dương hồi lâu, nói: “Ông đang ghen tị!” Ngữ khí khẳng định, không hề có chút nghi ngờ nào.

Đúng vậy, tôi con mẹ nó đang ghen tị đấy! Tôi ghen tị khủng khiếp lên được, khốn kiếp!” Cổ Dương đạp mạnh chân ga, chiếc xe rú lên phóng như bay.

Lôi Tuấn Vũ hiếu kỳ nhìn hắn, thật sự không hiểu hắn rốt cuộc là phát điên vì cái gì. Đúng vậy, hắn nên nghĩ cho cảm giác của Cổ Dương một chút, dù sao trước đây hắn và Cổ Dương đều say mê bóng dáng của Kiều Chi Ảnh. So với hắn thì Cổ Dương đáng thương hơn nhiều, chỉ có thể đứng từ xa nhìn hắn và Chi Ảnh ân ân ái ái. Loại tư vị không có được thứ mình muốn này cũng giống như sự chua xót lúc này của hắn. Mà mình lại may mắn được làm người đàn ông đầu tiên của Chi Ảnh. Cô ấy đã dâng hiến thứ quý giá nhất của mình cho hắn! Lôi Tuấn Vũ tim đập mạnh, bắt đầu tự giày vò bản thân.

Nhưng tại sao cô ấy lại bỏ đi?! Tại sao? Hắn vẫn còn nhớ, hôm đó hắn đi dự sinh nhật Tử Tình về, phấn khởi báo lại cho cô ấy biết, hắn có thể kết hôn giả với Tử Tình, hắn có thể vẫn bao dưỡng cô, hai người bọn họ vẫn có thể ở trong nhà của hắn! Cũng giống như bây giờ vậy! Thật tốt biết bao! Nhưng sao cô lại không đợi được? Cô ấy đi rồi, rời bỏ hắn! Trước khi đi, ngay cả một câu cũng không để lại cho hắn!

Lôi Tuấn Vũ cực kỳ đau khổ! Ảnh, sao em lại nhẫn tâm như vậy? Kết hôn thật sự quan trọng đối với em vậy sao? Nếu là vậy, thì hắn cũng có thể làm được! Hắn có thể ly khai gia tộc, cái gì cũng không cần nữa! Chỉ cần có cô ấy mà thôi! Ảnh! Tại sao lại bỏ đi? Kiều Chi Ảnh bỏ đi làm Lôi Tuấn Vũ tổn thương sâu sắc. Lòng tự trọng của hắn bị đả kích nặng nề. Một tháng sau, hắn thay đổi, biến thành một đào hoa công tử, trở thành một Lôi Tổng phong lưu thành tính mà mọi người đều biết, một nam nhân chỉ thích mỹ nữ ngực to!

Cổ Dương tâm tình không tốt hơn là mấy so với Lôi Tuấn Vũ.

Hắn không thể nói với Tuấn Vũ, cho dù nói với Tuấn Vũ, thì cậu ta cũng sẽ không tin tưởng. Buổi tối mà Tuấn Vũ đi sinh nhật Tử Tình đó, hắn đến tìm Tuấn Vũ, nhưng Tuấn Vũ không có nhà, chỉ có Kiều Chi Ảnh đang ở nhà, một mình.

Vì thế… thái độ của Kiều Chi Ảnh làm hắn thụ sủng nhược kinh, dù đến tận hôm nay hắn vẫn không quên được sự kích động và hưng phấn của mình lúc đó. Mừng rỡ như điên đã phá huỷ lý trí của hắn, hắn hầu như không nghĩ gì đến việc nàng là người đàn bà của ai, trong đầu chỉ tràn ngập tình yêu đối với nàng.

Khi hắn phát hiện nàng vẫn là xử nữ, hắn quả thật kinh ngạc đến đờ người ra! Hắn hoảng loạn không biết phải làm sao, mà Kiều Chi Ảnh thì ngồi một bên khóc lóc thảm thiết, không ngừng nói: “Thật xin lỗi!”. Hắn lúc đó nghĩ, nhất định mình phải đưa cô ấy đi, vì sự tín nhiệm và dâng hiến mà cô ấy đối với hắn, hắn nhất định phải bảo vệ cô ấy, bảo vệ cô ấy cả đời này!

Vì thế hắn đưa cô đi.

Năm năm trời, hắn giấu cô. Hắn xác định Lôi Tuấn Vũ kết hôn rồi mới dám lấy cô ấy. Có điều sau khi ở chung với cô, hắn phát hiện tính tình của Kiều Chi Ảnh rất giả tạo. Cảm giác này hắn cũng không chắc chắn lắm. Năm năm trời cô nói nhiều nhất là hai chữ kết hôn, nói đầy nhóc hai lỗ tai hắn!

Kỳ thực, sau khi biết Lôi Tuấn Vũ kết hôn hắn muốn quay trở lại Mỹ, định ngả bài với Tuấn Vũ, sau đó kết hôn với Kiều Chi Ảnh. Nhưng khi hắn nghe được Lôi Tuấn Vũ và Lãnh Tử Tình chỉ là hợp đồng hôn nhân, thì hắn lại rút lui có trật tự!

Chuyện Lôi Tuấn Vũ chỉ thích mỹ nữ ngực to làm hắn rất đau lòng! Huynh đệ của hắn! Hắn cướp người đàn bà của huynh đệ hắn! Hắn không dám nói cho Lôi Tuấn Vũ biết, Kiều Chi Ảnh không tốt đẹp như Tuấn Vũ vẫn nghĩ, cô ta đã câu dẫn hắn! Ai có thể trơ mắt nhìn người con gái mình yêu ăn mặc khêu gợi mỏng manh đứng trước mặt mình uốn éo khiêu khích mà thờ ơ được chứ? Hắn lúc đó căn bản là mất đi lý trí! Đầu óc của hắn toàn là hình ảnh dụ hoặc của cô ta!

Thế nhưng hắn vẫn rất yêu cô ta! Hắn tin lời của Kiều Chi Ảnh, cô ta nói ban đầu cô ta yêu Tuấn Vũ, nhưng sau đó tiếp xúc với Cổ Dương nhiều thì mới phát hiện mình bất tri bất giác đã yêu thầm hắn. Nhưng cô ta không dám nói ra, sợ làm tổn thương Tuấn Vũ. Hắn cảm thấy cô rất lương thiện.

Đến bây giờ hắn mới ngộ ra! Hắn và Lôi Tuấn Vũ đều bị lừa bởi sự giả dối mà Kiều Chi Ảnh nguỵ tạo nên. Bọn họ sao lại có thể đều có được lần đầu tiên của cô ta chứ? Xì! Buồn cười chết đi được! Năm năm rồi, tính tình của cô ta càng lúc càng kỳ quái. Cổ Dương vì xấu hổ áy náy chuyện của cô ta và Lôi Tuấn Vũ nên rất tận tuỵ phục tùng cô ta. Mới đầu, cuộc sống của họ cực kỳ ngọt ngào, ngày nào cũng yêu đương cuồng nhiệt.

Nhưng một năm sau, Kiều Chi Ảnh bắt đầu oán trách hắn tại sao không kết hôn. Sau khi hắn giải thích nguyên nhân thì cô ta càng không vui vẻ gì!

Sau đó sự tình càng ngày càng trầm trọng hơn, hắn giờ cứ nghe Chi Ảnh nhắc đến tiếng của hai chữ “kết hôn” là lông tóc lại dựng đứng cả lên! Hắn không hiểu tại sao cô ta lại vội vã kết hôn như vậy! Cô ta dù sao cũng đã từng yêu Tuấn Vũ, chẳng lẽ không mong Tuấn Vũ được hạnh phúc hay sao? Là huynh đệ tốt, hắn đã rất quá đáng với Tuấn Vũ rồi, lẽ nào còn muốn cho Tuấn Vũ hận hắn cả đời hay sao?

Hắn đã từng thề nhất định phải chờ Lôi Tuấn Vũ tìm được tình yêu thật sự mới kết hôn! Cô nên hiểu hắn mới phải!

Giờ đây cái câu “Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy” thật mới mỉa mai làm sao!

 

Chương 108: Ngày 15 tháng 1 – Bị ăn đòn

Giờ đây cái câu “Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy” thật mới mỉa mai làm sao!

Hắn đã từng vì chuyện này mà vui sướng mãi không thôi, hắn thậm chí chưa từng có một tia hoài nghi nào. Đúng vậy, người đàn bà đã ở cùng với Lôi Tuấn Vũ thì sao có thể giữ thân trong sạch được cơ chứ?

Tốc độ chiếc xe cuối cùng đã bắt đầu ổn định.

Lôi Tuấn Vũ lạnh lẽo hỏi: “Có chuyện gì vậy?

Cổ Dương cười chua cay: “Không có gì!

Không thể nào! Ông có chuyện gì mau nói với tôi!” Tuấn Vũ một tay túm lấy cổ áo Cổ Dương.

Không có! Tôi nói không có!” Cổ Dương cũng phát hoả, giận dữ hét lên.

Lôi Tuấn Vũ trừng mắt nhìn hắn, buông lỏng tay ra.

Tốt nhất là nên như vậy!” Tuấn Vũ đột nhiên hỏi: “Buổi sinh nhật của Tử Tình ngày đó lúc chạng vạng tối ông ở đâu?

Tay Cổ Dương bất giác run lên, chiếc xe lạng đi, suýt nữa thì va chạm vào chiếc xe tải đi ngược chiều, hắn quặt mạnh tay lái, chiếc xe trượt sang bên phải, dừng khựng lại phía sau một chiếc xe khách đang đỗ.

Tuấn Vũ hoảng sợ nắm chặt lấy tay cầm bên cạnh, nheo mắt lại hoài nghi nhìn Cổ Dương: “Đừng nói với tôi lúc đó ông đang ở cùng với Chi Ảnh đấy nhé!

Cổ Dương tay run run vịn vào tay lái, hắn thật sự không muốn giấu giếm nữa! Chuyện này đã ép hắn tựa hồ như không thở nổi nữa!

Vũ, có vài chuyện không như bề ngoài ông nhìn thấy đâu…” Cổ Dương thử giải thích, hắn mệt mỏi gục đầu xuống tay lái.

Như vậy là thật thế sao? Vậy người đàn ông đến nhà tôi lúc đó là ông à? Hai tiếng đồng hồ, ông ở nhà tôi làm cái gì?” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ lạnh lẽo đến nghẹt thở.

Trong sân nhà hắn có thiết bị theo dõi, nhưng chạng vạng tối tầm nhìn rất mờ, không rõ ràng. Hắn đã từng tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần thân ảnh của người đàn ông kia, nhưng không dám xác định đó chính là Cổ Dương, là người huynh đệ tốt của hắn!

Mà hắn lại trăm phần trăm tin tưởng Kiều Chi Ảnh. Hắn tình nguyện tin tưởng người kia là người nhà của cô. Cô có lẽ là có chuyện gì khẩn cấp lắm mới bỏ đi như vậy!

Nhưng thái độ của Cổ Dương làm cho tâm tình của hắn từ buồn bực biến thành chấn kinh, lại thêm phẫn nộ!

Chó chết!” Lôi Tuấn Vũ đấm một quyền tới, không kiêng dè gì đấm vào má phải của Cổ Dương, máu lập tức chảy ra.

Cổ Dương lấy tay lau đi, không nói năng gì. Hắn biết Lôi Tuấn Vũ cần thời gian để tiêu hoá chuyện này, mà hắn càng giải thích thì càng chọc giận Tuấn Vũ.

Nhưng Cổ Dương nhẫn nhục lại càng kích thích Tuấn Vũ, thế giới tinh thần của hắn lập tức bắt đầu tan rã. Sao hắn lại có thể ngờ được người đã đem lại cho hắn sự khổ đau suốt 5 năm trời lại chính là hảo huynh đệ của mình!

Hắn sấn sổ tiến đến túm cổ áo của Cổ Dương, giọng nói không thể lạnh lẽo hơn: “Đã làm chưa?

Cổ Dương ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt trốn tránh.

Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ lướt qua một tia đau đớn, cơ hồ đang phải chịu nỗi đau bị giày vò đến không thể bù đắp nổi!

Xuống xe!” Hắn gào lên!

Lôi Tuấn Vũ mở mạnh cửa xe ra, hung hăng bước xuống. Hắn đi vòng sang cửa tài xế, túm lấy Cổ Dương lôi xềnh xệch ra ngoài.

Một đấm rồi lại một đấm, Lôi Tuấn Vũ đem toàn bộ phẫn nộ và nghi ngờ phát tiết hết ra, Cổ Dương biến thành cái bao tải cát cho hắn trút giận.

Cổ Dương không đánh trả, cứng rắn chịu đòn từng cú đấm. Hắn biết, đối với Lôi Tuấn Vũ, hắn xấu hổ đến không thể dung nạp nổi mình.

Tại sao không đánh trả? Mày cho rằng như vậy thì tao sẽ tha cho mày hay sao?” Lôi Tuấn Vũ như phát điên lên, hung tợn túm lấy Cổ Dương, quăng hắn về phía xe ô tô, nặng nề va chạm vào cửa xe.

Tao muốn nghe mày giải thích! Nói! Thằng chó khốn nạn này! Giải thích cho tao mau!” Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi trợn trừng mắt nhìn hắn.

Vũ, tôi thật xin lỗi ông!” Cổ Dương yếu ớt nói một câu. Trời ạ! Bị ăn đòn không phải đau đớn bình thường nha! Cổ Dương trước giờ chưa từng bị đánh cho thê thảm như vậy.

Tao không muốn nghe mày xin lỗi, tao muốn nghe mày giải thích tại sao mày làm thế?” Tuấn Vũ lại một quyền đấm vào bụng Cổ Dương, tiếng rên rỉ của hắn cho thấy lực đạo của quyền này không nhẹ.

Vũ, tôi yêu cô ấy, ông rõ hơn ai hết!” Cổ Dương suy yếu đáp, trời ơi! Tên gia hoả này, muốn đánh chết hắn sao?

Mày yêu cô ấy? Cô ấy có yêu mày không? Mày là thằng chó chết! Có phải mày đưa cô ấy đi không? Cô ấy giờ đang ở đâu? Nói cho tao biết! Giờ cô ấy đang ở đâu?” Lôi Tuấn Vũ gầm rú càng ngày càng lớn hơn, ánh mắt đỏ vằn tia máu cơ hồ muốn bóp nát Cổ Dương thành từng mảnh.

Vũ, quên cô ấy đi! Tôi không muốn nói nhiều. Cô ấy giờ là vợ chưa cưới của tôi!

Đi chết đi!” Lôi Tuấn Vũ đẩy Cổ Dương ngã nhào xuống đất.

Một người đàn ông mặc đồng phục chạy đến cảnh giác hỏi bọn họ đang xảy ra chuyện gì.

Cổ Dương suy nhược nằm trên mặt đất xua xua tay với anh ta: “Không có việc gì đâu.

Người nọ hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ, lo lắng nói: “Hai vị tiên sinh này có phải muốn đến khu trượt tuyết Lâm Hải hay không? Ống nước phía trước bị vỡ, đang sửa, hai tiếng nữa mới có thể thông đường. Tôi thấy hay là hai vị nghỉ ngơi ở đây một lát, đợi ống nước sửa xong thì lại đi tiếp.

Tuấn Vũ đem sự giận dữ trút lên người đàn ông kia: “Ống nước bị vỡ à? Vỡ cái con mẹ nó, có liên quan chó gì đến trượt tuyết chứ?!

Người nọ bị sắc mặt đỏ gay hung tợn của Tuấn Vũ doạ cho đi rụt lùi lại từng bước, tay vuốt vuốt lấy mũi mình.

Cổ Dương bò lết gượng đứng lên nói: “Bọn tôi biết rồi, cảm ơn anh!” Nói xong thì đưa ánh mắt ra hiệu, người đàn ông kia nhanh như chớp chạy vù ra xa.

Cổ Dương lau vết máu trên miệng, e hèm dọn giọng rồi nói: “Bên kia có quán ăn Hàn Quốc, đến đó nghỉ ngơi chút, rồi tôi sẽ giải thích với ông!

Mày cho rằng tao sẽ nghe lời mày giải thích hay sao?” Tuấn Vũ giọng nói lạnh thấu xương, không có lấy một tia ấm áp nào.

Cổ Dương không khỏi kinh hãi, hắn ngẩng lên thẳng thắn nhìn Tuấn Vũ, nói: “Bọn tôi sắp kết hôn rồi. Vị hôn thê mà tôi nhắc đến lúc vừa về nước chính là Chi Ảnh!

Tuấn Vũ trong mắt hiện lên một tia đau khổ, hắn cười khẩy: “Cổ Dương, mày có bản lĩnh thật đấy! Thấy tao đau khổ mày rất vui vẻ phải không? Bây giờ mày trở về là để cười nhạo tao đúng không?

Cổ Dương thành khẩn nói: “Vũ, nếu nói vậy, ông cho rằng tôi sẽ trở về hay sao? Thật đấy, tin tưởng tôi đi, lúc đó tôi cũng đau khổ như ông thôi!

Tuấn Vũ không nói năng gì, nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt kia tựa hồ như oán trách, nhưng lại càng nhiều tuyệt vọng: “Hai người thật sự sắp kết hôn sao?

Đúng vậy. Tôi là muốn chờ ông tìm được người yêu rồi mới kết hôn, thế nhưng…

“……”

Nhưng Chi Ảnh cô ấy… khá là nóng ruột…

Mày không để ý tao là người đàn ông đầu tiên của cô ấy à?” Tuấn Vũ đột nhiên cười, nụ cười có chút tà ác.

Cổ Dương cười tự trào, thản nhiên nói: “Tôi yêu là yêu cô ấy ở hiện tại, không để ý đến quá khứ của cô ấy.

Trái tim Cổ Dương không khỏi run rẩy. Sao hắn lại không để ý chứ? Hắn cực kỳ để ý. Nếu Chi Ảnh nói thẳng ra với hắn, thì hắn cũng không đau lòng như vậy, không bị động như vậy.

Nhưng hắn lại không biết, một chút cũng không hề biết! Huống chi, hắn đã bị sự giả dối kia che mắt. Lần đầu tiên của cô ta sao? Ngày hôm đó…


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+