Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 109 + 110 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 109: Ngày 15 tháng 1 – Phản bội

Cổ Dương đột ngột nhớ lại chuyện ngày hôm đó. Hắn gọi điện đến nhà Tuấn Vũ, Chi Ảnh nói Tuấn Vũ có nhà. Nhưng lúc hắn đến thì lại không thấy Tuấn Vũ đâu. Nếu nói vậy, Chi Ảnh cố ý hay sao? Không, không thể nào! Cô ấy thuần khiết như thế, lương thiện như thế, tại sao lại làm vậy? Cổ Dương không khỏi lắc đầu.

Hắn nhớ rõ buổi hoàng hôn cực kỳ đẹp trời ngày hôm đó. Hắn đến tìm Lôi Tuấn Vũ, Chi Ảnh mở cửa cho hắn, sau đó nói Tuấn Vũ vừa có việc phải ra ngoài, liền mời Cổ Dương ngồi chơi một lát.

Cổ Dương lúc đó đang buồn chán, rõ ràng vừa gọi điện thoại, Chi Ảnh nói hắn có nhà mà.

Ủa? Nó không có nhà à, vậy anh đi đây!” Cổ Dương hiểu huynh đệ của mình. Cho dù là huynh đệ, nhưng hắn rất để ý việc mình và Chi Ảnh ở chung một chỗ.

Mà Cổ Dương, hắn rất nghĩa khí, trước giờ không bao giờ ở một mình với Chi Ảnh, cũng là vì ghen tị.

Vội thế làm gì? Cổ, anh sợ em ăn thịt anh hay sao! Vừa hay em có chuyện này muốn nói với anh.” Chi Ảnh cười hồn nhiên, nhiệt tình mời hắn vào.

Cổ Dương do dự một chút, nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, không muốn làm cô thất vọng, liền bước vào.

Chuyện gì vậy? Chi Ảnh? Có chuyện gì em cứ nói.” Cổ Dương hy vọng Chi Ảnh có chuyện gì mình có thể giúp đỡ được. Nhưng chuyện của cô cho tới giờ chưa từng phiền đến hắn, Tuấn Vũ căn bản sẽ không cho hắn cơ hội nào.

Ồ, anh cứ ngồi xuống đã, không phải vội đâu, uống gì không? Café? Hay trà?” Chi ảnh giọng nói dịu dàng như nước chảy, làm Cổ Dương thật sự dễ chịu.

Trái tim nhất thời nở hoa, cứ nhảy tưng tưng lên. Ý thức được tình cảm của mình, Cổ Dương lập tức đứng lên: “Chi Ảnh, hay là anh về trước đây. Vũ có bảo bao giờ về không?

Anh ấy… anh ấy đi tham dự sinh nhật của bạn thanh mai trúc mã rồi!” Chi Ảnh thanh âm có chút buồn bã, “Anh uống gì nào?

Cổ Dương đột nhiên nhận ra Chi Ảnh có chút khác thường. Thanh mai trúc mã à? Ai vậy nhỉ? Ý của Chi Ảnh là gì? Lẽ nào Vũ đã làm chuyện gì có lỗi với cô ấy? Trái tim của Cổ Dương lập tức thấy đau đớn.

Nước lọc được rồi.” Cổ Dương muốn tìm hiểu đến cùng, liền ngồi xuống, nhìn thấy đôi mày nhíu chặt của Chi Ảnh thì hắn xúc động muốn vuốt chúng giãn ra cho cô.

Chi Ảnh cười khẽ, rồi đứng dậy đi rót nước.

Chén nước hình như hơi bỏng, Chi Ảnh rót rất cẩn thận, nhưng vẫn chợt kêu lên: “Cổ, mau lên, nóng quá!

Cổ Dương lập tức nhào qua, cầm lấy cốc nước rồi ngẩn người, nóng đâu mà nóng, rõ ràng là nước ấm mà.

Hắn ngẩn ra nhìn Chi Ảnh, khoảng cách hai người hơi gần.

Chi Ảnh đột nhiên mỉm cười: “Trêu anh thôi! Sao mà căng thẳng vậy?” Ánh mắt ái muội kia làm Cổ Dương toàn thân rúng động.

Cổ Dương nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, hơi quýnh lên, hậm hực quay người đi.

Chi Ảnh đột nhiên giữ chặt lấy cánh tay hắn: “Cổ, sao anh lại căng thẳng với em vậy?

Cô đi đến trước mặt hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Chết tiệt? Tại sao à? Còn phải hỏi sao? Anh thích em! Anh yêu em! Yêu đến nỗi tim phát đau lên được! Nhưng Cổ Dương không thể nói ra.

Cơ thể cô cực kỳ đầy đặn, là đường cong hoàn mỹ nhất mà hắn từng nhìn thấy, giờ phút này lại dán lên trước người hắn, mà Cổ Dương bất giác không khỏi giơ cao cốc nước lên, vậy mới không bị chạm vào người cô.

Chi Ảnh, anh đi đây! Có chuyện gì chờ Vũ về nói sau!” Cổ Dương cố gắng kìm chế sự kích động muốn hôn cô của mình, lý trí nói. Hắn cảm thấy Chi Ảnh hôm nay có chút khác thường. Trước đây cô chưa bao giờ chủ động tiếp cận hắn.

Tại sao? Cổ, thừa nhận anh thích em khó vậy sao?” Chi Ảnh đột nhiên hơi tức giận, cô vung tay, cốc nước trong tay Cổ Dương lập tức bay ra khỏi tay hắn. Cổ Dương linh hoạt giơ tay ra đỡ được cái cốc, nhưng nước trong cốc tràn ra ngoài, đổ hết lên người Chi Ảnh.

Thật xin lỗi! Thật xin lỗi!” Cổ Dương vội vàng định lau người cho cô, lại phát hiện áo trước ngực đã ướt đẫm, bầu ngực như ẩn như hiện trước mắt mình. Tay hắn khựng lại lưng chừng, máu bốc thẳng lên đỉnh đầu, Cổ Dương mặt mũi đỏ gay lên.

Chi Ảnh ngượng ngùng vội vàng đi vào phòng ngủ thay quần áo.

Cổ Dương cố gắng áp chế dục tính của mình lại, luống cuống không biết làm sao, đi đi lại lại trong phòng khách. Tiện tay nhặt lấy một tờ tạp chí, tuỳ ý lật giở, nhưng bên trong viết những gì thì hắn cơ bản không đọc được chữ nào.

Đột nhiên, hắn nhớ ra là phải mau chóng rời khỏi đây! Nếu không mình sẽ làm việc có lỗi với Tuấn Vũ, với Chi ảnh, vậy sẽ trở thành tội nhân rồi! Thế là hắn liền đứng dậy đi ra cửa. Trong tay còn cầm quyển tạp chí kia, dường như quên cả bỏ lại.

Cổ!” Giọng nói không lớn, nhưng đủ để làm Cổ Dương ngừng bước.

Anh muốn đi trước…” Cổ Dương quay người lại, giật mình đứng sững! Quyển tạp chí trên tay rơi xuống đất hắn cũng không phát hiện ra.

Cô, Kiều Chi Ảnh! Cô vậy mà lại mặc bộ váy mỏng tang xuất hiện trước mặt Cổ Dương hắn…

Cổ Dương thề, một khắc kia hắn căn bản là mất đi năng lực suy nghĩ.

Sau đó, cô ngượng nghịu đi về phía hắn, chậm rãi nói: “Cổ, anh yêu em không? Em yêu anh rồi, làm sao đây? Em không dám nói với Vũ, anh có ghét bỏ em không?” Cuối cùng cô ta vừa khóc vừa nói.

Cổ Dương làm sao có thể suy nghĩ được gì, hắn theo lời cô mà hoa tâm nộ phóng, hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến việc Kiều Chi Ảnh đã yêu mình!

Kiều Chi Ảnh uốn éo thân mình đi đến bên Cổ Dương, nhẹ nhàng kéo tay hắn đặt lên ngực mình, cảm giác mềm mại cách một làn lụa mỏng làm Cổ Dương lập tức mềm nhũn người ra, run rẩy toàn thân.

Chi Ảnh kiễng chân lên, ghé sát vào tai hắn thì thầm: “Bây giờ, em là của anh! Em muốn để anh làm… người đàn ông đầu tiên của em!

Cổ Dương nháy mắt đã hôn lên môi cô, ôm chặt lấy cô…

Giờ phút này, trong lòng có một giọng nói nhắc nhở hắn, nghi ngờ cô cố ý xếp đặt việc này. Nhưng Cổ Dương sao có thể tin tưởng được?

Vũ, tin tưởng tôi, tôi đau khổ hơn ông rất nhiều!” Cổ Dương ánh mắt thập phần thành khẩn, hắn hy vọng ngày hôm nay, sau 5 năm, Vũ có thể bớt giận dữ đi một chút.

Cổ Dương! Mày giỏi thật!” Tuấn Vũ rít lên.

Vũ!” Cổ Dương bước lên kéo cánh tay của Tuấn Vũ, tựa hồ như thỉnh cầu hắn tha thứ cho mình.

Lôi Tuấn Vũ giật phăng tay ra, sải bước đến quán cơm Hàn Quốc kia.

Đoàn của Lãnh Tử Tình cũng bị kẹt lại ở đây do ống nước bị vỡ, kết quả là Hoa Bá sắp xếp cho cả đoàn đến nghỉ ngơi ở quán cơm Hàn Quốc tương đối rộng rãi này, vừa hay đã đến giờ ăn trưa.

Hoa Bá và giám đốc công ty du lịch đang bàn bạc gọi món.

Tử Tình ngồi ở một góc không người. Cô cứ cảm thấy mình không hoà nhập được. Mọi người trong nhà xuất bản đều đã quen nhau, đang cùng trò chuyện rôm rả, mà cô thì như là người ngoài vậy, trong lúc đang có hoạt động tập thể này lại càng có vẻ thê lương hơn.

Làm sao vậy em? Em thấy không thoải mái à?” Hoa Bá đi đến bên cô quan tâm hỏi.

Ồ, không đâu.” Tử Tình vốn ngồi vào góc rất khuất, lại thêm bị Hoa Bá chắn mất, nên người mới vào rất khó chú ý đến cô.

Sắc mặt em không tốt lắm.” Hoa Bá đưa ly trà sữa trong tay cho cô, “Nào, uống chút trà sữa đi em. Không phải là bị cái kia đó chứ…

Đáng ghét!” Tử Tình tái mặt, hắn thật đúng là cố tình kiếm chuyện mà! “Bao nhiêu ngày thế rồi! Anh thật là…

Ha ha ha! Không phải thì tốt rồi! Anh cứ nghĩ rằng em là cô gái một tháng đến 2 lần, mỗi lần nửa tháng cơ!” Hoa bá nghiêm túc nói.

Phụt!” Tử Tình vừa uống được ngụm trà sữa thì lập tức phun hết ra, mặt mũi trắng xanh.

Cô ho khan vài tiếng dưới sự trợ giúp của Hoa Bá, rồi nhướn mày lên, thấp giọng khiển trách: “Hoa Bá! Anh có thể đừng bà tám vậy được không? Bó tay với anh!

Ha ha ha, tốt rồi. Xem em tức giận đến đỏ mặt kìa! Cẩn thận bị anh ăn thịt đó!” Hoa Bá ánh mắt cực nóng làm Tử Tình vô cùng mất tự nhiên, trái tim nhảy nhót loạn lên. Cô xấu hổ cúi đầu xuống không dám ngẩng lên nhìn anh nữa, rầu rĩ uống trà sữa.

Nếu xung quanh không có ai, thì Hoa Bá sẽ không chút do dự mà hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, thật là đôi môi mê người. Nhưng…

Hoa Bá cẩn thận quan sát xung quanh, yết hầu nhấp nhô, ghé sát vào tai Tử Tình thì thầm: “Em thật đẹp!

Tử Tình giật thót mình nhìn khuôn mặt anh gần trong gang tấc… Cô đứng phắt dậy chạy ra ngoài giống như đang trốn, thở hổn hển từng hơi dài.

Tử Tình núp vào góc tường, lấy tay sờ sờ vào mặt mình, nóng quá đi! Sao anh ấy lại có thể… mà mình lại có chút chờ mong…

Quay đầu lại nhìn về phía cửa, không ai đi theo. Tử Tình tựa hồ có chút thất vọng. Cô chạy ra ngoài không mang áo khoác, Hoa Bá có nhìn thấy rồi đuổi theo ra đây không? Trong lòng cô có một giọng nói mãnh liệt hy vọng anh ấy có thể đuổi theo ra đây!

Tử Tình chán nản cúi đầu, hai tay vòng lại ôm lấy người, phát hiện ngoài trời hơi lạnh.

Xem ra người ta đối với mình cũng không phải là quan tâm thực sự, mình có phải tự đa tình không nhỉ? Hoa Bá sao lại coi trọng cô được? Cô cũng không phải là rất xinh đẹp gì, nhiều nhất cũng chỉ được coi là thanh tú thôi. Cô tự giễu cợt mình nghĩ bụng. Hơn nữa mình có tư cách gì để anh ấy thích chứ?

Đang lúc suy nghĩ, trên vai đột nhiên thấy nặng, là áo khoác của cô, rồi cô bị một đôi tay mạnh mẽ kéo vào lồng ngực của ai đó. Cô ngẩng phắt đầu lên, lập tức rơi vào ánh mắt sâu thăm thẳm của Hoa Bá.

Bốn mắt nhìn nhau dây dưa không dứt, thời gian dường như đang ngưng đọng lại!

Tử Dạ! Em thật đẹp!” Hoa Bá ánh mắt loé lên chút chờ mong, cẩn thận nhẹ nhàng tựa trán vào trán cô.

Tử Tình nín thở, chầm chậm nhắm mắt lại, ngẩng cằm lên.

Hôn là loại cảm giác tốt đẹp như vậy, đem trái tim hai người gắt gao hoà quyện vào nhau.

Nụ hôn của Hoa Bá giống như gió xuân tháng tư, ấm áp, nhu hoà, thật khiến cho người ta không nỡ rời đi.

Lãnh Tử Tình trái tim ngọt ngào như mứt táo, toàn bộ cơ thể cô đang nằm trọn trong lòng Hoa Bá, hưởng thụ nụ hôn của anh.

Nụ hôn vừa dứt, Hoa Bá nhoẻn cười nhìn đôi mắt mê ly của Tử Tình, xấu xa nói: “Tử Dạ, kỹ thuật thực chiến của em so với mỹ nữ dưới ngòi bút của em thật kém rất xa!

Mặt cô biến sắc, giận dỗi nói: “Hoa Bá! Anh dám giễu cợt em! Đồ xấu xa!

Cô ra vẻ tức giận đẩy Hoa Bá ra, chạy về cửa ra vào, đâm sầm vào một người đàn ông, đau điếng người!

Xấu hổ chết đi được! “Xin lỗi, thật xin lỗi!” Tử Tình dám khẳng định, gần như vậy thì người đàn ông này nhất định đã nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi! Cô vội vàng xin lỗi, lúc ngẩng đầu lên thì thời gian như dừng lại! Tử Tình kinh ngạc nhìn khuôn mặt kia, là khuôn mặt của một người đàn ông đang nhếch môi cười tà ác…

 

Chương 110: Ngày 15 tháng 1 – Tiền vi ước

Tử Tình nhất thời tái mặt, hoảng hốt không biết làm sao, chiếc áo khoác trên người cũng xộc xệch rơi xuống đất.

Âm thanh chiếc áo rơi rất khẽ, nhưng đối với Tử Tình mà nói thì nó lớn như tiếng chuông đồng, làm cô giật mình run rẩy.

Anh…tôi…” Tử Tình không biết nên nói gì. Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ làm cho cô run rẩy. Dường như là mỉa mai, dường như là giễu cợt.

Hoa Bá theo sát cô cũng có chút chấn kinh, anh vội vàng liếc nhìn Lôi Tuấn Vũ, nhưng giờ phút này anh quan tâm đến tâm tình của Tử Tình hơn. Phản ứng của Tử Tình làm anh có chút không thoải mái, nhưng anh vẫn khom lưng xuống định nhặt áo khoác của cô lên.

Một bàn tay khác nhặt lên trước anh một bước. Lôi Tuấn Vũ bỗng nở nụ cười, cười đến thật ôn nhu. Hắn nhẹ nhàng phủ áo khoác lên vai Tử Tình, sau đó cười tươi nói: “Bà xã, trùng hợp ghê! Đi thôi, cùng vào trong nào!” Nói xong hắn khoác vai Tử Tình, bước vào trong quán.

Sao hắn lại đến đây? Cái tiếng gọi “bà xã” đầy mỉa mai đó thật giống bùa chú trong đêm tối, làm cô ớn lạnh toàn thân. Tử Tình có chút khủng hoảng ngoài ý muốn. Cô bối rối muốn ngoái đầu lại nhìn Hoa Bá, nhưng bàn tay đang để trên vai cô lại gia tăng lực đạo, mà Lôi Tuấn Vũ trên mặt vẫn cảnh xuân tràn đầy.

Đi đến cửa quán ăn, hắn đột nhiên dừng lại, Tử Tình bị khựng lại bởi động tác đó, ngã nhào vào lòng hắn. Mà hắn thì sao? Lúc đó đang ngoái đầu lại nhìn Hoa Bá, ánh mắt thâm thuý kia sâu không thấy đáy, trên mặt vẫn là nụ cười tươi tắn đó.

Vừa bước vào, không khí vốn đang huyên náo ồn ào trong quán bỗng lặng ngắt như tờ. Hàng chục con mắt nhìn vào bọn họ. Có người thì thầm kinh ngạc trước vẻ đẹp trai của Lôi Tuấn Vũ, có người lại để ý thấy hắn đang ôm Lãnh chủ biên của bọn họ, người con gái không được tính là diêm dúa sành điệu kia.

Tuấn Vũ và Tử Tình vừa bước vào là Chu Đồng liền thấy ngay. Nói thật, cô ta cực kỳ kinh ngạc.

Người đàn ông này cô ta vừa liếc mắt cái là nhìn ngay ra hắn không phải người tầm thường. Cô ta cau mày nhìn dáng vẻ rất không tình nguyện của cô gái kia. Cô ta đã có một người đàn ông ưu tú như vậy làm hộ hoa sứ giả rồi, tại sao còn câu dẫn Hoa Bá chứ? Vẻ mặt Chu Đồng thoắt xanh thoắt trắng, đố kị phun ra một tiếng: “Đê tiện!

Lôi Tuấn Vũ đi thẳng vào bên trong, nhân viên phục vụ hỏi một câu, hắn đáp lại không thiện ý cho lắm, Tử Tình bị hắn kéo lên trên gác theo chân nhân viên phục vụ.

Đại não của Tử Tình xoay như chong chóng. Tại sao đã chạy đến chỗ xa xôi như thế này rồi mà vẫn gặp phải hắn thế? Trời ạ! Bọn họ kiếp trước là oan gia chăng? Nếu nói Lôi Tuấn Vũ cố ý theo dõi cô thì đánh chết cô cũng không tin. Cô tự rõ phân lượng của mình. Nhưng hắn có nhìn thấy nụ hôn của cô và Hoa Bá hay không? Cô xác định là nhất định hắn đã nhìn thấy. Nếu vậy giờ hắn đang có tâm trạng gì?

Tử Tình thận trọng lén lút liếc sang người đàn ông bên cạnh, nụ cười kia, trời ạ! Thật là lạnh lẽo!

Cổ Dương đi đến bên cạnh Hoa Bá, vỗ vỗ vai anh, chân thành nói: “Anh đã yêu một người phụ nữ không nên yêu.

Hoa Bá mỉm cười, phản bác lại: “Không nên yêu? Thật không? Tôi lại thấy người nào đó không nên phá huỷ hạnh phúc của cô ấy.

Cổ Dương xoa xoa khoé miệng đau đớn, lắc lắc đầu: “Nhớ kỹ, thứ đồ bên cạnh hắn, dù hắn không cần đi chăng nữa, thì cũng không đến lượt người khác!

Hoa Bá nhíu mày, sắc nhọn nói: “Cổ tiên sinh! Tử Dạ đối với tôi mà nói không phải là một vật phẩm, cô ấy là một người con gái rất cuốn hút!

Nói xong Hoa Bá trừng mắt với Cổ Dương một cái rồi đi. Anh không yên tâm về Tử Tình, định lên gác xem thế nào, thì bị giám đốc công ty du lịch chặn lại, sau đó nói cho anh biết đường ống nước phải vài ngày nữa mới sửa xong, bà đã điều chỉnh rồi, có thể đi đường vòng khác xa hơn một chút.

Giám đốc công ty du lịch nhắc Hoa Bá, nếu giờ không đi ngay thì e rằng phải muộn mới đến nơi được. Nhưng Hoa Bá khăng khăng để mọi người ăn cơm xong mới đi, anh đang đợi Tử Tình.

Tuy không lên gác tìm cô, nhưng ở dưới đại sảnh anh cơ bản là không có bụng dạ nào ăn cơm, trái tim đã sớm bay lên trên gác rồi.

Chỉ một lát sau anh lại vẫy phục vụ lại, nhỏ giọng thì thầm vài câu với anh ta. Anh nhờ phục vụ đem hai ly đồ uống lên trên gác, nói là có người mời. Tiện thể xem bọn họ đang làm gì ở trên đó. Rồi cho phục vụ tiền boa. Nhân viên phục vụ nọ khuôn mặt lập tức sáng lên, gật đầu đồng ý giúp.

Tử Tình ngồi trên ghế đệm sa lông, nhìn Lôi Tuấn Vũ đang dựa lưng bên cửa sổ, toàn thân hắn toả ra vẻ tà ác, nhưng vẫn đẹp trai như thế, hình thành một loại soái khí kinh người.

Tử Tình bỗng nhiên ngây ra, loại đàn ông như hắn có thể có được tình yêu thật sự hay không?

Bóng dáng kia dần dần ngoảnh lại nhìn cô. Vì hắn ngồi tựa lưng vào cửa sổ, ngược sáng nên Tử Tình phải quan sát rất chăm chú mới mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của hắn, nhưng ánh mắt tinh nhuệ kia thì lại càng rõ ràng hơn.

Tiền vi ước là bao nhiêu?” Lôi Tuấn Vũ giọng nói cứ như vọng lại từ địa ngục vậy.

Tiền vi ước? Tử Tình thở phào nhẹ nhõm. Còn tốt chán, nói đến tiền là tốt rồi.

Tiền vi ước gì cơ?” Tử Tình giả ngu hỏi.

Cô hôn hít người đàn ông khác, phải nộp bao nhiêu tiền vi ước?” Tuấn Vũ không nhanh không chậm giải thích, nhưng giọng nói rất lạnh lùng.

Tử Tình cố lấy dũng khí nói: “Tuấn Vũ, trong hợp đồng của chúng ta hình như không có điều khoản này, sao lại nói đến chuyện vi ước ở đây chứ?

Đầu bên kia im lặng một lát, sau đó là tiếng nghiến răng trèo trẹo: “Cô đang chơi chữ với tôi có phải không?

Tử Tình phát hiện một luồng khí giận dữ bỏng rãy đang sắp tập kích mình, thế nên cô lập tức minh bạch nói: “Ồ, vậy nên là bao nhiêu mới phải?

Tuấn Vũ không hề nghĩ ngợi đáp: “1 triệu.” Con số này là số tiền hắn nhằm vào tài khoản của cô. Hắn đánh giá quần áo cô đang mặc trên người, tuy không nổi bật nhưng giá trị tuyệt đối xa xỉ, toàn là hàng hiệu cả.

Nếu nói vậy, thì tài khoản của cô ta nhất định sẽ không còn đủ tiền. Rất tốt! Hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt sầu não ủ rũ của cô ta, bộ dáng than thân trách phận của cô ta.

Ai ngờ, Tử Tình thập phần bình tĩnh lấy một tấm thẻ từ trong túi xách ra, đặt lên bàn, sau đó trịnh trọng nói: “Có cần phải ký tên hay không?

Tuấn Vũ nhanh chóng nheo mắt lại, nhìn thấy tấm thẻ trên bàn, lại chính là tấm thẻ hắn đưa cho cô. Tính châm biếm nổi lên, lời nói châm chọc cũng theo đó mà phun ra: “Cô xác định trong này là 1 triệu sao?

Tử Tình cười cười, nụ cười thập phần trong sạch thập phần vô tội: “Đúng, tấm thẻ này anh tặng cho tôi, còn chưa quẹt qua lần nào.

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nổi giận, chết tiệt! Là ý gì đây? Chưa quẹt qua lần nào? Vậy cô ta tiêu tiền của ai? Nhìn quần áo trên người cô ta, lúc kết hôn cô ta đem theo chẳng được mấy bộ, mấy hôm nay cô ta lại đặt mua không ít quần áo. Tính ra cũng phải hơn 100.000, cô ta chưa từng tiêu tiền của hắn là ý gì?

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+