Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 147 + 148 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 147: Ngày 28 tháng 1 – Khẩu chiến

Trước đây không lâu khách sạn công bố muốn tổ chức một cuộc thi tố chất nhân viên gì đó, nói rằng những tinh anh phục vụ trong các bộ phận có thể dùng ngoại ngữ đối đáp lưu loát với khách nước ngoài sẽ có cơ hội được đi du lịch nước ngoài. Vì cái vinh dự này, nên tất cả các bộ phận từ nhà bếp, quan hệ công chúng, bảo vệ v.v… đều đang tích cực làm công tác trù bị. Chỉ độc có bộ phận tạp vụ các chị bị cô lập bên ngoài. Ngay đến nhân viên nam nữ đứng ở cửa đón khách cũng muốn tham gia, cho dù mỗi bộ phận chỉ có một người thắng cuộc, nhưng tất cả mọi người đều giơ cao khẩu hiệu là câu nói nổi tiếng: “Cơ hội luôn đến với những người có sự chuẩn bị.” Đây là một câu nói rất chí lý.

Đấy, đến cậu trai đẹp phụ trách trông giữ chỗ dừng đỗ xe trước cửa khách sạn mấy ngày gần đây cũng chỉ dùng tiếng Anh để chỉ huy thôi, chỉ sợ lần này kiên quyết phải giành phần thắng rồi!

Ha ha ha! Tôi nói lão Lưu à! Chị cũng không xem lại thủ hạ của mình đi! Chậc chậc, đều là loại tố chất gì chứ? Định giao tiếp bằng ngoại ngữ sao, chỉ sợ cũng chỉ biết nói một từ tiếng Anh duy nhất là “Come on” mà thôi! Phòng tạp vụ, chắc là do các chị tự mình lập ra phòng ban cho mình nhỉ! Ha ha ha!” Một cô nhân viên phục vụ dáng cao gầy cao ngạo cười nhạo!

Tô Mỳ Sợi!* [Chị Lưu đọc chệch tên để chế giễu: tên thật là Miao Tiao Su, nhưng chị đọc là Mian Tiao Su, Mian Tiao là Mỳ Sợi.] Câm cái mồm thối của cô lại đi! Tố chất của chúng tôi làm sao? Thích coi thường người khác vậy phải không? Cô chẳng phải cũng chỉ là phục vụ bưng bê hay sao? Có gì đặc biệt hơn người nào? Chúng ta đều là nhân viên của khách sạn Nhật Hàng! Phân công không phân gia! Không có tạp vụ chúng tôi, thì nơi này liệu có được sạch sẽ ngăn nắp được không? Đừng cho rằng chúng tôi không hiểu từ “Come on” có nghĩa là gì nhé! Chỉ có cô mới biết vài câu xì xồ thôi sao? Cô cả ngày nằm mơ đến phát điên rồi à? Chỉ cái tố chất đó của cô mà muốn làm giám đốc đại sảnh à, tôi thấy cô đúng là nằm mơ giữa ban ngày mà!” Chị Lưu chống nạnh mắng một thôi một hồi.

Phi phi phi! Tôi muốn làm quản lý đại sảnh đó, sao nào? Tôi có bản lĩnh đó đấy! Nếu có bản lĩnh thì chị làm cho tôi xem nào! Đến ngoại ngữ còn không biết nói, chị còn muốn làm cái công việc có mặt mũi ở Nhật Hàng sao? Cho các chị làm tạp vụ chính là đã cất nhắc các chị rồi! Đúng rồi, tôi muốn chuyển lời của giám đốc Lâm cho các chị biết, về sau thông báo tuyển dụng tạp vụ sẽ phải khảo hạch tiếng Anh đó, đừng tưởng rằng ai cũng có thể đến đây làm việc hàng ngày nhé! Đừng có đọc ký hiệu phòng vệ sinh mà không hiểu, làm khách nam người ta sợ nhé! Ha ha ha!” Tốp người nhân viên phục vụ đứng bên cạnh Tô Mỳ Sợi cũng cười rộ lên, làm chị Lưu tức đến nhảy dựng.

Miêu Điều Tô! Cô mới là người đọc không hiểu ký hiệu phòng vệ sinh nhé! Nhìn cái bộ dạng kia của cô, chỉ sợ là không có việc gì cũng cố ý chạy đến trước cửa phòng vệ sinh nam để bán sắc, muốn câu được rùa vàng à? Ý, đúng rồi, cô vừa mới lượn qua lượn lại ở chỗ đó, có phải nhắm trúng được ai rồi không? Hả? Có muốn chị Lưu này giúp cô chốt hạ không? Nhưng đừng có làm “tiểu tam” của người ta nhé, nếu để chính thất tìm đến, bị đuổi việc chỉ là chuyện nhỏ, mà nếu bị người ta tạt axit, thì cái mặt vốn đã chả ra hồn này của cô… càng không thể thương nổi đấy! Ha ha ha!” Chị Lưu và đám tạp vụ đứng xung quanh phối hợp cũng thật ăn ý, không ngừng gật đầu lắc đầu lia lịa!

Lưu Cầu chết tiệt kia! Bà nói ai là “tiểu tam” đấy? Bà nói ai đấy?” Nói đoạn Miêu Điều Tô liền xông tới, mấy chị em bên cạnh thấy tình hình không ổn vội lôi kéo cô ta lại.

Chị Lưu bên này cũng không chịu dừng, không ngừng hoa tay múa chân: “Sao nào? Nói cô đấy, sao? Cô chính là hồ ly tinh, là “tiểu tam” đấy! Tôi nói với giám đốc của các cô, để anh ấy đuổi việc cái đồ mặt dày nhà cô đi! Xem cô còn kiêu căng được nữa không!

Bà nói ai đấy! Lưu Cầu chết dẫm!

Nói cô đấy!

……

Nhất thời phòng vệ sinh loạn thành một đống, cãi cọ xô xát ầm ĩ cả lên, có người còn nhân cơ hội báo thù riêng, lôi lôi đẩy đẩy, cấu người này một cái, véo người kia một cái, cơ hồ là oán hận ngày thường đã tích tụ lại từ lâu, cả phòng thay đồ náo loạn, tiếng cãi cọ ầm ĩ không ngớt.

Các cô đang cãi nhau cái gì đấy?!” Cửa không biết bị mở ra từ khi nào, Lãnh Tử Tình vừa quay đầu lại thì nhìn thấy giám đốc Lâm và một người đàn ông đứng ở cửa. Tiếng quát đó chính là do người đàn ông đó phát ra.

Bên trong lập tức nín bặt. Mọi người cuống quít khôi phục lại tư thế thẳng đứng, rất hiển nhiên là dáng vẻ đại sự không ổn. Lãnh Tử Tình cũng ngoan ngoãn đứng sang một bên, cô lén liếc nhìn mặt giám đốc Lâm, hình như không thể hiện gì hết. Chẳng lẽ anh ta thấy loạn như vậy mà ngay cả mày cũng không nhăn lại sao? Thật quá trầm tĩnh đi!

Người đàn ông vừa nói vóc dáng không tính là cao, thấp hơn giám đốc Lâm nửa cái đầu, hơi béo, nhưng biểu tình rất nghiêm túc.

Các cô không làm việc, lại tụ tập ở trong này đánh nhau, không muốn làm nữa có phải hay không? Ai đầu têu? Tiểu Tô? Là cô phải không?

Tiểu Tô? Từ này vừa nói ra thì đám tạp vụ đều bặm môi lại. Vừa nhìn đã biết là anh ta đang thiên vị một bên rồi. Người ta lại có giao tình với giám đốc! Xem ra lời chị Lưu cũng không phải là tin đồn vô căn cứ!

Miêu Điều Tô lập tức ngẩng cổ lên, mỉm cười rất đúng tiêu chuẩn, lộ ra tám cái răng, nói năng rất hồn nhiên, trong sáng: “Giám đốc Lý, không phải đâu ạ. Chúng tôi không đánh nhau, chúng tôi đang giao lưu kinh nghiệm! Phải không, chị Lưu?

Những người có mặt tại đương trường không ai là không nổi da gà. Lãnh Tử Tình cũng rất hiếu kỳ, sao mà vừa mới cãi nhau to vậy, vừa gặp người tên giám đốc Lý kia thì thay đổi thần tốc như thế, thật là đáng khâm phục nha! Lông tơ trên tay cô dựng đứng lên xoạt xoạt, cô không thể không lấy bàn tay vuốt vuốt một hồi mới làm cho chúng trở về vị trí cũ.

Chị Lưu là hảo hán không chịu thua thiệt trước mắt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, vuốt vuốt lại mái tóc đang rối tung lên, nói: “Đúng đúng đúng, chúng tôi đang bàn luận tài nghệ với tiểu Tô và mấy chị em đây! Giám đốc Lý, ngày mai chẳng phải là có cuộc thi hay sao, chúng tôi đều muốn có thành tích tốt mà!” Chị Lưu cái khó ló cái khôn, tuỳ tiện bịa ra một lý do.

Đúng rồi, đúng rồi!

Vâng vâng vâng!

Mọi người lập tức hùa theo.

Vị giám đốc Lý kia ánh mắt quét qua mười mấy nhân viên trước mặt, quần áo tóc tai ai nấy xộc xệch, còn bịa chuyện. Có điều xem ra, binh sĩ của anh ta dường như chiếm thượng phong, tâm tình của anh ta rất tốt, rốt cuộc vẫn có chút mặt mũi.

Miêu Điều Tô nhìn thần sắc của giám đốc Lý, xem ra hôm nay tâm trạng của hắn không tồi, sao không lợi dụng cơ hội này mà phản kích nhỉ. Thế là, cô ta lập tức đi qua kéo cánh tay của chị Lưu, ra vẻ nhiệt tình nói: “Giám đốc Lý, anh xem, chẳng phải chuyện này sao? Vừa hay anh và giám đốc Lâm đều ở đây, cuộc thi ngày mai, tất cả các phòng chúng tôi đều có người tham gia, duy chỉ có phòng tạp vụ…

Miêu Điều Tô nhấn mạnh 3 chữ “phòng tạp vụ”, tựa hồ như có ý cười nhạo.

Chị Lưu vừa nghe thì giật mình toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ Miêu Điều Tô này làm cái trò gì đây? Chị ta bất quả là nói bừa lúc nóng giận mà thôi, cô ta lại muốn đấu thật sao? Đúng là đồ hồ ly tinh chết tiệt! Muốn lôi các chị ra làm trò cười phải không?

Chị ta hung hăng nhéo mạnh vào sau lưng Miêu Điều Tô. Chợt nghe Miêu Điều Tô kêu “ai ui” một tiếng!

Miêu Điều Tô trừng mắt lườm chị Lưu đứng cạnh một cái rồi trách móc: “Ai ui, em nói chị Lưu nha! Chị cũng đừng rụt rè thế chứ? Vừa hay các anh giám đốc cũng đang ở đây, đừng các chị phải chịu uỷ khuất mà! Giám đốc Lý, giám đốc Lâm, có câu tục ngữ rất hay: “Có thể bỏ qua cả một ngôi làng chứ không bỏ rơi một con người”. Phòng tạp vụ cũng là một phòng rất rất quan trọng trong khách sạn Nhật Hàng chúng ta, cuộc thi này không thể không cho các chị ấy một cơ hội, có đúng không ạ?

Chị Lưu nghe được xanh cả mặt mày, cái con nhỏ Tô Mỳ Sợi này giỏi thật, đúng là lấy việc công báo thù tư mà!!! Khốn kiếp, ngày mai đã thi rồi, bảo chị ta đi đâu mà tìm được một tạp vụ biết nói tiếng xì xồ đây? Tinh anh hôm nay đều ở cả đây rồi, có ai ra hồn đâu chứ! Cô ta định biến mấy người các chị thành trò cười sao?

Không phải đâu, không phải đâu, giám đốc Lâm, giám đốc Lý, chúng tôi không muốn tham gia thi đâu! Cái gì mà phòng tạp vụ chứ? Các anh đừng nghe một phía… Tiểu Tô nói lung tung đấy! Chúng tôi không tham gia đâu, sẽ không để lãnh đạo thêm phiền phức đâu!” Chị Lưu vội vàng giải thích.

 

Chương 148: Ngày 28 tháng 1 – Xoay chuyển càn khôn

Không phải đâu, không phải đâu, giám đốc Lâm, giám đốc Lý, chúng tôi không muốn tham gia thi đâu! Cái gì mà phòng tạp vụ chứ? Các anh đừng nghe một phía… Tiểu Tô nói lung tung đấy! Chúng tôi không tham gia đâu, sẽ không để lãnh đạo thêm phiền phức đâu!” Chị Lưu vội vàng giải thích.

Ồ? Phòng… tạp vụ? Đúng rồi, giám đốc Lâm, tạp vụ do bộ phận phòng khách các anh quản lý phải không? Bọn họ đương nhiên cũng có tư cách tham gia, sao anh không báo danh cho bọn họ chứ?” Giọng điệu của Giám đốc Lý có chút bỡn cợt, muốn xem kịch hay.

Lãnh Tử Tình vừa nhìn là biết giám đốc Lý hình như đang âm thầm ganh đua phân cao thấp với giám đốc Lâm. Trời ạ! Các mối quan hệ này sao lại phức tạp vậy chứ? Khó trách chị Lưu và Tô Mỳ Sợi lại hùng hổ với nhau như vậy. Cấp trên không hoà hợp, thì cấp dưới đương nhiên cũng không tránh khỏi xung đột rồi!

Lâm Địch Phi cười cười không nói. Anh lại muốn xem xem giám đốc Lý này và Tiểu Tô kia tiếp tục kẻ tung người hứng thế nào. Chẳng qua chỉ là một cuộc thi mà thôi, để nhân viên tạp vụ tham gia cũng không phải là không thể, vốn dĩ mọi người đều có cơ hội mà.

Giám đốc Lâm không nói gì thì có phải đã đồng ý rồi không? Vậy được rồi, lão Lưu à, chị có tiếng nói nhất ở đây, sẽ do chị thông báo cho mọi người, cuộc thi ngày mai nếu muốn tham gia thì đến chỗ tôi báo danh. Tôi ưu tiên cho các chị, trực tiếp tham gia trận chung kết luôn. Giám đốc Lâm, anh nợ tôi một cái nhân tình đó nhé!” Giám đốc Lý nhiệt tình sắp xếp. Mọi người có mặt đương trường ai mà chẳng nhìn ra hắn ta nào có cho giám đốc Lâm chút nhân tình nào đâu, rõ ràng là thuận theo ý muốn của Tô Mỳ Sợi mà! Thật là con người nham hiểm!

Tất cả lục tục giải tán, chỉ còn lại vài nhân viên tạp vụ. Mọi người đều đã thay xong quần áo nhưng vẫn cứ chần chừ chưa đi.

Chị Lưu đặt mông xuống ngồi trên ghế phàn nàn: “Cả đám người các cô lại không thể cho tôi… không cho giám đốc Lâm của chúng ta một cái thể diện nào hay sao? Cái tiếng xì xồ đó có gì mà khó chứ? Ngày mai đã thi rồi, các cô không phải làm tôi mất mặt hay sao? Bình thường tôi đối xử với các cô cũng không bạc bẽo mà! Tạp vụ chúng ta sao thế này? Sao lại…

Lãnh Tử Tình cũng đứng một bên nghe mắng. Cô cuối cùng cũng đã nghe rõ! Bọn họ đang bàn luận việc nói ngoại ngữ mà!

Ừm, cái kia… chị Lưu à! Em… em hình như biết… nói…” Lãnh Tử Tình thật ra không thể đứng nhìn nữa, liền tự đề cử mình. Cô chắc hẳn là biết nói mà, tuy không nhớ được, nhưng cô cảm thấy mình biết nói. Giống như giờ cô lúc nào cũng có thể nghĩ ra một chuỗi các câu tiếng Anh vậy.

Cái gì? Cô biết à? Lúc nãy không phải là cô không biết nói sao?” Chị Lưu đột nhiên trợn to mắt lên.

Đám nhân viên tạp vụ liền vây quanh lại.

Đúng đó, đúng đó, Tử Tình, lúc nãy em sao lại không nói gì? Rốt cuộc em biết hay không nào?

Đừng có cậy mạnh nha! Đây không phải chuyện giỡn chơi đâu!

Đúng vậy đó, đúng vậy đó! Tử Tình, em bảo “hình như” có nghĩa là gì vậy? Em biết hay là không chẳng lẽ lại không rõ ràng hay sao?

Nào nào nào! Cho qua, cho qua!” Một nhân viên tạp vụ mập mạp rẽ đám người ra, lấy ra một tờ rơi, bên trên đều viết tiếng nước ngoài, một chữ tiếng Trung cũng không có. Chỉ thấy chị ta giơ tay lên, mở tờ giấy ra, quay mặt về phía Tử Tình nói rổn rảng: “Nào, không phải cô nói mình biết nói ngoại ngữ sao? Có tờ thông báo đây, cô đọc thử coi, nói cho bọn tôi biết trên đó thông báo cái gì?

Lãnh Tử Tình đón lấy tờ thông báo, đây có phải tiếng Anh đâu? Rõ ràng là tiếng Pháp mà! Là tờ rơi thực đơn món ăn Pháp. Lãnh Tử Tình không hề nghĩ ngợi, thuận miệng đọc ra, sau đó lại giải thích một hồi.

Trong phòng im phăng phắc. Mọi người mắt chữ A mồm chữ O nhìn Tử Tình.

Bộp một tiếng, chị Lưu là người đầu tiên phản ứng lại. Chị ta vỗ mạnh vào người Lãnh Tử Tình, kinh hỉ kêu lên: “Nha đầu chết tiệt! Cô biết tiếng Anh sao lúc nãy cứ ngẩn ra như con ngốc vậy, làm tôi mất mặt với đám Tô Mỳ Sợi kia! Cô cố ý làm vậy đúng không?

Lãnh Tử Tình lúng túng đáp: “Em… em lúc nãy không biết… mọi người đang nói cái gì. Nhất thời không… không phản ứng lại được. Hơn nữa, em cũng vừa mới biết, là em biết nói…

Cô…”

Chị tạp vụ to béo kia lập tức ngăn chị Lưu lại nói: “Tốt lắm tốt lắm, chị Lưu, chị bớt nói đi vài câu xem nào! Tử Tình nếu biết nói tiếng Anh thì còn không phải là chuyện rất tốt hay sao? Ngày mai chúng ta được cứu rồi!

Chị Lưu vừa nghe thì bừng tỉnh đại ngộ, giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm, Lãnh Tử Tình nói ra tin mừng này thật đúng lúc! Chị ta nhất thời lại hớn hở mặt mày.

Lãnh Tử Tình lập tức giải thích: “Chị Lưu, không phải đâu! Lúc nãy em nói không phải tiếng Anh đâu!

Chị Lưu vừa nghe thì sắc mặt lập tức thay đổi: “Cái gì? Không phải à? Có ý gì vậy? Không phải cái gì? Ai ui, bé ngoan của chị! Không phải tiếng Anh, thì lúc nãy em nói xì xồ là cái tiếng gì? Tôi biết là cô không biết mà! Sao cô có thể biết tiếng Anh được? Biết tiếng Anh thì sao lại đi làm tạp vụ chứ? Ai da! Sao số tôi khổ như thế này cơ chứ!

Chị Lưu khoa trương lắc lắc đầu, hai tay giơ lên, vỗ đánh đét vào đầu gối.

Lãnh Tử Tình suýt nữa thì phì cười. Chị ấy thật là khoa trương mà! Cô vội vàng đi lên cầm tay chị Lưu nói: “Chị Lưu ơi, chị đừng nóng.” Thế là cô thì thào vào tai chị Lưu: “Lúc nãy là tiếng Pháp, là tờ rơi thực đơn món ăn Pháp.

Á?” Chị Lưu không dám tin nhìn chằm chằm vào cô, líu lưỡi lắp bắp: “Tiếng… Pháp? Cô vừa nói tiếng Pháp á?!

Lãnh Tử Tình gật gật đầu.

Cô béo!” Trong lúc mọi người đang há hốc mồm ra đứng sững sờ tại chỗ, thì chị Lưu quyết đoán kêu to.

Dạ, chị Lưu!

Còn có tờ rơi nào không? Có ngoại ngữ ý!” Chị Lưu nghiêm túc nói.

Có có! Chỗ em còn mấy tờ cơ!” Tạp vụ béo lập tức lôi ra mấy tờ rơi tiếng nước ngoài trong túi ra.

Nào! Tử Tình, em đọc xem đi, mấy tờ này viết gì?” Chị Lưu có chút kích động giơ mấy tờ rơi lên.

Lãnh Tử Tình nhìn kỹ, có hai tờ tiếng Anh, một tờ tiếng Pháp, một tờ tiếng Nhật. Vì thế… cô lần lượt đọc hết một lượt!

Á!” Cả gian phòng thay đồ lập tức vỡ oà ra tiếng hoan hô.

Tử Tình ơi! Trời ơi! Em thật là giỏi! rất rất giỏi! Em là thần tiên ông trời phái xuống cứu bọn chị phải không?” Cô béo lập tức ôm chầm lấy Lãnh Tử Tình, mừng đến nỗi chỉ thiếu điều tung Lãnh Tử Tình lên cao mà thôi.

Chị Lưu lại kích động: “Trời ơi! Sao em lại biết nhiều ngoại ngữ như vậy? Tốt lắm, tốt lắm, cô béo mau buông tay ra! Tử Tình, ngày mai, ngày mai em đại diện cho phòng tạp vụ xuất chinh! Lần này, chị nhất định để cho con Tô Mỳ Sợi kia trắng mắt ra, phòng tạp vụ chúng ta không phải dễ bị bắt nạt như thế đâu!

Nhưng… chị Lưu, ngày mai em phải… phải đi khỏi đây rồi!” Lãnh Tử Tình liều nói.

Những lời này nói giống như sét đánh giữa trời quang! Mọi người lập tức nín bặt.

Cái gì? Đi khỏi đây? Hôm nay cô vừa đến làm, ngày mai đã phải đi khỏi rồi á? Cô coi chỗ này như cái chợ hả?” Chị Lưu đột nhiên cất cao giọng nói.

Cô béo vừa thấy chị Lưu tức giận lập tức hoà giải: “Ai da, chị bảo này Tử Tình, mặc kệ em có chuyện động trời nào cũng được, đều phải chờ sau ngày mai hẵng nói! Ngoại ngữ em tốt vậy, em không giúp bọn chị, thì địa vị của phòng tạp vụ sau này càng…. Haizzz! Tử Tình à! Em giúp đỡ đi mà!

  

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+