Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 157 + 158 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 157: Ngày 30 tháng 1 – Có hỏi tất đáp

Lôi Tuấn Vũ chậm rãi rút tay về, ngồi thẳng lên nhìn cô, bộ dáng có gì muốn hỏi thì sẵn sàng trả lời. Giống như người cố tình gây sự là cô vậy.

Lãnh Tử Tình cúi đầu, đỉnh đầu hướng về phía hắn, nhỏ giọng hỏi: “Trước kia tôi làm việc gì?

Bà nội trợ toàn thời gian.” Hắn trả lời rất lưu loát tựa hồ không cần nghĩ.

Hả? Cái gì? Không có việc làm sao?

Không tốt nghiệp đại học, nghỉ học giữa chừng. Tiểu thư con nhà giàu, không cần đi làm. Kết hôn xong ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.” Lôi Tuấn Vũ cố ý bỏ qua tình tiết cô làm tổng biên tập ở Hoa Bá. Mấy cái tiểu tiết lặt vặt không cần thiết đó sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của hắn.

Trời! Vậy… tuy rằng không thê thảm như Kiều Chi Ảnh nói, nhưng cái gì cũng không động tay đến thì thật sự là đáng buồn chán nha! Hoá ra cô vẫn kém cỏi như vậy!

Người nhà tôi ở đâu? Cuộc sống thế nào?

Nhà em rất giàu có, kinh doanh nhà hàng ăn uống, ở trong nước có thể nói là số một. Việc làm ăn của gia tộc đều do các con trai của ba em đảm đương. Ba em là Lãnh Huyền Thiên, mẹ em là Mạnh Hân Di, ba anh trai là Lãnh Tử Hiên, Lãnh Tử Minh và Lãnh Tử Dương. Công việc hàng ngày của em là lên mạng, mua sắm, du lịch, chưa bao giờ gây rắc rối cho ba mẹ. Trước khi em mất trí nhớ, cuộc sống của bọn họ đều cực kỳ tốt đẹp. Hơn nữa, bọn họ… cũng không biết chuyện em mất trí nhớ.” Lôi Tuấn Vũ giống cẩm nang gia tộc vậy, hiển nhiên đối với cô vô cùng hiểu biết.

Vậy… anh cưới em vì tiền của em sao?” Lãnh Tử Tình đột nhiên tò mò hỏi.

Lôi Tuấn Vũ đột ngột nhìn về phía cô, giống như cô nói một câu chuyện nực cười cỡ nào. Cô gái nhỏ này đầu óc bị lừa đá rồi sao?

Hắn cố gắng nhẫn nại tiếp tục giải thích: “Lôi Tuấn Vũ, chính là chồng em nè, 33 tuổi. Tổng giám đốc tập đoàn Kiêu Dương, chủ yếu làm về chiến lược quảng cáo, nghiệp vụ số một. Phụ thân là Lôi Đình, là bạn tốt của Lãnh Huyền Thiên. Sau khi hai cụ cưới vợ thì ước hẹn là sẽ gả con gái mình cho con trai người kia, làm thông gia. Nhưng không ngờ Mạnh Hân Di sinh hai đứa con đầu đều là trai, phu nhân của Lôi Đình lão gia là Tiêu Duệ sinh Lôi Tuấn Vũ xong thì không thể sinh được nữa. Huynh đệ Lôi – Lãnh để thực hiện bằng được lời hứa nên Mạnh Hân Di nghiến răng sinh đến đứa thứ tư thì rốt cuộc cũng sinh được con gái, hoàn thành tâm nguyện. Vì thế vào năm Lãnh Tử Tình 25 tuổi, cũng chính là ngày 1 tháng 1 năm nay, hai người liền đi đăng ký kết hôn theo vận mệnh đã định trước!

Ồ!” Lãnh Tử Tình gật gật đầu, nói vậy thì hai bọn họ cũng tính là hai đứa nhỏ vô tư lự, môn đăng hộ đối. Vậy là tốt rồi, cũng có chút ăn khớp với những gì Kiều Chi Ảnh nói. Nói thế nào đi chăng nữa thì bọn họ đều là môn đăng hộ đối. Cô không tính là trèo cao! Nhưng bộ dạng hắn đẹp trai như vậy, mà cô thì cũng không phải cực kỳ xuất chúng, liệu anh ấy có cam tâm không? Anh ấy có hồng hạnh vượt tường không? Mà… Kiều Chi Ảnh… tại sao lại lừa gạt cô? Thực là khả nghi nha!

Cô lén lút liếc mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ đang hớp một ngụm cà phê, rồi gian giảo hỏi: “Vậy Kiều Chi Ảnh là ai vậy?

Rõ ràng cô nhìn thấy bàn tay đang cầm chén của hắn khựng lại một chút, sau đó hắn bặm môi dưới nói: “Một người không liên quan gì! Sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời em nữa!

Sẽ không xuất hiện, là ý gì? Lãnh Tử Tình không hiểu đầu cua tai nheo ra sao? Không liên quan à? Hình như không đơn giản như vậy à nha!

Có phải cô ấy thích anh không?” Lãnh Tử Tình đoán.

Không chỉ là thích thôi đâu! Lôi Tuấn Vũ bình tĩnh hạ chén xuống, cười nói: “Chẳng qua là một người đàn bà không ăn được thì đạp đổ thôi! Tốt rồi, không còn câu hỏi nào nữa đúng không? Tiếp nhận từng đó thông tin chắc em cũng mệt rồi! Ngủ một lúc đi!” Lôi Tuấn Vũ nói ra vẻ săn sóc, rồi thò tay cầm lấy tờ tạp chí.

Á, đợi chút, còn có một vấn đề…” Lãnh Tử Tình vừa định thò tay ra ngăn lấy tay hắn, nhưng vừa mới nhớ đến loại rung động khi nãy liền vội vàng rụt tay lại, đem giấu sau lưng.

Ừm? Lôi Tuấn Vũ tháo kính râm xuống, hiển nhiên là đã mất kiên nhẫn!

Trời ạ! Đeo kính cũng đã hot lắm rồi, tháo kính xuống lại càng đẹp trai chết đi được! Cặp mắt sắc bén kia dường như có từ tính, làm cô  không rời mắt ra được! Tim cô như có con nai nhỏ đang nhảy loạn bên trong vậy! Cô… thật là không có tiền đồ chút nào! Sao lại mê trai như vậy chứ? Mà trong lòng dường như có tiếng kháng nghị nho nhỏ, vì sao lại không thể? Người con trai này cũng không phải ai khác mà chính là chồng cô mà!!!

Vậy… vậy… tình cảm của chúng ta có tốt đẹp không?” Lãnh Tử Tình kiên trì hỏi.

Lôi Tuấn Vũ sửng sốt, cười khẽ: “Em cảm thấy sao?

Một câu nói dường như kéo hai người lại càng gần nhau hơn. Không gian vốn dĩ không tính là nhỏ hẹp liền tràn ngập không khí ái muội.

Lãnh Tử Tình mất tự nhiên xê dịch thân mình, co người lại trong ghế, nhỏ giọng nói: “Tôi làm sao biết được, cái gì tôi cũng không nhớ nổi.

Lôi Tuấn Vũ nhìn dáng vẻ của cô, đột nhiên cảm giác được có chút khô nóng. Chết tiệt! Dáng vẻ đó của cô là đang khiêu khích hắn sao? Có trời biết, sao người ta lại đang khiêu khích hắn cho được? Rõ ràng là hắn tâm địa bất lương mà! Cô hỏi câu hỏi này có phải đang hơi hơi để ý đến hắn hay không?

Lôi Tuấn Vũ phát hiện sau khi mất trí nhớ, cô đáng yêu hơn người con gái hắn quen 25 năm nay rất nhiều! Ít nhất, 25 năm trước, hắn không  nhìn ra được trong ánh mắt Lãnh Tử Tình có một tia kinh diễm nào. Hắn còn từng hoài nghi chính mình rốt cuộc có thuộc loại điển trai hay không? Bởi vì mỗi khi cô nhóc này nhìn thấy hắn thì chưa bao giờ xuất hiện ánh mắt ái mộ nào. Ngược lại còn có chút lộ ra thần sắc chán ghét là đằng khác!

Đột nhiên tâm huyết dâng trào, hắn cố ý nghiêng người về trước, dựa sát vào đôi mắt đang mở to kinh ngạc của cô, đôi môi mỏng khẽ nhích, phun ra hai chữ: “Rất tốt!

Mặt đỏ tưng bừng, Lãnh Tử Tình xấu hổ muốn chui xuống đất, cuống quít giơ tay ra đẩy hắn sang bên, ngồi nghiêm người lại, lúng túng nói: “Ồ! Rất tốt… là tốt rồi! Rất tốt… là tốt rồi!

Lôi Tuấn Vũ lại nuốt nước miếng, vừa nãy lúc ghé sát vào người cô, hắn ngửi thấy một mùi hương tươi mát, làm cho hắn đột nhiên xúc động, loại xúc động này rất cấp thiết, nếu Lãnh Tử Tình không đẩy hắn ra, chỉ sợ hắn sẽ hôn lên đôi mắt to đang sợ hãi kia, tiến tới nhấm nháp đôi môi ngọt ngào của cô!

Chết tiệt! Lồng ngực Lôi Tuấn Vũ phập phồng kịch liệt! Hắn cố gắng khống chế bản thân, sợ biểu hiện của mình doạ cho cô sợ hãi. Lúc này Lãnh Tử Tình tựa hồ càng thêm ngây thơ trong sáng hơn so với trước đây. Hắn không thể làm hỏng bầu không khí hoà hợp không dễ gì có được này.

Nếu đột nhiên làm cô sợ hãi sẽ làm cô nhớ tới những việc không nên nhớ lại. Như vậy thì chỉ sợ quả đắng mà hắn phải nhận sẽ càng đắng hơn so với hiện tại, hắn nói gì cô cũng tin.

Lấy tay vuốt mái tóc đang loà xoà trước trán, Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lần thứ ba cầm lấy tờ tạp chí kia lên, đang định lật xem thì Lãnh Tử Tình bên cạnh đột nhiên lại kéo tay hắn một lần nữa…

 

Chương 158: Ngày 30 tháng 1 – Chúng ta có hay là không?

Lấy tay vuốt mái tóc đang loà xoà trước trán, Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lần thứ ba cầm lấy tờ tạp chí kia lên, đang định lật xem thì Lãnh Tử Tình bên cạnh đột nhiên lại kéo tay hắn một lần nữa…

Cô thậm chí còn giật lấy tờ tạp chí, nhét trở lại vào túi đựng phía trước mặt.

Trợn mắt lên nhìn bàn tay mảnh khảnh tinh tế kia, Lôi Tuấn Vũ nghi hoặc nhìn về Lãnh Tử Tình bên cạnh,  hiện tại cô đang dụ dỗ hắn sao? Chẳng lẽ cô không biết hiện giờ hắn đang kìm chế bản thân, vất vả biết bao nhiêu ư? Bàn tay nhỏ bé mê người chết tiệt kia của cô mềm mại đến thế nào, rốt cuộc cô có biết hay không? Năm lần bảy lượt lôi kéo cánh tay hắn, chẳng lẽ cô không biết trên cánh tay hắn có bao nhiêu tế bào nhạy cảm, đủ để châm hết các ngòi lửa đang tập trung trên người hắn hay sao?

À, cái này, thật xin lỗi, quấy rầy anh rồi… em còn có… một câu hỏi cuối cùng!” Lãnh Tử Tình ngượng ngập cười nói, bộ dáng xấu hổ và nịnh nọt lấy lòng của cô làm cho Lôi Tuấn Vũ càng thêm xúc động trào dâng.

Áp chế lại trái tim đang bức bối kia, Lôi Tuấn Vũ chờ đợi cái miệng nhỏ nhắn của cô mở ra đóng lại.

À… cái kia… cái kia… chúng ta…” Lãnh Tử Tình đảo tròn mắt, nhưng không dám nhìn thẳng vào Lôi Tuấn Vũ.

Cái gì?” Hắn cố gắng nhẫn nại hỏi cô.

Cái gì… chúng ta… chúng ta… có hay không…?” Trời ạ! Rốt cuộc nói ra miệng thế nào bây giờ? Cô muốn hỏi giữa bọn họ đã xảy ra chuyện vợ chồng hay chưa. Vốn là định nhắm mắt nói bừa, nhưng lời ra đến cửa miệng rồi lại vẫn là không dám nói ra. Xem ra cô nhát gan hơn mình tưởng rất nhiều.

Em rốt cuộc muốn hỏi cái gì?” Lôi Tuấn Vũ quả thực sắp hỏng mất rồi! Cô ấy ấp a ấp úng là đang tra tấn hắn sao? Nhìn dáng vẻ lúc thì cắn cắn môi, lúc thì cau mày, Lôi Tuấn Vũ đáy lòng bắt đầu cuộn lên từng đợt sóng.

Chúng ta… có hay không… cái kia.. Chính là cái kia á!” Lãnh Tử Tình lấy tay ôm lấy mặt, thật sự không dám nhìn Lôi Tuấn Vũ. Mặt cô đã sớm nóng bỏng rồi! Hai người đã đi đăng ký kết hôn, có phải đã ở cùng nhau hay không? Bọn họ đã là vợ chồng hơn 20 ngày rồi, có ngủ cùng giường không, có làm… Trời ơi! Cô thật sự cực kỳ cực kỳ để ý!

Mồ hôi trên trán Lôi Tuấn Vũ chảy ròng ròng, từng giọt như hạt đậu! Phía bụng dưới hình như lại xảy ra biến hoá không nên xảy ra! Chết tiệt! Cô… Không! Là nó! Đáng chết!

Lĩnh hội được ý tứ của Lãnh Tử Tình, nhìn khuôn mặt đỏ lựng của cô, dục hoả trong lòng Lôi Tuấn Vũ lập tức bốc cháy bừng bừng! Hắn cơ hồ nhìn được xuyên qua quần áo cô, nhìn thấy da thịt trơn bóng của cô, nhìn thấy thân thể lung linh đầy thú vị của cô! Chết tiệt! Giờ hắn giống như là một con sói đói muốn lập tức nuốt chửng chú cừu nhỏ vào trong bụng vậy!

Một lúc lâu sau hắn cũng không nói lời nào! Hắn cố gắng áp chế là cảm xúc của mình. Cô ấy ngây thơ trong sáng quá, lời nói vậy mà cũng có thể hỏi được. Shit! Hắn phải trả lời thế nào đây? Nói là có? Vậy có phải sẽ làm cô ấy xấu hổ đến nỗi không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn? Nếu nói là chưa? Vậy phải giải thích việc hai người đã là vợ chồng mà lại chưa làm việc đó ra sao? Đây có phải là xã hội cũ đâu?!

Nhìn vẻ mặt tràn đầy chờ mong và xấu hổ của cô, Lôi Tuấn Vũ vẫn quyết định nói là chưa.

Lãnh Tử Tình lén nhìn vào mặt hắn qua kẽ hở của ngón tay, rốt cuộc là có hay là không đây? Khó trả lời vậy sao?

Ờ…” Lôi Tuấn Vũ hắng giọng nói: “Chưa!

Thật không?” Lãnh Tử Tình bỗng kêu lên, lập tức nhìn xung quanh một chút, rồi vui sướng cười nói: “Thật sao?” Cô không khỏi láy tay vỗ vỗ lên ngực, vừa nãy thật là căng thẳng quá đi! Còn chưa! May quá! Cô vẫn còn trong sạch!

Đột nhiên, cô lại cảm thấy không hợp lý cho lắm: “Nhưng… tại sao?

Hả?” Lôi Tuấn Vũ chắc chắn một điều, nếu không phải đang đeo dây an toàn, thì chỉ sợ hắn sẽ từ ghế ngồi nhảy dựng lên mà thôi!

Chúng ta là vợ chồng không phải sao?” Lãnh Tử Tình vẻ mặt vô tội hỏi. Nếu là vợ chồng, làm như vậy… chuyện này là đương nhiên! Chẳng lẽ… hắn căn bản là không thích cô sao? Hắn đã có ý trung nhân rồi sao?

À, em… không đồng ý!” Lôi Tuấn Vũ hận không thể cắn vào lưỡi mình. Vấn đề của cô thật nhiều quá đi! Đúng là mười vạn câu hỏi vì sao mà! Bảo hắn trả lời thế nào đây?

Hả? Em à? Ha ha…” Lãnh Tử Tình xấu xổ cười ngốc nghếch, cô không đồng ý sao? Thật hay giả đây? Lão công đẹp trai nhiều tiền như vậy? Lại là thanh mai trúc mã, tại sao cô không đồng ý chứ? Người không đồng ý phải là hắn mới phải? Lãnh Tử Tình hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ.

Còn có vấn đề gì sao?” Giọng nói của hắn đã cực kỳ khó chịu.

Hả? Không… hết rồi! Cảm ơn anh nha!” Lãnh Tử Tình mân mê đám tóc mai cạnh tai, âm thầm giật giật, đau quá đi! Hix, cô thật sự đã hỏi ra vấn đề kia rồi sao, hơn nữa anh ấy cũng trả lời rồi! Trời ơi! Điên mất!

Lôi Tuấn Vũ lập tức tháo dây an toàn ra đứng dậy. Bóng thân ảnh cao lớn lập tức trùm lên Lãnh Tử Tình.

Ế? Anh định đi đâu vậy?” Lãnh Tử Tình tò mò nhìn Lôi Tuấn Vũ. Đừng nói là hắn bị nàng hỏi nhiều đến phát phiền, muốn ngồi ở chỗ khác nhé?

Toilet!” Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi trả lời. Đối với Lãnh Tử Tình mà nói, có khả năng cô cho rằng Lôi Tuấn Vũ vì câu hỏi của cô quá nhiều mà phát bực. Trên thực tế, chỉ có Lôi Tuấn Vũ biết rõ tại sao hắn đứng dậy. Bởi vì lúc này hắn tuyệt đối là một người đàn ông rất nguy hiểm…

Văn Quang Nhiễm nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ đứng dậy đi khỏi thì rất có thiện ý ngồi xuống cạnh Lãnh Tử Tình.

Haizzz! Lãnh Tử Tình, Lãnh tiểu thư? Thật không ngờ cô lại là vợ của Vũ!” Văn Quang Nhiễm vẻ mặt không dám tin.

À, Văn tổng! Tôi… thực ra tôi…

Cô… bị mất trí nhớ à?” Văn Quang Nhiễm cẩn thận quan sát khuôn mặt Lãnh Tử Tình, muốn tra tìm cái gì đó, nhưng chỉ nhìn thấy sự thẳng thắn và ngượng ngùng của cô.

Đúng vậy, vì một tai nạn xe cộ nho nhỏ thôi! Kỳ thực, nếu không ai nói cho tôi biết tôi là vợ hợp pháp của Lôi Tuấn Vũ, thì căn bản tôi cũng không biết đến sự tồn tại của các anh!” Lãnh Tử Tình thẳng thắn nói.

Ồ? Thật sao? Có thể thấy Vũ rất quan tâm đến cô. Tình cảm của hai người thoạt nhìn thật rất tốt!” Văn Quang Nhiễm cười nói, ánh mắt thăm dò quan sát đánh giá Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới.

Không phải đâu! Văn tổng à…

Gọi tôi là A Văn, hoặc Quang Nhiễm là được rồi! Tôi và Vũ tuy hai mà một!” Văn Quang Nhiễm tươi cười khả ái nói.

À, A Văn…

Ông cút đi được rồi đấy!” Giọng nói lạnh lùng của Lôi Tuấn Vũ vang lên phía sau họ.

Văn Quang Nhiễm lại không hề động đậy, dường như cố tình vậy: “Làm gì mà nhỏ nhen thế? Tôi chẳng qua là muốn tán gẫu với chị dâu một chút thôi, nhìn mặt ông kìa, lo tôi ăn thịt chị dâu hay là sao?

Nếu đã biết là chị dâu thì nên thu liễm chút đi!” Lôi Tuấn Vũ căn bản là không nghe anh ta giải thích, giơ tay ra túm lấy anh ta quăng sang một bên, rồi tự mình ngồi vào chỗ. Ánh mắt trêu chọc của Văn Quang Nhiễm lúc nãy, Lôi Tuấn Vũ không bỏ qua. Văn Quang Nhiễm nghe nói Lãnh Tử Tình bị mất trí nhớ thì cũng muốn đến hạ đài của hắn sao? Thật là không chọn bạn mà chơi!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+