Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không cẩn thận, họa lớn rồi! – chương 23-24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23: Điềm lành, xin miễn cho.

 

Trên thế giới này, rốt cuộc có thứ gì là không thể làm nhái?

Bác gái làm giấy tờ nói cho tôi biết, tất cả đều có thể làm nhái.

“Cháu muốn loại giấy tờ nào?” Bác gái ngậm điếu thuốc, bày ra đống giấy tờ giả, lợi hại như bán “Như Lai Thần Chưởng” vậy.

“Giấy đăng ký kết hôn.”

Bác gái sững người một lúc, nhưng nhanh chóng phản ứng lại. “Không thành vấn đề, bọn bác làm đăng ký kết hôn cũng cực kỳ giống thật.” Nói xong cho tôi xem hàng mẫu, tôi vốn nghĩ chắc là ghép đầu của mấy ngôi sao, kết quả lại ngoài sức tưởng tượng, lại là sự kết hợp giữa Shin Chan cậu bé bút chì và Chibi Maruko …

Đến một người làm sách lậu, cũng hiểu quyền được tôn trọng ảnh chân dung của người khác, đây là tinh thần tốt đẹp đến mức nào a!

“Cho cháu một tờ” Tôi quay đầu ý bảo Cố Thiệu trả tiền. Là một kẻ nhà giàu mới nổi, xưa nay tôi dùng tiền của người khác chưa bao giờ nhân từ mà nương tay.

“Hai người ư?” Bác gái dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi và Cố Thiệu, lại quét qua cái bụng hơi nhô lên của tôi, tôi ngờ là chỉ mai thôi, Cố Thiệu có thể vì tôi mà mang tiếng xấu rồi …

Tôi tìm được bức ảnh chung của tôi và Tần Chinh chụp hồi năm tư đại học trong cái di động mà Chu Duy Cẩn đưa tôi dùng tạm, “Hai người này.”

Bác gái trước là khen trai tài gái sắc, thật lương thiện hiểu ý mà không nhìn đến cái chữ “ngờ ngệch” trên đầu tôi, và “vờ vịt” trên đầu Tần Chinh mà Chu Duy Cẩn thêm vào, cùng với cái tên file “ngu ngốc”. Trình độ văn hóa quỷ khóc thần sầu như Chu Duy Cẩn mà thi đại học môn văn chỉ được 89 (/150) điểm, điều này chứng minh rằng nền giáo dục dựa vào thi tuyển là bất lợi cho việc sàng lọc nhân tài chân chính.

Sau khi trả tiền, tôi và Cố Thiệu bình tĩnh chờ đợi.

Cố Thiệu rất thẳng thắn nói: “Anh cảm thấy em khó có thể tự lo liệu chuyện của mình.”

Tôi bất lực thở dài. “Nhưng để cho người khác nhúng tay vào cũng không hợp, rốt cuộc thì vẫn là việc gia đình, chuyện trong nhà mà.”

“Từ từ mà nói chuyện với anh ta, đừng kéo dài dây dưa mãi” Cố Thiệu cười nói, “Bụng lớn rồi sẽ béo lên, mặc áo cưới sẽ không xinh nữa.”

Từ đầu tôi muốn nói chuyện, anh lại không muốn, sau tôi đi rồi, anh mới đuổi theo, cảm giác đã hoàn toàn khác rồi.

“Cùng lắm thì không mặc áo cưới.” Tôi nghĩ thông nói.

“Anh nhớ hồi nhỏ em rất muốn được mặc áo cưới cơ mà.” Cố Thiệu mím môi cười nhẹ, ” Quây màn làm áo cưới, ép Chu Duy Cẩn làm trẻ nâng váy cho em.” Anh lại không nhắc tới vai trò của mình trong chuyện đó.

“Năm đó em còn nhỏ dại …” Tôi muối mặt mà nói. Tôi vẫn cho rằng mỗi một cô gái đều từng có giấc mộng đẹp về áo cưới trắng tinh khôi, hơn nữa cũng từng dùng cách dở khóc dở cười như vậy để hiện thực hóa. Lúc “Tân Bạch nương tử truyền kỳ” đang làm mưa làm gió khắp cả nước, khi ấy váy dài mới coi là đẹp; tôi thể hiện tư tưởng này trong thiết kế áo cưới, lấy màn quấn một vòng lại thêm một vòng trên người, kéo ra làn váy dài thật dài, cắm trên đầu một đống “trâm cài tóc” lung tung, kết hợp văn hóa đông tây, nét đẹp cổ điển và hiện đại cùng chiếu rọi, khiến cho gia sư của tôi lúc ấy là Cố Thiệu vừa mở cửa, trong nháy mắt bất giác giật lùi lại nửa bước, lộ ra vẻ mặt hơi sững sờ.

Lúc ấy thần kinh tôi còn thô hơn bây giờ, làm ngơ trước vẻ bối rối của Cố Thiệu, còn hưng phấn chạy đến ngửa đầu nói với anh: “ Cố Thiệu Cố Thiệu, có thể giúp em một việc được không?”

“Em …nói … trước đi …” Đuôi lông mày, khóe mắt và khóe miệng anh đồng loạt run rẩy.

Tôi ngượng ngùng cúi đầu nói: “Anh xem, em có trẻ nâng váy.” Chỉ chỉ Chu Duy Cẩn ngây thơ đang cầm làn váy, “Nhưng nếu là hôn lễ, hình như còn thiếu cái gì nữa …”

Cố Thiệu ngẩn người, lập tức bên tai từ từ hồng lên, ấp a ấp úng nói: “Ờm … Thiếu cái gì …”

“Cho nên.” Tôi nhìn anh chờ đợi, “Anh sắm vai nhân vật kia một chút nhé!”

Khuôn mặt trắng nõn của Cố Thiệu lại hiện lên hai vệt đỏ ửng, bộ dạng còn ngượng ngùng hơn tôi, cứng ngắc nói: “Muốn làm như nào …”

“Chính là đứng trước mặt em, sau đó hỏi cái gì mà sinh lão bệnh tử…”

Cố Thiệu lại ngẩn người một lúc lâu, phản ứng chậm hơn bình thường mấy chục lần, tận đến khi vệt đỏ trên mặt tan hết đi, khô khốc nói: “À, em là nói chủ hôn hả …”

Không thì còn có thể là cái gì?

Tôi nhìn anh chờ mong, Chu Duy Cẩn ở bên cạnh léo réo: “Chị, tay em mỏi lắm rồi …”

Lúc ấy chúng tôi còn nhỏ, trẻ con còn chưa biết thẹn thùng…

Khóe mắt Cố Thiệu cong cong, cười nói: “Bây giờ thì tiến bộ được một nửa rồi.”

Có đôi khi tôi cũng hận mình quá mức thông minh, sao mà vừa nghe đã biết anh ý tại ngôn ngoại, đây rõ ràng là vòng lại mỉa tôi tuy là tuổi cũng chả còn ít nữa mà vẫn chả hiểu biết gì …

Cầm tờ đăng ký kết hôn giả trong tay, tôi ngậm ngùi khôn xiết – lần đầu tiên mua phải thứ hàng nhái mà còn đắt hơn cả hàng thật. Kết hôn chỉ tốn 9 đồng, cái tờ đăng ký giả này thế mà mất 10 đồng. Hố nặng a!

Cố Thiệu dẫn tôi về trường vào bãi đỗ xe để lấy xe, một chiếc Cayenne màu đen lướt qua người bọn tôi, tôi chỉ vào mông xe nói: “Đi loại xe này, với tốc độ này, không phải trai bao thì chính là bà hai (nhân tình).”

Kết quả là chiếc xe kia như nghe hiểu lời tôi, phúc chốc dừng lại, sau đó lập tức lùi về, dừng lại bên người tôi.

Cửa xe mở ra, trai bao (*) Tần Chinh bước ra, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt lướt qua Cố Thiệu, lại dừng lại trên mặt tôi.

Tiểu bạch kiểm: có thể hiểu theo 2 nghĩa, thứ nhất là bộ dạng thư sinh, tuấn tú; thứ hai là đàn ông được phụ nữ bao nuôi.

“Tiểu Kỳ, theo anh về nhà.” Giọng Tần Chinh khiến người ta cảm thấy thật lạnh lẽo.

Cố Thiệu mỉm cười giơ tay, “Xin chào, Tần Chinh phải không, anh là Cố Thiệu.”

Lúc Tần Chinh nghe tới hai chữ “Cố Thiệu”, đồng tử co rụt lại. Tôi bỗng nhớ tới lúc nãy Chu Duy Cẩn nói chuyện linh tinh qua điện thoại, cũng có nhắc tới Cố Thiệu.

Tần Chinh cũng bắt tay Cố Thiệu theo lễ tiết, hình như có hơi dùng sức, ngón tay trắng bệch.

“Ngưỡng mộ đã lâu.” Tần Chinh nói chả có vẻ gì là thân mật.

Cố Thiệu lơ đễnh cười cười. “Anh cũng vậy.”

Một chiếc Cayenne tinh tế, một cô gái lớn bụng, hai người đàn ông đẹp trai ngang sức ngang tài giằng co trước cổng trường, tôi cảm thấy thật dễ dàng khiến người ta đồn đại mấy chuyện chả hay ho

Điềm lành, xin miễn cho … Trước nay, người đi cùng với tôi đều chả được tiếng tăm gì tốt…

Cố Thiệu cúi đầu nhìn tôi, hỏi: “Về với cậu ấy hay về với anh?”

Lời này cũng rất dễ khiến người ta hiểu lẩm, lúc Tần Chinh nghe thấy, sắc mặt càng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Tôi vẫn còn hơi do dự, Cố Thiệu nói với Tần Chinh: “Ngại quá, anh có chút chuyện riêng muốn nói với Tiểu Kỳ.” Sau đó không đợi Tần Chinh phản đối, liền vỗ vỗ vai tôi, trước anh mắt giết người của Tần Chinh mà dẫn tôi sang một bên.

“Về cùng cậu ấy đi.” Cố Thiệu liếc về phía Tần Chinh, cúi đầu nói với tôi, “Nhìn ra được, cậu ấy rất quan tâm đến em. Có lẽ em hiểu lầm cậu ấy chuyện gì cũng nên.”

“Em tưởng anh cùng lập trường với Chu Duy Cẩn.”

“Lập trường của anh cũng giống Chu Duy Cẩn.” Cố Thiệu cười cười, “Đều muốn tốt cho em, chẳng qua cách thức khác nhau.”

“Trong lòng em hỗn loạn, không biết nên đối mặt với anh ấy ra sao.” Cố Thiệu vẫn giống như hồi nhỏ, giống như anh cả khiến người ta cảm thấy có thể dựa dẫm, có thể tin cậy.

“Trốn tránh cũng không giải quyết được chuyện gì, chỉ làm gia tăng mâu thuẫn thôi.” Cố Thiệu vỗ vỗ vai tôi nói, “Về đi”

Tôi hơi bối rối, “Về đi đăng ký với anh ấy ư? Vậy 10 đồng của em chẳng phải mất trắng ư?”

Khóe miệng Cố Thiệu giật giật, “Ah… Em cũng nên để ý giờ giấc chút chứ, tờ đăng ký kia hôm nay vẫn phải dùng, ít ra cũng không phải hoàn toàn uổng phí … Hơn nữa, tiền thật ra là anh trả, em không cần tiếc hộ anh …”

Tôi cảm thấy lời Cố Thiệu nói miễn cưỡng coi như có lý, nhất là câu cuối, cuối cùng cũng cho tôi chút động lực để đối mặt với Tần Chinh. Tuy là Tần Chinh trước mắt nhìn qua khá nguy hiểm, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không đến mức nguy hại tới thân thể tôi.

Tôi quyết định nghe lời Cố Thiệu, lên xe Tần Chinh.

Lúc Tần Chinh nghe thấy tôi nói “Em về cùng anh”, rõ ràng là thở phào một hơi, tôi lại tiếp một câu: “Em không tới cục dân chính đăng ký đâu.”

Ánh mắt Tần Chinh buồn bã, gắng gượng nhếch khóe môi, có lẽ là mỉm cười, dịu dàng nói: “Được, vậy hôm nay không đi nữa.”

Nửa câu sau của anh rõ ràng là ám chỉ lần khác. Chuyện khi khác khi khác nói, bình thường tôi cũng chả tính toán tới chuyện của ba ngày sau làm gì.

Tần Chinh rất nhanh đã mở cửa xe, đưa tôi lên xe.

Cố Thiệu mỉm cười, vẫy tay tạm biệt tôi, nói: “Trừ đi 10 đồng tiền giấy đăng ký giả, vẫn còn 55 đồng tiền cơm, nhớ ghi vào sổ nợ nhé, số lẻ thôi bỏ, coi như anh mời.”

Tôi lảo đảo hai bước về phía trước, lệ rơi đầy mặt ….

Bỗng nhiên lúc đó, tôi hiểu được tâm trạng phức tạp và khóe miệng run rẩy của Vệ Dực. Thậm chí tôi còn nghi ngờ, Cố Thiệu khuyên tôi về cùng Tần Chinh, chỉ là vì tiếc tiền xăng xe. Các bạn cũng biết, ủy ban phát triển và cải cách lại mua máy bay rồi, giá xăng lại cứ thế mà leo …

Tần Chinh nghi ngờ liếc anh ấy một cái, giảm độ cảnh giác, nhưng vẫn còn địch ý, thản nhiên nói “tạm biệt”, đóng cửa xe, nghênh ngang đi mất.

Nhìn vào kính chiếu hậu, thấy Cố Thiệu nhún vai, cười khổ sờ sờ mũi, xoay người rời đi.

Tôi dùng khóe mắt liếc Tần Chinh vài lần, điều chỉnh ghế ngồi thấp xuống, chuẩn bị ngủ bù giấc trưa trên đường về nhà.

Tần Chinh điều chỉnh hơi thở, hết sức dịu dàng nói: “Tiểu Kỳ, mệt rồi ư?”

“Uhm” Sau khi ăn xong, tôi bắt đầu mệt rã rời.

Điều hòa trên xe tỏa ra hơi lạnh, Tần Chinh lái xe chậm đi nhiều, rướn người điều chỉnh điều hòa lệch về phía trên tránh cho hơi lạnh thổi trực tiếp, lại lấy áo vest từ phía sau khoác lên người tôi, nói: “Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”

Tôi không chịu nổi người khác đối tốt với tôi, dù rằng biết rõ đối phương là đang xum xoe bợ đỡ.

Tôi nằm nghiêng, đưa lưng về phía Tần Chinh, lim dim buồn ngủ.

Lát sau, nghe Tần Chinh mở miệng: “Tiểu Kỳ, em ngủ chưa?”

Tôi nhắm mắt lại, nói: “Mỗi lần em sắp ngủ đến nơi rồi lại bị anh đánh thức.”

Anh im lặng một chút, sau đó hỏi: “Em quen Cố Thiệu à?”

Tần Chinh cuối cùng cũng hỏi.

“Rõ ràng chúng em không chỉ là quen biết. Anh ấy là bạn học tiểu học, cấp 2 và cấp 3 của em.”

“Anh biết.” Tần Chinh nói, “Anh ấy là danh nhân, thần đồng của thành phố A.”

Nếu như nói Tần Chinh là truyền kỳ, vậy Cố Thiệu chính là thần thoại.

“Anh ấy là thầy giáo riêng của gia đình em, tuy rằng chỉ hơn em ba tuổi, nhưng hiểu biết hơn em rất nhiều.” Tôi dừng một chút, nói, “Anh rốt cuộc muốn hỏi điều gì, về Cố Thiệu, không biết thì hỏi Google, bây giờ em buồn ngủ không chống đỡ nổi rồi.”

Phản ứng của Tần Chinh hình như chậm hơn bình thường rất nhiều, lúc tôi sắp ngủ, anh lại một lần nữa mở miệng đánh thức tôi, tôi thật muốn phát điên!

Anh hỏi hơi chua xót: “Em tới đây, là để tìm Chu Duy Cẩn, hay là anh ấy?”

P/S: Hình của Shin Chan và Maruko

Còn đây là xe Cayenne của bạn Tần:

    Chương 24: Việc xấu trong nhà không thể khoe ra.

    Nghe anh hỏi như vậy, thật ra tôi thấy rất xót xa, tim nhói một cái.

    Tôi hỏi anh. “Tần Chinh, anh đang ghen sao?”

    Vẫn như trước, qua ba giây anh mới trả lời: “Phải”

    Tôi nói: “Cố Thiệu là một người bạn rất quan trọng của em, ba anh ấy với ba em chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, anh ấy cũng chăm sóc em như anh cả vậy. Lúc em 8 tuổi đã biết anh ấy, lúc đó em vừa học lớp 2, thành tích không tốt, ba em để anh ấy tới kèm em học. Bọn em cùng học trong một trường tiểu học, cùng đi học, cùng tan lớp, anh ấy hay tới nhà em, rất thân thiết với mọi người trong nhà, em cũng coi anh ấy như người một nhà. Lúc em lên lớp 11, anh ấy ra nước ngoài, sau chúng em cũng ít liên lạc, thỉnh thoảng anh ấy gửi bưu thiếp về cho em, năm trước mới về nước. Chu Duy Cẩn cố ý lừa anh trong điện thoại, Cố Thiệu không nói là muốn lấy em.” Tôi dừng một chút, lại nói tiếp, “Nhưng không phải là em không có ai để ý.”

    Tôi cảm thấy mình có thể đỗ đại học X, công của Cố Thiệu không hề nhỏ. Học trò tư chất ngu dốt như tôi, anh không nề hà vẫn giải thích, phân tích ví dụ mẫu cho tôi nghe đi nghe lại, tuy vậy thành tích của tôi cũng chả tốt lên tí nào, khiến mẹ tôi suốt ngày đấm ngực dậm chân thở ngắn than dài, làm anh cũng phải nghi ngờ trình độ giảng bài của mình, thậm chí định bỏ cả ý định tốt đẹp là làm kỹ sư tâm hồn này, may mắn tôi là tích dày mà phát mỏng, cuối cùng bạo phát vào lúc thi đại học, mới khiến anh lấy lại chút lòng tin. Anh nói, tôi không phải cô Ngốc, là Quách Tĩnh, vậy anh nhất định là Mã Ngọc (*).

    (*) Nhân vật trong bộ Thần điêu đại hiệp của Kim Dung, mình chưa đọc bộ này, phim cũng xem lõm bõm vài tập nên không hiểu lắm 😛

    Cố Thiệu hơn tôi ba tuổi, tôi hơn Chu Duy Cẩn ba tuổi, anh như anh cả của tôi và Chu Duy Cẩn, Chu Duy Cẩn cố ý nói như vậy trong điện thoại để lừa Tần Chinh, vì nó không coi Cố Thiệu là người ngoài, lúc đùa giỡn cũng không kiêng kỵ gì.

    Tay phải Tần Chinh lướt qua cầm lấy tay trái tôi, nhẹ nhàng nắm trong tay, ngón cái vuốt ve lòng bàn tay tôi. Anh từng nói, thích nắm tay tôi, cảm giác rất mềm mại, như là có thể nhập vào trong lòng bàn tay vậy. Mẹ tôi cũng nói, tay mềm là người có  quý khí, đến chỗ nào cũng có người thương, ông trời cũng thương kẻ ngốc, cho nên đầu tiên tôi gặp được Cố Thiệu, sau lại gặp được Thẩm Phong và Tần Chinh. Cho tới giờ, tôi vẫn cảm thấy, gặp được Tần Chinh là may mắn của tôi.

    Tần Chinh nói: “Tiểu Kỳ, em không hiểu đàn ông, cũng như … Có lẽ anh cũng không hiểu phụ nữ.”

    “Vấn đề cụ thể mới cụ thể phân tích được, đàn ông cụ thể cũng mới phân tích cụ thể được. Có lẽ chỉ là em không hiểu anh.”

    Tần Chinh không cãi lại, nói sang chuyện khác: “Vừa rồi trên đường tới đây, anh nghĩ rất nhiều.”

    Tôi cũng không ôm kỳ vọng gì với kết luận đưa ra sau hai giờ suy xét của anh, dù sao anh suy nghĩ cả đêm cũng chỉ là muốn ép tôi đi đăng ký, nhưng anh muốn nói, tôi cũng nghe một chút.

    Anh nói. “Xin lỗi em.”

    Tôi ừ một tiếng, miễn cưỡng nhận ba chữ này.

    “Em bỗng dưng chạy đi, người lại không mang theo di động, anh không tìm thấy em, rất lo sợ.”

    Tôi tiếp tục uhm, để cho anh tiếp tục nói.

    “Hôm đó anh đột nhiên trở về, không báo trước cho em, không gọi cho em ngay lập tức, khiến em cũng lo lắng như anh vậy, là anh không phải.”

    Tôi biết anh muốn lung lạc tôi, muốn nói cho tôi biết, anh lo cho tôi cũng như tôi lo cho anh, trọng tâm của anh là ở câu “khiến em cũng lo lắng như anh vậy”.

    Tôi tiếp tục giữ im lặng.

    “Tiểu Kỳ” Anh nhéo nhéo lòng bàn tay tôi, giọng nhẹ như một tiếng thở dài, “Về nhà với anh nhé.”

    Tôi rút tay mình khỏi tay anh, bắt đầu giả bộ ngủ, anh không thấy tôi đáp lại, cũng im lặng, im lặng khiến tôi từ giả vờ ngủ thành ngủ thật.

    Đợi tới lúc tôi tỉnh lại, sắc trời cũng đã tối dần, mây đỏ đầy trời. Tôi trở mình, mới phát hiện ra tay mình đã bị nhét vào áo vest tự bao giờ.

    Cả một hàng xe nối đuôi nhau, nhìn hướng đông không thấy đầu, ngó hướng tây không thấy đuôi, chúng tôi bị kẹt ở giữa đường. Khuỷu tay trái Tần Chinh đang chống trên cửa kính xe, tay phải nắm tay lái.

    Tôi dụi dụi mắt, ngồi dậy, anh quay đầu nhìn tôi, ánh sáng nhạt làm cho nét mặt anh dịu đi nhiều.

    “Tỉnh rồi? Anh vừa gọi điện nói với mẹ, phố trung tâm bị kẹt xe, chúng ta sẽ ăn cơm bên ngoài rồi mới về, tối muốn ăn gì nào?”

    Tôi chờ đến khi đầu óc tỉnh táo lại một chút mới hỏi: “Mẹ anh hay mẹ em?”

    Anh nói. “Mẹ chúng ta.”

    Thật vô sỉ .

    “Em muốn ăn đồ Thượng Hải.”

    “Được.” Anh mở chai nước đưa cho tôi, “Uống nước thông cổ họng.”

    Uống xong nước rồi, cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, xe bò chậm chạm theo tốc độ quy định trong nội thành, đợi tới khi đến khách sạn, mặt trời đã xuống núi rồi.

    Tần Chinh gọi mấy món tôi thích, sau đấy báo tin: “Thẩm Phong và Chu Duy Cẩn gọi điện tới cho em.”

    Tôi đoán rằng lỗ tai Tần Chinh lại bị hai người này dùng súng máy bắn phá rồi.

    “Anh nói em đang ngủ trưa, em muốn gọi điện lại cho họ không?”

    Nếu tôi không gọi, cũng sẽ bị bắn phá.

    Sự thật chứng minh, tôi gọi, cũng chỉ là bị bắn phá trước mà thôi.

    Chu Duy Cẩn nói: “Thật chẳng có tiền đồ, anh ta đến là bà theo đi luôn hả? Anh ta muốn đưa bà đi đăng ký sao bà không đi luôn đi? Cái gì, Cố Thiệu khuyên bà?” Giọng nhỏ đi, nói với người bên cạnh, “Lão đại, anh có nhầm không! Anh đưa dê vào miệng cọp rồi…”

    Thẩm Phong nói: “Thật chẳng có tiền đồ, cậu ta ép là mày đi theo luôn hả? Mày muốn trốn sao còn đi theo? Gì, tao đang ngủ? Tao ngủ mày không biết đường gọi dậy à! Vậy mày có đi đăng ký không … Khỉ, cái này cũng có thể dùng hàng nhái, tao phục mày rồi…”

    Tôi cúp điện thoại trả lại cho Tần Chinh, day day mi tâm.

    “Em vừa mới nói … giấy đăng ký kết hôn giả?” Khóe mắt Tần Chinh giật giật.

    Tôi đưa tờ đăng ký kết hôn giả 10 đồng ra cho anh xem, vẻ mặt anh nhất thời trở nên vô cùng phấn khích.

    “Trước khi em nghĩ thông có muốn đi đăng ký với anh không, cứ dùng tờ giấy này đối phó với mẹ đi.”

    Tần Chinh nói: “Anh vừa nói với mẹ, hôm nay người ở cục dân chính quá đông, em đứng lâu bị mệt, nên anh đưa em tới bệnh viện kiểm tra rồi.”

    Aizz …. Thế là đơn giản hơn được một chuyện a, tôi còn lãng phí 10 đồng của Cố Thiệu, ngẫm lại cũng thấy đau lòng …

    Tôi thở dài, lấy lại tờ đăng ký giả cho vào trong túi, nói: “Sau này chưa biết chừng lại hữu dụng, trước cứ để đây đã.”

    Tần Chinh im lặng nhìn tôi lúc lâu, mới hỏi: “Tiểu Kỳ, chuyện giữa anh và Vệ Dực, em thật muốn biết ư?”

    Tôi muốn nói, anh cũng không phải đồng chí, em quan tâm tới chuyện giữa anh và Vệ Dực làm gì!

    Nhưng nhìn bộ dạng muốn nói cho tôi biết của Tần Chinh, tôi cảm thấy có già mồm cũng chẳng có nghĩa gì, vì thế im lặng ngồi nghe. Anh bình thường không nói nhiều, hai ngày nay coi như bị tôi ép thành ra thế này.

    Tần Chinh nói: “Thật ra, anh cũng không rõ là chuyện gì lắm.”

    Tôi bình tĩnh uống một ngụm nước ấm, nghĩ rằng: Anh bịp ai a!

    “Năm tốt nghiệp cấp 3, Vệ Dực bỗng dưng xuất hiện trong nhà anh, anh vẫn không biết tại sao cậu ta lại có vẻ thù hằn cả nhà anh như vậy. Sau khi cậu ta đi, ba mẹ anh cãi nhau một trận, mẹ anh bỏ nhà đi, khi đó anh với ba đi khắp nơi tìm mẹ …”

    Tôi bỗng nhớ ra, lần trao giải ấy, Tần Chinh không đi. “Có phải vì nguyên nhân ấy mà lần phát học bổng cuối anh không tới nhận?” Tôi hỏi.

    Tần Chinh suy nghĩ rồi, gật gật đầu: “Khi đó không thể lờ cậu ta đi được nữa. Anh đi tìm Vệ Dực, hỏi cậu ta lý do, nhưng cậu ta không chịu nói, chỉ quẳng ra mấy câu dữ tợn, nhà anh nợ cậu ta, cậu ta nhất định sẽ giành lại. Khi đó anh vốn định tới đại học HongKong, nhưng vì lo sợ cậu ta làm ra chuyện gì tổn hại tới người nhà mình, nên bỏ. Nghe nói cậu ta chọn đại học X, anh cũng sửa nguyện vọng, tới đại học X.”

    “Nhưng mà …” Tôi cảm thấy như mình đang xem phim truyền hình lúc 8h, hơi rắc rối, “Cậu ta cũng chưa làm ra chuyện gì tổn hại tới nhà anh đi …”

    Tần Chinh cười lạnh một tiếng, “Là vì anh không cho cậu ta cơ hội. Tiểu Kỳ, lúc trước cậu ta cố ý theo đuổi em, em cho là vì sao?”

    “Vì em thông minh xinh đẹp?” =))

    Tần Chinh im lặng một lát, nói: “Ờm … Em cứ tạm thời cho là vậy đi …” Sau đó gắp cho tôi một gắp thức ăn, “Ăn cơm trước.”

    Thực ra tôi chưa đói lắm.

    Tôi từ từ nhai, vừa nhai nuốt vừa nghĩ, dùng sức tưởng tượng đầy máu chó của tôi biên soạn ra một bộ phim truyền hình 8h, sau đó nuốt thức ăn xuống, hỏi Tần Chinh: “Chẳng lẽ Vệ Dực là anh em cùng cha khác mẹ với anh? Ba anh bỏ mẹ cậu ta lấy mẹ anh? Cho nên cậu ta ôm hận trong lòng, muốn trả thù xã hội …”

    Tần Chinh mặt không thay đổi nói: “Không phải không có khả năng này. Dù thế nào đi nữa, nghe anh, sau này cách xa cậu ta một chút.”

    “Uhm…” Tôi ủ rũ gật đầu.

    Nếu như thật là như vậy, thì là chuyện xấu trong nhà, chuyện xấu trong nhà không thể khoe ra, cũng khó trách ba mẹ Tần Chinh không nói cho anh, anh cũng không chịu nói cho tôi biết, rốt cuộc cùng là ân oán thế hệ trước. Chỉ là không thể nghĩ ra Tần ba – một quân tử nho nhã lịch thiệp như thế, mà cũng có thời phong lưu như vậy.

    Vậy Bạch Vi lại là chuyện gì?

    Tôi còn muốn hỏi, di động Tần Chinh đổ chuông, anh nhìn màn hình, nhíu mi nhận điện thoại.

    “Chuyện gì?”

    Bên kia huyên thuyên một hồi, vẻ mặt Tần Chinh dần nghiêm lại, trong con ngươi đen láy dấy lên đám lửa giận, giọng lạnh như băng: “Các cậu cứ dừng lại, không làm gì cả, đợi tôi tới rồi tính tiếp.”

    Đợi Tần Chinh cúp điện thoại, tôi mới nhỏ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

    Tần Chinh mỉm cười trấn an tôi. “Chuyện công ty, yên tâm đi, không có vấn đề gì lớn. Mai anh phải về thành phố X một chuyến.”

    “Bao giờ thì quay lại?” Tôi hỏi.

    Tần Chinh nghe thấy câu hỏi của tôi, khóe miệng hơi cong lên, như là tâm trạng bỗng nhiên tốt lên hẳn. “Anh sẽ về nhanh thôi, em cứ chịu khó ở nhà, bụng lớn rồi, đừng chạy loạn khắp nơi, trị an thành phố A cũng không tốt lắm.”

    Tôi uhm một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

    Tần Chinh dường như là lúc nào cũng nhìn tôi, gần như không động đũa, tôi ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Anh không đói à, sao không ăn cơm?”

    Mắt anh khẽ chớp, dừng một chút, nói: “Có thể cho anh ôm em một lúc không?”

    Tôi nghẹn một chút, cắn đũa nhìn anh, bộ dạng anh dè dặt như vậy, khiến tôi thật không đành lòng, đành gắng gượng mà gật gật đầu.

    May là ở trong phòng, không có người khác vây lại xem.

    Anh tới bên cạnh tôi, cúi người ôm lấy vai tôi, cằm dụi nhẹ lên đỉnh đầu, tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, là mùi hương thoang thoảng thơm mát khiến người ta yên lòng.

    Tôi chỉ đồng ý cho anh ôm một cái, nhưng anh lại được đằng chân lân đằng đầu, nắm lấy cằm tôi nâng lên, cánh môi áp sát, đầu lưỡi liếm đi nước tương còn dính trên khóe môi tôi, nhẹ nhàng mút, cắn.

    Tôi hơi choáng váng nắm chặt lấy cổ tay áo sơ mi của anh, muốn đẩy anh ra, anh đờ người một chút, lại ôm tôi càng chặt, kéo mở môi tôi làm sâu hơn nụ hôn này.

    Tiếng tim đập thình thịch, thình thịch, như là ngay cả bụng cũng nhảy lên vậy, tay Tần Chinh men theo vạt áo lần vào, lòng bàn tay dán lên cái bụng tròn vo của tôi chẳng chút trở ngại, nhẹ nhàng vuốt.

    Tôi nhẹ giọng hừ hừ, cảm thấy vuốt ve với hôn khẽ như vậy rất thoải mái, cũng không đẩy anh ra nữa.

    Lúc lâu sau, anh mới dừng hôn, nhéo nhẹ mí mắt tôi, khàn giọng nói: “Không được trốn.”

    Tôi miễn cưỡng ừ một tiếng.

    Cuối cùng anh ôm chặt tôi một chút, nói: “Rất nhớ em, muốn đưa em cùng về thành phố X …”

    “Mẹ sẽ không cho đâu.” Tôi nói

    “Ngồi máy bay quá mệt mỏi, anh lại không có thời gian chăm sóc em.” Anh hôn lên tóc tôi, “Chờ anh, nhanh thôi là ổn rồi.”

    Aizz ….

    Còn nói thế nào được nữa, tôi cũng quen mất rồi.

    ==========================================================================================

    Bạn TomoyoDouji (@kites.vn) có giải thích về cô Ngốc, Quách Tĩnh và Mã Ngọc như sau:

    Cô Ngốc là nhân vật trong Anh hùng xạ điêu và Thần điêu đại hiệp. Mẹ cô Ngốc khi mang thai cô gặp phải chấn động gì đó, nên đầu óc cô Ngốc không được bình thường.

    Quách Tĩnh cũng là nhân vật trong 2 truyện trên. Con người Quách Tĩnh thật thà, chất phác, siêng năng, cần cù. Mỗi tội Quách Tĩnh học gì cũng tiếp thu rất lâu. Người ta chỉ cần học 1 ngày hiểu, thì Quách Tĩnh có khi cần đến 10 ngày. 

    Mã Ngọc là người đã dạy cách luyện nội công cho Quách Tĩnh. Phương pháp dạy của Mã Ngọc rất cao minh. Ông cũng không bao giờ hối thúc học trò mình. Thế nên Quách Tĩnh cảm thấy rất thoải mái, tiếp thu bài học rất tốt.

    Như vậy, ý của Cố Thiệu trong câu Anh nói, tôi không phải cô Ngốc, là Quách Tĩnh, vậy anh nhất định là Mã Ngọc là: Tiểu Kỳ không đến nỗi ngốc nghếch, chỉ là chậm tiếp thu thôi. Còn anh là vị gia sư tốt, phương pháp truyền đạt dễ hiểu nên Tiểu Kỳ cuối cùng cũng nhồi được kiến thức vào đầu 😀

     

     

    Xem cả bộ:

    Các chương khác:

    truyen sex

    ,

    truyen nguoi lon

    ,

    truyen dam

    ,

    truyen loan luan

    ,

    doc truyen

    ,

    doc truyen sex

    Truyện cùng chuyên mục:

    Thế giới truyện:
    Tin tức:
    Ảnh SEX - Ảnh NUDE
    Chuyện Lạ – Funny
    Đời Sống – Tổng Hợp
    Girl Xinh - Hot girl
    Mobile-Công Nghệ
    Ngôi Sao – Showbiz
    Nhịp Sống Trẻ
    Tin Sock – Tin Hot
    Phần mềm:
    doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+