Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Không phải là cổ tích- Phần 03+ 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hôm nay là thứ hai. Tôi đang nghỉ hè nên không phải đi học, tôi cũng cho rằng việc học Đại học chắc cũng không bận rộn cho lắm ( quên khoe với mọi người là tôi đã đậu vào trường Kinh tế ^^). Nhưng buồn lòng là tôi phải đi làm. Và đau đớn hơn là tôi phải làm công việc của một người osin. Vũ trụ lộn ngược rồi thì phải? Tôi là con gái của một chủ công ty mà phải đi làm osin cho nhà người ta. Nghe ra thì phi lý quá! Nhưng đành phải chấp nhận. Ai bảo công ty của ba tôi là công ty chuyên cung cấp người giúp việc gia đình, và nhân viên giúp việc đáng ra hôm nay phải đi làm thì lại ốm nằm nhà. Ba bảo khách hàng này giàu có lắm, việc cũng không nhiều nên tôi không cần lo sẽ phải làm mệt. Hix, ba bảo chỉ làm giúp ba một buổi này thôi, khách hàng này thuộc dạng khách vip nên không thể chậm trễ hợp đồng đã kí. Ôi thôi! Có ai như ba tôi không??? Cam đoan là không. Hix…Bất hạnh cho tôi quá!
12/3 đường Xuân Diệu…Đây rồi!
Theo địa chỉ trên tờ giấy mà ba đưa, cuối cùng tôi cũng tìm được ra căn nhà mà mình chuẩn bị làm…người ở thế chân. Phải nói sao nhỉ??? Nó kinh khủng hơn những gì tôi đã tưởng tượng. Dù biết khách hàng này thuộc diện giàu nức đố đổ vách nhưng tôi không ngờ lại giàu đến mức này. Có thể nói là giàu không đỡ được +_+.
Một chiếc cổng sắt cao thiệt là cao được chạm trổ tinh xảo. Hai cái khóa hình đầu lân nằm ngay chính giữa nhìn phát sợ lên được. Một màn hình chào khách nằm ở phía bên trái được thiết kế hiện đại. Tôi tự cho mình kinh ngạc 20 giây rồi lấy lại bình tĩnh nhìn vào màn hình, tay không quên bấm chuông.
– Ai thế? – một giọng nữ cất lên, còn gương mặt thì tôi nhìn không rõ lắm, cứ nhòe nhòe sao ấy.
– Tôi từ công ty chuyên cung cấp người giúp việc Nhân Tín ạ!
– À! Cô vào đi!
Và thế là cánh cửa mở toang, tôi giật mình rồi hì hục dắt con ngựa sắt vào bên trong. Ngay sau khi tôi bước chân vào sân thì cánh cổng đóng sập lại. Hix…Không phải là nói oan nhưng tôi cứ cảm giác đây giống như một nhà tù vậy! Mặc dù nó trông đẹp kinh khủng…
Sau khi dựng xe ngay ngắn, tôi lấy tay cào cào lại đầu tóc cho gọn gẽ rồi hít thở thật sâu bước chậm rãi vào nhà. Phòng khách nằm ngay trước mặt và cửa không khóa. Sao chẳng ai ra tiếp tôi nhỉ??? Vắng hoe không chút bóng người. Tôi bắt đầu cảm thấy bực bội. Khi đã bước hẳn vào trong nhà, tôi vẫn không thấy ai cả. Hồi nãy lúc bấm chuông rõ ràng có người mà. Hix…Hay đây là ngôi nhà ma??? Ôi không! Tôi tự cốc đầu vì cái sự hoang tưởng quá đáng của mình…
– Có ai ở nhà không ạ??? – tôi vừa bước vừa cất giọng hỏi, nhưng da gà thì nổi cả lên.
Đáp lại tôi chỉ là sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Bỗng…
Một luồng hơi lạnh ngắt phả vào gáy tôi…
– Em đây rồi!!!
Một giọng nói cất lên và ngay sau đó tôi bị ôm chặt từ phía đằng sau. Theo phản xạ, tôi nhanh chóng túm đầu của tên vừa tấn công mình rồi dùng hết sức bình sinh lôi ngước hắn ra phía trước và dúi thẳng xuống nền. Sự thật thì tôi không hề biết võ, chiêu này là do nhóc em học Karate bày cho tôi phòng trường hợp bị tấn công bất ngờ. Và sự thật thì đó là chiêu võ duy nhất mà tôi biết +_+.
– Á! Anh hai!!!
Một thằng nhóc từ cầu thang nhảy bổ xuống khi thấy kẻ vừa tấn công tôi đầu thì nằm dưới đất, hai chân thì vắt vẻo trên ghế sô fa. Xem chứng hắn ta đau lắm. Đáng đời! Ai bảo cái tội tấn công lén đằng sau lưng người ta!!!
– Anh! Anh có làm sao không???
– Đau quá!
– Anh kia! Sao dám đánh anh tôi hả??? – thằng nhóc ngước mắt lên nhìn tôi vẻ tức giận.
– Ai bảo anh cậu tấn công tôi! – tôi cũng không sợ mà đốp lại.
– Nhầm lẫn! Tất cả chỉ là nhầm lẫn thôi! Anh chết với em mất thôi Pi ơi! – người tấn công tôi nhăn nhó lấy tay kéo mạnh dải khăn vẫn còn quấn quanh mắt ra rồi lồm cồm đứng dậy.
Tôi ngơ ngác một vài giây và bắt đầu hiểu ra mọi chuyện. Hình như hai anh em nhà này đang chơi trò bịt mắt bắt dê. Ông anh tưởng tôi là em mình nên mới nhảy xổ tới ôm chầm như vậy. Hix…Có lẽ là tôi đã hơi nặng tay. Nhưng trong tình huống đó thì ai cũng sẽ làm như vậy mà thôi. Không biết thì không có tội mà…
Xương sống tôi đột ngột kêu răng rắc. Lại cái quái gì thế này??? Khuôn mặt đó….đầu tóc vàng ám ảnh!!!!! Không!!!!
Lần này tôi không cho phép bản thân được dây dưa thêm một phút nào nữa. Mấy lần trước vì quá bất ngờ nên tôi không thể trả được món nợ với tên tóc vàng này. Bây giờ thì thời cơ đã điểm. Nhanh như cắt, tôi xấn lại chụp cổ áo hắn ta lôi đứng dậy. Mặc dù hắn quá cao so với tầm người của tôi nhưng không thể vì thế mà nhụt chí anh hùng. Tôi trợn tròn mắt, miệng đay nghiến, hai má đỏ phừng phừng:

– Này kẻ biến thái! Tôi tuyên bố cho anh biết! Hôm nay thì 100% anh phải nát mình dưới tay tôi!

Ya……………

Sau gần một tháng trời ngậm đắng nuốt cay ôm mối thù trong tim, cuối cùng ngày hôm nay tôi – Ngô Nữ Thục Nguyên ( tên nghe nữ tính kinh dị! +_+) đã trả được nỗi ấm ức bây lâu chịu đựng. Bằng chứng là bổn cô nương không nề hà đánh thẳng vào khuôn mặt như con gái ấy một cú đấm trời long đất lở khiến hắn ta ngã dụi sau ghế sô fa. Cảm giác tống khứ được nỗi bực mình mới thanh thản làm sao…

– Anh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – thằng nhóc sau một hồi ngơ ngác như con…tê giác la ầm lên rồi chạy tới phía ông anh trai tội nghiệp của mình.
– Hơ hơ…- hắn ta không thể thốt nên lời, chỉ biết ôm mặt nhăn nhó như khỉ già. Tôi thì hạnh phúc…vô biên.
– Trời ơi! Mặt anh sưng vù cả lên rồi! – thằng nhỏ hốt hoảng cầm mặt anh mình lên xem xét.

Ping poong…

– Hức…Ba mẹ về rồi! Nhanh! Lấy tóc giả đội lên rồi ra mở cửa! Nhanh!!! – đang nhăn nhó với khuôn mặt biến dạng, không hiểu sao khi nghe tiếng chuông cửa reo lên thì tên tóc vàng đột ngột ngồi bật dậy, hối thúc nhóc em làm những việc mà tôi không tài nào hiểu nỗi.

Thằng nhỏ chạy như bay vào phòng trong rồi bước ra với một mái tóc dài dằng dặc đúng chất con gái, cộng thêm một cái váy ngắn khiến tôi tròn mắt kinh hãi. Hồi nãy tên này mặc quần tụt mà, sao mà thay nhanh đến thế được??? Nhưng bằng khả năng suy luận nhạy bén ( hơi tự cao một xí +_+), tôi hiểu ngay. Cam đoan nhóc này đã mặc sẵn cái váy ngắn ấy rồi mặc thêm ngoài cái quần tụt. Chỉ có nước đó mới thay đổi với tốc độ siêu nhân như vậy được. Nhưng là con trai thì mắc mớ gì phải đội tóc giả với mặc váy để thành con gái nhỉ???

Ping poong…

Tiếng chuông cửa càng lúc càng dồn dập. Ông anh tóc vàng dù đang rất đau (tôi nghĩ vậy) nhưng cũng cố gắng lê lết đứng thẳng lên, chỉnh sửa lại áo quần rồi quay sang phía nhóc em dò hỏi:

– Xong chưa???
– Yeah!

2 phút sau.

– Cái gì thế này??? Sao nhà cửa lại lộn xộn như bãi chiến trường vậy hả??? – đó là giọng của một người phụ nữ.

Tôi giật mình ngước mắt nhìn lên. Cái gì đây ta??? Tôi có nhìn nhầm không nhỉ??? Bà ta…bà ta…không phải là nữ diễn viên Lan Nguyệt nổi tiếng cách đây mấy chục năm rồi sao??? Hơ! Còn người đi bên cạnh…nhìn cũng rất rất quen. Cái quái gì thế này??? Tôi đi lộn nhà rồi ư??? Không thể!!!

– Hihi! Không có gì đâu pa ma, anh em con bày trò chơi cho vui ấy mà! – thằng nhóc, không, cô nhóc, cũng không biết gọi nó bằng cái gì nữa, cười bẽn lẽn trình bày. Ôi thôi! Nhìn nó bây giờ nữ tính kinh khủng… ack…
– Chơi kiểu gì mà bày bữa nhà cửa lung tung thế này chứ??? Còn thằng hai, sao con để em phá phách vậy hả??? Lớn rồi mà cứ như con nít! Thật không thể chịu đựng được! – người phụ nữ càu nhàu.
– Cậu này là ai??? – người thanh niên đi vào cùng với ba mẹ của tên tóc vàng đột ngột nhìn tôi hỏi. Nãy giờ tôi cứ nghĩ mình bị bốc hơi khỏi nơi này rồi vì chẳng thấy ai để ý tới cả.
– Ơ! Em cũng không biết! Người này còn …… – nhóc nam không ra nam nữ không ra nữ ấy định tố cáo cái hành động bạo hành của tôi với anh trai của nó nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị tên tóc vàng cầm tay ngăn lại. Việc gì phải thế! Tôi làm thì tôi nhận! Hắn là người có lỗi trước mà. Tôi không cần cái sự anh hùng rơm đó! Bực cả mình…
– Thế không biết là ai mà cũng cho vào nhà hả??? – người thanh niên ngơ ngác.
– Có ai cho vào đâu! Hồi nãy hai anh em đang chơi vui vẻ thì có tiếng chuông cửa. Em chạy ra thì thấy cậu ta bảo đến từ công ty cung cấp người giúp việc Nhân Tín, nên mới mở cửa đấy chứ! – thằng(con)nhóc đó nhún vai.
– Hả??? Không biết người ta là ai mà dám tự tiện cho vào??? Trời đất! – cả 3 người (bao gồm hai vợ chồng và người thanh niên) kinh ngạc thốt lên.
– Không không! Mọi người cứ bình tĩnh! Cháu là người của công ty Nhân Tín thật mà! Không phải lừa đảo đâu! – nhận thấy tình hình đang trở nên bất lợi cho mình, tôi nhanh chóng xông vào giải thích.
– Nhưng khi tôi làm việc với công ty Nhân Tín, họ nói sẽ đưa tới đây một nữ nhân viên chứ không phải là nam! Dám thay đổi hợp đồng mà không báo trước, mấy người được lắm! – người thanh niên có vẻ tức giận.
– Ơ ơ! Mọi người đừng hiểu nhầm! Cháu là nữ! Không phải nam! – tôi cào đầu thú nhận.
– Cái gì nữa??? – lần này thì toàn thể những ai có mặt tại đây đều đồng thanh ồ lên. Hay nhỉ??? Có gì mà phải bất ngờ vậy đâu chứ??? Con gái không có quyền cắt tóc ngắn và mặc áo quần của con trai hả??? Pháp luật có cấm đâu! Vô lý!
– Con gái ư??? – thằng(con) nhóc mặt mày hình sự tiến từng bước chậm rãi về phía tôi, bất giác tôi thấy hơi sợ sợ nên đi lùi lại.
– Làm … làm cái gì thế??? – tôi ú ớ.

Nhóc bất định giới tính vẫn không nói không rằng, tiến mỗi lúc một gần về phía tôi. Và ngay khi nó đứng trước mặt tôi thì nhanh như chớp lấy hai bàn tay đánh mạnh vào…ngực tôi khiến tôi giật bắn mình. Nó…nó…nó dám làm cái trò đó ư??? Dám…dám…bắt nạt tôi thế ư??? Chết vì tức mất!

Đang tính cầm tay đứa nhóc mất dịch này và bum cho nó một trận tơi tả như đã làm với anh trai nó thì tôi khựng lại khi nhóc con này cười ầm lên:

– Haha! Đây là con gái đó! Chị ta cũng giống em! Thích làm con trai! Haha!!!

Gì thế này nữa??? Tôi đi lạc vào cái chỗ quái quỷ nào đây??? Toàn một lũ biến thái! A a a!!!

(KAWI – HẾT PHẦN 3)

Bây giờ…

Tôi đang ngồi trên ghế sô fa và…cúi gầm mặt xuống. Ông anh tóc vàng cùng nhóc em thì đang…quỳ úp mặt vào bức tường sau lưng tôi ngồi. Hai ông bà mặt mày giận dữ, ngồi trên chiếc ghế sô fa đối diện. Còn người thanh niên thì đứng ngay bên cạnh đó, mặt lạnh hơn tiền…xu.

– Cô là người do công ty Nhân Tín cử tới đây làm giúp việc?
– Dạ.

Hai vợ chồng đó lại bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới. Hình như họ vẫn chưa tin tôi là con gái. Và càng không tin tôi là người giúp việc. Hix. Cũng phải thôi, từ trước đến nay tôi là trứng cưng của cả nhà, có đời nào chịu khẻ móng tay làm việc đâu nên tướng tá cứ như tiểu thư công tử. Nếu không vì năm nay đã gần bước sang tuổi 19, ba bắt tôi ra đời tiếp xúc với cuộc sống cho bớt thói ỷ lại thì Thục Nguyên này cũng không phải vất vả đi làm thêm như vậy. Hix! Càng nghĩ càng giận ba kinh khủng. Đúng là một mùa hè tồi tệ!!!

– Nhưng theo như trong hợp đồng thì người sẽ đến đây giúp việc tên là Trần Thị Bé Tươi, 35 tuổi, cao 1m45. Nhìn cô… – người thanh niên nói một lèo rồi tự nhiên hạ giọng nhìn tôi “đắm đuối”.
– Hơ hơ! Đáng lý ra hôm nay chị Tươi sẽ đến đây làm. Nhưng xui một nỗi là tự nhiên hôm qua chị ấy lăn đùng ra bệnh nên…nên công ty phải cử cháu tới đây để không làm trễ hẹn hợp đồng! – tôi trả lời với thái độ chân thành nhất có thể.
– Thế cô mấy tuổi rồi? – người phụ nữ nhìn tôi hỏi.
– Ơ..dạ…18 ạ!
– Để xem… – bà ta lại tiếp tục nhìn tôi, ánh mắt đầy suy nghĩ – Nguyên, Nghi, hai đứa đứng dậy tới đây!

“Nguyên” ư??? Ôi không! Đừng thế chứ! Đừng nói hắn ta – tên tóc vàng biến thái ấy cùng tên với tôi chứ! Oan gia cách mấy cũng không thể ngõ hẹp đến mức đó được!

– Lần này mẹ phạt quỳ nửa tiếng thôi. Nếu không vì có người lạ ở đây thì đã cho hai anh em quỳ suốt buổi luôn rồi! Lần sau cấm phá phách kiểu này nữa nghe không?
– Hihi! Okey mama! Yêu mama nhất!!! – con nhóc (bây giờ thì tôi hoàn toàn xác định được giới tính của nó) chạy lại ôm chầm người phụ nữ rồi hôn một cái thật kêu vào má. Hình như đối với họ, việc bị quỳ như thế này là hoàn toàn bình thường thì phải.
– Thế thì con lên phòng đây! – tên tóc vàng mặt không cảm xúc buông một câu đầy mệt mỏi rồi quay lưng lại. Ôi, nhìn hắn lúc này trông khác hẳn. Hix, mỗi lần đụng mặt tên này là mỗi lần tôi nhìn thấy một khuôn mặt khác nhau của hắn. Kì lạ thật! Bây giờ hắn chẳng khác nào một tên bất cần đời, mặt lạnh tanh, thái độ dửng dưng vô cảm.
– Đừng lại đó! Ai cho con lên mà tự ý thế! Tới đây ngồi xuống đi! – người phụ nữ nghiêm nghị ra lệnh. Trong gia đình này hình như bà ta có quyền nhất.

Không khí đột ngột chùng xuống. Mọi thứ im phăng phắc đến lạnh người. Tại sao không ai nói gì hết thế??? Hix…Tôi sợ cái gia đình kì lạ này lắm rồi á! Tội nghiệp chị Tươi sau này phải làm việc ở đây.

– Hôm nay cô sẽ ở đây thử việc! Nếu trong ba ngày mà cô làm hài lòng được hai anh em nó thì cô sẽ chính thức làm người giúp việc trong nhà này! Còn không thì tôi cho cô nghỉ việc nhưng vẫn trả lương 3 ngày!
– Ơ…ơ không! Cháu chỉ tới đây làm thay chị Tươi một ngày thôi ạ! Mai chị ấy lành bệnh rồi! – tôi hốt hoảng. Gì chứ ba ngày thì chắc tôi chết giả với hai con người biến dị này mất!
– Không! Tôi thích cô làm việc! – bà ta trả lời dứt khoát.
– Không không! Cháu … – tôi kinh hãi từ chối.
– Cô kia! Không nói nhiều! Mọi chuyện như vậy là xong. Từ hôm nay cô sẽ làm việc ở đây. – gã thanh niên mặt lạnh như cục nước đá nhìn thẳng tôi ra lệnh. Ơ hay nhỉ? Tôi là gì của hắn mà dám ra lệnh???
– Oh yeah! Có trò vui rồi! Yeah! – con nhỏ tự dưng nhảy cẫng lên như bị trúng tà. “Trò vui ” ư ??? Là sao???
– Nghi! – hai đấng phụ mẫu rít lên.
– À vâng! Con xin lỗi! – nhỏ ta luống cuống ngồi xuống, miệng lí nhí. Hix, công nhận nó cũng rất kute, nhưng cái ánh mắt nó đang dành cho tôi sao cứ thấy …ác ác.
– Phước Nguyên! Sao mặt em lại bị bầm thế kia??? Chiều nay có buổi chụp hình mà!– gã thanh niên sau một hồi nhìn nhìn ngó ngó chợt nói lớn rồi chạy lại cầm khuôn mặt tên tóc vàng xem xét như bác sĩ chẩn bệnh.
– Anh bị… – con nhỏ quậy phá đang lớn giọng để méc tội trạng của tôi thì một lần nữa hắn ta lại cản trở . Sao vậy chứ? Tôi không cần hắn ta phải làm như thế!
– Là do…- tôi thu hết can đảm thú nhận sự thật, nhưng chưa kịp nói thì hắn nhảy ngay vào họng.
– Do lúc nãy chơi với nhỏ Nghi bị va vào thành cầu thang.
– Hơ!!! Buổi chụp hình chiều nay thì sao??? – ông anh mặt tiền xu ( tự nhiên thấy biệt danh này hợp với anh ta nên tôi gọi luôn cho tiện) nhăn nhó.
– Nói họ hoãn. Thôi em mệt, em lên phòng! Thưa ba mẹ con lên phòng! – tên tóc vàng nói giọng đầy tâm trạng rồi đứng dậy bước đi.

Hix! Hắn làm tôi cảm thấy có lỗi trong khi mọi chuyện là do hắn gây ra! Bực quá đi mất thôi!!!

Hiện tại thì tôi đang ở trong bếp và đứng nhìn cái chảo dầu nổ lách tách. Hai ông bà đã đi ra ngoài, chỉ còn gã thanh niên và hai anh em biến thái trong nhà. Vì sao??? Vì sao tôi phải đứng đây, mang tạp dề và làm bữa trưa cho họ chứ??? Cả ba tôi mà hiếm lắm mới được tôi nấu một bữa vậy mà bây giờ tôi phải nấu cho người ta ăn dưới cái mác ô sin ư??? Lý nào lại thế???

– Này! Hành cháy đen rồi kìa!

Một giọng nói cất lên. Tôi giật mình chấm dứt công việc càu nhàu và hốt hoảng tắt ga. Hix…hành khử đã cháy đen thui…Đen như ngày hôm nay của tôi vậy. Toàn chuyện xui xẻo!

– Cô nên nhớ được làm việc ở đây là một vinh hạnh rất lớn! Không phải ai muốn là được đâu! Lo làm cho tốt đi! – gã thanh niên đứng bên chống một tay lên tường làu bàu.
– Anh biến đi! – tôi bức xúc với cái chảo cháy đen, hắn ta còn thêm dầu vào lửa khiến người tôi cứ gọi là bốc hỏa.
– Hơi bất lịch sự đấy! – gã ta cười cười vẻ thô bỉ ( trong lúc đó thì tôi chỉ còn biết dùng tính từ này để diễn tả mà thôi, hơi phũ phàng…)

Tôi không thèm đáp lại, cầm chảo đổ hết tất cả dầu cùng đống hành cháy đen vừa khử vào sọt rác dưới chân. Đằng nào cũng mang tiếng giúp việc, phải làm cho đàng hoàng. Chịu khó một ngày thôi. Mai tôi sẽ được giải thoát khỏi chốn kinh dị này! Kiên nhẫn đi nào Thục Nguyên!!!

Hắn ta vẫn ở lỳ bên cạnh tôi không chịu lê xác đi. Chắc là sợ tôi cho thứ gì độc địa vào trong thức ăn ám sát họ. Xin lỗi nhé! Nếu có thì tôi cũng bỏ vào rồi! Mấy người toàn thuộc dạng kì quặc, toàn muốn bắt nạt tôi. Grừ…….

Đang tính đặt lại chảo lên bếp ga, đột nhiên bọc quần tôi rung rung. Thả chai dầu lên kệ, tôi lấy tay vào túi móc cái Samsung Wave của mình ra rồi đặt vào tai:

– A lô! Gì thế Mít?
– A lô! Mày ơi…

Chuẩn bị nghe hết câu nói từ đầu dây bên kia của con bạn, tôi đột nhiên nhảy dựng lên như con tinh tinh khi bị kẻ nào đó đứng đằng sau chọt lét vào hông. Tay chân tôi múa may loạn xạ. Cái chảo trên tay vô tình đập trúng vào mặt kẻ đứng bên cạnh. Mọi chuyện quá bất ngờ khiến tôi không kiểm soát được hành động của mình.

– A!!! Anh Tú!!! Á!!!
…………………………………

Sau một hồi bĩnh tĩnh. Tôi mới đủ khả năng nhận thức được cái gì đang diễn ra. Kẻ bị dính chưởng là gã thanh niên (cái này là do hắn chứ không do ai hết, ai bảo không chịu lê xác đi, cứ đứng lỳ ra làm gì!). Kẻ tiến hành trò dã man là nhóc em tên Nghi của tên tóc vàng. Thật quá sức chịu đựng của tôi rồi!!! Trên đời nay một trong những thứ khiến tôi ghét nhất là mấy đứa con nít tinh nghịch quá mức cho phép!

– Anh! Đau lắm không??? Á! Má anh in vân của *** chảo rồi kìa! – con nhỏ xuýt xoa nhìn mặt gã thanh niên.
– Đau…đau…quá…- hắn ta nhìn còn thảm hơn tên tóc vàng hồi nãy. Hix, cũng phải thôi, tôi nhớ là cái chảo được phang vào mặt hắn với lực rất mạnh. Tại lúc đó tôi bị giật bắn mình mà, làm sao kiểm soát được hành động chứ?
– Chị lo mà giải quyết đi! Chị gây ra đó! – con nhỏ nhìn tôi chỉ trích rồi nghoe nguẩy bỏ lên lầu, miệng vẫn còn cười khúc khích. Đúng là quái đản thật!

Tôi thở dài thườn thượt rồi tiến lại phía hắn ta, dù mọi chuyện là ngoài ý muốn nhưng hắn bị thế này cũng không thể nào bảo rằng tôi không có lỗi…

– Anh…đau không???
– Hỏi thừa. Ui da…
– Tủ y tế ở đâu?
……………………

Sau một hồi bôi bôi thoa thoa, với tay nghề chăm sóc vết thương nghiệp dư của mình, cuối cùng tôi cũng thanh toán xong cái bản mặt hầu như bị biến dạng bởi cái *** chảo trên tay mình của ông anh tên Tú. Hắn ta chắc đau ghê lắm. Chậc! Tất cả là tại con nhỏ quái quỷ ấy! Mới chưa được một ngày mà tôi đã sống dở chết dở với nó, ba ngày thì chắc tôi nhập viện vì mấy trò kinh khủng do nó nghĩ ra mất thôi.

– Con gái gì mà mạnh như…
– Ý anh bảo là như trâu chứ gì? Không cần ngại, tôi cũng nghe quen rồi.

Tôi thả hắn lại với chồng thuốc y tế, rồi đứng dậy bước vào bếp dọn dẹp lại mớ đồ đạc bị ném vương *** do trận chọc lét vừa rồi gây ra. Hix, chai dầu ăn đang chảy lan dưới nền nhà. Trời ạ! Tôi đã ghét cái thứ nhơn nhớt này lắm rồi, bây giờ mà dọn thì…Ôi thôi…

Vừa tìm được cây dẻ lau ở sau nhà vệ sinh, đang tính vào bếp chùi dọn thì tôi kinh hoàng khi nhìn thấy hai anh em nhà biến thái lại tiếp tục rượt đuổi nhau. Và…họ đang tiến vào bếp. Không! Không!!!

– Dừng lạiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii !!!

Tôi hét dựng lên nhưng tất cả dường như đã quá muộn…

(KAWI – HẾT PHẦN 4)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+