Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Không phải là cổ tích- Phần 35+ 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
PHẦN 35:

Tôi thực sự thấy sợ trước ánh mắt tức giận của mẹ Phước Nguyên. Hai chân tôi run lên và mắt thì nhìn sững không chớp. Phước Nguyên dường như nhận ra sự sợ hãi của tôi nên nhanh chóng tiến lại nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng nói:

– Em đừng sợ. Mẹ anh hiền lắm.

Miệng nói là vậy nhưng cái nắm tay của anh ta còn run hơn cả tôi. Mẹ Phước Nguyên sau vài giây kinh ngạc tức giận cất tiếng nói:

– Chưa bao giờ con khiến mẹ phải lo lắng nhưng sao bây giờ con lại hành động ngu xuẩn như thế này hả Nguyên??? Giới truyền thông xem con là món ăn khoái khẩu nhất nên con muốn làm cho họ ngon miệng hả???

Cùng lúc đó là một tờ báo được quăng thẳng về phía Phước Nguyên làm tôi giật bắn mình.

Và bây giờ thì tôi đã hiểu lý do cho sự giận dữ tột độ của bà ấy, đồng thời cũng là lý do cho sự xuất hiện bất thình lình trong phòng Phước Nguyên trong thời điểm này ( vì tên tóc vàng nói với tôi là ba mẹ anh ta đi công tác cả rồi @@). Đó chính là trang nhất của tờ báo Ngôi sao đăng nguyên si hình ảnh Phước Nguyên dùng thân mình che chắn cho tôi trước hàng trăm máy quay của người hâm mộ trong tối hôm qua. Cái tít nghe còn giật gân hơn: “Hotboy Ryo và nghi án đồng tính”. Đọc xong cái tít tôi tức đến muốn xì khói lỗ tai. Tối qua rõ ràng tôi mặc váy, đeo bông tai, mang giày cao gót thế mà cái tên nhà báo dở hơi này lại dám nói tôi là con trai ư??? Tức quá đi mất thôi!!!!!!!!!

– Con đã dự tính được điều này nhưng không ngờ lại được lên cả trang nhất luôn! – câu nói nửa đùa nửa thật của Phước Nguyên khiến tôi hoảng hồn, lúc này rồi mà anh ta vẫn còn thản nhiên như thế cơ à???
– Con…con…Thật là không chịu đựng được con nữa rồi! – mẹ tên tóc vàng xem chừng cũng chuẩn bị bó tay với con trai của mình.
– Đã là nghệ sĩ, lại sống trong thời đại này thì phải chấp nhận sống chung với scandal mẹ à. Chuyện chỉ có thế này mà mẹ cũng phải bỏ dở công tác trở về đây hay sao?
– Đúng là người nổi tiếng luôn kèm theo scandal nhưng tại sao con lại vướng vào những loại scandal tầm thường theo kiểu thị trường như thế này chứ??? Hình tượng mẹ xây dựng cho con không phải đi theo hướng này con hiểu không???
– Con cũng không muốn thế này. Nhưng đây là vạn bất đắc dĩ. Lần sau con sẽ chú ý hơn. Mẹ đừng quá bận tâm.
– Được. Ta sẽ không nói chuyện đó nữa. Bây giờ ta muốn lời giải thích của con cho sự xuất hiện của con bé giúp việc này. Nói đi! Tại sao nó lại có mặt ở đây???
– Người yêu mới của con. Chuyện này cũng đâu có gì lạ. Con đưa người yêu về phòng là chuyện bình thường thôi.
– Nhưng tại sao lại phải là một con bé giúp việc?
– Đổi gu mẹ ạ.
– Ta không cần biết. Chấm dứt ngay đi.
– Vâng. Khi nào chán thì tất con bỏ. Mẹ đừng bận tâm ảnh hưởng đến sức khỏe.
…………………………………………..

Lúc này thì tôi đang đi ra phía cổng của nhà tên tóc vàng. Hai mẹ con họ vẫn còn nói chuyện gì đó với nhau. Tôi cũng đủ mệt tai rồi nên không muốn ở lại đó thêm phút giây nào nữa. Chắc mọi người sẽ thắc mắc vì sao nghe những lời nói đầy đểu cáng và ngạo mạn của Phước Nguyên hồi nãy mà tôi vẫn không chút phản ứng lại. Đơn giản là vì trước khi nói ra những lời đó, tên tóc vàng đã thông báo trước qua suy nghĩ cho tôi như thế này:

“ Có lẽ anh sẽ phải nói những lời rất khó nghe. Nhưng em phải bình tĩnh và đừng phản ứng lại. Em chỉ cần biết đó đều là những lời nói dối. Ok?”

Do vậy mà mặc cho hai mẹ con họ đối đáp với nhau thì tôi vẫn chẳng thèm phản ứng gì. ( Tuy nhiên nghe cái cách anh ta nói thực lòng tôi cũng thấy tức tức >”<)

Vừa bước ra khỏi cổng thì tôi chợt thấy anh Tú lái xe tiến tới. Bắt gặp tôi, ổng dừng lại, ló mặt ra hỏi han:

– Sao em lại có mặt ở đây vào giờ này???
– À ờ! Tại có chút việc thôi ạ.
– Thế à??? Kỳ lạ nhỉ???
– Kỳ lạ gì ạ???
– Vì trước kia, bạn gái của Phước Nguyên cũng hay về nhà vào giờ này. – anh ta nói và kèm theo một cái nháy mắt đầy ẩn ý khiến tôi nổi điên lên được. Sao đầu óc ông này toàn nghĩ chuyện bậy bạ vậy nhỉ??? Hừ!!!
– Đầu óc anh có vẻ không sáng sủa như mặt của anh nhỉ? Thôi em về đây! Chào anh!

Tôi bực dọc chào anh ta rồi bỏ đi. Mới sáng sớm đã gặp chuyện đâu đâu. Thật xui xẻo mà. Tên tóc vàng chờ đó! Tôi sẽ xử anh thật đẹp cho những hành động vừa rồi. Hừ…

Bốp!!!

Đầu óc tôi chính thức choáng váng. Sao ở đâu tụ tập đầy đủ trên đầu tôi. Nhăn nhó mở mắt ra, tôi nhìn thấy cây cột điện đang nằm lù lù trước mặt mình, và tất nhiên nó là công cụ tạo ra lũ sao hôm sao mai cho tôi. Chưa kịp hoàng hồn thì tôi đã nghe thấy tiếng cười khúc khích sau lưng mình. Ngoảnh đầu lại, tôi chơi với khi lại thấy bóng ma mỹ nhân bay lơ lửng trước mặt.

– Món quà đầu ngày đấy! Hãy vui vẻ đón nhận đi!

Và như bao lần, cô ta lại biến mất sau khi nhếch mép nở một nụ cười đầy khiêu khích. Lần này thì tôi nổi giận thật sự.

– Này! Cô vừa phải thôi nhé! Mặt mày thì đẹp đẽ mà sao lòng dạ độc ác thế hả??? Tôi thù oán gì với cô chứ! Lần sau mà còn bày trò hại tôi thì đừng trách tôi đó! Akkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk

Nhưng xem chừng việc hét toáng lên như thế chẳng đem lại công dụng gì ngoại việc chọc cho lũ chó của mấy nhà xung quanh sủa ầm ĩ. Tôi giật thót và im lặng. Tốt nhất là thế để tránh bị mắng. Vừa lấy tay xoa xoa đầu, tôi quay lưng lại chuẩn bị bước tiếp, không quên bước qua một bên để khỏi phải va vào cây cột điện chết tiệt thêm một lần nữa. Nhưng mà hồi nãy tôi đi giữa đường chứ có đi bên lề đâu mà va vào cột điện nhỉ???

Và có lẽ suy nghĩ của tôi rất đúng khi mà bây giờ trước mặt tôi không hề có bóng dáng một chiếc cột điện nào cả. Vậy là sao chứ??? Hay chăng là ảo giác??? Nhưng nếu là ảo giác thì tại sao lại tạo ra cảm giác đau được??? Tôi cứ thế ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm xem có cây cột điện nào không. Dù làm vậy có vẻ điên điên nhưng sự thật là tôi đang không biết cái quái gì đã xảy ra nữa. Huhu…
…………………………………..

Lúc tôi về tới nhà thì nắng đã tỏa chói chang. Bây giờ tôi mới nhớ là hồi nãy lúc ra khỏi nhà cùng tên tóc vàng thì mình vẫn chưa làm vệ sinh cá nhân. Chậc! Cái tên Phước Nguyên dở hơi này. Xấu hổ thật. Chẳng trách mà mẹ anh ta lúc nhìn tôi lại phải trợn tròn mắt kinh hãi đến thế. Lúc mới ngủ dậy tôi chẳng khác nào quái vật mà. Haizzz

Nhà cửa vắng tanh. Hình như mọi người đã đi làm hết cả rồi. Ơ! Có xe của nhỏ Mít trước sân nè. Tôi nghĩ ngợi vài giây rồi chợt nhớ ra sáng nay nhỏ ta tới đây để chở chú Bảy đi lấy xe. Tối hôm qua vì hoàn cảnh cấp bách nên chúng tôi đành bỏ của chạy lấy người ( thật ra là nhờ nhỏ Mít gửi dùm xe bác Năm ở phòng bảo vệ vì tình hình lúc đó không lấy kịp xe). Tôi hí hửng bước vào nhà. Nhưng mới đi ngang đến giữa phòng khách thì tôi khựng lại khi nghe tiếng hét dữ dội của nhỏ Mít, kèm theo đó là vô số âm thanh của sự đổ vỡ. Hốt hoảng, tôi phóng ù lên lầu. Càng tiến lại gần phòng của chú Bảy thì những tiếng hét và âm thanh đáng sợ càng lớn hơn. Khi tôi tiến tới trước cửa phòng thì mọi sự thật quá sức tưởng tượng…

– Chú! Chú làm cái trò gì thế??? Thả nhỏ Mít ra! Thả nó ra!!!

Tôi vừa hét lớn vừa dùng hết sức lôi nhỏ Mít ra khỏi cái bóp cổ chặt cứng của chú Bảy. Con nhỏ hình như đang lịm dần đi. Tôi sợ hãi cùng mình nhìn lên chú Bảy:

– Chú điên rồi sao??? Dừng lại đi chú! Dừng lại đi!!!

Tôi cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt đang như hai hòn lửa của chú Bảy và hét thật to những mong chú ấy lấy lại được tinh thần. Sau vài giây thì hai bàn tay chú Bảy từ từ buông ra. Nhỏ Mít ho sặc sụa. Tôi cũng bắt đầu thở phào. Mọi chuyện thật quá đáng sợ…

Nhỏ Mít hai tay ôm lấy cổ và từ từ ngồi dậy. Con nhỏ có vẻ đang rất hoảng loạn. Điều đó là tất nhiên vì con nhỏ sẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng hoàng tử của đời mình lại thành ra thế này.

– Mày ổn chứ??? – tôi nhìn nó hỏi han.
– Tao…tao về đây!

Nhỏ Mít mặt tái nhợt, nói một câu đầy run rẩy rồi chạy nhanh đi. Tôi tính gọi lại nhưng lại thôi. Nó đang cực kì hoảng sợ nên có nói gì cũng không ăn thua gì. Tôi thở dài nhìn về phía chú Bảy. Ổng vẫn đang ngồi thừ ra, hai mắt vô cảm. Thật ra đây không phải là lần đầu tôi bắt gặp chú ấy trong tình trạng này. Cứ khoảng hai ba tháng thì chú Bảy lại lên cơn như vậy. Ban đầu mọi người còn tưởng chú ấy bị thần kinh và cũng đưa đi khám. Tuy nhiên bác sĩ khẳng định chú Bảy không hề có dấu hiệu của người bất ổn về thần kinh, mọi bài test chú ấy đều vượt qua theo đúng tiêu chuẩn của người bình thường. Dần dà cả nhà ai cũng quen với tình trạng lâu lâu lên cơn quậy phá của chú ấy. Nhưng mọi lần ổng chỉ đập phá đồ đạc và la hét một mình, dáng vẻ quằn quại cứ như đang phải chống chọi với một cơn đau rất đáng sợ nào đó chứ không nặng nề và nguy hiểm theo kiểu dồn người ta đến chỗ chết như lúc vừa rồi.

– Chú ơi!

Tôi run run gọi tên chú ấy. Lòng vẫn thấp thỏm một nỗi sợ hãi. Tôi sợ sẽ bị giống nhỏ Mít…

Chú Bảy từ từ ngước lên nhìn tôi. Đôi mắt dần dần lấy lại sức sống.

– Em! Thực sự anh không chịu đựng được nữa rồi…

Chú ấy thốt ra câu nói đầy kì lạ đó rồi ôm chầm lấy tôi. Dù hơi bất ngờ nhưng tôi cũng vỗ vỗ nhẹ vào lưng chú Bảy theo kiểu an ủi. Bây giờ không nên làm chú ấy shock thêm nữa…

– Lại cái trò gì nữa đây??? Hai người rốt cuộc là chú cháu hay là người yêu của nhau vậy???

Tôi giật mình nhìn ra cửa sau khi nghe câu nói vừa rồi.

Là Phước Nguyên! Tôi quên mất rằng anh ta có nói lát nữa anh ta sẽ tới nhà dẫn tôi đi ăn. Ôi không…

Ánh mắt của Phước Nguyên đầy giận dữ. Tôi cứ đờ người ra. Không phải vì tôi không thấy sợ mà vì trong đầu tôi bỗng dưng ào ạt xuất hiện những hình ảnh đầy kì lạ.

Tôi thấy mình đang nắm tay một người nào đó trông rất giống tên tóc vàng, sau đó là sự xuất hiện của một người khác lại giống y như chú Bảy. Mọi thứ xoay vần…Chóng mặt…Quay cuồng…

(KAWI – HẾT PHẦN 35)

PHẦN 36:

Trong đầu tôi lúc này là một mớ hỗn độn. Mọi thứ rối tung cả lên. Những mảng ký ức không biết từ đâu xuất hiện dồn dập như muốn đè nén tâm trí tôi. Tôi có cảm giác mình đang nhớ lại một điều gì đó, nhưng lại không biết điều đó thực sự là gì. Nhìn vào đôi mắt đang chứa đầy sự giận dữ của Phước Nguyên, không hiểu sao tôi lại thấy dường như có cả một không gian mở ra phía trước mặt. Không gian kỳ lạ với tôi, Phước Nguyên và chú Bảy. Chúng tôi cứ đứng xung quanh nhau tạo nên một sự liên kết đầy ** le và phức tạp. Tôi không biết mình đứng ở vị trí nào trong mối quan hệ bí ẩn ấy. Chỉ biết rằng hai người con trai đang đứng với mình đều là những người rất rất quan trọng với cuộc đời tôi. Và mối quan hệ này có vẻ như còn cao hơn tình yêu thực sự. Càng cố tìm hiểu, càng cố khơi thông thì đầu tôi lại nhức như búa bổ. Cảm giác có vô vàn cản trở đầy sức mạnh đang cố đẩy tôi ra và không cho tôi khám phá.

– Sao em không nói gì cả? Sao em chỉ biết nhìn anh? Đừng có như thế chứ???

Tiếng hét của Phước Nguyên làm tôi giật mình, mọi thứ vụt biến mất, cứ như một tia sét mạnh nhưng ngắn ngủi, chỉ đủ làm ta tê liệt nhưng không đủ làm ta ý thức được điều gì cả. Nhìn sang thì chú Bảy vẫn như người mất hồn, bám víu vào tôi và chẳng chút phản ứng. Ngước lên phía Phước Nguyên, tôi mong rằng anh ta hãy hiểu cho tôi, hiểu cho hoàn cảnh lúc bấy giờ. Nhưng xem chừng điều đó quá sức phi lý khi mà tôi không thể giải thích cho anh ta biết được chuyện gì đang xảy ra.

– Anh đã luôn dặn lòng là không bao giờ được nổi giận với em. Anh đã cố gắng như thế. Nhưng sức chịu đựng của anh cũng có giới hạn. Và bây giờ thì anh không thể phủ nhận rằng mình đang rất rất giận em. Anh về đây…

Phước Nguyên nói trong cay đắng rồi bỏ đi. Tôi chỉ biết nhìn theo. Dù cho chưa bao giờ tôi thừa nhận anh ta là bạn trai mình, dù cho chưa bao giờ tôi thể hiện cảm xúc thật trước mặt anh ta. Nhưng đến thời điểm này thì trái tim tôi thực sự đã có chỗ cho tên tóc vàng kỳ lạ ấy. Làm anh ta giận là điều tôi không hề muốn. Nhưng tình hình này thì đành phải để cho Phước Nguyên hiểu lầm. Tôi không thể nói rằng chú tôi đang lên cơn và cần có tôi bên cạnh. Chẳng ai đi nói như thế với người khác về chuyện nhà mình cả. Vả lại chú Bảy là chú ruột của tôi, nếu như chỉ vì thấy tôi ôm chú ấy mà anh ta ghen tuông thì thật sự không hợp tình hợp lý chút nào. Tóm lại là, tôi không thể làm gì khác hơn. Mọi sự thôi thì cứ để cho số phận xô đẩy…
……………………………………………..

Nhỏ Mít tắt máy từ sáng đến giờ. Có lẽ con nhỏ vẫn còn quá shock. Thật không hiểu nỗi vì sao chú Bảy lại có thể hành động như thế. Cứ tưởng rằng bệnh tình chú ấy sẽ chỉ dừng lại ngang mức quậy phá đập vỡ đồ đạc, nhưng bây giờ thì hình như đã nghiêm trọng hơn rất nhiều rồi.

Sau khi vắt cho chú ấy ly nước cam, tôi buồn bã mang lên phòng. Chú Bảy vẫn ngồi thừ bên cửa sổ, không nói chuyện, không hành động. Chỉ hướng mắt nhìn ra phía ngoài kia. Thật bực mình khi nhìn thấy ổng như vậy. Thà cứ trêu chọc tôi như thường ngày lại hay hơn. Đúng là khi con người ta đột ngột thay đổi luôn kèm theo một điều gì đó không tốt lành.

– Nước cam nè! Chú uống đi! Làm ơn bình thường lại, đừng làm cháu sợ mà….

Tôi lay lay người ổng nói dịu dàng. Nhưng chẳng chút tác dụng gì khi mà chú ấy vẫn hướng mắt ra phía cửa sổ. Tôi thở dài đặt ly nước cam lên bàn rồi đi ra ngoài. Có lẽ ổng cần được một mình. Mọi lần sau khi lên cơn chú Bảy đều mắc chứng “tự kỷ” như vậy trong vài ngày mới hết. Haizzzz

Giờ thì đến phiên tôi “tự kỷ” khi chỉ biết ngồi ngơ ra nhìn cái di động. Chẳng biết đã bao nhiêu lần tôi định nhấn phím gọi cho tên tóc vàng rồi lại thôi. Tôi ghét cái cảm giác của mình bây giờ. Cái cảm giác vừa tức tức, vừa lo lắng,vừa thấy có lỗi. Rốt cuộc thì tôi sai hay anh ta sai nhỉ??? Sao cứ mỗi lần làm anh ta buồn, làm anh ta giận thì tôi lại phải tự dằn vặt mình như thế này chứ??? Những tưởng cái tình yêu từ trên trời rơi xuống của Phước Nguyên chẳng bao giờ ảnh hưởng được đến tôi. Nhưng dường như mọi chuyện lại ngược lại. Có vẻ càng ngày, tôi càng tự nhiên thừa nhận tình cảm đó và tự đưa mình vào vị trí là bạn gái của tên tóc vàng. Dù không hề muốn chút nào nhưng đến lúc này thì tôi không thể nào phủ định và quay lại như lúc ban đầu được nữa…

Tình yêu là như thế sao??? Ôi rắc rối thật…
………………………………………………………………………..

Sáng hôm sau, tôi ăn vội mấy lát mỳ rồi chạy ù ra cửa vì sắp muộn giờ học. Tuy nhiên, tôi đã quên mất rằng sáng nay nhỏ Mít không đi học (bây giờ thì con nhỏ chưa thể bình tâm lại được, tội lỗi…). Đập tay một cái rõ mạnh vào đầu, tôi hớt hải chạy ngược vào nhà nói choang choang.

– Mấy bác ơi! Sáng nay nhỏ Mít nó nghỉ học. Mà cháu sắp bị muộn giờ rồi. Ai chở cháu đi học với!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Mọi người ngơ ra trước lời cầu xin của tôi. Sau vài giây bàn bạc thảo luận thì nhiệm vụ hộ tống tôi tới trường được giao cho…chú Tám!

– Cái gì ạ??? Chú Tám ư???
– Con thông cảm. Sáng nay ba có cuộc họp gấp nên không chở con được. Bác Hai, bác Ba, bác Tư thì có tài xế riêng, đợi xe tới thì con cũng muộn giờ mất rồi. Bác Năm thì lại trực cơ quan vẫn chưa về. Thằng Bảy thì ngồi thù lu một đống chẳng chịu ra khỏi phòng. Duy chỉ còn thằng Tám thôi con ạ…

Trước lời giải thích của ba thì tôi cũng đành ngậm ngùi im lặng. Thành tích chạy xe va cột điện và chui lỗ cống của chú Tám thuộc dạng vô đối. Giao phó tính mạng tôi cho ông chú lí lắc này thì thật là không còn gì để nói. Tôi thận trọng căn dặn chú Tám trước khi ổng đề ga.

– Nè chú Tám! Chú nên nhớ là có cháu ngồi sau lưng nữa nhé! Làm ơn đi chầm chậm cho cháu nhờ.
– Ủa? Thế không phải cháu nói sắp bị muộn học rồi hả??? Sao bắt chú chạy chậm được??? Đúng là Nguyên “tưng”.

Chưa kịp đốp lại câu xóc xỉa của ông chú 16 tuổi thì tôi chới với khi ổng phóng vù xe đi. Cũng may khả năng phản xạ của tôi khá chuẩn nên đã kịp thời bấu víu lấy vòng eo siêu mẫu của ổng ( chú Tám nhà tôi tuy là thiếu gia con nhà giàu nhưng vẫn bị liệt vào hạng suy dinh dưỡng dù ăn uống và tập luyện thể thao không ngừng nghỉ).

– Chú ơi! Từ từ! Chậm chậm lại!

Tôi vừa van xin vừa cố gắng ôm chặt chú Tám trước tốc độ phóng xe như vũ bão của ổng. Dù cho đây là xe máy điện nhưng tốc độ của nó đúng thật là kinh hoàng.

– Cháu ồn quá! Để chú tập trung lái chứ!

Và thế là tôi chỉ còn biết nhắm tịt mắt lại và cầu nguyện cho mình được bình an. Sao Thục Nguyên này lại có những ông chú kỳ lạ và dã man như vậy được chứ??? Huhu…

Lúc chú Tám thắng xe cái kít trước cổng trường để thả tôi xuống thì cũng là lúc tôi chẳng còn mang hình người nữa. Tóc tai thì rối bù lên, mặt tái nhợt, áo quần xộc xệch, người thơ thẩn như mất hồn ( đúng hơn là vì quá hoảng sợ dẫn đến mất luôn ý thức).

– Đi học ngoan nhé! Chú về đây! Hehe…

Và ổng lại phóng vù đi, tặng thêm cho tôi một mớ khói bụi đầy mặt. Thật đúng là bó tay với ông chú này mà.

Sau khi tu chỉnh lại nhan sắc, tôi chạy nhanh vào trường cho kịp giờ. Nhìn lên đồng hồ, tôi giật mình trước tốc độ chạy xe kinh khủng của chú Tám. Lúc ổng bắt đầu chạy xe là 7h kém 15, và bây giờ là 7h kém 9 phút. 6 phút cho một quãng đường 7 cây số. Chậc! Da gà nổi lên rần rần…

Tuy nhiên không khí trường học hôm nay có cái gì đó khác khác thì phải. Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt dị nghị tò mò. Cứ như thể tôi vừa gây ra chuyện động trời nào đó vậy. Những tiếng xì xầm xuất hiện bên cạnh mỗi bước chân tôi đi. Sao thế nhỉ???

Đang còn thắc mắc không hiểu chuyện gì xảy ra thì một trái bóng rổ không biết từ đâu đáp thẳng vào mặt tôi. Dù bị bao vây bởi rất nhiều ngôi sao quay vòng vòng quanh đầu nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích từ đôi môi màu cam đáng sợ đó…

(KAWI – HẾT PHẦN 36)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+