Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Không sụp hố sao yêu được em Chương 11 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11 LIỆU KHI MINH BIẾT MÌNH
BỊ LIỆT PHẢN ỨNG CỦA ANH ẤY SẼ THẾ NÀO

“Anh! Rau muống phải lặt như thế
nào đây?”

“Em bứt thành từng khúc, bỏ lá già
héo đi”. Minh vừa làm cá vừa ra lệnh. “Lặt rửa sạch để đó cho anh rồi đi rửa cà
chua”.

À… Phương hí hoáy đứng lặt rau.
Khổ. Không biết nấu ăn nên phải làm chân sai vặt cho chàng ta thế này đây.

Bất ngờ, một vòng tay mạnh mẽ ôm
cứng lấy cô từ đằng sau. Cô giãy nãy:

“Tanh quá! Xê ra”. Cô thụi cùi
chỏ vào bụng Minh mà anh chàng càng ôm chặt hơn.

“Hì! Càng ngày càng thấy em quyến
rũ mất hồn. Lúc nào cũng muốn ôm hun”.

“Sặc!”

Anh chàng nói làm liền, hôn chụt
chụt vào má Phương.

“Xê ra chỗ khác cho người ta còn
làm việc. Tập trung vào chuyên môn đi kìa”.

Minh cười, bóp mông cô một cái.
Phương đỏ mặt quay lại trừng mắt:

“Anh… anh… Dêêêêê…”

Sau đó phang luôn quả cà chua
đang cầm trên tay vào người Minh. Phòng bếp bỗng chốc trở thành chiến trường
với những quả cà chua và dưa chuột là lựu đạn.

*************

“Sụp”.

Phương húp muỗng canh cà chua và
thịt bò, khen nức nở.

“Ngon quá! Rất đậm đà”.

Đưa tay véo má Minh một cái,
Phương cười tít mắt:

“Ông xã ngoan quá. Sau này nhất
định phải nấu cho vợ ăn nữa đấy”.

“Em cũng phải học nấu ăn đi”.
Minh xúc muỗng cơm nhai ngấu nghiến.

“Biết rồi!”

Cô chớp chớp mắt trả lời, sướng
rơn trong bụng. Tuyệt quá! Sau này kết hôn rồi khỏi phải nấu ăn. Hihi!

“Chút nữa em rửa chén”. Minh thản
nhiên nói.

“Ơ…”. Phương chưng hửng. “Sao lại
là em????”

“Anh nấu ăn rồi đó thôi. Em phải
rửa chén”. Anh cười tươi.

“Nhưng mà lúc nãy em cũng giúp
anh còn gì?”

“Phụ thì tính làm gì?” Minh nhe
răng cười chọc quê cô. “Mà cũng chẳng phải phụ, toàn phá đám anh”.

“Anh!” Cô phồng má. “Em không rửa
chén đó. Anh làm gì được em?”

“Ờ, em được đó. Mai anh về nhà ăn
cơm với ba mẹ”

“Anh…”.

Minh cười toe trong khi Phương
thì xụ mặt một đống. Biết cô ghét ăn cơm một mình nên mới làm ngon.

Xếp xong chén đũa vào tủ, Phương
lò dò lên lầu, thấy anh chàng đang nằm trên giường ngủ khò.

Chợt trong đầu lóe lên một ý
tưởng để chọc quê Minh, Phương cười bí hiểm, chạy lại chỗ bàn trang điểm cầm
thỏi son và hộp phấn. Cô đi từ từ lại giường, định bụng sẽ “trang điểm” cho
Minh thật đẹp.

Nhìn Minh trong lúc ngủ cũng đẹp
trai ngời ngời. Mái tóc nâu bồng bềnh trước trán, đôi mắt khép lại dưới hàng
lông mày nam tính, mũi anh chàng cao ráo, đôi môi thì…

Nhưng trang điểm vẫn phải trang
điểm. Vậy mới “xinh trai” chứ!

Phương nhẹ nhàng ngồi xuống
giường, cúi xuống  dí sát chiếc son môi
vào môi Minh. Chưa kịp quẹt một cái thì eo đã bị anh ôm cứng ngắt rồi bị vật
xuống giường cái bịch.

Minh giật son môi trên tay
Phương, cười khàn:

“Ha ha ha! Định vẽ rồng vẽ rắn
trên mặt anh sao?”

“Em định… sơn môi cho anh”.
Phương chống hai tay vào ngực Minh cười… đểu.

“Ồ”.

“He he!”

Minh bặm môi rồi chọc chọc vào
người Phương làm cô cười rũ, lăn loạn xạ trên giường.

“Anh… Nhột quá mà! Đừng chọc nữa.
Ha ha ha!”

“Cho chừa cái tội phá đám không
để anh ngủ”.

Phương cong lưng cười ngặt ngẽo
rồi túm chặt lấy tay Minh đang chu du khắp người cô.

“Đừng có chọc người ta nữa. Anh
để em chọc lét anh thử nha”.

“Không cho chọc thì anh sờ”.

Minh nhìn cô cười tinh quái.
Phương phì cười, định xô anh chàng ra thì đôi môi đã bị phủ kín bởi nụ hôn của
Minh.

************

Ngồi trong phòng làm việc, đang
suy nghĩ về dự án mở chi nhánh ở Lào, điện thoại Phương đột ngột phát bài hát
“The Wedding Song” làm Phương giật điếng hồn, suýt nữa thì té ghế.

Cô nhìn điện thoai bặm môi.
Minhhhhhh! Để tối về biết tay em. Bữa trước anh và cô mở phim hoạt hình “Cô dâu
ma” coi. Anh chàng thấy bài The Wedding Song hay thế là tải về rồi cài vào điện
thoại của hai đứa. Chẳng ngờ anh chàng lấy làm nhạc chuông luôn. Cô nhớ lúc
sáng rõ ràng để chế độ rung rồi mà.

Cô cầm điện thoại đọc tin nhắn.

“Em! Chiều nay mấy thằng trong
phòng bắt anh đi nhậu. Không về ăn cơm với em được rồi!”

“Ừm! Em ăn một mình cũng được”.
Cô nhắn lại.

“Tối về anh mua mấy cái đùi gà để
tụi mình gặm. :x”.

Phương phì cười.

“Oki3! Honey!”

************

Tối khuya, đang ngủ say thì tiếng
điện thoại bàn đổ chuông liên tục làm Phương giật mình tỉnh dậy. Cô quay sang
gối bên cạnh. Chẳng thấy Minh đâu.

Mình ngủ quên mất. Định chờ ăn
cái đùi gà mà ngủ lúc nào không biết luôn.

Phương ngồi dậy, vươn tay lấy
điện thoại.

“Alo?”

“Chị Phương! Anh Minh bị tai nạn
nặng lắm, đang cấp cứu ở bệnh viện thành phố”.

Trong phút chốc, đầu óc Phương
đen thui như bị sét đánh. Phải mất mấy giây cô mới hoàn hồn trở lại, run rẩy
bước xuống giường, rồi cuống cuồng choàng chiếc áo khoác len, lao xuống cầu
thang, chạy như bay ra ngoài cửa.

Lúc Phương chạy đến phòng cấp
cứu, thấy có rất nhiều người đứng ngồi chờ ở đó. Mấy cậu bạn trong phòng Kỹ
thuật mặt mày nhăn nhó:

“Chị Phương!”

Cô lau nhanh giọt nước mắt đang
lăn trên má, hỏi dồn dập:

“Minh sao rồi? Minh sao rồi hở
em?”

Để rồi chưa kịp nghe được câu trả
lời, Phương ngồi sụp xuống đất, bật khóc nức nở.

Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua
nặng nề, các bác sĩ đi ra thông báo Minh đã qua cơn nguy hiểm. Bố mẹ anh mừng
rỡ. Tảng đá trong lòng Phương cũng được dỡ bỏ.

************

Phương viết đơn xin nghỉ phép để
tới bệnh viện chăm sóc cho Minh. Ba mẹ Minh cũng rất quý cô. Minh đã tỉnh lại
nhưng đầu anh vẫn còn rất đau và chân trái thì không hề có cảm giác. Các bác sĩ
nói: “Rất có thể Minh sẽ bị liệt”.

Liệt? Tàn phế? Mọi người trong
nhà anh đều ngỡ ngàng. Cả Phương cũng thế. Minh sẽ bị liệt sao?

Cô đứng trong wc mà nước mắt trào
ra giàn giụa hai bên má. Mình cần phải mạnh mẽ lên để còn chăm sóc cho anh.
Liệu khi Minh biết mình bị liệt, phản ứng của anh ấy sẽ thế nào?

Ngồi trong phòng bệnh, Phương
nhoẻn miệng cười, đút cho Minh ăn:

“Được người đẹp chăm sóc thích
không?” Cô nói.

“Thích!” Minh cười. “Em nấu cháo
cho anh hay ai nấu?”

“Em nấu đấy!” Phương trả lời, giấu
ngón tay bị bỏng đi.

“Thật không đó!”

“Thật!”

Phương trèo lên giường, nằm dựa vào
ngực Minh. Cả nhà anh thống nhất tạm thời chưa cho Minh biết việc anh bị liệt,
để khi nào sức khỏe của anh khá lên mới nói.

Anh! Yêu anh! Cho dù anh có thế
nào đi nữa em vẫn yêu anh.

Cửa phòng bệnh chợt bị kéo ra,
Phương quay đầu nhìn, giật mình:

“Ba! Mẹ!”

Minh cũng bất ngờ, anh cúi đầu
chào người đàn ông đĩnh đạc đang nhìn anh gườm gườm và người phụ nữ sang trọng.

“Ra đây ba gặp”.

Ba Phương trừng mắt nói một câu
rồi đi ra cửa. Mẹ cô nhìn Phương ra hiệu rồi cũng đi ra ngoài. Phương rùng mình.
Chết thật. Nhìn ba giận dữ thế kia.

“Anh! Em ra ngoài chút nha! Sẽ
quay lại ngay thôi”. Cô véo má Minh một cái, cười nói. “Chờ em nha!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+