Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 17 – 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17

Hơn 12 giờ sau không có phản hồi gì từ
chính phủ lâm thời, tiền tuyến lại có tin tức truyền về là quân chính
phủ đang tấn công quân vũ trang, hiện đang giao tranh kịch liệt. Bực
tức, Trát Phi lệnh cho Bố Quả đưa 7 con tin vào phòng thẩm vấn, đồng
thời chuẩn bị sẵn máy ghi hình. 7 con tin xếp thành hàng tại đó, hắn gằn
giọng nói: “Rất tiếc khi phải thông báo với các người tin này, chính
phủ đã bỏ mặc các người”. Mọi người nghe nói xong đều sợ ngây người,
phóng viên người Anh và hai người phi công đều theo bản năng hét lên:
“Như vậy không công bằng, bọn tôi đâu có làm gì sai, các người không thể
đối xử với chúng tôi như vậy được”.

Bố Quả tỏ vẻ tiếc hận nói: “Đây là lỗi
của chính phủ, các người tới đây để giúp chính phủ mà bọn họ cuối cùng
cũng bỏ mặc các người”. Hắn dừng một lúc rồi nói thêm: “Chúng ta cũng sẽ
co các người một cơ hội cuối, đứng trước máy ghi hình cầu xin chính phủ
cứu mạng các người lần nữa, có di nguyện gì muốn nói thì cũng nói luôn
đi”. Người đàn ông người Anh và người Malai đều nhũn ra như bún, quỳ rạp
xuống đất khóc lóc, hai tay ôm trước ngực hết lời cầu xin bọn họ gia
ân. Ba người hộ sỹ ôm nhau khóc rống lên, chỉ có Khả Hoan tái mặt đứng
sững tại chỗ, một giọt nước mắt cũng không rơi. Đầu óc cô lúc này đang
trống rỗng, quên cả khóc lóc, rồi cô bỗng nhiên chìm trong bóng tối hắc
ám, không có cảm giác gì nữa. Tạp Trát Nhân theo dõi từng cử chỉ của cô
từ khi bước vào phòng, nhìn cảnh cô ngất xỉu trên mặt đất sau lại bị
binh lính kéo ra ngòai, trong mắt hắn xẹt lên tia quỷ dị. Nếu bây giờ
hắn đề nghị thả cô ra thì chắc chắn cô sẽ đồng ý ngay nhưng đáng tiếc là
băng ghi hình đã phát đi rồi, hắn không thể nào thả cô đi nữa.

Khả Hoan mở to mắt, cô đang nằm trên sàn
nhà khô cứng, bẩn thỉu, hóa ra mình đã được đưa trở lại nhà giam. Khả
Hoan vừa ngồi đậy đã thấy mấy cô gái ở phòng giam đối diện đang bị lột
áo dài trắng bên ngoài ra, cô không khỏi rét run vì cô biết các cô đang
chuẩn bị đem đi hành hình.

Cô không dám tin là mình cách cửa tử
không còn bao xa, cô vẫn còn trẻ lắm, còn bao nhiêu việc chưa kịp làm đã
phải bỏ mạng như thế này sao? Nếu giờ cô còn ở trong nước, tương lai cô
hẳn là sáng láng vì cô đang là một bs rất giỏi giang, trẻ tuổi. Cuộc
sống cơm áo đầy đủ, muôn màu muôn vẻ là thế, vậy mà cô không dưng chạy
tới nơi này để rồi cuối cùng lại rơi vào cuộc sống tù hãm. Tất cả hi
vọng về tương lai bỗng dưng trong một phút bị tan biến thành bọt biển,
cô chắc chắn sẽ bị giết tại nơi quỷ quái này, đến giờ cô mới thấm nỗi
đau thất tình trước kia chả là gì cả so với tình cảnh trớ trêu của cô
lúc này. Cô vừa nghĩ vừa rơi lệ, hóa ra mình đã sai lầm rồi, cuộc sống
có nhiều điều tốt đẹp vậy mà cô lại bỏ lỡ, giờ có muốn cùng không còn cơ
hội. Lúc nãy vì cô ngất xỉu tại trận nên trong số các con tin cô là
người duy nhất không để lại di ngôn. Đoạn di ngôn của các con tin nhanh
chóng được cắt dán thành băng hình và gửi đến chính phủ lâm thời cùng
với định hạn trong vòng 4 giờ phải có câu trả lời cho tổ chức. Chính phủ
lâm thời dường như không xúc động mà còn công khai tuyên bố cho quân
phiến loạn cơ hội cuối cùng để trả lại tự do cho các con tin, nếu không
chính phủ sẽ không khoan nhượng, sẽ dùng mọi sức mạnh quân sự để đàn áp
quân phiến loạn.

Tạp Trát Nhân cười lạnh, đến phút này
rồi mà chính phủ vẫn đòi đứng thế thượng phong, “Quân đội chính phủ sẽ
dùng các biện pháp quân sự mạnh nhất”, điều này cỡ nào buồn cười, chiêu
bài này chẳng phải chỉ để trấn áp dư luận quốc tế đang lên cao hay sao?
Trát Phi lãnh khốc nói: “Như vậy chúng ta cũng không việc gì phải khách
khí nữa”.

Năm binh lính che mặt cầm đao tiến về
phía ngục giam, con tin đầu tiên bị dẫn lên là phóng viên người Anh, vừa
nhìn thấy binh lính cầm đao, anh ta đã bị dọa cho hoảng loạn định chạy
ra ngoài, liền lập tức bị túm lại. Chém đầu là hình thức hành hình cổ
xưa nhất của người Ả-rập, người phóng viên hoảng sợ kêu to ngay lập tức
bị bịt miệng, bắt quỳ xuống bàn chém, tên binh sỹ đứng bên cạnh đọc phán
quyết tử hình, vừa đọc xong thì hai tên còn lại giữ chặt tay chân người
phóng viên, trói chặt lại trên bàn, đầu anh ta nằm lọt thỏm giữa bục
chém. Trên thế giới hình thức xử tử thông thường là xử bắn nhưng riêng
với dân Ả-rập thì phương pháp hành hình ưa chuộng lại là chém đầu, bởi
vì cách này sẽ làm cho phạm nhân cực kỳ đau đớn và sợ hãi trước thời
khắc bị giết. Khủng khiếp hơn so với cách chém đầu bằng “Long đầu trảm”
của Trung Quốc cổ đại, ở đây chúng để cho lưỡi đao rơi đến sát gần cổ
nạn nhân rồi mới dùng sức ấn từ từ xuống để cho nạn nhân chết dần chết
mòn trong đau đớn.

Phóng viên người Anh không ngừng kêu
khóc trong đau đớn, không ngừng giãy giục tay chân khiến cho da thịt
trầy xước máu chảy tung tóe khắp sàn. Lúc này đây nếu thần kinh vẫn còn
hoạt động thì chắc mong ước duy nhất của anh ta là làm sao được chết
ngay lập tức. Đám binh lính hành hình ngược lại tỏ ra thong dong hưởng
thủ cảm giác hành hình giống như đàn sói đang thưởng thức sự sợ hãi của
sơn dương vậy, chúng chậm rãi chém cắt từng thớ thịt của nạn nhân, bất
chấp máu tươi tuôn chảy lênh láng ra sàn nhà. Thời gian như dài hàng thế
kỷ, cuối cùng người phóng viên cũng hồn lìa khỏi xác, mắt trợn ngược
lên, đao phủ cuối cùng vẫn không tha, hạ đao phát cuối để làm cho đầu
rời khỏi xác, hành hình coi như kết thúc.

Nghe tiếng bước chân thình thịch đang
tiến lại gần nhà giam, Khả Hoan biết là nạn nhân tiếp theo chuẩn bị bị
lôi đi hành hình, cô như xơ lụi ngã trên mặt đất, máu như đông lại, tự
hỏi không biết bao giờ đến lượt mình.

Ngày tiếp theo, sau 12 giờ hành quyết,
chính phủ lâm thời nhận được băng ghi hình cuộc hành quyết hai con tin,
chính phủ mở phiên tòa gấp và tuyên án tử hình với Lạp Bố và hai thủ hạ
đi kèm, sau phiên tòa đề nghị hành quyết bí mật ngay lập tức, khi hành
quyết xong mới công khai tin tức ra ngoài. Lúc này đây Đức Lý Tư đang
chìm trong trầm mặc, nhìn qua thấy ông như già đi rất nhiều, người con
trai thứ tư tên Lạp Bố này dù sao cũng là đứa con ông rất yêu thương,
trừ con trưởng Trát Phi ra, Lạp Bố là đứa con luôn theo sát ông trong
từng cuộc nam chinh bắc chiến. Tuy Lạp Bố không thông minh trí tuệ như
Trát Phi nhưng khí chất rất dũng mãnh, trung thành tuyệt đối. Trát Phi
và Tạp Trát Nhân đều cảm thấy khó chịu, im lặng nhìn cha mà không biết
nói gì để an ủi ông. Rất lâu sau Đức Lý Tư mới ngẩng đầu, lãnh khốc nói:
“Còn mấy người nữa, hôm nay hành hình tất cả cho ta, lệnh cho tòan quân
chuẩn bị sẵn sàng, trong vòng hai tuần tới sẽ công chiếm thủ đô”. Trát
Phi lập tức đồng ý. Tư lệnh mệt mỏi phất tay ý bảo Trát Phi và Tạp Trát
Nhân rời đi. Trát Phi lệnh cho Bố Quả chỉ huy hành hình số con tin còn
lại ngay trong ngày hôm nay, coi như lấy máu tươi để cúng tế cho tứ đệ.
Tạp Trát Nhân nói: “Cô bác sỹ kia em sẽ tự mình xử lý”.

Một đám binh lính tiến vào phòng giam,
mục đích hẳn là rõ ràng, trước khi bị hành hình các cô gái này trước hết
phải trải qua sự đau đớn về thể xác và tinh thần khác cái đã.

Việc cưỡng bức nữ phạm nhân trong ngục
là rất thường tình, cho dù ngoài xã hội thì việc này là vi phạm đạo đức
nhưng đã vào tù rồi thì chẳng còn gì là đạo đức nhân phẩm nữa, sẽ bị đối
đãi như kẻ địch. Mà đối với kẻ địch thì bọn chúng có thể thi bạo thế
nào cũng được, không bao giờ mảy may có cảm giác áy náy, việc này tuy
không nói ra nhưng tổ chức ngầm đồng ý với cách hành xử đó. Nếu không
phải lần trước Bố Quả nghiêm khắc cảnh cáo khì có lẽ đến giờ này bọn họ
đã bị thi bạo không biết bao nhiêu lần rồi, đến giờ thì mọi việc coi như
xong, con tin chẳng còn chút tác dụng nào nữa, còn hại chúng mất đi một
vị lãnh đạo cấp cao, vô hình trung các con tin trở thành kẻ thù số 1
của chúng. Vì vậy càng phải hành hạ sao cho họ đau đớn thống khổ chúng
mới hả lòng hả dạ, hơn mười tên lính đi tới, cửa mở ra, hai cô gái bị
đưa đi phòng khác, cô gái còn lại bị 5 tên lính xông vào cưỡng bức cùng
lúc. Khả Hoan trơ mắt nhìn cảnh tượng thác loạn trước mắt, mặc cô gái la
hét cầu xin, bọn chúng không ngừng xé nát quần áo và bắt cô quỳ xuống,
cô gái lại gào khóc thảm thiết hơn, liên tiếp dây da quật vào người
khiến da thịt bong tróc ra rất ghê rợn.

Cô gái lúc này đã ngất xỉu vì đau đớn,
một tên tách hai chân cô ra và đi thẳng vào, đau đớn khiến cô gái tỉnh
giấc và giãy giụa nhưng tên lính khác tiến lên giữ chặt hai chân tay của
cô khiến cô ta không thể động đậy, một tên khác túm tóc cô gái lên và
đưa của quý của mình vào miệng cô. Khả Hoan cuộn mình sát vào tường cô
cảm thấy người lạnh như băng cơ thể cơ hồ như bị tê liệt khi chứng kiến
cảnh dâm loạn bạo lực như thế. Tiếng thét của cô gái vẫn không ngừng
vang lên trong không gian ướt át bẩn thỉu…….

Chương 18

Cuộc tra tấn ở phòng bên còn chưa chấm
dứt thì cửa phòng giam của Khả Hoan đột nhiên xuất hiện 2 tên lính,
chúng đi về phía Khả Hoan và lôi cô ra giữa phòng, Khả Hoan sợ hãi hét
lên, thậm chí còn không kịp giãy giụa hay phản kháng gì bởi thần kinh
của cô lúc này như tê liệt, mất đi mọi khả năng phản ứng vốn có. Dù thế
mấy tên lính cũng rất bực mình, mạnh tay giáng cho cô một cái tát khiến
cô mặt mũi xây xẩm, khóe miệng rỉ máu, mặt đau rát nhưng thần trí của cô
lúc này vẫn vô cùng tỉnh táo. Cô ngừng la hét, sợ lãi thối lui về phía
sau, tên lính kéo mạnh cánh tay cô lôi ra ngoài, Khả Hoan thấp giọng van
nài: “Không, không, cầu xin các ông tha cho tôi…….”. Vì quá sợ hãi nên
cô bật ra mấy câu tiếng Trung, chắc bọn chúng nghe cũng không hiểu gì
cả.

Hai tên lính kéo cô vào khu phòng ngủ
của các quân nhân, lúc này đa số tướng tá đều đang ở văn phòng nên trong
tòa cư xá đặt biệt yên tĩnh, bọn họ đưa cô tới trước của phòng Tạp Trát
Nhân và la lớn: “Báo cáo thiếu tá, con tin đã đưa tới”.

Tạp Trát Nhân đang ngồi ở xích đu gần
cửa sổ nghiên cứu bản đồ quân sự, nghe thấy tiếng tên lính báo cáo liền
đứng dậy mở cửa. Một tên lính đẩy Khả Hoan lên trước và cúi chào Tạp
Trát Nhân, Tạp Trát Nhân gật gật đầu nghiêng người tránh cửa phòng ra,
lập tức hai tên lính đẩy mạnh Khả Hoan vào trong phòng làm cô té ngã
xuống mặt đất. Tạp Trát Nhân hướng về phía hai tên lính nói: “Các người
có thể lui”. Hai tên lập tức cúi chào và bước đi. Tạp Trát Nhân khóa cửa
phòng bước tới trước mặt Khả Hoan, cô ngẩng mặt lên nhìn hắn sợ hãi mở
miệng với một thanh âm cực kỳ điềm đạm đáng yêu: “Đừng, xin ông đừng làm
hại tôi”. Tạp Trát Nhân nhìn cô cợt nhả, lộ vẻ lạnh lùng nói: “Chẳng
phải cô đã tự mình lựa chọn cùng đồng sinh cộng tử với đám hộ sỹ kia
sao? Giờ lại quay sang tôi cầu xin gì chứ?”

Khả Hoan cúi đầu và khóc òa lên, lúc
trước có lẽ cô quá ngây thơ mới lựa chọn lưu lại, kỳ thật việc đó chẳng
có ý nghĩa gì cả, cuối cùng chính phủ cũng bỏ mặc các cô, cái các cô
nhận được vẫn chỉ là sự chà đạp dã man. Tạp Trát Nhân ngồi xổm, dùng tay
nâng cằm Khả Hoan sát mặt mình, săm soi gương mặt đẫm nước mắt của cô,
hắn không khỏi liên tưởng tới ánh mắt của con nai vàng ngơ ngác đang
khóc lóc cầu xin sói xám tha mạng. Cô gái ngốc nghếch này chỉ vài ngày
trước còn hùng hổ cự tuyệt ý tốt của hắn, hiện tại đã hiểu ra rằng cuộc
sống này chỉ toàn là sự tàn khốc và chà đạp, bỗng chốc biến đổi thành
một con mèo nhỏ tội nghiệp đáng thương.

Tạp Trát Nhân vuốt nhẹ hai má đang sưng
tấy của Khả Hoan, hắn chỉ muốn kiểm tra xem vết thương có nghiêm trọng
hay không nhưng Khả Hoan theo bản năng lùi lại, nhăn nhó mắt mũi rất khó
coi. Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng dùng ngón tay cái lau đi vết máu bên
miệng, chỉ về phía nhà tắm nói: “Phòng tắm ở phía kia, cô đi tắm rửa
sạch sẽ rồi chúng ta nói chuyện sau”.

Khả Hoan tuy rằng vẫn đang khiếp đảm
nhưng cuối cùng cũng định thần lại, cô chậm rãi đứng lên hướng cửa nhà
tắm bước đi. Phòng ngủ của quân nhân không lấy gì làm rộng nên phòng tắm
đương nhiên cũng rất nhỏ, không có bồn tắm, chỉ có một bồn rửa mặt, bồn
cầu và vòi hoa sen để tắm. Dù sao doanh trại cũng không phải là nơi mọi
người đến để hưởng thụ sung sướng, chỉ cần sau khi tập luyện vất vả nơi
thao trường có thể đứng tắm mình dưới dòng nước nóng đã là quá đủ đối
với một quân nhân rồi.

Vừa bước chân vào trong, Khả Hoan đã
thấy phòng tắm này rất sạch sẽ, không trang trí nhiều họa tiết cầu kỳ,
các đồ dùng vệ sinh và tắm rửa cũng đủ cả, từ khi bị bắt hàng ngày cô
chỉ dám tiết kiệm chút nước uống để rửa chỗ kín nên rất khao khát được
tắm táp thoải mái một lần, đây cũng là ước mong chung của tất cả phụ nữ
trên thế giới này chứ chẳng riêng gì cô nếu bị rơi vào tình huống này,
phụ nữ bao giờ cũng muốn có một cơ thể thơm tho sạch sẽ. Cô nhanh chóng
bước vào để có thể sớm kỳ cọ cơ thể vốn đã mốc meo bốc mùi mấy ngày này.

“Không được đóng cửa, tôi còn phải quan
sát”. Tiếng nói của Tạp Trát Nhân vang vọng sau lưng Khả Hoan, hắn đã
ngồi trên ghế đu, điều khiển ghế ngồi sao cho mặt hắn đối diện thẳng cửa
nhà tắm. Cô gái này tính khí không giống như những cô gái khác, lại là
bác sỹ nên ai dám bảo đảm rằng sau khi đóng cửa cô ta không làm những
chuyện ngu xuẩn như dùng dao cạo râu hay kính để tự sát đâu chứ.

Khả Hoan hết sức lúng túng, mặt mũi xấu
hổ đỏ bừng lên, ngoài Tô Nghị ra cô chưa bao giờ dám tưởng tượng rằng
một ngày nào đó cô phải tắm rửa trước mặt một người đàn ông xa lạ. Cô
ngây ngốc đứng ở cửa, không biết nên tiến hay lùi, Tạp Trát Nhân cười
nhạo: “Tôi đối với phụ nữ gầy còm như Châu Chấu chưa bao giờ có hứng thú
cả, nếu còn chần chừ tôi sẽ không ngại vào tắm hộ cô đâu”. Một câu nói
của hắn cũng đủ làm cho Khả Hoan thấy kinh tâm động phách, cô theo bản
năng lùi lại mấy bước, ngần ngừ một lúc rồi cũng mở cửa ra, bối rối từ
từ cởi bỏ từng thứ trên người.

Tạp Trát Nhân thấy thế mới tiếp tục quay
lại nghiên cứu tiếp bản đồ quân sự trên bàn, một lúc hắn nghe thấy
tiếng nước róc rách trong phòng, ngẩng đầu lên mới thấy cơ thể mềm mại
duyên dáng của Khả Hoan đang phủ đầy bọt nước. Làn da trắng nõn nà của
cô gái phương Đông hơi phiếm hồng vì tắm nước quá nóng, dáng người hoàn
mỹ của cô như lồ lộ trước mắt hắn: bờ vai thanh mảnh, eo thon, chiếc
mông tròn lẳn, hai chân thon dài trắng trẻo. Những gì đập vào mắt hắn
làm Tạp Trát Nhân gần như mất hết tự chủ, tuy rằng ngày trước hắn có du
học tại Pháp mấy năm, đã gặp không biết bao nhiêu mỹ nữ với đủ loại màu
da, sắc tộc nhưng phụ nữ mà có dáng người nhỏ nhắn mỹ miều như Khả Hoan
thì rất hiếm, cơ hồ giống như tiên nữ trong mơ của phần lớn cánh đàn
ông, ở cô toát ra một vẻ trời sinh dụ hoặc đàn ông mà hắn chưa từng gặp
qua.

Tạp Trát Nhân hít một hơi thật sâu, cố
gắng tiết chế ham muốn. Khả Hoan gội đầu xong liền lấy dầu tắm xoa khắp
thân thể, cô vẫn đưa lưng về phía cửa, cố kìm chế sự ngượng ngùng để
chậm rãi hưởng thụ dòng nước ấm, quan trọng nhất không phải là sự sạch
sẽ mà là để xoa dịu bớt những vết thương vẫn đang rất đau nhức trên
người.

Tắm rửa sạch sẽ xong, cô khóa vòi nước
nóng lại, do dự một lúc rồi mới với chiếc khăn mặt mới vẫn còn trong túi
nhựa để lau người. Đến lúc đó cô mới phát hiện ra một vấn đề rất xấu hổ
đó là cô hiện không có quần áo để mặc, chẳng lẽ lại mặc lại bộ quần áo
bẩn thỉu kia sao? Khả Hoan ngơ ngác cầm chiếc khăn bọc quanh cơ thể, cho
đến khi giọng nói của Tạp Trát Nhân vang lên cô mới giật mình: “Xoay
người bước ra đây”.

Khả Hoan vẫn không hề nhúc nhích, hắn lại nói thêm: “Nhanh lên”.

Khẩu khí có phần mất kiên nhẫn. Khả Hoan
nhắm mắt lại tĩnh thần, không dám phản kháng lại, cúi đầu chậm rãi bước
ra ngoài, tuyệt không dám ngẩng đầu lên nhìn Tạp Trát Nhân. Tạp Trát
Nhân không khỏi thở dài trong lòng: Cô thật đẹp, chẳng khác so với những
gì hắn vừa tưởng tượng là mấy, bàn tay và chiếc khăn nhỏ kia làm sao
che nổi cơ thể gợi cảm của cô. Ánh mắt của Tạp Trát Nhân lóe lên tia hàn
quang, mới đầu hắn cũng chỉ định nói chuyện tử tế với cô về dự định sắp
tới nhưng sau những gì vừa chứng kiến hắn liền thay đổi chủ ý, trước
tiên phải chiếm lấy cơ thể của cô đã, thỏa mãn dục vọng xong sẽ nói
chuỵện tiếp cũng không sao cả.

“Lên giường đi”. Tạp Trát Nhân cổ họng
dường như khô khốc. Khả Hoan đột ngột ngẩng đầu lên nhìn hắn, vẻ mặt cực
kỳ đáng thương tội nghiệp, đầu cô liên tục lắc lắc, hai chân như nhũn
ra, cô tưởng mình đã thoát khỏi việc bị cưỡng bức. Chẳng lẽ hắn không
phải đã nói là thân thể của mình không làm cho hắn hứng thú hay sao?

Vẻ mặt của Tạp Trát Nhân bắt đầu lộ ra
vẻ mất kiên nhẫn: “Hay cô muốn tôi đưa trả lại nhà tù, để hiến thân cho
bọn lính kia?” Khả Hoan sợ hãi tuyệt vọng nhắm mắt lại, cảnh tượng thi
bạo dã man trong nhà giam lại hiện lên rõ mồn một. Cô không còn lựa chọn
nào khác…..Giường của Tạp Trát Nhân rất rộng, chăn đệm đều được làm
bằng loại tơ lụa hàng đầu của châu Âu, rất mềm mại mượt mà, Khả Hoan
lẳng lặng nằm lên giường, từ từ nhắm mắt lại, nghiêng mình về một bên
mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã.

Tạp Trát Nhân đứng bên giường, thong
dong cởi quân trang, ánh mắt một phút cũng không rời khỏi cơ thể của Khả
Hoan. Nhìn thấy Khả Hoan khóc thương tâm đến vậy mà hắn không có chút
rung động nào cả, cô chẳng qua là một tù nhân của hắn, lại còn bị tuyên
án tử hình, lúc đầu hắn định cứu cô bằng mọi cách nhưng cô khước từ, vậy
nên hắn hiện tại tự cho mình có mọi quyền lực để quyết định số phận của
cô.

Ban đầu hắn hoàn toàn không biết cô sở
hữu một cơ thể mượt mà, gợi cảm đến thế nên hắn đối với cô không hề có
tí hứng thú nào cả nhưng bây giờ thì khác, hắn khát khao muốn chiếm lấy
thân thể cô, độc chiếm sự hoàn mĩ của cô, muốn cô chỉ có thể nằm dưới
thân hắn mà thở dốc. Cô chỉ có thể là nô lệ tình dục của riêng hắn mà
thôi…………..

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+