Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 45 – 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 45

Khả Hoan vui vẻ gật đầu. Buổi tối nằm lên giường cô một tay ôm gối
một tay sờ lên bụng thì thào nói: “Cục cưng à, ba con đến giờ chẳng có
tin tức gì cả, đến cả phong thư cũng không gửi, mẹ thật lo lắng quá. May
mà hiện tại hai mẹ con đều bình an, con ngoan ngoãn cùng mẹ ở nơi này
chờ ba trở về nhé, được không hả bé yêu?”

Một ngày mới lại bắt đầu, Khả Hoan mở to mắt nhìn ra ngòai trời, tâm
tình hôm nay thập phần thoải mái. Trong bụng cô đang hình thành một sinh
mệnh, đó là cốt nhục của cô và người đàn ông cô yêu, chỉ nghĩ tới đó cô
không khỏi cảm thấy kiêu ngạo tự hào.

Sáng sớm Khả Hoan và A Mạn Đạt bước xuống tiểu viện để chuẩn bị cho
một ngày làm việc thì nhận thấy không khí ở đó rất khác thường, mọi
người đều rơi vào trầm mặc nghiêm trọng. Linh tính mách bảo Khả Hoan
rằng chắc là có tin tức từ tiền tuyến, có nghĩa là cũng có tin về Tạp
Trát Nhân sao?

Bước chân của cô như trĩu xuống, trái tim không ngừng nhảy nhót rộn
ràng. Nhưng mà vì sao Ba Lạp lại có vẻ trầm mặc thế kia? Có phải hay
không có tin tức gì không hay? Cô không dám lại gần mở miệng hỏi Ba Lạp
mà chỉ dám đứng xa nhìn. Đợi đến khi người đưa tin lui xuống, Ba Lạp mới
chậm rãi quay về phía cô nói: “Hôm nay hai người không phải đi khám
bệnh. A Mạn Đạt, bà trở về phòng giúp cô ấy thu dọn đồ đạc. Thiếu gia
Tạp Trát Nhân vừa gửi thư thông báo là hôm nay sẽ đưa cô ấy đi khỏi
đây”.

A Mạn Đạt dường như đã đoán việc gì đã xảy ra nhưng lúc này bà biết
Khả Hoan tuyệt không thể chịu nổi cú shock nào cả nên bà ra vẻ vui sướng
quay sang Khả Hoan nói: “Tiểu thiếu gia cuối cùng cũng gửi thư rồi.
Nhất định là ngài ấy muốn đón cô tới chỗ ngài ấy. Cô chờ ở đây nhé, tôi
lập tức đi thu dọn đồ đạc cho cô”

Một đám người khác cũng đang tiến đới, Khả Hoan căng mắt lên nhìn và
cuối cùng cũng nhận ra Đạt La lẫn trong đám người đó. Trái tim cô nhảy
lên lần nữa, tốt rồi, Đạt La đến chắc là để đón mình đi gặp Tạp Trát
Nhân đây mà.

Ba Lạp phất tay vẫy vẫy một người trong đám họ nói: “Đây là người hầu của Tạp Trát Nhân thiếu gia, hắn ta sẽ đưa cô đi”.

Người hầu đó đương nhiên là Đạt La, chẳng qua bộ dạng lúc này của hắn
rất khác so với lúc trước, trang phục bình dân lôi thôi lếch thếch,
trên mặt lộ rõ nét phong trần mệt mỏi khiến cho người ngòai nhìn vào
phải mất một lúc mới nhận ra hắn.

Đạt La cung kính nói: “Thiếu gia sai tôi mang đến cho cô một phong
thư, cô đọc đi rồi cứ theo những gì thiếu gia dặn dò trong thư mà làm”.
Nói xong hắn đưa cho cô một phong thư dán kín.

Khả Hoan run rẩy tiếp lấy thư rồi vội vàng mở ra, bên trong chính là
nét chữ nghiêng nghiêng bay bổng của Tạp Trát Nhân, đúng là nhìn không
ra chút vết tích nào từ chiến trường. Khả Hoan có chút an tâm.

“Mèo con thân yêu của anh!

Thực xin lỗi, anh lại một lần nữa thất hứa vì không thể đưa em đi.
Cho nên lần này anh sẽ để em ra đi. Cuộc sống bôn ba gian khổ lang bạt
kỳ hồ không phù hợp với em, em hợp với cuộc sống an nhàn trong một xã
hội văn minh hiện đại, ở đó tài năng của em mới được tỏa sáng và cũng
chỉ ở đó em mới có được cuộc sống như những người bình thường khác. Đạt
La sẽ bảo vệ và hộ tống em cho đến khi em gặp được lực lượng bảo vệ của
chính phủ.

Em hãy nhớ kỹ thân phận của em hiện tại là con tin bị bọn anh bắt
cóc, vì chiến loạn nên mới chạy thoát khỏi bọn anh, còn lại đừng nói
thêm bất cứ điều gì cả. Chỉ cần em yêu cầu họ giúp em liên hệ với bộ
ngoại giao Trung Quốc, họ sẽ nhanh chóng xác minh được thân phận thực
của em và đưa em trở về nước một cách an toàn. Em hãy về nước, trở về tổ
quốc của mình đi nhé, nơi đó vốn dĩ thuộc về em, hi vọng em sẽ có một
cuộc sống thật an lành và hạnh phúc. Anh biết nhất định em sẽ rất hạnh
phúc.

Vĩnh biệt em, em hãy nhớ kỹ, anh vĩnh viễn yêu em…vĩnh viễn…, mèo con của anh. Hôn em. Tạp Trát Nhân”

Đọc xong thư nước mắt Khả Hoan rơi như mưa, hai tay cầm lá thư run
rẩy, một lúc lâu sau cô mới cố hết sức bật ra một câu: “Anh ấy chết rồi
phải không?”

Đạt La lắc lắc đầu nói: “Không, chúng tôi chỉ bị đánh bại mà thôi”.

Tuy rằng tình hình diễn biến sau khi hắn rời đi ra sao bản thân hắn
cũng không nắm chắc nhưng hắn không bao giờ cho phép mình nghĩ rằng tư
lệnh và thiếu gia đã tử trận nơi sa trường.

Khả Hoan cắn răng nói: “Tôi sẽ ở lại nơi này đợi anh ấy, cho đến khi anh ấy trở về thì thôi”.

Ba Lạp có chút không đành lòng nhưng sự tình liên quan tới an nguy
của gia tộc nên lão đành nói: “Cô không thể ở lại nơi này bởi vì tất cả
chúng tôi đều phải rời đi. Nơi chúng tôi sắp tới rất xa, qua cả biên
giới cơ”.

Khả Hoan nói: “Vậy tôi cũng sẽ đi cùng các ông, sau này nhất định các ông cũng sẽ tái hợp với bọn họ có đúng hay không?”

Ba Lạp lắc đầu: “Cô không thể đi cùng chúng tôi bởi vì thân phận của
cô rất đặt biệt, chỉ cần cô ở cùng chúng tôi tất cả sẽ cùng bị bại lộ.
Cô không muốn nhìn thấy già trẻ trai gái trong trang viên đều vì cô mà
chết chứ?”

Khả Hoan cả người như rung chuyển, Đạt La vội chạy tới bên nói: “Tạp
Trát Nhân thiếu gia đã an bài cách tốt nhất cho cô rồi, cô cứ theo lời
ngài ấy nói sẽ vẫn còn có cơ hội sống”.

Khả Hoan đau lòng muốn chết, nước mắt rơi lã chã, cô không còn quan
tâm tới sống chết nữa, mờ mịt nói: “Lối thoát? Đường sống sao?”

A Mạn Đạt lúc này cầm túi đồ đứng ngay phía sau, lúc này bà đã biết
hết diễn biến của sựa việc, bà ôm lấy Khả Hoan và nhẹ nhàng nói với cô: ‘
Con gái à, cô không biết đấy thôi. Chúng ta đã thất bại nghĩa là sẽ bị
mất đi tất cả những gì đang có,Thiếu gia Tạp Trát Nhân cũng không còn
cách nào bảo vệ cô được nữa. Sau này cuộc sống của chúng ta cũng chỉ là
trốn chạy chui lủi, có thể bị bắt giết bất kỳ lúc nào. Thiếu gia không
muốn cho cô bị khổ như vậy nên mới không cho cô lưu lại cùng chúng ta.
Hơn nữa bây giờ cô cũng không thể chỉ nghĩ cho mình cô được, cô nên nghĩ
cho đứa trẻ trong bụng một chút, cầu xin cô bằng giá nào cũng phải bảo
trụ huyết mạch của thiếu gia. Chúng ta ngàn lần đa tạ cô”.

Một câu nói của A Mạn Đạt như cứu Khả Hoan khỏi cơn mê muội, đúng
vậy, cô đang có thai, cô phải bằng mọi cách bảo trụ cái thai này, đó là
đứa con chung của cô và Tạp Trát Nhân, là huyết mạch của anh. Cô chỉ có
thể rời đi mới bảo vệ được đứa trẻ, như vậy cô còn gì lưu luyến nữa đâu.

Khả Hoan khóc không ra tiếng, ôm chặt A Mạn Đạt nghẹn ngào nói: Nếu
bà gặp được anh ấy, nhất định phải nói cho anh ấy biết cháu vĩnh viễn
chờ đợi anh ấy”

Chương 46

Trời mùa hè nắng chói chang, Đạt La dẫn
Khả Hoan chậm rãi đi trên đường cát bụi mù mịt, xung quanh hoang vu
không một bóng người. Đạt La cũng không biết Khả Hoan đang mang thai,
chỉ dựa vào những lời dặn dò của Tạp Trát Nhân mà đi bộ thật chậm để cô
không bị mệt. Tuy rắng hắn muốn đi nhanh hơn nhưng chẳng phải thiếu gia
đã dặn rất kỹ là không được để cho cô ấy có một chút khó chịu nào sao,
cứ đi một đoạn phải dừng lại nghỉ ngơi. Đi được chừng một giờ Đạt La bảo
Khả Hoan dừng lại nghỉ, sau đó lấy bình nước đưa cho cô, Khả Hoan đang
rất khát nên nhận lấy uống một hơi, xong nhìn Đạt La hỏi: “Sao anh lại
không uống vậy?”

Đạt La nói: “Tôi không khát với lại
đường còn xa lắm, nước còn phải dùng nhiều”. Khả Hoan nghe thấy thế thật
xấu hổ đỏ bừng mặt. Đạt La vội nói: “Không sao, chúng tôi quen rồi, lúc
chinh chiến có khi vài ngày còn không uống ngụm nước nào cơ”

Nghỉ ngơi một lát hai người lại tiếp tục
lên đường, Đạt La bảo cô khi nào đói bụng hoặc mệt thì nói với hắn một
câu, Khả Hoan tuy gật đầu đồng ý nhưng không hề kêu mệt, kiên cường
không uống nước hay nghỉ ngơi. Thấy vậy Đạt La âm thầm bội phục cô gái
nhìn qua thì có vẻ nhu nhược nhưng nội tâm cực kỳ kiên cường này, tuy
vậy hắn cũng không khỏi lo lắng: “Cô mệt thì nghỉ ngơi chút được không,
nếu cô có gì xảy ra thì thiếu gia sẽ không tha cho tôi đâu”

Khả Hoan theo phản xạ đỏ mặt, cô khẽ sờ
lên bụng mình tự nhủ, nếu cô cứ không ăn không uống thế này, vạn nhất
cục cưng không khỏe thì làm sao bây giờ. Nghĩ vậy cô lẳng lặng nghe theo
lời Đạt La. Cứ thế năm ngày liền bọn họ tiếp tục rong ruổi, Khả Hoan
lúc này cảm thấy Đạt La rất gần gũi vì dù gì hắn cũng là người hầu thân
cận của Tạp Trát Nhân, chỉ nghĩ tới việc gặp được quân chính phủ cô phải
rời xa hắn là Khả Hoan thấy khiếp đảm, tinh thần cực kỳ sa sút.

Đạt La thấy vậy cố làm cho cô vui lên: “ Cô muốn nghe chuyện gì về thiếu gia để tôi kể cho cô nghe nhé”

Khả Hoan ngơ ngác, chẳng lẽ cô lại nói
cho hắn là chuyện gì liên quan tới Tạp Trát Nhân cô đều muốn nghe sao,
dù sao A Mạn Đạt cũng đã kể cho cô rất nhiều điều liên quan tới Tạp Trát
Nhân rồi, duy chỉ một điều cô vẫn thắc mắc: “Anh nhớ lần đầu tiên tôi
gặp các anh không, hôm đó anh ấy vì sao mà bị thương?”

Vẻ mặt Đạt La lập tức chuyển sang buồn bực, hắn phẫn hận nói: “Nói ra thật là mất mặt, ngài ấy bị một đứa nhóc đâm đấy”

Khả Hoan tròn mắt: “Hóa ra là vì cậu bé đó đâm anh ấy nên anh ấy mới giết chết cả hai mẹ con sao?”

Đạt La lắc đầu: “Thiếu gia không bao giờ
chủ ý giết phụ nữ và trẻ em cả, đêm đó ngài ấy đã thả hai mẹ con đứa bé
rồi nhưng không ngờ hai mẹ con lấy oán trả ân, bà mẹ giữ chặt tay ngài
ấy để cho đứa bé đâm thiếu gia. May mà chúng tôi đến kịp không thì thiếu
gia hẳn đã không giữ được mạng rồi”.

Khả Hoan quả thực có chút khó tin: “Nhưng mà đứa bé đó còn nhỏ như vậy… làm sao có thể giết anh ấy được?”

Đạt La cười lạnh: “Chúng tôi đều sinh ra
và lớn lên trong chiến tranh nên đứa trẻ nào mới sinh ra đều bị giáo
dục theo bản năng sinh tồn, muốn sống phải tàn nhẫn, thắng làm vua thua
làm giặc”.

Khả Hoan nghe xong lòng bỗng dưng buồn
thê thảm, cô chợt nghĩ tới tiểu sinh mệnh trong bụng mình, nếu được sinh
ra ở chốn này phải chăng em bé của cô cũng sẽ phải học cách sinh tồn
như vậy? Không, điều này thật đáng sợ, cô vỗ vỗ bụng thì thầm trong
lòng: Con ngoan, mẹ sẽ mang con đi, mẹ sẽ bảo vệ con….

Hai người rơi vào trầm mặc rồi yên giấc
cho tới sáng. Hôm sau Đạt La bắt đầu thấy dấu hiệu của quân đội chính
phủ, hắn nói: “Khi nào gặp quân chính phủ, cô phải nhớ rõ những gì tôi
đã dặn, nhớ chưa?”

Khả Hoan chỉ còn biết gật gật đầu.

Nhìn từ xa thấy đám quân nhân tụ tập,
Đạt La nói: “Cô nhìn thấy chiếc xe jeep kia không? Cô cứ tiến tới nhé,
đừng sợ, tôi sẽ ở đây quan sát, đến khi họ đồng ý mang cô đi mới thôi”

Khả Hoan run rẩy đi về phía đám lính,
run run dùng tiếng Anh nói: “Tôi là con tin người Trung Quốc bị bọn
khủng bố bắt, tôi cần các ông giúp đỡ”

Bọn binh lính quan sát Khả Hoan một lúc
rồi áp tải cô về phía chiếc xe, một tên sĩ quan nghiêng nghiêng đầu đánh
giá cô sau đó dùng tiếng Pháp hỏi: “Cô nói cô là con tin, thế tại sao
lại ở đây?”

Khả Hoan hai tay run lên, dùng giọng đáng thương nói: “Rất xin lỗi thưa ông nhưng tôi chỉ biết nói tiếng Anh và tiếng Trung”.

Hắn nhìn Khả Hoan đang ràn rụa nước mắt
khẽ gật đầu dùng tiếng Anh nói: “Cô tên gì, Tại sao lại thành con tin?
Tại sao lại ở đây?”

Khả Hoan vội nói: “Tôi tên là Khả Hoan,
tên đầy đủ là Lâm Khả Hoan. Tôi là người Trung Quốc, theo đoàn cứu trợ y
tế đến thủ đô công tác. Mấy tháng trước bị bọn khủng bố bắt cóc, mấy
hôm trước nhân lúc chiến tranh loạn lạc mới trốn thoát ra được. Tôi muốn
nhờ các ông giúp tôi liên lạc với chính phủ Trung Quốc để được trở lại
tổ quốc”.

Tên sỹ quan nghi ngờ nhìn Khả Hoan từ
đầu tới chân như muốn tìm ra điểm gian dối: “Theo tôi biết thì tất cả
các con tin đều đã bị giết, tại sao chúng lại tha cho cô?”

Khả Hoan khó khăn nhắm mắt lại, hít thở
sâu rồi mở mắt ra, thống khổ vừa khóc vừa nói: “Bọn chúng đánh đập tôi,
nhục nhã tôi….sau đó cưỡng bức tôi…” Những lời này là Đạt La dặ dò cô
nói.

Khả Hoan nói xong bụm mặc khóc lóc thảm
thiết, tên sĩ quan nhìn thấy thế tỏ vẻ hơi cảm thông, nói: “Việc này
chúng tôi sẽ điều tra cho rõ. Nếu cô nói thật chúng tôi sẽ giúp cô. Còn
nếu cô dám lừa gạt chúng tôi, chúng tôi lập tức đưa cô vào tù, cô nên
nhớ nhà tù này còn khủng khiếp hơn nhà tù của bọn khủng bố kia nhiều”

Đạt La ngồi yên quan sát từ xa, thấy Khả Hoan được đưa lên xe đưa đi hắn mới hòa vào dòng người di dân rời đi.

Tại trang viên mọi người cũng lần lượt
rời đi, A Mạn Đạt cũng theo đám người di tản, trong lòng bà không ngừng
lo lắng cho Khả Hoan, bà thầm khấn thánh Ala phù hộ cho cô bình an trở
về tổ quốc và sinh hạ đứa trẻ.

Khả Hoan theo xe bọn lính về tới căn cứ,
đến nơi bọn chúng đưa cô đến một chiếc lều rồi bỏ đi. Một lát sau xuất
hiện hai tên sĩ quan tên là Bối Khắc và Kiệt Sâm. Bối Khắc đưa cặp lồng
cơm cho cô nói: “Cô ăn đi, đây là cơm chiều,tôi muốn hỏi cô mấy việc, hi
vọng cô thành thật trả lời bọn tôi”

Khả Hoan nghĩ đến đứa trẻ trong bụng nên
chậm rãi mở cặp lồng ra ăn cơm. Bối Khắc hỏi: “Bọn khủng bố có mấy
người, nếu cho cô xem ảnh cô có nhận ra không?”

Khả Hoan nhẹ nhàng lắc đầu.

“Bọn chúng không phải đã cưỡng bức cô sao? Nhốt cô lâu như vậy mà không hề xuất hiện trước mặt cô à?”

Khả Hoan miễn cưỡng nói: “Bọn chúng đều bịt kín mắt tôi nên không thể nhìn thấy mặt chúng”

“Nói như vậy cô cũng không biết căn cứ của bọn chúng ở đâu à?”

Khả Hoan mắt vẫn nhìn xuống cặp lồng gật
đầu. Sau cuộc thẩm tra ngắn ngủi, bọn họ rời đi và ngay sau đó hành
quân hướng thủ đô đi. Đến thủ đô bọn họ đưa cô vào một nhà gian nhỏ, chỉ
có duy nhất một tấm ván làm giường, mỗi ngày binh lính mang cho cô ba
bữa ăn.

Những ngày tiếp theo Khả Hoan chỉ có thể
chờ đợi và chờ đợi mà thôi. Hiển nhiên trước khi xác định được chính
xác thân phận của cô bọn họ không có lý gì thả cô đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+