Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 57 – 58 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 57

Mấy chữ đơn giản đó khiến Khả Hoan như
người bị sét đánh trúng, cô không thể tin nổi Tạp Trát Nhân có thể phát
ngôn như thế nên trừng mắt nhìn hắn tức giận nói: “Vì sao? Làm sao anh
có thể nói như thế được? Anh có biết Kì Lạc thầy thuốc đã cứu con của
chúng ta… anh… sao anh có thể …lấy oán trả ân như thế?”

Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào Khả
Hoan, cất giọng lạnh lùng trầm khàn truy vấn: “Vì sao hắn lại cứu cô? Vì
cái gì mà hắn lại cứu con chúng ta? Tôi nhớ rõ lần cuối cùng tôi và cô
cùng nhau còn chưa đến 9 tháng, vậy mà đứa trẻ đã được sinh ra rồi, thậm
chí vừa rồi chính tai tôi còn nghe hắn xưng “Ba” với đứa trẻ này”

Vài giây sau Khả Hoan mới hiểu được
chuyện gì thực sự đang xảy ra, vẻ mặt cô lúc này bừng bừng phẫn nộ, run
run nói: “Anh, anh nói thế là ý gì? Anh làm sao có thể nghi ngờ…. nghi
ngờ…. em cùng anh ta….”

Tạp Trát Nhân lạnh lùng ngắt lời cô:
“Tôi chỉ biết một điều đó là một thằng đàn ông Ả rập sẽ không bao giờ vô
duyên vô cớ nuôi con hộ thằng đàn ông khác, và hơn nữa, một thằng đàn
ông Ả rập lại càng không bao giờ có thể thờ ơ trước việc người đàn bà
của mình lao vào vòng tay thằng đàn ông khác”

Tiếng trẻ con khóc càng to hơn, em bé
xem chừng bị khàn đặc cổ vì hết hơi, Khả Hoan đành cắn răng ôm lấy em bé
từ tay Tạp Trát Nhân vỗ về cưng nựng. Cô đau lòng ngước mắt oán giận
nhìn hắn: “Quả thật không thể nói lý lẽ với anh, nếu anh không tin em,
em cũng không còn gì để nói. Nhưng Kì Lạc thầy thuốc là vô tội, nếu các
anh đánh chết anh ta, sớm muộn cũng sẽ hối hận”. Nói xong nước mắt tràn
mi rơi xuống, cô không rõ nước mắt này là do tủi thân hay do đau lòng
cho Kì Lạc nữa.

Tạp Trát Nhân tức giận trừng mắt nhìn
cô, lại còn vì tên khốn này mà khóc à? Hắn tức tốc rút ra khẩu súng lục
bên hông, nhằm ngay phía Kì Lạc đang nằm chết ngất trên mặt đất lạnh
lùng nói: “Tôi giết người chưa bao giờ hối hận cả. Trát Phi, anh tránh
ra”

Trát Phi nghe thấy Tạp Trát Nhân nói vậy
liền đứng dậy rồi lùi sang bên phải hai bước. Khả Hoan quá sợ hãi vội
vàng hét lên: “Không, Anh điên rồi sao?”

Ngay sau đó là âm thanh chói tai của
tiếng súng đập vào tai Khả Hoan bất chấp tiếng khóc của em bé. Thân mình
cô chấn động kịch liệt, cô nhìn chằm chằm vào Tạp Trát Nhân và hắn cũng
đang chằm chằm nhìn cô. Vài giây xong Khả Hoan bước lên phía trước, tay
trái bế con, tay phải loạn xạ đánh đấm vào người Tạp Trát Nhân vừa khóc
vừa nói: “Vì sao anh lại giết anh ta? Vì sao cứ phải giết người mới
chịu được? Anh ta đã cứu tôi, cứu con của chúng ta, anh ta làm thế thì
có gì sai cơ chứ? Làm sao anh có thể ra tay ác độc như thế? Làm sao có
thể tàn sát người vô tội như thế?”

Tạp Trát Nhân không hề nhúc nhích, hắn
chỉ cau mày đứng yên để mặc Khả Hoan đấm đá loạn xạ vào ngực mình. Trát
Phi lẳng lặng từ phía sau nện một quyền vào gáy khiến Khả Hoan ngất xỉu
đổ thân mình về phía Tạp Trát Nhân. Tạp Trát Nhân vội đưa tay đón lấy
hai mẹ con, hắn ôm chặt lấy thân thể của người con gá mà hắn ngày đêm
mong nhớ, còn đứa bé hắn giao cho Trát Phi bế.

Trát Phi miễn cưỡng tiếp lấy đứa trẻ
đang trợn mắt khóc lóc thảm thiết không kiên nhẫn hỏi: “ Chú còn định
giữ lại đồ nghiệt chủng này làm cái gì? Hay để anh dọn dẹp sạch sẽ luôn
nhé”

Tạp Trát Nhân bế Khả Hoan xoay người
bước vào phòng trong lạnh lùng nói: “Anh trông chừng nó cẩn thận cho em.
Em muốn mọi việc thật rõ ràng trước đã….”

Khả Hoan nghe tiếng em bé khóc bên cạnh
nên chậm chạp mở mắt, sao cổ cô đau như bị trật khớp thế này. Nhìn quanh
một hồi cô mới nhận ra là trời đã tối đen. Tạp Trát Nhân đang ngồi cạnh
chiếc bàn với chiếc đèn dầu leo lét sáng, hắn vẫn duy trì tư thế nhìn
chằm chằm vào khuôn mặt đang say sưa ngủ của Khả Hoan nên khi cô vừa
tỉnh hắn liền nhận ra ngay.

Khả Hoan mờ mịt nhìn vào gương mặt anh
tuấn đã xuất hiện trong giấc mơ cô bao đêm, bao nhớ mong yêu thương dồn
nén trong lòng đang trào dâng cô lại chợt nhớ ra chuyện xảy ra lúc
chiều. Nỗi vui mừng khôn xiết trong một phút liền biến thành ác mộng, từ
nay về sau làm sao cô biết đối mặt với hắn như thế nào đây? Yêu sao?
Hận sao?

Khả Hoan buồn rầu chuyển ánh mắt sang
nơi khác. Chợt nhận ra em bé đang khát sữa, Khả Hoan nhổm dậy chồm người
qua Tạp Trát Nhân để bế em bé đang khóc đòi bú, sau đó quay lưng về
phía Tạp Trát Nhân cởi bỏ áo ra cho con bú. Em bé bị bỏ đói mấy tiếng
liền nên vừa ngậm được đầu vú mẹ ra sức mút vào, tiếng khóc ngừng hẳn,
trong phòng chỉ còn vang nhẹ tiếng chùn chụt đáng yêu của con trẻ.

Tạp Trát Nhân dằn dỗi vươn hai tay xoay
bả vai Khả Hoan bắt cô đối diện với chính mình. Khả Hoan lúc này đang
rất phẫn uất và áy náy vì Tạp Trát Nhân đã giết hại Kì Lạc nên cô mặc kệ
hắn muốn làm gì thì làm, không thèm liếc mắt nhìn một cái, chỉ chăm chú
cho con bú.

Nhìn Khả Hoan phô bày hai bầu ngực sữa
trắng nõn chăm chú cho con bú, Tạp Trát Nhân không thèm để ý tới thái độ
của Khả Hoan lên tiếng hỏi: “Bình thường cô cũng cho con bú trước mặt
Kì Lạc như thế này à?” Âm điệu của hắn không hề mềm mại chút nào, hắn
không thể nào tha thứ cho việc Khả Hoan phô bày bộ ngực trắng muốt đầy
đặn này trước mặt bất kỳ tên khốn nào cả.

“Không có”. Sau một lúc Khả Hoan mới nhẹ
giọng nói. Nói xong cô lại nhớ tới việc Kì Lạc lâu nay đều rất ý tứ và
nhẫn nhịn, không bao giờ phi lễ với cô mà cảm thấy cực kỳ áy náy, nước
mắt theo đó lại tuôn rơi.

Tạp Trát Nhân vẫn nhìn cô chăm chú, vẻ
mặt của hắn lúc này đã trầm lắng hơn không còn vẻ điên cuồng mất lí trí
như lúc chiều nữa: “Nói cho tôi biết, vì sao lại thế này. Đứa trẻ này là
con của ai? Vì sao em không về nước? Vì cái gì mà lại sống chung cùng
tên Kì Lạc chết tiệt này?”

Trên mặt Khả Hoan hiện lên tia cười khổ,
cô vẫn không ngẩng mặt lên nhìn hắn chậm rãi nói: “Em cũng không ngờ
mình chỉ cùng nhau có một lần em đã mang thai. Tất nhiên nếu anh không
nhận đứa bé là con, em cũng không ép anh”. Tuy rằng lời nói nhẹ như lông
hồng nhưng trong lòng cô đầy chua sót.

Tạp Trát Nhân trừng mắt nhìn cô, hắn cảm thấy rất bực bội, Mèo con nói thế nghĩa là sao, thật hỗn hào!

Khả Hoan vẫn cúi đầu nói tiếp: “Sau khi
phát hiện mình mang thai có vài ngày, Đạt La mang tin tức của anh về và
sau đó em đi theo anh ta đến thủ đô. Cho đến khi bọn em gặp được người
của Liên quân, Đạt La bảo em ra cầu xin họ giúp đưa em về nước nhưng ai
ngờ họ không những không giúp còn giao em cho quân chính phủ. Họ nhốt em
lại trong ngục, sau đó Kì Lạc thầy thuốc đã cứu em ra. Vì không muốn bị
bắt lại nên mới đưa em tới nơi đây trú ẩn”

Không nói ra thì thôi nhưng khi chính
miệng kể lại quá trình gian truân tủi nhục đó Khả Hoan không khỏi tủi
thân, lại nghĩ đến những ân tình Kì Lạc đã làm cho mẹ con cô Khả Hoan
không nhịn được lại rơi nước mắt. Nếu Tạp Trát Nhân không có giết chết
anh ta, may chăng cô còn có thể hoàn trả ân tình đó nhưng như thế này
thì đúng là thua thiệt cho Kì Lạc quá.

Tạp Trát Nhân chăm chú nghe từng chữ Khả
Hoan kể nhưng không vì thế mà sự nghi ngờ trong lòng được giảm bớt:
“Tôi đã sai Đạt La bí mật đưa em đi, ngay cả Ba Lạp cũng không biết em
rời khỏi trang viên vậy thì làm sao Kì Lạc có thể biết được?”

Khả Hoan ngớ người một lúc rồi lắc lắc
đầu, quả thật cô nên hỏi Kì Lạc điều đó nhưng lúc đó vì nghe tin Tạp
Trát Nhân chết trận cô quá đau đớn mụ mị cả người làm sao còn có thể nhớ
để mà hỏi.

“Thế lá thư em cất đâu rồi?”

“Lúc ấy A Mạn Đạt nói với em là không
nên mang theo người, nếu bị quân lính bắt được sẽ bị tra ra ngay nên bà
ấy cầm giúp em đi thiêu hủy”

“Em đã nói với A Mạn Đạt là em sẽ về nước sao?”

Khả Hoan cả kinh khe khẽ gật đầu. Cô tin tưởng là A Mạn Đạt sẽ không làm việc gì tổn hại tới cô.

Em bé bú no nê liền lăn ra ngủ. Khả Hoan ôn nhu đặt con xuống giường, gối đầu cho con rồi buộc lại nút thắt trên áo.

Tạp Trát Nhân phóng mắt theo từng động tác của Khả Hoan cất giọng hỏi: “Đứa bé này sinh ngày nào?”

Khả Hoan biết hắn muốn hỏi cái gì: “Em
bé bị sinh non, lúc sinh ra rất yếu, may mà có Kì Lạc thầy thuốc tận
tình chăm sóc hai mẹ con”

Tạp Trát Nhân cười lạnh: “Cho nên em cho phép hắn trở thành cha của con em?” Vừa nói hắn vừa nghiến răng nghiến lợi.

Khả Hoan bối rối không biết giải thích
gì, một lát sau mới nói: “Anh ấy cũng chỉ muốn làm cha trên danh nghĩa
mà thôi bởi vì cả em và anh ấy đều nghĩ là anh đã chết trận”. Anh ấy vì
tốt cho con mới làm thế, vậy mà anh lại tàn nhẫn giết hại anh ấy. Khả
Hoan trong lòng thầm nói.

Cô ngẩng đầu nhìn lên đã thấy sắc mặt
của Tạp Trát Nhân tái nhợt, ánh mắt cực kỳ phẫn nộ và đau đớn. Hóa ra là
thế. Kì Lạc làm sao có chuyện vì lòng tốt mà cứu giúp hai mẹ con Khả
Hoan, hắn sẽ tra ra rõ ràng nội tình. Nhưng nhìn biểu hiện đau xót của
Mèo con hắn rất bực bội. Hắn không chết trận trở về mà Mèo con một tia
vui mừng cũng không có, còn khóc lóc xót thương cho cái tên khốn kiếp
kia, còn nữa, lại dám nói sẽ bế con rời khỏi hắn.

Tạp Trát Nhân không hỏi gì thêm mặc dù
trong thâm tâm hắn rất muốn biết trong thời gian vừa rồi Mèo con sống
thế nào. Khả Hoan cũng trầm mặc vì hiện tại cô chẳng biết nói gì đều đã
là quá muộn, Kì Lạc cũng đã chết rồi, cô còn gì mà thanh minh giải thích
nữa? Hai người đều cảm thấy cực kỳ không thoải mái, đúng là tạo hóa
trêu ngươi hai người yêu nhau điên cuồng là thế, ngày nhớ đêm mong gặp
lại nhau vậy mà vì cái gì ở giữa lại xuất hiện hố sâu ngăn cách như vậy?

Tạp Trát Nhân mấy ngày liền bôn ba nên
giờ đây cảm thấy rất mệt mỏi, hắn thực muốn nghỉ ngơi một lát. Quay sang
định ôm Mèo con ngủ nhưng Khả Hoan kịch liệt phản ứng đẩy hắn ra.

Khả Hoan lúc này vừa trải qua hai mức độ
cảm xúc quá chênh lệch, lúc đầu là sung sướng phát điên sau lại đến
buồn đau muốn chết nên nhất thời không chịu đựng nổi sự gần gũi với Tạp
Trát Nhân. Chính bàn tay hắn vừa mới giết chết ân nhân của mẹ con cô mà
giờ đây lại định dùng nó để ân ái cô sao? Cô làm sao vượt qua nổi sự dày
vò về tinh thần để tiếp nhận hắn. Tạp Trát Nhân chỉ định ôm Khả Hoan
ngủ một lát nhưng gặp phản ứng vừa kịch liệt vừa dứt tình của cô, thậm
chí cô còn dùng tới cả tay chân chống trả lại hắn, hay tay quơ được cái
gì đều ném tất về phía hắn khiến hắn hoàn toàn buông tay khỏi cô. Cơn
tức giận lại một lần nữa nổi lên, lại nhìn thấy Mèo con ôm chặt đứa trẻ
lui vào góc giường lặng lẽ khóc. Hắn cố áp chế cơn giận xuống rồi bất
đắc dĩ nói: “Thôi ngủ đi, tôi cũng rất mệt mỏi. Tôi sẽ không ép buộc gì
em nữa”

Hai hôm sau mọi việc vẫn tiếp diễn theo
chiều hướng căng thẳng như vậy, Khả Hoan chỉ toàn tâm toàn ý chăm sóc em
bé, chỉ lúc đó cô mới thể hiện sự ôn nhu hiền hậu, còn khi đối mặt với
Tạp Trát Nhân cô vẫn giữ thái độ lãnh đạm và kháng cự, thậm chí còn trầm
trọng hơn thời điểm bọn họ mới quen biết nhau.

Sau hai ngày ẩn nhẫn Tạp Trát Nhân
chuyển sang lo lắng và tức giận, hắn có cảm giác Khả Hoan mà hắn từng
yêu thương giờ đây như biến thành người khác, mà không, biến thành cái
xác không hồn mới đúng.

Đến ngày thứ ba, Tạp Trát Nhân không thể
kiên nhẫn hơn nữa, hắn không cho phép Khả Hoan tiếp tục đuổi hắn như
đuổi tà thế này, hắn phải làm gì đó để phá vỡ rào cản vô hình giữa hai
người cho dù có làm Khả Hoan thù hận hắn hơn. Tạp Trát Nhân bắt buộc Khả
Hoan phải tiếp nhận sự ân ái và cầu hoan của hắn.

Khả Hoan vẫn phản ứng tiêu cực như
trước, cô kịch liệt chống cự thậm chí là cắt nát môi Tạp Trát Nhân khiến
hắn ăn đau và trở lên điên cuồng như thú hoang. Hắn hung hăng đặt cô
nằm dưới thân mình rồi lạnh giọng chất vấn: “Không phải là em đã quen
với sự đụng chạm của thằng đàn ông khác rồi nên mới cự tuyệt tôi sao?
Còn dám nói là em và Kì Lạc là trong sạch sao? Đứa trẻ kia rốt cuộc là
con của ai?”

Khả Hoan tuyệt vọng tới cực điểm, thân
thể cô run lên. Phải một lúc sau cô mới buồn bã nhìn Tạp Trát Nhân: “Nếu
anh đã không tin còn hỏi tôi làm gì nữa? Anh giết tôi hoặc là để tôi đi
đi”

Tạp Trát Nhân càng nổi điên giơ tay giáng xuống mặt Khả Hoan một cái tát: “Muốn chạy sao? Được lắm, vậy hãy đi luôn bây giờ đi”

Khả Hoan cắn chặt răng không mở miệng,
cô đứng lên ôm lấy em bé đang ngủ say rồi không khống chế được cảm xúc
liền òa lên khóc: “Con yêu, mẹ đưa con đi nhé. Từ nay về sau chỉ có hai
mẹ con mình mà thôi”

Nháy mắt Tạp Trát Nhân đã cướp được em
bé trên tay Khả Hoan,hắn đứng thẳng lưng lãnh khốc nói: “Muốn đi thì cô
đi một mình, đứa trẻ này phải lưu lại đây”

Khả Hoan run run ngửa đầu nhìn hắn: “Nếu anh đã không tin đó là con anh thì anh còn lưu nó lại đây làm gì?”

Tạp Trát Nhân nổi giận đùng đùng mở
miệng: “Nó nếu là nghiệt chủng thì sẽ phải trở thành nô lệ thấp hèn nhất
trong gia tộc. Tôi sẽ bắt nó sống và lớn lên giống một tên nô lệ, tôi
sẽ tra tấn nó, đánh đập nó, cho nó biết tất cả các bất hạnh của cuộc đời
nó đều là do người mẹ không có tiết hạnh của nó ban tặng”

Khả Hoan khóc như điên dại: “Anh trả lại con cho tôi, trả lại đây. Anh là đồ điên, đồ khốn…”

Tạp Trát Nhân đẩy Khả Hoan ra rồi gọi lớn: “Người tới”

Đạt La lăm lăm tiến vào, Tạp Trát Nhân
lạnh lùng hạ lệnh: “Đưa đứa trẻ này đi. Từ hôm nay trở đi không có lệnh
của ta người phụ nữ này không được phép gặp đứa trẻ dù chỉ là một phút”

Khả Hoan không tin vào tai mình, cô đứng
dậy lao về phía Tạp Trát Nhân nhưng hắn đã giao em bé cho Đạt La, mặt
lạnh lùng bồi cô thêm một cái bạt tai khiến Khả Hoan ngã lảo đảo trên
đất. Cô hoảng loạn ôm chặt lấy chân Tạp Trát Nhân khóc lóc cầu xin: “Tôi
sai rồi, anh trừng phạt tôi thế nào cũng được nhưng cầu xin anh hãy trả
lại con cho tôi. Tôi mới là nô lệ của anh, anh tra tấn tôi đi, đánh tôi
đi…xin anh hãy để con tôi lại, nó còn bé như vậy làm sao có thể rời xa
mẹ được, cầu xin anh, trả lại cho tôi, trả lại… con của tôi, đứa con
đáng thương của tôi…”

Tạp Trát Nhân nắm chặt nắm đấm, thở sâu,
cuối cùng hắn cũng cứng rắn bỏ lại Khả Hoan quay lưng bước đi. Khả Hoan
quỳ rạp trên mặt đất khóc rống lên.

Chương 58

Trát Phi nhìn thấy em trai mặt mũi hằm
hằm đi theo sau Đạt La tiến vào phòng, trên tay Đạt La là đứa bé đang
khóc ầm ĩ khiến hắn không nhịn được nhíu mày hỏi: “Chú mang nó đến đây
làm gì? Ở đây có ai thừa hơi mà bế bồng nó đâu?”

Hắn và bọn thủ hạ đã chiếm lấy mấy gian
nhà của Kì Lạc, còn hạ lệnh dựng thêm mấy căn nữa để ở cho rộng rãi vì
Tạp Trát Nhân đề nghị tất cả phải ở lại đây chờ Khả Hoan hồi phục hẳn
sau khi sinh mới rời đi, dự định là 2 tháng. Tạp Trát Nhân ngồi xuống
bên bàn, hai tay xoa xoa huyệt thái dương nói: “Anh cho bọn họ đi hỏi
xem trong thôn có người phụ nữ nào đang cho con bú không, nếu có thì
mướn người ta cho đứa trẻ này bú vài ngày, em sẽ gửi tiền người ta”

Trát Phi ngạc nhiên hói: “Chú tức quá hóa hâm sao? Anh có thừa tiền cũng sẽ không phung phí vào tên nghiệt chủng này”

Tạp Trát Nhân lập tức trừng mắt nhìn
Trát Phi, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Em cảnh cáo anh, nếu em còn nghe được
hai từ Nghiệt chủng, nghiệt chủng nữa thì….”

Sắc mặt Trát Phi cũng xanh lên vì tức
giận. Tạp Trát Nhân nhìn thấy thế liền dịu giọng: “Thực ra em vẫn tin
rằng đó là con của em”

Trát Phi không khỏi lạnh giọng cười
nhạo, làm sao có thể có chuyện đó. Em trai hắn không phải lại bị cô gái
kia mê hoặc lần nữa h sao mà lại phát ngôn như thế.

Tạp Trát Nhân biết anh trai đang nghĩ
gì, hắn quay đầu bảo Đạt La đi làm theo những lời hắn căn dặn. Còn dặn
thêm là người ta đòi bao nhiêu tiền thì trả bấy nhiêu, nếu vợ chồng họ
có thể dọn đến đây ở thì càng tốt, giá cả bao nhiêu không quan trọng.
Đạt La nhanh chóng nhận mệnh rời đi.

Trát Phi sắc mặt cực kỳ khó coi, lạnh
lùng nhắc nhở em trai: “Anh cho thủ hạ ngày đêm xây dựng thêm phòng ở là
để họ có chỗ nghỉ ngơi cho rộng rãi chứ không phải để cho chú dùng làm
phòng ở cho trẻ con”.

Tạp Trát Nhân không vội vàng mở miệng mà
chống tay lên đầu suy nghĩ một lát rồi mới nhẹ nhàng nói: “Khả Khả đã
từng gửi thư cho em qua Đạt La nói là cô ấy đã mang thai con của em.
Cũng vì lí do đó mà em mới cố gắng trị liệu hai chân để có thể nhanh
chóng đi Trung Quốc tìm hai mẹ con”

Trát Phi giật mình ngồi hẳn dậy hỏi: “Cô ấy đã viết thư nói cho chú thật à?”

Hắn nhớ lại phản ứng kích động của Tạp
Trát Nhân lúc nhận được thư, hóa ra là vì nguyên nhân này. Tạp Trát Nhân
gật gật dầu: “Không sai, em đã sớm biết điều đó. Nhưng là trong lòng em
vẫn có chút lăn tăn, cô ấy và Kì Lạc ở chung với nhau lâu như vậy em
không thể tin họ có thể giữ trong sạch, Khả Khả em có thể tin tưởng được
nhưng Kì Lạc thì không thể, tên khốn đó…”.

Tạp Trát Nhân nói rất chậm tựa hồ vừa
nói vừa suy nghĩ. Hắn bị những ý nghĩ trái chiều bủa vây mấy ngày hôm
nay, hơn nữa vừa rồi lại bị Khả Hoan kháng cự làm cho hắn nổi nóng.
Trong cơn không kiềm chế được hắn lại xuống tay với cô, giờ đây nhớ tới
gương mặt u buồn thảm thương của Mèo con, hắn có chút ân hận.

“Tốt rồi, vậy đợi đến khi tên khốn Kì
Lạc kia tỉnh lại anh sẽ hỏi cung hắn, anh không tin hắn dám lừa gạt
chúng ta một chút nào đâu”

Kì Lạc thực ra bị đánh rất đau nhưng
không nguy hiểm tới tính mạng, có điều 3 ngày nay đều bị hôn mê. Nếu
không phải vì Tạp Trát Nhân một mực đòi lưu lại mạng sống của hắn thì
Trát Phi cũng đã sớm cho hắn tự sinh tự diệt lâu rồi.

Tạp Trát Nhân vẫn có chút trầm mặc:
“Thực ra lời nói của Kì Lạc cũng không có nhiều ý nghĩa nữa. Em bắn hắn
cũng chỉ là để thử phản ứng của Khả Khả mà thôi. Cô ấy lại quá thương
xót cho hắn ta, lại còn bổ nhào vào người hắn mà khóc nữa chứ. Em biết
điều đó xuất phát từ nội tâm nhân ái và tấm lòng cảm kích của Khả Khả
chứ hoàn toàn không phải tình yêu”

Trát Phi như trút được gánh nặng,thả khí
nói ra: “Thế thì không phải là rất tốt sao? Sao chú không nói rõ với
anh sớm hơn chút? Anh hẳn sẽ cho người về báo tin cho Ba là chú đã có
con, ba sẽ cực kỳ vui vẻ cho mà xem”

Tạp Trát Nhân lộ ra vẻ đau khổ mệt mỏi:
“Về mặt lý trí thì em có thể nghĩ được như vậy nhưng sự thật là em vẫn
không thể khống chế được cảm xúc của mình. Chỉ cần nhìn thấy đứa trẻ
hoặc bước vào phòng của Khả Khả em không thể nhịn được việc tưởng tượng
chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng này mấy tháng gần đây? Em lại muốn
ép hỏi Khả Khả đứa trẻ có phải là con em không? Rồi dù là Khả Khả trả
lời là thật thì em vẫn không thể nào bỏ xuống hoàn toàn hoài nghi. Có
phải em thực rất buồn cười không?”

Trát Phi có thể hiểu được sự mâu thuẫn
trong tình cảm của em trai, hắn lắc đầu nói: “Điều này là bình thường
thôi, là đàn ông ai cũng vậy cả. Nếu đổi lại là anh có khi anh còn kích
động hơn ấy chứ” Rồi như nghĩ đến điều gì, Trát Phi lại hỏi: “Đứa trẻ
nếu đã xác định là con của chú và Khả Khả thì tại sao không để nó ở bên
cạnh mẹ?

Tạp Trát Nhân nhớ lại việc vừa rồi có
chút căm tức nói: “Cô gái ngu ngốc đấy còn dằn dỗi em, lại còn nói phải
rời khỏi đây. Em muốn dạy dỗ cho cô ấy vài bài học. Với lại cũng chỉ có
cách giữ lấy đứa trẻ thì cô ấy mới không vụng trộm bế con rời khỏi đây”

Khả Hoan mệt mỏi đứng ở sau cửa gỗ khóc
gọi Tạp Trát Nhân mang con trả mình. Em bé chắc hẳn đói lắm, hai bầu
ngực của cô hiện căng lên đầy sữa rất khó chịu. Tạp Trát Nhân thật là
đáng giận, vì cái gì không tin em bé là con hắn, hắn sẽ làm khó em bé
sao? Sẽ cố ý để em bé bị đói sao? Khả Hoan càng nghĩ càng sợ hãi, cô sợ
Tạp Trát Nhân vì nhất thời tức giận mà tự tay giết con mình. Khả Hoan
bắt đầu hối hận vì đã không giải thích rõ ràng với hắn.

Cô tiếp tục ngồi bệt xuống cửa gọi Tạp
Trát Nhân luôn miệng. Đến khi trời tối, cửa phòng lách cách mở ra, Tạp
Trát Nhân đã đứng đằng sau một người hầu đang bê đồ ăn và đèn dầu tiến
vào.

Tạp Trát Nhân nhìn thấy Khả Hoan đang
quỳ trên mặt đất không nhịn được xót xa, chẳng lẽ Mèo con ngồi đây cả
buổi chiều sao? Khả Hoan nheo mắt một hồi để quen với ánh sáng, vừa nhìn
thấy Tạp Trát Nhân cô lập tức ôm lấy chân hắn vừa khóc vừa nói: “Con
đâu, con tôi đâu rồi? Anh làm gì với con rồi? Đó là cũng là con của anh,
đúng là con của anh mà…”

Tạp Trát Nhân đỡ Khả Hoan vào trong bàn
ăn, cô tập tễnh đi vào ánh mắt vẫn nhìn về phía mặt hắn: “Con đâu, con
cần bú sữa mẹ, anh mang con trả cho em đi, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời
anh mà”

Tạp Trát Nhân nhìn gương mặt sũng nước mắt của Khả Hoan thản nhiên nói: “Ngồi cạnh tôi nhanh lên”

Khả Hoan lập tức sán lại gần Tạp Trát
Nhân, hắn tiện tay ôm cô vào lòng rồi cầm lấy đũa bón cơm cho cô ăn. Khả
Hoan thân mình cứng đờ há miệng đón lấy thức ăn rồi thút thít nhai
nuốt. Tạp Trát Nhân buông đũa nâng cằm cô lên hỏi: “Đứa bé đúng là con
của tôi sao?”

Khả Hoan không ngừng gật đầu: “Đúng, là con của chúng ta”

Tạp Trát Nhân nói: “Được rồi, đã là con
trai của tôi đương nhiên thì tôi sẽ có trách nhiệm chăm sóc con thật
tốt. Em ăn hết chỗ cơm này rồi đi nghỉ ngơi đi”. Nói xong buông Khả Hoan
ra và quay lưng chuẩn bị rời đi.

Khả Hoan cuống quýt túm lấy vạt áo của
hắn nước mắt ngắn dài nói: “Con đâu? Anh mang con trả lại cho em đi, con
rất cần mẹ. Đó cũng là con của anh mà, làm sao anh có thể để con chịu
đói chứ? Con còn nhỏ vậy làm sao có thể xa rời mẹ được?’

Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Em không tin tôi? Tôi đã nói là sẽ chăm sóc nó rất tốt, vẫn không tin?”

Khả Hoan ngây người một lúc không hiểu
Tạp Trát Nhân nói thế là ý gì, cô mờ mịt nói: “Nhưng mà con của chúng ta
cần mẹ, em cũng không muốn rời khỏi con”

Tạp Trát Nhân từ chối cho ý kiến, hắn
thản nhiên trả lời: “Nếu là con của tôi đương nhiên sẽ ở bên cạnh tôi.
Tôi không thể để cho một người đàn bà miệng luôn nói là muốn rời khỏi
tôi nuôi con của tôi được”

Khả Hoan nhất thời không biết nói gì.

Vài ngày sau, Tạp Trát Nhân không xuất
hiện, chỉ có người hầu ngày mang ba bữa cơm cho cô. Khả Hoan dù có cố
gọi cũng không có ai trả lời. Sữa non tích tụ nhiều ngày không được xuất
ra khiến hai vú cương cứng đau nhức, đến hôm nay đã chuyển sang màu
thâm tím. Khả Hoan cuối cùng cũng phát sốt, cả người nóng bỏng mê man.
Đến buổi chiều người hầu đưa cơm mới phát hiện ra cô không có phản ứng
liền chạy đi cấp báo Tạp Trát Nhân.

Tạp Trát Nhân nghe tin vội vàng chạy
tới, nhìn thấy Khả Hoan lâm vào hôn mê hắn cực kỳ hoảng loạn. Hắn ôm lấy
Khả Hoan cố sức lay cô tỉnh, một lúc sau Khả Hoan mới hơi lờ mờ mở mắt,
miệng thì thào: “Con đâu? Bảo bối của em đâu. Em đau, đau quá”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+