Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 59 – 60 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 59

Tạp Trát Nhân hốt hoảng hỏi: “Đauở đâu? Tại sao lại thế này?”

Khả Hoan muốn nâng cánh tay lên nhưng
không đủ sức để nâng, hai ngực căng cứng đau nhức khiến cô chỉ hơi cử
động là sự đau đớn lập tức bị gia tăng thêm bội lần, chỉ có thể run run
nói: “Ngực…ngực…”

Tạp Trát Nhân vội xé mở áo choàng của
cô, phát hiện hai đôi ngực sữa đã chuyển sang màu tím sưng đỏ, hai đầu
vú còn nứt ra vài đường. Hắn nhẹ nhàng chạm vào chỉ cảm thấy hai bờ ngực
đã trở lên cứng ngắc như tảng đá.

Khả Hoan bị đau hét lên.

Tạp Trát Nhân cẩn thận ôm cô đặt lên
giường rồi chạy ào ra cửa sai người hầu đi tìm cô bảo mẫu đang trông em
bé mấy hôm nay, sau đó quay vào trong ôm lấy Khả Hoan nhẹ giọng an ủi:
“Cố chịu đựng một lát, đừng lo. Anh đã cho người đi tìm người đến giúp
rồi”

Khả Hoan ghé mặt trong ngực Tạp Trát Nhân, mắt nhắm lại, trong đầu một mảnh hỗn loạn nhẹ giọng lẩm bẩm: “Con, con đâu…”

Tạp Trát Nhân cực kỳ đau lòng, hắn vốn
chỉ định dạy cho Mèo con vài bài học nhẹ nhàng để Mèo con từ bỏ ý định
rời mình mà đi, giờ đây nhìn thấy Mèo con sinh bệnh ra nông nỗi này mà
miệng vẫn còn lẩm bẩm đòi gặp con, hắn thấy mình quả thật quá tàn nhẫn.

Thực tế thì em bé vẫn được hai vợ chồng
bảo mẫu chăm sóc rất tận tình chu đáo, chỉ trong vài ngày trông đã nhỉnh
hơn rất nhiều. Ngày nào Tạp Trát Nhân cũng sai người hầu bế em bé đến
cho hắn ôm ấp vậy mà lại không hề nghĩ đến cảm giác của một người mẹ
phải rời xa con như Khả Hoan.

Hai vợ chồng bảo mẫu đã chuyển hẳn sang
căn phòng mới xây ở đây để tiện chăm sóc em bé. Phòng đó cũng cách đây
chỉ khoảng 30 mét nên bảo mẫu nhanh chóng chạy đến, cô ta đã có kinh
nghiệm sinh dưỡng ba đứa trẻ nên chỉ nhìn qua bộ ngực Khả Hoan gương mặt
lập tức biến sắc.

Tạp Trát Nhân vội la lên: “ Đây là bị làm sao? Có cách gì trị liệu không?”

Bảo mẫu nhìn vẻ mặt của Tạp Trát Nhân vội run run nói: “Cô ấy….bị cương sữa, có thể…. có thể sẽ bị chết”

Tạp Trát Nhân giơ tay đập mạnh xuống bàn
tạo nên một âm thanh vang dội, sườn tay còn tóe ra vài tia máu khiến
cho bảo mẫu hốt hoảng bủn rủn, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống, miễn cưỡng
nói: “Để tôi đi tìm Y Liên, may chăng bà ấy có cách chữa”

Tạp Trát Nhân lớn tiếng nói: “Vậy thì đi nhanh đi, đi đi”

Y Liên là người phụ trách việc đỡ đẻ cho
các phụ nữ trong thôn, chỉ nghe qua mô tả trạng của Khả Hoan bà không
nhịn được thở dài: “Xem ra cô gái kia cuối cùng cũng bị thánh Ala trừng
phạt”. Thì ra là trong thôn xóm đã phát đi lời đồn đại là thầy thuốc Kì
Lạc tư thông với một phu nhân quý tộc rồi cùng nhau bỏ trốn tới đây.
Hiện tại gia đình quý tộc kia đã tìm đến tận đây bắt đôi gian phu dâm
phụ, phu nhân kia nghe đâu bị nhốt mấy hôm nay. Dân cư ở đây hầu hết đều
theo đạo Hồi nên đều có suy nghĩ giống nhau, đều làm theo những gì
thánh Ala răn dạy, do đó họ đều báng bổ hành động của Kì Lạc và không
ngừng truyền nhau những lời thóa mạ.

Y Liên tuy là người Hồi giáo, cũng hiểu
là một người phụ nữ không giữ được đức hạnh như cô gái này rất đang bị
trừng phạt nhưng bà cũng là phụ nữ nên hiểu được cô gái này đang rất đau
đớn vì trướng sữa, không đành lòng bỏ mặc, bà chuẩn bị ít thảo dược đi
theo bảo mẫu.

Vừa nhìn thấy bộ ngực của Khả Hoan, Y
Liên thở dài rồi bảo mang nước ấm vào. Tạp Trát Nhân lớn tiếng sai bảo
người hầu chuẩn bị nước sôi rồi bế em bé đưa cho bảo mẫu. Hắn hỏi: “Cô
ấy thế nào rồi? Có nguy hiểm tới sinh mệnh hay không? Tại sao lại bị thế
này?”

Y Liên vừa lôi dụng cụ trong túi ra vừa
chậm rãi nói: “Là vì sữa bị tắc bên trong nên chuyển sang cương cứng.
Tôi cũng chỉ có thể giúp cô ấy xem qua thôi, nếu có thể thông tắc thì
may ra cô ấy có thể sống sót. Nếu không thông được thì chỉ có cách chịu
đau đến khi chết mà thôi”

Chỉ nghe mấy câu giải thích sơ bộ đó mà
Tạp Trát Nhân cảm giác như lục phủ ngũ tạng bị xé nát, hắn chưa bao giờ
rơi vào cảm giác sợ hãi đến thế. Hắn cắn răng tự kiềm chế cảm xúc, sau
đó mở giọng run run nói: “Bà hãy cứu lấy cô ấy, hãy dùng mọi cách có thể
để cứu cô ấy. Cô ấy phải sống, tôi sẽ cho bà bao nhiêu tiền tùy thích”

Y Liên nói: “tôi sẽ cố gắng hết sức.
Nhìn qua có vẻ cô ấy có rất nhiều sữa nếu không cũng không căng tức đến
vậy. Cầu mong thánh Ala tha thứ cho cô ấy”

Tạp Trát Nhân ôm chặt Khả Hoan vào lòng,
trong đầu hết sức hỗn loạn. Hắn đã đóan được sơ bộ nguyên nhân nhưng
không đủ can đảm để mở miệng giải thích. Làm sao hắn biết trước được là
không cho Khả Khả cho em bé bú Khả Khả sẽ bị trướng sữa đến mức này, lúc
đó hắn chỉ muốn trừng phạt cô một chút không ngờ sự tình lại đi đến mức
này. Hắn định là chỉ hai ngày nữa sẽ mang em bé trả lại cho Khả Khả và
vẫn giữ hai vợ chồng bảo mẫu ở lại để chăm sóc em bé vào ban đêm để Khả
Khả có thể ngủ an giác.

Nhưng tình hình đã có vẻ hơi muộn, Khả
Khả giờ đây bị bệnh trầm trọng đến vậy, một mình phải chịu đau đớn dày
vò, hắn không biết phải nói gì, không biết làm gì để chuộc lỗi với Khả
Khả. Hắn biết trong lòng Khả Khả hẳn là đang rất thống hận hắn.

Nước sôi được mang tới rất nhanh. Y Liên
lập tức lấy ít bột pha với nước sôi rồi nguấy đều thành một hỗn hợt như
cháo loãng. Cả căn phòng đều bốc lên một mùi chua chua nồng nặc khiến
người ta có cảm giác buồn nôn.

Tạp Trát Nhân lúc này chẳng ngửi thấy gì
nữa, tòan bộ tinh thần hắn đều đặt trên người Khả Hoan, hắn ôm cô, nhìn
cô, trong đầu cũng chỉ nhớ tới cô. Nhớ lúc cô nhăn mày cười, nhớ lúc cô
quật cường chống đối, nhớ lúc cô u buồn, lúc cô tủi thân…Giờ đây khuôn
mặt cô vì sốt cao mà ửng hồng trông thật gầy yếu, hắn nhìn cô mà thấy
lòng đau như dao cắt.

Y Liên bưng chén thuốc tới gần rồi quỳ
gối cạnh người Khả Hoan, bà kiểm tra lần nữa độ nóng của chén thuốc sao
cho không bỏng da người rồi mới nói với Tạp Trát Nhân: “Ngài hãy ôm chặt
lấy cô ấy. Áp chén thuốc này vào ngực, cô ấy sẽ rất đau nhưng cũng chỉ
còn cách này mà thôi”. Bà nhìn thấy rõ trong mắt người đàn ông này sự
đau lòng và dằn vặt.

Mồ hôi Tạp Trát Nhân chảy ròng ròng khi Y
Liên cầm chén thuốc lăn đi lăn lại trên ngực Khả Hoan. Chỉ trong chốc
lát Kì Lạc đau đớn thét lên thảm thiết, tuy cả người bị Tạp Trát Nhân ôm
chặt nhưng cô vẫn theo bản năng giãy giụa và khóc ầm lên. Trong cơn đau
đớn, Khả Hoan mơ hồ nhớ lại khuôn mặt giận dữ của Tạp Trát Nhân, nhớ
tới việc Tạp Trát Nhân tàn nhẫn cướp đi con cô, chẳng lẽ giờ đây lại vừa
nghĩ ra trò mới tra tấn cô hay sao?

Khả Hoan vẫn không hề thanh tỉnh chút
nào, từ đầu tới cuối cô chỉ la hét và khóc lóc cho đến khi ngất xỉu đi,
thậm chí cô không hề nghe được tiếng nói trầm thấp của một người đang ôm
chặt lấy cô và cưng nựng “Mèo con của anh, Mèo con của anh cố lên…”. Cô
chỉ cảm giác mình đang rơi dần rơi dần vào địa ngục.

Tạp Trát Nhân lúc này mồ hôi chảy ròng
ròng, trên mặt và tay chân gân xanh nổi chằng chịt. Nhìn Khả Hoan đau
đớn ngất xỉu đi hắn vẫn không hề thả lỏng, cả người giữ nguyên tư thế ôm
chặt lấy cô, hai tay vẫn run run như lúc đầu. Hắn hả mồm thở hổn hển đề
giảm bớt áp lực trong phổi vì nãy giờ hắn dường như quên hô háp. Đau
đớn thể xác đã xá gì so với đau đớn về tinh thần mà hắn đang phải chịu
đựng.

Trườm xong, Y Liên lại lôi ra hai túi
plastic nhỏ để trùm lên hai đầu vú Khả Hoan, sau đó lấy nước nóng thấm
vào vải rồi trườm tiếp lên ngực cô. Khả Hoan lại lần nữa đau đớn giãy
lên, cô cứ hết ngất lại tỉnh không biết đến bao nhiêu lần, cuối cùng
trời cũng gần sáng.

Y Liên dỡ bỏ miếng nhựa gắn ở hai đầu
ngực của Khả Hoan rồi sờ nắn lại, phát hiện đã có dấu hiệu mềm mại hơn,
trong ngực chỉ còn một vài chỗ vẫn đang cương cứng mà thôi, đầu vú bắt
đầu tiết chút sữa.

Tạp Trát Nhân lo âu hỏi: “Sao rồi?”

Y Liên lau mồ hôi trả lời: “Đã có chút kết quả rồi, nhưng mà tôi còn phải giúp cô ấy bức sữa đọng và mủ ra ngoài hết đã”

Tạp Trát Nhân cúi xuống áp môi vào cái
trán đầy mồ hôi của Khả Hoan, trong lòng thống khổ nói: “Thực xin lỗi,
thực xin lỗi, Mèo con của anh”

Chương 60

Sau đó Y Liên lấy vải mềm và nước sạch
lau hai ngực Khả Hoan sạch sẽ. Tạp Trát Nhân thấy đầu ngực Khả Hoan hôm
qua cứng đơ là thế mà hôm nay đã có vẻ mềm mại hơn không khỏi cảm thấy
nhẹ nhõm hơn một chút.

Mèo con nằm trong lòng hắn gần sáng cũng
chậm rãi mở mắt ra, tuy rằng vẫn bị đau nên nhíu mày nhưng tinh thần có
vẻ khá thanh tỉnh. Khả Hoan mềm rũ người vô lực nhìn Tạp Trát Nhân vốn
đang ôm chặt lấy cô, cô không thèm để ý mà mờ mịt nhìn sang bà đỡ đang
ngồi cạnh mình.

Tạp Trát Nhân chưa kịp nói gì Y Liên đã
lấy một vòng nhựa hình tròn tiến lại, bà hướng Tạp Trát Nhân nói: “Ngài
ôm chặt cô ấy vào, sẽ đau đấy”

Nói xong bà ốp vòng nhựa vào vú Khả Hoan
rồi xoay tròn khiến cô một lần nữa đau đớn hét lên và lại bắt đầu giãy
giụa. Nhưng thân thể cô đang bị Tạp Trát Nhân ôm rất chặt nên dù cố lắm
cũng không thể thoát khỏi hai gọng kìm như thép của hắn, nước mắt cứ
liên tục tuôn rơi, hai chân đạp loạn xạ đổ cả chiếc bàn bên cạnh.

Y Liên vội vàng dừng tay rồi nâng bàn và
nhặt các vật dụng rơi xuống đất đặt lên bàn, Khả Hoan vẫn tiếp tục kêu
la: “Đau quá, đừng chạm vào tôi, buông tôi ra…”

Tạp Trát Nhân áp mặt Khả Hoan vào mặt
mình, cả hai gương mặt lúc này đều đã ướt sũng bởi nước mắt và mồ hôi,
hắn ôn nhu trấn an Mèo con đang run rẩy: “Ngoan nào, bà ấy giúp em trị
bệnh, em chịu một lát nữa thôi, sẽ không đau đâu. Không chữa làm sao mà
khỏi được? Em sẽ còn bị đau nữa..”

Trong tròng mắt hắn tất cả đều là sự xót
xa và dằn vặt, nhìn Mèo con bị đau đớn như vậy hắn không ngừng chửi rủa
bản thân, không nói được ra lời nên bao nhiêu ẩn nhẫn chịu đựng của hắn
lúc này đều hằn lên ánh mắt và gương mặt.

Khả Hoan điên cuồn lắc đầu: “Không cần
chữa, không cần, đau quá, các người tránh ra, tránh xa khỏi tôi, buông
ra, đau….” Mỗi lời nói phát ra đều giống hệt như một đứa trẻ đang khóc
nháo.

Tạp Trát Nhân thừa biết Mèo con vì đau
quá nên mới phát ngôn mất lí trí như thế, tuy trong lòng hắn đau đớn
muốn chết nhưng hắn không thể chiều theo ý Mèo con lúc này được vì nếu
không tiếp tục chữa thì Mèo con sẽ chết. Nghĩ vậy hắn càng ôm Mèo con
chặt hơn, sau đó dùng ánh mắt ý bảo Y Liên tiếp tục.

Y Liên thở dài cầm lấy vòng tròn nhựa và
lặp lại động tác khi nãy. Kỳ thật vòng tròn này gồm những hạt nhỏ có
sắc cạnh,nếu chà vào da người thường chỉ cảm giác hơi buồn buồn nhưng vì
ngực cô gái này đang cương cứng vì đau nên một sự đụng chạm nhỏ cũng đã
khiến cho cô cực kỳ đau đớn. Khả Hoan lại bắt đầu giãy giụa vặn vẹo, vì
cả thân mình bị Tạp Trát Nhân ôm chặt nên cô chỉ có thể vặn vẹo đầu mà
thôi. Đau nhức khiến cô mất đi lí trí, cô nghiêng đầu cắt chặt lấy cánh
tay Tạp Trát Nhân, nức nở ứa nước mắt. Tạp Trát Nhân lập tức cảm thấy
đau đớn trên cánh tay, Mèo con cắn thật hung khiến hắn đau đến toát mồ
hôi lạnh nhưng hắn vẫn yên lặng, chỉ có cách để hắn và Mèo con cùng chịu
đau đớn hắn mới có cảm giác được giải thoát đôi chút.

Y Liên tiếp tục thao tác cho đến khi đầu
vú Khả Hoan chuyển sang màu hồng sậm và bắt đầu bắn ra vài tia sữa lưu
đã chuyển sang màu vàng sậm. Khả Hoan vẫn đau đớn phát run, cô quá mệt
mỏi nên chỉ có thể cất lên tiếng rên nhè nhẹ khiến cho người ta cảm giác
thực đau lòng.

Cánh tay Tạp Trát Nhân cũng bắt đầu chảy
máu, Khả Hoan càng đau càng cố cắn thật sâu xuống tay hắn, hắn cực lực
nhẫn nhịn không hề cau mày chút nào.

Y Liên thấy việc trị liệu đã dần có kết
quả không khỏi vui mừng. Bà cúi đầu xuống sát ngực Khả Hoan định há mồm
ngậm một bên đầu vú của cô nhưng Tạp Trát Nhân lắp bắp kinh hãi ngăn bà
lại và hỏi: “Bà làm gì thế?’

Y Liên ngẩng đầu lên nói: “Tôi phải mút
sữa bẩn cho cô ấy ra, ngài thấy không, tia sữa đã được thông rồi đấy,
giờ phải hút hết số sữa bẩn bên trong ra thì cô ấy mới khỏi hẳn được”

Tạp Trát Nhân không chút do dự nói: “Để
tôi hút” Nói xong hắn cúi đầu xuống cẩn thận ngậm một bên đầu vù và nhẹ
nhàng mút vào, từng giọt từng giọt chất lỏng rơi vào miệng hắn, hắn
không ngần ngại nuốt xuống.

Y Liên ngồi bên cạnh nói: “Hút được
không? Nếu sữa ra chậm thì ngài phải hút mạnh vào. Hút xong phải nhổ ra
ngoài, sữa bị om trong đấy lâu như vậy sẽ không sạch sẽ đâu”

Khả Hoan lúc này mới ngừng cắn tay Tạp
Trát Nhân, cô xoay xoay đầu lai, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Tạp Trát
Nhân hút sữa hộ mình. Hắn không hề nhổ ra ngụm nào mà nuốt xuống toàn bộ
số sữa đó, nuốt xong lại cố sức hút mạnh hơn. Khả Hoan vì thế lại cảm
thấy một cơn đau nhức tái diẽn, cô lại quay đầu về phía tay hắn cắn
tiếp, chỉ khác một chút là lần này cô tìm chỗ còn lành lặn để đáp hạ hàm
răng.

Tạp Trát Nhân càng hút mạnh thì cô cũng
cắn tay hắn mạnh hơn. Tạp Trát Nhân cũng cảm thấy thập phần đau nhức ở
phía cánh tay, trong lòng hắn không khỏi cười khổ, miệng vẫn cố sức hút
sữa cho Mèo con. Một lát sau, hắn thấy dường như sữa tươi không còn nữa,
vì thế mới ngẩng đầu lên nhìn xuống.

Y Liên hoàn toàn thở ra, vẻ mặt bà cũng
tỏ ra mệt nỏi: “Như thế là tốt rồi, ngài cố gắng giúp cô ấy hút ra càng
nhiều sữa càng tốt, ngày mai tôi lại đến”

Tạp Trát Nhân nghe xong mới nhớ tới là Y
Liên đã cùng hắn túc trực chữa trị cho Khả Hoan cả đêm qua và sáng nay,
cũng đã là mười mấy tiếng đồng hồ. Hắn nhanh chóng nói cảm ơn rồi rút
tiền mặt trong áo choàng ra đưa cho bà.

Y Liên chấn động vì bà chưa bao giờ nhìn
thấy nhiều tiền mặt như thế, bà theo bản năng lắc đầu và không dám tiếp
nhận. Tạp Trát Nhân nói: “Bà cứ cầm lấy đi, mấy hôm nữa tôi vẫn còn
phải nhờ bà chăm sóc thêm cho cô ấy”

Y Liên vẫn lắc đầu, Tạp Trát Nhân nghĩ
một chút rồi chia số tiền đó ra làm đôi rồi đưa cho Y Liên một nửa. Y
Liên lúc này mới dám cầm, vẻ mặt bà không khỏi cực kỳ cảm kích. Bà lại
dặn: “Ngài cố hết sức đừng để cho cô ấy bị mệt, để cho cô ấy nghỉ ngơi
lại sức. Tâm tình cũng phải…hết sức thỏai mái vui vẻ..”

Tạp Trát Nhân vấn nhìn chăm chăm vào Mèo
con lúc này vẫn đang cắn chặt tay hắn, rốt cuộc nở ra nụ cười mà từ khi
bước vào đây Y Liên mới nhìn thấy lần đầu nói: “Được rồi, tôi sẽ cố
gắng”

Y Liên thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, bà nói: “Ngày mai tôi sẽ lại đến”

Những cơn đau nhức đã biến mất, Khả Hoan
từ từ buông răng ra khỏi tay Tạp Trát Nhân, cả người vô lực xơ lụi nằm
trong lòng Tạp Trát Nhân. Hắn không mảy may để ý tới vết thương ở tay mà
khom cả thân mình ôm Khả Hoan thật chặt, nội tâm lúc này mới khôi phục
được phần nào sự kích động lúc trước. Hắn thực sự sợ hãi, sợ mất đi Mèo
con vĩnh viễn.

Khả Hoan lúc này cảm thấy vô cùng mệt
mỏi, cả về thể xác lẫn tinh thần, cô không thèm để ý gì tới hắn. Tạp
Trát Nhân cúi đầu xuống hôn má Mèo con ôn nhu nói: “Em còn đau không?
Chỉ hai ngày nữa sẽ khỏi hẳn, em đừng sợ”

Thấy Khả Hoan không hề có phản ứng gì,
hắn nói tiếp: “Em đói rồi phải không, để anh bảo người hầu mang cháo tới
cho em nhé, hai ngày tới em chịu khó ăn nhẹ như thế thôi nhé?”

Khả Hoan im lặng một lúc mới nói: “Con đâu, em muốn gặp con”

Tạp Trát Nhân lật tức nói: “Em ăn cháo
đi đã, ăn xong anh sẽ bế con lại cho em. Nhưng em chỉ được gặp con một
lát rồi phải ngoan ngoãn đi ngủ. Những lời căn dặn của Y Liên em nghe rõ
rồi đấy, em hiện vẫn đang ốm nên phải giữ sức khỏe. Anh đã tìm được bảo
mẫu chăm sóc con rất tốt, con lớn lên từng ngày, em không phải lo lắng
gì về con đâu”

Nước mắt Khả Hoan lại rơi xuống, cô yếu ớt nói: “Em muốn tự mình chăm sóc con, em không ngại bất cứ điều gì”

Tạp Trát Nhân ôm chặt Mèo con kiên quyết
nói: “Lúc này thì không được, đợi em khỏe hẳn mình sẽ bàn tiếp. Với lại
bây giờ em cũng không thể cho con bú, sữa của em còn chưa tốt, chờ hai
ngày nữa được không?”

Khả Hoan im lặng nhắm mắt không nói gì,
Tạp Trát Nhân nhìn bộ dạng dằn dỗi của Mèo con không kìm lòng được:
“Người đâu, mang đồ ăn vào đây, rồi bảo bảo mẫu bế em bé lại đây”

Khả Hoan nghe đến thế mở to mắt vươn mình ngồi dậy, Tạp Trát Nhân đỡ cô dựa sát vào người mình.

Bảo mẫu nhanh chóng bế em bé vào trong,
Khả Hoan mắt sáng lên vội vàng vươn tay ra phía trước đón lấy con. Bảo
mẫu liếc nhìn Tạp Trát Nhân một cái rồi mới đem em bé đưa cho Khả Hoan,
cô liền ôm chặt lấy tiểu bảo bối, áp vào ngực mình, va chạm khiến cho
ngực cô một trận đau nhức nhưng cô không hề nề hà.

Khả Hoan tinh tế đánh giá em bé, chỉ vài
ngày không gặp em bé của cô đã lớn lên trông thấy, nhìn qua đã thấy là
vừa được bú no nên vẻ mặt rất vui vẻ, hai mắt long lanh nhìn mẹ. Khả
Hoan ôm con sát lên miệng hít hà, vài ngày không gặp cô rất nhớ mùi của
con, khóe mắt cô lại trở lên ướt át và chẳng mấy chốc đã tí tách rơi
xuống.

Bảo mẫu nhìn thấy cảnh Khả Hoan ôm con
xúc động khóc không tránh khỏi thương cảm, tuy rằng cô có nghe tới lời
đồn đãi không hay về cô gái này nhưng xem ra cô ta đã bị trừng phạt đủ
rồi.

Tạp Trát Nhân nhìn thấy bộ dạng này của
Mèo con trong lòng nổi lên bao cảm xúc hỗn độn. Hắn thực ân hận vì trong
lúc giận dữ không kiềm chế được mà gây cho Mèo con những tổn thương lớn
như vậy về mặt thể xác và tinh thần. Hắn không nhịn được ôm lấy Mèo con
và áp môi mình vào trán Mèo con, lại ngoài ý muốn phát hiện ra Mèo con
đang đổ mồ hôi lạnh. Tạp Trát Nhân lập tức ôm lấy Mèo con vào lòng rồi
nhìn bảo mẫu ý bảo bế em bé ra ngoài.

Khả Hoan lập tức mở to mắt và nhất quyết
không chịu buông tay, nước mắt lưng tròng nói: “Đừng bX bé đi, đừng mà.
Đó là con tôi, con của tôi. Cô buông tay ra, buông tay..” Vừa nói cô
vừa dùng tay đẩy bảo mẫu ra xa. Hoạt động quá sức khiến ngực cô lại bị
một trận đau đớn đánh úp khiến cô không khỏi rùng mình toát mồ hôi lạnh.

Tạp Trát Nhân lập tức nói: “Không bế đi,
không bế đi đâu cả, cô ấy chỉ giúp em bế em bé một lát thôi. Em đang
rất đau phải không? Nếu tiếp tục bế em bé sẽ làm em đau hơn. Ngoan nào,
chúng ta ăn chút gì đó đã. Anh hứa là vẫn để con ở lại với em”

Khả Hoan vẫn lắc lắc đầu không chịu
buông tay. Tạp Trát Nhân sốt ruột đành phải uy hiếp: “Nếu em không nghe
lời, thân thể không khỏe hẳn anh sẽ không cho em gặp con nữa”

Khả Hoan cứng đờ người lại, cô cắn chặt
môi, nước mắt rơi xuống càng nhiều. Tạp Trát Nhân nén nhịn cảm xúc trầm
giọng nói: “Đưa con cho bảo mẫu bế đi”

Khả Hoan giằng co hơn 10 giây xong mới chậm rãi buông tay cho bảo mẫu bế lấy em bé.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+