Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 63 – 64 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 63

Trước khi trở về phòng Tạp Trát Nhân
sang phòng bảo mẫu bế em bé về. Hắn một tay bế cục cưng rồi ngồi xuống
bên cạnh Khả Hoan, một tay nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc dài trơn mượt của
Mèo con. Khả Hoan mở to mắt ngước lên nhìn Tạp Trát Nhân khẽ mỉm cười.
Nụ cười này phải rất lâu rồi Tạp Trát Nhân mới nhìn thấy, nó tuy đạm mạc
nhưng rạng ngời ánh lên sự thỏa mãn khiến hắn không tránh khỏi một phen
đau lòng. Hắn lẳng lặng chăm chú nhìn Khả Hoan sau đó không kìm được
lòng lấy tay vuốt ve khuôn mặt vốn rất thanh tú nhưng thời gian gần đây
hiển lộ rõ nét u buồn và mệt mỏi.

Khả Hoan để mặc hắn vuốt ve hai má mình,
sau đó cô thay đổi ánh nhìn, hướng về phía em bé đang ngủ say, nụ cười
dần nhạt đi. Cô giơ tay ôm lấy em bé vào lòng.

Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng nói: “Thực xin
lỗi, Mèo con. Vì anh mà em đã phải chịu nhiều khổ cực. Từ nay về sau anh
sẽ không bao giờ để em phải khổ nữa, anh sẽ bù đắp lại cho hai mẹ con,
sẽ mang lại hạnh phúc cho em”

Ánh mắt Khả Hoan đã trở lên đỏ hoe, nước
mắt không kìm chế được rơi xuống. Cô vội cúi đầu áp mặt vào trán em bé,
cố tình che giấu những giọt nước mắt xúc động đang tuôn trào. Tạp Trát
Nhân làm sao mà không nhìn thấy, hắn dịch lại gần hai mẹ con, ôm cả hai
người vào trong lòng khe khẽ thở dài, sau đó dùng giọng đều đều nói:
“Anh cam đoan từ nay về sau sẽ không để cho em phải rơi một giọt nước
mắt nào nữa, tin ở anh, Mèo con”

Cuộc đời này còn rất dài, hắn biết thời
gian sẽ chứng minh được lời của hắn và Khả Khả nhất định sẽ tin tưởng
hắn. Nước mắt của Khả Hoan vẫn tiếp tục tuôn rơi như mưa, cô không phải
không tin những lời Tạp Trát Nhân nói mà nhất thời cô cảm thấy bất an,
và một phần cũng là vì cô vẫn đang rất mệt mỏi, không đủ khí lực để nghĩ
tới ngày mai mữa.

Từ ngày hôm đó, Kì Lạc gần như biến mất
khỏi thế giới này, kể cả là vài chục năm sau người của gia tộc Cáp Lặc
vẫn không có ai gặp lại hắn. Trát Phi mới đầu nghe nói em trai vì Khả
Khả mà thả tên khốn đó đi hắn không khỏi trách cứ em trai quá mềm lòng
nhưng sau đó cũng không tiếp tục truy cứu nữa.

Những ngày tiếp theo Khả Hoantoàn tâm
toàn ý chăm chút cho con trai, còn Tạp Trát Nhân thì toàn tâm toàn ý
chăm sóc cả hai mẹ con. Đối với việc Mèo con vẫn thờ ơ trước sự nhiệt
tình của hắn, hắn tuyệt không để ý, để sửa chữa sai lầm hắn phải hết sức
kiên nhẫn. Trước mắt, mỗi đêm hắn chỉ có thể ôm lấy Mèo con cùng đi vào
giấc ngủ mà không hề mảy may có ý cầu hoan hay ép buộc gì Mèo con cả.
Nhoáng một cái em bé đã tròn hai tháng, trộm vía em bé rất cứng cáp, ăn
ngon ngủ ngoan. Sức khỏe của Khả Hoan cũng khôi phục gần như người bình
thường.

Thấy mọi việc có vẻ thuận lợi, Trát Phi
và Tạp Trát Nhân quyết định theo kế hoạch cũ mà làm, dự kiến trong ngày
tới sẽ rời khỏi đây để đi đến biên giới hội hợp với cha hắn.

Mọi người trong thôn xóm thấy cả đoàn
rời đi đều kéo đến tiễn đưa. Tạp Trát Nhân sớm chuẩn bị một bộ áo choàng
và khăn bịt mặt cho Khả Hoan khiến trông cô chẳng khác gì so với đàn bà
con gái nơi này. Hắn vẫn gắt gao nắm chặt tay Khả Hoan và kéo sát cô
lại bên người, hơn nữa còn tự mình bế con, hắn cố tình lấy hành động đó
để chứng minh việc hắn sẽ không bỏ qua cho kẻ nào dám tỏ thái độ hay có
hành động nào thất kính với Mèo con. Mọi người trong thôn xóm lâu nay
cũng rất có hảo cảm với Trát Phi và thủ hạ của hắn, lại nhìn thấy Tạp
Trát Nhân một mực bảo hộ thê tử nên cũng không có ý khó xử Khả Hoan,
thậm chí họ cũng thầm nghĩ chắc chắn là bên trong còn có hiểu lầm gì đó,
chỉ có điều họ không rõ nội tình mà thôi.

Trát Phi hào phóng khuyên tặng lại căn
phòng mới được thủ hạ xây dựng trong lúc tá túc ở đây cho dân làng dùng
làm nơi sinh hoạt chung. Đối với vợ chồng bảo mẫu đã giúp Khả Hoan chăm
sóc em bé trong thời gian qua, bọn họ cũng không quên hậu tạ hậu hĩnh.

Mọi việc xong xuôi cả đoàn theo hướng
biên giới thẳng tiến. Dù sao cũng đã hai tháng trôi qua, cư dân bên
đường có vẻ đông đúc hơn trước. Như vậy càng tiện cho việc bọn họ trà
trộn vào dân để di chuyển. Bọn họ vẫn như lần trước, cả ngày miệt mài di
chuyển, buổi tối mới nghỉ ngơi. Cho đến khi đến gần biên giới, bọn họ
nhận thấy nơi đây rất nhiều binh lính chính phủ không ngừng tuần tra, vì
thế Trát Phi lệnh cho mọi người chỉ di chuyển vào ban đêm còn ban ngày
nghỉ ngơi lấy sức.

Trát Phi thực lòng rất thích cậu cháu
trai mới sinh của Tạp Trát Nhân, từ lúc hành quân tới giờ luôn lệnh cho
mọi người hết lòng bảo hộ một nhà ba người họ. Cứ mỗi lần dừng chân nghỉ
ngơi, hắn lại cùng em trai nói chuyện phiếm rằng ba hẳn sẽ rất vui khi
gặp được cậu bé, có khi còn vui đến mức không ngủ được nữa. Tạp Trát
Nhân nghe xong lần nào cũng mỉm cười thỏa mãn, từ khi bắt đầu biết mình
được làm cha hắn không ngần ngại ngày đêm chăm sóc con, và cũng nhờ đó
hắn mới hiểu được tình yêu của ba luôn dành cho hắn. Nghĩ vậy hắn cũng
mong muốn sớm được gặp lại cha.

Cuối cùng , sau mười ngày liên tục di
chuyển, bọn họ cũng tới vùng dân tị nạn sát biên giới. Dân tị nạn nơi
này vơi đi so với trước gần một phần ba, bởi vì có người lựa chọn trở về
nhà, có người lại may mắn trốn được sang bên kia biên cảnh. Số dân còn
lại mắc tại đây đều trong trạng thái lừng chừng chưa biết chọn lựa nên
đi hay ở.

Cả đoàn trà trộn vào khu dân tị nạn,
mượn tạm vài chiếc lều rách nát để ngủ đêm nay, đến sáng đội thủ hạ được
cử đi do thám về mật báo rất rõ ràng. Biên giới bây giờ so với hai
tháng trước canh phòng ít nghiêm ngặt hơn rất nhiều, ban đêm có thể dễ
dàng chạy qua.

Trát Phi và Tạp Trát Nhân thương lượng
một hồi rồi quyết định đêm nay sẽ vượt biên. Nhưng có một điều cả hai
đều lo lắng đó là Khả Khả và em bé làm thế nào đi qua một cách thuận lợi
nhất. Tạp Trát Nhân trở lại lều, do dự một lát rồi hắn cũng kể lại cho
Khả Hoan toàn bộ tình hình hiện tại. Khả Hoan cũng rất lo lắng, bản thân
cô thì không sao nhưng em bé thì làm thế nào bây giờ? Vạn nhất trong
lúc đang đi em bé khóc nháo thì mọi người đều sẽ bị bại lộ.

Tạp Trát Nhân nghĩ tới nghĩ lui, tuy
rằng không đành lòng nhưng hắn vẫn thử thương lượng với Mèo con: “Hay là
ban ngày mình cố chơi với con liên tục để con không ngủ ngày, đêm đến
sẽ ngủ say hơn”

Khả Hoan cũng không biết phải làm gì tốt
hơn nữa nên gật đầu đồng ý . Kết quả là cả ngày hôm sau cứ lúc nào em
bé định ngủ thì Tạp Trát Nhân lại lay bé tỉnh lại khiến em bé vì thiếu
ngủ mà khóc nháo ầm ĩ đến nỗi cổ họng bị ách lại. Khả Hoan rất không
đành lòng, mấy lần định tiến tới ôm con ngủ nhưng cứ nghĩ tới việc vượt
biên tối nay lại cố nhẫn nhịn xuống.

Cuối cùng trời cũng tối dần, Khả Hoan
cho em bé bú lần cuối rồi ru ru bé ngủ, quả nhiên chỉ một lát sau em bé
khì khì ngủ. 11 giờ đêm, khi tất cả dân tị nạn đang say giấc nồng thì từ
một căn lều rách nát hơn 10 bóng đen âm thầm lò dò hướng về phía trạm
gác nơi biên cảnh đi tới.

Tạp Trát Nhân và Khả Hoan đi giữa sự bảo
vệ của đoàn người, em bé được dùng tã lót buộc chặt trên lưng Tạp Trát
Nhân, chiếc đầu nhỏ mềm mại của bé được đặt ngay gần gáy của cha. Trái
tim Khả Hoan đập thình thịch, mỗi bước đi đều cực kỳ gian nan, cô gần
như dùng hết khí lực để lê từng bước. Tạp Trát Nhân lúc nào cũng đi sát
cô, cứ bước một bước hắn lại ngoảnh mặt liếc cô một cái, bàn tay trái
nắm chặt tay cô như tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Khả Hoan cũng nắm chặt lấy tay hắn, cô
hết nhìn đến hắn lại nhìn đến em bé đang nằm yên vị trên lưng cha. Vào
thời khắc này trong đầu cô hiện lên một ý niệm mãnh liệt trong đầu, hắn
là cha của con cô, là chồngcô, bọn họ tuy ba nhưng mà là một, ai trong
số ba người đều không thể gặp chuyện không may. Cô rất lo lắng cho hai
cha con, cực kỳ lo lắng, thậm chí còn lo lắng hơn cho bản thân rất
nhiều, có lẽ đây cũng chính là một loại yêu hay sao?

Chỉ có mười phút thôi nhưng đối với Khả
Hoan mà nói tựa hồ dài như một thế kỉ, đến lúc Tạp Trát Nhân kéo cô vào
lòng cô mới hoàn hồn và tin rằng giờ đây họ đã thực sự an toàn. Trấn
tĩnh một lúc cô mới phát hiện ra hai răng mình vừa cắt chặt thế nào, cả
người mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng. Tạp Trát Nhân dắt cô đi thêm khoảng
một trăm mét nữa rồi mới cởi bỏ tã trên lưng đỡ con xuống. Khả Hoan cẩn
thận trợ giúp Tạp Trát Nhân bế em bé xuống, dưới ánh trăng vàng vọt cô
thấy rõ em bé đang ngủ rất say sưa. Lúc này đây hai người mới thật sự
thở phào nhẹ nhõm.

Gia tộc Cáp lặc bởi vì hai thiếu gia và
các dũng sĩ trở về an toàn mà vui mừng đến nỗi cả đêm không hề ngủ. Đức
Lí Tư nhìn thấy cháu trai xong liền không hề để ý gì đến hai người con
trai mà chỉ bám riết lấy cậu bé. Sau đó thỏa mãn ha ha cười luôn miệng.
Nhìn cháu trai ông không khỏi ngẩn người vì bộ dáng của cậu bé giống Tạp
Trát Nhân lúc nhỏ như đúc.

Tạp Trát Nhân vì lo cho sức khỏe Khả
Hoan nên vừa ăn uống xong hắn đã mang cô trở lại căn phòng mà cha hắn đã
an bài cho hắn từ trước, cũng bởi vì Đức Lí Tư kiên quyết không chịu
buông em bé ra nên Tạp Trát Nhân đành phải hứa với Khả Hoan là khi nào
hắn trở về hắn sẽ bế con về cho cô, không quên dặn cô yên tâm mà đi ngủ
trước.

Sau đó ba cha con dành trọn đêm để tâm
tình. Đức Lí Tư nghe hai anh em kể lại chuyện của mẹ con Khả Khả không
nhịn được thở dài: “Không thể tưởng tượng được Kì Lạc lại là người như
vậy, ba thật là nhìn lầm hắn rồi” Sau đó còn nói: “Tạp, mặc kệ sự thật
là thế nào đi nữa, Khả Khả và hắn cũng đã ở chung với nhau một thời
gian, nếu chuyện này truyền ra ngoài ba sợ mọi người trong tộc sẽ đàm
tiếu. Theo ba, trước mắt cứ để em bé lại nơi đây để ba nuôi dưỡng, sau
đó xem phản ứng của mọi người thế nào rồi ba sẽ cho Khả Khả một cái danh
phận chính thức..”

Ông chưa nói hết câu Tạp Trát Nhân đã
không nhịn được phản pháo: “Không được đâu ba, em bé không thể rời khỏi
mẹ và Khả Khả cũng không muốn rời khỏi em bé dù chỉ là một phút. Con mặc
kệ mọi người trong tộc có nói gì đi chăng nữa, đây là con trai của con,
Khả Khả là mẹ của con trai con, đương nhiên sẽ là thê tử của con. Lát
nữa con sẽ bế con con về phòng”

Đức Lí Tư lắc đầu: “Ba biết đây là con
trai con nên đứa bé này đương nhiên phải lưu lại đây. Nhưng vì hành vi
của Khả Khả không hợp với tộc quy, ba là tộc trưởng cũng phải làm gương
cho những người khác, nếu không còn gì là thể diện gia tộc nữa….”

Tạp Trát Nhân nóng nảy: “Hành vi của Khả
Khả không có gì sai trái cả, Kì Lạc đã chính mồm thừa nhận, anh Trát
Phi cũng có thể làm chứng. Nếu ba không nhận Khả Khả, con lập tức sẽ
mang hai mẹ con cô ấy rời đi. Tóm lại là em bé không thể tách ra với mẹ,
năm đó ông nội cố tình chia rẽ ba và mẹ, làm cho con từ nhỏ đã không có
mẹ bên cạnh. Con đã lớn lên như thế nào chẳng lẽ ba đã quên sao? Chẳng
lẽ ba không hề có chút gì áy náy với những gì đã xảy ra với mẹ con sao?
Chẳng lẽ ba muốn cho con trai con giống như con, trưởng thành trong
thống khổ vì không có mẹ sao? “

Trát Phi vội vàng kéo Tạp Trát Nhân về
phía sau. Đức Lí Tư ngẩn người một lúc, miệng há hốc, ông đã sớm quên
mình đang định nói gì.

Chương 64

Đối với những chất vấn bằng thái độ kịch
liệt như vậy của con trai Đức Lí Tư không biết chống đỡ thế nào. Bao
nhiêu năm đã qua nhưng ông thủy chung không quên được những biểu hiện
đầy tuyệt vọng, cừu hận và bi thương của Lâm Đạt năm đó. Năm đó ông nổi
tiếng là người đàn ông mạnh mẽ lãnh khốc và nhiều thủ đoạn, chỉ vì
giương oai với gia tộc mà thuận theo lời cha ông lúc đó dang tay trừng
phạt mẹ Tạp Trát Nhân, nhẫn tâm tách hai mẹ con ra từ khi Tạp Trát Nhân
còn rất bé. Nhưng có ai hiểu được là ông đã từng cảm thấy dày vò và đau
lòng như thế nào, đặc biệt là mỗi khi đêm về, ông đều nhớ thương người
vợ xinh đẹp đáng yêu đó. Bao năm qua ông chưa bao giờ ngừng sám hối vì
việc đó.

Những lời chất vấn của Tạp Trát Nhân bất
ngờ gợi lại nỗi đau mà ông che dấu hơn 20 năm qua, miệng vết thương
chưa bao giờ khép lại lại một lần nữa bị xé rách trong phút giây không
có sự phòng bị. Ông lặng người đi một lúc rồi mới run run nói: “Tạp, ba
vẫn luôn hối hận vì năm đó đã đuổi mẹ con đi. Đối với mẹ con, ba không
chỉ áy náy mà còn rất thương xót. Nhưng lúc đó ba cũng có nỗi khổ của
ba, lúc đó con còn quá nhỏ nên rất nhiều chuyện con không có hiểu hết”

Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Con biết
là ba khó xử rồi, bởi ba không muốn làm cho ông nội thất vọng, ngoài ra
ba còn sợ mất đi uy tín trước mọi người trong gia tộc. Nói cho cùng, ba
đều vì bản thân ba, vì có thể lên làm tộc trưởng, ba liền bỏ rơi mẹ của
con…”

“Câm mồm, Tạp”. Trát Phi dùng sức kéo
mạnh cánh tay Tạp Trát Nhân, trừng mắt nhìn em trai nói: “Chú không biết
gì cả. Mẹ của chú năm đó thực đã làm chuyện bôi nhọ danh dự gia tộc,
dựa theo gia quy lẽ ra phải bị thiêu sống hoặc dùng thạch hình nhưng vì
cha cầu xin ông nội cấp cho bà một cơ hội sống nên chỉ cần ông li dị bà
là được. Nhiều năm như vậy ba luôn giấu chú sự thật, là bởi vì ba không
muốn chú vì chuyện đó mà phải xấu hổ, không dám ngẩng cao đầu”

“Đủ rồi, Trát Phi, đừng nói nữa” Đức Lí
Tư có vẻ mệt mỏi nói: “Chuyện quá khứ không nên nhắc lại làm gì. Các con
cũng đã mệt rồi, nên trở về ngủ đi. Có chuyện gì ngày mai nói sau”

Tạp Trát Nhân có chút kinh ngạc, hắn hết
nhìn cha lại nhìn tới anh trai, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Trát
Phi trong lòng thở dài, thật khó có cơ hội ba cha con đoàn tụ vậy mà
nhoáng cái đã xảy ra chuyện không vui, hắn đứng dậy nói: “Được rồi ba,
cũng không còn sớm nữa, ba cũng đi nghỉ đi cho khỏe”

Tạp Trát Nhân nhìn cha, hắn rất muốn hỏi
cho rõ ràng những chuyện xảy ra năm đó ngay lập tức nhưng vừa hìn thấy
vẻ nhân ái hiền hòa kèm theo chút đau lòng áy náy từ đôi mắt cha, hắn
chỉ có thể nói: “Vậy con bế con con về trước, ngày mai sẽ bế lại đây cho
ba chơi”. Nói xong liền giơ hai tay ra.

Đức Lí Tư cúi xuống nhìn cháu trai đang
ngủ say trong lòng mình, sau đó cúi xuống hôn trán cậu bé rồi mới khẽ
tách cậu bé ra. Em bé đang ngủ yên bị đổi tư thế nên hơi vặn vẹo thân
mình, miệng oa lên một hai tiếng rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ tiếp.
Đức Lí Tư không nhịn được mỉm cười: “Nhìn nó giống y như con ngày
trước”

Tạp Trát Nhân trong lòng đau xót, cơ hồ
muốn buông tay nhưng Đức Lí Tư đã đưa cậu bé ra đặt vào tay Tạp Trát
Nhân, yêu thương dặn dò: “Con bế cẩn thận một chút, đừng làm nó bị
thương. Nó là con đầu của con nên chắc chưa có nhiều kinh nghiệm bồng
bế. Con mau đi ngủ đi, ngày mai dậy sớm chút rồi bế cháu lại đây với
ba”.

Sau đó ông chần chừ một lát rồi nói tiếp: “Bọn con đã đặt tên cho nó chưa?”

Tạp Trát Nhân hơi khựng người, hắn cố áp
chế sự xúc động trào dâng tươi cười nói: “Đương nhiên là chưa đặt tên
rồi, con trai của con tất nhiên phải chờ ba đặt tên rồi, đó là truyền
thống gia tộc mà”

Đức Lí Tư nghe xong cực kỳ vui vẻ, ông
bóp chặt cánh tay Tạp Trát Nhân hào hứng nói: “Được, được rồi, vậy hai
cha con mau đi ngủ đi”

Tạp Trát Nhân bế con trở về phòng ngủ
mới phát hiện ra Khả Hoan vẫn đang thức chờ đợi hai cha con, vừa thấy
hắn bước vào phòng cô đã lao ra đón lấy em bé. Tạp Trát Nhân cũng vội
vàng trao con cho Khả Hoan, hắn biết Mèo con đang rất nhớ thương cục
cưng nhưng vẫn không nhịn được thương xót trách cứ: “Sao em còn chưa
ngủ, chẳng lẽ em không mệt sao? Không phải là anh đã nói với em anh sẽ
tự tay bế con trở về hay sao?

Khả Hoan vốn bị bóng ma quá khứ ám ảnh,
dù sao Tạp Trát Nhân cũng đã một lần cướp con khỏi tay cô nên quả thật
cô lo lắng hắn sẽ không bế con trả lại cho cô, từ lúc về đây đến giờ cô
luôn thấp thỏm chờ đợi. Nghe thấy hắn nói thế cô không khỏi hơi đỏ mặt
nhưng cũng không dám mở miệng nói là cô không tin hắn.

Tạp Trát Nhân ôm cô nói: “Hãy tin ở anh,
anh sẽ không để em phải chịu chút thiệt thòi nào cả”. Những lời này là
lần thứ hai Tạp Trát Nhân nói với cô, Khả Hoan không khỏi tò mò nhìn vào
mắt hắn và ngây ngốc đứng một hồi.

Ngày kế tiếp, mọi người trong gia tộc
đều nhận được tin hai thiếu gia trở về nên đều tới bái phỏng. Đức Lí Tư
đã cho người hầu chuẩn bị tiệc chiêu đãi, sau đó ở giữa bàn tiệc ông
trịnh trọng tuyên bố với mọi người là con trai út của ông Tạp Trát Nhân,
hiện đã có con nối dòng.

Tạp Trát Nhân lúc này cũng mới ngủ dậy,
vừa bế con bước vào trong. Đức Lí Tư tự mình chạy đến tiếp lấy đứa trẻ
rồi ôm vào trong ngực, tự hào mang cho các lão nhân xem mặt. Không khí
đang náo nhiệt trong hội trường bỗng dưng chìm hẳn xuống, ba cha con Đức
Lí Tư tự nhiên cảm giác có gì đó không ổn, quả nhiên một vị lão nhân
khó khăn mở miệng: “ Không biết đứa trẻ này sinh ra ở đâu và lúc nào?
Không biết lúc đó Tạp Trát Nhân có ở bên cạnh không?”

Đức Lí Tư cười tươi, mặt không hề biến
sắc nói: “Tạp Trát Nhân lúc đó không ở đó, về sau mới đi tìm hai mẹ con
cô ấy. Các ngài cũng biết sau đại biến vừa rồi, mỗi người trong gia tộc
đều tùy nghi di tản, cô gái kia vì bảo trụ huyết mạch của gia tộc mà một
thân một mình lánh trụ tại một thôn nhỏ, cho đến khi sinh hạ đứa trẻ
bình an.”

Để nói ra được điều này, Đức Lí Tư đã
mất cả đêm suy nghĩ, Kì Lạc hiện tại đã không rõ tung tích, mà La Y cũng
đã hứa với ông là sẽ không đem chuyện này nói ra ngoài, như vậy chỉ cần
ông thêm thắt cho câu chuyện thêm logic thì có ai còn nói được gì nữa?

Một vị lão nhân khác lại nói: “Tôi chỉ
sợ các ngài bị cô gái kia lừa thôi vì chúng tôi có nghe nói thời gian
vừa qua cô gái kia vẫn ở chung với Kì Lạc thầy thuốc, nên tôi sợ lại
lịch của đứa trẻ này không thực rõ ràng”

Đôi mắt Đức Lí Tư nháy mắt trở lên tàn
khốc, ánh mắt của ông và Trát Phi lướt nhanh qua đám người trong hội
trường và dừng lại trên người La Y. Quả nhiên hắn ta sợ hãi co rúm lại
rồi nhanh chóng cúi đầu xuống. Hai cha con trong lòng đã hiểu được lời
đồn từ đâu mà có, đều chửi thầm La Y trong lòng nhưng không dám nói ra
ngoài.

Tạp Trát Nhân lúc này đã cực kỳ tức giận, hắn nói thẳng: “Khả Khả là trong sạch, đứa trẻ này chính xác là con của tôi”

Đức Lí Tư vẫn bình tính như trước: “Kỳ
thật, ta cũng có nghe qua lời đồn đãi nhảm nhí kia nhưng mà sự tình quả
thật không phải như vậy. Nếu không làm sao cô gái kia và đứa trẻ lại có
thể xuất hiện ở nơi này?”

Lão nhân kia vẫn thản nhiên nói: “Nếu
tộc trưởng đã khẳng định như vậy thì chúng tôi cũng không tiếp tục truy
cứu nữa. Chúng tôi chẳng qua cũng chỉ là lo lắng cho danh dự và huyết
mạch gia tộc mà thôi. Chuyện này không phải là chuyện nhỏ nên nếu có thể
chúng ta nên điều tra cho rõ”

Những người khác cũng gật đầu tỏ ý tán
thành. Trát Phi nói: “Tôi cũng rất lo lắng cho danh dự và huyết thống
gia tộc cho nên tôi và Tạp đã sớm điều tra kỹ càng thôn dân ở đó, xác
thực là không có chuyện gì không trong sạch ở đây cả”

Một lão nhân khác nói: “Nếu đã là như vậy thì chúng tôi cũng thực an tâm”

Đức Lí Tư biết việc này không dễ dàng
như vậy nhưng trên mặt vẫn không tỏ vẻ gì, ông cười ha ha nói: “Tôi đã
đặt cho cháu trai một cái tên rất hay, là Tạp Tác, hi vọng cậu bé này
lớn lên sẽ khỏe mạnh, thông minh lanh lợi”

Những người khác bắt đầu trầm trồ khen
ngợi, không khí lại náo nhiệt vui vẻ. Dù trong lòng rất nhiều ngời ở đây
vẫn còn hơi nghi kị nhưng nếu tộc trưởng và các lão nhân đã không có ý
kiến gì đương nhiên bọn họ cũng sẽ không đả động tới nữa.

Tan tiệc, ba cha con lại ngồi nghị luận.
Trát Phi oán giận nói: “La Y cũng thật là, không phải ba đã căn dặc nó
không được nói ra ngoài sao? Vậy tại sao tin đồn vẫn phát đi?” Trát Phi
đâu biết La Y vẫn thèm khát Khả Khả, chỉ nghĩ rằng hắn do tuổi trẻ nông
nổi mà không giữ mồm miệng được.

Đức Lí Tư cũng nghĩ giống con trai, tuy rằng rất bực La Y nhưng cũng không biết phải làm thế nào.

Tạp Trát Nhân lại thấy gì đó không ổn ở đây, hắn vội truy vấn: “La Y nói bậy bạ gì à?”

Trát Phi lập tức hối hận vì đã lỡ lời
nên chỉ tim lặng. Lát sau Tạp Trát Nhân trở lên nóng nảy đòi hắn giải
thích rõ ràng, Trát Phi đành phải kể lại sự tình cho Tạp Trát Nhân nghe.

Tạp Trát Nhân nghe xong trở nên cực kỳ
tức giận, hắn biết rõ La Y là muốn nhắm vào Khả Khả, sự việc lần trước
hắn còn chưa tính sổ với tên khốn này, thù mới hận cũ một lần nữa hội tụ
khiến hắn âm thầm tự ra quyết định tính sổ với La Y.

Đức Lí Tư nói: “Chuyện hôm nay sẽ không
còn ai truy cứu nữa nhưng sự nghi ngờ trong lòng của mọi người không đơn
giản hóa giải như vậy, ah mà những thuộc hạ của Kì Lạc vẫn còn ở đây
chứ?”

Trát Phi lập nói: “Vẫn ở đây. Việc Kì
Lạc bị tra tấn và khai ra những gì bọn họ đều chứng kiến hết cho nên
không dám nói sai lời đâu”

Đức Lí Tư thở dài: “Nhưng nếu bọn họ bị
hành hung nặng quá mà khai bừa thì cũng không tốt, nên con bảo Ba Lạp
cho bọn họ đến làm công nhân ở nông trường, từ nay về sau không được lộ
diện trước mặt người trong gia tộc”

Trát Phi nói: “ Ba có muốn con giết hết bọn họ luôn không?”

Đức Lí Tư lắc đầu: “Nếu giết thì lẽ ra
phải giết từ đầu, hiện tại ra tay sẽ giấu đầu hở đuôi. Cũng may bọn con
trở về lúc nửa đêm nên không có ai để ý”

Trát Phi nói: “Hiện tại điều con lo sợ
chính là mấy tên thủ hạ của La Y kia, chắc là con phải đi gặp La Y nói
chuyện mới được, phải bảo hắn dặn dò máy tên thủ hạ không được đi bép
xép lung tung”

Tạp Trát Nhân hừ lạnh nói: “Anh có dặn cũng vô ích, theo em thấy thì hắn hẳn là cố ý làm khó chúng ta”

Đức Lí Tư nghĩ một lát rồi nói: “Cũng
nên dặn dò hắn trước, nói cho hắn biết mọi việc chúng ta đã điều tra rõ
ràng, những gì hắn nghĩ trước kia đều là sai hết”

Hai ngày sau đó, mọi việc có vẻ như ổn
thỏa dần nhưng Tạp Trát Nhân vẫn âm thầm phái Đạt La ngầm theo dõi mọi
cử động của La Y, vô tình phá hiện hắn đang cùng với mấy lão nhân trong
tộc đang có âm mưu gì đó. Tạp Trát Nhân tiên đoán nhất định chuyện này
có liên quan tới Khả Khả và con trai hắn. Tạp Trát Nhân biết, nếu các
lão nhân này có một chút chứng cứ nào đó bọn họ hẳn sẽ lôi ra để làm khó
dễ cha hắn. Thân ông ty là tộc trưởng nhưng không thể một tay che nửa
bầu trời, vì che chở cho con ruột mà làm mất đi danh dự gia tộc, đến lúc
đó hẳn là người chịu khổ sẽ là Khả Khả và con hắn.

Hắn lập tức lên kế hoạch phản kích, bí mật mượn lực lượng của Trát Phi để âm thầm chuẩn bị.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+