Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương Kết 01 – 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương kết – 1

Khả Hoan nhìn không rời mắt xuống gương
mặt non mịn hồng hào của con, mãi đến khi hai mắt hơi có chút xót xót cô
mới chớp chớp hàng mi, sau đó uể oải đứng lên đi đến bên cửa sổ và nhìn
ra bầu trời xanh thẳm bên ngoài.

Từ khi về đến đây cô chưa một lần nào
bước chân ra khỏi phòng ngủ. Hàng ngày ngòai việc chăm sóc con, cho con
bú cô dường như không có việc gì khác để làm. Em bé còn ít tháng nên chỉ
bú no là lăn ra ngủ, những lúc đó Khả Hoan chỉ biết ngồi thừ ra suy tư.

Cô nhớ lại những ngày còn ở thôn xóm,
Tạp Trát Nhân ngày nào cũng túc trực bên cạnh cô, tuy rằng lúc đấy cô
cũng rất lạnh lùng và tỏ ra xa cách với hắn nhưng hắn vẫn không ngừng
nói chuyện làm cho cô vui, còn bế con ra ngòai tắm nắng nữa. Nhưng về
đến đây rồi, không hiểu Tạp Trát Nhân bận việc gì mà cả ngày đều đi ra
ngoài, cô muốn bế con ra ngòai tắm nắng hắn cũng không cho phép. Lý do
hắn đưa ra là vì an toàn của cả hai mẹ con. Bất giác cô lại nhớ đến hắn.

Khả Hoan cười khổ, nơi đây còn có cái gì
mà không an toàn nữa đâu? Đây không phải là địa bàn của gia tộc Cáp Lặc
hay sao? Đã hơn mười ngày trôi qua, Khả Hoan có cảm giác cô như là một
tù phạm, chẳng qua được nhốt trong một nhà tù cao cấp, hằng ngày có
người hầu hạ cơm nước chu đáo. Bí bách khiến cho tâm tình Khả Hoan cực
kỳ không tốt, cô lại nhớ nhung quê hương, nhớ cha mẹ, nhớ tới những ngày
cô còn công tác với vị trí bác sỹ ngoại khoa.

Hôm nay Tạp Trát Nhân về sớm hơn mọi
ngày, vừa bước vào phòng hắn đã nhận ra Khả Hoan đang rơi vào suy tư đến
mức xuất thần. Hắn biết Mèo con đang rất cô độc và nhàm chán nhưng hiện
tại hắn không thể để cho Mèo con bế em bé bước ra ngòai căn phòng này
được. Từ khi phát hiện ra lòng dạ thâm độc của La Y, hắn không phút giây
nào an tâm về sự an toàn của hai mẹ con, huống hồ hiện tại rất nhiều
người trong gia tộc vẫn đang hoài nghi sự trong sạch của Mèo con, chỉ
cần bọn họ bắt được Mèo con, không chừng sẽ không ngần ngại dùng hình để
ép Mèo con khai ra những điều sai sự thật. Chỉ nghĩ tới đó hắn đã rùng
mình không dám nghĩ tiếp nữa.

Cũng may cho hắn là một số kế hoạch sắp
tới cho hai mẹ con hắn đang tiến hành rất thuận lợi, hắn tin rằng sau
khi biết tin này Mèo con sẽ cực kỳ vui sướng.

Hắn nhón chân thật nhẹ đi đến phía sau
lưng và ôm lấy Khả Hoan, cô hơi giật mình quay sang đùa hắn là sao hôm
nay lại về sớm vậy.

Tạp Trát Nhân có chút áy náy nói: “Mấy hôm anh anh bận quá không có thời gian nói chuyện với em nhiều, em đang nghĩ gì vậy?”

Khả Hoan thản nhiên cười cười lắc đầu.
Cô đang nhớ nhà nhưng có thể nói ra sao, đằng nào cũng không thể quay
về. Tạp Trát Nhân đặt cằm lên vai Mèo con, lưu luyến hít hà mùi thơm
thoang thoảng nơi tóc cô, trong lòng hơi thở dài, Mèo con đến nay vẫn
lãnh đạm với hắn. Tuy răng Mèo con không hề cự tuyệt sự âu yếm của hắn
nhưng cũng không gọi là hưởng ứng, bằng đó phản ứng cũng đủ làm cho hắn
thực đau lòng.

….Cho anh thêm hai ngày nữa, sau đó anh sẽ đưa em rời khỏi đây… Hắn thầm nói trong lòng.

Ăn cơm tối xong, Tạp Trát Nhân giúp Khả
Hoan tắm rửa cho con, sau đó ru con ngủ, Khả Hoan cũng sớm nằm xuống bên
cạnh con thiu thiu ngủ. Tạp Trát Nhân vỗ về cho hai mẹ con ngủ say rồi
mới lặng lẽ rời phòng để đi tìm Đạt La.

Gặp Đạt La, hắn vội hỏi: “Có động tĩnh gì mới không?”

“Hiện tại bọn họ đều đang án binh bất
động vì chứng cứ bọn hắn cần lấy đang ở rất xa, tận nơi thủ đô kia. Nếu
lúc này mới đi thì cũng phải nửa tháng sau mới mang trở về được”. Đạt La
vội vàng báo cáo.

Tạp Trát Nhân cười lạnh, tên khốn này vì
đối phó hắn và Mèo con không hề ngại phiền toái mà thi triển mọi phương
thức có thể. Hắn lại hỏi: “Lần trước ngươi có nói hắn và một phụ nữ
thông dâm ở bên ngoài là đúng sao? Người phụ nữ đó là ai?”

“Thuộc hạ biết rõ ràng, đó là con dâu
của Cáp y đại thúc. Hiện tại cô ta là quả phụ nên về nhà mẹ đẻ ở, nơi đó
ngay gần nhà La Y”

“Đại thúc Cáp y sao?”. Đó không phải là
ông bác vẫn luôn hoài nghi sự trong sạch của con trai hắn sao? Con trai
của ông ta đã bị chết trận, không thể tưởng được được con dâu góa bụa
của ông ta lại làm ra những chuyện như thế. Việc này đúng là thuận lợi
hơn so với Tạp Trát Nhân tưởng, bởi hắn những tưởng chỉ có thể tra ra
việc La Y đang ngấm ngầm âm mưu gì với mẹ con Mèo con, ai ngờ lại phát
hiện ra chuyện bại hoại này. Thật đúng là đồ đần độn không có đầu óc,
chỉ bằng loại đạo đức này mà đòi trở thành người thừa kế của gia tộc
sao?

Chuyện La Y gây ra không hề đơn giản tí
nào, chuyện hắn thông dâm với quả phụ trong gia tộc nếu bị phát hiện ra
đương nhiên sẽ bị trừng phạt rất dã man. Tạp Trát Nhân thầm nghĩ nếu hắn
hay Đạt La vạch trần việc này ra e sợ cha hắn sẽ khó lòng đứng ra phân
xử, chi bằng thiết kế để cho mọi người trong thôn dân vô tình bắt được
quả tang, như vậy các lão nhân trong tộc không có lý gì mà bênh vực nữa.

Nghĩ xong liền nói: “Đêm mai chúng ta sẽ
để mọi người đến bắt kẻ thông dâm. Ta muốn trước khi rời đi nơi này
phải tận mắt nhìn thấy kết cục của hắn”

Hôm sau, chạng vạng Tạp Trát Nhân trở về
phòng mình với vẻ mặt cực kỳ vui vẻ, còn cố ý giấu hai tay ở phía sau
lưng ra chiều thần bí. Khả Hoan lấy làm lạ nhìn chăm chăm hắn, tuy rằng
cô cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn bị cuốn hút bởi nụ cười của hắn, cô không
kìm lòng được cũng mỉm cười đáp lại.

Tạp Trát Nhân ngồi xuống cạnh cô, hai
tay vẫn đặt ở sau lưng. Khả Hoan tuy biết chắc là hắn đang giấu gì đó
sau lưng nhưng cô cố nhịn không mở miệng hỏi vì thấy bộ dạng hắn thật
trẻ con, chắc lại định trêu đùa gì cô đây. Quả nhiên Tạp Trát Nhân không
nhịn được cười nói: “Anh có món quà cho em, nhưng trước tiên em phải
trả lời một câu hỏi của anh, em phải nói thật đấy”

Trí tò mò của Khả Hoan bị khơi gợi cực
độ, cô gật gật đầu chăm chú nhìn hắn. Tạp Trát Nhân chậm rãi hỏi: “Em
rất muốn về nhà sao? Ý anh là…..em muốn về Trung Quốc sao?”

Nụ cười của Khả Hoan chợt tắt, hôm nay
hắn vui đùa gì mà ác vậy, ánh mắt cô dần trở lên mất mát và u buồn, cô
cúi xuống nhìn con im lặng không nói gì.

Tạp Trát Nhân cũng không cười nữa, chân
thành nhìn cô nói: “Mèo con, anh không có ý đùa em đâu, nói cho anh, em
có muốn về nhà không?”

Khả Hoan nhắm mắt lại, run run mở miệng:
“Có, em muốn về nhà, nhưng mà làm sao em có thể về được bây giờ?” Nói
xong nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Tạp Trát Nhân đưa tay lên lau nhè nhẹ
từng giọt nước mắt trên mặt cô, ôn nhu nói: “Đừng khóc nữa, anh sẽ đưa
em về nhà”. Nói xong vươn tay trái từ sau lưng ra phía trước, bên trong
tay là một chiếc túi vải.

Khả Hoan nhìn Khả Hoan với ánh mắt ngờ
vực sau đó ngơ ngác nhìn túi vải. Tạp Trát Nhân mở túi ra, bên trong là
hai quyển sổ nhỏ với hoa văn kì dị. Tạp Trát Nhân mở trước một quyển xem
qua rồi lấy quyển thứ hai mở ra đưa cho Khả Hoan xem. Bên trên đó hiển
nhiên là chữ Ả rập và tiếng Anh, bên trái là ảnh chụp một cô gái trùm
kín khăn bịt mặt, đến cả mắt còn không lộ ra. Nhìn kỹ thì thấy bộ dạng
của cô gái đó rất giống với hình dáng của Khả Hoan, cô hoảng hốt kêu
lên: “Là hộ chiếu giả sao?”

Dù có ngu ngốc đến mấy Khả Hoan cũng
hiểu được ý của Tạp Trát Nhân lúc này. Tạp Trát Nhân gật gật đầu nói
thêm: “Đây là hộ chiếu thật đấy, chẳng qua mọi thông tin cá nhân trên hộ
chiếu đều là giả. Anh đã nhờ anh Trát Phi dùng tiền mua chuộc một quan
chức chính phủ mới làm được đấy”. Nói xong hắn lật sang trang kế tiếp
nói: “Em xem đi, trang sau còn có đóng dấu Visa của nước em nữa đấy”

Khả Hoan mông lung nhìn xung quanh, hầu
hết đều là tiếng ả rập, nhìn kỹ mới thấy có mấy chứ Trung Quốc li ti,
nội tâm bỗng nhiên nhảy nhót kịch liệt, quả thật đó là hàng chữ “Cộng
hòa nhân dân Trung Hoa”, mấy chữ đó như phả vào mặt cô hơi thở từ tổ
quốc. Nước mắt của cô lại lần nữa tuôn rơi, cô ôm chặt lấy tấm hộ chiếu,
định rằng sẽ không bao giờ buông tay.

Tạp Trát Nhân có thể hiểu được tâm lý
kích động của Khả Hoan do đâu mà có, hắn ôm lấy cô, vỗ nhẹ nhẹ lưng cô
để trấn an. Phải một lúc lâu sau, Khả Hoan mới bình tâm trở lại, cô có
chút lo lắng hỏi: “Như thế này là đủ sao? Chỉ cần có cái này chúng ta
thật sự có thể rời đi nơi này để về Trung Quốc sao?”

Tạp Trát Nhân gật đầu khẳng định: “Có
thể chứ, chỉ cần bộ ngoại giao ký vào thị thực thì việc nhập cảnh vào
nước em đâu có khó. Thị thực này là thật, đương nhiên chúng ta có thể đi
Trung Quốc rồi. Chỉ có điều em phải chịu thiệt thòi là không được dùng
tên thật và thân phận thật để trở về mà thôi. Lần nay, anh sẽ không đưa
em tới sứ quán Trung Quốc nữa mà anh sẽ cùng em trở về. Anh không bao
giờ an tâm để em một mình trở về nữa, huống chi bây giờ chúng ta còn
phải mang theo con nữa. Em cũng biết đấy, thân phận của anh rất đặc thù
cho nên hiện tại anh cũng không thể dùng tên thật được. Trước mắt chúng
ta chỉ còn cách này thôi, em sẽ không giận anh chứ?”

Khả Hoan lập tức gật đầu. Cho dù Tạp
Trát Nhân không nói rõ nhưng Khả Hoan cũng tự hiểu là để có được hai tấm
hộ chiếu này Tạp Trát Nhân và Trát Phi đã mất rất nhiều công sức và
tiền bạc đổi lấy. May mà nơi đây còn lạc hậu và hủ bại nên họ mới có thể
dùng cách này để làm những chuyện phi pháp như vậy. Chỉ cần có thể trở
về nhà, tên tuổi, quốc tịch…. chẳng có ý nghĩa gì với cô cả.

Cô xúc động hỏi: “Khi nào chúng ta có thể đi hả anh?”

“Đêm mai chúng ta bắt đầu đi, trước hết
chúng ta âm thầm rời khỏi nơi này đi đến thủ đô, nơi đó mới có sân bay
quốc tế”. Tạp Trát Nhân cũng không nói với cô rằng ngày mai bọn họ còn
có trò hay xem trước khi đi.

Nhanh như vậy sao? Khả Hoan tự hỏi. Hiện
tại dù cô cực kỳ vui sướng nhưng cô không khỏi lăn tăn một số vấn đề.
Cô quay sang hắn mở lời: “Vậy gia tộc của anh thì làm thế nào bây giờ?
Các anh không định đánh tiếp à?”

Đây là lần đầu tiên Khả Hoan đề cập tới
vấn đề gia tộc và chiến tranh, Tạp Trát Nhân thật vui mừng vì Mèo con
cuối cùng cũng mở miệng hỏi hắn những việc cá nhân, hóa ra Mèo con vẫn
thực quan tâm tới mình?

Tạp Trát Nhân hôn nhẹ lên trán Mèo con
nhẹ nhàng nói: “Hiện nay bọn anh đang bị hao tổn nguyên khí nên trong
thời gian ngắn sắp tới chưa thể phản công. Nhanh nhất cũng phải mất một,
hai năm nữa, với lại cũng còn phụ thuộc vào cục diện chính trị nữa”

Nhưng là, chỉ cần gia tộc bắt đầu phản
kích, anh nhất định sẽ trở về sát cánh cùng cha và anh trai chiến đấu.
Anh hi vọng vào thời điểm đó em và con đã có một cuộc sống thật vui vẻ
và ổn định ở Trung Quốc…. Trong lòng Tạp Trát Nhân thầm nói.

Chương kết – 2

Đêm đến, cứ mỗi khi tỉnh giấc trong đầu
Khả Hoan hại hiện lên hình ảnh tràn đầy yêu thương của cha mẹ và những
tháng ngày cô vẫn còn là một bác sỹ ngoại khoa. Cứ nằm được một lúc cô
lại không nhịn được việc quờ tay sau gối để chắc chắn rằng tấm hộ chiếu
vẫn còn ở đó, mỗi lúc như thế trong lòng cực kỳ phấn khích.

Mọi động tác của cô Tạp Trát Nhân đều
cảm nhận được, hắn đều ôm cô và vỗ về nhè nhẹ tựa như đang vỗ ru cô ngủ
và truyền cho cô sự an tâm. Trong mắt hắn, Mèo con giống như một đứa trẻ
đáng yêu, rất cần hắn quan tâm che chở và yêu thương.

Vừa chập chờn ngủ hắn vừa nghe ngóng
động tĩnh bên ngoài, quả nhiên chỉ qua nửa đêm bên ngoài vang lên tiếng
ồn ào huyên náo. Hắn lập tức ngồi dậy rồi bước xuống giường. Khả Hoan
cũng lập tức mở to mắt nhìn hắn hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”

Tạp Trát Nhân an ủi cô: “Bên ngoài có chút loạn, anh ra ngòai xem sao. Em ngủ tiếp đi”

Khả Hoan có chút lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Chúng ta……chúng ta vẫn có thể rời đi vào ngày mai chứ?”

Tạp Trát Nhân nở nụ cười: “Tất nhiên là
chúng ta vẫn đi rồi. Em cứ yên tâm, sẽ không có gì có thể làm ảnh hưởng
tới việc chúng ta rời đi. Giờ thì em ngoan ngoãn nằm xuống và ngủ tiếp
đi nhé”

Nói xong Tạp Trát Nhân bước ra khỏi
phòng tiến về phía đám đông đang huyên náo, đèn đuốc sáng choang. Phía
bên trong phòng nghị sự đã tụ tập đủ mọi người trong gia tộc, kể cả các
lão nhân. Tạp Trát Nhân đến nơi hơi nhếch mép cười, lúc đó cha và anh
trai đã ngồi yên vị, mặt mũi trầm tư.

Đèn dầu nhanh chóng được thắp sáng
choang, tất cả mọi người đứng ngồi xung quanh phòng, ở giữa là La Y và
một phụ nữ trần truồng đang quỳ rạp dưới đất. Hai người hiển nhiên là
vừa bị đánh xong, trên người cô gái kia có nhiều vết thương nặng hơn La Y
rất nhiều. Cô gái đó vì xấu hổ nhục nhã mà cúi gằm mặt, thân mình run
rẩy,miệng ngậm chặt không dám nói câu gì. Tên La Y quỳ bên cạnh cũng
đang run mình sợ sệt, hắn không ngừng khóc rống lên rồi cầu xin tha thứ:
“Bác ơi, không phải do cháu đâu, cháu không có lỗi gì cả, tất cả là do
cô ta quyến rũ cháu, bác ơi…”

Đức Lí Tư và vài vị lão nhân đều không
nói gì nhưng những người khác trong gia tộc có vẻ không dễ dàng bỏ qua,
họ không ngừng xì xào bàn tán ra vào, cuối cùng một người trong số họ
lên tiếng: “Không thể tha thứ cho bọn họ được, hành vi của bọn họ là sự
sỉ nhục đối với thánh Ala”

“Hành vi thông dâm của bọn chúng là tội ác tày trời, phải nghiêm trị, không thể tha thứ cho La Y được”

“Chính tôi tận mắt nhìn thấy La Y chủ động thông dâm với cô gái này, không thể tha thứ được..”

Tạp Trát Nhân nhìn kỹ lại đám người vừa
la lối đó, thấy tất cả đều là người trong tộc chứ không phải là thủ hạ
của mình hay của Trát Phi, hắn thầm khen Đạt La sắp xếp khéo léo để
không ai nhìn ra tia âm mưu nào. Tạp Trát Nhân lại nhìn đến cha và các
lão nhân bên cạnh, tất cả đều đang trừng trừng mắt với bộ dạng cực kỳ
tức giận nhìn đôi gian phu dâm phụ., tất nhiên là trừ Cáp y – cha của La
Y.

Cáp y có vẻ xấu hổ và giận dữ, chỉ âm
thầm cắn răng thở dài, vẻ mặt rất mệt mỏi. Rất lâu sau, Đức Lí Tư trầm
giọng mở miệng: “Tất cả im lặng cho ta”

Tất cả mọi người lập tức im lặng nhìn
tộc trưởng. Đức Lí Tư căm tức nhìn hai kẻ đang quỳ dưới đất lạnh lùng
nói: “Các người thật là không biết xấu hổ, bị người ta bắt thông dâm tại
trận, giờ còn gì để nói nữa hay không?”

Cô gái kia cuối cùng cũng khóc thành
tiếng nhưng một chữ cũng không dám nói ra. La Y hoảng sợ muốn chết,
không ngại một chân bị què lê đến cạnh chân Đức Lí Tư, vừa ôm chân ông
vừa khóc: “Bác, bác ơi, tha cho cháu đi, từ nay về sau cháu không dám
thế này nữa, tha cháu lần này đi bác, cháu là cháu ruột của bác mà…”

Đức Lí Tư đau lòng nói: “La Y, không thể
được đâu, làm sao cháu có thể gian dâm với quả phụ thế này, nhà cháu có
hàng trăm nô lệ như thế còn chưa đủ hay sao? Tộc có tộc quy, không phải
bác ác độc nhưng nếu tha cho cháu lần này thì lần sau với người khác
bác phải làm thế nào. Cho dù Trát Phi hay Tạp gây ra chuyện như thế này
bác cũng sẽ nghiêm trị không tha”

La Y tất nhiên là biết mình vừa gây ra đại họa nên chỉ có thể lăn lê ra khóc lóc cầu xin: “Bác, bác ơi….”

Đức Lí Tư không thèm nhìn hắn mà quay
đầu nhìn đám lão nhân đanh thép nói: “Dựa theo tộc quy, nữ nhân chịu
thạch hình, nam nhân chịu cọc hình, còn ai có ý kiến gì không?”

Tất cả các lão nhân đều đồng thanh: “Đúng, nên làm như thế”

Đúng lúc này ở đâu chạy tới một người
phụ nữ cùng với mấy người thanh niên khóc lóc thảm thương, hóa ra đó là
mẹ của cô gái này và hai người em trai của La Y. Tạp Trát Nhân trong
lòng cười lạnh, quả nhiên chuyện xấu xảy ra người cuối cùng được biết
chính là người nhà.

Người phụ nữ trung niên kia bổ nhào về
phía con gái khóc rlên: “Làm sao con có thể làm việc hồ đồ như thế, việc
như thế này còn dám làm sao, sao mà con ngu dại thế….”

La Y kêu to: “Cha…”

Cha của La Y cũng run run tiến tới trước
mặt Đức Lí Tư rồi quỳ xuống, cầm tay ông hôn lên ý cầu xin: “Đức Lí Tư,
anh tha cho La Y lần này đi, coi như là em cầu xin anh”

Đức Lí Tư rút tay về, ôn hòa nói: “Chú đang làm gì vậy? Mau đứng dậy đi”

Cha La Y vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, hối
hận nói: “Không dạy dỗ La Y đến nơi đến chốn là sai sót của em. Về sau
em sẽ nghiêm khắc quản thúc nó”

Đức Lí Tư nâng em trai dậy thở dài nói:
“Quá muộn rồi, chú ạ. Không chỉ có anh mà còn mọi người khác trong tộc
nữa. Cũng may chú còn có bọn họ….”. Nói xong đưa tay chỉ về phía mấy
người em trai của La Y.

Cha của La Y đưa mắt nhìn về phía các
lão nhân khác, bọn họ đều khinh bỉ quay đi, gương mặt vẫn tràn đầy phẫn
nộ. Lão biết những lời anh trai nói là đúng, cho dù anh lão có buông tha
La Y nhưng những người còn lại sẽ không bao giờ làm vậy, hôm nay La Y
phải chết là chuyện không thể nghi ngờ.

Sau đó, Đức Lí Tư ra lệnh: “Đưa bọn họ
vào nhà giam, sáng mai hành hình”. Tiếng khóc lại vang lên lần nữa,
thanh niên trai tráng trong tộc bắt đầu kéo hai phạm nhân đi.

Tạp Trát Nhân lặng lẽ trở lại phòng của
mình, trong lòng không khỏi nổi lên nỗi trắc ẩn, dù sao chú hắn đối xử
với hắn cũng không tệ, nếu không phải vì La Y gây ra tội tày trời như
thế thì hắn cũng không ra tay tuyệt tình vậy.

Sang hôm sau Tạp Trát Nhân tỉnh giấc đã
thấy Khả Hoan bắt đầu lục đục thu dọn đồ đạc của em bé, hắn mỉm cười:
“Em thu dọn xong rồi cố nghỉ ngơi lấy sức. Đêm nay còn phải vất vả
nhiều”

Khả Hoan vui vẻ cười sau đó gật đầu, cô nhìn hắn với ánh mắt tràn ngập hi vọng và yêu thương.

Tạp Trát Nhân rời đi tìm cha và anh
trai, đến phút cuối Trát Phi mới nói cho cha rằng tối nay Tạp Trát Nhân
sẽ rời khỏi đây đi. Đức Lí Tư tuy rằng thập phần kinh ngạc nhưng khi
nghe xong những chuyện trước kia La Y định làm với hai mẹ con Khả Hoan
thì cũng đồng ý là trước mắt hai mẹ con cô nên rời khỏi nơi này một thời
gian là tốt nhất. Trước sự lựa chọn đi Trung Quốc thay vì đi Pháp của
Tạp Trát Nhân, ông cũng đồng tình ủng hộ vì lúc này cũng chưa rõ là mật
thám bên Pháp có nhận diện được ba cha con ông hay không, vạn nhất xuất
hiện bên đó mà bị bắt được thì sẽ rất thảm.

Tạp Trát Nhân lặng lẽ đi đến cạnh cha
nói: “Con sẽ đưa Khả Khả trở về Trung Quốc, rồi thu xếp trở về đây. Con
vĩnh viễn là một thành viên trong gia tộc Cáp Lặc nên sẽ vì gia tộc mà
chiến đấu đến cùng”

Ánh mắt Đức Lí Tư đã nhòe lệ, ông trấn
an con trai: “Chỉ bẵng những lời này của con ba đã thấy đủ lắm rồi.
Chúng ta cũng chưa vội khai chiến, hiện cần tập hợp lực lượng đã. Con cứ
an tâm ở bên cạnh Khả Khả, vì chúng ta mà bảo tồn huyết mạch gia tộc”

Trát Phi cũng nói: “Đúng vậy. Chỉ cần chưa khai chiến, em không cần trở về đây”

Đức Lí Tư nói thêm: “Tài sản bí mật của
chúng ta vẫn đang được cất giữ an toàn ở Thụy Sĩ, khi con đến Trung Quốc
có thể liên hệ với đầu mối bên đó, họ sẽ chuyển tiền cho con”.

Cuối cùng ông nói thêm: “Những chuyện La
Y làm ba đều biết rõ, có ngày hôm nay cũng là do nó gieo gió gặt bão,
từ nay con cũng đừng ghi hận nó, cũng đừng giận chú của con, ông ấy thực
ra vẫn rất thương yêu con, tuyệt không có ý tranh cướp vị trí tộc
trưởng”

Tạp Trát Nhân gật đầu: “Con biết rồi. Con không hề giận chú, nhưng với La Y, con phải tận mắt nhìn thấy nó bị trừng phạt”

Đức Lí Tư thở dài nói: “Vậy chúng ta đi thôi, bọn họ chắc là đang chuẩn bị hành hình rồi”

Tại pháp trường người ta đã đào sẵn hai
cái hố và chôn hai cọc gỗ, hai kẻ phạm tội bị trói chặt vào hai cọc gỗ.
Đức Lí Tư dùng ánh mắt thăm dò nhìn qua mặt các lão nhân rồi dõng dạc
nói: “Để thi hành tộc quy, hôm nay ta lệnh cho các người dùng hình răn
đe đôi gian phu dâm phụ này”

Rất nhanh sau đó cô gái kia bị đẩy xuống
một chiếc hố và bị vùi đất ngang người, tiếp đó là màn thạch hình man
rợ, cô ta không ngừng lấy tay che mặt và khóc lóc thảm thiết cho đến khi
chết ngất đi.

Mấy thanh niên khác tiến tới phía La Y
khiến hắn cực kỳ sợ hãi khóc thét: “Bác, cháu sai rồi, cháu là tên khốn
không ra gì, cầu xin bác tha cho cháu…”

Năm người phụ trách hành pháp lạnh lùng
tiến tới trói hắn vào cọc gỗ rồi bắt đầu hành hình bằng cách xuyên cọc
gỗ qua hậu môn. Vì hắn là cháu ruột của tộc trưởng nên việc hành hình
kết thúc sớm hơn so với những người thường khác. La Y chả mấy chốc không
còn sức kêu la, hơi thở trở lên mỏng manh dần, mùi máu tươi thoang
thoảng trong không khí. Tất cả mọi người chứng kiến đều đồng ý là cái
chết thật nhanh đối với hắn lúc này thực sự là một sự giải thoát.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+