Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đêm Bình An bi thảm

 

Thời gian như tên bay, đếm đi đếm lại thì “kế hoạch truy bắt chim” của Tang Du đã thực thi hơn một tháng, hoàn toàn không có tiến triển.

Sau khi lớp pháp luật kết thúc, đã ba ngày rồi cô không thấy Thẩm Tiên Phi đâu, hỏi các bạn cùng phòng anh thì đều nhất loạt nói là không biết. Bỗng nhiên trong lòng có một cảm xúc rất lạ, cô lại thấy hơi nhớ anh, có câu nói thế nào nhỉ, một ngày không gặp như xa cách ba thu!

Hôm nay là hai mươi tư tháng mười hai, đêm Bình An, trong trường đâu đâu cũng thấy những cặp tình nhân tay trong tay, ngay cả ba cô yêu nữ trong phòng cũng ăn diện thật đẹp để ra ngoài dạo phố với bạn trai, những bạn khác trong lớp cho dù không có người yêu cũng cặp kè từng nhóm với nhau đi chơi hết. Thường ngày ngoài mối quan hệ khá tốt với ba yêu nữ cùng phòng ra, Tang Du và các bạn khác cũng chỉ có thể xem là ngoại giao cho có, thậm chí có bạn còn không nhớ nổi tên.

Trong tích tắc, cả ngôi trường trở nên lạnh lẽo.

Sau khi ba yêu nữ kia đi rồi, Tang Du bỗng thấy tim mình trống rỗng, giống như thiếu thứ gì đó. Cô lấy di động ra, lần lượt gọi cho Chu Tiên Tiên và mấy bạn khác, gọi cho họ đi chơi với cô, kết quả là mấy tên không có nghĩa khí đó từ khi lên đại học đã có bạn trai hết, tối nay ra ngoài hẹn hò cả rồi.

Đúng là không có nhân tính, ngay cả đại tỷ đây mà cũng quên bẵng!

Cúp máy rồi, suýt chút nữa là Tang Du tức đến thổ huyết. trước đó cô gọi điện về nhà, muốn cùng gia đình đón lễ Giáng Sinh, ngờ đâu bố cô đi công tác, mẹ cô thì hẹn người ta chơi mạt chược, ngay cả người nhà cũng bỏ rơi cô.

Ai cũng ức hiếp, cô không có ba mẹ cưng chiều, không có bạn trai yêu.

Rít một hơi thuốc, Tang Du càng thấy phiền muộn, cảm giác ấy cô không thể diễn tả thành lời.

Cái tên Thẩm Tiên Phi chết tiệt, hệt như một cô gái trong trắng vậy, giương bảng tiết liệt lên rõ cao, khiến cô muốn đẩy cũng không đổ nổi. có lẽ cuộc sống của cô quá đầy đủ, thứ gì cũng có trong tầm tay, cho dù là sao trên trời, bố cô cũng sẽ gắng hết sức hái xuống cho. Nhưng có mỗi tên Thẩm Tiên Phi đó là không bao giờ để cô mát mặt lần nào, khiến cô rất mất mặt. nói dễ nghe là, cô theo đuổi anh vì để trả thù lần trước, nhưng kết quả thì sao, sự thực bày ra trước mắt, tên ấy khó cưa đổ đến nỗi chẳng có chút khe hở nào cho cô lợi dụng. lần đầu tiên cô nếm trải được mùi vị không có được một thứ gì đó, khó chịu như thể mèo cào, khiến cô rất suy sụp.

Nhất định là do hôm nay là đêm Bình An, cô nhìn thấy quá nhiều nam thanh nữ tú tay trong tay, nên mới rảnh rỗi ở đây nhớ về con chim ngố chết tiệt kia.

Dập tắt điếu thuốc, cầm áo khoác lên,cô quyết định ra ngoài chơi.

Phụ nữ phải đối xử tốt với bản thân, không có bố mẹ quan tâm thì sao, không có bạn trai yêu chiều thì sao, cô có tiền là được, nhất định cô phải dời hết mọi thứ trong trung tâm thương mại về đây, khiến ba yêu nữ kia ngưỡng mộ chết đi.

Có bạn trai thì hay ho lắm chắc.

Ra ngoài chơi không thành vấn đề, nhưng việc quan trọng nhất là lấp đầy bụng rỗng đã.

Nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay, bây giờ vẫn chưa đến năm giờ chiều, Tang Du thấy hơi đói, lại nhớ hôm nay là đêm Bình An, thôi thì cứ ăn sớm là hơn, nếu không đến lúc đó lại tranh giành chỗ với các cặp tình nhân, cô không tức đến nôn ra máu mới là lạ. sau sự kiện sâu xanh lần trước, cô đã cố nhịn để ăn cơm ký túc hơn một tháng, tuy thỉnh thoảng cũng đến chỗ khác ăn, nhưng hôm nay thì thế nào cũng không thể ngược đãi bản thân được.

Thế là cô vào nhà hàng Lục Nhân Các kiểu Tây mà mình hay ăn, lập tức có một cô gái xinh đẹp cao ráo ra nghênh đó:”Xin chào quý khách! Xin hỏi đi mấy người ạ? Có đặt trước không?”.

Tang Du phớt lờ, tìm một chỗ trống ngồi xuống, cô gái tiếp tân vội nói:”Xin lỗi, chỗ này đã có người đặt trước. nếu cô đi hai người, xin mời ngồi bên này”.

Đổi sang chỗ khác, Tang Du mở thực đơn ra xem, càng nhìn càng chau mày, cô giơ thực đơn lên nói với phục vụ:”Thực đơn của nhà hàng đổi từ khi nào vậy? Hai hôm trước mới ăn vẫn không như thế này”.

“Thưa cô, rất xin lỗi, vì hôm nay là đêm Bình An, một ngày khá đặt biệt nên sang nay thực đơn đã được thay đổi”, phục vụ nói.

“Vậy có món gì tôi ăn được không? ”, cô lướt một vòng thực đơn, toàn là phần ăn dành cho tình nhân, còn phân ra ABCDE, sau đó là phần ăn gia đình, lại phân ABCDE, cứ như bắt nạt người thân cô thế cô vậy!

“Thưa cô, xin hỏi cô đi một người hay hai người?’

“Cô nhìn xem bây giờ tôi là một người hay hai người?”

“Xin lỗi, hôm nay nhà hàng chúng tôi chỉ chuẩn bị phần ăn tình nân và phần ăn gia đình”.

“Nếu mỗi nhà hàng đều giống thế này thì có phải hôm nay chỉ cần là người độc thân, không có gia đình đều chết đói cả trên đường sao?”

“Chuyện này… rất xin lỗi, hay là cô chọn phần ăn tình nhân nhé.”

“Tại sao tôi phải chọn phần ăn tình nhân? Nữa tiền còn lại cô trả giúp tôi hả?”

“Chuyện này… rất xin lỗi, cô vẫn phải trả tiền cho phần ăn tình nhân”.

“Không trả tiền cho tôi còn bảo tôi chọn phần ăn tình nhân làm gì?”

“Chuyện này … rất xin lỗi…”

“Cô xin lỗi cái thực đơn này đi.”

Ném xoạch thực đơn xuống trước mặt cô phục vụ nãy giờ vẫn luôn miệng xin lỗi, trừng mắt một cái, Tang Du đứng lên rời khỏi nhà hàng, cô không tin mình không tìm ra chổ nào không bán phần ăn tình nhân.

Còn cô phục vụ kia sau khi đã nhận lấy thực đơn một cách bình thản, vẫn tỏ ra cung kính với bóng của Tang Du:”Rất xin lỗi. Xin hoan nghênh lần sau quay lại’.

 

Tang Du đi rồi, chàng trai ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ nhìn ra phố chếch phía sau luôn nhoẻn miệng cười, ánh mắt luôn dõi theo chiếc áo khoác màu đen đang dần mất hút trong biển người ngoài kia.

“Tử Ngạo, anh đang nhìn gì vậy?”, cô nàng xinh đẹp Trương Tiểu Mạn ngồi đối diện huơ huơ tay trước mắt anh.

Tăng Tử Ngạo, sinh viên mới của ngành quản lý thông tin máy tính, khoa quản lý thông tin, có vẻ ngoài đẹp trai toát lên sự khiêm nhường, nho nhã, nói cách khác là anh có một vẻ ngoài đủ để giết chết thiếu nữ, thiếu phụ, các bà, các cô. Anh khác với Thẩm Tiên Phi lạnh lùng, chưa bao giờ anh từ chối các cô gái theo đuổi mình, chỉ cần cô ấy có một chút ưu điểm khiến anh cảm thấy mới lạ, ưa thích, thì anh sẽ đồng ý quen cô gái đó. Và nếu cảm giác mới lạ ấy không còn, cũng tức là hết thời hạn “bảo hành” mà người ta hay nói, có nghĩa là chia tay.

Tuy là thế nhưng vẫn có rất nhiều cô gái tiếp tục lao vào anh.

Mới vào học chỉ có mấy tháng, mà nghe đồn số bạn gái anh thay đổi đã vượt quá phạm vi hai bàn tay.

Trương Tiểu Mạn nhìn Tăng Tử Ngạo đang mỉm cười mê người, nhếch môi:”Đang ngắm cô nàng Tang Du của ‘Hồng Kông ta phải giàu’ à?”.

Tăng Tử Ngạo ngước lên nhìn Trương Tiểu Mạn đang tỏ vẻ hờn ghen, hình như anh đã qua lại với cô nàng này được hơn nữa tháng rồi nhỉ, thấy cô cũng khá được, vốn dĩ đang muốn kéo dài mục tiêu là một tháng, nhưng đêm nay cô nàng lại khiến anh từ bỏ ý nghĩ đó, anh không thích cô gái nào hay ghen tuông vớ vẩn.

Phụ nữ ghen tuông, là chuyện rất phiền toái.

“Cái bạn Tang Du đó cũng ký quái lắm, theo lý thì đêm nay cô ta không phải ở một mình đâu, từ sao sự kiện HK518, bao nhiêu nam sinh theo đuổi cô ta, nhưng cô ta lại giống quái thai ấy, đối xử với những người đó như kiến hôi vậy, nghe nói còn đánh cậu chàng năm hai một trân tơi tả”, Trương Tiểu Mạn hút một ngụm nước cam.

Tăng Tử Ngạo vẫn cắt món beefsteak trước mặt một cách tao nhã.

Trương Tiểu Mạn nói tiếp:”Nhưng một tháng trước nghe nói cô ta đang theo đuổi Thẩm Tiên Phi năm hai, đúng là thú vị thật, tưởng nhà có mấy đồng tiền là có thể mua được tất cả, cô ta cũng không nhìn xe Thẩm Tiên Phi là ai, dễ theo đuổi thế a? Xì, người ta xem cô ta là Thần Dịch Bệnh, tránh còn tránh không kip…”

“Sao? Beafsteak hôm nay không ngon?”, Tăng Tử Ngạo dừng dao nĩa lại.

Trương Tiểu Mạn thấy gương mặt đẹp trai của Tăng Tử Ngạo sa sầm vội vàng khoát tay:”A, không phải, rất ngon”.

Tăng Tử Ngạo chỉ hơi nhếch mép, dung dao cắt một miếng thịt bò nhỏ rồi nói gọn:”Ngon thì ăn nhanh đi”.

Đêm xuống, gió càng lạnh hơn, ánh đèn neon dịu dàng khiến thành phố N xinh đẹp càng them rực rỡ lộng lẫy, khắp nơi vang vang khúc nhạn Giáng Sinh, nhưng Tang Du chỉ thấy một sự mỉa mai kỳ lạ.

Dường như ông trời cố ý đối địch với cô vậy, nắm trong tay những túi đồ vừa mua xong, cô đi qua đi lại con phố ẩm thực giữa trung tâm thành phố phồn hoa, mà không có chỗ nào không cung cấp phần ăn tình nhân và gia đình, điều đó như một sự sỉ nhục đối với người độc thân và không có gia đình bên cạnh như cô.

Dù đi giày thể thao nhưng hai chân cô đã không nhúc nhích nổi, thế là cô tìm một chiếc ghế ở khu nghỉ ngơi ngay giữa sảnh trung tâm mua sắm để ngồi xuống.

Nhìn đồng hồ đeo tay, lúc đó đã gần chin giờ tối, cô lại ngốc nghếch đến độ từ năm giờ hơn đi đến tận giờ này mà vẫn chưa ăn cơm, chỉ vì muốn tìm một quán ăn có phần dành cho người độc thân. Để hả giận mà cô lại tự mình chịu tội thế này.

Cô đấm đấm hai đùi mỏi nhừ, nhìn ra ngoài phố qua cửa kính trung tâm mua sắm, một ông già Noel xuất hiện trong tầm nhìn của cô. Ông già Noel đó đang phát quà cho những người bộ hành. Cô đi qua đi lại trên phố ẩm thực, nhìn thấy ông già Noel không dưới sáu lần, thì ra đó cũng là người xui xẻo nhu cô, đến giờ vẫn chưa được ăn cơm.

Lúc đó không biết một đứa trẻ tinh nghịch ở đâu chạy ra, nhân lúc ông già Noel đó không chú ý, cướp mất túi quà trong tay ông rồi xoạt cẳng bỏ chạy. Ông già Noel đó vì mang đôi giày quá to, quá vướng víu, nên đuổi theo được mấy bước thì cả thân người to béo cứ lảo đảo loạng choạng, suýt nữa thì ngã.

Đám quỷ nhỏ này, dám bắt nạt một người đã đói bụng hơn ba tiếng đồng hồ!

Tang Du mặc kệ đùi đang đau nhức, ném mấy túi đồ vừa mua lên quầy phục vụ chính, nói một câu gọn lỏn:”Trông giúp tôi một chút, tôi quay lại ngay”, rồi mặc kệ hai cô gái phục vụ ở đó đón nhận hay không, cô đã chạy đuổi theo cậu nhóc đó.

Đuổi đến con hẻm nhỏ gần đó, cô đã giật lại được túi quà lớn của ông già Noel.

Lần đầu giúp người, chỉ vì người đó cũng là kẻ đáng thương đói bụng suốt hơn ba tiếng như mình.

Khi cô đưa túi quà đến, ông già Noel đã đờ người bất động, không cả biết nhận lại túi quà nữa.

“Xin lỗi nhé, Thẩm Tiên Phi, tôi đến muộn quá, hại cậu tới giờ vẫn chưa ăn”, một giọng nói bỗng vang lên oang oang.

Tang Du nhìn Thẩm Tiên Phi đang kéo cái đầu ông già Noel vừa to kềnh càng vừa ngốc nghếch xuống, kinh ngạc đến nỗi không nói được gì.

“Cám ơn cậu. Thật xin lỗi, hại cậu tới giờ vẫn chưa ăn cơm. Hôm khác tôi mời cậu ăn nhé.” Cậu chàng lúc nãy nhận đồng phục của Thẩm Tiên Phi, lấy túi quà trong tay Tang Du, đến một chỗ vắng người mặc vào, sau đó xách chiếc túi, bắt đầu phát những món quà nhỏ.

Không biết bao lâu sau, Tang Du mới tìm lại được giọng nói của mình:”… không ngờ lại là anh”.

Thẩm Tiên Phi nhìn cô với vẻ phức tạp, không nói gì, hai tay đút túi quần, đi về phía một hẻm nhỏ khác.

Nhìn theo bóng dáng cao ráo của anh, cuối cùng Tang Du cũng phát hiện ra đèn đuốc đêm nay rực rỡ biết dường nào.

Lẽ nào đó là do ông trời thương cô đã hơn ba tiếng không ăn gì nên cho cô một cơ hội, khiến cô và Thẩm Tiên Phi cùng ăn bữa tối Giáng Sinh chăng?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+