Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 34 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mật mã

Thẩm Tiên Phi bị đẩy xuống ghế sau xe, đưa tay tháo cà vạt, lông mày nhíu chặt, anh nhắm nghiền mắt vẻ rất khó chịu.

Tang Du ngồi ở ghế phụ, bực bội nói: “Nếu anh muốn nôn thì nôn xong hẵng lên xe, anh mà dám nôn trên xe tôi, tôi sẽ ném thẳng anh xuống Trường Giang”.

Mãi cũng không thấy anh đáp lại, lão Ngô cười nhìn Tang Du hỏi: “Tiểu thư, đi đâu?”.

Gân trên trán như sắp vọt ra, Tang Du nghiến răng: “Hoa viên Minh Hồ Kim Sắc”.

Chiếc xe từ từ lăn bánh, Tang Du day day huyệt thái dương. Tối nay cô uống không nhiều lắm nhưng không biết vì sao lồng ngực cứ thấy tưng tức, đều do cái tên đáng ghét kia đã cướp mất không khí trong xe. Bất giác, cô lại nhớ cảnh giao bôi ban nãy, và cả vòng tay ấy…

“Tiểu thư, đến rồi.”

Đã đến hoa viên Minh Hồ Kim Sắc nơi Thẩm Tiên Phi ở, lão Ngô nhắc nhở Tang Du đang ngồi thẫn thờ bên cạnh.

“Ồ…”, hoàn hồn lại, Tang Du quay đầu nhìn Thẩm Tiên Phi ở ghế sau, anh hơi mở mắt, mỉm cười với cô.

Tang Du thấy anh cười thì hơi giận dữ: “Phó tổng Thẩm, xin hỏi nhà anh ở đâu?”.

“… Ngôi nhà phía trước”, Thẩm Tiên Phi mệt mỏi đáp.

Lão Ngô lại lái xe tiến lên một chút.

“Hình như không phải nhà này, nhà trên nữa”, Thẩm Tiên Phi lại nói.

Lão Ngô lại tiếp tục lái xe.

Ước chừng lão Ngô lái xe quanh hoa viên gần hai mươi phút, cuối cùng Tang Du không kìm được, bảo ông dừng xe rồi quay lại, giận dữ trừng mắt với Thẩm Tiên Phi, quát to: “Thẩm Tiên Phi, rốt cuộc là ngôi nhà nào? Chúng ta đã đi xe ba vòng quanh hồ rồi, chẳng lẽ anh say đến nỗi nhà mình là căn nào cũng không nhớ được sao?”.

Khóe môi nhướn lên, Thẩm Tiên Phi ung dung nói: “Tôi uống nhiều quá, không mở nổi mắt. Lần trước chẳng phải tổng giám đốc Tang đã đến nhà tôi rồi đấy sao? Sao cũng không nhớ?”.

Anh lại còn nhắc đến chuyện thừa dịp cô uống say rồi kéo về nhà một cách không xấu hổ nữa chứ.

“Tại sao tôi phải nhớ nhà anh?”, Tang Du nổi giận trước đôi mắt sáng lấp lánh ấy, “Thẩm Tiên Phi, tôi cho anh mười giây, nếu không nhớ ra nhà anh là căn nào thì cút ngay xuống xe, tôi không rảnh chơi đùa với anh”.

Day day huỵêt thái dương, Thẩm Tiên Phi thở dài: “Phía trước, căn thứ ba”.

Nhìn ngoài cửa sổ, thấy ngôi nhà Thẩm Tiên Phi nói, Tang Du tức đến nỗi không thốt được lời nào, vì ngôi nhà ấy là căn đầu tiên mà ban đầu họ dừng lại.

Cuối cùng đã đến nơi, lão ngô dìu Thẩm Tiên Phi xuống xe.

Tang Du đưa ta a, nói với Thẩm Tiên Phi: “Thẻ vào cửa, chìa khóa”.

Thẩm Tiên Phi lừ đừ móc thẻ và chìa khóa đưa cho Tang Du. Đón lấy, Tang Du đi nhanh vào trong.

Vào thang máy, nhìn mật dãy chữ số, Tang Du do dự rồi bấm tầng mười tám, trong trí nhớ của cô thì nhà Thẩm Tiên Phi ở tầng mười tám.

Thẩm Tiên Phi đang tựa vách thang máy thấy thế thì cười khẽ: “Không ngờ cô vẫn nhớ nhà tôi ở tầng mười tám”.

Quay lưng lại, Tang Du cắn răng, chẳng buồn nói lại anh, chỉ muốn nhanh nhanh đưa anh về nhà, cô muốn về nghỉ sớm.

“Ding…”, cuối cùng cũng đến, Tang Du nhanh chóng ra khỏi thang máy, rẽ bên phải.

Thẩm Tiên Phi vừa ra khỏi thang máy, thấy thế mỉm cười, anh cũng cảm thấy vui vì cô không những nhớ số tầng mà còn nhớ cả nhà anh nằm ở đâu. Buông tay lão Ngô ra, anh nói nhỏ: “Cảm ơn, tôi tự đi được”.

Lão Ngô cười mờ ám: “Thẩm tiên sinh, lão Ngô không đưa về nữa. tôi xuống trước, phiền anh nói với tiều thư là tôi đợi ở dưới, già rồi nên sợ độ cao”.

“Vâng, cảm ơn bác”, Thẩm Tiên Phi mỉm cười nhìn lão Ngô vào thang máy, sau đó đi về phía nhà mình.

Tang Du tra chìa khóa vào ổ, cảm nhận được anh đứng sau lưng không quay người lại mà chỉ hỏi: “Mật mã?”.

Thẩm Tiên Phi gác tay lên tường, hơi nghiêng người, cúi xuống nói khẽ vào tai Tang Du một dãy số: “001224”

Tay cứng đờ trên nút bấm, Tang Du đứng đờ tại chỗ bất động như thể hóa đá.

Cô mãi mãi cũng không quên hôm đó, 24 tháng 12 năm 2000, đêm Bình An năm ấy, sau khi đã để bụng đói mấy tiếng đồng hồ, anh đã mời cô ăn một bát mì.

Về sau, cô nghe lời anh, đến dạy võ cho võ quán, lúc cầm trên tay tháng lương đầu tiên, hai người cùng đến ngân hàng.

Anh nói: “Không ai lại dùng mật mã gốc cả”.

Cô nói: “Mật mã gốc thì có gì không ổn, lúc nhớ lại đơn giản, bấm vào rất tiện”.

Anh nói: “Thẻ ngân hàng của em mất thử xem. Đổi mật mã”.

Cô hỏi: “Đổi gì?”.

Anh đáp: “Tự nghĩ”.

Thế là cô bấm 001224, sau đó còn cưỡng ép anh đổi mật mã thẻ của mình thành 001224.

Anh hỏi: “Có nghĩa gì?”.

Cô nói: “Tự nghĩ”.

Cắn răng đứng đó, bất động, Tang Du chỉ thấy tay mình đang run rẩy.

Sao anh vẫn dùng mật mã ấy?

Thấy Tang Du không nhúc nhích, Thẩm Tiên Phi chau mày ngờ vực, sau đó choàng tay phải qua vai Tang Du, bấm dãy số sáu chữ trên khóa cửa.

“Tít tít”, khóa điện tử mở ra.

Thẩm Tiên Phi vẫn không chịu bỏ tay ra, một tay chống tường, tay kia đặt trên ổ khoá, vừa khéo là hai phía của Tang Du, khóa cô lại bên trong phạm vi của anh.

Khàn giọng, anh khẽ hỏi: “Có vào trong ngồi một lát không?”

Tang Du sực tỉnh, cách một làn áo mỏng cô có thể cảm nhận được sự tiếp xúc ấm nóng và mạnh mẽ của anh, càng ngửi thấy rõ mùi rượu phảng phất quanh anh nhưng không hề nồng nặc, nhận ra tư thế này, cô đẩy phắt Thẩm Tiên Phi ra.

Anh lùi lại mấy bước, lảo đảo một lúc rồi đứng vững lại, anh bất lực cười, mệt mỏi nói: “Cô không nhập mật mã nên tôi tự làm”.

Lồng ngực phập phồng, Tang Du không ngờ anh lại vô sĩ đến thế.

Nhìn hành lang cực kỳ yên tĩnh, cô không thấy lão Ngô đâu nhưng lại nhìn thấy nụ cười thấp thoáng trên gương mặt anh, cô trừng mắt một cái rồi nghiến răng đi về phía thang máy, tay nhấn mạnh vào nút bấm.

Thang máy đến, cô im lặng vào trong.

Cảm thấy hụt hẫng, nhìn bóng Tang Du bỏ đi, đôi mắt Thẩm Tiên Phi như ánh lên vẻ quyến luyến, bịn rịn, đến khi bóng cô hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, anh mới thở dài bước vào nhà.

Trong phòng khách tối mịt.

Mẹ đã đi du lịch theo đoàn, không ai chờ cửa anh.

Không bật đèn, anh ngồi xuống sofa thẫn thờ.

Hôm nay anh thật lạ, ngay cả chính bản thân anh cũng không hiểu rốt cuộc là tâm trạng sao nữa. Nếu ban nãy cô không đẩy anh ra, chỉ cần một giây nữa thôi, anh nghĩ mình sẽ ôm chặt cô vào lòng, cảm giác muốn được ôm cô khiến anh cũng cảm thấy nghi ngại. Rốt cuộc là vì những chuyện cũ anh không nhớ mới khiến anh tò mò về cô, hay do bản thân cô cuốn hút anh? Anh thật sự không rõ, giới hạn ấy hoàn toàn mơ hồ.

Trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng cao gót nện trên nền đất.

Tiến đến chiếc Bentley, mở cửa xe, Tang Du ngồi vào trong “Rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Lão Ngô quay đầu,cười hỏi: “Tiểu thư, sao xuống nhanh thế?”.

“Chú Ngô, sau này xin chú đừng tự quyết định nữa”, giọng Tang Du có vẻ không vui.

Lão Ngô vẫn cười: “Tôi sợ độ cao. Tiểu thư, đi đâu đây?”.

“Về sơn trang Thiên Hằng”, Tang Du lấy tay đỡ trán.

Cô rất phiền muộn, lồng ngực từ lúc nãy đến giờ vẫn thít chặt đến đau nhói, sao anh vẫn dùng mật mã ấy? Năm năm trước không nói gì mà bỏ đi nhưng vì sao vẫn còn dùng dãy số đó? Anh sẽ không ngu ngơ đến mức không hiểu ý nghĩa của mật mã ấy. Nếu năm năm trước đã tuyệt tình đến vậy, tại sao còn tỏ vẻ quyến luyến mối tình cũ làm gì nữa?

Cô luôn muốn hỏi anh, năm năm trước rốt cuộc là vì sao ngay cả giải thích anh cũng không làm? Nhưng lần nào đối diện với anh, lòng tự trọng và sự kiêu ngạo trong cô cũng nhắc cô không được làm thế.

Lấy di động ra khỏi túi xách, cô bật danh bạ điện thoại, tìm số của anh và gọi.

 

Tha thứ cho ngày mưa đã mang anh đi

Trong đêm tối khi bất chợt tỉnh giấc

Phát hiện ra cuối cùng em không còn rơi nước mắt

Phòng khách tĩnh lặng đến độ chỉ còn lại bụi và tàn thuốc đang nhảy múa, bản nhạc mang chút thương cảm ấy bỗng vang lên, khiến Thẩm Tiên Phi đang chìm đắm trong suy nghĩ giật nảy mình. Lấy điện thoại ra, trong bóng tối, trên màn hình nhấp nháy cái tên đã chiếm cứ suy nghĩ anh từ lúc vào nhà đến giờ, khoảnh khắc ấy, anh căng thẳng đến độ bàn tay cầm di động cũng run lên.

Nhấn nút nghe, anh khàn giọng nói, “Chào cô”, lập tức anh nghe thấy chất giọng mạnh mẽ cuống quýt của Tang Du: “Thẩm Tiên Phi, tại sao? Tại sao anh còn dùng mật mã đó?”.

Mật mã?!

001224?!

Cho dù là thẻ ngân hàng, email, thẻ cửa, hoặc những thứ khác, anh đều dùng mật mã đó đã năm năm rồi… Đột nhiên anh chợt nhận ra, lẽ nào dãy số đó có liên quan đến cô?!

Trong tích tắc anh không biết trả lời cô thế nào, chỉ thốt ra một chữ: “Tôi…”, Bỗng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào anh vội vàng đứng lên, “A lô” mấy tiếng, vẫn không thấy gì, khi nhìn điện thoại thì màn hình kết nối cuộc gọi đã ngắt. Anh vội vàng gọi lại, bên kia vẳng đến, “Thuê bao quý khác vừa gọi hiện đã tắt máy”.

“Khỉ thật”, Thẩm Tiên Phi rủa một tiếng, đi qua đi lại trong phòng khách.

Không lâu sau, anh đã lao ra ngoài.

“Tại sao năm năm trước anh không thèm giải thích đã bỏ đi Anh? Bây giờ về rồi, tại sao anh vẫn không giải thích cho em, tại sao vẫn dùng mật mã đó? Thẩm Tiên Phi, anh nói đi chứ, tại sao?!”, Tang Du gần như hét đến khản giọng, đồng thời cô lại nghe tiếng vang lên chuông báo hiệu tắt máy, cô điên loạn ném di động lên ghế ngồi. Khó khăn lắm mới vứt bỏ tự trọng và kiêu ngạo để hỏi anh, thế mà di động của cô lại hết pin.

Cô luôn mong đợi, đợi anh giải thích, cho dù đợi năm năm cô cũng cam lòng. Không, chẳng có gì cả. Từ khi anh về, cho đến khi gặp lại cô, tối qua rồi tối nay, anh vẫn chẳng nói gì.

Tóm lại muốn cô phải làm như thế nào đây?

Năm năm trước, cô có thể bồng bột, có thể điên cuồng, có thể bất chấp tất cả, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói nhưng giờ đây cô đã bị thời gian rút cạn chỉ còn lại thể xác, sự bồng bột và nông nổi thời trẻ đã bị bào mòn rồi.

Cô còn đợi chờ gì nữa? Số điện thoại Chi Chi đưa cho cô, cô vẫn giữ trong máy, miệng thì nói mãi mãi không muốn gặp lại người đàn ông đó nhưng cô lại không quên được anh mà tìm đến bác sĩ tâm lý.

Kiếp này cô đã mắc nợ ai? Mẹ cô vì muốn trả thù, muốn thay cô giữ lại Tang thị đã phí công sắp đặt một vụ tai nạn xe, còn dụ dỗ bố cô cùng đi đến con đường tử vong, bỏ lại mình cô trên thế gian này.

Lẽ nào sự điên cuồng thời trẻ lại đổi lấy nỗi cô độc và đơn chiếc như bây giờ.

Nhắm nghiền mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc, khi nắm tay buông ra, cô chạm phải một chiếc áo mềm mại. Quay sang, cô thấy áo khoác ngoài và cả cà vạt của Thẩm Tiên Phi.

Túm lấy, cô giận dữ định ném ra ngoài xe, lão Ngô thấy thế vội vàng kêu lên: “Tiểu thư, cô ném ra ngoài sẽ có thể gây tai nạn đấy”.

Đóng cửa sổ lại, cô ném áo lên ghế trước rồi nói: “Lúc dừng xe chú vứt ngay cho cháu”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+