Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 38: Điều gì mới quan trọng

Hôm sau, Tang Du ngồi trong văn phòng xem tài liệu suốt buổi sáng, đầu có cảm giác nằng nặng, định xuống dưới đi loanh quanh các cửa hàng, lúc ra khỏi văn phòng thấy Viên Nhuận Chi và mấy người đang che giấu thứ gì đó sau lưng, cô tỏ vẻ dửng dưng: “Lấy ra đây”.

Viên Nhuận Chi thấy cô nghiêm túc thì bất đắc dĩ đưa tờ báo ra.

Đón lấy tờ báo, Tang Du nhìn thấy một tấm ảnh rất nổi bật, là ảnh buổi tiệc hôm đó cô và Thẩm Tiên Phi uống rượu giao bôi, đại ý nói là cô và Thẩm Tiên Phi trước kia từng yêu nhau ở trường đại học, về sau không biết nguyên nhân gì mà chia rẽ đôi nơi, lần này lại vì quan hệ hợp tác mà hai người đã thổi bùng đám tro tàn cũ. Bài báo này còn suy đoán Tang thị trúng thầu liệu có phải do quá khứ xưa kia, Hoàng Đình cố ý nhường, thực tế là chỉ vụ trúng thầu lần này có nguyên nhân sâu xa phía sau. Phía dưới còn đăng tin và hình ảnh kho hàng của Tang thị bị ngập nước, nhân viên kho giật máy ảnh của phóng viên, cảnh ẩu đả với cánh phóng viên, tựa đề bên cạnh còn nói lần này Tang thị chịu tổn thất nặng nề, tại sao không cho chụp ảnh, còn đánh phóng viên bị thương, có phải do nội tình không thể nói người khác biết hay không…

Đọc xong bài báo, Tang Du không tỏ ra giận dữ hay kích động, Viên Nhuận Chi và ba cô thư ký chỉ dám lén lút quan sát vẻ mặt cô.

Ném tờ báo cho Viên Nhuận Chi, cô thờ ơ nói: “Bảo người đi xử lý việc này”.

Thấy Tang Du quay về văn phòng, Viên Nhuận Chi thở phào, kiểu “bảo người đi xử lý việc này” của học tỷ tuy nghe có vẻ bình tĩnh nhưng thực ra đầy ắp mùi thuốc súng, tên phóng viên này xem ra phải chịu đựng rồi đây.

Tang Du vừa ngồi xuống bàn, lấy tay xoa chỗ dạ dày, từ hôm qua tới giờ càng lúc càng đau. Khi đỡ hơn một chút thì Dương Chính Khôn gõ cửa bước vào.

“Bên kia nói sao?”, cô hỏi.

Dương Chính Khôn cuống quýt: “Tổng giám đốc Tang, cô xem bài báo sáng nay chưa?”.

“Xem rồi”, Tang Du vẫn bình thản, “Rõ ràng có người cố ý sắp xếp viết bài thế này”.

Dương Chính Khôn gật đầu: “Vâng, chính vì thế mà bên Hoàng Đình không đồng ý gia hạn giao hàng, nghiêm khắc yêu cầu phải chấp hành theo đúng hợp đồng, nếu trước năm giờ chiều mai vẫn chưa giao được thì có khả năng bên Hoàng Đình sẽ hủy hợp đồng với chúng ta, đổi sang nhà cung ứng khác. Chiều qua tôi tìm trưởng phụ trách hạng mục của họ, anh ta đã từ chối thẳng, bảo chuyện này không quyết định được, phải nói với Giám đốc hạng mục Thẩm của họ, nhưng Phó tổng Thẩm không gặp tôi. Sáng nay tôi lại đến Hoàng Đình, họ nói Phó tổng Thẩm không có ở đó. Một vị huynh đệ có quan hệ khá tốt nói với tôi rằng, ‘Chuyện này cả công ty của anh đến cũng vô dụng, phải tìm Tổng giám đốc Tang kìa’”.

Tang Du trầm tư rồi hỏi: “Vậy anh có tìm Chủ tịch Hoàng và Trưởng phòng Hoàng không?”.

“Chủ tịch Hoàng đi châu Âu nghỉ mát với phu nhân rồi, còn Trưởng phòng Hoàng… theo nhân viên Hoàng Đình nói thì không thể gặp được cậu ta, đại cuộc vẫn đo Phó tổng Thẩm quản lý” Dương Chính Khôn nói.

“Vậy… vật liệu nền bị ẩm có tìm thấy ở ngoài thị trường không?”

“Tìm thấy rồi, có hai công ty vẫn tồn hàng, một là hàng dự trữ của công ty GD, xem ra họ đã chuẩn bị sẵn từ trước, tôi nghi ngờ bài báo này có liên quan tới họ.”

Tang Du cười lạnh: “Lão cáo già Ngụy Thành Minh đúng là thừa nước đục thả câu. Còn công ty kia?”.

“Còn công ty kia là nội thất Giang Hàng, nghe nói những vật liệu này được dùng trong tòa nhà tập đoàn Giang Hàng mới xây. Nhưng ông ta rất kỳ quặc, không ai hiểu được tính cách. Tôi phái người đến Giang Hàng còn chưa kịp yêu cầu chuyển hàng, chỉ mói nhắc đến lô hàng đó thì đã bị ông ta đuổi đi. Tôi thấy họ không giống như làm về vật liệu xây dựng mà giống xã hội đen hơn, Chủ tịch Giang nuôi một đám thuộc hạ chuyên đánh nhau, đúng là lạ. Bây giờ chúng ta không những không gặp được Phó tổng Thẩm của Hoàng Đình mà cũng không gặp được Chủ tịch Giang của Giang Hàng, tôi đúng là bó tay rồi.”

Hoàng Đình làm việc theo quy tắc, Giang Hàng lại không theo quy tắc, công ty GD thì lúc nào cũng lăm le rình miếng mồi béo bở trong tay Tang thị.

Dạ dày co thắt lại khiến sắc mặt Tang Du rất nhợt nhạt.

“Tổng giám đốc Tang, có phải cô không khỏe?”

Cô gắng chịu đựng, khàn giọng nói: “Không sao. Anh đi chuẩn bị, lát nữa chúng ta cùng đến Hoàng Đinh, thương lượng về thời gian giao hàng, sau đó đến Giang Hàng tìm Chủ tịch Giang”.

Dương Chính Khôn gật đầu rồi ra ngoài.

Tắt máy lạnh, Tang Du rót một ly nước nóng uống, chậm rãi ngồi xuống ghế, luôn tự nhủ thầm rằng: Tang Du, đừng lo, Tang thị sẽ không sao, mọi chuyện đều không đánh gục mày được, hai năm trước bố mẹ qua đời mà Tang thị còn không sụp đổ, hai năm sau, Tang thị càng không dễ dàng phá sản. Tang Du, không sao, không sao… Đến Hoàng Đình, Tang Du và Dương Chính Khôn bị cô tiếp tân giữ lại, cô gái rất lịch sự nói Phó tổng Thẩm ra ngoài rồi. Tang Du đương nhiên không tin cô ta, bảo Dương Chính Khôn gọi điện đến văn phòng Thẩm Tiên Phi, người nghe máy là cô Cao, thư ký của anh, vẫn nói rằng anh không có ở đó với giọng điệu rất máy móc.

Tang Du không kiên nhẫn nổi giật lấy di động: “Thư ký Cao, tôi là Tang Du, tôi muốn tìm Phó tổng Thẩm”.

“Tổng giám đốc Tang, Phó tổng Thẩm ra ngoài thật mà”, trong điện thoại, giọng Cao Thiến có vẻ khó xử, cô nàng không dám đắc tội với vị Tổng giám đốc Tang này.

“Anh ta không có đây thì tôi lên trên đợi”, cúp luôn máy, Tang Du trả điện thoại cho Dương Chính Khôn, “Chúng ta lên đó đợi”.

Hai cô tiếp tân cũng không dám đắc tội, nhưng Phó tổng Thẩm đã dặn kỹ rằng nếu người của Tang thị đến thì không gặp nên bọn họ thật sự rất khó xử. Để bảo vệ bát cơm, bọn họ chỉ còn nước mặt mày méo xệch, cản đường Tang Du.

Từ khi vào ngành này, Tang Du chưa bao giờ bị đối xử như vậy, cô tức giận nhìn hai cô tiếp tân đang gục đầu không dám nhìn mình.

“Chuyện gì vậy?”, vừa vào cửa công ty đã thấy Tang Du bị chặn ngay cửa thang máy, Thẩm Tiên Phi cau mày.

Hai cô tiếp tân thấy Phó tổng Thẩm quay lại thì bất giác thở phào nhẹ nhõm, lui sang một bên.

Quay lại, Tang Du thấy Thẩm Tiên Phi cau mày, xách túi công văn đứng cách đó hơn hai mét.

“Như Phó tổng Thẩm đã thấy, tôi và giám đốc marketing của tôi bị Hoàng Đình các anh chặn ở ngoài cửa, chuyện là thế đấy”, Tang Du lạnh nhạt.

“Có chuyện gì lên trên hãy nói”, Thẩm Tiên Phi nhìn cô một cái rồi bấm nút thang máy.

Theo Thẩm Tiên Phi vào văn phòng, Tang Du và Dương Chính Khôn ngồi xuống sofa.

“Muốn uống gì? Trà hay café?”, Thẩm Tiên Phi hỏi Tang Du.

“Nước lọc là được”, Tang Du đáp.

Thư ký Cao đứng một bên lập tức rót cho Tang Du và Dương Chính Khôn mỗi người một ly nước lạnh, sau đó lui ra ngoài.

Thấy ly nước lạnh, Tang Du cau mày, cô không muốn phí thời gian nên vào vấn đề: “Tôi nghĩ mình không cần nói nhiều, Phó tổng Thẩm chắc cũng biết mục đích tôi đến hôm nay”.

Chau mày theo thói quen, Thẩm Tiên Phi chỉ nhìn cô, không trả lời.

“Phó tổng Thẩm, tôi tin anh đã xem bài báo đó, trận mưa lần này đã khiến chúng tôi bị tổn thất rất nặng nề, dẫn đến việc không giao hàng kịp thời, là do bất khả kháng chứ không phải chúng tôi muốn thế, nên xin hãy cho tôi thêm vài ngày”, trong vô thức, giọng Tang Du cũng mềm mại hơn.

“Bất khả kháng? Theo tôi biết thì Tang thị có đến mấy kho hàng, còn đoạn đường sửa chữa cũng không phải gần đây mới bắt đầu sửa, dự báo thời tiết hiện nay đều báo sớm một tuần, huống hồ Giang Nam là vùng mưa dầm, kiểu thời tiết này năm nào cũng có.

Lẽ nào Tang thị không chuẩn bị sẵn, chỉ biết việc xảy ra rồi nói trì hoãn bằng hành vi nực cười này? Nếu Tang thị tôn trọng lần hợp tác này thì chuyện hôm nay đã không thể xảy ra.”

Những lời Thẩm Tiên Phi nói khiến Tang Du nghẹn lời. Tuy Tang thị có mấy kho hàng nhưng kho chính gần nhất và tiện lợi nhất với nơi thi công, đồng thời không gian chứa hàng lại lớn, Tang thị phải nghĩ đến giá cả, trữ hàng và vận chuyển nhưng lời anh nói quá có lý.

Thẩm Tiên Phi lại nói: “Tổng giám đốc Tang, hẳn cô phải biết rõ là giao hàng chậm vài ngày thì tổn thất của Hoàng Đình chúng tôi nghiêm trọng đến đâu, có nghĩa là tôi phải trả tiền thêm cho khu văn phòng vài ngày, khai trương khách sạn chậm vài ngày, và cả những tổn thất cho công nhân vài ngày đó. Tôi không biết bên cô sao lại có thể đưa long cốt như thế đến công trường, bất cứ phụ kiện nào có vấn đề gì đều nguy hiếm đến tính mạng con người, huống hồ lô hàng long cốt cô đưa đến đã bị ăn mòn, tôi nghĩ trong hợp đồng đã ghi rõ là yêu cầu bao bì tốt, chất lượng không có vấn đề, xin hỏi chuyện đó Tổng giám đốc Tang giải thích thế nào? Bây giờ các báo đã đăng cả, có phải Tổng giám đốc Tang mong rằng sau một thời gian nữa cánh truyền thông sẽ viết rằng hạng mục khách sạn Hoàng Đình là một công trình mục ruỗng?”.

“Tôi có thể bảo đảm long cốt được mang đến chỉ có vấn đề về đóng gói, nếu Phó tổng Thẩm không tin, tôi có thể đưa đi kiểm tra.”

“Đưa đi kiểm tra? Vậy cần bao lâu? Tổng giám đốc Tang có phải là đang yêu cầu chậm vài ngày cung cấp vật liệu nền, đồng thời cũng kéo dài hạn cung cấp lô hàng long cốt? Vật liệu nền giai

đoạn đầu không thể giao hàng, long cốt giai đoạn hai cũng có vấn đề, xin hỏi Tổng giám đốc Tang, cô định để khách sạn Hoàng Đình chúng tôi đến bao giờ mới được khai trương? Cô định để những khách hàng mà Hoàng Đình chúng tôi đã ký hợp đồng bao giờ mới vào ở được?”

Mỗi một câu hỏi Thẩm Tiên Phi nêu ra đều là sự thực những chuyện đó đều là nỗi đau của Tang thị.

Cảm thấy đau buồn khó tả, Tang Du thấy dạ dày bắt đầu co thắt, đau đến nỗi cô không nói gì được, trán lấm tấm mồ hôi. Cô cúi đầu, ấn tay vào bụng mong nó giảm bớt.

Lúc đó, di động của Dương Chính Khôn réo rắt, anh ta đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại.

Dạ dày đỡ đau hơn, cô ngẫm nghĩ rồi ngẩng lên nói: “Vật liệu nền cho giai đoạn đầu tôi đã tìm được một công ty khác trong N có hàng, chỉ cần Phó tổng Thẩm nhận lời cho tôi thêm hai ngày, dù một ngày cũng được, tôi có thể bảo đảm sẽ đưa hàng đến kịp thời, long cốt tôi sẽ sắp xếp đưa đi kiểm tra, tuyệt đối không ảnh hưởng đến tiến độ hai”.

“Xin lỗi, tôi không thể nhận lời”, Thẩm Tiên Phi ngẩng lên, nhìn Tang Du vẻ tiếc nuối, sau đó cầm văn kiện Cao Thiên đưa lên xem, thấy không vấn đề bèn ký tên vào.

Đối mặt với thái độ không khoan nhượng của Thẩm Tiên Phi, Tang Du cực kỳ thất vọng, cuống lên, cô đứng dậy chất vấn: “Thẩm Tiên Phi, có phải anh công báo tư thù, có phải vì hôm đó bị tôi đánh nên không phục? Tôi thật không ngờ anh lại là loại người đó”.

Thẩm Tiên Phi ngước nhìn Tang Du, anh không thể hiểu tại sao cô lại ghép việc công và việc tư lại với nhau, cau mày nói: “Anh là loại người nào? Anh chi làm việc theo hợp đồng. Bị em đánh là anh cam tâm tình nguyện, không liên quan đến chuyện này. Công là công, tư ra tư, anh không hiểu vì sao em lại gán ghép chuyện này và chuyện ở võ quán lại với nhau. Anh là Giám đốc hạng mục khách sạn Hoàng Đình, mọi việc liên quan đến công trình này anh đều phải chịu trách nhiệm, anh không thể đùa với một công trình quan trọng như vậy”.

Nhìn Tang Du, Thẩm Tiên Phi thấy bực bội khôn tả. Chủ tịch Hoàng giao hạng mục này cho anh là vì tin tưởng, mà Tang thị lại xảy ra phiền phức lớn như thế.

Sau khi anh từ chối người của Tang thị, Ngụy Thành Minh của GD đã đến tìm anh.

Hôm qua ngay khi biết kho hàng của Tang thị bị ngập, long cốt có vấn đề, anh cũng lo lắng không kém gì cô. Từ chiều qua anh đã bắt đầu bận rộn đi khắp nơi tìm vật liệu nền cho giai đoạn đầu, hôm nay mất cả buổi sáng mới thuyết phục Chủ tịch Giang của Giang Hàng chuyển hàng cho Tang thị, vừa về công ty đã gặp cô đến hỏi tội.

Lẽ nào anh phải nói trước mặt nhân viên Hoàng Đình là, Tang Du, anh đã giúp em sắp xếp chuyện chuyển hàng rồi.

Cho Hoàng Đình, cho GD, cho toàn ngành kiến trúc đều biết, Thẩm Tiên Phi anh cố ý bao che cho Tang thị, trước khi tranh thầu đã tiết lộ giá thấp, lúc cung cấp hàng lại vi phạm hợp đồng.

Anh phải nói thế sao?

“Tổng giám đốc Tang, theo quy định hợp đồng thì công ty cô đã kéo dài một ngày rưỡi rồi, ngày mai là ngày thứ ba, nếu đến năm giờ chiều mai mà vật liệu sàn không thể giao đúng giờ thì tôi nghĩ Tổng giám đốc Tang nên nghĩ đến việc hủy hợp đồng, ngoài ra phải chịu mọi tổn thất cho Hoàng Đình trong ba ngày. Sau chuyện này, tôi sẽ bảo người thông kê số liệu cụ thể cho cô”, nghiến răng, anh khó nhọc nói hết câu trả lời công thức hóa.

“Vậy ý anh là tôi đang đùa?”, Tang Du cười lạnh.

“Thẩm Tiên Phi…” cơn đau co thắt ở dạ dày khiến Tang Du không thể gắng gượng nữa, cô khom người, hai tay ấn chặt chỗ đau mong nó giảm bớt, nhưng vô dụng, từng cơn đau thắt ập đến như muốn nhấn chìm cô.

“Em sao thế?”, Thẩm Tiên Phi thấy Tang Du như vậy thì lập tức lao đến, kịp thời đỡ lấy cô trước khi cô ngã nhào xuống, “Chuyện gì vậy?”.

Ngã vào vòng tay anh, Tang Du cắn chặt môi, kiên trì: “Cho tôi… thêm một ngày nữa…”

“Anh đưa em đi bệnh viện đã”, Thẩm Tiên Phi bế bổng cô lên.

“Tôi không đi bệnh viện… ngày kia… nhất định chúng tôi sẽ giao hàng đúng giờ… tôi hứa… sẽ không làm chậm trễ tiến độ…”, trong miệng đã có vị tanh của máu, cô lắc đầu, túm chặt lấy áo Thẩm Tiên Phi vẻ kiên trì.

“Em đừng nói gì cả, đi bệnh viện trước đã”, Thẩm Tiên Phi bế cô, đi nhanh ra khỏi văn phòng.

Dạ dày đau đến nỗi toàn thân Tang Du rã rời, bàn tay kéo áo Thẩm Tiên Phi lỏng dần, môi tái mét, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cô vẫn cốnói: “Tôi không đi… tôi còn phải… đến Giang Hàng…”.

Đã ra nông nỗi này rồi mà cô còn đòi đến Giang Hàng, Thẩm Tiên Phi không kiềm chế nổi nữa, quát to: “Em im miệng cho anh!”.

Cao Thiến thấy Phó tổng Thẩm giận dữ bế Tổng giám đốc Tang của Tang thị lao ra khỏi văn phòng, vẻ lạnh băng trên gương mặt như muốn đóng băng kẻ khác, mà khi đó là tháng Sáu. Thấy Phó tổng Thẩm căng thẳng nhìn người trong vòng tay mình, đó là lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt ấy sau khi đã theo anh mấy tháng trời, cô vỗ bốp một cái vào đầu, lẽ nào những điều báo nói đều là sự thật?

“Tổng giám đốc Tang?”, Dương Chính Khôn đang nghe điện thoại, thấy Thẩm Tiên Phi bế lãnh đạo của mình vào thang máy thì băn khoăn, vội vàng cúp máy rồi hỏi Thư ký Cao: “Chuyện gì thế?”.

Cao Thiến lườm anh: “Làm sao tôi biết, không biết tự nhìn à?”.

Dương Chính Khôn rủa thầm một tiếng rồi tất tả chạy theo, lúc nãy anh vừa nhận được tin tốt lành từ Giang Hàng.

Trần nhà trắng toát, tường trắng toát, màn cửa trắng toát, khắp nơi đều là một màu trắng.

Nằm trên giường bệnh, Tang Du từ từ mở mắt, mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Bắt đầu từ khoảnh khắc Thẩm Tiên Phi bế cô, ý thức của cô đã nhạt nhòa dần, cơ thể nóng hừng hực, dạ dày co thắt khiến cô không thể động đậy. Trong cơn mơ màng, cô biết anh bế cô lao vào phòng cấp cứu của bệnh viện Nhân Ái, làm kinh động bác sĩ và y tá ở đó. Sau đó cô bắt đầu sốt cao, rồi cô thấy bác sĩ nói rất nhiều, chỉ có năm chữ “viêm dạ dày cấp tính” là cô nghe rõ; sau đó nữa, cô bị đẩy vào phòng bệnh, hai thiên sứ cắm vào tay cô ít nhất ba mũi kim, thấp thoáng nghe thấy một người đàn ông đang càu nhàu, tiếp đó cô ngủ thiếp đi… Đã đỡ sốt, cảm thấy người khỏe hơn, dạ dày cũng không đau nữa, chỉ có cánh tay trái lạnh đến tê dại. Cô hoang mang nhìn thuốc nước chảy xuống theo ống truyển dịch mỏng manh, nhỏ từng giọt từng giọt vào tĩnh mạch giống như đồng hồ cát nhắc nhở cô, thời gian đang trôi qua từng chút một.

Nhúc nhích cánh tay trái cứng đờ, Tang Du thò tay định rút kim truyền dịch ra. Lúc đó Thẩm Tiên Phi xách bình giữ nhiệt vào, thấy động tác của Tang Du thì đặt xuống, lao đến túm lấy cánh tay cô, quát: “Em đang làm gì vậy? Em có biết mình đang bệnh không?”.

Muốn rút tay ra nhưng không được, Tang Du đưa mắt nhìn Thẩm Tiên Phi, lạnh nhạt: “Thời gian của tôi rất quý giá, tôi ở đây thêm một phút nào thì cũng mất đi bấy nhiêu tiền”.

“Nếu em không ngoan ngoãn ở đây truyền dịch xong thì tiền mất đi của Tang thị càng nhiều!”, Thẩm Tiên Phi bực bội nói, giữ lấy tay cô không buông.

“Đó cũng là chuyện của tôi, không liên quan tới anh!”

“Tóm lại em không truyền xong thì đừng nghĩ tới chuyện đi đâu hết!”

Trong lúc hai người trừng mắt nhìn nhau thì hai người đứng ngoài cửa không dám vào quấy nhiễu, một là bà Thẩm, bà bị con trai gọi gấp, còn nhấn mạnh phải mang một nồi cháo vào, hai là Dương Chính Khôn, theo từ Hoàng Đình đến bệnh viện Nhân Ái để đợi báo cho Tang Du biết Chủ tịch Giang của Giang Hàng đã hẹn cô tối nay ăn cơm bàn việc giao hàng, nhưng vì có hung thần ác quỷ Thẩm Tiên Phi luôn ở bên cạnh nên anh ta mãi không dám mở miệng.

Bà Ngô Ngọc Phương nói: “Cậu đứng đây nhìn cái gì? Tổng giám đốc Tang của các cậu hôm nay không làm việc nổi rồi, cậu về được rồi đấy”.

“Nhưng tôi thật sự có việc gấp cần báo cáo với Tổng giám đốc Tang mà.”

“Vậy cậu nói với con trai tôi, bảo nó nhắn lại.”

“Hả?”, Dương Chính Khôn sửng sốt nhìn bà Thẩm, lại chỉ hai người trong phòng, hỏi với vẻ không chắc chắn, “Hai người họ…”.

“Đúng, không sai!”, bà Thẩm gật gù.

Có gì đó thật à?

Dương Chính Khôn nhìn hai người trong phòng bệnh với vẻ không hiểu nổi, thầm mừng rỡ, chẳng trách trưởng phòng hạng mục kia lại lén lút nói với anh, bảo đích thân Tổng giám đốc Tang đến tìm Phó tổng Thẩm, thì ra là đúng như bài báo đã nói. Lần này chuyện giao hàng dễ hơn rồi, anh còn phải nói Tổng giám đốc biết chuyện tối nay dùng bữa với Chủ tịch Giang nữa, đang ngần ngại thì di động lại có cuộc gọi đến, là điện thoại của Giang Hàng, còn thông báo đổi giờ hẹn sang trưa mai, anh vội vàng nhận lời.

Bữa cơm đã được giải quyết, xem ra anh cũng không tiện quấy rầy hai người trong đó rồi. Ngẫm nghĩ rồi anh gửi tin nhắn vào di động cho Tang Du.

Nghe tiếng chuông báo tin nhắn, Tang Du nhìn túi xách bên cạnh, cuối cùng cũng rút tay khỏi tay Thẩm Tiên Phi, cố nhúc nhích định với lấy chiếc túi.

“Để anh”, Thẩm Tiên Phi lấy di động ra khỏi túi, đưa cho cô.

Mở điện thoại ra, Tang Du thấy tin nhắn của Dương Chính Khôn, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, cô nói với Thẩm Tiên Phi: “Giang Hàng đồng ý chuyển hàng cho Tang thị rồi, có phải anh cũng đồng ý gia hạn một, hai ngày?”.

“Ra khỏi công ty không nói việc công”, Thẩm Tiên Phi mở bình giữ nhiệt, đổ ra một ít cháo trắng, “Có phải trưa nay em chưa ăn gì đã đến tìm anh? Bác sĩ nói em ăn uống thất thường, hút thuốc uống rượu trường kỳ, ngủ không đủ giấc, thần kinh căng thẳng, chức năng tiêu hóa suy giảm rất nghiêm trọng, sau đó lại ăn thứ không sạch sẽ mang độc tố gây bệnh mới dẫn đến bệnh viêm cấp đường tiêu hóa”.

Ăn thứ gì không sạch sẽ?

Tang Du cau mày, ngoài bánh mì lấy từ tủ lạnh tối qua ra thì cô có ăn gì không sạch sẽ đâu.

“Anh nhờ mẹ anh nấu, ăn một chút đi đã”, Thẩm Tiên Phi thổi cháo còn nóng nghi ngút, đưa đến môi Tang Du.

“Thẩm Tiên Phi, anh không thấy mình vớ vẩn lắm à?”

“Anh không thấy thế ít nhất anh không nghĩ rằng tiền quan trọng hơn sức khỏe.”

“Đó không phải vấn đề được mất của cá nhân tôi, mà còn là của những vị cổ đông và cả nhân viên tập đoàn Tang thị, Tang Du tôi có thể vô tư nhưng tôi phải ăn nói thế nào với họ?”

“Ăn bát cháo này rồi em xem thử ngày mai Tang thị có vận hành không?”

“… Không có tâm trạng, không muốn ăn, trừ phi anh đồng ý gia hạn”, Tang Du quay đi.

Nhớ lại trước đó cô sốt cao, cơ thể rũ rượi, không ngừng nấc nghẹn, lần này thì hay rồi, vừa đỡ sốt là đã lấy chuyện ăn uống ra trả giá với anh. Bị cô làm cho tức đến độ không nói được, anh nghiến răng: “Được, em không ăn thì đừng trách anh thất lễ”.

Anh ngậm một thìa cháo vào miệng sau đó chồm đến gần cô nàng cố chấp kia.

“Này, anh muốn làm gì…”, cô vừa buột miệng, môi đã bị bịt chặt.

Tang Du không bao giờ ngờ rằng Thẩm Tiên Phi lại dùng chiêu này.

A, anh đúng là kinh quá, dám dùng miệng mớm cháo cho cô.

Mớm hết cháo cho Tang Du, Thẩm Tiên Phi dừng trên môi cô mấy giây, lưu luyến không nỡ rời, vì cô nàng này không ngừng giằng co, nếu không vì cô đang truyền dịch, anh nghĩ mình sẽ không buông tha cô dễ dàng.

“Đối phó với bệnh nhân ương bướng như em thì chỉ có thể dùng biện pháp mạnh”, Thẩm Tiên Phi liếm môi, cười như một con mèo vừa ăn vụng.

Tang Du chụp lấy cái gối sau lưng, dùng hết sức ném vào Thẩm Tiên Phi, hét lên: “Thẩm Tiên Phi, ban đầu tôi đúng là mù mới thích anh”.

Một tay đón lấy gối, Thẩm Tiên Phi tỏ vẻ không để tâm: “Muốn anh dùng tay đút em ăn, hay tiếp tục dùng miệng?”.

“Anh chết đi!”, Tang Du chống tay lên, chỉ muốn nhảy xuống giường, đá chết cái tên đáng ghét kia.

Vừa nhìn thấy bộ dạng đó, Thẩm Tiên Phi lập tức buông bát, vội vàng giữ cô lại, căng thẳng: “Này, em đang truyền dịch, đừng động đậy lung tung”.

“Khốn kiếp, anh buông tay ra cho tôi!”, Tang Du hét lên.

Lúc đó, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, người đến vừa nhìn thấy Tang Du bị bắt nạt thì lao tới, kéo Thẩm Tiên Phi ra, mắng: “Thẩm Tiên Phi, anh là đồ khốn, chạy mất năm năm mà vừa quay về đã ức hiếp cô ấy, anh có còn là đàn ông không?”.

Thẩm Tiên Phí giận dữ trừng mắt nhìn vị khách không mời, Tăng Tử Ngạo, cơn giận lạ lùng ập đến, cái tên đàn ông đã có vợ này tại sao còn đến tìm Tang Du?

Anh gầm lên: “Tăng Tử Ngạo, cậu buông tay ra, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu!”.

“Anh còn nói được à? Hại Tiểu Du phải vào viện, anh còn nói gì được?”, Tăng Tử Ngạo túm lấy áo Thẩm Tiên Phi, hễ cứ nghĩ đến năm năm trước tên khốn này, hại anh và Tang Du tự dưng bị giữ trong đồn cảnh sát một đêm, và nỗi nhớ nhung quyến luyến của Tang Du với anh ta trong năm năm là anh đã thấy giận dữ, gã đàn ông này dựa vào đâu mà có được tình yêu của Tang Du, dựa vào đâu chứ?!“Năm năm trước, mẹ kiếp, anh chẳng nói gì đã chạy mất, bây giờ còn mặt mũi quay về nhìn cô ấy sao? Anh thấy mình hại cô ấy chưa đủ thảm hay sao?”

“Đó là chuyện giữa tôi và cô ấy, không cần cái loại đã có vợ như cậu xen vào.”

“Anh nói gì?!”

Hai người đàn ông bắt đầu cãi nhau, xem ra có thể còn đánh nhau nữa.

Tang Du mới khỏe được một chút mà hai tên này cứ gây chuyện, không kiềm chế nổi, hét lên: “Hai người muốn đánh nhau thì ra ngoài mà đánh!”.

“Được, ra ngoài đánh, xem hôm nay tôi dạy dỗ cái con chim ngố nhà anh thế nào!”

“Cái loại đàn ông có vợ nhiều chuyện, cậu tưởng cậu là Thượng đế hả?”

“Có bản lĩnh thì anh ra ngoài với tôi!”

“Ra thì ra!”

Ngoài phòng bệnh, âm thanh huyên náo, có người kêu lên: “Có đánh nhau kìa”.

“Trời ơi, là hai anh chàng đẹp trai cực phẩm đang đánh nhau.”

“Thật không? Đợi với, tôi cũng muốn xem.”

“Xem cái đầu cậu, đây là bệnh viện, mau khuyên ngăn đi chứ.”

Lập tức nhìn thấy những bệnh nhân và mấy cô thiên thần áo trắng rầm rập lao về phía lối an toàn.

Đưa tay che mặt, Tang Du thật không dám tin hai người đàn ông ấy lại đánh nhau như những đứa trẻ ấu trĩ.

Nhìn di động, cô cắn môi rồi quyết định gọi 110, nếu cô không nhầm thì cạnh bệnh viện Nhân Ái là đồn cảnh sát, tốt nhất là cảnh sát đến tóm cổ hai tên phá hoại sự yên ổn của người ta lại là xong.

Khoảng một lúc sau, y tá đến rút kim cho Tang Du: “Cô Tang, cô có thể đi được rồi, ngày mai và ngày kia nhớ đến đây truyền dịch nhé”.

Ấn miếng gạc lên cánh tay, Tang Du không kìm được, hỏi cô y tá: “Cô y tá này, à… cô có nhìn thấy hai người đàn ông cao ráo đẹp trai không?”.

“Là hai anh đẹp trai đó à, lúc nãy có người báo cảnh sát nên họ bị đưa đến đồn cảnh sát rồi, chắc không về ngay được đâu.”

“… Ồ, cảm ơn.”

Đúng là bị tóm đến đồn cảnh sát nghe dạy dỗ rồi.

Khoác túi xách, Tang Du định rời đi thì thấy bình cháo và mấy túi nho khô trên bàn, nho khô chắc do sợ cô đắng miệng, không có vị giác nên anh đã mua, cháo là anh nhờ mẹ nâu, bất giác thấy ấm lòng nhưng nhớ đến nụ hôn mớm cháo cưỡng ép kia, cô cắn môi, đến bàn nhét mấy túi nho khô vào túi xách rồi đóng chặt nắp bình giữ nhiệt, xách ra khỏi phòng bệnh.

“Tiểu Du, cô truyền nước xong rồi à?”

Vừa ra khỏi phòng bệnh, Tang Du đã gặp bác sĩ tâm lý A Mục.

“A Mục, không phải anh ở lầu mười ba hay sao? Sao lại xuất hiện ở phòng cấp cứu?”, Tang Du thắc mắc.

A Mục cười nói: “Ồ, lúc nãy Phi Phi xuống lầu có việc, nói là có thấy cô truyền nước ở đây nên tôi đến xem tình hình thế nào. Không sao chứ?”.

Lúc nãy cái tên mất mặt A Phi gọi điện cho anh, bảo bị túm đến đồn cảnh sát bên cạnh nghe giáo huấn, sợ Tang Du truyền nước xong không ai đưa về, anh gọi điện dặn dò A Mục đến đón rồi đưa cô về nghỉ ngơi.

“Ồ, viêm dạ dày cấp tính, không sao đâu”, Tang Du cười khổ.

“Chắc chắn là do ăn vụng cái gì đó rồi”, A Mục tự nhiên khoác vai Tang Du, cười vẻ đắc ý, “Đi, để bác sĩ đẹp trai tôi làm sứ giả hộ hoa đưa cô về nhà nghỉ ngơi”.

“A Mục, anh không phải đi làm sao?”, Tang Du cau mày, lẽ nào bác sĩ cũng có thể trốn việc thoải mái?

“Ờ, bây giờ là thời gian tôi thả gió”, A Mục toét miệng, “Đi, tôi đưa cô về”.

Thả gió? Bác sĩ tâm lý này hình dung thời gian nghỉ ngơi cũng khác người quá…”Không cần đâu, tự tôi gọi xe là được.”

“Thế sao được? Cô vừa truyền nước xong, là bác sĩ chính điều trị cho cô, sao tôi có thể để một người đẹp như cô về một mình được? Đi!”

Tang Du trầm tư: “A Mục, tạm thời tôi không muốn về nhà, anh có thời gian không? Hay anh trò chuyện một chút với tôi nhé, lâu quá không nói chuyện với anh”. Mỗi lần trò chuyện với A Mục, cô cảm thấy thoải mái vô cùng, có lẽ do cô quá mệt mỏi, nếu bây giờ về công ty, đối mặt với đống việc, cô không biết rốt cuộc phải làm sao mới ổn.

“Nhưng bây giờ cô vẫn bệnh mà, như vậy liệu có hơi…”

“Tìm anh thì phải hẹn trước sao? Ồ, tôi quên mất bây giờ là thời gian nghỉ của anh, xin lỗi…”

“Cô nghĩ nhiều quá, thực ra nghỉ ngơi cũng nhàm chán lắm”, A Mục chủ động xách bình giữ nhiệt cho cô, nếu không thể đưa cô về nhà thì ít nhất anh phải giữ cô lại, đợi cái tên mất mặt kia về tự xử lý, “Hay là lên chỗ tôi ngồi một lúc nhé, khi nào cô thấy mệt thì chúng ta sẽ dừng, được không?”.

Tang Du gật đầu.

“Nếu cô mệt đến mức muốn nằm trong văn phòng tôi trò chuyện cũng không thành vấn đề”, A Mục cười nói.

Tang Du cười, gật đầu.

“À, Tang Du, cô đợi một lát đã, tôi phải dặn dò công việc với một đồng nghiệp, một phút thôi.” A Mục bước nhanh đến quầy chỉ dẫn, nhấc điện thoại gọi đến số của Thẩm Tiên Phi, “A lô, cậu vẫn bị giáo huấn à?”.

Đầu dây bên kia, Thẩm Tiên Phi cuống lên: “Không, ra rồi”.

“Tiểu Du muốn đến chỗ tôi ngồi, cậu có đến không?”

“Cô ấy còn bệnh mà.”

“Tôi biết. Nhưng là viêm dạ dày cấp tính thôi, không phải bệnh nặng, truyền nước xong là nhảy nhót được rồi. Cậu đến thẳng văn phòng tôi nhé.”

“A Mục tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu làm cô ấy mệt thì tôi đòi mạng cậu đấy.”

“Vậy tôi đền cho cậu một bà vợ là được chứ gì.”

“Cút đi.”

Cúp máy, A Mục lại đùa giỡn với cô y tá ở quầy chỉ dẫn rồi mới đến chỗ Tang Du.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+