Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khổng tước rừng sâu – Chương 21 –> 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(21)

Vinh An đi bộ đội ngoài đảo, hồi cậu ấy còn tại ngũ chúng tôi chỉ gặp nhau có hai lần. Trong đó có một lần tôi và Vỹ Đình còn mời cậu ấy ăn cơm. Tôi nhớ Vinh An ra sức nói tốt cho tôi, Vỹ Đình còn khen cậu ta dễ thương.

Vinh An xuất ngũ tới Đài Bắc làm việc, công trường ở gần ga Đài Bắc. Đó là công trình đường cao tốc, nhiệt độ trong đường hầm thường xuyên vượt quá 40 độ. Lúc vẫn còn ở bên Vỹ Đình, đến chỗ cô ấy xong, trước khi về Đài Nam đã từng tiện đường đi tìm cậu ấy. Khi đó nói chuyện với cậu ấy trong đường hầm, nhiệt độ rất cao, hai chúng tôi đều cởi trần trùng trục. Cậu ấy nói có cơ hội sẽ mời tôi và Vỹ Đình ăn cơm, chỉ tiếc là chẳng bao lâu sau tôi và Vỹ Đình đã chia tay.

“Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây vậy?” Tôi hỏi.
“Bây giờ mình làm ở công trình Tân Hoá, là công trình đường cao tốc số 2 Đài Nam.”
“Á?” Tôi kinh ngạc, “Cậu không còn ở Đài Bắc nữa à?”
“Trời đất!” Cậu ta còn ngạc nhiên hơn, “Đường cao tốc Đài Bắc năm ngoái đã hoàn công rồi, cậu không biết sao?”
Tôi nhìn Vinh An, nhẩm đếm ngón tay, thì ra tôi và Vỹ Đình chia tay đã được hơn một năm rồi.
“Thời gian trôi nhanh thật, không ngờ đã hơn một năm rồi tớ không màng đến thế sự.” Tôi nói.
“Cậu đang nói gì vậy?” Vinh An trợn tròn mắt đầy nghi hoặc.
“Không có gì.” Tôi nói, “Có đói không? Tớ mời cậu đi ăn đêm.”
“Được thôi.” Cậu ấy nói, “Tiếc là bạn gái cậu không ở Đài Nam, nếu không thì cùng đi ăn luôn.”

Lần này đến lượt tôi trợn tròn mắt, không ngờ Vinh An vẫn chưa thay đổi được cái tật cứ mở miệng là lại nói linh tinh.

“Tớ và cô ấy đã…” Tôi dựng một cây bút trên mặt bàn, sau đó thổi mạnh một phát, cây bút rơi xuống đất.
“Hai cậu chia tay rồi à?” Vinh An nói.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
“Chia tay bao lâu rồi?”
“Hơn một năm rồi.”
“Tại sao chia tay?”
“Cái này phải hỏi cô ấy.” Nói xong tôi húng hắng mấy tiếng, muốn nhắc Vinh An rằng tôi không muốn nói về chuyện này.
“Cậu có quên được cô ấy không?” Vinh An lại vẫn tiếp tục hỏi.
Tôi lườm cậu ta, lạnh nhạt nói: “Chắc là được.”
“Chuyện này rất khó nha!” Vinh An mặc kệ cái lườm và giọng điệu của tôi, “người ta thường nói yêu một người chỉ cần một phút, quên một người lại cần cả đời, vì thế muốn cậu quên cô ấy, e rằng…”
Tôi nhặt cái bút dưới đất, dí vào cổ họng cậu ta, nói: “E rằng làm sao?”
“Không nói nữa.” Cậu ta cười ha ha hai tiếng, vội vã lùi ra đằng sau trốn, nói: “Đi ăn đêm thôi.”

Tôi tìm đại một tiệm mỳ mời Vinh An ăn mỳ, lúc mỳ được bưng lên cậu ta nói:
“Bủn xỉn quá đấy.”
“Tớ là sinh viên nghèo, chỉ có thể mời cậu ăn cái này thôi.” Tôi nói.
“Cậu còn nhớ cái tên Thi Tường Ích ở lớp mình không?”
”Đương nhiên là nhớ.” Tôi nói, “Sao tự dưng nhắc đến hắn?”
“Hắn bây giờ mở mấy lò luyện thi, làm ông chủ nhớn rồi.”
“Vậy thì đã sao?” Tôi cúi đầu ăn mỳ, không có chút hứng thú nào với cái chủ đề này.
“Hắn ta và cậu đều là người chọn khổng tước, hắn ngon lành như vậy, cậu thì vẫn đang ăn mỳ.” Vinh An nói.
Tôi không đáp, thò đũa gắp một miếng thịt trong bát của Vinh An thả vào bát mình.
“Cái đồ khổng tước sống không ngon lành nhà cậu đang làm gì thế?” Cậu ấy nghi hoặc nhìn tôi.
Tôi lại thò đũa gắp thêm một miếng thịt ở bát của Vinh An.
“Ê!” Vinh An hai tay bê bát, “gắp nữa là không còn thịt đâu.”
“Cậu im miệng đi thì tớ không gắp nữa.”

Vinh An ngoan ngoãn ngậm miệng lại, cúi đầu hùng hục ăn mỳ, loáng một cái đã ăn xong. Cậu ấy ăn xong còn bê bát mỳ lên, húp sạch sẽ không còn một giọt nước dùng, lại bắt đầu luyên thuyên đủ điều về Thi Tường Ích. Tôi không gắp được thứ gì trong bát của cậu ấy nữa, đành tập trung ăn mỳ, cố không thèm để ý đến cậu ta.

Thực ra chuyện về Thi Tường Ích, tôi còn rõ hơn Vinh An, bởi vì cậu ta và tôi cùng học nghiên cứu sinh. Nhưng từ sau vụ đi xe hóng gió hồi đại học, tôi đã không muốn đến gần con người này. Thi Tường Ích hồi học nghiên cứu sinh không chú tâm lắm, chỉ chăm chút cho sự nghiệp mở lò luyện thi của cậu ta. Khi đó trên lớp thường có người hỏi cậu ta: nếu đã muốn mở lò luyện thi, thì còn học nghiên cứu sinh làm gì? Cậu ta luôn trả lời: “Tôi phải kiếm bằng cấp cao một chút, lò luyện thi mới dễ chiêu sinh.”

Sau khi cậu ta tốt nghiệp, sự nghiệp lò luyện thi phát triển rực rỡ, tới nay đã mở khoảng bốn lò rồi. Từng có bạn học đi dạy thêm ở lò luyện thi của cậu ta, nhưng cuối cùng chịu không nổi kiểu tính toán tiền nong chi li của cậu ta mà phải bỏ chạy. Hai năm trước trong lớp có một người kết hôn, ở tiệc cưới cậu ta nói với tôi là quên mang tiền, nhờ tôi bỏ hộ một phong bao hai nghìn tệ, tôi liền giúp cậu ta bỏ hai nghìn. Sau lần đó, trong lớp lại lần lượt có thêm ba người kết hôn, lần nào giáp mặt tôi ở tiệc cưới, cậu ta cũng nói: “Tôi vẫn còn nhớ vụ nợ cậu hai nghìn tệ đấy nhé! Nhưng tôi lại quên mang tiền rồi.” Tuy tôi không tin trên người ông chủ lớn như cậu ta lại không có nổi hai nghìn tệ, nhưng tôi chẳng nói gì.

Bạn bè mỗi lần nhắc tới Thi Tường Ích đều tỏ vẻ ngưỡng mộ và ghen tị. Nhưng tôi đối với cậu ta không hề có chút ngưỡng mộ hay ghen tị nào, ngược lại chỉ có cảm giác chán ghét. Tôi ghét bản thân mình lại giống với cậu ta, đều là người chọn khổng tước.

(22)


“Cậu không tham dự lễ cưới của Thi Tường Ích à?” Vinh An lại nói, “Tớ có tham gia nha.”
“Vậy thì sao?” Tôi hạ nhiệt độ của giọng nói, hy vọng Vinh An không tiếp tục chủ đề này nữa.
“Cậu biết không? Vợ hắn ta cũng là người chọn khổng tước đấy!”
“Vậy thì đã sao?” Giọng nói của tôi đã sắp đóng băng rồi.
“Có khi cậu cũng nên tìm lấy một cô nàng chọn khổng tước…”
Cậu ấy còn chưa dứt lời, tôi nhanh chóng đứng dậy đi thanh toán, rồi dựng cậu ta dậy, kéo thẳng về nhà.
Trên đường về chỉ cần cậu ấy mở miệng nói, tôi sẽ bịt chặt mồm cậu ấy lại.

“Ê.” Vừa vào đến cổng, tôi bèn nói: “Ngày mai cậu còn phải đi làm, về trước đi.”
“Từ Tân Hoá đến Đài Nam chỉ mất 20 phút ngồi xe thôi.”
“Vậy thì đã sao?” Vừa nói dứt câu, tôi mới phát hiện câu nói này đã trở thành câu cửa miệng của tôi tối hôm nay.
“Tối nay tớ ngủ ở đây, sáng mai dậy đi sớm.”
“Không tiện đâu?”
“Cậu xem, tớ mang bàn chải và khăn mặt rồi.” Cậu ấy đắc ý mở ba lô, “Cả quần lót cũng mang luôn, cậu đừng bận tâm.”
“Tớ không bận tâm chuyện này.”
“Chúng ta lâu lắm rồi không gặp nhau, để tớ ở lại một đêm đi mà!”

Tôi nghĩ thấy cũng phải, bèn nói: “Cậu ngủ ở tầng trên.”
“Được lắm!” Vinh An rất sung sướng, vội vàng cởi sạch quần áo rồi nói:
“Tớ đi tắm trước đã.”
“Ê? Người cậu giờ ngon rồi, còn có cả bụng sáu múi nữa.” Tôi vỗ vỗ vào bụng cậu ấy, “tập thế nào vậy?”
“Hồi trước ở Đài Bắc chung phòng với một kỹ sư, trước khi đi ngủ anh ta thường kể chuyện cười cho tớ nghe.”
“Vậy…” tôi thật sự không muốn nói vậy thì đã sao, bèn đổi lại: “Vậy thì thế nào?”
“Chuyện cười anh ta kể rất rất buồn cười, làm tớ cứ nằm trên giường cười mãi cười mãi, lâu dần cười ra cơ bắp luôn.”
“Nhố nhăng!”
“Cậu không tin à?” Vinh An kéo tôi nằm thẳng trên giường, “Để tớ kể cho cậu nghe một chuyện cười.”
“Cậu có biết tại sao lại nói là Bá vương biệt Cơ(1) không? Đó là vì sau khi Bá Vương bị Lưu Bang bao vây ở Cai Hạ, vẫn còn ngâm nga mấy câu kiểu lực bạt núi khí trùm trời, Ngu Cơ không chịu nổi, bèn nói: Bá Vương ơi, chàng đừng GGYY(2) nữa, mau chạy trốn thôi.” Vinh An vừa cười vừa nói, “Đó chính là Bá Vương biệt G.”

Tôi nghe xong đến nói cũng chẳng buồn nói, xoay người mặc kệ cậu ấy. Vinh An tự thấy vô vị, cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm.
Tôi tiện tay lật một quyển sách cạnh giường, xem vài trang, cảm thấy mình như trẻ ra vài tuổi.
Dường như quay trở lại thời đại học cùng ở chung một phòng với Vinh An.
Từ khi Vỹ Đình ra đi, dường như tôi chưa bao giờ có sức sống giống như buổi tối ngày hôm nay.
Trong lòng tôi rất vui vì Vinh An đến đây, nhưng thực sự không muốn thừa nhận điều này.

“Tắm xong rồi.” Vinh An ra khỏi phòng tắm, “Tớ lại kể một chuyện cười cho cậu luyện cơ bắp nhé.”
Tôi chán chả thèm dời mắt khỏi trang sách.
“Cậu có biết người thận yếu thì không thể ăn món gì không?”
“Không biết.”
“Đáp án là quả dâu. Bởi vì từ “quả dâu” đồng âm với từ “hại thận”.
“Ờ.”
“Sao cậu cứ chẳng có phản ứng gì hết vậy? Như vậy làm sao luyện cơ bụng được?” Vinh An lắc đầu. “Lẽ nào người chọn khổng tước đều không có máu hài hước sao?”
“Cút ngay lên tầng trên cho tôi!” Tôi ném quyển sách về phía cậu ta, “Tôi phải đi ngủ rồi!”

Vinh An không cam tâm bò lên tầng trên, tôi đứng dậy đóng cửa phòng lại.
Còn chưa kịp quay về giường, cậu ấy đã gõ cửa nói là không có chìa khoá phòng.
Tôi mở cửa ném chìa khoá cho cậu ta, tiện thể nói: “Đừng có gõ cửa nữa.”
Đóng cửa lại, nằm trên giường, chưa được bao lâu đã nghe thấy ngoài cửa vọng tới tiếng kêu “Không có chăn gối.”
Tôi ôm một bộ chăn gối, trèo lên tầng trên, đá cửa phòng ném lên giường.
“Căn phòng này không tệ.” Vinh An ôm chăn nằm trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Mau ngủ đi.” Tôi quay người bỏ đi.
“Ê!” Cậu ấy gọi tôi lại.
“Gì thế?”
“Có thật không?”
“Hả?” tôi dừng chân ngoảnh lại, “Thật không cái gì?”
“Cậu và Vỹ Đình có thật là đã chia tay rồi không?” Vinh An quay đầu nhìn tôi.
Tôi thở dài, nhìn cậu ấy gật đầu.
Cậu ấy thấy tôi gật đầu, không nói gì nữa, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ.
Tôi nói chúc ngủ ngon, rồi đi xuống tầng dưới.

Bước xuống bậc cuối cùng, nghe thấy Vinh An trên lầu nói: “Sau này tớ sẽ thường xuyên tới đây.”
“Làm gì?” Tôi hỏi to.
“Chơi với cậu nhiều một chút.” Vinh An cũng hét to.
Tôi cảm thấy lồng ngực nong nóng, không nói được câu nào.
Mất một lúc để trở về bình thường, tôi mới mở miệng: “Tuỳ cậu.”
Nhưng giọng tôi nhỏ tới mức ngay cả tôi cũng không nghe rõ.

(23)

Vinh An quả nhiên thường đến chỗ tôi, một tuần thậm chí đến sáu ngày. Cứ tan làm là cậu ấy tới thẳng chỗ tôi, hôm sau đến giờ đi làm mới ra khỏi cửa. Tôi đưa cậu ấy một chùm chìa khoá, để cậu ấy tự do ra vào.
Trừ việc cậu ấy ngủ trên căn phòng tầng trên, cách ở chung của chúng tôi giống như đang quay lại thời đại học.

Thẳng thắn mà nói, sau khi Vỹ Đình ra đi, những ngày tháng của tôi trôi qua rất yên tĩnh.
Thời gian cứ lẳng lặng trôi, tôi không hề hay biết.
Vinh An đến, khiến tôi nghe thấy “ting” một tiếng, mới phát giác ra sự tồn tại của thời gian.
Thì ra tuy tôi cảm thấy cuộc sống của mình như dừng lại, nhưng thời gian vẫn tiếp tục trôi đi.
Cuộc sống của Vinh An rất có quy luật, tan ca ở công trường xong thời gian hoàn toàn thuộc về mình;
Mà chuyện học hành của tôi ở trường khá phức tạp, có lúc phải ở trong phòng nghiên cứu suốt cả đêm.

Cậu ấy rất thích lượn lờ trong phòng tôi, nhưng nếu tôi bận, cậu ấy sẽ không làm phiền.
Sau này tôi không khoá cửa phòng nữa, tuỳ cậu ấy muốn đến thì đến muốn đi thì đi, cho dù tôi có ở đó hay không.
“Muốn tớ đóng góp tiền thuê nhà không?” Vinh An hỏi.
“Không cần đâu.” Tôi trả lời.
“Không được!” Vinh An nói, “Trước tiên cậu phải thử tính toán từng cắc bạc với tớ, sau đó dần dần mở rộng ra các phương diện khác, như vậy cậu mới được tính là người chọn khổng tước.”
Tôi không nói nhiều, nhấc chân lên đạp cho cậu ấy một cước.

Đêm khuya Vinh An thường muốn kéo tôi đến một quán Pub, nhưng tôi luôn từ chối.
Có lần thực sự không thể ngăn được, bị cậu ấy kéo đi.
Đó là một quán pub tên là Yum, mở trong một ngõ hẻm gần kênh đào Đài Nam.
Biển hiệu màu trắng chữ màu đen, bên bờ kênh đêm khuya tĩnh mịch, vẫn hết sức bắt mắt.

Vinh An kéo tôi đẩy cửa bước vào, vẫn chưa kịp nhìn ngắm cách bài trí của quán, cậu ấy đã chào cô gái trong quầy bar: “Tiểu Vân, anh đưa một người bạn đến.”
Ánh mắt cô ta hơi rời khỏi đồ lắc rượu trong tay, sau đó gật đầu mỉm cười nói: “Hoan nghênh.”
Mấy người đàn ông ngồi quanh quầy bar quay qua nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét.
Tôi có chút không tự nhiên, miễn cưỡng nhếch một nụ cười, rồi vội vàng kéo Vinh An tìm một chỗ ngồi xuống.

Quầy bar là kiểu móng ngựa thông thường, ở giữa có thể ngồi được tầm bảy người; hai bên trái phải rất nhỏ, mỗi bên chỉ có hai chỗ ngồi.
Ở giữa quầy bar đã chật cứng người ngồi, tôi và Vinh An đành ngồi bên góc trái sát trong quán.

“Cậu thường đến đây?” Vừa ngồi ổn định, tôi hạ giọng hỏi nhỏ Vinh An.
“Ừ.” Cậu ta đáp.
Cô gái trong quầy bar đang rót dung dịch trong đồ lắc rượu vào cốc, vừa rót vừa nói:
“Anh đã lâu rồi không tới nhỉ.”
“Phải đấy.” Vinh An trả lời rất sảng khoái.

Cô ấy đứng cách chúng tôi ba bước chân, hơn nữa ánh mắt không hề nhìn về phía chúng tôi, vì thế tôi bảo cậu ấy:
“Người ta không phải nói với cậu.”
Cô ấy như nghe thấy tôi nói, quay đầu về phía tôi, cười cười, gật đầu.
“Cậu nhìn đi.” Vinh An nói, “cô ấy nói chuyện với tớ.”

Trong quán tràn ngập tiếng dương cầm, tôi nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong góc có đàn dương cầm, nhưng không có ai chơi.
Thì ra tiếng đàn phát ra từ loa, có thể thấy thiết bị âm thanh của quán này rất tốt.
Đương nhiên cũng có thể là tai tôi không tốt.

Trong quán bày tám cái bàn, ba bàn đã có người ngồi, năm bàn còn trống.
Ngoài cô gái pha rượu ở quầy bar, còn có một cô phục vụ nữa khoảng trên dưới 20 tuổi.
Sau quầy bar buông một bức rèm màu xanh da trời, bên trong có lẽ là phòng bếp đơn giản.

“Anh uống gì?”
Cô gái pha rượu tên Tiểu Vân đi tới trước mặt bọn tôi, thân thiết hỏi.
“Anh uống Vodka Lime!” Vinh An đáp to.
Cảm giác gọi rượu ở một nơi như Pub, nên dùng âm cổ khàn khàn gọi tên rượu mới đúng, nhưng nghe giọng Vinh An cứ như trẻ con đang đòi nước ngọt, hơn nữa phát âm cũng không chuẩn.
“Được.” Tiểu Vân quay sang tôi, “Còn anh?”
“Có cà phê không?” Tôi hỏi.
“Gọi cà phê làm gì!” Vinh An lấy khuỷu tay huých tôi, “Cậu phải gọi rượu!”
Nếu không có Tiểu Vân ở đó, chắc chắn tôi sẽ huých lại, nhưng bây giờ chỉ đành cầm menu lên xem xét.
“Gin Tonic.” Tôi nói.

Tiểu Vân đi rồi, tôi lập tức huých lại Vinh An, sau đó nói: “Sao lại phải gọi rượu?”
“Cậu phải uống chút rượu, như vậy mới có thể chữa lành vết thương lòng.” Cậu ấy cười ha ha, “Hơn nữa rượu chính là cồn, có khả năng tiêu độc sát khuẩn nữa.”
Đang định cho cậu ta một đấm, Tiểu Vân lại mỉm cười bước tới.
Cô ấy rót vodka, nước chanh vào cốc của Vinh An, bỏ thêm một lát chanh; rót rượu Gin, nước Tonic vào cốc tôi, sau đó cho thêm một lát chanh.
“Dạo này anh bận lắm à?” Cô ấy hỏi.
“Phải.” Vinh An nâng ly rượu lên.
“Đây là bạn đại học của anh.” Vinh An chỉ vào tôi, “bây giờ đang học tiến sĩ, là nhân tài đấy.”

Giọng cậu ta chẳng hề nhỏ, bên quầy bar lại có mấy người quay đầu qua nhìn, ánh mắt tỏ vẻ xem thường.
“Hân hạnh.”
Tiểu Vân mỉm cười, tôi lại thấy hơi xấu hổ.
“Đợt này anh đang chăm sóc cậu ta, nên không đến được.” Cậu ấy lại nói.
“Vậy sao?” Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt như cười.
Tôi rất muốn đạp cho Vinh An một cái.

“Vừa rồi có người khách hỏi em một bài trắc nghiệm tâm lý rất thú vị, em rất muốn hỏi hai anh.”
Tiểu Vân đặt đồ trong tay xuống, như đang chuẩn bị buôn chuyện, sau đó nói:
“Anh ở trong rừng nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu như có một ngày anh phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ được mang một con vật đi theo, anh sẽ mang con vật nào?”

Tim tôi thót lại, đặt ly rượu xuống.

(24)

“Chó!” Vinh An lại đáp to.
“Trong này không có chó.” Tiểu Vân lắc đầu.

“Anh mặc kệ, anh chính là muốn chọn chó.”

“Đâu thế được, anh chơi xấu.” Tiểu Vân cười.

Tôi lại không nói một câu nào.

“Còn anh?” Tiểu Vân quay sang phía tôi, “chọn con vật nào?”
“Khổng tước.”

Giọng tôi rất lạnh lẽo, vừa rồi nên dùng ngữ điệu này để gọi rượu mới ra vẻ có cá tính.

Cô ấy hơi sững người lại, sau đó nói: “Các anh có biết những con vật này tượng trưng cho điều gì không?”

“Biết chứ.” Vinh An cười cười, “Hồi học đại học bọn anh đã chơi rồi.”

“Vậy thì chẳng vui nữa rồi.” Giọng nói của Tiểu Vân có phần thất vọng, nhưng ngay lập tức lại cười nói, “vậy bọn anh đoán xem em chọn cái gì? Đoán đúng em sẽ mời khách.”

“Chắc chắn em chọn dê.” Vinh An nói.

“Đoán sai rồi.” Tiểu Vân lắc đầu, sau đó quay sang nhìn tôi.

“Có lẽ cô chọn ngựa.” Tôi nói.

“Rượu của anh em mời.” Tiểu Vân tươi cười.

“Cảm ơn.” Tôi nói, “đối với người chọn khổng tước như tôi, vô cùng có lợi.”

“Sao em lại chọn ngựa?” Vinh An hỏi.
“Em thích tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi đó, chỉ có ngựa mới có thể đưa em đi rong chơi khắp nơi.” Tiểu Vân nói, “Còn anh, sao lại chọn chó?”

“Chó là trung thành nhất, vĩnh viễn không rời xa anh.” Vinh An trả lời.

“Nhưng trong đây không có chó.” Tiểu Vân nói, “Nếu không có chó, anh sẽ chọn gì?”

“Anh nhất định phải chọn chó!” Vinh An lớn giọng phản đối.

“Được.” Tiểu Vân cười nói, “Em đầu hàng việc nói chuyện với anh.”

Lúc bọn họ nói chuyện, tôi chỉ ở một bên yên lặng uống rượu, bởi vì tôi không thích chủ đề này.
Tiểu Vân quay mặt sang phía tôi, có lẽ là muốn hỏi tôi tại sao lại chọn khổng tước, tôi định sẽ trả lời bừa một lý do.

“Sao anh lại gọi Gin Tonic?” Cô ấy hỏi.

“Bởi vì…” Vừa cất lời, tôi mới phát hiện câu hỏi không đúng, “Gin Tonic?”

“Ừm.” Cô ấy gật đầu, “Em hỏi là, sao anh lại chọn Gin Tonic?”

Tôi bị câu hỏi ngoài dự kiến làm cho giật mình, ngẩn ngơ một hồi, mãi lâu không nói ra lời.

“Gin Tonic thông thường là rượu phụ nữ gọi.” Cô ấy thấy tôi không nói gì, bèn mở miệng nói: “Hơn nữa là phụ nữ cô đơn.”
“Vậy sao?” Tôi nghi ngờ.

“Chẳng lẽ anh chưa từng nghe nói: Gọi một ly Gin Tonic, cho thấy nàng cô đơn?

“Chưa từng.” Tôi lắc đầu.

“Thực ra em cảm thấy đa phần những người gọi Gin Tonic, chỉ bởi vì cái tên tiếng Anh này dễ đọc.” cô ấy cười, “Anh cũng vậy chứ?”

Tôi không hề cảm thấy cô ấy đang móc máy hay chế giễu gì tôi, mà lại cảm thấy rất buồn cười, bèn cười cười rồi nói: “Không sai. Tiếng Anh của tôi không tốt, sợ mất mặt.”
Tiểu Vân nghe xong cũng cười rất vui vẻ.

Không biết là do rượu hay do cảm giác mà Tiểu Vân đem lại, tôi cảm thấy trong lòng ấm áp, người bất giác nhẹ nhõm.

Tiểu Vân đi hỏi han những người khách khác, Vinh An lại bắt đầu nói về quá trình họ quen nhau.
Thì ra khi cậu ấy đến đây nói chuyện với Tiểu Vân lần đầu, phát hiện ra bạn thân của cậu ấy là anh trai của Tiểu Vân.

“Trùng hợp vậy à?” Tôi nói.

“Đúng vậy.” Vinh An tiện mồm trả lời, dường như không cảm thấy chuyện này có gì ghê gớm, “sau đó tớ thường tới đây, thỉnh thoảng cũng dẫn đồng nghiệp đến.”

“Ờ.”

Tôi ờ một tiếng, nâng ly lên mới phát hiện rượu đã hết.

Vinh An lại gọi một ly Vodka Lime, tôi vì tâm trạng rất tốt, cũng gọi theo một ly.
Tôi và cậu ấy vừa uống vừa nói chuyện, lúc Tiểu Vân không bận cũng sẽ đến tán gẫu cùng.

Tiểu Vân tuy khéo nói, nhưng lại không nói nhiều, hơn nữa mặt lúc nào cũng nở nụ cười.

Là nụ cười thân thiết giữa bạn bè với nhau, chứ không phải nụ cười xã giao giữa chủ và khách.

Nhìn mấy anh chàng ngồi ở trung tâm quầy bar, bọn họ đang cố gắng tìm đề tài, hoặc duy trì một chủ đề nào đấy để có thể được nói chuyện cùng Tiểu Vân.

Trong thế giới động vật, con đực vì muốn thu hút sự chú ý của con cái, luôn khoe khoang bản thân.
Con người cũng vậy, bất kể là loại đàn ông như thế nào, một khi gặp được người khác phái mà mình thích, đều không giấu được sự khoe khoang trong lời nói và việc làm.

Tôi âm thầm đánh giá Tiểu Vân, phát hiện ra cô ấy thật sự rất thu hút, chẳng trách những người đàn ông kia lại thích cô ấy; cũng chẳng trách khi tôi bước vào đây, lại bắt gặp ánh mắt căng thẳng đầy cảnh giác của bọn họ.

Tôi và Vinh An càng ngồi càng khuya, cho tới tận khi trên quầy bar chỉ còn lại hai đứa tôi.
Lúc này mới giật mình nhớ ra cậu ấy không giống tôi, sáng sớm mai còn phải ra công trường làm việc.

“Phải về thôi.” Tôi nói, “Xin lỗi, quên không để ý thời gian.”

“Không sao.” Vinh An nói, “Nếu cậu thích, ngồi khuya nữa cũng được.”

“Về đi thôi.” Tôi đứng dậy.

Vinh An phải vào nhà vệ sinh, tôi ngồi lại quầy bar đợi cậu ấy.

Tiểu Vân hình như không có việc gì làm, động tác tiện tay dọn dẹp quầy bar trông có vẻ rất thảnh thơi.
Khi cô ấy dọn nốt cái gạt tàn cuối cùng trên mặt quầy, nói: “Tại sao anh lại đoán em chọn ngựa?”

“Đoán đại thôi.” Tôi ngại ngùng cười.

“Anh cũng may mắn thật.”

“Phải.”

Tôi mỉm cười, cô ấy cũng mỉm cười lại.

Không có Vinh An, tôi cảm thấy một mình tiếp xúc với Tiểu Vân có gì đó không tự nhiên, bèn cầm lấy menu trên mặt quầy, đọc những dòng chữ tiếng Anh trên đó để giết thời gian.
“Rất vất vả phải không?” Tiểu Vân nói.

“Hả?” Tôi nghe không hiểu, ánh mắt dời từ menu tới cô ấy.

“Làm một người chọn khổng tước mà lại không giống như người chọn khổng tước.”

Tôi há mồm định nói gì đó, nhưng nói không ra nửa lời.
Bởi vì tôi đột nhiên cảm thấy tất cả chỗ rượu uống vào bụng tối nay, hình như đang nhất loạt bùng cháy.

Tận đến khi Vinh An đi tới, rượu trong người tôi vẫn chưa cháy hết.

“Phải nhớ đó nhé!” Vinh An nói với cô ấy: “Anh bạn này của anh là tinh anh đấy.”

Nghe cậu ấy nói thế, nhiệt độ cơ thể tôi trong phút chốc trở lại bình thường, kéo cậu ấy rời đi.

Khi tay phải tôi đang kéo Vinh An, tay trái đẩy cửa, nghe thấy Tiểu Vân ở đằng sau nói:

“Someone wants a Gin Tonic. It means someone’s lonely.”

Tôi dừng chân quay đầu lại, chỉ thấy Tiểu Vân nhẹ mỉm cười.

(25)

Cảm giác mà Tiểu Vân đem lại cho tôi rất tốt, hơn nữa tôi rất cảm kích cô ấy đã không hỏi tôi lý do chọn khổng tước.
Tôi biết cô ấy không phải là quên hỏi, chỉ là không muốn hỏi mà thôi.
Sau này mỗi khi Vinh An nói muốn tới Yum chơi, chỉ cần không quá bận, tôi sẽ đồng ý.
Đến Yum rồi, một là không biết uống rượu lắm, hai là giá rượu khá là đắt, ba là sợ gọi đại một loại rượu kết quả lại phát hiện ra nó tượng trưng cho nhu cầu không được thoả mãn cô đơn khó vượt gì gì đó, vì thế tôi gọi luôn cà phê.

Tiểu Vân vẫn thân thiết như vậy, luôn tranh thủ thời gian rỗi đến tán gẫu với bọn tôi, nói lâu dần bèn cảm thấy có thể coi nhau như bạn bè.
Cũng biết cô gái phục vụ duy nhất trong quán tên là Tiểu Lan.
Sau này xảy ra một sự cố: Vinh An bị gãy chân.
Chỗ ở của Vinh An ở công trường là cải tạo từ vỏ container để hàng, xếp trên vị trí cao hai tầng lầu.
Khi mưa bão ập đến, container bị thổi rơi xuống đất, sau đó lăn một vòng, Vinh An ở bên trong cứ thế bị gãy chân trái.
Tôi nghe tin đến bệnh viện thăm cậu ấy, ngoài vài vết xây xát trên người ra, chân trái đã bó thạch cao, có lẽ phải nằm trong bệnh viện khoảng hai tuần.

“Tớ bỗng nhiên bay vọt từ giường lên, vừa mở mắt liền đập ngay vào cái đèn treo trên trần nhà.”
Vinh An nằm trên giường bệnh, chân trái treo cao, tinh thần không những không ủ ê, ngược lại còn hơi bị hưng phấn.
“Sau đó sàn nhà không ngừng rung chuyển, mà càng ngày càng mạnh, ầm một tiếng, tớ lại đập vào sàn nhà.”

Tôi đưa cho cậu ấy một quả táo vừa gọt vỏ, cậu ấy ngoạm một miếng táo, nhồm nhoàm nói:
“Tớ thấy cuộc đời tớ như một thước phim quay nhanh, từng cảnh từng cảnh vụt qua trước mắt.”
“Hả?” Tôi hiếu kỳ.
“Tuy hình ảnh biến hoá rất nhanh, nhưng mỗi cảnh đều rất rõ rệt, tớ còn nhìn thấy rất nhiều người, có cả thầy giáo hồi cấp 2, cô gái tớ yêu thầm hồi cấp 3 vân vân, đều là những người quan trọng trong cuộc sống của tớ.”
“Những hình ảnh đó là màu hay là đen trắng?” tôi hỏi.
“Đen trắng.” Vinh An cười ha hả, “bởi vì gan tớ không tốt, vì thế cuộc đời toàn màu đen trắng.”
Tôi đột nhiên không muốn thương cảm gì cho cái tên đang nằm trên giường bệnh kia.

“Cậu có biết tớ còn nhìn thấy ai không?” Vinh An nói.
“Ai?”
“Sau đó tớ nhìn thấy cậu, nhìn thấy bên cạnh cậu không có bạn gái bầu bạn, thui thủi một mình. Tớ bỗng cảm thấy trên vai có một sức mạnh, vì thế cứ bò tới bò tới trong bóng tối, rồi bò ra được.”
“Nói vậy, coi như tớ là ân nhân cứu mạng của cậu nhỉ?”
“Có thể coi là thế.”
Vinh An nói xong, hai mắt nhìn trần nhà, trông rất mệt nhọc.

Ăn xong quả táo trong tay, cậu ấy quay sang nhìn tôi, lại cười ngố nghế.
“Ăn táo nữa hay không?” Tôi nói, “Tớ gọt thêm cho.”
“Được.” Cậu ấy gật đầu.

Vinh An nằm viện mấy ngày, mỗi ngày tôi đều đến chơi với cậu ấy, dù sao bệnh viện cũng ở gần trường học.
Có lúc tôi còn mang cả sách đến ở đó suốt một buổi chiều, nếu đọc sách xong không có việc gì để làm, liền lấy bút tính toán công thức trên cẳng chân bị bó bột của Vinh An.
Nói ra cũng kỳ, giải toán trên thạch cao đặc biệt thuận lợi, rất nhiều câu khó hồi trước không tài nào khắc phục được đều đã có thể giải được.
Tôi nghi ngờ không biết liệu có phải Einstein cũng có bạn bị gẫy chân nên mới tìm ra thuyết tương đối.

Liên tiếp mấy đêm liền không có Vinh An đến phá rối, tôi bắt đầu buồn đến phát chán.
Một mình cưỡi xe máy, đi tới quán Yum bên bờ kênh.
“Ế?” Tiểu Vân ngạc nhiên, “Hôm nay chỉ có một mình anh à?”
“Ừ.” Tôi gật đầu.

Bên quầy bar tuy chỉ rải rác vài ba người ngồi, nhưng tôi vẫn quen ngồi vào góc bên trái.
Tiểu Vân bưng ra một ly cà phê rồi hỏi: “Vinh An đâu?”
“Cậu ấy bị gãy chân, không đến được.” Tôi nói.
“Á?” cô ấy căng thẳng, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi giải thích tóm tắt tình trạng của Vinh An, rồi lấy hộp diêm trên mặt quầy vờ làm kho để hàng, sau đó đẩy hộp diêm lăn lông lốc.
“Chân cậu ấy bị gãy như thế đấy.” Tôi bưng ly cà phê lên, uống một ngụm.
“Vậy mà chỉ gẫy chân thôi.” Tiểu Vân nói.
Tay trái tôi bưng ly cà phê, môi dời khỏi miệng ly, trợn tròn mắt không thể tin được nhìn cô ấy, nói:
“Anh cũng cảm thấy chỉ gãy mỗi chân thôi đúng là đáng tiếc.”
“Em không phải có ý này.” Tiểu Vân bỗng tỉnh ngộ, vội vã xua tay, “Ý em là, trong tình huống như vậy, có khi phải bị thương nặng hơn, vì thế chỉ bị gãy chân thì…”
“Ông trời không có mắt?”
“Không.” Mặt cô ấy bắt đầu đỏ bừng, “như thế gọi là trong hoạ có phúc.”
“Thì ra là vậy.” Tôi tiếp tục uống cà phê.

“Ê.” Sau một phút, Tiểu Vân nói: “Anh biết thừa là em không có ý đó, lại cố tình hiểu nhầm ý của em.”
“Không sai.” Tôi đặt ly xuống, cười.
Tiểu Vân cũng cười theo, cười xong vài tiếng cô ấy nói: “Vị của anh và Vinh An không giống nhau.”
“Vậy sao?” Tôi hiếu kỳ.
“Anh ấy là kiểu người học công trình điển hình, còn một phần nào đó ở anh có mùi vị mà em quen thuộc.”
“Mùi vị gì?” Tôi ngửi ngửi nách.
“Không phải là mùi vị trên cơ thể.” Tiểu Vân cười, “Em không biết miêu tả mùi vị đó, chỉ biết là mùi vị của anh và mùi vị những người ở cạnh em hồi đi học tương tự như nhau.”
“Em học gì?”
“Quản trị kinh doanh.”

Tôi hơi sửng sốt, cố bưng ly cà phê lên giả bộ ung dung.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+