Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khổng tước rừng sâu – Chương 36 –> 40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(36)

Một năm sắp trôi qua, một năm mới sắp đến.

Sau lễ Giáng Sinh, năm cũ khiến người ta chán chường, mọi người đều vội vã muốn tống cổ nó đi.

Đêm giao thừa, tôi và Vinh An chạy đến Yum đếm ngược.

“10、9、8、7、6、5、4、3、2、1……”
“Chúc mừng năm mới!”

Trong giây đầu tiên của năm mới, tôi, Vinh An, Tiểu Vân ba người cùng nhau hét câu chúc mừng năm mới.
Mỗi lần đón năm mới mọi người đều nói câu này, dù là người vớ vẩn đến đâu cũng không nói câu thành kính phân ưu vào năm mới.

“Thời gian trôi nhanh thật,” Tiểu Vân nói, “Đã lại một năm mới rồi.”
“Đúng vậy.” Vinh An gật đầu, “Anh cảm thấy thời gian khi còn nhỏ trôi thật chậm, càng lớn thời gian trôi càng nhanh.”
“Một năm, đối với đứa trẻ ba tuổi mà nói, là một phần ba cuộc đời của nó. Nhưng đối với người 20 tuổi, chỉ là 1/20 cuộc đời. Nếu bây giờ cậu là ông lão 70, vậy thì một năm chỉ là 1/70 cuộc đời của cậu mà thôi.” Tôi ngừng lại, “vì thế tuổi càng lớn, một năm cảm giác càng ngắn lại, đương nhiên thấy thời gian trôi càng nhanh.”

“Nói rất hay.”
Ba chúng tôi cùng ngẩng đầu lên, thì ra là Martini tiên sinh vừa nói.
“Cảm ơn.” Tôi nói, gật đầu với anh ta.
“Chúc mừng năm mới.” Anh ta nâng ly, kính ba chúng tôi.
“Chúc mừng năm mới.” Tôi và Vinh An cũng nâng ly kính lại, Tiểu Vân lại chỉ mỉm cười.
Martini tiên sinh hôm nay lại thắt càvạt, trên cà vạt vẽ hình một cô gái.
Tôi đoán có lẽ là tranh Picasso, bởi vì mặt cô gái bị chia năm xẻ bảy, rất phù hợp với phong cách Picasso.
Rất ít khi gặp hoa văn trên cà vạt lại là các bức danh hoạ, tôi không khỏi liếc nhìn cái cà vạt thêm mấy lần.
Tôi bỗng nhớ tới hình như mỗi lần nhìn thấy anh ta, anh ta đều đeo cà vạt.

“Năm mới đến rồi, chúc anh học hành công thành danh toại.” Tiểu Vân nói với tôi trước, sau đó nói với Vinh An: “Chúc anh thăng quan tiến chức.”
Cô ấy lại quay qua Martini tiên sinh nói: “Chúc anh…”
“Phải gieo vần đấy.” Cô ấy còn chưa nói xong, Martini tiên sinh đã nói xen vào.
Cô ấy cười cười, nghĩ một lúc rồi nói: “Chúc anh và người mình yêu bên nhau mãi mãi.”
“Cảm ơn.” Anh ta nói.
“Anh có người yêu chứ?” Tiểu Vân hỏi.
“Đã từng có.” Anh ta đáp.
Tiểu Vân có lẽ hơi xấu hổ, lén quay sang lè lưỡi với tôi.
Tôi bỗng thấy buồn cười, không ngờ cô nàng này với Vinh An giống hệt nhau, cứ mở miệng là nói sai.
“Vậy tôi chúc anh…” Cô ấy lại nghĩ một lúc, “Năm nay tìm thấy người yêu cùng nhau thề non hẹn biển.”
“Cảm ơn.” Anh ta cuối cùng cũng cười, “Cô vất vả rồi.”
Vẻ mặt Tiểu Vân giống như thở phào một hơi.

“Nếu như thật sự tìm thấy người yêu…” Martini tiên sinh nâng ly, thở dài nói:
“Tôi chỉ hy vọng nàng không để tôi phải đợi nữa.”
Anh ta phát hiện ly rượu đã cạn, nói: “Xin cho thêm một ly Martini nữa, làm phiền dry một chút.”
Tiểu Vân gật đầu, bắt đầu pha rượu cho anh ta.
Tôi suy ngẫm ý tứ từ “người yêu” trong lời Martini tiên sinh, có phải là cái người yêu đã từng có kia?
Hay là một người yêu hoàn toàn mới?
Có lẽ anh ta cảm thấy chẳng sao cả, chỉ cần một người yêu không cần phải chờ đợi là được rồi.
Đêm đó Martini tiên sinh ở lại rất muộn, khi tôi và Vinh An rời khỏi Yum, anh ta vẫn còn ngồi bên quầy bar, một mình yên lặng uống rượu, hút thuốc.
Một năm mới với chúng tôi là một khởi đầu hy vọng mới, nhưng với anh ta, hình như là bắt đầu một sự chờ đợi mới?

Qua năm mới chẳng bao lâu, Vinh An bị điều đến công trình ở Bính Đông.
Mặc dù ngồi tàu hoả từ Đài Nam đến Bính Đông chỉ mất khoảng 1h15 phút, nhưng cậu ấy đã không thể giống như khi đang còn ở công trình Tân Hoá, thường xuyên tan làm là đến chỗ tôi, sau đó ngày hôm sau lại từ chỗ tôi đi làm.
Có lẽ cậu ấy chỉ có thể đến tìm tôi khi nghỉ phép.
Tôi phải quen với việc Vinh An không còn dăm ba bữa lại lượn lờ trước mặt tôi;
Tiểu Vân cũng phải quen với việc một mình tôi chạy đến Yum.

Thời gian tôi ở bên mình nhiều lên, không cẩn thận hình thành nên thói quen tự nói một mình.
Có hôm tôi trèo lên căn phòng ở tầng trên, xem lại một lượt những chữ viết trên tường, lại ngắm nhìn cánh cửa sổ sát đất kia.
Bỗng cảm thấy như cái cây ngoài cửa sổ đang nói chuyện cùng tôi, tôi đi tới gần cửa sổ, ghé tai phải dán vào cửa.
“Gì cơ? Mày muốn tao dọn lên trên này?”
“Bởi vì mày hy vọng có thể thường xuyên nói chuyện với con người?”
“Nếu mày đã cô đơn như thế, vậy tao sẽ dọn lên trên này!”
Vì thế tôi dọn lên căn phòng ở tầng trên.

Dù sao chỉ là tầng trên tầng dưới, hơn nữa lại không có ai thúc giục, tôi bèn dọn từ từ, dọn từng món một.
Không muốn mang đi thường là những thứ nho nhỏ, bao gồm bức thư tình kia, tôi nhét nó xuống dưới giường.
Bức thư tình kia từng bị tôi giấu trong căn phòng ở tầng trên, khi Vinh An thường đến, tôi lại đem nó xuống tầng dưới.
Bây giờ lại bị nhét gầm giường, số phận nó cũng quá là long đong.

Những ngày sau khi dọn lên tầng trên cũng không có gì khác biệt, ngược lại tầm nhìn tốt hơn nhiều, mắt cũng nhìn được xa hơn.
Tôi rất thích nhìn cái cây ngoài cửa sổ, cũng thích nói chuyện với nó.
Khi Vinh An lần đầu tiên từ Bính Đông tới tìm tôi, thấy tôi chuyển lên căn phòng tầng trên, đúng là giật cả mình.
“Cậu lại gặp phải cú sốc gì vậy?” Cậu ấy nói.
Tôi không thèm để ý đến cậu ta, chỉ bảo cậu ta sau này ngủ ở tầng dưới.

Khi mùa xuân vừa tới, chủ nhà tới thăm tôi, đó là lần thứ hai tôi gặp bác ấy.
Mấy năm nay, tôi đều gửi tiền thuê nhà vào tài khoản của bác ấy, hai bên đều không gặp nhau.
“Ồ?” Bác ấy rất kinh ngạc, “Không ngờ cậu lại dọn lên tầng trên.”
Tôi cười cười, gật đầu.
“Cậu có lẽ đã chú ý thấy những chữ viết trên tường chứ?” Bác ấy nói.
“Bác cũng biết trên tường có chữ ạ?” Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ừ.” Bác ta gật đầu. “Trước đây bác cho một cậu thanh niên thuê, sau khi cậu ta dọn đi thì bác nhìn thấy. Bác hy vọng bức tường đó giữ được nguyên trạng, nên không cho ai thuê tầng trên nữa.”
“Là vậy sao ạ.” Tôi nói, “vậy cháu…”
“Không sao.” Bác ấy cười, “Chỉ cần cháu không động đến bức tường đó, thì cứ ở tiếp.”
“Thực ra cháu cũng viết chữ lên tường.” Tôi hơi xấu hổ, “Nhưng cháu dùng bút màu xanh, để tránh lẫn với những chữ màu đen viết lúc trước.”
Bác ấy cười ha hả, vỗ vai tôi, chỉ nói một câu: “Rất tốt.”

Trước khi đi, bác ấy chủ động giảm tiền thuê nhà xuống năm trăm tệ, rồi nhờ tôi giúp bác ấy một việc, giúp bác ấy cho thuê căn phòng ở tầng dưới.
“Tiền thuê phòng khoảng bốn ngàn hoặc bốn ngàn rưỡi.” Bác ấy nói.
“Dạ?”
“Nếu cháu thấy người đến thuê thuận mắt, thì tiền thuê là bốn ngàn; nếu cháu không có cảm giác gì đặc biệt, thì tiền thuê là bốn ngàn rưỡi.”
Tôi gật đầu, trong lòng nghĩ bác chủ nhà thật cá tính.

Phòng dù sao cũng của chủ nhà, hơn nữa ở đây ở thêm một người nữa cũng không phải là vấn đề gì lớn lao.
Nếu Vinh An đến tìm tôi, ngủ cùng với tôi trên tầng trên là được rồi.
Hai ngày sau, tôi viết mười mấy tờ giấy cho thuê nhà màu đỏ, dán trên bảng thông báo xung quanh đó.
Từ ngày thứ ba trở đi, lần lượt có người đến xem phòng, mỗi khi bọn họ hỏi tôi tiền thuê là bao nhiêu?
“Bốn ngàn rưỡi.” Tôi luôn trả lời như vậy.

(37)

Một tuần trôi qua, người đến xem phòng đều chưa hạ bút ký hợp đồng.
Tôi lại thấy chẳng sao cả, dù sao bác chủ nhà cũng tỏ thái độ tuỳ duyên, không hề cưỡng cầu.
Nếu như căn phòng mãi không cho thuê được, tôi thậm chí lại thấy vui.
Nói thẳng ra, căn phòng tầng dưới là phòng biệt lập, còn có cả phòng khách nhỏ và nhà bếp, một tháng bốn ngàn rưỡi vẫn là rẻ.
Môi trường xung quanh rất tốt, còn có cả sân, trừ việc phòng ốc cũ nát quá, không có khuyết điểm nào rõ rệt.
Mười ngày sau khi dán thông báo, trên đường từ trường về nhà, tôi nhìn thấy hoa của mấy căn nhà đang nở rộ.
Mùa xuân cuối cùng đã tới, trong lòng tôi thầm nói.

Đến cửa nhà, một cô gái mặc đồ màu xanh da trời quay lưng về phía tôi, đang đứng trước cửa.
Tôi dừng xe, do dự hai giây, bèn đi ngang qua người cô ấy, lấy chìa khoá chuẩn bị mở cửa.
“Ở đây có phải cho thuê phòng không?” Cô gái áo xanh hỏi.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
“Tôi có thể xem một chút không?”
Tôi mở cửa, nói: “Mời vào.”
Tôi dẫn cô ấy tới căn phòng tầng dưới, mở cửa cho cô ấy vào xem thoải mái.
Sau đó tôi lên tầng trên đặt sách, báo cáo nghiên cứu lên mặt bàn, rồi đi xuống dưới.
Cô ấy đã đứng ở trong sân, tôi hơi ngạc nhiên.

“Phòng ốc không tệ, hơn nữa tôi rất thích cái sân này.” Cô ấy nói, “Tiền thuê là bao nhiêu?”
“Bốn ngàn rưỡi.” Tôi nói.
“Rất hợp lý.” Cô ấy nói, “Tôi thuê.”
Không ngờ cô ấy lại lập tức quyết định, tôi không hề chuẩn bị tâm lý.
“Cái cầu thang này rất hay.” Cô ấy nói, “Có trèo lên được không?”
“Đương nhiên là được.” Tôi nói, “Tôi ở trên tầng trên.”
Cô ấy trèo được năm bậc, sau đó dừng chân lại, quay người xem xét tôi cẩn thận.
Tôi bị cô ấy nhìn cho mất tự nhiên, nói: “Nếu cô thấy không tiện, vậy…”
“Chẳng có gì không tiện cả.” Cô ấy bình thản nói, lại liếc tôi một cái, tiếp tục đi lên trên.

Tôi cảm thấy giọng điệu cô ấy như đã nghe qua ở đâu, ánh mắt như đã thấy ở đâu, hơn nữa gương mặt đó cũng có chút quen mắt.
Cô ấy ở tầng trên nhìn ngó bốn phía, thấy cửa phòng tôi không đóng, bèn nói: “Có thể tham quan không?”
“Cứ tự tiện.” Tôi ở tầng dưới nói.
Cô ấy đi vào phòng tôi, sau một lát đi ra: “Anh vào phòng tầng dưới tìm cách gõ lên trần nhà.”
“Tại sao?” Tôi băn khoăn.
“Đừng quan tâm.” Cô ấy nói, “Cứ lấy chổi hay gì đó, gõ hết sức lên trần nhà ba cái.”
Tôi tìm trong sân một cái chổi cán gỗ, đi vào căn phòng tầng dưới lấy cán chổi gõ lên trần nhà ba cái.

“Gõ chưa?” Ở tầng trên hình như cô ấy đang hét lên.
“Gõ rồi.” Tôi cũng gào toáng lên.
“Dùng sức vào.” Cô ấy hét, “Gõ lại!”
Tôi hít một hơi, hai tay nắm mạnh cán chổi, dùng sức gõ lên trần nhà ba cái.
Đợi một lát không thấy cô ấy nói gì, bèn hỏi to: “Đã được chưa?”
“Được rồi.” Cô ấy nói.

Tôi ra khỏi phòng, cô ấy cũng ra khỏi phòng tì người vào lan can, cúi đầu nhìn tôi nói:
“Anh đã nghe một bài hát phương Tây xưa tên là “Knock Three Times” chưa?”
“Hình như nghe rồi.” Tôi ngẩng đầu lên nói.
Tâm trạng cô ấy dường như rất tốt, bắt đầu hát:

“Oh my darling knock three times on the ceiling if you want me
Twice on the pipe if the answer is no
Oh my sweetness…”

Hát đến đây, lấy tay vỗ lan can ba cái, lại hát tiếp:

“Means you’ll meet me in the hallway
Oh twice on the pipe means you ain’t gonna show”

Cô ấy ngừng hát, nói:
“Bài hát này nói về ở tầng dưới của chàng trái có một cô gái mà chàng thích, nhưng chàng lại không quen cô. Chàng ta hát rằng nếu cô gái thích chàng, vậy thì gõ lên trần nhà ba cái; nếu như không thích, thì gõ vào ống nước hai cái. Gõ ba cái tức là bọn họ có thể gặp nhau ở hành lang, gõ hai cái thì…”
Cô ấy nhún vai, “Chàng trai có thể từ bỏ rồi.”
Từ lúc cô ấy bắt đầu hát, tôi cứ ngẩng đầu nhìn cô ấy, tuy rằng băn khoăn, nhưng trước sau đều không nói gì.
“Lúc tôi học cấp ba vô cùng thích bài hát này, lúc tâm trạng không tốt đều thích ngân nga nó.” Cô ấy nói, “không ngờ tình cảnh mà bài hát này miêu tả, lại phù hợp với chỗ này của chúng ta.”
“Ừ.” Tôi ờ một tiếng.
“Nhưng nếu như là anh,” Cô ấy nói, “Tôi có lẽ sẽ gõ hỏng ống nước mất.”
Tôi lại nhìn cô ấy, càng nhìn càng quen mắt.
“Cứ vậy đi.” Cô ấy đi xuống cầu thang, “Tôi sẽ nhanh chóng dọn tới đây.”

Tôi bỗng rất muốn biết cô ấy là ai, là loại người như thế nào, trong lòng lại đột nhiên hiện ra bài trắc nghiệm tâm lý kia.
Không kịp nghĩ kỹ, đã mở miệng hỏi cô ấy:
“Cô ở trong rừng nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu như có một ngày cô phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ có thể mang theo một con vật, cô sẽ mang theo con vật nào?”
Cô ấy dừng lại, người vừa vặn dừng ở lưng chừng bậc cầu thang, nói: “Sao lại hỏi như thế?”
Tôi hơi chột dạ, nói: “Chỉ là đột nhiên muốn hỏi thôi.”
Cô ấy đứng thẳng người, nhìn tôi rồi nói: “Tôi chọn khổng tước.”
Tôi giật mình, ngẩn ngơ nhìn cô ấy.

“Sao?” Cô ấy cười lạnh một tiếng, “Có phải anh cũng sẽ căn cứ vào kết quả trắc nghiệm kia, cho rằng tôi là người ham hư vinh, mê tiền như mạng sống không?”
“Không.” Tôi nhất thời lúng túng, “Tôi…”
“Bài trắc nghiệm này tôi chơi rồi, khổng tước tượng trựng cho tiền bạc, đúng không?” Cô ấy tiếp tục đi xuống thang, “Tôi bị cười nhạo lâu rồi, không sao hết.”

Cuối cùng tôi cũng nhận ra cô ấy.
Cô ấy là cô gái phục vụ mặc bộ đồ tơ tằm màu xanh da trời trong quán Búp bê Trung Quốc.
Khi đó ánh đèn tối tăm, thời gian gặp nhau không lâu, vì thế đối với gương mặt còn chưa lưu lại ấn tượng gì sâu sắc.
Tôi nghĩ bây giờ tôi nhận ra cô ấy, có lẽ là bởi vì cảm giác giống như bị điện giật kia.
Cô ấy vẫn nổi bật như một túm lông trắng trên đầu con quạ đen, chả trách tôi có thể nhận ra cô ấy.
Còn với cô ấy, có lẽ tôi chỉ là một cọng lông đen trên mình con quạ đen mà thôi.
Nhất định cô ấy không nhớ là đã từng gặp tôi.
Dù thế nào, chúng tôi có một điểm chung: cùng là người chọn khổng tước.

“Vừa rồi anh bảo tiền phòng là bao nhiêu?” Cô ấy đứng trong sân hỏi.
“Bốn ngàn.” Tôi đáp.
“Vậy à? Tôi nhớ hình như anh bảo hơn bốn ngàn.”
“Không.” Tôi nói. “Là bốn ngàn.”
“Được.” Cô ấy nói, “Đặt cọc bao nhiêu?”
“Không cần. Dù sao tôi cũng không phải chủ nhà.”
Cô ấy nhìn cây cỏ bên bức tường bao quanh sân, sau đó nói:
“Hình như mùa xuân đến rồi.”
“Đúng vậy.” Tôi nói.

(38)

Cô gái áo xanh xem phòng xong, hôm sau liền dọn đến.
Hôm cô ấy dọn đến tôi với cô ấy chỉ kịp chào nhau một tiếng, rồi mỗi người bận việc riêng.
Trong sân có thêm một chiếc xe máy, có lẽ là của cô ấy.
Nhưng cho dù xe ở đó, cô ấy chưa chắc đã ở trong căn phòng tầng dưới, điều này khiến tôi có chút băn khoăn.
Liên tục một tuần liền, chỉ thấy phòng cô ấy sáng đèn, chứ không gặp cô ấy.
Tôi chỉ biết cô ấy làm việc ở quán Búp bê Trung Quốc, ngoài ra chẳng biết gì, đến tên cũng chẳng biết.

Loáng thoáng nghe “tung” một tiếng, như một tiếng trống trầm trầm.
Đang băn khoăn không biết âm thanh từ đâu tới, lại nghe một tiếng “tung” nữa, lần này xác định là ở tầng dưới vọng lên.
Ra khỏi phòng, thấy cô ấy đứng trong sân, nói: “Nghe thấy gì không?”
“Ừm. Tiếng gì thế?”
“Tiếng gõ trần nhà.” Cô ấy huơ huơ cái chổi trong tay, “gọi anh như thế này trực tiếp hơn.”
“Có chuyện gì à?” Tôi hỏi.
“Ừ.” Cô ấy gật đầu, “Có thể phiền anh chở tôi ra bến xe không?”

Tôi nói được, đi xuống nhà nổ máy xe, liếc sang chiếc xe của cô ấy dựng bên cạnh.
Đang tự hỏi sao cô ấy không tự đi xe ra bến, liền nghe thấy cô ấy nói:
“Tôi phải đến Đài Bắc, ngày mai mới trở về, nếu đi xe đến bến xe, lại phải trả tiền gửi xe.”
“Cô đi tàu hoả?” Cô ấy ngồi lên yên sau rồi, tôi hỏi: “Hay là xe khách?”
“Xe khách.” Cô ấy đáp, “Vé rẻ hơn.”
Tôi chở cô ấy đến bến xe Thống Liên, trên đường đi hai tay cô ấy bám vào càng xe, duy trì khoảng cách với tôi.
“Cảm ơn.” Xuống xe cô ấy nói: “Giúp tôi tiết kiệm được tiền taxi.”
Ba câu mà cô ấy nói với tôi đều không khỏi không liên quan đến tiền, quả nhiên là người chọn khổng tước.

Tối hôm sau lúc tôi từ trường về, thấy đèn trong phòng cô ấy đang sáng.
Có lẽ cô ấy nghe thấy tiếng đóng cổng, ở trong phòng nói: “Anh có rỗi không?”
“Ừ.” Tôi đứng trong sân trả lời.
“Vậy mời anh vào trong này một lát có được không?” Cô ấy nói, “Có chuyện này muốn hỏi ý kiến anh.”
Tôi do dự một lúc, liền đi vào căn phòng tôi đã ở mấy năm nhưng giờ lại là phòng của cô ấy.
Căn phòng toàn một sắc màu xanh da trời, trừ vị trí đặt giường không thay đổi, những thứ khác hoàn toàn thay đổi.
Cô ấy ngồi khoanh chân trên sàn, trước mặt bày một túi đồ màu đen, phía trên có mấy chiếc quần bò.
Bên cạnh còn có một tấm bìa màu xám dày, trên viết: Quần bò hàng hiệu đại hạ giá, 190 tệ một cái!

Tôi thấy cô ấy nhìn chăm chú, lẳng lặng đi tới đứng đằng sau cô ấy.
“Nếu là anh, anh có mua không?” Cô ấy đột nhiên mở miệng.
“Không.” Tôi lắc đầu.
Cô ấy quay đầu thấy tôi đang đứng đó, vẫy tay tỏ ý bảo tôi ngồi xuống.
“Tối qua tôi ở bày sạp ở chợ Đài Bắc bán quần bò, kinh doanh rất kém.”
Cô ấy thấy tôi cũng khoanh chân ngồi xuống, nói giọng giải thích.
“Chỉ còn lại mấy cái này?” Tôi nói, “sao lại nói là kinh doanh không tốt.”
“Còn mấy chục cái nữa tôi để ở Đài Bắc, không mang về.” Cô ấy nói.
“Ồ.” Tôi tiện tay nhặt một cái quần bò lên, nói: “Đây là hàng hiệu thật à?”
“Anh nói xem?” Cô ấy cười cười, giọng có phần mập mờ.

“Nếu bán cho cô một viên kim cương 100 tệ, cô có mua không?” Tôi hỏi.
“Đương nhiên là không rồi.” Cô ấy nói, “Cái giá này khỏi cần nhìn cũng biết là hàng giả.”
“Nếu là 1000 tệ thì sao?”
“Ờ…” Cô ấy nói, “Vậy thì phải xem xem đã.”
“Vì thế cô không bán được hàng, mấu chốt là ở giá cả.”
“Hả?”
Tôi mượn cô ta cây bút, thêm một nét vào con số 190 trên tờ bìa màu xám, thành 490.
“490?” Cô ấy đầy vẻ hiếu kỳ.
“Ừ.” Tôi nói, “Quần bò hàng hiệu cũng phải một hai nghìn tệ, cô bán 190 tệ mọi người nhất định sẽ cho là hàng giả; nếu bán 490 tệ, mọi người có khi lại thấy được mua rẻ.”

Cô ấy trầm ngâm một lúc, nói: “190 tệ còn chả bán được, nếu bán 490 tệ…”
“Những người ở khu chợ Đài Bắc, túi tiền căng phồng, bản tính đa nghi, nếu bán quá rẻ họ sẽ cảm thấy không đáng, đến xem cũng sẽ chẳng thèm xem, giống như viên kim cương 100 tệ vậy.”
“Thật thế sao?”
“Ừ. Bán 490 tệ sẽ khiến người ta cảm giác sai lầm là có khi đúng là quần hàng hiệu; mà bán 190 tệ chỉ là rành rành bảo với người ta, cô chỉ đang muốn bán rẻ quần bò hàng tạp nham mà thôi.”
Cô ấy nghĩ một lúc, nói: “Được. Tuần sau tôi lại đi Đài Bắc bán xem sao.”

Tôi cảm thấy khoanh chân ngồi như vậy hơi mỏi, bèn đứng dậy hỏi: “Cô bán hàng ở Đài Bắc?”

“Thỉnh thoảng thôi.” Cô ấy nói, “Bởi vì nguồn hàng ở Đài Bắc, hơn nữa ở Đài Bắc cũng dễ bán hơn.”
“Vậy…”
“Hử?”
“Không có gì.”

Tôi vội dừng phắt lại, bởi vì cảm thấy nếu hỏi cô ấy về công việc ở Búp bê Trung Quốc, có lẽ sẽ là mạo phạm.
“Anh đang làm gì?” Cô ấy vừa dùng túi gói đống quần bò lại, vừa hỏi.
“Tôi đang học.”
“Cái gì?” Cô ấy rất kinh ngạc, dừng ngay động tác đang làm “Từng này tuổi rồi vẫn còn đang học?”
“Tôi học tiến sĩ.”
“Ồ.”
Cô ấy ờ một tiếng, cũng đứng dậy, thu dọn túi đồ.
“Anh học ngành gì?” Cô ấy lại hỏi.
“Công trình.”
“Người học công trình thường rất thật thà, sao cách nghĩ của anh lại gian tà như vậy?”
“Gian tà?”
“Tôi mua đống quần bò này với giá rất thấp, chỉ muốn bán rẻ, có lãi là được. Đâu có như anh, biết cách tăng giá để lừa người ta. Anh học nhiều như vậy, là muốn học để đi lừa đảo à?”
Tôi không thể trả lời được câu hỏi này.

Tuy tôi đã học được ở môn “Tâm lý học tính cách” một chút kiến thức về tâm lý học, nhưng tôi e rằng sự nhạy cảm của tôi với tiền bạc là đến từ bản chất của việc chọn khổng tước, chứ không phải đến từ những kiến thức đã được học.
Bỗng nhiên nhớ tới Tiểu Vân cũng đã từng nói tôi không giống với người học công trình, không khỏi cảm khái, nói:
“Có thể là vì tôi cũng là người chọn khổng tước.”

Cô ấy hơi ngẩn ngơ, không nói gì thêm.

(39)

“Tôi họ Lý, tên là San Lam.” Cô ấy đột nhiên mở miệng, chậm rãi nói.
“San trong San hô, Lam trong màu lam.”
“Ừ.” Tôi ừ một tiếng, nhẩm thầm San Lam, âm tiết thật quen thuộc.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
“San Lam?” Cuối cùng tôi cũng nghĩ ra, “Cô có khi nào có một người em gái tên là Lệ Hạ?”
“Hả?”
“Bởi vì có một câu thành ngữ là: San nhiên lệ hạ (1).”
Chắc là tôi nói sai rồi, không khí vốn đang ấm áp, bỗng chốc lạnh căm.

Nói câu chúc ngủ ngon xong, lúc đi ra cửa phòng, nghe thấy cô ấy hỏi: “Anh tên gì?”
“Tôi là Thái Trí Uyên, Trí trong trí tuệ, Uyên trong uyên bác.” Tôi quay đầu nói.

“Ừ.” Cô ấy ừ một tiếng đơn giản.
Tôi thấy cô ấy không phản ứng gì thêm, bèn đi ra khỏi phòng, trèo lên tầng trên.
Lôi mấy quyển sách trong cặp ra đặt trên mặt bàn, lại nghe thấy dưới sàn nhà vang lên hai tiếng “tung tung”.

Tôi ra khỏi phòng, dựa lan can nhìn xuống, thấy cô ấy đứng trong sân nói: “Tôi nghĩ ra rồi.”
“Nghĩ ra cái gì?”
“Anh tên là Trí Uyên, cũng tức là, nếu anh bị “trĩ”, cũng không “oan” uổng.”
Tôi khóc dở mếu dở, méo mặt nói: “Cô hài hước thật.”
Cô ấy hình như rất vui vẻ, nói chúc ngủ ngon xong lại quay về phòng.

Ngồi trước bàn học, nhớ về cô gái áo xanh gặp ở Búp bê Trung Quốc – Lý San Lam.
Còn nhớ trong sách viết khổng tước chỉ có hai loại, một loại là khổng tước màu lam, còn lại là khổng tước màu lục.
Vì thế tôi không khỏi liên tưởng Lý San Lam với khổng tước màu lam, hai hình ảnh xếp chồng lên nhau.
Trong sân vọng ra tiếng nổ máy xe, nhìn đồng hồ, đã 11 giờ hơn.
Có lẽ cô ấy chuẩn bị đến Búp bê Trung Quốc làm việc chăng?
Chỉ cần tôi nghĩ tới Búp bê Trung Quốc, sẽ nhớ tới tiếng nhạc đinh tai nhức óc đó, nhịp tim bất giác cũng tăng tốc.

Tuy tò mò tại sao cô ấy lại làm việc ở đó, nhưng lại không dám mở miệng hỏi, sợ bị điện giật.
Có lẽ chỉ đơn thuần là vì lương cao thôi, dù sao cô ấy cũng là người chọn khổng tước.
Bỗng nhớ tới tôi đã từng nhầm cô ấy với gái nhảy, còn nợ cô ấy một lời xin lỗi.
Phải trả nợ cô ấy thế nào đây?
Tối hôm đó ngồi trên bàn xem sách, thỉnh thoảng còn lât lật mấy cuốn sách và hình vẽ giới thiệu về các loài công.
Con khổng tước màu lam trong hình luôn ngẩng cao cái đầu xinh đẹp, bước những bước chân tao nhã, thần sắc kiêu ngạo, rất giống với dáng vẻ của Lý San Lam.
Nhưng tôi cũng là người chọn khổng tước, lại chẳng giống tẹo nào.
Thoáng nghe thấy tiếng mở cổng sắt ở sân, nhìn đồng hồ, sắp năm giờ rồi, vội tắt đèn đi ngủ.

Hai ngày sau, vừa từ ngoài bước chân vào sân, đụng ngay Vinh An.
“Nghỉ phép rồi!” Cậu ta rất phấn khởi, “Nhớ mình không?”
Tôi không thèm quan tâm cậu ta, dựng xe vào trong sân.
“Cô nàng mới dọn đến đây ở thế nào?” Cậu ta hỏi.
“Thế nào là thế nào?”
“Có xinh không, tính có hay không, thích cái gì, làm nghề gì…”
“Mình không rõ.” Tôi ngắt lời cậu ta, “chỉ biết cô ấy là người chọn khổng tước.”
Vinh An trầm tư, một lát sau mới nói: “Cậu thích cô ấy không?”
“Mình không muốn trả lời câu hỏi vớ vẩn này.”
“Để mình tìm cơ hội nhìn cô ấy, giám định giúp cậu, cứ để mình lo.”
Cậu ta cũng mặc xác tôi, tự nói tự nghe, còn vỗ ngực ra chiều đắc ý.

“Thực ra chúng ta đều đã gặp cô ấy rồi.” Tôi nói.
“Vậy sao?” Vinh An trợn tròn mắt.
“Còn nhớ cô gái phục vụ ở quán Búp bê Trung Quốc không?”
Vinh An nghĩ một lúc, nói: “Chả có ấn tượng gì.”
“Lúc đó mình suýt chút nữa đánh đổ hồng trà sủi bọt, cô ấy…”
“Mình nhớ ra rồi!” Cậu ấy ngắt lời tôi, “Chính là cái cô gái trông vừa lạnh lùng vừa hung dữ đó phải không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu.
“Cô ta làm việc ở Búp bê Trung Quốc à…” Vinh An muốn nói gì lại thôi.
“Phải.” Tôi nói.
Cậu ấy lại trầm tư, tôi biết cậu ấy đang nghĩ gì.
Cậu ấy nhất định cho rằng Búp bê Trung Quốc là một nơi kỳ quái, vì thế con gái làm việc ở chỗ đó…

“Thực ra cũng chẳng sao.” Vinh An như nghĩ thông suốt rồi, cười cười rồi nói:
”Có khi cô ấy là dạng con gái bán nghệ không bán thân, vẫn rất hợp với cậu.”

Đang định mắng Vinh An ăn nói linh tinh, sau lưng đột nhiên truyền đến một âm thanh lạnh lẽo:
“Các anh cho rằng tôi là dạng con gái bán nghệ không bán thân sao?”
Tôi và Vinh An quay đầu lại, Lý San Lam đang đi vào sân, nói tiếp: “Không, tôi không phải.”
Cô ấy cũng dựng xe trong sân, đi tới cửa phòng, quay lại nhìn bọn tôi nói:

“Đến nụ cười tôi cũng không bán.”

Tôi đứng ngây ra đó rõ lâu, không thể cử động.
Cả người như vừa chạm vào dòng điện cao áp, vừa nóng bỏng vừa nhức nhối.

(40)

“Thì ra anh đã từng gặp bạn cùng nhà mới của anh hiện nay à.”
Tiểu Vân bưng một ly cà phê, đặt trước mặt tôi, nói ra câu này.

“Anh cũng gặp rồi.” Vinh An xen vào.
“Các anh quen nhau ở đâu?” Tiểu Vân hỏi.
“Một quán tên là Búp bê Trung Quốc…”
Vinh An còn chưa nói xong, tôi kéo tay áo cậu ấy, ngăn cậu ấy nói tiếp.
“Búp bê Trung Quốc?” Tiểu Vân rất hiếu kỳ, “Đó là quán như thế nào?”
“Là một quán Pub bình thường.” Tôi cướp lời Vinh An, vội trả lời.
“Vậy sao?” Tiểu Vân nghi ngờ nhìn tôi đang kéo kéo Vinh An.
“Quán đó chẳng hề bình thường.” Martini tiên sinh bỗng nhiên lên tiếng.
Hai tay tôi mềm nhũn, buông Vinh An ra.

Tiểu Vân quay đầu nhìn Martini tiên sinh, đợi anh ta nói tiếp.
Martini tiên sinh hôm nay lại thắt cà vạt, nền xanh sọc trắng, kiểu dáng hết sức giản dị.
Anh ta uống rượu, tiếp tục nói: “Ở đó sau 12 giờ đêm sẽ có khiêu vũ khêu gợi.”
“Khiêu vũ khêu gợi?” Tiểu Vân hỏi.
“Chính là cái kiểu nhảy dính trên người đàn ông, nhưng nhảy xong thì phải cho tiền boa. Tiền boa thường là một trăm, nếu nhảy đủ khêu gợi, hai trăm, năm trăm cũng có người cho.” Anh ta ngừng lại, rồi nói: “muốn chấm mút gái nhảy cũng được, chỉ cần boa nhiều nhiều một chút…”
“Đủ rồi.” Tôi cuống cuồng nói, “Giải thích cụ tỉ lắm rồi.”
Tiểu Vân đại khái cũng hiểu ra, ánh mắt quét qua người tôi và Vinh An, tôi và cậu ấy đều cúi đầu xuống.

“Anh tới rồi à?” cô ấy lại hỏi Martini tiên sinh.
“Tôi không có hứng, cũng chẳng có tâm trạng để đi.” Anh ta nói.
“Vậy còn hai người?” Tiểu Vân cười một nụ cười mờ ám, “Lý do đi là vì hứng thú? Hay là vì tâm trạng?”
Tôi và Vinh An đều cảm thấy xấu hổ, lại cúi gằm nhìn ly nước trước mặt.
Tối hôm nay Tiểu Vân ra sức châm chọc tôi và Vinh An, cứ như là vui thích lắm.
Trước khi đi, cô nàng thậm chí còn cúi gập người trước tôi và Vinh An, sau đó nói:
“Thật ngại quá, tệ quán không phục vụ khiêu vũ khêu gợi, hai vị thiệt thòi rồi.”

Sau khi Vinh An lại quay về Bính Đông công tác, ngày nào tôi cũng gặp Lý San Lam.
Có khi tôi vừa về cô ấy lại phải ra ngoài; có khi cô ấy vừa về thì tôi đi ra ngoài;
Có khi gặp nhau khi cùng lúc về tới nhà; có khi lướt qua nhau ở chân cầu thang khi cùng lúc đi ra ngoài.
Nhưng dù là hình thức gặp gỡ tình cờ nào, chúng tôi đều không nói chuyện, không khí rất kỳ quặc.

Có một lần tôi nghe thấy tiếng chuông xe rác, tay phải vội xách túi rác chạy xuống nhà.
Mắt liếc thấy ở sát tường còn có một túi rác nữa, tay trái tiện tay xách lên luôn.
Vừa mới bước ra khỏi sân, nghe thấy cô ấy ở sau lưng nói: “Anh làm gì thế?”
“Đổ rác.” Tôi ngoảnh lại nói.
“Đặt rác xuống.” Cô ấy nói.
“Tại sao?” Tôi nói.
“Đấy là rác của tôi, anh dựa vào cái gì mà đi đổ hộ tôi.”

Lúc mới nghe chỉ thấy chẳng hiểu gì cả, hai giây sau lại thấy dở khóc dở cười, vô cùng kỳ quặc.
Thấy xe rác bắt đầu chuyển bánh, tôi vội rảo bước chạy tới ném cả hai túi rác lên xe.
Đổ rác xong quay về, chỉ thấy cô ấy đang đứng trong sân.
“Tiện tay thôi mà.” Tôi nói.
“Đừng tưởng tôi sẽ cảm ơn anh.”
Cô ấy nói xong, quay người vào phòng luôn.
Tôi thấy mình giống con chó bắt được chuột, lại bị mèo tát cho một bạt tai.

Tối hôm sau nữa đi dự lễ cưới của một người bạn thời đại học, Vinh An cũng từ Bính Đông quay về.
Vào hội trường vừa ngồi ấm chỗ, vai phải bị vỗ bộp một cái, quay lại nhìn thấy một người mặc đồ tây thẳng thớm nói:
“Tôi vẫn còn nhớ tôi nợ cậu hai nghìn tệ nha! Nhưng tôi lại quên mang tiền rồi.”
Lại là cái tên Thi Tường Ích chọn khổng tước kia.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý có thể sẽ gặp lại cậu ta, nhưng nhìn thấy cậu ấy tôi vẫn có cảm giác cực kỳ không thoải mái.
Cũng may tiệc cưới vừa náo nhiệt lại nhiều người quen, không cần phải lo việc uống rượu tiếp chuyện với cậu ta.

Chỉ là ghét cậu ta cứ suốt ngày nói chuyện nợ tôi hai nghìn nhưng quên mang tiền, hơn nữa giọng điệu còn ra chiều đắc ý.
Vinh An có lẽ nghe cũng phát chán, cuối cùng không nhịn được nói với Thi Tường Ích:
“Cậu lúc nào cũng mang thẻ rút tiền nhỉ?”
“Ha ha.” Cậu ta càng đắc ý, “Mình cũng không có thẻ rút tiền, chỉ có thẻ tín dụng.”
“Thẻ tín dụng cũng được.” Vinh An không nề hà, “Bên cạnh là trung tâm thương mại, lát nữa đi mua đồ, cứ quẹt thẻ của cậu trừ nợ.”

Thi Tường Ích không ngờ Vinh An sẽ nói thế, đờ người ra, lại cười khan hai tiếng:
“Không phải vừa vặn muốn mua món đồ giá hai nghìn tệ đó chứ.”
“Quẹt nhiều quá thì trả tiền cho cậu là được chứ gì.” Vinh An nói.
“Hôm nay tôi phải về sớm, chắc không đi dạo trung tâm thương mại được.” Thi Tường Ích nói.
“Không cần đi dạo, cậu ấy đã biết phải mua gì rồi.” Vinh An quay qua phía tôi nói, “Đúng không?”
Tôi thấy chỉnh Thi Tường Ích thế này rất thú vị, bèn gật đầu nói: “Đúng.”
Mặt cậu ta hơi đỏ lên, vội nói đông nói tây, định đánh trống lảng.

Giữa buổi tiệc tôi vào phòng vệ sinh, gặp Thi Tường Ích trong đó, đang định rửa tay xong thì đi luôn, lại nghe thấy cậu ta nói:
“Cậu ở trong rừng nuôi mấy con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày cậu bắt buộc phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ có thể mang theo một con vật, cậu sẽ mang theo con vật nào?”
Tôi không trả lời, chỉ thấy băn khoăn sao cậu ta lại đột nhiên nhắc tới bài trắc nghiệm tâm lý này.
“Tôi còn nhớ cậu với tôi đều chọn khổng tước.” Cậu ta lại nói.
“Đúng.” Tôi nói.
“Thực ra rất dễ chọn.” Mắt cậu ta nhìn thẳng vào chiếc gương trước bồn rửa tay, “Chọn ngựa? Ra khỏi rừng chỉ cần có tiền, mua một cái xe là được, căn bản không cần đến ngựa. Chọn hổ? Bị nó ăn thịt thì phải làm sao? Còn dê với trâu, chỉ biết ăn thôi, chả có tác dụng gì.”
Cậu ta vặn vòi nước, rửa sạch tay, sau đó vẩy cho ráo nước.
“Chỉ có khổng tước, vừa hiếm lại vừa quý,
mới có thể tôn lên bản thân, cũng có thể khiến người khác ngưỡng mộ.”
“Khổng tước cũng chẳng có tác dụng gì cả.” Tôi nói.
“Cậu cho rằng kim cương ngoài việc cao quý ra, còn có thể có tác dụng gì?” Cậu ta cười ha ha, “Cao quý chính là tác dụng lớn nhất.”

Tôi không muốn nói thêm nữa, đến tay cũng chẳng muốn rửa, quay người bỏ đi. Cậu ta lại nói:
“Cậu nhất định cho rằng tôi chỉ ham vật chất, vì thế coi thường tôi phải không?”
Tôi kinh ngạc, dừng chân quay đầu lại, cậu ta đang đứng trước gương dùng hai tay cẩn thận sửa sang lại đầu tóc.
“Tôi cũng coi thường cậu.” Cậu ta nói tiếp, “Cậu ở lại trường học lên cao, đến cuối cùng vẫn phải rời khỏi trường học, sau đó chạy theo danh lợi. Thực ra chúng ta đều giống nhau, chỉ có điều tôi thẳng thắn đối diện với dục vọng của bản thân, nhưng cậu thì giấu giấu diếm diếm, vừa muốn có hư vinh lại hy vọng người khác nghĩ mình là thanh cao.”
Tôi thật sự không muốn nghe tiếp nữa, quay người bỏ đi, chỉ nghe thấy đằng sau vọng lại:
“Đừng có quên, chúng ta đều là những người chọn khổng tước.”

Trở về chỗ ngồi, cầm đũa lên gắp thức ăn, lại cảm thấy đũa thật nặng nề, cầm không được vững.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+