Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khổng tước rừng sâu – Chương 46 –> 50 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(46)

Sàn nhà lại vang lên hai tiếng tung tung, tôi thở dài, tôi đang chuẩn bị đi ngủ đó.
Đi xuống trước cửa phòng cô ấy, thấy trên sàn nhà có mấy chiếc áo khoác.
“Anh thấy nên bán bao nhiêu tiền?” Cô ấy hỏi.
Tôi đi vào phòng, nói: “Cô định bán bao nhiêu?”
“680 tệ.”
Tôi nhấc một chiếc áo lên ngắm nghía, nói: “Hơi thấp một tí.”

Thấy ở bên cạnh có một tấm biển ghi: Áo jacket hàng hiệu đại hạ giá.
“Áo khoác không giống quần bò, viết thế này quá chung chung, cũng không sáng tạo.” Tôi nói.
“Vậy phải viết thế nào?” Cô ấy hỏi.
“Viết là áo jacket cao cấp nhập từ Ý.”
“Ừm.” Cô ấy gật đầu, “Như vậy thực sự là tốt hơn hẳn.”
“Tốt nhất là viết thêm Vanpano.”
“Vanpano?” Cô ấy hoài nghi, “Là gì thế?”
“Tiếng Ý.” Tôi nói.
“Có nhãn hiệu này thật không?”
“Tôi bịa đấy. Dù sao tiếng Ý đọc lên chẳng phải đều có cái gì mà nô nô sao.”
“Anh lại lừa người ta.”
“Tôi đang giúp cô nhé!” Tôi nói to, “Viết thêm Vanpano thì càng có sức thuyết phục hơn.”
“Tôi làm theo là được rồi, đừng giận mà.” Cô ấy cười cười.

“Thế định giá là bao nhiêu?” Cô ấy hỏi.
“Ờ…” Tôi nghĩ một lúc, “980 tệ.”
“Giá này không dễ bán đâu.”
“Phú quý sinh lễ nghĩa mà, cứ thử xem.” Tôi nói, “Nhớ phải trang điểm một chút, đánh chút phấn, cũng phải mặc đẹp một tí, chín chắn một tẹo, người ta mới càng tin đây là hàng hiệu của Ý.”
“Sao lại phải làm thế?”
“Cô có tin hàng của một cô gái ăn mặc lôi thôi là hàng hiệu không?”
Cô ấy do dự một lát, gật gật đầu.

“Nếu người ta vẫn không tin đây là hàng hiệu của Ý, vậy thì để cho em gái cô ra mặt.”
“Em gái tôi?” Cô ấy đần mặt.
“Lệ Hạ đó.”
“Đừng có nói mãi San nhiên lệ hạ, khó cười lắm.”
“Xin lỗi.” Tôi cười, “Chỉ cần mặt cô tủi thân một chút, đáng yêu một chút, người ta sẽ không nhẫn tâm nghi ngờ cô đâu.”

Tôi lại nhặt chiếc áo lên ngắm trái ngắm phải, đột nhiên nói: “Tiêu rồi, mác áo bên trong làm lộ hết.”
“Đơn giản thôi.” Cô ấy cười cười, “Tôi sẽ làm mác Vanpano đính ở tay áo.”
“Làm thế nào?”
“Đây là bí mật kinh doanh.”
“Không ngờ cô cũng muốn lừa người ta.”
“Nếu anh đã đi ăn cướp, thì trên đường chạy trốn có đợi đèn đỏ không?”
Chúng tôi cười một lúc, không hẹn mà cùng rời khỏi phòng đi ra sân, đêm đã rất khuya rồi.

Gió đêm thanh mát, bốn bề yên tĩnh, dường như vạn vật đều đang say ngủ.
“Thời tiết này cũng không cần đến áo khoác lắm nhỉ?” Tôi nói.
“Đài Bắc đã bắt đầu lạnh rồi.”
“Trước khi đi Đài Bắc nhớ nói với tôi, tôi chở cô ra bến xe.”
“Ừ, cảm ơn.”
“Nếu bán được, tôi sẽ để dành cho anh một cái. Anh thích màu gì?” Cô ấy nói.
“Màu lam.” Tôi nói.
“Giống tôi.”
“Đó là vinh hạnh của tôi.”
Cô ấy cười cười, không đáp.

Chúng tôi yên lặng đứng một lúc, hoà vào với cảnh vật xung quanh.
“Sao lại gắng sức kiếm tiền như vậy?” Qua một lúc lâu, tôi hỏi.
“Nguyện vọng của tôi là kiếm được thật nhiều thật nhiều tiền, sau đó sống cuộc sống của người giàu có một tháng, thậm chí chỉ cần ba ngày cũng được.”
“Sau đó thì sao?”
“Tiền tiêu hết rồi, đành phải quay về cuộc sống bình thường thôi.” Cô ấy cười, “Hơn nữa cuộc sống của người giàu không thể sống quá lâu, quen rồi sẽ không vui nữa.”
“Sao lại nói thế?”
“Tiền có thể mua được rất nhiều thứ, vì thế với những thứ mà tiền không thể mua được, ví dụ như vui vẻ, người có tiền lại càng khát vọng.”
“Vui vẻ căn bản là khó, người giàu người nghèo đều như nhau.”
“Tuy là nói vậy, nhưng người giàu không vui nhất định càng thảm hơn là người nghèo không vui.”
“Hả?”
“Người nghèo lúc không vui sẽ cảm thấy có lẽ sau khi giàu rồi sẽ vui lên, trong lòng còn được an ủi. Nhưng còn người giàu? Đến cả quyền được nói những câu an ủi bản thân như vậy còn không có, chẳng phải càng thảm sao?”
“Vậy tại sao cô còn muốn làm người giàu?”
“Tôi không phải là muốn làm người giàu, chỉ là muốn sống cuộc sống của người giàu thôi.”
“Khác nhau sao?”
“Người không biết bay, càng muốn bay. Nhưng con người chỉ muốn bay, chứ không muốn biến thành chim. Nhỡ may con người thật sự biến thành chim, ngược lại sẽ không vui.”
Tôi không đáp lại, chìm vào trầm tư.

Cô ấy thấy tôi rất lâu không nói gì, bèn nói: “Anh rất khó lý giải nguyện vọng của tôi phải không?”
“Miễn cưỡng có thể hiểu. Nhưng tiền cô vất vả khổ cực kiếm được bấy lâu tiêu vèo một cái là hết, không đau lòng sao?”
“Chỉ cần được bay, thì là xứng đáng.”
“Thật sự xứng đáng sao?”
“Chim bay từ sáng đến tối, nhất định không cảm thấy bay là chuyện vui vẻ, nhưng con người chỉ cần có thể bay ba ngày, anh nghĩ mà xem, đó sẽ là ba ngày vui biết bao!”
Cô ấy nói xong, nở một nụ cười tự tại, đây là nụ cười rạng rỡ nhất của cô ấy, kể từ khi tôi quen biết cô.
Lông mày khẽ giãn ra, tôi cũng cười theo. Coi như là cuối cùng cũng hiểu được, cũng coi như là một loại hạnh phúc.
Chúng tôi không nói tiếp chuyện này nữa, cũng cảm thấy không có chuyện gì đáng để phá vỡ sự yên tĩnh lúc này.
Vì thế đều im lặng.
Thỉnh thoảng cô ấy khẽ ngâm nga một bài hát, không khí mới hơi dao động một chút.

Tới tận khi sắc trời dần mờ sáng, chúng tôi mới trở về phòng.
———————————

(47)


Hai tuần sau, Lý San Lam cho tôi một cái áo khoác màu xanh da trời.
Trên cổ tay áo bên trái đính một cái mác, bên trên in chữ Vanpano và Made in Italy.
“Cô còn lừa đảo hơn cả tôi.” Tôi chỉ mẩu giấy in số $4680 phía trên mác áo.
“Tiễn Phật phải tiễn đến tận Tây Thiên chứ.” Cô ấy chớp mắt, trông hơi gian tà.

Lại thêm một tháng nữa, khí hậu Đài Nam cuối cùng cũng cần đến áo khoác.
Tôi mặc chiếc khoác màu xanh này, thấy cũng rất dễ chịu, cũng rất đẹp, vì thế cứ mặc nó mãi.
Vì thế nó gần như đã trở thành đồng phục của tôi trong mùa đông này.

Mùa đông này ngoài việc bán áo khoác, Lý San Lam còn bán đủ các loại trang phục và phụ kiện như quần, áo len, ví da…
Thậm chí là cả những thứ kỳ quái như mũ may mắn gì gì đó.

“Mũ may mắn?”
“Trên tivi mấy ông thầy bói chẳng phải hay nói đeo gì gì đó trên người có thể gặp may sao?”
Cô ấy đưa tôi một cái mũ, “Đây chính là cái mũ có thể mang tới may mắn.”
“Cô cho rằng linh dương đội cái này lên là có thể không bị sư tử tóm được sao?” Tôi đội cái mũ lên.
“Không thích thì thôi.” Cô ấy giật cái mũ trên đầu tôi xuống.

Tôi vẫn chở cô ấy đến bến xe để đi Đài Bắc. Lúc về Đài Nam cô ấy cũng sẽ gọi điện cho tôi ra đón.
Ngoài làm phục vụ ở Búp bê Trung Quốc, bán hàng ở Đài Bắc, làm việc ở siêu thị ra, thỉnh thoảng cô ấy còn có công việc làm thêm khác, ví dụ như làm người mẫu cho quầy mỹ phẩm ở trung tâm thương mại.
Công việc này chính là thò cái mặt ra, để người khác tô tô vẽ vẽ trên mặt mình để thể hiện hiệu quả của mỹ phẩm.
Một tuần trước lễ Giáng sinh, cô ấy còn đóng giả ông già Noel ở một trung tâm thương mại.
“Cô đóng ông già Noel?” Tôi nói, “Quá gầy.”
“Người ta cần là cần một ông già Noel duyên dáng.” Cô ấy nói.

Ngày 24 tháng 12, ở trong phòng nghiên cứu có thể cảm nhận được rõ rệt tâm trạng phấp phỏng của mọi sinh viên.
Bởi vì tối hôm đó là đêm Giáng sinh. Đối với kẻ đã từng có người yêu nhưng lại quay về cuộc sống độc thân như tôi mà nói, tuyệt đối căm hận cái ngày “mỗi lần gặp dịp càng thêm nhớ người” này.
Chịu không nổi mọi người xung quanh cứ mãi bàn tán tối nay đi đâu, làm gì, tôi về thẳng nhà.

Vừa mới bước vào sân đã nhìn thấy trên mặt đất đang bày ba sọt hoa hồng to.
Đang tò mò thì nghe thấy Lý San Lam nói: “Anh về thật đúng lúc.”
“Có chuyện gì không?” Tôi nói, “Còn nữa, sao nhiều hoa hồng thế này?”
“Tôi định ra gần Đại học Thành Công bán hoa hồng, giúp tôi nhé.”
“Không được, ở gần trường Thành Công tôi quen nhiều người lắm, nếu bị bắt gặp thì ngại lắm.”
“Có gì mà ngại?” Cô ấy nói, “Tối nay là đêm Giáng sinh, rất nhiều anh chàng cần mua hoa, chúng ta bán hoa là đang làm công đức đấy.”
“Công đức?”
“Một bông hồng bình thường bán 10 tệ, bây giờ ít nhất phải tăng gấp ba, nhưng tôi chỉ bán 20 tệ. Anh nghĩ xem, mấy anh chàng muốn mua hoa chắc chắn sẽ cảm động đến rơi lệ.”
Tôi vẫn còn đang do dự, cô ấy lại nói:
“Nể tình tôi hay mang đồ ở siêu thị về cho anh, giúp tôi bán hoa đi mà.”
“Mấy thứ đồ đó đều quá hạn.” Tôi nói.
“Thịt quá hạn thì không phải là thịt à? Chẳng lẽ thịt lợn quá hạn lại biến thành quả táo?”
“Này…”
“Không giúp thì thôi.” Nói xong cô ấy khom người xuống ôm một sọt hoa hồng.
Cái sọt tre đó cao tới nửa người, cô ấy ôm hơi vất vả, tôi bèn nói: “Được rồi, tôi giúp cô.”

Cô ấy chọn cổng trường làm nơi bán, tôi thầm kêu không hay rồi, đó quả thực là nơi nhiều người qua lại nhất.
Hàng bán rất tốt, cô ấy bận rộn đếm hoa, gói hoa, tính tiền, tôi thì ngoài việc giúp cô ấy đếm hoa ra, tay phải cứ cố tình vô ý che mắt, không muốn người ta nhìn rõ mặt tôi.
Bảo vệ trường đi tới, tuy đoán là đến để đuổi bọn tôi đi, nhưng trong lòng lại thấy may mắn.
“Tôi muốn mua năm bông.” Bảo vệ nói.
“Được.” Cô ấy đáp.
Tôi thầm thở dài.

“Anh?”
Nghe tiếng gọi tôi quay lại, là cậu em lớp thạc sĩ, trông vẻ mặt cậu ta như nhìn thấy khỉ ở Bắc Cực.
“…” tôi há hốc miệng, như con cá nằm ngáp trên bờ.
“Nếu đã là người quen, giảm 20%.” Cô ấy nói.
“Tốt quá, để em đi gọi các bạn khác đến mua.”
Cậu em cầm hoa đi mất.
Tôi đờ ra mấy giây, mới hét với lên đằng sau cậu ta: “Đừng nhé!”

“Thoải mái đi.” Cô ấy nói, “Bán hoa có gì đáng xấu hổ đâu?”
Tôi không trả lời được, chỉ cảm thấy rất không quen xuất đầu lộ diện như thế này.
Nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Con trai mua hoa nhiều thật.”
“Đương nhiên rồi.” Cô ấy nói, “Anh tưởng là những người con trai khác giống anh hết đấy, viết chữ hoa hồng nhung trên bìa là xong sao? Con gái cần hoa tươi, hoa biết tàn cơ.”
“Ê, đừng nhắc tới chuyện này nữa.”
“Nhưng anh có thể nghĩ ra cách này để tiết kiệm tiền mua hoa, không hổ là người chọn khổng tước.”
Nghe cô ấy nói vậy, tôi lại giật cả mình.
Từ lúc chọn chim khổng tước, chưa có ai bảo tôi giống người chọn khổng tước, cô ấy là người đầu tiên.
Người khác đều cho rằng tôi là khổng tước, chỉ không giống mà thôi. Liễu Vỹ Đình cũng vậy.

Tôi nhìn hai sọt hoa hồng rỗng và một sọt chỉ còn lại chưa đến một phần tư, nói:
“May mà sắp bán hết rồi.”
“Vẫn còn ba sọt.” Cô ấy nói.
“Gì cơ?” Tôi thất thanh.
“Bán tốt quá, tôi vội gọi thêm ba sót nữa, không ngờ vẫn còn hàng. May thật đấy.”
“Cô…”
Lúc sáu sọt hoa đã bán được hòm hòm, trời đã nhá nhem. Nhìn đồng hồ, đã sắp sáu giờ.

Vừa bước vào nhà, cô ấy đã nói: “Anh cũng nên mua vài bông hoa tặng tôi đi.”
“Tại sao?”
“Đêm Giáng sinh con gái mà không được tặng hoa rất tội nghiệp mà.”
Tôi nhìn cô ấy, nói: “Tôi muốn đi ngủ, không muốn đi mua hoa.”
“Không phải ra ngoài mua” Cô ấy nói, “Ở đây vẫn còn thừa mấy bông, bán cho anh 10 tệ một bông thôi.”
“Cô…”
“Đùa thôi.” Cô ấy bỗng cười rõ tươi, “Tôi không đến nỗi như thế đâu.”
Tôi thở phào một hơi, lườm cô ấy.

“Mấy bông hoa này, anh mang đi tặng cho người mình thích đi.”
Cô ấy bó hoa thành một bó đưa cho tôi, tôi đếm được 17 bông.
“Tối đừng ngủ sớm quá.” Cô ấy nói.
“Hả?”
“Tóm lại là đừng ngủ sớm quá, còn có tiết mục.” Cô ấy nổ máy xe, “Tôi đi trước đây.”
Tôi quay về phòng, đặt 17 bông hồng lên bàn, ngả lưng ngủ luôn.
Đứng suốt mấy tiếng đồng hồ bên ngoài, thân thể mỏi nhừ, tôi ngủ rất sâu.
Nhưng mới ngủ được nửa chừng đã bị chuông cửa đánh thức, mơ màng xuống nhà mở cửa thấy mười mấy đứa học sinh.

“Bọn em đến báo tin vui!” Bọn chúng nói.
Nói xong chúng nó hát, tôi càng nghe mí mắt càng nặng trĩu, cơ hồ không phân biệt được Halleluja với A di đà phật.
“Đêm Giáng sinh sẽ xuất hiện kỳ tích!” Hát xong, một thằng bé nước ngoài tóc vàng nói.
Tiếng Trung của nó không lưu loát lắm, “kỳ tích” tôi lại nghe thành “lích chích”, không khỏi giật mình.
Lại quay về ngủ, lúc tỉnh lại đã gần 12 giờ.

Ngoài cửa sổ thoáng vọng tới tiếng ca giáng sinh, càng rõ thêm sự yên tĩnh trong phòng.
Tuy đêm bình an coi sự tĩnh lặng và bình an là hạnh phúc, nhưng sự tĩnh mịnh lúc này lại khiến tôi không thở nổi.
Ngồi trên giường đần ra một lúc, quyết định đi tìm một nơi náo nhiệt.
Giây phút này của ngày này, nơi có khả năng có âm thanh mà tôi biết, chỉ có Yum.

(48)


Vừa vào Yum, quả đúng như dự đoán, trong quán đầy những khách, cũng may bên quầy bar còn một chỗ trống.

“Merry Christmas.”
Vừa ngồi xuống, tai phải đã nghe thấy câu này. Quay đầu nhìn, là Martini tiên sinh.
“Merry Christmas.” Tôi cũng nói.
Tối nay anh ta lại thắt một chiếc cà vạt như thường lệ, hoạ tiết là một bức tranh.
Lần này tôi nhận ra rồi, là bức danh hoạ của Picasso: Thiếu nữ ở Avignon.

Tiểu Vân vô cùng bận rộn, lúc bê cà phê ra cho tôi chỉ nói Giáng sinh vui vẻ, lại đi làm việc tiếp.
Trong quán rất náo nhiệt, không khí hồ hởi phấn khởi. Mọi người đều cao giọng cười nói, hoặc là sảng khoái nâng ly.
Tôi và Martini tiên sinh giống như chim cánh cụt Nam cực sợ lạnh, khi các con cánh cụt khác đang nô đùa trong băng tuyết, chỉ có hai con cánh cụt chúng tôi rúc vào trong góc tránh rét.
Là cánh cụt Nam cực mà lại sợ lạnh, tôi cảm thấy thật buồn cười, mà cũng hơi buồn thảm.

“Có rỗi không?” Martini tiên sinh nói.
“Hả?”
“Tôi muốn nói chuyện.” Anh ta nói.
“Có rỗi.” Tôi đáp.
“Chuyện rất dài.”
“Tôi có cả một đêm.”
”Lúc học đại học, tôi có một cô bạn gái.”
Đó là câu mở đầu của Martini tiên sinh.

Sau đó anh ta nói vài chuyện liên quan đến cô bạn gái đó, và dáng vẻ của cô ta.
Anh ta là người rất ít nói, nhưng lúc kể về cô ấy, lại tẩn mẩn, thậm chí hơi dông dài.
Tôi yên lặng lắng nghe, không hề ngắt lời. Thực ra trọng tâm của đoạn kể lể này chỉ có:
Cô gái lớn hơn anh ta hai tuổi, quen nhau trong một lần giao lưu, cô ấy là người con gái tốt nhất trên đời, chàng yêu nàng, là loại tình yêu bất chấp sinh tử.
“Thi đỗ nghiên cứu sinh, tôi rất phấn khởi, vội chạy ngay đi báo cho cô ấy.” Anh ta uống một ngụm rượu, “Nhưng cô ấy nói rất lạnh nhạt: Tôi phải học nghiên cứu sinh hai năm, đi lính hai năm, ra ngoài xã hội rồi ít nhất phải phấn đấu hai năm nữa mới có thể có chút kinh tế.”
“Cô ấy nói thế để làm gì?” Tôi xen vào câu đầu tiên.
“Ý là nói: đến khi chúng tôi có thể chính thức ở bên nhau, ít nhất phải đợi thêm sáu năm nữa.”
“Vậy thì sao?”
“Cô ấy 25 tuổi, sáu năm sau đã hơn 30, không còn trẻ nữa.”

“Tôi nói tôi sẽ cố gắng kiếm tiền, không học nghiên cứu sinh cũng được. Cô ấy lại cứ lắc đầu.”
Anh ta châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi nói: “Sau đó cô ấy nói một bài trắc nghiệm tâm lý.”
“Bài trắc nghiệm như thế nào?”
”Ở trong rừng anh nuôi mấy con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày anh phải rời khỏi khu rừng, mà chỉ có thể mang theo một con vật, anh sẽ mang theo con vật nào?”
Tôi giật mình, không trả lời.

“Anh cũng chơi rồi đúng không?” Anh ta nhìn tôi gật đầu, nói tiếp: “Cô ấy chọn trâu.”
“Trâu?”
“Cô ấy hy vọng ổn định, cuộc sống mới có trọng lượng, không giống cuộc sống trên cung trăng. Mà chỉ khi nửa kia của cô ấy đủ điều kiện kinh tế, có nền tảng sự nghiệp, cô ấy mới thấy ổn định được.”
“Điều này anh làm được chứ.”
“Nhưng ít nhất phải mất sáu năm. Chẳng phải sao?”
Anh ta dập thuốc, lặng lẽ nhìn chiếc ly rỗng trước mặt.

“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi.
“Cô ấy nói chúng tôi chia tay trước đi, đợi sáu năm sau tôi có sự nghiệp rồi, nếu có duyên thì sẽ gặp lại.”
“Đã đến sáu năm chưa?”
“Năm ngoái là năm thứ sáu.”
“Vậy cô ấy đâu?”
“Chúng tôi hẹn nhau ở cổng trường đêm Giáng sinh.” Anh ta lắc đầu, “Nhưng cô ấy không đến.”
“Cô ấy…” Tôi không nói tiếp được. Nếu cô ấy đã không đến, vậy thì anh ta cũng không gặp được cô ấy.
“Anh đã bao giờ nghĩ tới, có lẽ cô gái đó chẳng hề đủ yêu anh.”
Tiểu Vân đột nhiên xuất hiện, hỏi một câu. Tôi giật mình.
“Không sao. Chỉ cần tôi đủ yêu cô ấy là đủ.” Martini tiên sinh trả lời.

“Bây giờ bận như vậy, cô…” tôi nói với Tiểu Vân.
“Tiểu Lan đối phó được.” cô nàng cười cười, “Nghe chuyện quan trọng hơn.”
Tiểu Vân bưng một ly rượu đến trước mặt anh ta, nói: “Ly Dry Martini này, tôi mời anh.”
“Cảm ơn.” Anh ta gật đầu.
“Có lẽ cái hẹn sáu năm chỉ là cái cớ để chia tay.” Tiểu Vân nói.
Trên mặt Martini tiên sinh thoáng một vẻ âm u, bình thản nói: “Tôi không muốn nghĩ như vậy.”
“Xin lỗi.” Tiểu Vân như không nhẫn tâm, “Tôi không có ý gì khác.”
“Không sao.” Anh ta nói, “Mấy năm nay, tôi không lúc nào không nhớ tới cô ấy. Hai năm đầu, cũng chính là lúc tôi học nghiên cứu sinh là khó chịu đựng nhất, khi đó tôi thường viết chữ lên tường.”
Nghe anh ta nói vậy, tôi liên tưởng tới bức tường đầy chữ trong căn phòng kia.

“Hai năm đi lính, tôi đã nghĩ rất nhiều, có lẽ vì trông tôi không đủ ổn định, vì thế cô ấy không thấy có tương lai. Nói ra chắc mọi người không tin, trước đây tôi rất lôi thôi, quần bò bị thủng vẫn mặc chẳng ngại gì, dạo phố xem phim đều đi dép lê.”
Martini tiên sinh nâng ly dry martini lên, uống một ngụm, nói tiếp:
“Sau khi xuất ngũ, tôi cố thay đổi bản thân, lúc nào cũng đeo cà vạt, đi làm hay nghỉ phép đều thế.”
“Thực ra cũng không cần phải như vậy.” Tiểu Vân nói.
“Cà vạt tượng trưng cho sự nghiệp của người đàn ông, chỉ có cà vạt phù hợp mới có thể tôn lên thân phận địa vị của đàn ông.”
“Có cách nói này sao?” Tôi tò mò.
“Đó là cô ấy nói.” Anh ta đáp.
Tôi nhìn Tiểu Vân, Tiểu Vân cũng nhìn tôi, chúng tôi đều cảm thấy cách nói này không khách quan.

“Đi làm được vài năm, tôi thăng tiến rất nhanh, thu nhập cũng được coi là cao, nhưng vẫn không quen đeo cà vạt. Kiếp trước của người phương Tây nhất định là ma treo cổ, vì thế mới giữ cái thói quen thít cổ này.”
Nói xong, anh ta gượng gạo cười, sau đó nói:
“Hay thật. Sau khi cô ấy bỏ đi, tôi cảm thấy cả con người tôi đã chết, không ngờ tôi vẫn còn có khiếu hài hước.”
Tôi và Tiểu Vân cũng cười.

“Chỉ cần tôi không giải tỏa được nỗi đau lòng khi nhớ cô ấy, tôi sẽ đến đây.” Anh ta thở dài, “Cô ấy là tảng đá phía bên phải tôi, nếu không được gặp lại cô ấy, tôi chỉ có thể ở nguyên chỗ cũ chờ đợi và nhung nhớ.”
“Nhưng nếu cô ấy đã thất hẹn, cớ gì anh…”
Anh ta lắc đầu, coi như ngắt lời tôi, nói: “Tôi thường ảo tưởng cô ấy nhất định đang nấp trong bóng tối âm thầm quan sát tôi, chỉ cần tôi quen với việc đeo cà vạt rồi, cô ấy sẽ biết là tôi đã có nền tảng sự nghiệp, sẽ tới gặp tôi.”
“Cà vạt hôm nay anh thắt, rất hợp với anh.” Tôi nói.
“Vậy sao?” Anh ta cúi đầu nhìn.
“Hơn nữa trước đây anh đều sờ sờ nút thắt và đuôi cà vạt, hôm nay thì một lần cũng không.”
“Thật sao?” Anh ta tròn mắt.
Tiểu Vân nhìn tôi, hơi băn khoăn trước phản ứng của anh ta.

“Có lẽ tôi đã quen với việc thắt cà vạt rồi.”
Anh ta nặng nề thở dài, sau đó uống hết chỗ rượu còn lại.
“Lẽ ra ngay từ đầu tôi phải nghĩ tới, cô ấy chọn gặp mặt trong ngày giáng sinh là có ý nghĩa đặc biệt.”
“Ý nghĩa đặc biệt gì?” Tôi hỏi.
“Đêm giáng sinh sẽ có kỳ tích. Có lẽ cô ấy đang ám chỉ: Chúng tôi muốn tương phùng, phải cần đến kỳ tích.”
Tôi và Tiểu Vân đều không nói gì, sợ sẽ nói điều gì không thích hợp, quá tàn nhẫn đối với anh ấy.

“Năm ngoái và năm nay kỳ tích đều không xuất hiện, sau này có lẽ sẽ không xuất hiện nữa. Thực ra trong lòng tôi rất rõ được ở bên cô ấy là một loại tham vọng không tưởng, tôi chỉ muốn gặp lại cô ấy một lần mà thôi.”
Nói xong, anh ta trầm mặc.
Ba người chúng tôi trầm mặc rất lâu, tôi quyết định phá vỡ sự im lặng, bèn nói:

”Anh ở trong rừng nuôi mấy con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày anh phải rời khỏi khu rừng, nhưng chỉ có thể mang theo một con vật, anh sẽ mang theo con vật nào?”

“Đoán thử xem.” Anh ta nói.
“Chắc chắn anh chọn dê.” Tôi nói, “Chỉ có người chọn dê mới cố chấp trong tình yêu như thế.”
“Đoán sai rồi.”
“Vậy anh chọn con nào?” Tiểu Vân hỏi.
“Tôi chọn khổng tước.” Anh ta nói.
“Tại sao?”

Vì quá kinh ngạc, tôi bỗng thốt lên, trong quán có bốn người đồng thời quay đầu về phía bọn tôi.

(49)

“Bởi vì tôi họ Khổng.” Martini tiên sinh nói, “Chim khổng tước khiến tôi cảm giác giống như loài chim của nhà họ Khổng, vì thế chọn nó.”
“Chỉ vậy thôi?” Tiểu Vân nói.
“Ừ.” Anh ta gật đầu.
Tiểu Vân và tôi đưa mắt nhìn nhau, thật không dám tin lại có cái lý do chọn khổng tước như vậy.
“Trắc nghiệm tâm lý nếu muốn chính xác thì phải dựa vào phản ứng đầu tiên, không thể suy nghĩ nhiều.” Anh ta cười bình thản.

Khách khứa trong quán không hề có xu hướng giảm đi, xem ra mọi người đều muốn chơi hết mình.
Tiểu Vân đi giúp Tiểu Lan, trong lúc nghe kể chuyện, Tiểu Lan đã bận tít mù rồi.
Tôi bỗng nhớ tới những hàng chữ trên tường, bèn nói với anh ta trên tường phòng tôi cũng có chữ, là chữ màu đen.

“Trước đây tôi ở trong ngõ đường Đông Ninh, là một căn nhà cổ, có hai tầng.” Anh ta nói.
Tôi gật mạnh đầu.
“Ở đó có sân, trong sân có cầu thang đi lên tầng trên, trong phòng có một cái cửa sổ rất to.”
Lần này tôi không gật đầu nữa, chỉ trợn tròn mắt.
Anh ta nhìn phản ứng của tôi, nói: “Hôm nào tôi về đó thăm lại bức tường, có được không?”
“Lúc nào cũng đón chào.” Tôi nói.
“Tôi phải đi rồi.” Anh ta đứng dậy, “Cảm ơn anh đã nghe tôi nói chuyện, tôi cảm thấy dường như suốt mấy năm nay tôi chưa từng mở miệng vậy.”
“Đừng khách sáo.” Tôi nói.

Anh ta đi rồi, tôi bắt đầu cảm thấy trong quán rất ồn, ngồi thêm không lâu cũng ra về.
Khoảng ba giờ sáng về đến phòng, lại nhìn những hàng chữ trên tường thêm một lượt.
Nằm trên giường nghĩ về chuyện giữa anh ta và cô gái ấy, thiếp đi lúc nào không biết.
Trong lúc mơ màng bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc, mở cửa ra, là Lý San Lam.

“Hoá ra anh đang ngủ, thảo nào gõ trần nhà mà anh không phản ứng gì.” Giọng cô ấy có phần ai oán, “Đã bảo anh đừng đi ngủ sớm mà.”
“Bây giờ là bốn giờ sáng,” tôi nhìn đồng hồ, nói to: “còn nói là sớm sao?”
“Đừng tức giận thế.” Cô ấy lại cười cười, “Đi nướng thịt đi.”

Trong sân đã để sẵn hai chiếc ghế đẩu và vỉ nướng thịt, cô ấy lại lôi ra mấy túi thịt và một lọ sốt nướng thịt.
Tôi tiện tay cầm một túi thịt lên xem hạn, than thở: “Quả nhiên là hết hạn.”
“Mới hết hạn có mấy tiếng thôi.” Cô ấy nói.
Lại nhìn lọ sốt nướng thịt, kêu thất thanh: “Có nhầm không vậy? Đến nước sốt cũng hết hạn!”
“Thời hạn bảo quản là ba năm, mới quá hạn có ba ngày thôi, có đến mức phải ngạc nhiên đến thế không?”
Tôi khóc dở mếu dở.

“Tiếc là không có than hoa hết hạn.” Cô ấy nói.
“Than hoa làm gì có hạn.” Tôi nói, “Không có than hoa thì nướng làm sao?”
“Đi mua.”
“Bây giờ đi đâu mua?”
“Siêu thị chỗ tôi làm mở cửa 24/24, có thể mua.”
“Cô không biết tiện đường mua về à?”
“Mua than hoa không cần tiền à?”
Tôi trợn trừng mắt nhìn cô ta.

“Đừng nhìn tôi như thế.” Cô ấy nhún vai, “Tôi đã cống hiến thịt và nước sốt rồi mà.”
“Ý của cô là?”
“Than hoa đương nhiên là anh đi mua.”
“Được.” Tôi nổ máy, “Cô được lắm.”
Tôi phóng xe tới siêu thị mua một bịch than hoa, chỉ mất có mấy chục tệ.

“Có mấy chục tệ.” Vừa vào sân, tôi nâng bịch than lên, “Cô cũng không nỡ mua.”
“Chính vì rẻ, mới cảm thấy là để anh đi mua cũng không sao.” Cô ấy nói.
“Nếu rất đắt thì sao?”
“Vậy thì càng nên để anh đi mua.” Cô ấy cười.
“Cô…”
“Mau nướng thôi.” Cô ấy nói, “Càng dùng dằng thịt càng quá hạn lâu, ăn vào bụng càng nguy hiểm.”

Tôi nhặt vài hòn đá xếp thành hình vuông, đặt than vào trong rồi châm lửa, xếp vỉ nướng lên trên.
“Cô đón đêm Giáng sinh như thế nào?” Tôi rải mấy miếng thịt, bắt đầu nướng.
“Đi làm.” Cô ấy đáp, “Nửa đầu đêm ở siêu thị, nửa sau ở Búp bê Trung Quốc.”
”Không đi chơi à?” Tôi hỏi.

“Bây giờ đang chơi đây.” Cô ấy cười cười, “Chỉ cần trời chưa sáng, thì vẫn coi là đêm Giáng sinh.”
Tôi nhìn đồng hồ, chỉ còn một tiếng rưỡi nữa là trời sáng.

“Còn anh?” Cô ấy hỏi, “Anh đón Giáng sinh thế nào?”
Tôi nghĩ một lúc, đem chuyện ở Yum kể hết cho cô ấy.
Sau khi mỗi người ăn hết ba miếng thịt nướng, tôi mới kể xong.
“Vì thế tiết mục đêm Giáng sinh năm nay là nghe kể chuyện.” Tôi nói.
Cô ấy không nói gì, lấy đũa tre khều nhẹ đống than hoa, chìm vào trầm tư.
“Cô gái đó chắc là đã quên cuộc hẹn sáu năm từ lâu rồi.” Một lát sau, cô ấy nói.
“Tôi cũng đoán thế.” Tôi nói, “Anh ta ngốc nghếch chờ đợi một người không yêu mình, thật đáng thương.”
“Không.” Cô ấy lắc đầu, “Có lẽ cô gái yêu anh ta, chỉ là cô ta cảm thấy có những thứ quan trọng hơn tình yêu mà thôi.”
“Cô thực tế quá đấy.” Tôi nói.
“Thực tế?” Cô ấy tỏ vẻ không đồng tình, “Vì tình yêu mà từ bỏ một cuộc sống tốt hơn, so với vì cuộc sống tốt hơn mà từ bỏ tình yêu, ai cao thượng hơn ai?”

Tôi ngây người, không đáp.

(50)

“Hai loại người này chỉ khác nhau ở thứ mà họ coi trọng thôi, chẳng có ai là tốt hay xấu. Nhưng vì tình yêu thường được người ta thần thánh hoá lên, vì thế những người chọn tình yêu cũng được thần thánh hoá theo.”
Cô ấy lấy ba miếng thịt đã nướng chín gắp hai miếng vào đĩa tôi, một miếng gắp cho mình. Tiếp đó nói:
“Công tâm mà nói, trong năm con vật trong bài trắc nghiệm tâm lý đó, mỗi người đều có sự lựa chọn khác nhau. Lẽ nào chỉ vì người chọn dê lựa chọn tình yêu, chúng ta liền cho rằng tình cảm của người chọn dê là cao quý nhất?”
Tôi nghĩ cô ấy nói không sai, có lẽ chỉ là sự lựa chọn khác nhau mà thôi.
Người hy sinh tất cả vì tình yêu sẽ được ca tụng; nhưng vì tất cả mà hy sinh tình yêu, ở một mức độ nào đó, có lẽ sẽ bị chỉ trích.

Chúng tôi kết thúc chủ đề này, quay sang tán gẫu. Khi thịt đã nướng xong hết, than đang rực hồng.
“Anh mua nhiều than quá.” Cô ấy nói.
“Ít thịt thì có.” Tôi nói.
“Không được cãi lại.”
“Dạ vâng.”
Cô ấy cười cười, nhìn trời rồi nói: “Trời sắp sáng rồi.”
“Tốt.” Cô ấy đứng dậy, “Đêm Giáng sinh kết thúc rồi.”

“Đợi đã.”
Tôi chạy lên phòng, lấy 17 bông hồng trên bàn đưa cho cô ấy, nói: “Giáng sinh vui vẻ.”
“Sao lại tặng hoa cho tôi?”
“Cô đã nói rồi, đêm Giáng sinh con gái không có hoa sẽ rất đáng thương.”
Cô ấy cúi đầu đếm hoa, rồi ngẩng lên nói: “Tôi biết tại sao bạn gái cũ của anh không thèm anh nữa rồi.”
“Ê.” Tôi lườm cô ấy.
“Trong này có 17 bông hồng, anh có biết 17 bông hồng có ý nghĩa gì không?”
“Không biết.”
“Trong ngôn ngữ của hoa hồng, 17 bông nghĩa là: gặp rồi lại tan.”
“Á?” Tôi há hốc mồm.
“Như vậy đi, tôi lấy 10 bông, anh lấy 7 bông.” Nói xong, cô ấy đưa tôi 7 bông hồng.
“Ý nghĩa của 10 bông là: Em thật hoàn mỹ. 7 bông là: Chúc anh may mắn. Tôi hoàn mỹ, anh may mắn, có thể nói là cả làng đều vui.”
“Tôi muốn hoàn mỹ.”
“Đừng có ngốc.” Cô ấy cười nói, “Giáng sinh vui vẻ.”

Chúng tôi dọn dẹp sân xướng xong, trời đã mờ sáng.
Hôm sau đến phòng nghiên cứu, mọi người đều đang bàn tán những điều tâm đắc đêm Giáng sinh.
Khi mọi người hỏi tôi đón Giáng sinh như thế nào, tôi đều trả lời:
“Nướng thịt.”

Một tuần sau, Martini tiên sinh đột nhiên đến thăm.
Tôi để anh ta vào phòng, rồi một mình đi xuống dưới, đứng đợi trong sân.
Khoảng nửa tiếng sau anh ta mới đi xuống.
Vẻ mặt anh ta hết sức thoải mái, những thớ thịt trên mặt không còn cứng ngắc nữa, bắt đầu có những đường cong tròn trịa.
“Cảm ơn anh.” Anh ta nói.
Tôi cười, không nói gì.
“Vừa rồi tôi lại viết lên tường.” Anh ta nói.
“Anh viết gì thế?” Vừa dứt lời tôi thấy thất lễ, vội vã nói: “Xin lỗi.”
“Không sao.” Anh ta cười, “Dù sao anh cũng sẽ đọc mà, đúng không?”
Tôi gật đầu, hơi xấu hổ.
“Tao phải bắt đầu đi về phía trái rồi.” Anh ta nói, “Đây là lời nhắn cuối cùng của tôi.”

Chúng tôi đồng thời trầm mặc, tôi liếc thấy anh ta vẫn đang thắt cà vạt.
Hoa văn trên cà vạt lần trước tôi đã nhìn thấy rồi, bức danh hoạ “Thiếu nữ ở Avignon” của Picasso.
Anh ta bỗng tháo cà vạt xuống, nói: “Tặng cho anh.”
“Quý trọng quá, tôi không thể nhận.” Tôi nói.
“Đúng là hơi đắt, nhưng không hề “trọng” Anh ta cười, “Cứ coi như quà kỷ niệm đi.”
Tôi đành nói cảm ơn, sau đó nhận lấy.

“Tôi đã trèo lên tảng đá bên phải rồi.” Anh ta nói, “Còn anh?”
Tôi sững sờ, đúng lúc Lý San Lam đẩy cửa bước vào.
Cô ấy nhìn thấy tôi và anh ta đứng trong sân, hơi ngạc nhiên.
Tôi vội giới thiệu với cô ấy: “Đây là Martini tiên sinh mà tôi đã nhắc tới…”
“Martini?” Anh ta cười, “Tên thú vị thật, nhưng tôi họ Khổng, không phải họ Mã.”
“Cô ấy là…” Tôi chỉ vào Lý San Lam, nghĩ một lúc rồi nói: “Một người chọn khổng tước nữa.”
“Hôm nay đúng là đẹp ngày, ba con khổng tước ở chung một chỗ.” Anh ta nói, “Mong rằng sau này sẽ có ngày chúng ta đều có thể xoè đuôi.”
“Tôi là công cái, không xoè đuôi được.” Cô ấy nói.
Ba chúng tôi cùng phá lên cười.

Tôi nghĩ trước đây Martini tiên sinh nhất định là một người rất cởi mở, chẳng qua sự chờ đợi suốt bao năm, đã làm cho những đường nét trên mặt anh ta vừa thẳng vừa cứng ngắc.
Hôm nay anh ta đã trèo lên được tảng đá phía bên phải, lại lấy lại được sự cởi mở trước đây.
Nếu nói theo góc độ này, anh ta hiện giờ, đang xoè đuôi.
“Tôi đi đây.” Martini tiên sinh vẫy vẫy tay, nói đầy ẩn ý: “Tạm biệt.”

Từ đó tôi không gặp anh ta nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+