Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khổng tước rừng sâu – Chương 61 –> 65 (End) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(61)

Hôm bảo vệ luận văn, tôi thắt chiếc cà vạt mà Martini tiên sinh tặng.
Không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ cảm thấy nó sẽ đem lại may mắn mà thôi.
Vấn đáp quả nhiên rất thuận lợi, luận văn không có vấn đề gì.
Đại khái chỉnh sửa thêm một tháng nữa, là có thể lấy bằng.

Buổi bảo vệ vừa kết thúc, tôi đưa Lý San Lam đến Yum tìm Tiểu Vân ăn mừng.
Tiểu Vân mời khách, tôi và Lý San Lam mỗi người uống hai ly rượu.
Tuy bọn họ gặp nhau lần đầu, nhưng hình như rất hợp nhau, ba người bọn tôi tán gẫu suốt buổi tối.
Trước khi về, Tiểu Vân ám muội bảo tôi: “Chúc mừng anh nhé.”
Không biết ý của cô nàng là chúc mừng tôi tốt nghiệp? Hay là chúc mừng tôi tìm được Lý San Lam?

Mấy ngày trước khi hoàn thành bản hiệu đính luận văn, thầy giáo hướng dẫn cho tôi biết một tin.
Đại học Berkeley ở California, Mỹ có một cơ hội làm nghiên cứu, vừa vặn có liên quan đến đề tài luận văn của tôi, chỉ cần tôi có hứng thú, thầy có thể viết thư giới thiệu tôi.
Đây là một cơ hội rất tốt, không những có thể bồi dưỡng thêm, lại còn có tiền; quan trọng nhất là, sau này về Đài Loan, cũng coi như là đã từng ăn bơ sữa của chủ nghĩa tư bản, nên việc làm một giáo viên hay tìm một công việc khác cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Phải đi bao lâu?” Tiểu Vân nghe tôi kể xong, hỏi.
“Hai năm.” Tôi đáp.
“Sau đó thì sao?”
“Có thể về Đài Loan, cũng có thể phát hiện ra môi trường làm việc bên đó tốt, ở lại Mỹ luôn cũng chưa biết chừng.”
“Anh muốn ở là ở được sao?”
“Nhân tài ưu tú như anh, chưa biết chừng tổng thống Mỹ đích thân đến nài nỉ anh ở lại.”
“Anh tưởng bở quá đấy.” Tiểu Vân bật cười.

Cười xong, Tiểu Vân nói: “Trong lúc anh tưởng bở, có nghĩ tới Lý San Lam hay không?”
Tôi sững người lại, rồi lắc đầu nói: “Cố gắng không nghĩ tới.”
“Tại sao lại không nghĩ?”
“Nghĩ rồi thì thế nào? Đưa cô ấy cùng đi Mỹ sao? Bảo cô ấy ở Đài Loan đợi anh hai năm sao? Đó đều không phải là ý hay. Hơn nữa anh cũng không biết cô ấy có thích anh hay không, nghĩ những điều đó xa vời quá.”
Tôi nghịch nghịch ngón tay, cảm thấy bất an.

“Lúc đầu anh học tiến sĩ, là vì muốn sau này làm việc trong giới học thuật sao?”
Tiểu Vân hỏi xong, kéo một cái ghế đến quầy bar ngồi xuống, đối diện với tôi.
“Không phải.” Tôi lắc đầu, “Khi đó chỉ cảm thấy trường học là một khu rừng rậm an toàn, muốn tiếp tục ở trong đó học mà thôi.”
“Nhưng cuối cùng anh cũng phải ra khỏi rừng chứ, đúng không?”
“Đúng vậy.”

“Anh thật sự muốn đi Mỹ sao?”
“Đây không phải vấn đề muốn hay không muốn.” Tôi nói, “Đi du học dù sao cũng không giống, việc đó giống như là dát lên người một lớp vàng vậy.”
“Nếu Lý San Lam cũng rất thích anh, nhưng cô ấy lại muốn anh ở lại Đài Loan, anh sẽ lựa chọn thế nào?”
“Anh…” Nghĩ thật lâu, tôi cắn răng nói: “Anh vẫn cứ đi!”
Tiểu Vân không nói gì nữa.

Chúng tôi im lặng thật lâu, Tiểu Vân mới chầm chậm nói: “Anh về rồi, có lẽ nơi này cũng chẳng còn nữa.”
“Hả?” Tôi giật bắn mình, “Ý gì đây?”
”Em mệt rồi.” Cô ấy cười thản nhiên, “Muốn nghỉ một trận, hoặc là đổi nơi sống.”
“Quán này phải làm sao?”
“Em giao cho Tiểu Lan.”
“Cứ từ bỏ như vậy thì tiếc quá?” Tôi vô thức nhìn ra xung quanh, “Nơi này…”
“Hì, em là người chọn ngựa, sống vui vẻ thoải mái là quan trọng nhất.”

Tôi không nói lên lời.
Tiểu Vân không hề do dự hay đau lòng không nỡ, ngược lại rất thoải mái.
Dường như với cô ấy, đó chỉ là một câu hỏi lựa chọn đơn giản mà thôi.
Cô ấy chọn điều quan trọng nhất, mọi thứ khác đều cười xoà cho qua.

Tôi bỗng phát hiện vừa rồi mình cũng đã trả lời một câu hỏi lựa chọn, tôi chọn nước Mỹ, bỏ lại Lý San Lam.
Hơn nữa nguyên nhân tôi chọn nước Mỹ lại không phải là vì tôi muốn đi, mà là những thứ đằng sau nó, sau này có thể đem lại danh và lợi, và hư vinh.
Đây chính là ý nghĩa tượng trưng của chim khổng tước trong bài trắc nghiệm tâm lý kia.
Trước đây tưởng rằng mình là người chọn khổng tước mà lại không giống với người chọn khổng tước, vì thế tự cho mình là thanh cao, cho rằng mình bị hiểu lầm nên oan ức, tự cảm thấy mình vô duyên vô cớ gánh thêm tội trạng của khổng tước; nhưng không ngờ đó thực ra là vì tôi mãi vẫn chưa đến lúc phải lựa chọn mà thôi.
Một khi liên quan đến tiền đồ, liên quan đến trên người có dát một lớp vàng hay không, những thứ khác đều vứt sang một bên.

Thì ra trong tiềm thức của tôi, hoàn toàn là bản chất chọn khổng tước.
Nghĩ tới đây, tôi cảm thấy máu huyết trong mình đông lại, toàn thân lạnh toát.

Sau khi hiểu rõ mình quả đúng là người chọn khổng tước, nghĩ tới sự bài trừ với bài trắc nghiệm tâm lý kia suốt mấy năm qua, không khỏi cảm thấy nực cười, cũng cảm thấy bi ai.
Nếu tôi đã không thể thay đổi bản chất của mình, hơn nữa cũng đã lựa chọn rồi, vậy thì cứ thành thật đối diện đi.
Tôi vừa làm thủ tục tốt nghiệp ra khỏi trường, vừa làm thủ tục xuất ngoại.

(62)

Tôi chưa định nói cho Lý San Lam biết, thậm chí cảm thấy không nói cho cô biết cũng chẳng sao.
Cô ấy như không phát hiện ra sự thay đổi của tôi, cách thức chúng tôi tiếp xúc với nhau vẫn như cũ.
Tối hôm bắt đầu đóng gói hành lý, sàn nhà lại vọng ra hai tiếng tung tung, tôi đặt đồ xuống, đi xuống lầu.
“Đây là gì thế?” Vào phòng cô ấy, tôi chỉ đống đồ đang bày trên đất.
“Đồ thủ công thêu tay.” Cô ấy đáp, “Bây giờ rất thịnh hành ở Đài Bắc.”
“Ồ.”
Tôi khom người, chọn lấy hai cái cho vào tay ngắm nghía.

“Anh thấy thế nào?” Cô ấy khoanh chân ngồi xuống, “Tôi hỏi ý kiến của mấy người, người thì bảo đẹp quá, nhưng cũng có người bảo xấu.”
“Ý kiến của tôi là tổng hợp của hai ý kiến này.”
“Nghĩa là sao?”
“Là xấu quá.”
“Ê.”

Tôi đứng dậy, cười nói: “Định đến Đài Bắc bán mấy thứ này à?”
“Ừm.” Cô ấy gật đầu.
“Vậy chúc cô kinh doanh phát đạt.”
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, như cảm thấy lời tôi nói có gì đó khó tin.
Tôi không nói gì nhiều, chơi với cún con một lúc rồi trèo lên phòng.

Tôi khuỵ gối trái xuống, vừa mới nhét một đống sách vào thùng chuẩn bị dán băng keo, cô ấy đột nhiên xuất hiện ở cửa, nói: “Quên không bảo với anh, tôi đã tìm thấy công việc…”
Nhưng cô ấy nói được một nửa đã dừng lại.
Tôi cũng dừng động tác lại, lặng lẽ nhìn cô ấy.
“Anh đang làm gì vậy?” Một lát sau, cuối cùng cô ấy cũng mở miệng hỏi.

“Tôi phải đi Mỹ.” Vừa nói, tôi vừa cắt băng dính, phát ra tiếng kêu lẹt xẹt.
Chúng tôi đồng thời bị âm thanh chói tai này làm cho chấn động, vì thế giống như người bị điểm huyệt, tuy vẫn nhìn nhau, nhưng không cách nào cử động.
Tôi như có thể nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và tiếng thình thịch của trái tim mình.

Một lúc lâu sau, cô ấy giải huyệt trước, thở hắt một hơi rồi nói:
“Anh có thích nước Mỹ không?”
“Không thích.”
“Vậy tại sao lại phải đi Mỹ?”
“Bởi vì sẽ có ích cho tương lai của tôi.”
Miếng băng keo kéo dài đến miệng hộp, cái thùng cuối cùng cũng khép miệng lại.

“Đến Mỹ rồi, nhớ hỏi thăm Clinton hộ tôi.”
“Tổng thống Mỹ không còn là Clinton từ lâu rồi, bây giờ là Bush.”
“Sao nghe giống cái tên ông Bush gì mà hồi xưa đánh chiến tranh vùng vịnh thế?”
“Ông ta là con trai của ông Bush kia, Bush là họ, không phải là tên.”
“Nước Mỹ là xí nghiệp nhà họ mở à, sao cả bố cả con đều làm tổng thống thế?”
“Tôi không biết. Nhưng ông Bush bây giờ cũng đánh chiến tranh vùng vịnh.”
“Hai bố con đều không biết xấu hổ giống nhau.”
“Đúng thế.”

Cô ấy đi vào phòng, nhìn khắp bốn xung quanh, hờ hững nói:
“Người không biết xấu hổ như thế làm tổng thống, anh còn qua Mỹ làm gì?”
Tôi không trả lời được, chỉ đành cười khổ.
Cô ấy đi nửa vòng quanh căn phòng, cuối cùng dừng chân lại, quay lưng lại với tôi.
Chiếc thùng giấy cao tới nửa người chắn giữa hai chúng tôi, như một chướng ngại vật.

“Chúng ta quen nhau bao lâu rồi?” Cô ấy không quay lại.
“Hơn hai năm rồi.” Tôi nghĩ một lát, trả lời.
“Anh thấy con người tôi thế nào?”
“Cho dù người khác cho nhìn nhận cô như thế nào đi chăng nữa, nhưng tôi cảm thấy cô rất được.”
“Không thể nào.” Cô ấy lắc đầu, “Chắc chắn anh cảm thấy tôi rất tồi tệ, nếu không anh đã chẳng ngay đến chuyện lớn như đi Mỹ cũng không muốn nói với tôi.”
“Không phải vậy đâu. Tôi chỉ là…” tôi lúng búng, “Chỉ là…”

“Chỉ là làm sao?” Cô ấy vẫn không quay đầu lại.
“Bỏ đi.” Tôi nói, “cũng chẳng có gì.”
“Rốt cuộc anh có nói hay không?”
“Tôi không biết là có nên nói hay không, cũng không biết phải nói thế nào.”
“Đừng lèm bèm nữa, đừng có quên, anh là người chọn khổng tước đấy.”
Nghe thấy cái từ khổng tước này, tim tôi như bị kim đâm một cái.

“Đúng, anh là người chọn khổng tước.” Nhìn bóng lưng cô ấy hồi lâu, cuối cùng tôi cũng mở miệng, “Vì thế mặc dù anh thích em, nhưng anh vẫn phải đi Mỹ.”
Vốn cho rằng nên ở trong rừng sâu tĩnh mịch, khi ánh dương xuyên qua những tán cây rậm rạp để rớt những đốm nắng lên người, tôi mới đột nhiên xoè đuôi, còn cô ấy sẽ sững sờ trước tấm thân mỹ lệ của tôi;
Không ngờ lại nói tôi thích cô ấy trong tình cảnh này, trong bầu không khí này.

Cô ấy chậm rãi quay người về phía tôi, trên mặt không lộ cảm xúc gì, bình thản nói:
“Trước khi anh đi Mỹ, tôi muốn nói vài lời cổ vũ anh.”
Tôi gật đầu, dỏng tai lắng nghe.
“Anh là đồ đàn ông vô dụng!”
Tôi giật mình, ruột gan xém chút nữa chui thẳng từ miệng ra ngoài.

“Người ta cố gắng phấn đấu, thường là vì bị coi thường, bị sỉ nhục hay bị bắt nạt.” Cô ấy mỉm cười, “Ví dụ nổi danh nhất trong lịch sử là nỗi nhục luồn trôn của Hàn Tín(1), còn có Ngũ Tử Tư(2), Trương Nghị(3) cũng thế.”
“Cho nên?”
“Cho nên bây giờ tôi phải cổ vũ theo cách của Hàn Tín, khích lệ anh tiến lên phía trước.”
“Có thể không dùng cách của Hàn Tín được không? Giống như Vương Bảo Xuyến sống trong hang lạnh khích lệ Tiết Bình Quý(4) cũng được vậy.”
“Không được. Tôi nhất định phải dùng cách của Hàn Tín.” Cô ấy nói, “Nghe cho kỹ đây.”

“Anh chỉ biết học, chả biết làm gì, cuối cùng đều vô tích sự.”
“Anh đạo đức giả, ích kỷ, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của người khác, chỉ nghĩ tới bản thân mình.”
“Anh vô giá, nói cách khác, chính là không có giá trị gì.”
“Anh không hiểu người khác, không biết cho đi, chỉ biết đòi hỏi, vì thế bạn gái anh mới không thèm anh nữa.”
“Anh đừng tự cho rằng mình khao khát tình yêu, thực ra căn bản anh không cần tình yêu, anh chỉ muốn sở hữu mọi thứ, thoả mãn hư vinh. Sở hữu mới làm cho anh vui vẻ, nhưng yêu thì không!”
“Anh lười biếng, không có chí tiến thủ, cũng giống như tứ đại phát minh(5) của Trung Quốc, anh lấy thứ dùng để đi biển đem ra xem bói, có thể chế tạo tên lửa anh lại chỉ biết đem ra xì khói.”
“Anh tưởng đi Mỹ là có thể thăng quan tiến chức sao? Không, chắc chắn anh sẽ lưu lạc đầu đường xó chợ, chìa bàn tay da vàng của anh ra cầu xin sự thương hại của người da trắng.”

Dù không biết dụng ý của cô ấy khi nói những lời này, có thể là kiếm cớ bùng phát, có thể là giận cá chém thớt, cũng có thể là thật lòng muốn tôi bắt chước Hàn Tín, tôi đều không để tâm.
Tôi chỉ hơi cúi thấp đầu, mặc cho những từ ngữ ấy giống như những con muỗi chui vào trong tai, nhưng trái tim tôi giống như xe bọc thép, không chịu một chút ảnh hưởng nào.

“Anh chỉ là…” Cô ấy hơi kích động, hơi thở có phần gấp gáp, vuốt ngực xong, hét lớn:
“Anh chỉ là một con khổng tước ham hư vinh!”
Ngực cuối cùng bị trúng một chưởng nặng nề, tôi cảm thấy mình bị thương rồi, ngẩng đầu lên nhìn cô ấy.
Mặt cô ấy đỏ bừng, đứng ngây ra một lúc, sực tỉnh chạy xuống lầu.

Trong khoảnh khắc cô ấy quay người chạy, hình như tôi nhìn thấy em gái cô ấy.
San Lam và Lệ Hạ cuối cùng cũng ở cạnh nhau, trở thành nước mắt đầm đìa.

Từ từ đứng dậy, hai chân vì khuỵ gối lâu quá trở nên tê buốt, xoa nắn một hồi rồi chán chường ngồi lên chiếc thùng giấy.
Muốn nói gì đó với chính mình, nhưng đến mở miệng cũng khó khăn.
Cảm thấy mình hệt như chiếc thùng giấy bị dán kín miệng, thậm chí cả tim cũng bị dán kín.
Sau đó tôi nghe thấy sàn nhà vọng lên một tiếng “tung”.
Mấy giây sau, lại một tiếng “tung” nữa.
Tôi cố gắng ổn định tâm trạng, tâm trạng ổn rồi bèn đứng dậy, định xuống nhà tìm cô ấy.

Một tiếng “tung” nữa lại đột ngột vang lên.
Tổng cộng là ba tiếng, tim tôi đập thình thịch, toàn thân căng thẳng, hai chân nhũn ra lại ngồi phịch xuống.
Trong đầu hiện lên bài hát khi cô ấy lần đầu đến nơi này: Knock three times.
Gõ ba tiếng nghĩa là nàng yêu chàng.
Tôi như quay về thời điểm đó, nghe thấy tiếng hát của cô ấy:

Oh my darling knock three times on the ceiling if you want me……

Lời bài hát cứ chạy loạn trong đầu, đến chỗ nào cũng gợi dậy những ký ức của hai năm chung sống.
Tiếng hát chấm dứt, tôi bắt đầu chính thức đối diện với sự lựa chọn giữa nước Mỹ và Lý San Lam.
Tôi không giống với Tiểu Vân, khi đối diện với sự lựa chọn này chỉ cảm thấy đau khổ và bất an.
Mà nguyên nhân đau khổ trong lòng tôi rất rõ, tôi đến cùng vẫn sẽ chọn nước Mỹ.
Đáng ghét, tại sao tôi lại là người chọn khổng tước chứ?
Nếu tôi chọn dê thì tốt biết bao?

Tôi bỗng nhiên kích động, xé toạc băng dính trên chiếc thùng giấy như trút mối căm hờn.
Chiếc thùng phát ra tiếng kêu xoèn xoẹt chói tai, giấy chỗ miệng thùng cũng bị rách mất một chút.
Giơ chân đá phăng chiếc thùng chắn lối tôi đi, nhưng nó quá nặng, ngược lại lại khiến chân bị thương.
Mặc kệ đau đớn, tôi vừa nhảy lò cò, vừa chạy xuống nhà.

Mới chạy được một nửa cầu thang, thấy cô ấy đã mở cánh cổng sắt.
Cô ấy quay đầu lại nhìn tôi, ánh đèn mờ mịt quá, tôi không nhìn được cảm xúc trên mặt cô ấy.
Sau đó cô ấy quay đầu lại, lách qua cửa, đóng cổng lại.
Chiếc cổng sắt phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề của kim loại, vang mãi không dứt.

Tôi chỉ thấy một bóng dáng màu xanh lam mất hút trong màn đêm.

(63)

Liên tiếp hai ngày liền, tôi không gặp Lý San Lam.
Tôi không lo lắng mấy về việc cô ấy sẽ biến mất tăm, bởi vì cún con vẫn ở nhà.

Quyết định về quê một chuyến, tiện thể mang một ít hành lý về luôn.
Ở quê ba ngày, ngoài việc gặp lại bạn bè ôn chuyện cũ, cũng xử lý rất nhiều việc vặt.
Mấy việc vặt này đều liên quan đến việc xuất ngoại.
Ngày thứ tư, tôi ngồi tàu hoả về Đài Nam.
Trên đường từ ga Đài Nam về nhà, phải đi qua Đại học Thành Công, tôi tâm huyết dâng trào bèn đi vào trong trường.
Bước đi trong vườn trường, đi mãi đi mãi, đi tới bên ngoài phòng học môn “Tâm lý học tính cách” trước kia.
Liễu Vỹ Đình chọn dê, Lưu Vỹ Đình chọn hổ, Vinh An chọn chó, cậu bạn khoa Cơ khí chọn trâu, Thi Tường Ích và tôi chọn khổng tước, đều đã từng học trong căn phòng này.
Giơ tay nhẩm đến, rời khỏi nơi này đã được tám năm rồi.

“Các bạn ở trong rừng sâu nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày bạn bắt buộc phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ có thể mang theo một con vật, bạn sẽ mang theo con vật nào?”
Trong phòng học bỗng vang lên tiếng nói quen thuộc của thầy giáo, tôi sững sờ, dừng bước chân lại.
Chẳng bao lâu sau trong phòng học vang lên một trận ầm ĩ, cảnh tượng tám năm trước đột nhiên hiện ra trước mắt.
“Bạn nào chọn ngựa mời giơ tay.”
Lại nghe thấy từ “chọn ngựa”, tôi cười buồn, rời đi.

Tôi ngồi xuống bệ lan can bằng bê tông ở toà nhà bên cạnh, hồi tưởng lại những tháng ngày đã qua.
Vỹ Đình đã cưới chồng, Lưu Vỹ Đình và tôi năm nay lấy bằng tiến sĩ, Vinh An giờ đang ở Nghị Lan;
Còn về Thi Tường Ích, tuy mong cho sự nghiệp của cậu ta thất bại, nhưng nghe nói cậu ta lại mới mở thêm hai lò luyện thi.
Đang xúc động bùi ngùi, thấy trước mặt có một người đàn ông trung niên tầm hơn 50 tuổi đi tới.
“Em chào thầy.” Tôi đứng dậy.

Thầy giáo đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, mỉm cười nói: “Em từng học môn của tôi à?”
“Dạ.” Tôi gật đầu.
“Em ở trong rừng sâu nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày em bắt buộc phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ có thể mang theo một con vật, em sẽ mang theo con vật nào?”
“Thưa thầy.” Tôi đáp, “Em chọn khổng tước.”
Ông thầy ngắm nghía tôi, trong ánh mắt ngập vẻ hiếu kỳ.
Tuy biết câu hỏi tiếp theo có lẽ hơi vô lễ, nhưng cuối cùng vẫn lấy can đảm hỏi:
“Thầy, bài trắc nghiệm này có chính xác không?”

Thầy giáo thuận tay đặt tập giáo trình lên bệ lan can bằng bê tông, sau đó nói:
“Roger Brown đã từng nói một chuyện.”
“Ông ấy là ai?”
“Ông ấy có thể coi là một nhà tâm lý học nổi tiếng, trên lớp tôi thường hay nhắc tới ông ấy.”
“Em xin lỗi.” Tôi hơi đỏ mặt, “Em không phải là một sinh viên chăm chỉ.”
“Không sao.” Thầy giáo cười cười.

“Đại ý của câu chuyện này là: Các nhà tâm lý học thường vô cùng sung sướng vì có thể dùng những lý luận kiểu máy móc để giải thích diễn biến tâm lý phức tạp của con người.”
Nói đến đây thầy giáo ngừng lại một lúc, sau đó lại nói thêm như sợ tôi không hiểu:
“Diễn biến tâm lý của con người thực ra chính là quá trình tâm lý dồi dào trí tuệ, năng lực và tính co giãn.”
“Dạ.” Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

“Nhưng có lúc vào giây phút cuối cùng, lý luận kiểu máy móc này lại chứng tỏ là không những hoàn toàn không thể giải thích được diễn biến tâm lý của con người, mà còn đột nhiên phát sinh những hiện tượng không thể dự đoán.”
Khi nói những lời này, trên mặt thầy giáo luôn nở một nụ cười ôn hoà.
Tôi không nói gì, âm thầm suy ngẫm những lời của thầy.

“Quay lại với câu hỏi bài trắc nghiệm có chính xác không của em. Đoán thử xem, tôi chọn con gì?”
“Em không biết đoán ạ.”
“Cứ đoán xem. Đoán sai tôi không phải là người.” Thầy giáo cười.
“Chẳng lẽ thầy cũng chọn khổng tước?”
“Không sai.” Thầy giáo gật đầu, “Bởi vì trong năm con vật này, chỉ có khổng tước là có hai chân. Tôi cảm thấy có lẽ nó bị các con vật khác cô lập không có bạn bè, vì thế tôi chọn khổng tước. Là một thầy giáo, sẽ luôn đặc biệt quan tâm đến những học sinh có vẻ cô đơn ngồi trong góc lớp.”
“Vậy thầy có giống…” Tôi có chút khó nói, “Giống người chọn khổng tước không ạ?”
Nghe xong ông thầy cười ha ha, cười xong ông nói:
“Tôi bỏ công việc lương cao ở Đài Bắc, chạy đến Đài Nam dạy lũ sinh viên không chăm chỉ bọn em. Em nói xem?”
Thì ra thầy giáo, Lý San Lam, Martini tiên sinh, Thi Tường Ích, tôi, thậm chí là cả Kim Cát Mạch, tuy đều chọn khổng tước, nhưng mỗi người đều có những lý do khác nhau.
Trong số đó có người là người chọn khổng tước chính hiệu, có người lại hoàn toàn không giống.

(64)

“Sao em lại chọn khổng tước?” Thầy giáo hỏi.
“Em…”
”Không sao.” Thầy nói, “Lý do kỳ quặc đến mấy tôi cũng có thể chấp nhận.”

Suy nghĩ của tôi quay về thời điểm khi lần đầu tiên nghe thấy bài trắc nghiệm tâm lý này tám năm về trước, sau đó nói:
“Bởi vì ánh mắt của khổng tước.”
“Ánh mắt?”

“Tất cả các con vật chắc chắn đều muốn cùng em rời khỏi khu rừng. Nhưng khổng tước cao ngạo như vậy, tuyệt đối không chịu cầu xin, vì thế ánh mắt của nó có lẽ sẽ mang theo bi thương, thậm chí khi em phải lựa chọn, nó sẽ trốn ra xa. Nhưng nếu em không chọn khổng tước, nó nhất định sẽ không sống nổi.”
“Không sống nổi?”
“Lúc nhỏ các bạn thường bắt chim sẻ về nuôi, nhưng chim sẻ bị nhốt rồi, sẽ không ăn không uống, thậm chí sẽ cắn lưỡi mà chết. Em cảm thấy khổng tước giống như chim sẻ, chỉ cần em ra khỏi khu rừng, nó nhất định sẽ không muốn sống nữa.”

“Còn nhớ tôi đã từng nói bài trắc nghiệm này có rất nhiều cách hỏi không?” Thầy giáo rút khăn tay ra lau kính, “Bây giờ tôi hỏi em theo một cách khác.”
“Thầy cứ hỏi ạ.”
“Nếu khu rừng xảy ra hoả hoạn, em chỉ có thể mang theo một con vật chạy trốn, em sẽ mang theo con vật nào?”
“Khổng tước.” Tôi đáp.
“Tại sao?”
“Khổng tước chạy chậm nhất lại bay không giỏi, nếu không mang nó theo, nó sẽ chết cháy mất.”
“Nếu khu rừng bị lũ lụt, em chỉ có thể mang theo một con vật, em sẽ mang theo con vật nào?”
“Vẫn là khổng tước.”
“Tại sao?”
“Khổng tước không biết bơi, chắc chắn sẽ chết đuối.”
“Vậy nói theo cách lý luận máy móc của bài trắc nghiệm tâm lý này, em quả thực là người chọn khổng tước.” Thầy giáo nhẹ gật đầu, “Nói thêm cho tôi biết lý do em chọn khổng tước.”

“Trong lòng khổng tước rất rõ, nó không thể sống trong bão lửa hay lụt lội, nhưng lại không chịu cầu cứu. Nó chỉ đứng từ xa, lẳng lặng nhìn em, ánh mắt ngập tràn bi thương, hơn nữa còn cố gắng đè nén sự bi thương trong mắt để tránh bị em phát hiện. Em không biết mình muốn đem theo con vật nào ra khỏi khu rừng nhất, chỉ biết là nếu không đem theo khổng tước, nó nhất định sẽ chết. Em…”
Còn chưa nói xong, tôi bỗng cảm thấy vô cùng bi thương, cổ họng tắc nghẹn.
Bởi vì tôi đã đem ánh mắt của chim khổng tước hoà vào làm một với ánh mắt của Lý San Lam.
Tôi hắng giọng, rồi mới hỏi: “Thưa thầy, em thật sự là người chọn khổng tước sao?”

“Diễn biến tâm lý của con người là mềm, hơn nữa còn có tính đàn hồi, lý luận một cách máy móc rất khó ước đoán, cũng sẽ gặp phải sai lầm.” Ánh mắt thầy giáo trở nên rất hiền từ, vỗ vai tôi nói:
“Con trai à, con phải nhớ: Người khác không thể phán xét con, trắc nghiệm tâm lý cũng vậy; chỉ có bản thân con mới làm được điều đó.”
Nói xong, thầy cầm tập giáo trình trên bệ bê tông lên, mỉm cười với tôi rồi đi mất.

Tôi đứng tại chỗ suy nghĩ rất lâu, khi sực tỉnh lại, mới chầm chậm đi tới chỗ cây đa.
Ngồi dưới gốc cây chẳng bao lâu, nghe thấy phía sau vang lên giọng nói của một cô gái:
“Bài trắc nghiệm tâm lý trên lớp vừa rồi sao không thấy anh giơ tay, rốt cuộc anh chọn con gì?”
Quay qua nhìn, một đôi nam nữ trông có vẻ là người yêu đang ngồi bên một gốc cây khác.
“Anh chẳng chọn gì.” Cậu con trai trả lời.
“Tại sao?”
“Chỉ cần anh chọn một con là sẽ không công bằng với bốn con kia, vì thế anh không muốn chọn.”
“Không được! Anh nhất định phải chọn một con, dù anh không muốn đi nữa.”
“Hả?”
“Đừng tưởng rằng anh không chọn con nào là tỏ ra trọng tình cảm, bởi vì chọn một con, chỉ không công bằng với bốn con còn lại; nhưng nếu không chọn, sẽ không công bằng với cả năm con vật.” Giọng cô gái rất kiên định, “vì thế nhất định phải chọn, và đem con vật mình chọn ra khỏi khu rừng, bất kể là con gì.”
Cậu con trai ngây người ra, không trả lời.

Tôi cũng sững sờ.
Nếu như trong năm con vật đó không có khổng tước, có lẽ tôi cũng giống cậu con trai đó, dứt khoát không chọn gì;
Nhưng tôi đã lựa chọn rồi, tôi chọn khổng tước.
Mặc kệ trong bài trắc nghiệm tâm lý đó khổng tước có phải đại diện cho tiền bạc và hư vinh hay không, hay là nước Mỹ, bây giờ tôi chỉ biết Lý San Lam là khổng tước, khổng tước chính là Lý San Lam.
Tôi có thể đem theo khổng tước rời khỏi khu rừng, đó là quyền lợi của tôi, cũng là quyền lợi của khổng tước.

Vội vã đứng dậy, ba chân bốn cẳng chạy về nhà.
Vừa bước vào cửa, còn chưa kịp lấy hơi, đã xông thẳng vào phòng của Lý San Lam.
Tôi xúc động tới quên cả phép lịch sự và lời thề đã hứa, thò tay vặn nắm đấm cửa, cửa không khoá.
Chỉ liếc nhìn một cái, hai chân bỗng hoá đá, sững sờ rất lâu rất lâu.
Đợi sau khi hai chân có thể cử động, tôi quay ra ngoài sân, từ từ ngồi xuống bậc cầu thang.

Tôi biết rõ Lý San Lam đã đi rồi, là một đi không trở lại.
Vì cún con biến mất rồi.

(65)



Bác chủ nhà nói, một ngày trước khi tôi đáp xe lửa về Đài Nam, Lý San Lam đã dọn đi.
Không nói là đi đâu, cũng không lưu lại lời nhắn nào.
Tôi hy vọng mang theo khổng tước rời khỏi khu rừng, nhưng khổng tước kiêu ngạo lại lựa chọn tránh ra xa, không để tôi phải khó xử.

Tôi đóng gói chỗ đồ còn lại, không định để lại thứ gì.
Chỉ còn lại trên tường, cái áo khoác màu xanh lam Lý San Lam tặng tôi.
Tôi cầm cái áo khoác, phát hiện ra mảng tường phía sau nó có mấy dòng chữ màu đỏ.

“Em sẽ kiêu ngạo ở lại trong rừng, hoặc là đi tới một khu rừng khác.
Mặc dù em không thể nào xoè đuôi, nhưng anh thì có.
Chúc anh xoè đuôi.
Lý San Lam.”

Tôi đã từng nói với cô ấy, nếu gặp được người mình thật sự thích, tôi sẽ viết thư tình.
Vì thế tôi viết một bức thư tình, người nhận là Lý San Lam.
Không ký tên là Kha Tử Long nữa, mà dùng tên thật Thái Trí Uyên.
Dán bức thư này lên trên tường, cùng với những hàng chữ màu đen, màu xanh, màu đỏ.

Trước khi đi, tiện thể giúp bác chủ nhà tìm khách thuê phòng mới.
Chỉ mất một ngày đã tìm được khách thuê mới, là một anh thanh niên tầm 30 tuổi.
Anh ta vừa bước vào căn phòng ở tầng trên, liền bị cánh cửa sổ sát đất thu hút.
Ngắm nghía cánh cửa sổ sát đất hồi lâu, anh ta mới nói:
“Cái cửa sổ sát đất này giống như một miệng núi lửa ngàn năm chưa có người lai vãng, yên lặng trầm sâu, long lanh trong suốt. Tuy nó không biết nói, nhưng tôi cảm thấy nó đang dệt nên muôn ngàn từ ngữ, âm thầm kể lại một câu chuyện. Tuyệt quá!
Nhất định tôi phải ở nơi này.”

Anh ta càng nói càng hưng phấn, nói xong quay lại nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, xấu hổ cười nói:
“Tôi viết văn, là nhà văn hạng ba.”
Tôi bình thản cười, không nói gì.
“Ồ?” Anh ta chăm chú nhìn bức tường cạnh giường, “Sao trên tường lại có một bức thư?”
Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt kiếm tìm lời giải đáp.

Tôi nhìn anh ta một lúc, hỏi bài trắc nghiệm đó:
“Ở trong rừng sâu anh nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu có một ngày anh bắt buộc phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ có thể mang theo một con vật, anh sẽ mang theo con vật nào?”

Anh ta nghĩ rất lâu, trả lời: “Vậy tôi không rời khỏi rừng nữa.”
Tôi sững lại, lại hỏi: “Nếu khu rừng xảy ra hoả hoạn, hoặc là bị lũ lụt thì sao?”
“Tôi vẫn sẽ không rời khỏi khu rừng.” Anh ta nói.
“Tại sao?”

“Mấy con vật đó đều do tôi nuôi, cho dù tôi có thích hay không. Trên thế giới này, chúng tôi sở hữu lẫn nhau, cũng chỉ có nhau. Tôi không có quyền, cũng không muốn quyết định con nào được sống, con nào nên chết đi. Điều duy nhất có thể làm, là ở lại với bọn chúng, cho đến ngày tận thế.”
Vẻ mặt anh ta rất nghiêm túc, nhưng một lát sau lại cười mà nói: “Có phải cách suy nghĩ của tôi rất kỳ cục không?”
“Không.” Tôi cũng cười.

Có lẽ cũng giống như Martini tiên sinh, cảm thấy anh ta và tôi có duyên với nhau nên kể cho tôi nghe câu chuyện của anh ta, tôi cũng cảm thấy anh chàng nhà văn trẻ này có duyên với tôi.
“Có muốn nghe câu chuyện về lá thư kia không?” Tôi chỉ lên trên tường.
“Cầu còn không được.” Anh ta nói.
Tôi mời anh ta ngồi, sau đó kể cho anh ta nghe câu chuyện của tôi.
Mặc dù anh ta nghe một cách rất hứng thú, nhưng từ đầu đến cuối đều không xen vào.

“Hai năm sau, anh sẽ về Đài Loan chứ?” Nghe xong, anh ta hỏi.
“Cho dù tổng thống Bush có quỳ xuống cầu xin tôi, thậm chí ôm chân tôi, tôi vẫn sẽ trở về.”
“Là vì Lý San Lam sao?”
“Phải.” Tôi gật đầu.

“Có phải bởi vì cô ấy đã trở thành tảng đá bên phải của anh?”
“Không chỉ là như vậy.”
“Hả?”
“Lý do tôi chọn khổng tước là bởi vì nếu như không chọn khổng tước, nó sẽ không sống nữa. Nhưng tôi cũng là một con khổng tước, nếu Lý San Lam không chọn tôi, tôi cũng không sống nổi.”

Anh ta trầm ngâm hồi lâu rồi mới mở miệng nói:
“Tôi tin Lý San Lam nhất định sẽ quay trở lại nơi này.”
“Tại sao?”
“Bởi vì cô ấy biết anh cũng sẽ quay lại đây.”
Tôi cười, cảm thấy anh chàng nhà văn hạng ba này có một cảm giác thân thiết khó tả.

“Nếu cô ấy trở lại, tôi sẽ giúp anh giao lá thư này.” Anh ta chỉ lên tường.
“Cảm ơn.” Tôi như trút được gánh nặng trong lòng.
Đưa chìa khoá cho anh ta xong, tôi bắt tay anh ta, quay người bỏ đi.
Là kiểu bỏ đi mà trong lòng rất rõ nhất định sẽ có ngày trở lại.

Cuối cùng phải rời khỏi khu rừng rậm Đài Loan rồi.
Mặc cho Vinh An kêu khóc nửa ngày, tôi vẫn kiên quyết không cho cậu ấy đến sân bay tiễn tôi.
Tôi không mang theo con vật nào, chỉ có bản thân mình đồng hành.

Trời sắp sáng rồi, đêm lúc này là đen nhất.
Một mình tôi ngồi trong sảnh chờ rộng lớn của sân bay vắng lặng, âm thầm chờ xoè đuôi.

– THE END –
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+