Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Kiếp nạn trời định – Chương 01 – Phần 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ông nội đột nhiên buồn đi tiểu, nhưng ông không dám dừng lại, càng không có dũng khí để quay trở lại con đường cũ, đành phải liều mình bước thật nhanh, nhưng vẫn không thể nào thoát được nó. Để tự trấn an mình, ông nội ho khan vài tiếng, bắt đầu ngân nga những bài hát rừng núi, nhưng ông mới ngân nga được mấy câu đã phải dừng ngay lại, bởi vì ông phát hiện ra cái thứ bên cạnh mình dường như cũng ngân nga theo, dù không ra nhạc điệu, mang âm hưởng như tiếng vọng đáng sợ ở trong hang động. Ông nội càng sợ hãi hơn, đôi chân bắt đầu mềm nhũn.

Ông cứ mải miết đi, rồi ông chợt đứng sững lại, ông nghe thấy tiếng sợi dây quấn chặt trong cơ thể đứt phựt, cũng tỉnh rượu luôn, ngay cả cơn mót tiểu ban nãy cũng biến mất tăm.

Ở phìa trước không xa, có một thứ màu trắng đang nằm giữa đường.

Ông nội nghe rõ thấy hơi thở gấp gáp của mình nơi yết hầu, ông nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn màu đỏ, nhìn chăm chú hồi lâu, nó không hề nhúc nhích. Nó là cái gì? Chắc chắn không phải là một cục đá.

Một lúc sau, ông nội cầm đèn pin lên soi. Hồn phách của ông xém chút nữa đã bay đi mất, mặc dù ánh sáng của đèn pin rất yếu, nhưng ông nội vừa nhìn là đã nhận ra ngay, nằm ở phía trước chính là một người phụ nữ, cô ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trên áo dính đầy máu, hòa lẫn với bùn lấy bẩn thỉu, mái tóc đen dài chất đống lại, phủ kín khuôn mặt cô.

Vào giữa đem hôm khuya khoắt như thế này, trên con đường núi, đặc biệt là ở Câu Hồn Nha, có một người phụ nữ toàn thân máu me nằm ở đây, sao có thể không khiến con người ta kinh hãi hoảng sợ được chứ? Ông nội không kịp suy nghĩ xem cô ta là người hay là ma, quay người nhấc chân chạy thục mạng về phía sau, đúng lúc đó, người phụ nữ kia đột nhiên phát ra tiếng kêu khe khẽ, thứ âm thanh đó giống như một loại ma lực, bỗng chốc xuyên thấu vào trái tim ông nội, giữ chặt chân ông lại.

Ông nội dừng lại bên cạnh cô ta, ngồi xổm xuống, lấy hết dũng khí, run rẩy vén mớ tóc đen đó ra, không hề đáng sợ như trong tưởng tượng, khuôn mặt đó mặc dù rất bẩn, còn dính vết máu, nhưng vẫn không thể che khuất được vẻ đẹp vốn có của nó.

Ông nội thở phào, đưa tay xuống dưới mũi cô ta thăm dò, cô ta lại phát ra một tiếng rên, lần này âm thanh càng khẽ hơn, đầu lông mày thoáng cử động. Ông nội không nghĩ gì nhiều, vội võng cô ta lên lưng.

Chính trong khoảnh khắc này, ông nội đột nhiên không cảm thấy sợ hãi nữa, cảm giác bất an đã giày vò ông suốt một ngày cũng đột nhiên biến mất. Có lẽ, tất cả những sự bất an chỉ là vì gặp người phụ nữ này. Mặc dù không rõ lai lịch của cô ta, không biết cô ta rốt cuộc là người hay là ma, nhưng tất cả những thứ này đối với ông nội đã không còn quan trọng nữa rồi.

Ánh sáng đèn pin càng lúc càng yếu, rồi tia sáng cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng. Không biết con vật nào ở trong rừng sâu khẽ kêu mấy tiếng, nhưng lập tức im bặt, dường như sợ kinh động đến điều gì đó.

Trăng trên trời không hề ló ra khỏi đám mây. Trong đêm tối mịt mùng, một người đàn ông cõng một người phụ nữ toàn thân đầm đìa máu me…

5

Đêm nay, được định sẵn là một đêm lạ thường.

Khi ông nội vừa ra khỏi nhà bà mợ, mí mắt bà nội liền bắt đầu nháy liên tục, nháy đến độ bà cảm thấy lòng dạ bồn chồn không yên. Bà ra khỏi giường châm ngọn đèn dầu, xé một miếng giấy đỏ, nhấm chút nước bọt, dính vào mí mắt phải, ai ngờ không những không có tác dụng, mà ngược lại, mí mắt càng nháy nhiều hơn. Bà buồn bực, lấy miếng giấy ra khỏi mí mắt, nghĩ đến câu nói vẫn được truyền miệng: “Mí trái nháy có tiền, mí phải nháy có họa”, trong lòng bất giác giật nảy mình, chắc không phải là sắp xảy ra chuyện gì chứ?

Bà lại nằm xuống giường, nhưng không thể nào ngủ được, ông nội mỗi lần đi chiếu phim, tối ngày hôm đó đều không trở về ngay, bà chưa bao giờ có cảm giác không ổn, nhưng giờ đây, bà sâu sắc cảm nhận thấy một thứ áp lực khó mà chịu đựng được đang đè nặng trong lòng, bà nín thở, nghiêng tai chú ý lắng nghe, chẳng có thứ âm thanh gì cả, giữa đất trời, một khoảng yên lặng đến rợn người.

Hôm nay làm sao vậy nhỉ?

Bà thổi tắt đèn dầu, trở người, đắp chăn, nhắm mắt lại.

Đột nhiên, bà chợt co rúm người lại, mở to đôi mắt, bà cảm nhận rõ nét rằng lúc này đây, trong chính căn phòng này, có thêm một thứ gì đó mà bà không nhìn thấy, và thứ đó đang từ từ, từ từ tiếp cận bà, nó dừng ở trước giường, chính là dừng ngay ở vị trí trên đầu bà, bà thậm chí có thể cảm thấy hơi thở nặng nề của nó. Toàn thân bà nội như tê dại, dường như mất đi tri giác, nằm im không thể nào nhúc nhích được.

Đúng lúc đó, bác gái đang nằm ngủ say bên cạnh chợt gào khóc oa oa, tiếng khóc kinh thiên động địa đã xé rách đêm khuya tĩnh mịch, và cũng đã lấy lại được hồn phách của bà nội, lúc này bà mới phát hiện ra toàn thân mình đầm đìa mồ hôi lạnh. Bà vội vàng ôm bác gái vào lòng, vén áo lên, nhét một đầu ti vào miệng con, nhưng đứa bé không bú, dùng đôi tay bé xíu đẩy mạnh bà nội ra, vẫn cứ khóc ngặt nghẽo, bà nội đành phải ngồi bật dậy, châm đèn dầu, ôm con đi qua đi lại trong phòng.

Hồi đó, bác gái vẫn còn bé, vừa mới tròn một tuổi, còn chưa biết gọi bố mẹ, nghe bà nội nói, bác gái thường ngày rất ngoan, thậm chí không mấy khi gào khóc, bà nội nhìn con, phát hiện ra bộ dạng của đứa bé trông rất kỳ lạ, giống như đang kinh hãi điều gì đó, hai bàn tay nhỏ cứ loạng quạng giơ giữa không trung, gào khóc đến xé gan xé phổi.

Bác gái gào khóc khiến bà nội trong lòng vừa xót xa đau đớn vừa vô cùng hoảng loạn, nhưng lại chẳng có cách nào cả, có dỗ thế nào cũng không được, cứ khóc mãi cho đến lúc khóc không thành tiếng nữa, đứa trẻ mới ngủ thiếp đi, nhưng cơ thể cứ thỉnh thoảng lại co giật.

Bà nội đột nhiên nghĩ đến lúc ban đầu trong phòng này có thêm “thứ đó”, bà rùng mình một cái, lẽ nào… bác gái cũng cảm nhận thấy “thứ đó”, cho nên mới khóc dữ dội đến như thế? Bà nội mở to mắt, hoảng sợ nhìn xung quanh, ngoài cái bóng của bà đang bế con hiện lên trên tường, chẳng có gì nữa cả.

Bà nội không biết, chính trong lúc bác gái đột nhiên gào khóc, cũng là lúc ông nội phát hiện ra người phụ nữ đó ở Câu Hồn Nha.

Đêm nay dường như dài hơn những đêm khác, đèn dầu thắp suốt cả đêm, con tim bà nội cũng treo lơ lửng suốt một đêm, sau khi bác gái ngủ, mí mắt bà lại bắt đầu nháy liên hồi, không lúc nào dừng lại. Sau cảm giác sợ hãi, là đến cảm giác bất an, từ đầu đến cuối bà không hề nghĩ đến ông nội. Không phải là vì bà không có tình cảm với ông nội, mà là vì tình cảm quá sâu đậm, đến nỗi bà không dám liên kết thứ dự cảm không lành vô cớ này với ông nội. Bà thất thần nhìn ra bầu trời đêm đen đặc bên ngoài cửa sổ, có lẽ là mình quá mẫn cảm, có lẽ là mình đã bị ảo giác, có lẽ là chẳng có chuyện gì, bà tự trấn an mình như vậy.

Bà vừa mới nhắm mắt lại, bên ngoài đã vang lên những tiếng gõ cửa gấp gáp, vừa nghe thấy giọng ông nội, bà bỗng chốc cảm thấy yên tâm hơn, nhưng sau đó bà lại bồn chồn, trời còn chưa sáng, sao đột nhiên ông nội lại về lúc này chứ? Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện thật? Bà nội xách đèn dầu bước nhanh ra mở cửa, khi bà nhìn thấy ông nội cõng một người phụ nữ tóc tai rũ rượi, toàn thân đầy máu, bà sợ hãi lùi lại, con tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hỏi đầy hãi hùng: “Việc này… việc này là thế nào đây?”

“Hãy đóng cửa lại đã”. Ông nội cõng người phụ nữ đó đến thẳng một gian phòng khác, gian phòng này vốn là của cụ ông cụ bà, từ sau khi họ lần lượt qua đời, căn phòng vẫn để không. Ông nội sau khi cẩn thận đặt cô ta lên giường, ngồi bịch xuống ghế, thở dốc, ông nói: “Làm… làm cho tôi mệt chết đi được”.

“Cô ta là ai?” Bà nội nhấc chiếc đèn dầu lên trên bàn, nhìn người phụ nữ đó. Cô ta trông có vẻ rất trẻ, chắc chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi nam, trên áo dính đầy máu và bùn đất, có chỗ bị xé rách, lộ ra làn da trắng ngần, phía dưới mặc một chiếc quần đen, vô cùng bẩn thỉu, một bàn chân để trần, không biết giày đã bị rơi ở đâu. Toàn cơ thể…

“Không biết, nhặt được trên đường”. Ông nội nói tỉnh bơ, giống như nhặt được một chiếc ô vậy.

“Nhặt được ở trên đường?” Mắt bà nội trợn trừng, “Anh không quen cô ta?”

Ông nội đứng dậy: “Ừ, mình kiểm tra giúp cô ta xem, có lẽ cô ta bị thương không nhẹ đâu, tôi đi vệ sinh, buồn tiểu nhịn gần chết”.

Bà nội còn định nói gì đó, nhưng ông nội đã đi ra ngoài rồi. Bà nhìn chằm chằm người phụ nữ đó hồi lâu, mới từ từ buốc đến ngồi xuống giường, cô gái toàn thân đầy máu đó khiến bà cảm thấy lo sợ, bà không biết ông nội đã “nhặt” cô ta như thế nào, cũng không biết vì sao ông nội phải “nhặt” cô ta về, nhưng vấn đề này đã không còn quan trọng nữa rồi, đã nhặt về thì phải xem người ta bị thương ra sao chứ.

Khi bà nội vừa chạm tay vào làn da cô ta, lập tức rụt ngay lại giống như bị điện giật, bà phát hiện ra toàn thân cô ta lạnh buốt không có chút nhiệt độ ấm cơ thể nào. Cô ta không phải đã chết rồi chứ? Bà nội run rẩy đặt tay xuống phía dưới mũi cô ta, hình như vẫn còn chút hơi thở. Thế là, bà nghiến chặt răng, giơ tay về phía chiếc cúc áo sơ mi của cô ta, cởi áo cho cô ta. Thế nhưng điều khiến bà nội cảm thấy vô cùng kinh ngạc chính là: trên thân thể cô ta hoàn toàn không hề có thương tích gì, thậm chí không có một vết bầm dập nào, rõ ràng, vết máu trên áo sơ mi không phải là của cô ta.

Bà nội chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ: có phải là cô ta đã giết người rồi không?

Vừa nghĩ đến điều này, da đầu bà nội như tê dại, bà còn chưa kịp định thần lại, người phụ nữ đó đột nhiên ngồi thẳng dậy, mở mắt chăm chú nhìn bà, ánh mắt lạnh lùng, trăng trắng, không có bất cứ màu sắc gì, rõ ràng là đôi mắt của người chết.

Đúng lúc đó, “oa” một tiếng, bác gái ở gian phòng đối diện lại lần nữa gào khóc.

Trái tim của bà nội giống như bị một vật nhọn cắm phập vào. Khi nhìn lại người phụ nữ đó, đôi mắt của cô ta đã nhắm chặt lại, vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, nằm yên không nhúc nhích ở đó.

Lẽ nào lại là ảo giác? Bà nội cảm thấy rất mơ hồ.

6

Khi bà nội quay về phòng, bác gái đã không còn khóc nữa, đang nói bi ba bi bô trong lòng ông nội, vừa nhìn thấy mẹ,bèn giơ bàn tay bé xíu ra đòi bế.

Bà nội đón lấy bác gái từ tay ông nội, thơm lên má con. Mắt bác gái vừa đỏ vừa sưng, nước mắt trên mặt vẫn chưa khô, bà phát hiện ra trong ánh mắt bé khi nhìn bá có một thứ gì đó rất kỳ lạ, đó là điều trước đây chưa từng có, bà nhất thời không thể hiểu nổi.

Ông nội cởi áo nằm xuống giường, hỏi: “Cô ta sao rồi?”

Bà nội có vẻ không vui, con gái khóc thành ra thế này mà ông chẳng hỏi có chuyện gì, lại quan tâm đến người phụ nữ mới nhặt về. Bà nội lườm ông một cái, ôm bác gái nằm xuống, vén áo lên cho con bú, “Trên người cô ta không có vết thương, chẳng có một vết thương nào cả”.

“Không phải chứ? Không có một vết thương nào? Thế sao trên áo cô ta có nhiều máu thế?”

“Sao mà em biết được chứ? Người chẳng phải là do anh đem về sao?” Bà nội nói vẻ giận dỗi. “Anh đã phát hiện ra cô ta ở đâu vậy?”

“Ở lưng chừng núi Câu Hồn Nha, anh thấy cô ta hôn mê bất tỉnh, bèn cõng cô ta về đây”.

Bà nội giật thót, một người phụ nữ toàn thân đầy máu giữa đêm khuya khoắt hôn mê ở lưng chừng núi Câu Hồn Nha, nghĩ đến đã khiến người ta phải nổi da gà. Nhưng sau đó bà lại cảm thấy nghi ngờ đối với lời nói của ông, bởi vì bình thường khi đi chiếu phim, ông không bao giờ trở về giữa đêm, bà nghi ngờ ông có mối quan hệ với người phụ nữ đó. Bà hỏi: “Anh nói thật cho em biết, có phải anh quen với người phụ nữ đó không?”

“Có trời đất làm chứng, thực sự không quen biết”.

“Thế tại sao muộn thế anh đột nhiên lại quay về?”

“Nhớ mình…” Ông nội nói dối, nhưng lại có tác dụng rất lớn với bà nội, bà nghe xong lập tức không tức giận nữa. Bà nói: “Anh Thanh Sơn, sáng mai anh lập tức đưa cô ta trở về đi!”

“Trở về đâu? Anh có biết nhà cô ta ở đâu đâu?”

“Vậy anh nhặt được cô ta ở đâu thì đưa trở về đấy”.

‘Thế không được, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu”.

Nghe vậy, bà nội lại nổi giận: “Cái gì mà thấy chết mà không cứu? Trên người cô ta không hề bị thương, hơn nữa, chúng ta vốn chẳng quen biết cô ta, nếu như lúc đó anh gặp một người đàn ông, anh có cõng anh ta về nhà không? Đàn ông đều có cái tính như thế!”

“Nói gì thế?” Thực ra bà nội nói không sai, nếu như lúc đó là một người đàn ông, chắc chắn ông nội sẽ mặc kệ.

“Thì vốn là thế mà. Anh thử nghĩ xem, anh không cảm thấy việc này rất kỳ lạ sao? Con gái nhà lành sao đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện ở Câu Hồn Nha? Hơn nữa, người đầy máu, còn mặc áo sơ mi nam giới, có trời mới biết cô ta có phải là đã giết người hay không, em không muốn chuốc lấy phiền phức, đợi sáng mai trời sáng, anh phải đưa cô ta đi ngay”.

“Thế thì… ít ra cũng phải đợi cô ta tỉnh lại đã chứ, hỏi xem cô ta sống ở đâu, đưa thẳng cô ta về nhà chẳng phải tốt hơn sao?”

Bà nội nghĩ một lát rồi nói: “Cũng được, nhung em thấy hơi lạ, cô ta không hề bị thương, tại sao lại hôn mê bất tỉnh chứ?’

Thực ra trong lòng ông nội cũng có mối nghi vấn giống như vậy, người là do ông phát hiện ra, ông còn muốn biết đã xảy ra chuyện gì với người phụ nữ đó hơn cả bà nội, nhưng giờ ông không muốn mất công phân tích, dốc sức suốt cả một đêm, ông quá mệt rồi nên chỉ muốn ngủ một giấc thật say. Ông trở người, lầm bầm: “Không nói nữa, anh buồn ngủ lắm, đợi cô ta tỉnh dậy, mình hãy hỏi cô ta”.

Bà nội không nói nữa, luôn cảm thấy sự việc này rất kỳ lạ, thậm chí có thể nói là kỳ dị, từ trước đến giờ bà chưa bao giờ xuất hiện ảo giác, nhưng tối hôm nay dường như có gì đó không được ổn, còn cả bác gái…, không hề có điềm báo trước, bà nội bất chợt nhận ra thứ kỳ lạ trong mắt bác gái lúc ban đầu, là… nỗi sợ hãi!

Thật không ngờ lại có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trong ánh mắt của một đứa trẻ mới tròn một tuổi!

“Anh Thanh Sơn!” Bà nội gọi, lay lay ông nội.

“Gì?” Ông nội mơ màng trả lời.

“Tối nay con bé nhà mình hơi khác thường, hình như nó rất sợ hãi, hay là ngày mai đưa nó đi khám?”

Ông nội không đáp lời, mũi phát ra hơi thở nhè nhẹ, ông đã ngủ say rồi.

Gà đã gáy mấy lượt, bình minh đã lặng lẽ đến rồi.

7

Khi người phụ nữ đó tỉnh dậy, đã là buổi chiều, bà nội đun nước cho cô ta tắm gội, rồi lại tìm một bộ quần áo sạch sẽ để cô ta thay. Sau khi tắm gọi sạch sẽ, bà nội phát hiện ra cô ta tuyệt đẹp, lông mày thanh tú, mắt to tròn, bên dưới chiếc mũi thon là đôi môi mỏng khiến ai cũng xót xa, trông thật dịu hiền yếu đuối, một người đẹp cổ điển như từ trong tranh bước ra, con ngươi mắt trong như nước, làn da trắng như tuyết.

Một người phụ nữ đẹp nhường này lại càng khiến bà nội cảm thấy bất an, không biết bởi vì đố kỵ vẻ đẹp của cô ta hay là cô ta tạo cho người khác thứ cảm giác rất không chân thực, hơn nữa cô không nói gì, từ khi cô tỉnh lại đến giời, cô không hề nói một tiếng nào. Đôi môi mỏng của cô dường như chỉ là để có đầy đủ các nét trên khuôn mặt vậy. Thần sắc đờ đẫn, cứ ngẩn người nhìn về một chỗ, nhưng cơ thể của cô ta đã nói cho bà nội biết, cô ta có tâm sự vô cùng phức tạp.

Nhìn kìa, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cho thấy tâm trạng căng thẳng và hoảng loạn. Điều quan trọng nhất là, qua toàn bộ khí chất của cô, dường như cô không thuộc về nơi này, cũng không thuộc về thời đại này, cô trông giống một đại tiểu thư trong thời kỳ Dân quốc. Trên người toát ra nét cao quý và yêu kiều rất tự nhiên không thể nào che giấu được. Cũng có lẽ bởi vì ông nội đã nhìn thấy cô ở Câu Hồn Nha, cộng thêm toàn thân bê bết máu, cho nên bà nội luôn cảm thấy cô không bình thường, thậm chí còn có chút tà khí, chắc chắn cô đang che giấu một bí mật không thể lộ cho người khác biết.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+