Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Kiếp nạn trời định – Chương 13 – Phần 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 13:
KIẾP NẠN KHÓ TRÁNH ♦ 75

Nô Tử Thụ chết rồi!

Cảnh sát phát hiện ra thi thể của anh ta trên
đường cao tốc. Chiếc xe anh ta lái bị đâm bẹp rúm ró, cơ thể anh ta bị kẹp chặt
trong buồng lái. Mảnh vỡ kính chắn gió gần như đã cửa đứt cổ anh ta. Nhưng
trong tay anh ta lại đang nắm chặt di động, phải cạy một lúc lâu mới lấy ra
được. Cuộc gọi cuối cùng của anh ta là gọi đến số máy của tôi.

Sau khi La Thiên nói cho tôi biết tin này, tôi
như người mất hôn, ngẩn người đứng đó hồi lâu, mãi không định thần lại được.

Bởi vì, ngay mới đêm hôm qua, tôi đúng là đã
nhận được cuộc điện thoại của Ngô Tử Thụ, giọng anh ta rất yếu ớt, mập mờ không
rõ, như thể sắp bị đứt hơi vậy. Trong điện thoại, anh ta chỉ nói một một câu:
“Việc này, thực ra… chỉ là… chỉ là một… trò chơi…”. Vừa nói xong, liền nghe
thấy một tiếng động mạnh ở phía anh ta truyền tới, điện thoại đột nhiên mất
sóng.

Lúc đó tôi đang rất buồn ngủ, hơn nữa, cứ nghĩ
rằng đây là trò đùa tai quái, cho nên không coi đó là một việc quan trọng. Thật
không ngờ, anh ta lại chết như vậy, cái chết quá đột ngột!

Trong khoảnh khắc này, tôi bỗng òa khóc, vừa
khóc vừa nói: “Anh ta nói với tôi, thực ra đây là một trò chơi, tôi còn tưởng
anh ta đang đùa với tôi, nếu như lúc đó tôi kịp phản ứng, có lẽ anh ta sẽ không
bị chết, chắc chắn anh ta muốn nói gì đó với tôi…”

La Thiên thấy tôi khóc nghẹn ngào không thành
tiếng nữa, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh giường tôi, bầu bạn cùng tôi.

Đợi tiếng khóc của tôi lắng dần, La Thiên nói:
“Hôm qua cô nói, lần đi đến ‘Câu lạc bộ độc thân’ Mễ Dương và Ngô Tử Thụ đang
chơi cùng nhau phải không?”

Tôi sụt sịt mũi, nước mắt lại lần nữa trào ra:
“Đúng vậy, cho nên tôi mới nghĩ anh ta lại đùa cợt!”

La Thiên thở dài: “Tôi hiểu rồi! Trên thế giới
này, có một số người bị định sẵn là bị tiền bạc giết chết, bởi vì họ ham mê
tiền như tính mạng của mình vậy!”

Tôi lau nước mắt, nhìn La Thiên, nói vẻ nghi
hoặc: “Ý anh là, Ngô Tử Thụ vì quá ham tiền nên mới bị giết hại sao?”

La Thiên không trả lời câu hỏi của tôi, chuyển
ánh mắt ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Tôi thực sự khó mà tin nổi, mất bao
công sức tỉ mỉ dàn dựng chỉ vì một trò chơi, hoặc là… còn có thứ gì khác nữa”.

Vừa nói dứt lời, anh chợt nhảy dựng lên khỏi
ghế, “Nghe này, bây giờ cô đừng nghĩ gì nữa, cũng đừng đi đâu cả, chỉ ngồi đợi
ở đây, tôi sẽ trở lại ngay”. Nói xong, anh vội vàng rời bước ra ngoài.

Nhưng tôi sao có thể không nghĩ gì được cơ
chứ? Rốt cuộc là một trò chơi gì? Và có liên quan gì đến tiền chứ?

Nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi quyết định gọi
điện thoại cho Mễ Dương. Bất luận trò chơi này có liên quan gì với anh ta hay
không thì ít nhất anh cũng biết rõ sự việc xảy ra ở “Câu lạc bộ độc thân” ngày
hôm đó. Cho dù không tìm ra được chân tướng sự việc đằng sau cái chết của Ngô
Tử Thụ, tôi cũng phải biết chuyện xảy ra ở “Câu lạc bộ độc thân” hôm đó rốt
cuộc là chuyện gì.

Điện thoại mới đổ hồi chuông, Mễ Dương đã nghe
máy, anh ta vừa ngạc nhiên vừa kích động, nói: “Hiểu Hiểu? Em không sao rồi
chứ? Hiện giờ em đang ở đây?”

Tôi lạnh lùng nói: “Anh đang ở đâu? Tôi muốn
gặp anh!”

Mười phút sau, tôi bắt taxi đến quá café gặp
Mễ Dương. Anh ta tỉ mỉ ngắm nghía tôi, nhìn xuyên qua cặp mắt kính, ánh mắt của
anh thâm trầm, nhưng lại thấp thoáng ẩn giấu sự bất an nào đó, nhấp nháy bất
định.

Tiếp đến, ánh mắt anh dừng lại trên cổ tay bị
băng gạc y tế, trong mắt lộ ra sự thương xót: “Em… em sao lại tự làm tổn thương
mình?”

Tôi dám chắc là anh ta nghĩ tôi muốn cắt mạch
tự sát.

Tôi không giải thích gì, mà chăm chú nhìn anh
ta: “Ngô Tử Thụ chết rồi, anh biết không?”

Ánh mắt anh ta càng nhấp nháy bất định, ngón
tay cũng gượng gạo đan xen vào nhau, nói vẻ lúng túng: “Ừ, anh nghe nói rồi,
anh cũng rất buồn”.

Tôi đã nhìn thấy tâm trạng bất an của anh ta,
nói tỉnh bơ: “Có thể nói cho tôi biết, đây là một trò chơi gì không?” Mặc dù
tôi cố gắng hết sức giả vờ vô cùng trấn tĩnh, nhưng con tim tôi lại đang đập
dồn dập, không thể nào kìm chế nổi.

Đột nhiên, anh ta bỗng trở nên kích động, tay
phải suýt chút nữa làm đổ cốc trà: “Trò chơi? Ngô Tử Thụ đã nói gì với em rồi?”

Tôi vốn định nói không nói gì, nhưng trong đầu
bỗng xuất hiện ý tưởng khác, bèn nói: “Anh ta đã nói tất cả mọi chuyện với tôi
rồi, tôi chỉ muốn chính miệng anh nói cho tôi nghe”.

Nghe tôi nói vậy, anh ta toàn thân đờ đẫn, ánh
mắt trong khoảnh khắc đó bỗng tối sầm lại, trên mặt hiện ra nỗi đau đớn bi
thương tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ. Anh ta lẩm bẩm: “Anh không nghĩ lại
thành ra thế này, khi em bị đưa vào bệnh viện tâm thần, thực ra… đã có thể kết
thúc được rồi, nhưng… nhưng bọn họ không chịu…”

Tôi vội hỏi: “Bọn họ là ai?” Sau khi buột
miệng hỏi, tôi lập tức hối hận, hỏi vậy, chẳng phải là chứng minh thực ra tôi
chưa biết gì sao?

Quả nhiên, Mễ Dương ngẩng đầu, sự bi thương
trên mặt được thay thế bằng sự nghi hoặc, đột nhiên hỏi một câu: “Em có tin
tình cảm của anh đối với em là thật không?”

Tôi bất lực lắc đầu: “Anh bảo tôi phải tin như
thế nào? Anh không nói gì với tôi cả, thậm chí còn đùa bỡn tôi như một kẻ ngốc”.

Mễ Dương hơi cuống, anh ta cắn môi, nói: “Anh
không hề đùa bỡn với em, thực sự không có đâu”.

Tôi cười đau khổ, nói: “Không có? Vậy thì, lần
ở ‘Câu lạc bộ độc thân’, anh có thể giải thích là đã xảy ra chuyện gì được
không? Tôi không ngốc, Mễ Dương, nếu như tôi và Ngô Tử Thụ không đi đến ngôi
nhà ma, thì trong xe sẽ không có chai hồng trà đó. Bởi vì, chai hồng trà là do
tôi mua trước khi đi đến ngôi nhà ma, tôi chỉ… chỉ là không thể nghĩ ra được
sao anh lại phải làm như vậy?”

Anh ta trầm mặc giây lát, sau đó nói: “Nếu như
anh nói cho em biết tất cả mọi sự việc, liệu em có đồng ý đi cùng với anh
không?”

Tôi hỏi ngược lại: “Sự việc này thì có liên
quan gì tới việc tôi có đi cùng với anh hay không chứ?”

Bầu không khí xung quanh dường như bỗng chốc
bị ngưng đọng lại.

Lại trầm mặc thêm một lúc nữa, anh ta hình như
đã lấy hết dũng khí, nói: “Có chứ! Bởi vì… anh yêu em!”

Tôi đột nhiên không biết nói gì, đúng vậy, tôi
biết Mễ Dương đối tốt với tôi, tôi cũng biết lòng tốt của Mễ Dương đối với tôi
bởi vì tình yêu, nhưng khi anh ta nói thẳng ra ba chữ này, lại khiến tôi không
biết nên phản ứng thế nào.

Hồi lâu, cuối cùng anh ta cũng đứng dậy, chăm
chú nhìn tôi, nởi nụ cười thê lương, nói: “Xin em cho anh chút thời gian, anh
chắc chắn sẽ cho em biết toàn bộ chân tướng sự thật”. Nói xong, anh ta bước
nhanh khỏi quán café.

Tôi ngẩn người ngồi đó, tâm thần bất định, mơ
màng nhìn café trong cốc, anh ta thực sự sẽ nói cho tôi biết chân tướng sự việc
sao? Nếu anh ta lừa tôi thì sao?

Nghĩ đến đây, tôi đứng dậy đuổi theo, nhưng
anh ta đã biến mất giữa biển người đông đúc.

Tôi ngồi xổm xuống, toàn thân run rẩy, khắp cơ
thể tràn ngập nỗi bi thương đau đớn tột cùng!

Tôi rút di động ra, chuẩn bị gọi điện cho anh
ta, nhưng nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng vẫn bỏ cuộc…

Nếu như anh ta muốn lừa tôi, tôi cũng vẫn
không thể nào trốn thoát được.

76

Mễ Dương quả thật không lừa tôi, khoảng 3h
chiều, tôi nhận được tin nhắn của anh ta: Em có còn nhớ nhà anh thuê ở đâu
không? Chìa khóa ở dưới chậu hoa trước cửa, anh đã ghi âm lại toàn bộ sự thật
vào cuộn băng để trên bàn vi tính. Em hãy giữ gìn sức khỏe, người con gái trong
mộng của anh!

Đọc xong tin nhắn của anh ta, con tim tôi lại
đập dồn dập, nếu như… nếu như trước đây anh ta không gây ra bao chuyện để đùa
bỡn tôi, hù dọa cho tôi sợ chết khiếp, thì anh ta đúng là một người đàn ông tốt
đấy! Ôi, tôi thở dài, hồi lâu không nói được gì.

Tôi vội vàng đi đến nhà Mễ Dương bằng tốc độ
nhanh nhất có thể, quả nhiên, tôi tìm thấy chìa khóa ở dưới chậu hoa.

Tôi thấp thỏm mở cửa, khi gần tiếp cận được
chân tướng sự thật, thật không ngờ trong lòng tôi lại có cảm xúc phức tạp khó
nói lên thành lời như vậy. Tôi giơ tay lên khẽ vỗ nhẹ vào lồng ngực để trấn
tĩnh con tim đang đập liên hồi của mình, rồi tôi nhanh chóng tìm được cuộn băng
và đài để trên bàn vi tính.

Hiểu Hiểu, thực ra anh nên gọi em là Tiểu Yên,
nhưng anh đã quen gọi em là Hiểu Hiểu rồi.

Em nói không sai chút nào, đây đúng là một trò
chơi. Nhưng đây là một trò chơi vô vị điên cuồng ném tiền qua cửa sổ. Bọn anh
có quá nhiều tiền, nhiều tiền đến độ có thể tùy ý cố chấp theo ý mình. Trước
khi gặp em, anh luôn cho rằng, tiền là thứ vạn nặng, có tiền là có thể sai bảo
được cả ma quỷ, và trên thế giới này không có gì mà tiền không thể mua được…
Bây giờ anh mới biết, thực ra, suy nghĩ này hoàn toàn sai lầm. Anh có một gia
tài khổng lồ, nhưng lại không thể nào có được một nụ cười của em.

Anh thua rồi, Hiểu Hiểu, thua sạch bách, nhưng
cũng thua một cách tâm phục khẩu phục.

Lúc ngồi trong quán café, anh hỏi em, nếu anh
nói cho em toàn bộ sự thật, liệu em có đồng ý đi cùng anh hay không? Ngay cả
một nụ cười em cũng không nỡ trao cho anh, sao anh có thể mơ tưởng đến việc em
sẽ đồng ý đi cùng với anh được chứ? Đương nhiên anh hiểu điều này, chẳng qua,
anh chỉ là đang mượn cớ để tự lừa mình và lừa người khác mà thôi. Cho rằng mình
không thua, hoặc là chưa thua triệt để đến vậy, đồng thời cũng tự tìm cho mình
dũng khí để có thể nói cho em biết toàn bộ sự thật.

Em có biết không, trò chơi này đặt cược là:
nếu một người nghèo rớt mùng tơi đột nhiên biến thành người thừa kế của một đại
gia giàu có, thì sẽ ra sao? Nếu một người sau khi tỉnh lại đột nhiên phát hiện
ra gương mặt trong gương không phải là của mình, thì sẽ ra sao? Nếu một người
nhìn thấy một người khác giống y hệt mình, thì lại sẽ ra sao? Nếu cố dồn hết
tất cả mọi sự việc đáng sợ vào một người nào đó, tinh thần anh ta liệu có suy
sụp hay không? Nếu đột nhiên cho một người đang mất hết hy vọng vào cuộc sống
mà có một món tiền lớn, bản chất của anh ta có thay đổi hay không? Sẽ càng cần
cù chăm chỉ hơn, hay là trở nên sa đọa?

Lần đầu tiên khi anh nhìn thấy em ở trên
đường, bọn anh đã chọn em, bởi vì, bất luận hình dáng khuôn mặt hay vóc dáng
hình thể, em chính là người phù hợp nhất để biến thành Lôi Hiểu. Cho nên, khi
em cùng Ngô Tử Thụ bước vào quán MacDonald, bọn anh đã nhanh chóng điều tra ra
được số điện thoại của Ngô Tử Thụ, cho anh ta một số tiền, để anh ta biến thành
một phần tử trong trò chơi. Sau đó, bọn anh lại đến tìm bố mẹ em, đưa luôn cho
họ số tiền tám mươi vạn tệ, bảo đẩm với họ là không làm hại em, hơn nữa còn trả
lại cho họ một người con gái giống y hệt em. Cho nên, ngày hôm sau, họ bèn nói
dối là bà nội em qua đời, phải vội trở về quê lo liệu hậu sự.

Những việc xảy ra sau đó thì đã quá rõ ràng,
tất cả mọi việc đều tiến hành theo như dự liệu của bọn anh. Bọn anh ngụy tạo
một tờ báo báo tử cái chết của Chung Thành Vỹ, bọn anh cũng biết em chắc chắn
sẽ mở túi xách vì lòng hiếu kỳ, cho nên đã sai người đợi sặn ở số 137 đường Tây
Vĩnh Hòa, để em đi tìm Lưu Gia Minh, cuối cùng, để Diêu Giai đi cùng em đến
ngôi nhà ma. Ở đó, em nhìn thấy trong ti vi một người giống hệt em, chính là
“Cổ Tiểu Yên” đã được bọn anh phẫu thuật chỉnh hình. Những cảnh quay đó đều là
sản phẩm vi tính chế tác, bao gồm cả việc em nhìn thấy Diêu Giai bị lột da mặt
ở trong nhà vệ sinh trong ngôi nhà ma. Đó không phải là Diêu Giai thật, Diêu
Giai thật sau khi bị ngắt điện, đã tháo bốt, trốn ở trong phòng khác, hơn nữa,
người em nhìn thấy chỉ là mặc quần áo giống hệt Diêu Giai mà thôi. Vì trò chơi
này, bọn anh đã cất công mời nghệ sĩ hóa trang nổi tiếng của Mỹ. Em đã từng xem
phim kinh dị của Hollywood chưa? Hiệu quả hóa trang của họ, em có thể hoàn toàn
tin tưởng.

Hiểu Hiểu, chắc chắn em không thể tưởng tượng
nổi bọn anh đã ném bao nhiêu tiền vào trò chơi này, cũng không thể tưởng tượng
nổi bọn anh lại vô vị tẻ ngắt đến nhường nào. Nếu không vì quá tẻ ngắt, bọn anh
sao lại có thể nghĩ ra được ý tưởng biến thái như vậy chứ? Sau khi em bị ngất
trong ngôi nhà ma, bọn anh bèn đưa em đi đến Hàn Quốc phẫu thuật chình hình
ngay trong đêm, bao gồm cả việc chỉnh lại dây thanh quản. Sử dụng những loại
thuốc tốt nhất, khiến em hoàn toàn bình phục sau một tháng, cho nên, em mới bị
mất đi ký ức thời gian của một tháng. Hơn nữa, chính anh đã chỉnh thời gian
trên di động của em lùi lại trước một tháng. Sau đó, vào tối hôm đưa em trở về
nước, đã tạo ra vụ tai nạn giao thông của Lôi Hiểu. Thực ra, chiếc xe đó vốn
không có dự kiến nổ tung đâu, bọn anh chỉ chơi trò chơi, chứ không hề muốn thực
sự gây án mạng. Nhưng khi bọn anh đang chuyển Lôi Hiểu ra khỏi ra, Tống Lệ Văn
đột nhiên tỉnh lại, cho nên…

Đúng vậy, em đoán không sai, chuyện xảy ra ở
“Câu lạc bộ độc thân” là trò đùa ác của anh và Ngô Tử Thụ, bởi vì xảy ra bao
nhiêu chuyện đáng sợ như vậy mà thần kinh em vẫn chưa bị suy sụp, cho nên, bọn
anh muốn thử thêm lần nữa. Sau khi em ngất xỉu trong ngôi nhà ma, bọn anh đã
nhanh chóng đưa em trở lại nhà hàng đồ Tây, sau đó điều chỉnh thời gian trên di
động của bọn anh lùi lại trước một tiếng rưỡi. Vì sợ sau khi em tỉnh lại sẽ
nghi ngờ, nên anh đã bỏ thuốc ngủ vào trong cốc nước của em, để em lại ngủ
thiếp đi. Sau khi đua em về nhà anh, anh đã điều chỉnh thời gian lại đúng như
bình thường. Nhưng, đúng là nhân tính không bằng trời tính, bọn anh vẫn bỏ sót
chai hồng trà đó.

Hiểu Hiểu, anh không biết em có tha thứ cho
tất cả những việc làm này của anh hay không, anh không có yêu cầu gì cả, chỉ
mong em đừng hận anh, có được không em?

Xin em hãy tin anh, anh không phải là người
xấu! Em biết không, khi họ nói muốn xử lý Ngô Tử Thụ, anh thực sự đã ngăn cản,
cố gắng hết sức để ngăn cản, họ đã đồng ý tha cho Ngô Tử Thụ, anh thật không
ngờ cuối cùng họ lại vẫn…

Sau khi trải qua sự việc xảy ra ở “Câu lạc bộ
độc thân”, Ngô Tử Thụ đã đến tìm bọn anh, anh ta nói không muốn tiếp tục nữa,
anh ta không muốn nhìn thấy em bị sợ hãi khiếp đảm nữa. Bởi vì, em là một cô
gái có tấm lòng lương thiện, lần đó vì muốn cứu anh ta nên mới mạo hiểm đi đến
ngôi nhà ma. Đặc biệt là khi nghe tin em bị đưa vào bệnh viện tâm thần, anh ta
càng cho rằng bọn anh đã làm cho em phát điên, chính bản thân anh ta cũng sắp
sửa suy sụp, nói muốn nói cho em biết toàn bộ sự thật, bọn họ bèn ra tay…

Điều bọn anh không thể nào ngờ tới chính là
sau khi trò chơi này kết thúc, bọn anh lại không thể quay đầu lại được. Tay bọn
anh đã dính đầy máu. Có lẽ, anh có thể dùng tiền để rửa sạch nó, nhưng tay có
thể rửa sạch, bóng đen trong tim thì cả đời không thể xua đi được. Cả đời này,
anh cũng không thể nào yên lòng được, cho nên anh quyết định rời khỏi đây để
trả nợ và xám hối cho những hành động buông thả và được nuông chiều của mình!

Nếu như ông trời có thể cho anh thêm một cơ
hội, anh chắc chắn sẽ không làm tổn thương em, thậm chí sẽ dùng cả tính mạng
của mình để bảo vệ em, mãi mãi bảo vệ em! Nhưng, anh biết, anh đã không còn cơ
hội nữa rồi… Mỗi ngày anh đều đếm nụ cười của em, nhưng ngay cả khi cười, trông
em vẫn rất cô độc, rất miễn cưỡng chứ không phải là nụ cười xuất phát từ nội
tâm.

Nói đến đây, Hiểu Hiểu, em biết vì sao anh
thua không? Em biết anh đã đặt cược gì trong trò chơi này không? Thực ra, chính
là cá cược em sẽ yêu anh, nhưng thật không ngờ, anh còn không lấy được một nụ
cười của em. Đúng vậy, em không yêu anh, nhưng anh lại bị sa vào lưới tình, anh
yêu em tha thiết, không thể nào thoát ra được, giống như là bị trúng độc hoa
tình vậy… Khi anh thực sự yêu em, mới phát hiện ra ngôn ngữ của anh thì ra quá
yếu ớt, không có chút sức lực nào cả, sự bày tỏ bằng ngôn ngữ và cảm giác luôn
có sự ngăn cách.

Lúc đầu, khi thiết kế trò chơi này, anh dùng
thân phận bác sĩ để tiếp cận Lôi Hiểu. Thực ra cô ấy là một cô gái khá đơn
thuần, chỉ là do được nuông chiều từ nhỏ, nên tính khí nóng nảy bướng bỉnh.
Trong khoảng thời gian đó, cô ấy đúng là đối xử với anh cũng rất tốt, thay anh
nói lời xin lỗi với cô ấy nhé.

Em mau đi tìm Lôi Hiểu đi! Cô ấy bị gaim trong
tầng hầm của nhà họ Lôi một khoảng thời gian khá lâu rồi. Với tính cách của cô
ấy, không khéo cô ấy thực sự bị suy sụp thần kinh. Anh không thể nào tiếp tục
được nữa, đường vào tầng hầm đó, một đầu thông ra vườn sau của biệt thự, đầu
kia thông tới phòng của Lôi Hiểu, chính là ngay phía tấm gương trong nhà vệ
sinh. Hôm trước, bọn anh đã làm cho ltv giả biến mất khỏi nhà vệ sinh chính là
thông qua con đường đó. Buổi tối, cô ấy xuất hiện dưới gầm giường của em, những
vết máu trên người cô ấy thực ra là sơn màu. Trời tối như vậy, hơn nữa lại
trong tình huống quá sợ hãi, nên không không thể nào nhận được ra… Hiểu Hiểu,
bây giờ em hãy đi tìm Lôi Hiểu đi, lúc này ở dưới tầng hầm vừa vặn không có ai.

Mặc dù anh đã thua, nhưng anh thua mà không hề
oán hận gì cả, thua một cách thật rõ ràng. Hiểu Hiểu, anh vẫn cần phải cảm ơn
em, chính em đã làm cho anh hiểu được rằng, trên thế giới này, tiền không phải
là vạn năng, cũng chính em làm cho anh hiểu được sự quý giá của tình thân. Khi
em gục vào lòng anh đau khổ khóc lóc vì lo cho sự an nguy của Lôi Cận Nam, anh
mới nhận ra rằng, mình là một đứa con bướng bỉnh đến nhường nào. Anh luôn được
bố anh chiều chuộng như viên ngọc minh châu, thế mà anh lại hơi một tí là cãi
nhau với ông, đòi cắt đứt quan hệ cha con với ông… So với em, quả thực anh đã
không làm tròn vài trò, trách nhiệm của một người con…

Hiểu Hiểu, anh thực lòng hy vọng em có thể
sống thật tốt, thật hạnh phúc. Sau khi trải qua một loạt những sự kiện hãi
hùng, cũng hy vọng em có thể trở nên dũng cảm hơn, chỉ mong rằng… nếu còn có cơ
hội gặp lại, em có thể tặng cho anh một nụ cười xuất phát từ nội tâm em được
không?

Chỉ một nụ cười mỉm thôi, được không em? Có
thể em không biết, chỉ cần em tặng cho anh một nụ cười thực sự, cho dù anh phải
trả giá bằng mạng sống của mình, anh cũng cam lòng.

Cuối cùng, hy vọng… hy vọng chúng ta còn có cơ
hội được gặp lại nhau…

Nói đến cuối, giọng của Mễ Dương đã nghẹn ngào
từ lâu, cứ ngập ngừng đứt đoạn.

Sau khi nghe xong đoạn ghi âm, tôi không kìm
nổi, nước mắt rơi xuống như mưa, tất cả các loại cảm xúc phức tạp cùng trào
dâng trong lòng.

Đôi tay tôi run rẩy, tôi khẽ khàng sờ lên
khuôn mặt mình. Trước đây, tôi vẫn luôn tưởng rằng, khuôn mặt này, và cả cơ thể
này đều là của Lôi Hiểu. Tôi thậm chí còn tưởng rằng mình là một con “ma”, còn
tưởng chính là Đỗ Xảo Nguyệt đang báo thù, nhưng hiện giờ… Tại sao chân tướng
sự việc lại thành ra thế này chứ? Tại sao… tại sao ông trời lại đùa bỡn tôi như
vậy? Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối vô tội, tại sao lại phải chịu đựng sự bỡn
cợt của số phận đến nhường này?

Những kẻ được gọi là kẻ bày ra trò chơi, chỉ
vì muốn tìm kiếm sự kích thích mà dùng tiền bạc để xây dựng nên một trò chơi
vừa đáng sợ vừa nực cười đến như vậy!

Đối với họ, đây chỉ là một trò chơi mà thôi,
nhưng họ lại chưa bao giờ nghĩ được rằng, hành động của họ đã làm tổn thương
ghê gớm đến những bị hại trong trò chơi này. Ba nạn nhân cùng xảy ra tai nạn
giao thông với Lôi Hiểu, nếu như không phải vì trò chơi này, họ chắc chắn sẽ
không phải trở thành hồn ma bóng quỷ! Đối với những người thân của họ, thì đây
là một sự tổn thương mất mát to lớn nhường nào? Nếu bố tôi không có tám mươi
vạn tệ, giờ đây ông vẫn chăm chỉ lái xe cho người ta để kiếm tiền, sao có thể
rơi vào tình trạng giống như một đống bùn như vậy chứ, có thể mẹ đau lòng quá,
đòi ly hôn với ông, một gia đình đang yên ấm, thế là bị hủy hoại như vậy đấy.
Cả Ngô Tử Thụ nữa…

Vừa nghĩ đến Ngô Tử Thụ, tôi càng khóc không
thành tiếng, nói thực, Ngô Tử Thụ đúng là quá thê thảm!

Tôi có nên tha thứ cho Mễ Dương không? Tôi có
thể tha thứ cho Mễ Dương không?

Tôi thực sự không biết, thực sự không biết…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+