Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4

MỸ NHÂN Ở CỬA HÀNG BÁN HOA

 

Đêm dần dần về khuya, các cửa hiệu hai bên đường bắt đầu lần lượt đóng cửa. Màn đêm đã giấu đi vẻ ồn ào náo nhiệt của ban ngày. Ngoài ánh sáng vàng vọt, xiên xiên khi tỏ khi mờ của đèn đường ra, không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ. Bầu trời đầy sao nhưng lại vô cùng trống vắng. Tôi ngồi trước cửa hàng hoa, nơi có treo tấm biển “Nhàn đợi hoa nở”, y hệt như một kẻ lang thang đầu đường xó chợ, làm bạn với đêm đen, tiêu điều một cách dị thường.

Những ký ức về Uyển Nghi của hai năm trước đây vốn đã mờ nhạt, nay lần giở lại, tô đậm thêm hồi ức, vật còn người đã xa. Ngoài một chút cảm khái tận sâu thẳm đáy lòng ra, tôi không thể tìm được lời lẽ nào để miêu tả sự hổ thẹn của tôi đối với Uyển Nghi vào lúc này.

Nó giống như là sự ứng nghiệm từ câu nói đùa của hai năm về trước, “Nếu anh bỏ rơi em, thì anh cũng sẽ bị cô gái đó bỏ rơi.”

Sau đó, tôi gặp Mạt Mạt. Vì Mạt Mạt mà tôi bỏ rơi Uyển Nghi, cuối cùng, tôi cũng bị Mạt Mạt bỏ rơi.

Tôi mỉm cười một cách bất đắc dĩ. Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ sáng. Tôi biết rõ trạng thái chiếc điện thoại hiện nay của Mạt Mạt nhưng vẫn thử gọi cho cô ấy. Quả nhiên là đang tắt máy.

Tôi tự hỏi, lẽ nào, cô ấy cũng đã đóng cửa cả trái tim dành cho tôi hay sao? Nhớ lại lần đầu tiên gặp Mạt Mạt, thái độ của cô ấy cũng lạnh lùng như vậy. Đó là câu chuyện cũ từ rất lâu rồi nhưng cũng là một kỷ niệm mà tôi đã khắc cốt ghi tâm…

Tôi không phải là một người đàn ông lãng mạn, tuy nhiên, tôi thấy việc mua hoa tặng bạn gái nhân ngày lễ tình nhân là một điều tất yếu.

Ngày mùng bảy năm đó, tôi đã bị tiêm nhiễm từ những khuôn hình quảng cáo trên ti vi từ hàng mấy tuần trước, ý tưởng cho ngày lễ tình nhân cũng đã âm ỉ trỗi dậy. Lớn lên theo cùng ý tưởng đó là cái nắng như thiêu như đốt cả ngày lẫn đêm của mùa hè.

Kỳ nghỉ hè năm ấy, tôi đắm chìm hoàn toàn trong sự dịu dàng, mềm mại như nước của cô bạn gái xinh đẹp Uyển Nghi. So với sự ngọt ngào trong tình yêu của chúng tôi, cái nắng chói chang kia dường như chẳng thấm tháp gì.

Ai nói rằng tiên nữ thì không ăn thức ăn chín trên trần thế? Uyển Nghi cũng có thể được coi là tiên nữ của nhân gian, nhưng cô ấy lại cũng có đầy đủ những tố chất của một người vợ đảm đang. Khi cả hai còn chưa khám phá hết sự mới mẻ của tình yêu, tôi đã cảm thấy tôi và Uyển Nghi đang cùng sống chung như những cặp vợ chồng bình thường rồi.

Từ khi tôi dọn ra ngoài trường thuê nhà ở, từ một góc độ nào đó, tôi và Uyển Nghi đã chính thức sống chung với nhau. Khi sống chung với Uyển Nghi dưới một mái nhà, cái mà tôi có được không phải là cuộc sống chăn gối mặn nồng mà chính là sự yên bình, nề nếp, là những bữa ăn đầy đủ, đúng giờ mà chỉ một gia đình mới có được. Ngủ sớm dậy sớm, một ngày ba bữa, hoa quả no nê, cai thuốc cai rượu. Mới chỉ được nửa tháng mà vòng eo của tôi đã tăng thêm ba centimet!

Lúc bấy giờ, tôi không hề nghĩ lung tung gì cả. Tôi toàn tâm toàn ý đắm chìm trong ánh mắt hiền thục của Uyển Nghi. Tôi cảm thấy tình yêu là như vậy, cảm thấy thỏa mãn với tình cảnh hiện tại, không nghĩ tới điều gì khác.

Uyển Nghi nói, hoa hồng hay hoa bách hợp đều tầm thường, cô ấy thích hoa Cát Cánh. Rồi sau đó có thể nhắm mắt lại, đọc ra hàng loạt những câu nói có liên quan tới loài hoa này.

Buổi chiều ngày mùng bảy năm đó, Uyển Nghi đang bắt đầu chuẩn bị bữa tối, tôi nói là muốn đi dạo một chút rồi giữ nguyên chiếc quần cộc đang mặc trên người, xỏ chân vào đôi dép lê, mở cửa, nhằm hướng mấy cửa hàng bán hoa gần trường học thẳng tiến. Vừa đi, tôi vừa tưởng tượng ra vẻ vui sướng bất ngờ của Uyển Nghi khi nhìn thấy những bông Cát Cánh tươi rói từ tay tôi.

Tôi thường nghĩ, đó là sự đùa giỡn của số mệnh, là sự chỉ điểm một cách bừa bãi của ông trời khi còn đang mơ màng nhắm mắt. Nếu như không có ý tưởng lãng mạn cho ngày mùng bảy năm đó, nếu như các cửa hàng hoa gần trường đều bán hoa Cát Cánh, nếu không có cuộc gặp mặt với bà chủ xinh đẹp của cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở” đó. Nếu không có những điều nếu như đó… Nếu vậy, cho dù thế nào, tôi cũng sẽ không phải vòng vèo dứt bỏ một cách khó khăn giữa Mạt Mạt và Uyển Nghi, cũng không phải giãy giụa tranh đấu một cách đau khổ nhưng cũng đầy hạnh phúc giữa sự say mê mới và tình yêu cũ.

Tôi còn nhớ rất rõ, ngày lễ tình yêu năm đó, ánh mặt trời chiếu xuống mặt đất vô cùng gay gắt. Mặc dù đã gần tối nhưng ánh nắng gay gắt vẫn không hề thuyên giảm. Tôi đi lòng vòng khắp mấy cửa hàng hoa gần nhà nhưng đều có chung một câu trả lời: không bán hoa Cát Cánh.

Tôi cảm thấy vô cùng chán nản và thất vọng, cố lê tấm thân mệt mỏi, mang theo một chút hy vọng mong manh, đi về phía những cửa hàng hoa ở xa hơn nữa. Một lát sau, tôi đã đi tới tận phía nam thành phố từ lúc nào mà không hề hay biết.

Khu phía nam thành phố cách nhà tôi ở khá xa, tôi rầu rĩ nhủ thầm, nếu lần này vẫn không mua được hoa Cát Cánh thì chọn đại một bó hoa Hồng rồi về nhà là xong.

Tôi bỗng có một cảm giác rất dễ chịu một cách khó hiểu khi lần đầu tiên đọc dòng chữ viết trên tấm biển của cửa hàng bán hoa. Lúc đó, toàn thân tôi nhễ nhại mồ hôi, đứng giữa tiết trời nóng oi ả, cửa hàng hoa trước mặt thì lại đang được bao bọc bởi hai cây ngô đồng um tùm hai bên, cái tên cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở” nghe sao mà giản dị nhưng lại trong mát, ẩn chứa trong đó là một ý niệm không muốn tranh giành với thế sự, như một người ở ẩn nơi rừng sâu núi thẳm, không hề muốn vướng bận bụi hồng trần. Cửa ra vào bằng kính, cửa sổ cũng bằng kính, rèm cửa màu xanh nhạt, chấn song bằng gỗ, mát mẻ như đang chìm trong làn nước biển mênh mông.

Vì dân cư ở thành nam chủ yếu là lớp người đã nghỉ hưu, những người già thường không lãng mạn, không sôi sục với ngày lễ tình nhân như giới trẻ. Chính vì vậy, ở các cửa hàng hoa khác, nơi tôi đã đi qua, kẻ mua người bán tấp nập, việc làm ăn của những chủ hàng hoa đó cũng trở nên phát đạt trong ngày hôm nay. Nhưng ở cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở” này lại không như vậy, khi tôi đứng từ ngoài nhìn vào bên trong cửa hàng qua tấm cửa kính, ngoài cơ man nào là các loại hoa ra, tịnh không một bóng người.

Đẩy cửa bước vào, một bầu không khí tươi mát kèm theo mùi hương thoang thoảng của các loài hoa bao trùm lấy tôi. Tôi như người bộ hành vừa được uống nước sau cơn khát dai dẳng trên sa mạc, cứ tham lam hít hà từng hơi dài tất cả những thứ trong lành và thơm mát ấy. Dường như tất cả mọi lỗ chân lông trên khắp người tôi đều được làm ẩm, dễ chịu vô cùng. Bên trong cửa hàng đang mở nhạc, tôi đưa mắt nhìn quanh, không nhìn thấy những thứ có thể phát ra âm thanh như loa đài hay máy vi tính gì đó, tuy vậy, bản nhạc Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài độc tấu bằng piano cứ trôi đi miên man như một dòng suối nhỏ, có lúc lại nhẹ nhàng, mềm mại, dịu dàng chảy lượn vòng ngay trước mắt.

Rất lâu sau này, Mạt Mạt mới nói cho tôi biết, cô ấy rất thích đĩa nhạc Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, thích bản nhạc được chơi bằng đàn piano hơn là bản chơi bằng đàn violon. Bởi vì, bản đệm bằng violon quá thê lương mà lại thiếu sự nồng nàn của tình yêu. Còn bản đệm bằng piano, vừa thể hiện được sự thê lương của nỗi buồn đau u uất giữa Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài nhưng lại khiến người nghe cảm nhận được một mối tình chung thủy, kiên trinh, trường tồn ngàn năm ấy.

Vì tôi từ nhỏ vốn chẳng nhận được sự hun đúc âm nhạc nào cả nên tôi cũng chẳng có chút hiểu biết chuyên sâu nào về lĩnh vực này, tôi chỉ cảm nhận được rằng, trong rừng hoa lá xanh mơn mởn và tươi mát như thế này mà mở khúc nhạc đó thì quả là vô cùng thích hợp.

Đàn ông, đại bộ phận thường hay nóng nảy, tôi cũng không nằm ngoài con số đó. Tôi không đủ kiên nhẫn để thưởng thức tiếp cảnh đẹp nên thơ hữu tình ấy bèn cất cao cổ họng, từ miệng phát ra những âm thanh nghe thật thô lỗ: “Chủ nhà, có khách mua hoa!”

Mạt Mạt bước ra từ phía sau tấm rèm được xâu bằng những hạt ngọc trai. Giây phút ấy, tôi bỗng nhiên như người bị điện giật, bỗng trở nên vô cùng giữ kẽ, mồ hôi túa ra khắp người, cảm giác như mình đang làm ô uế cả không gian trong lành thơm mát của của hàng hoa này, làm ô uế cả nữ chủ nhân xinh đẹp yêu kiều còn hơn cả những đóa hoa kia.

Cả người Mạt Mạt có một đặc điểm nổi bật nhất, đó là trắng, toàn thân trắng như tuyết! Trắng đến nỗi dường như trong suốt, trắng giống như là kính, là sứ vậy.

Đôi mắt sâu thẳm, đen láy, điểm thêm vài nét buồn buồn. Vì đuôi mắt hơi xếch lên một chút nên đôi mắt ấy trông càng diêm dúa lẳng lơ hơn. Mái tóc dài ngang lưng, để lộ vầng trán thông minh. Ngày nay, các cô gái thường thích để mái Hiển nhi, mớ tóc ngắn trước trán ấy luôn khiến các cô gái trở nên hiện đại, đáng yêu hơn. Nhưng chắc các cô ấy cũng không biết rằng, vầng trán trắng trẻo, mịn màng ấy cũng giống như chiếc cổ yêu kiều, trong con mắt của giới mày râu, những bộ phận ấy luôn có một sự mê hoặc khó mà cưỡng lại được. Tuy nhiên, việc hất ngược tóc ra phía sau, để lộ toàn bộ vầng trán của mình cũng đòi hỏi phải là những người có một tư chất nhất định. Cô gái đang đứng trước mặt tôi kia là người hội tụ đủ tư chất ấy. Cô ấy không để tóc mái nhưng không vì thế mà mất đi nét xinh đẹp, nhã nhặn mà lại còn càng nữ tính hơn. Mạt Mạt mặc một chiếc váy quây bó sát người bằng lụa màu xanh nước biển, dây lưng to bản bằng da màu hồng, những đường cong mềm mại được phô bày rõ nét, khuôn ngực đầy đặn, thoắt ẩn thoắt hiện, nửa kín nửa hở sau lần vải của chiếc váy quây. Hai trái đào tiên trắng ngần, cao vút ấy khe khẽ rung rinh theo mỗi bước đi của cô ấy. Đôi giày cao gót màu đỏ lại càng tôn thêm sự thon thả, uyển chuyển của chủ nhân.

Nếu nói rằng, Uyển Nghi là một nàng tiên trong sáng, không nhiễm bụi hồng trần thì Mạt Mạt lại là một yêu nữ nơi núi thẳm rừng sâu. Tiên nữ chỉ để ngắm nhìn, còn yêu tinh thì… luôn hút hết cả hồn lẫn vía của đối phương! Thật ra, nếu chỉ xét ở khía cạnh xinh đẹp, Uyển Nghi chắc chắn không thua kém gì Mạt Mạt, nhưng Uyển Nghi lại không có được vẻ thướt tha, yêu kiều của một người phụ nữ trưởng thành mà Mạt Mạt đang sở hữu. Trong con mắt của người đàn ông, nữ tính là một điều vô cùng quan trọng. Cô chủ cửa hàng hoa đang đứng trước mặt tôi đây, vẻ lạnh lùng lộ rõ sự tinh lanh, tình ý bao bọc vẻ mới lạ. Còn đôi mắt vừa như có vẻ ai oán, tang thương vừa như không kia càng kiến người ta hồn xiêu phách lạc.

Khuynh quốc khuynh thành, dung tục! Nguyệt thẹn hoa nhường, tầm thường không chịu được!

Phụ nữ, ngoài khuôn mặt ra, còn cần thêm cả khí chất nữ tính đó nữa.

Lần gặp mặt đầu tiên với Mạt Mạt thật khiến con người ta kinh ngạc. Vốn cho rằng, người con gái đẹp nhất đã ở trong vòng tay mình rồi, không ngờ, ở một cửa hàng hoa chưa nghe đến tên bao giờ ở khu phía nam thành phố này, lại có một vật báu trời sinh như vậy.

Trước ánh nhìn trân trối đầy thất lễ của tôi, cô ấy cũng ngây người ra nhìn lại tôi như vậy.

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi lần lượt đi từ trạng thái vui sướng đến kinh ngạc, rồi lại đến nghi hoặc, rồi cuối cùng lại lộ rõ một vẻ thất vọng khó hiểu. Còn tôi, trước ánh nhìn dạn dĩ của cô ấy, chỉ có thể dùng mấy từ hồn xiêu phách lạc để miêu tả vẻ nhếch nhác khốn khổ của mình.

Bộ dạng luộm thuộm trong chiếc quần cộc và đôi dép lê khi ra đường vào lúc này đã khiến tôi cảm thấy đôi chút buồn bực. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên đứng trước mặt một người phụ nữ nhưng tâm lý căng thẳng, tự ti vẫn khiến tôi không dám nhìn thẳng vào đối phương.

Mặc dù tôi cũng được xếp vào hàng cao to đẹp trai nhưng cũng tự nhận thấy rằng hình thức của mình không thể liệt vào diện xuất chúng được. Tôi lúng túng như người đứng chờ kết quả thẩm định trước cái nhìn trân trối từ đầu tới chân của Mạt Mạt. Mặt mũi tôi đỏ lựng cả lên, trống ngực đập liên hồi tôi dù sao cũng chỉ là một phàm phu tục tử thôi mà, dù đã có vợ hiền thiếp yêu ở nhà nhưng vẫn khó có thể thoát khỏi sự hấp dẫn của một mỹ nhân đã được tu luyện thành tinh kia.

Một giây trước khi tôi sắp quên mình là ai, Mạt Mạt chợt biến đổi ánh nhìn, lập tức quay trở lại vẻ lạnh lùng như lúc đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, hàng lông mi cong vút khẽ rủ xuống, một giọng nói lạnh nhạt vang lên: “Mua hoa gì?” Hai lúm đồng tiền xinh xắn, đáng yêu thoáng ẩn thoáng hiện trên đôi má phấn màu hoa đào theo từng câu nói của chủ nhân.

“…” Miệng lưỡi tôi nhất thời cứng đơ cả lại, không nói được câu nào.

“Mua hoa gì?” Mạt Mạt chậm rãi ngước lên nhìn tôi, hỏi lại một lần nữa.

Bộ dạng của tôi lúc bấy giờ như một thằng đàn ông chưa bao giờ được nhìn thấy phụ nữ, mặc kệ tất cả, muốn mất mặt đến mức nào thì mất mặt đến mức ấy. Ngay cả luồng tư duy trong đầu tôi cũng bắt đầu có vấn đề. Khi Mạt Mạt hỏi đến lần thứ hai, tôi vẫn không tài nào nhớ nổi tên loài hoa mà Uyển Nghi yêu thích!

Mồ hôi lại bắt đầu túa ra trên trán và hai bên cánh mũi của tôi. Cũng may, tôi là người phản xạ khá nhanh nhẹn, bèn nói: “Để xem đã, để xem đã” rồi sau đó làm ra vẻ ngó nghiêng chọn lựa, chắp hai tay ra phía sau, chậm rãi lượn một vòng quanh các khóm hoa trong cửa hàng. Chỉ có điều, chân trái thiếu chút nữa thì giẫm lên bàn chân phải. Mạt Mạt không buồn để ý tới tôi nữa, lui về ngồi xuống phía trước quầy thu ngân. Tôi khẽ liếc mắt về phía ấy, chợt nhìn thấy hai mắt cá chân trắng ngần lộ ra phía dưới tủ quầy thu ngân. Hai mắt cá chân càng trở nên mịn màng, xinh xắn và tinh tế khi được tô điểm thêm bằng đôi giày cao gót màu đỏ.

Vô tình, tôi bị hút hồn luôn vào cái nhìn đó, kết quả nhận được là một cái nhìn lại đầy khinh miệt của Mạt Mạt.

Bị hiểu nhầm thành kẻ háo sắc, tôi cũng không tiện ở lại lâu hơn nữa, bèn chỉ đại vào một khóm hoa màu đỏ, nói: “Tôi mua ba bông hoa loại này.” Giọng nói của tôi lạc cả đi cũng chỉ vì quá căng thẳng, hồi hộp.

Mạt Mạt gói hoa cho tôi một cách thành thục, tôi thầm so sánh người với hoa, quả nhiên, người còn kiều diễm hơn hoa nhiều.

Duy chỉ có một điều khiến tôi hơi thất vọng, đó là cô ấy hầu như chẳng có chút ấn tượng gì về tôi. Sau khi nhận lấy mấy tờ Nhân dân tệ vừa nhàu vừa ướt được rút ra từ túi quần tôi, Mạt Mạt liền biến mất ngay sau tấm rèm bằng ngọc trai. Cô ấy thậm chí còn chẳng thèm quay đầu nhìn lại tôi một cái.

Cửa hàng hoa vẫn trong lành, tươi mát và ngào ngạt hương hoa, khúc nhạc buồn ai oán về câu chuyện Lương – Chúc vẫn ngân vang, nhưng người con gái đẹp vừa lạnh lùng vừa đau buồn kia đã không còn ở đó. Tất cả trở nên duy mỹ đến nỗi xa rời thực tế, dường như từ trước tới nay chưa hề xuất hiện trên thế gian, đó là một giấc mơ, là ảo giác, là trí tưởng tượng của tôi về hình ảnh của một nữ thần.

Chỉ là, tấm rèm bằng hạt ngọc trai mà cô ấy vừa đi qua kia vẫn còn đang nhẹ nhàng lay động, còn đang tỏa sáng lấp lánh.

Cầm ba bông hoa không biết tên gọi trên tay, chạy thẳng một mạch về căn hộ của mình, một cảm giác cực kỳ thoải mái trào dâng trong lòng.

Trời đã tối hẳn.

Chỉ đến khi nhìn thấy ánh đèn sáng nơi cửa sổ cùng một mâm cơm thịnh soạn đang chờ sẵn, chỉ đến khi nhìn thấy Uyển Nghi cùng nụ cười dịu dàng của cô ấy, chỉ đến khi nghe thấy những tiếng nửa bực bội, nửa trách móc của Uyển Nghi, tâm hồn tôi mới thoát khỏi chốn đào nguyên bên ngoài thế giới ấy để trở về với hiện thực phàm trần.

Uyển Nghi nhìn thấy bó hoa đang chúc xuống đất trên tay tôi thì vừa tức vừa buồn cười, đôi tay cô ấy giúp tôi lau mồ hôi, chuẩn bị nước tắm còn miệng thì không ngớt lẩm bẩm: “Chưa nghe ai nói ngày lễ tình nhân lại tặng bạn gái hoa făngxê! Lại còn tặng ba bông nữa chứ! Đúng là người hay thay lòng đổi dạ!”

Uyển Nghi mắng tôi là người hay thay lòng đổi dạ, tôi cũng không có phản ứng gì, bởi vì, tâm trí tôi còn mải chìm đắm trong cái lúm đồng tiền duyên dáng, đáng yêu của cô chủ trẻ trung nơi cửa hàng hoa mang tên “Nhàn đợi hoa nở” kia.

Hồi lâu sau, tôi vẫn không thể tự giải thoát .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+