Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Chương 27 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ăntáo xong, bệnh tình của Mạt Mạt có vẻ đã đỡ hơn, tuy * nhiên, cồ ấy vẫn còn rất yếu, một lát sau, cồ ấy lại mê man chìm vào giấc ngủ. Đường nhiên, tồi vẫn túc trực bên cạnh, tình nguyện giúp cồ ấy làm tất cả mọi việc.

Bỗng tồi nghe thấy tiếng Mạt Mạt khẽ nói: “Lên giường cùng
ngủ đi”.

Tồi thừa nhận mình rất háo sắc, chỉ vì một câu nói quan tâm bình thường của Mạt Mạt, tâm hồn tồi đã bay bổng lên chín tầng mây và bắt đầy suy nghĩ miên man.

Mạt Mạt thấy tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích, khẽ hè mắt, hỏi tồi bằng một cây đầy hàm ý: “Không muốn ngủ cạnh em à?”. Bộ dạng có phần khiêu khích của cồ ấy giống như một chú báo cái đang hứng tình, ánh mắt hoang dại khiến tồi được một phen xao động.

Thế là, tồi cữig không tỏ ra khách khí nữa, vội vàng cởi bỏ quần áo ngoài, chui vào trong chiếc chăn ấm áp và thơm dịu cùng Mạt Mạt.

Ban đầu, tồi tỏ ra khá thật thà, nằm bất động như một chú cá đã chết bên cạnh Mạt Mạt. Nhưng mỗi lần Mạt Mạt cử động hay xoay người, tồi như ngọn đuốc vừa được châm lửa, phải chịu không biết bao nhiêu dày vò. Nhưng cứ nghĩ đến việc Mạt Mạt còn đang bị ốm, dù có là loài cầm thú tồi cũng không thể động vào cồ ấy trong lúc này. Mạt Mạt cảm nhận được sự kìm nén của tồi, nở một nụ cười xấu xa. Tên yêu nữ này chác chán biết trong lòng tồi đang nghĩ gì, cô ấy thản nhiên lật người, nằm song song với tồi, Ồm chặt lấy tồi, tì chiếc cằm xinh xắn lên ngực tồi, rồi ngước đồi mắt ươn ướt lên nhìn tồi và hỏi một cách vồ tội: “Anh sao thế, nóng quá! Anh cũng đang số^^”. J^

Tồi thầm kêu khổ trong bụng, giọng đầy ai oán: “Em hư quá, em hư quá!”.

Mạt Mạt cười khúc khích, “Em ngoan ngoãn lắm mà, đâu có hư gì đâu.”

Sau đó, người đẹp trời sinh lại chủ động dâng hiến đồi môi đỏ mọng của mình cho tồi. Một nụ hồn nồng thắm, thêm vào đó là sự đụng chạm liên tiếp từ tấm thân nóng bỏng của Mạt Mạt lên người tồi, đồi tay bé nhỏ của cô ấy cứ vuốt ve khắp người tồi từ trên xuống dưới. Cồ ấy có đôi mắt dịu dàng, kín đáo của những người đẹp phương Đông nhưng lại tinh nghịch và năng động như những cô gái châu Au mắt xanh tóc vàng hiện đại, điều này lại càng khiến tồi không thể kiềm chế nổi nữa.

Mạt Mạt có lúc giống như một chú cá đã bị phơi nang trên bãi cát rất lâu, nay gặp được một vũng nước, thế là tha hồ vẫy vùng thoa thích; lúc lại giống như một chú mèo lười nhác vừa tỉnh dâysau một giác ngủ trưa, đang bình thản rướn người, nhe nanh múa vuốt; có lúc lại giống như một dòng chảy hiền hoa, nhìn bên ngoàiCÓ vẻ dịu dàng, êm đêm như đi sâu vào mới biêt nó rát dữ dội…Đúng lúc ngọn lửa dục vọng trong người tồi sắp sửa bùng cháy thì Mạt Mạt bỗng nhiên chủ động dừng nụ hồn lại, chăm chú nhìn vào mắt tồi, nói: “Em có ba từ này, bây giờ nhất định phải nói vớianh”. Cồ ấy còn cố ý thu hút bằng cách dùng đầu lưỡi liếm môitrên. Cồ ấy chắc chắn biết rằng, hành động đó của mình sẽ khiến người đàn ông nào cũng ham muốn phát điên lên.

“Là…gì vậy?” Lời nói vừa thốt ra, chính tôi cũng giật mình bởi giọng nói khản đặc vì dục vọng của mình. Tồi sốt sáng chờ đợi Mạt Mạt thốt lên ba chữ mang ý nghĩa của ba bông hoa hồng…Tồi tự tay nhủ thầm, đợi cồ ấy nói xong, tồi sẽ lập tức chồm lên, nuốt gọn lấy tên yêu nữ không biết sống chết là gì này.

“Đó chính là…em ngủ đây.” Nói xong, cô ấy gục đầu xuống và ngủ thiếp đi.

Tồi trợn tròn mắt lên hồi lâu, không kịp có phản ứng gì. Cảm giác lên bổng xuống trầm thế này thật quá kích thích. Giống như đang trong biển lửa lại bị rơi ngay vào một hố băng muôn đời muôn kiếp khôn trở lại được. Trong khi đó, cơ thể đang bị căng phồng bởi dục vọng của tồi thật khó chịu nhưng lại không dám mạo phạm tới người con gái đang bị ốm này!

Rất lâu sau, khi đã trấn tĩnh lại, tồi mới hiểu rằng mình lạibị cô gái này lừa một vố! Cồ ấy biết rõ rằng mình đang bị ốm, tồi sẽ không dám động đến nhưng cồ ấy lại thản nhiên khiêu khích tồi!

Đợi đến khi dục vọng trong người tồi cháy lên, cồ ấy lại quay người ngủ mất! Sao lại có một người con gái đáng ghét như vậy cơ chứ! Tồi quả thật vừa yêu lại cưa hận Mạt Mạt nhưng tôi cũng chang có cách nào đối phó với cồ ấy cả. Trước mặt cô ấy, tôi mãi mãi chỉ là một cậu nhóc mới lớn, lần đầu tiên chạm vào gnưỡng cửa tình yêu, còn mơ mơ màng màng với tình ái, cứ ngây người ra mặc cho cồ ấy sao xếp, sai khiến và ngoài ba từ “Em hư quá! Em hư quá!” ra, tồi thực sự chẳng làm được gì cả.

Lúc bấy giờ, không phải tồi đang tồn tại mà đang bốc cháy. Bốc cháy ngùn ngụt như ngọn lửa gặp phải hơi xăng.

Rùng rực, rùng rực. Phải rất lâu sau đó, tồi mới khống chế được ngọn lửa dục vọng của mình một cách khó nhọc. Còn thủ phạm gây cháy đã chìm sâu vào giấc ngủ vơi khuôn mặt thản nhiên, yên bình.

Tôi ngắm nhìn khuôn mặt khi ngủ thật thuần khiết như khuôn mặt của một đứa trẻ của Mạt Mạt, trong lòng trào dâng một tìnhcảm khó diễn tả bằng lời. Tồi cúi đầu, hôn lên trán cô ấy.

“Nhưng, anh yêu em!”, tồi nói, thành khấn như đang cầy nguyện vậy.

Tồi nói đế người tồi yêu đang trong giấc mộng nghe thấy, nói đế bản thân mình cũng nghe thấy.

Sáng hôm sau, khi mở điện thoại ra xem, tồi thấy có tới ba mươi cuộc gọi nhỡ. Ngoài một cuộc điện thoại của mẹ ra, tất cả đều là số điện thoại của Uyển Nghi. Tồi bị cảm giác phạm tội xâm lấn tâm hồn khiến toàn thân đổ mồ hôi lạnh toát. Mạt Mạt đế hở phần thân trên, hững hờ nhìn vảo chiếc điện thoại di động của tôi, sau đó dùng tay vuốt vuốt cằm, chậm rãi nói: “Mau về đi, còn chần chừ gì

Quả thực, trong lòng tồi cũng có đồi chút lo lắng vì rốt cuộc, tồi và Uyên Nghi vân chưa chính thức chia tay. Tồi vội vàng mặc quần áo vào, vừa mặc vừa nói với cô gái ngồi trên giường, đang nhìn tôi bằng một ánh mát dịu dàng, trìu mến: “Em cứ tin anh, có được không!”.

Mạt Mạt không trả lời, chỉ chăm chú nhìn tôi.

Tồi cũng không nói nhiều, chỉ muốn dùng hành động để chứng minh.

Đã ba ngày tồi không về nhà, cưng không nói rõ với Uyên Nghi là đi đâu hay đi cùng ai. Tồi sợ trong một phút kích động,

Uyên Nghi đã làm điều gì dó dại dột.

Mặc quần áo xong, tồi định hồn lên má Mạt Mạt một cái nhưng cồ ấy đã né tránh kịp thời. Tồi nghiến răng lại nói: “Em cứđợi đấy!”.

Nói xong, tôi đẩy cửa bước ra ngoài.

Không khí buổi sáng sớm thật trong lành và mát mẻ. Những người phải đến công sở làm việc đang hối hả đạp xe, miệng vừa ngậm chiếc quẩy rán vừa chen chúc nhau trên đường. Ngược lại, tồi không cảm nhận được không khí hối hả của buổi sáng sớm.

Tồi giống như một người đàn ông vừa trở về từ nhà của nhân tình: Kiếm tra kỹ xem trên quần áo của mình còn vương tóc của phụ nữ hay trên đầu mình còn vương mùi son phấn của phụ nữ hay không…Sau đó, cụp đuôi cùm cúp chạy về với vợ, đón nhận sự tra hỏi của chính thất.

Về nguyên nhân biến mất ba ngày vữa rồi, tồi nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra lý do nào họp lý, quả thực tồi rất lo lắng. Tôi nghĩ, dù sao tồi cũng đã quyết định chọn Mạt Mạt rồi, chi bằng, ngày hôm nay, tồi dứt khoát với Uyển Nghi cho xong.

Tồi giơ tay vẫy một chiếc taxi, đi thắng về nhà.

Tiếng mở cửa của tồi khiến Uyển Nghi đang nằm ngủ trên sofa bừng tỉnh dậy. Hoa ra, đêm nào, cồ ấy cũng nằm trên ghế chờtôi về.

“Chồng về rồi à? Anh gọi điện cho mẹ đi, anh không gnhe máy…em nói dối mẹ rằng anh đang đi thực tế với giá sư ở tỉnh káhc, quên không mang điện thoại.” Uyển Nghi ngồi trên ghế, nói với tồi bằng một giọng vồ cùng bình thản, nó khiến tồi cảm thấy thật chẳng ra sao.

Tồi nói một câu cảm ơn rồi gọi điện ngay cho mẹ, báo cáo tin đã về nhà bình an.

Xong việc, tồi thận trong quay sang nhìn UyếnNghi, cồ ấy đang nhìn tôi, bình thản đến nỗi khiến tôi lo lắng.

Tôi ho khan một tiếng,hắng giọng, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Tiếng động phát ra từ chiếc sofa khi tồi ngồi xuống khiến tồi sởn da gà.

“Anh chưa ăn sáng phải không?”, Uyển Nghi hỏi. Giọng nóikhông to nhưng lại khiến tồi giật mình.

“Hả? À! Ờ ờ! Chưa ăn!” Tồi lắp ba lắp bắp nói, bất giác lại đứng lên. Thực ra, Uyển Nghi vẫn giống như mọi ngày, vẫn dịu dàng chu đáo như vậy. Nhưng không hiểu sao, việc nói chuyện với cồ ấy lúc này khiến tôi cảm thấy lo lắng.

Con người, quả là không thể làm những việc sai trái. Lúc này, Uyển Nghi càng dịu dàng như mọi khi, tồi càng cảm thấy cồ ấykhác thường .

Sau đó, Uyển Nghi lấy sữa tươi từ trong tủ lạnh ra, cho vào lò vi sóng hâm nóng, cồ ấy lại cắt một khoanh bánh mì, giúp tồi quệt sẵn mứt hoa quả lên đó. Co ấy đặt sẵn đồ ăn sáng lên bàn trà trước mặt tồi như mọi buổi sáng thường ngày trước đây, lại đưa thêm cho tồi một tời báo buổi sáng, tồi có thói quen vừa ăn sáng vừa doc báo mà.

Tôi thấp thỏm đón lấy tờ báo, trong lòng cảm thấy vô cùng cảm thấy khó chịu. Thà rằng cồ ấy hai tay chống nạnh, lớn tiếng quát mắng tra hỏi tồi một hồi, tồi còn thấy dễ chịu hơn nhiều. Nhưng đằng này, rõ ràng tomg lòng có nghi vấn, nhưng cô ấy lại không nói gì, điều đó khiến tồi lòng dạ không yên, không biết mưa to gió lớn bao giờ đập xuống đầu mình. Uyển Nghi bước đến bên cạnh, nhắc tôi đang cầm ngược tờ báo rồi.

“ờ…ờ!”

“Anh mau uống sữa đi, kẻo nguội hết bây giờ.” Cồ ấy nói rồi mỉm cười duyên dáng

“Ờ ờ!” Tồi không dám nhìn thẳng vào cồ ấy, cồ ấy nói gì, tồiđều làm theo đúng như vậy, không biết cồ ấy đang có ý định gì. Cócâu “Không đánh người đang cười”. Cồ ấy dang mỉm cười, quảthực tồi không biết phải làm thế nào. Lẽ nào một người vừa đi khỏinhà mấy đêm liền không về lại có thể quát máng một trận rồi đuổingười con gái đang nương tựa vào mình ra khỏi nhà được sao?

“Buổi trưa anh muốn ăn gì? Đế em đi chợ mua về nấu”, Uyên Nghi hỏi tôi.

Cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy. Cồ ấy càng dịu dàng ngoan ngoãn, tồi càng bồn chồn như đang nồi trên đống lửa.

“Không cần đâu!”, tồi vỗ trán, ra vẻ như vừa nhớ ra một điều gì đó, “Anh nhớ ra rồi! Buổi chiều anh còn có việc ở trường, anh phảiở lại trường! Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn được rồi, không cần phải nấu cơm làm gì cho phiền phức nữa!”.

Tồi nhủ thầm, tạm thời đến trường để trốn tránh ánh nhìn vừa thuần phác vồ tội vừa sắc sảo của Uyển Nghi cũng tốt.

“Em đã giúp anh xin nghỉ học một tuần ở trường rồi”, Uyển Nghi bình thản nói.

“Cái gì? Sao lại xin nghỉ lâu như vậy?”, tồi cất cao giọng hỏi

“Buổi trưa anh thích ăn gì?” Cô ây vân kiên nhân với câu hỏi của mình.

“Ăn gì cũng được.” Tồi nhìn theo bóng Uyên Nghi đang vào nhà thay quần áo đế đi ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ, ăn gì bây giờ cũng đâu còn quan trọng nữa.

“Chồng ơi!” Uyển Nghi lại đi tới, kéo tay tồi, “Dù sao anh cũng chẳng bận gì, chúng mình cùng đi chợ nhé”.

“Anh không muốn động…” Tồi thực sự cảm thấy mệt mỏi, chỉ muốn nằm phịch xuống sofa mà thôi.

“Mệt rồi à?” Uyên Nghi nhìn tồi xót xa, đồi mắt to long lanh toát lên sự thuần khiết vồ tồi nhưng lại giống như đã hiểu tâm can

Tồi sợ cồ ấy sẽ nghĩ lung tung, mặc dù, sự thật đúng là như vậy…

Không nghĩ ra được lý do gì thích họp, tôi đành đứng lên đi mua thức ăn cùng cồ ấy.

Uyển Nghi xách theo một cái túi nhỏ, thân thiết níu lấy cánh tay tôi. Chúng tôi đi giữa buổi sớm mai như một đôi tình nhân. Mặcdù, hiện tại, chúng tồi vân đang được coi là một đôi tình nhân, nhưng trong lòng tồi, giới hạn đã được tồi phân chia một cách rất rõ ràng rồi.

Uyên Nghi rất xinh đẹp, Uyển Nghi là hoa khôi của khoa, cồ hoa khôi rất xinh xắn ấy đang thân thiết, ân cần nắm tay tồi, tồi nhiên nhí nhảnh nói cười với tồi, đó là niềm ao ước của những người xung quanh. Chỉ có riêng tồi đang thầm kêu khổ trong lòng.

Uyển Nghi dẫn tồi ra chợ. Tồi cảm thấy một người đàn ông trẻ trung phong độ như tồi lại chui qua chui lại trong một khu chợ với những hàng quán nhỏ lẻ thật mất thể diện, vậy là tồi đề nghị uyển Nghi đi vài siêu thị mua đồ ăn.

“Mẹ nói rồi, mua thức ăn thì phải ra chợ, thức ăn vừa tươi vừa rẻ.” Uyên Nghi nghiêm túc dẫn lời của mẹ để bịt miệng tồi, điệu bộ nghiêm túc như một bà chủ gia đình có nề nếp thật sự.

Giờ đây, mẹ tồi cũng được Uyển Nghi gọi là mẹ rồi. Cồ ấy gọi một cách thuận miệng như vậy, như thể cồ ấy nghĩ mình chắc chắn sẽ trở thành con dâu torng nhà tôi. Nghĩ tới việc mẹ tồi cũng rất yêu quý Uyển Nghi, tồi lại càng cảm thấy phiền lòng.

Sau đó, tồi bị Uyển Nghi lồi đi lồi lại trong khu chợ tồi tàn, đầy rẫy những vũng nước vàng vọt, cáu bấn, nghe cô ấy mặc cả đi mặc cả lại dù chỉ là ba hào hay năm hào, nghe cô ấy tranh cãi không thôi với người bán hàng khi cân thiếu vài lạng. Những ngày tháng chúng tồi sống chung, chỉ có một mình cồ ấy đi mua đồ ăn. Tồi trước giờ chưa từng đích thân ghé thăm cái nơi nồng nặc mùi hồi thối này. Không biết từ bao giờ, Uyển Nghi lại có thể sử dụng mọi loại cân một cách thành thục như vậy. Cồ ấy vốn là con gái của Viện trưởng Toa án nhân dân tối cao, là cành vàng lá ngọc. Nhớ lại Mạt Mạt đã từng miêu tả về Uyển Nghi hồi nhỏ – là một cồng chúa kiêu căng.

Thời gian và không gian thay đổi, một người từng là công chúa, giờ đây đang vén váy ngồi xuống đất chọn củ cải. Bởi vì tồi thích ăn củ cải.

Mới hôm qua, tồi còn nằm cạnh Mạt Mạt, còn đưa cồ ấy đi thả diều, mua hoa hồng, tặng cô ấy ba bồng có nghĩa là tồi yêu bạn, còn chăm sóc cồ ấy, cho cồ ấy uống thuốc…

Quầng thâm quanh mát Uyển Nghi chứng tỏ mấy ngày vừa qua, cồ ấy không ngủ được. Tôi nhìn người con gái đang ngồi xổmtrên mặt đất, chăm chú lựac chọn củ cải kia, rõ ràng cồ ấy đã gầy đi nhiều.

Một cảm giác áy náy lại trảo dâng, lan toa khắp cơ thể tồi. Cô ấy luồn mong chờ được ở bên tôi, không hề phạm phải một sai lầm nào, còn tồi lại vì một người con gái khác mà muốn chia tay với cồ ấy, tồi sao có thể mở miệng nói ra được.

Nhưng cái gì đến sẽ phải đến. Tồi nợ Mạt Mạt một lời hứa sẽ chăm sóc cô ấy, tồi nợ Uyển Nghi một mối tình sâu. Tôi chỉ có một cơ thế, không thể chia đôi thành hai phần được. Sự hổ thẹn và áy náy đối với Uyển Nghi, tồi chỉ có thể bù đắp ở kiếp sau.

Nêu có kiếp sau, tồi nhất định sẽ biến thành một cây hoa đào, bù đắp những điều hổ thẹn mà tồi đã gây ra cho cô ấy.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+