Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Kiều Mơ – Chương 05 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

CHƯƠNG 5/10
Bàn được kê dưới một góc cây, hai chiếc ghế mây thấp. Em và tôi ngồi nhìn xuống mặt sông đen ngòm. Ðêm trên sông chả có gì đẹp hoặc đáng ca ngợi, ngoại trừ cái vẻ buồn bã của nó lan tràn theo âm thanh u u của tiếng máy tàu nổ. Những chiếc tàu hải quân xám xịt đậu dài, có vẻ mệt mỏi sau chuyến đi xa vạn dặm đang nằm nghỉ ngơi. Tuy nhiên ngồi ở đây tôi và em gần gũi một chút với mặt nước, và những cơn gió mát rượi từ ngoài khơi lùa vào. Tie6’ng sóng lách tách vỗ nhẹ vào bờ đá xanh im lìm mê mải.
Bây giờ, sau mấy ngụm bia, da măt. tôi bốc nóng. Tôi hăng hái nói:
– Em dám ngồi đây tới giờ giới nghiêm không? Hay là mình ở đây sáng đêm đi.
– Khùng hả?
– Khùng gì. Tôi muốn biết cảm giác của mình lúc đêm không còn ai đi ngoài đường.
– Dễ lắm, cảm giác là sợ bị công an bắt vì vi phạm giờ giới nghiêm.
Tôi xé mấy sợi mực nướng nhâm nhi. Trên bàn bày thức ăn ê hề, nào mực nướng, trứng lộn, bánh phồng tôm, đậu phộng… do mấy đứa trẻ con nài ép hay bỏ đại đó rồi đi nơi khác một chút trở lại tính tiền. Em chỉ lắc đầu cười, hai tay bưng ly nước cam vàng lên uống từng ngụm nhỏ như một cô bé con uống sữa.
Tôi phải quảng cáo thêm về các thức ăn:
– Em ăn thứ khô mực này coi, mực Nha Trang, thịt rất ngon, ngọt.
Em kê tôi một câu ngay lập tức:
– Sao ông biết là mực Nha Trang, nó có nhãn hiệu khôn g?
Tôi ngẩn ngơ:
– Lúc nãy ông bán mực quảng cáo như vậy.
– Xời, ông đi tin mấy người bán thức ăn có ngày đau bụng chết bất đắc kỳ tử.
– Trứng lộn có nhiều sinh tố lắm. Ăn rất tốt.
– Em chịu thôi, không ăn được thư này. Ai mà ác đức, nhẫn tâm ăn chú vịt con sắp nở.
– Bánh phồng tôm chính hiệu Sa Ðéc đó. Bùi béo thơm ngon hấp dẫn lắm.
– Con gái không nên ăn nhiều mỡ dầu, mặt nổi mụn.
– Em giữ sắc đẹp dữ?
– Không biết. Nhưng má dặn như vậy.
Cuối cùng em chỉ ăn những hạt đậu phộng. Có lẽ theo em, thứ đó vô hại nhất trong các thức ăn tôi đã cố gắng dụ em ăn. Trong bóng tối gương mặt em tự dưng sáng rỡ lên dưới những sợi tóc đen óng ả thả rối sang mặt tôi. Mùi thơm tóc em là mùi của một thứ xà phòng mà tôi mê nhất.
Em bỗng ngước mắt nhìn tôi hỏi:
– Tại sao ông kêu em ra đây?
– Chúng ta đâu còn chỗ nào để đi chơi. Ngồi ở những quán nước nhạc ầm ĩ mãi cung chán. Ra đây thoải mái hơn.
– Tối nào ông cũng ra đây nhậu nhẹt hết phải không?
– Trời ơi, em làm như tôi là bợm nhậu chính cống vậy.
– Ông uống bia như uống nước lạnh.
– Tôi gồng đấy, sức chỉ uống tối đa một chai bia là gục.
– Ông xạo.
– Ðứa nào xạo…
Quen miệng tôi tưởng em là một tên bạn trai nào đó nên định tuôn ra một câu thề thốt chắc như cua gạch, nhưng giữa chừng tôi nhớ em không phải là bạn trai, tôi đã dừng lại kịp thời.
– Ông vừa định nói gì?
Tôi lắc đầu thật nhanh:
– Không. Có em ngồi đây tồi còn định nói gì nữa.
– Nhưng em không thể đi chơi lâu hơn được. Một chút nữa em phải về. Ðây là lần đầu tiên em đi chơi tối với một người không phải ở trong nhóm Ngũ Long công chúa.
Em lại nhắc tới mấy cô bạn. Ðúng là con gái, chơi với nhau được rồi, bày đặt nhóm này nhóm nọ. Phải thú nhận rằng tôi không mấy thiện cảm với những trò lẩm cẩm này.
Và em đã nhận ra ngay, nên hỏi:
– Chắc ông không ưa nhóm Ngũ Long công chúa?
– Sao em biết?
– Em thấy ông khịt khịt mũi khi nghe em nhắc tới.
– Không phải đâu. Tại chứng cảm của tôi vẫn chưa hết. Thỉnh thoảng tôi phải khịt mũi.
– Nhóm em định khi nào lấy chồng, cả năm đứa mới giải tán đó. Năm đứa chơi thân với nhau từ năm lớp sáu lận cơ.
– Mai mốt tôi cũng phải lập nhóm để… cạnh tranh với nhóm của em.
– Nhóm gì?
– Nhóm… Thập Tam Thái Bảo. Nhóm này chắc chắn sẽ bênh vực tôi trước sức đàn áp của nhóm Ngũ Long công chúa.
– Nhóm gì mà Thập Tam Thái Bảo, kỳ vậy?
– Rồi em sẽ biết…
Dĩ nhiên em sẽ chẳng bao giờ biết, trừ phi em được xem phim Hồng Kông chiếu lậu. Mà điều này tôi tin em chẳng bao giờ làm. Em cười, bưng ly nước lên uống một ngụm. Ðêm tối càng làm em thêm vẻ tinh khiết như một đóa hoa sứ. Màu áo vàng của em, chiếc váy trắng, đôi giày màu rêu non, hai bàn tay để hờ trên mặt bàn. Bao nhiêu ý nghĩ bậy bạ vừa nảy lên trong đầu óc tôi vụt tan biến ngay để nhường chỗ cho nỗi lo sợ vu vơ. Tôi sợ em một hôm nào đó sẽ tan biến đi như những sợi tơ trời mong manh diễm ảo.
Không gian như có dây tơ.
Bứt đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu…
Hai câu thơ chợt làm tôi chùn lòng, buông ra mọi ý nghĩ, kể cả một dự tính táo bạo là định nắm tay em.
Giọng tôi bỗng quyết liệt:
– Mai mốt tôi sẽ tới trường đón em.
– Trời ơi.
– Sao? Bộ em có nhiều người tới đón lắm hả nên sợ tôi “đụng độ” với họ?
– Không phải. Tụi bạn sẽ lập ra những gian hàng quảng cáo, kiểu những gian hàng quảng cáo đồ Tết, như khô nai, khô cá thiều và kem đánh răng Phong Lan vậy. Lúc đó em sẽ phải làm con dế nhủi chui xuống đất để trốn.
– Nhóm Ngũ Long công chúa của em mà ăn nhằm gì.
– Tụi nó sẽ dán bích chương khắp trường triển lãm chân dung mùa hạ của ông ngay.
– Tôi cóc ngán, chân dung tôi đẹp như tài tử quốc tế.
– Ông nhất định?
Khi em hỏi câu đó tự nhiên bao nhiêu hăng hái quyết liệt của tôi lại biến đâu mất. Tôi như con ốc bị đứa trẻ con nghịch phá, lấy cây đập vào vỏ cứng, bị động, ốc chẳng dám ló đầu ra, chỉ đưa những sợi râu thăm dò tức cười. Phải thú nhận rằng tôi chưa bao giờ được hân hạnh đón một cô học trò nào ở bất cứ cổng trường nào. Vì vậy tôi, tha hồ tưởng tượng. Chắc là phải hồi hộp còn hơn xem Hít Cốc.
Em bỗng cất giọng dịu dàng:
– mà thôi, ông đừng đến. Ðể khi nào có giờ nghĩ của giáo viên, em sẽ tới thăm ông. Có những đứa bạn nữa.
– Em tìm tôi ở đâu?
– Chỗ ông làm chứ đâu.
– Sao biết?
– Ðã bảo ông đừng hỏi những gì mà em đã biết về ông mà.
Tôi hơi hốt hoảng về viễn tưởng đẹp đẽ này. Sở tôi làm nói cho có vẻ oai vệ chứ thật ra nó chỉ là một căn gác gỗ dùng làm tòa soạn cho tờ tuần báo tôi đang cộng tác. Tôi và một người bạn nữa (xin tạm giấu tên) cũng như tôi đã giữ bí mật cái bút hiệu của tôi từ trước tới giờ, người bạn ấy, dĩ nhiên cũng làmột đấng đực rựa như tôi nhưng phụ trách việt kết – bạn – tâm – giao và gỡ – rối – tơ – lòng – bạn – gái. Tôi đã từng giải đáp những câu hỏi thuộc loại toát mồ hôi lạnh của chị em bạn gái. Và hồi hộp chờ đợi một bức thư xỉ vả nào đó trong một ngày đẹp trời sẽ hứa hẹn gởi về tòa soạn. Nào ngờ thư xỉ vả chẳng những không có mà tôi chỉ nhận được toàn thư khen nức nở. Chẳng hạn như có một chị viết: “Trời ơi, em không ngờ chị tài tình đến thế. Thật em không biết nói gì để cảm ơn chị, vì nhờ chị giải đáp và chỉ cách, câu chuyện ấy đã qua, hôm nay chồng em đã trở về với gia đình, lại còn tỏ vẻ thương yêu em thập bội. Hôm naò em phải tới toàn soạn gặp chị để xem chị xinh đẹp thế nào mà lời văn ngọt ngào êm dịu như có ma lực thu hút người đọc. Nhất là em. Dĩ nhiên chẳng bao giờ tôi mong cô gái ấy tới cả.
Tòa soạn tờ báo tôi cộng tác chỉ là căn gác gỗ nhỏ hẹp giống như bàn tay. Mái tôn, lại không có la phông nên buổi trưa sau khi ở trường ra tôi ghé lại bóc thư, giải đáp tơ lòng tôi phải xoay trần áo vắt lên thành ghế ngồi phơi bộ xương cách trí một cách chân thật nhất. Ðã vậy mà mồ hôi nhễ nhại tuôn đổ, các chú nhóc thợ sắp chữ mình mẩy lem luốc chạy ra chạy vào nhe răng cười trắng nhỡn hối bài, thật là một cảnh đáng nản và không nên diễn tả nữa, do đó không phải là một nơi thơ mộng cho em tới thăm tôi, dù một chiều mưa hay một trưa nắng gắt.
Tôi tìm cách trốn… sự gặp gỡ đẹp đễ ấy:
– Tôi làm việc sướng lắm. Ít khi có ở chỗ đó.
– Vậy ông đi đâu?
– Tôi ở trường hoặc ở nhà. Ðôi khi lang thang với vài tên bạn. Tôi ẩn hiện lất phất lắm.
– Ông là ma quỷ thay hình đổi dạng hả?
Tôi nhột nhạt quá chừng. Tự nhiên tôi lo ngại đưa mắt nhìn em, tưởng rằng em đã biết công việc của tôi làm, biết bút hiệu đẹp mỹ miều của tôi ký dưới những bài giải đáp tâm tình ấy rồi. Nhưng không, em vẫn ngây thơ, chẳng có vẻ gì gian dối, che lấp điều đã biết. Mắt em ngước nhìn tôi đẹp như mắt chí nai tơ trước mũi súng của tên thợ săn. Tôi chưa kịp khen mắt em đẹp đã được em… khen trước:
– Eo ôi, mắt ông sao đỏ ngầu thế?
Tôi dụi mắt.
– Tại bia.
– Ông xạo. Bộ ông say rồi sao?
Tôi gật gù:
– Tôi say rồi. Nhưng say vì em chứ không phải say vì bia.
– Em có gì đâu mà ông say?
– Em là một ly rượu mạnh.
Em cười, háy mắt:
– Vậy ông có cần đồ nhắm tốt không?
– Cần. Tôi cần cắn một miếng lỗ tai em.
Và không hiểu tôi say rượu thật hay vì em là một ly rượu mạnh thật, như tôi nói, khiến tôi có đủ can đảm ghé mắt sát đằng sau gáy tóc của em và cắn nhẹ lên vành tai em một miếng. Tôi nghe hơi thở của chính mình dồn dập và hơi thở của em cũng ngắt khoảng như em đang bước lên một con dốc cao. Hương thơm của chiếc gáy trắng ngần, hương thơm của mái tóc chùm kín mặt tôi, làm tôi muốn lịm chết đi trong mớ tóc rối ấy. Những sợi tóc rớ txuống đời làm sóng lênh đênh, và tôi chính là người đang trôi nổi dập dềnh trên những lượn sóng mầu nhiệm ấy.
Tôi thấy em khẽ rùng mình, rồi hốt hoảng, em kêu lên;
– Trời ơi.
Không phải chỉ mình em hốt hoảng kêu lên, mà chính tôi, có lẽ tôi cũng sung sướng ngạc nhiên, bất ngờ, để thốt lên hai tiếng “trời ơi” như vậy.
Một thoáng im lặng. Giọng em vẫn còn run run đượm vẻ trách móc:
– Ông ăn hiếp em hả?
– Ddâu có.
– Ông đã… cắn tai em. Ông ỷ lớn ăn hiếp em.
– Ðứa nào…
Tôi định thốt lên một câu thề thốt quyết liệt nhưng chợt dừng lại kịp vì hình như em đã sửa lưng tôi một lần rồi. Em không thích thề, vả lại cũng không có gì vô duyên hơn khi một gã con trai mở miệng ra là có một câu thề thốt nằm sẵn trên đầu lưỡi.
Em trừng trừng mắt:
– Cấm thề.
Tôi bèn nín im, giả vờ nhìn xuống mặt sông đen ngòm. Gió lùa hơi nước từ dưới lên mang thêm mùi dầu nhớt tanh nồng khó chịu. Em đá nhẹ vào chân tôi:
– Em ghét ông.
Dĩ nhiên khi em nói ghét tôi bắt buộc tôi phải hiểu ngược lại. Vì có ngu như bò tôi mới tin lời một người đàn bà. Khi đàn bà nói một đàng, ta phải hiểu một nẻo. Ðó là kinh nghiệm tôi mới học mót được của vài tên bạn tự cho mình là sành sỏi, dày dạn đường tình.
– Em bị mất một lỗ tai.
– Nó đang nằm trong bụng tôi đây.
– Tại sao ông cắn em?
Chúa ơi, làm sao tôi giải thích được. Và khi không giải thích được chỉ còn một cách duy nhất là cười trừ. Tôi đành cười một nụ, nhưng em vẫn không buông tha:
– Tại sao ông cười?
Lại thêm một câu hỏi mà tôi không thể giải thích được nữa. Em bỗng chỉ xuống mặt sông đen ngòm nói:
– Hôm nào em sẽ nhảy xuống đây. Ðố ông em dám không?
– Nhảy xuống làm gì?
– Ðố ông đó.
– Tự tử.
– Xời.
– Em muốn lội đua nước rút với những con cá dưới sông.
– Em không giỡn đâu à.
– Vậy chứ em làm gì, không lẽ em là mỹ nhân ngư?
– Ông thơ mộng quá trời. Người ta nhảy xuống để tắm tôi ông ơi.
Tôi như con gà nuốt phải sợi dây thun, tự nhiên yếu xìu, xụi lơ, mất hết cả nhuệ khí khi cô bé vô tình quay lại cho tôi xem đoạn phim “hồ tắm”, trong đó nhân vật đóng vai chính là tôi, một kẻ không bị đời đánh gục mà bị một con bé xô ngã xuống hồ đau điếng, chới với suýt chút nữa thì đã chết đuối.
– Ông có dám tắm ở khúc sông này không?
– Tôi không biết lội.
– Chắc lúc nói câu đó, gương mặt tôi trở nên nhăn nhó một cách thảm hại, nên có bé cảm động, chớp mắt mấy cái rồi giọng nhỏ nhẹ mơ hồ:
– Ông cho em xin lỗi, vô tình nhắc lại chuyện rủi ro bữa trước.
Ddúng là chuyện rủi ro của em, nhưng rủi ro chết người. Và chúng ta hình như đã cam kết ngấm ngầm với nhau là đừng nên nhắc lại. Nhưng không sao, đó là một vết thương tuyệt vời, một cái ngã đắm đuối cho tình yêu vừa chớm.
– Mấy nhỏ bạn của em nói hôm nào ông tặng cho mấy hỏ ấy quyển sách do ông sáng tác đi.
– Trời.
– Sao ông kêu trời?
Tôi lắp bắp:
– Ừa không. Tại tôi quen miệng.
– Ông lúc nào cũng quen miệng gọi Chúa, gọi Trời. Sao ông không gọi thêm vài “nhân vật” nữa cho đủ bộ.
Tôi cười, chớp mắt nói một câu đầy ý nghĩa:
– Tôi sắp gọi một nhân vật trọng đại, ghê gớm, một nhân vật phải ở đầu mày cuối mắt, đầu môi, đầu giấc ngủ, giấc mơ của tôi.
– Ai vậy ông?
– Bí mật.
– Bí mật cũng được. Nhưng ông có hứa ngay bây giờ tặng sách cho tụi bạn em không?
– Sách tôi?
– Dạ sách của ông. Tụi nó nghe nói ông là nhà văn nhà thơ nên định kéo tới toàn soạn xin sách ông đấy.
Tôi cười:
– Tôi là một nhà… gõ đầu trẻ tương lai thì đúng hơn.
– Em không biết. Bạn em dữ lắm. Phải có sách cho tụi nó mới yên. Ai biểu ông là… nhà văn làm chi vậy?
Chúa ơi, quả thật chưa bao giờ tôi gặp phải một câu hỏi hóc búa như thế này. Dù nghề nghiệp tương lai của tôi làsẵn sàng để bị hỏi, bị chất vấn và nếu trả lời dở ẹc thì bị xỉ vả, bị chê dài.
Tôi bèn nghĩ ra một cuốn sách còn nằm trong… tưởng tượng. Và tôi quả quyết nói với em:
– Ðược rồi. Tôi sẽ viết.
– Sao lại sẽ?
– Vì sách cũ của tôi đã bán hết rồi. Không còn một cuốn. Cam đoan không quảng cáo láo.
Ðây cũng là một cuốn sách tưởng tượng của tôi nữa. Và sách tưởng tượng dễ bán hết lắm. Nó sẽ tuyện bản ngay khi vừa “phát hành”.
Em kê tôi một câu đau điếng:
– “Hấp dẫn lắm” như khô nai Ban Mê Thuột và khô cá thiều Phú Quốc không?
– Ðây không phải là thức ăn, hay món nhậu.
– Vậy đề tài gì?
Tôi làm ra vẻ bí mật:
– Em yên chí. Rồi sẽ biết.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+