Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Kính vạn hoa – Tập 12 – Tiền Chuộc – Chương 09-10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9

Bò Lục lững thững thả bộ xuống dốc cầu. Chung quanh xe cộ ngược xuôi
nườm nượp nhưng dường như nó không mảy may để ý. Ðầu óc nó đang để tận
đâu đâu, nó đi men theo thành cầu, chân hờ hững bước theo quán tính.

Khuôn mặt sửng sốt của bọn Quý ròm khi nghe nó báo tin Dũng Cò đòi hai
trăm ngàn tiền chuộc cứ lởn vởn trong đầu nó. Hai trăm ngàn để đánh đổi
hai cuốn sổ, thật là quá quắt! Bò Lục bất bình lẩm bẩm, quên phắt rằng
nó là một trong những thành viên nòng cốt của “đảng Chim Ưng”.

Lẽ ra số tiền chuộc càng lớn Bò Lục càng vui mừng mới phải, bởi chính
nó cũng được chia phần trong số tiền đó. Nhưng không hiểu sao trong vụ
này, tự dưng nó lại cảm thấy ngượng khi Dũng Cò “hét giá” quá cao.

Tụi nó có hiểu lầm mình không nhỉ? Bò Lục nghĩ đến bọn Quý ròm, mày
nhíu lại. Trong bọn Quý ròm, Bò Lục có cảm tình nhất với con nhỏ mang
kiếng. Nhỏ ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, đã cứu nó “thoát hiểm” lại còn cảm
ơn nó nữa. Nhỏ chẳng hề xem nó là tên trấn lột. Nhỏ xem nó là bạn.

Con nhỏ tốt ghê! – Bò Lục lại áy náy nhủ bụng – Vậy mà bây giờ Dũng Cò
bắt nhỏ và bọn kia xoay ra hai trăm ngàn đem nộp! Chả rõ từ đây đến trưa
mai tụi nó có đào đâu ra một khoản tiền lớn như thế hay không!

– Cháu đi đâu về đấy?

Tiếng dì vang lên bên tai khiến Bò Lục chợt nhận ra mình đã tới nhà.

– Dạ, cháu lại nhà bạn! – Bò Lục phịa nhanh như chớp, nó vốn nói dối thành thần.

– À, các bạn hôm trước đến chơi với cháu đấy phải không?

Dì nó lại hỏi, giọng vui vẻ và chẳng chút ngờ vực. Từ hôm bọn Quý ròm
ghé nhà Bò Lục, dì nó bỗng đâm ra dễ tính với nó hẳn. Mỗi khi nó đi đâu
về, dì đã bớt tra hỏi vặn vẹo.

Lần này cũng vậy, thấy nó gật đầu, dì nó tươi cười nói:

– Mấy đứa bạn học của cháu đứa nào mặt mũi nom cũng đàng hoàng, tử tế, thật chả giống với thằng bạn vừa tới tìm cháu tí nào!

Câu nói của dì làm Bò Lục chột dạ:

– Ai tới tìm cháu hả dì?

– Thằng gì cao lêu nghêu thỉnh thoảnh vẫn tới đây ấy!

Dũng Cò! – Bò Lục bật kêu khẽ – Chắc nó tới tìm mình để hỏi kết quả cuộc thương lượng!

– Cháu đi đằng này một lát dì ơi!

Bò Lục nói và nhanh chân vọt ra khỏi nhà, mặc tiếng dì nó la giật giọng sau lưng:

– Này, này, tới giờ cơm rồi mà cháu còn chạy đi đâu đấy!

Dũng Cò đón Bò Lục bằng khuôn mặt nhăn nhó:

– Mày đi đâu mất tăm mất tích vậy? Vụ đó sao rồi?

Bò Lục khịt mũi:

– Tụi nó đồng ý! Trưa mai tụi nó sẽ đến góc đường hôm nọ đợi tụi mình!

– Tụi nó có nói gì không?

Bò Lục ngơ ngác:

– Nói gì là nói gì?

Dũng Cò nheo mắt:

– Về số tiền hai trăm ngàn ấy!

– À, không! – Bò Lục liếm môi – Tụi nó chả nói gì cả!

– Tụi nó chả chê đắt chê rẻ gì sao? – Dũng Cò lộ vẻ băn khoăn.

– Tụi nó chả khen chê gì cả!

– Thế thì lạ thật! – Dũng Cò cau mày.

Thái độ của Dũng Cò khiến Bò Lục không nén nổi thắc mắc.

– Lạ chuyện gì?

Dũng Cò đấm hai tay vào nhau:

– Với số tiền lớn như thế, lẽ ra tụi nó phải kỳ kèo hoặc la lối om sòm mới phải chứ?

Bò Lục nhún vai:

– Tao thấy tụi nó vẫn tỉnh khô!

Thật ra khi báo tin đó với bọn Quý ròm, Bò Lục nhận thấy mặt mày đứa
nào đứa nấy đều kinh ngạc tột độ. Bò Lục biết bọn Quý ròm không quát
tướng lên trước mặt nó chỉ vì lịch sự nhưng khi nó về rồi thế nào bọn
này cũng mạ sát cái “đảng Chim Ưng” của nó không tiếc lời.

Nhưng Bò Lục giấu biến những nhận xét của mình. Nó muốn để Dũng Cò hoang mang lo lắng chơi.

Quả nhiên, ngẫm nghĩ một hồi, Dũng Cò tặc tặc lưỡi:

– Tao nghi quá mày ạ!

Bò Lục hiền khô:

– Nghi chuyện gì?

Dũng Cò nói với vẻ tư lự:

– Tao nghĩ tụi nó đang âm mưu cho tụi mình vào tròng! Nếu không tại sao tụi nó chẳng hề có phản ứng gì trước đề nghị của tao!

Bò Lục cười mũi:

– Mày sợ công an mai phục vào trưa mai ư?

– Có thể lắm! Hễ tao thò tay ra nhận tiền là thế nào cũng bị chộp!

Một ý nghĩ vụt hiện ra trong óc Bò Lục.

– Thế thì mày đừng đích thân nhận tiền! – Nó hớn hở đề nghị – Ðể tao đứng ra nhận cho!

Không phải tự nhien Bò Lục quyết định chơi trò “Lê Lai cứu chúa”. Nó đã
tính rồi. Ðợi khi bọn Quý ròm nhận được hai cuốn sổ xong, nó sẽ ném trả
xấp tiền lại cho đối phương. Tất nhiên Dũng Cò sẽ không tha thứ cho
hành động đó của nó. Nhưng nó cóc sợ. Hai thằng Bò Trổng Bò Tứ là bạn
thân của nó xưa nay, chắc chắn sẽ không về hùa với Dũng Cò để làm khó dễ
nó. Sau vụ đó, nó sẽ rút tên ra khỏi “đảng Chim Ưng”, chẳng còn dính
líu gì với Dũng Cò nữa. Nếu mọi chuyện trót lọt, bọn Quý ròm sẽ không
còn dám coi thường nó. Và con nhỏ mang kiếng dễ thương kia sẽ hiểu nó
không giống như Dũng Cò, nó là đứa “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”,
lúc nào cũng sẵn sàng phục thiện. ý nghĩ đó khiến Bò Lục cảm thấy nôn
nao. Nó đang mong đến chết được Dũng Cò sẽ đồng ý với đề nghị sáng suốt
của nó.

Nhưng Dũng Cò là đứa tự ái vặt. Mặc dù lúc nào cũng sợ bị công an thộp
cổ nhưng lại không muốn để lộ sự chết nhát ra trước mặt người khác.

– Không cần phải như vậy! – Dũng Cò từ chối – Tao sẽ đích thân nhận tiền!

– Thế còn công an? – Bò Lục nhắc.

Ánh mắt Dũng Cò thoáng lộ vẻ ngần ngại. Nhưng rồi thấy Bò Lục nhìn
chòng chọc vào mặt mình như sẵn sàng chế nhạo, nó mím môi nói cứng:

– Tao cóc sợ! Nói chung, tao chỉ lo xa thế thôi, chứ tao không tin bọn kia lại giở trò với tao!

Dũng Cò quay ngoắt 180° mà mặt mày vẫn tỉnh rụi. Chỉ có Bò Lục là biến
sắc. Cái kiểu thay đổi ý kiến xoành xoạch của Dũng Cò khiến nó kêu khổ
thầm.

– Nếu mày đích thân nhận tiền thì để tao giữ sổ cho! Khi nào tiền đã
vào tay mày, tao mới quẳng mấy cuốn sổ cho tụi nó! – Bò Lục cố cứu vãn
tình thế bằng cách đưa ra đề nghị mới. Nó tin rằng khi những cuốn sổ lọt
vào tay nó thì âm mưu “làm tiền” bọn Quý ròm của Dũng Cò chắc chắn sẽ
thất bại.

Nhưng Dũng Cò là đứa lọc lõi. Thấy Bò Lục liên tục đưa ra hết ý kiến này đến ý kiến khác, nó đâm nghi.

– Việc gì phải làm thế? – Dũng Cò quắc mắt – Chẳng lẽ mày giữ sổ thì an toàn hơn tao?

– Tất nhiên rồi! – Bò Lục cố giữ vẻ bình thản – Nếu công an bắt quả
tang mày một tay đưa sổ một tay nhận tiền, dứt khoát mày sẽ bị khép tội
“tống tiền”! Nhưng nếu mày chỉ nhận tiền không thôi thì chẳng ai kết tội
mày được!

– Sao lại không kết tội được? – Dũng Cò nhướn mày.

Bò Lục vẫn chậm rãi:

– Nhận tiền đâu phải là một cái tội! Lúc đó mày cứ chối phăng! Mày có
thể bảo bọn kia thiếu nợ mày từ trước bây giờ đem tiền đến trả!

– Thế còn những cuốn sổ?

– Những cuốn sổ tao vẫn giữ! Nếu thấy công an ập tới, tao dại gì thò mấy cuốn sổ ra!

Nghe tên thuộc hạ giải thích một hồi, Dũng Cò cảm thấy bùi tai. Bò Lục mừng rơn khi thấy Dũng Cò gục gặc đầu:

– Hay đấy!

Nhưng hy vọng trong lòng Bò Lục vừa chớm lên đã vội tắt ngấm.

– Tao sẽ làm theo kế hoạch của mày! – Dũng Cò nhếch môi – Nhưng đứa giữ sổ sẽ là thằng Bò Trổng!

Dũng Cò quả là khó chơi! Chắc nó đã bắt đầu nghi ngờ mình! Bò Lục chột dạ nghĩ bụng.

– Thế còn tao? – Bò Lục cố làm ra vẻ tức tối – Chẳng lẽ mày tin tưởng thằng Bò Trổng hơn tao?

Dũng Cò nheo mắt:

– Mày sẽ có nhiệm vụ khác! Trưa mai mày và thằng Bò Tứ sẽ canh chừng
động tĩnh chung quanh, hễ thấy gì khác lạ là báo động ngay cho tao và
thằng Bò Trổng biết!

Trước sự sắp xếp đâu vào đấy của Dũng Cò, Bò Lục biết chẳng thể nào kèo
nài gì được. Hơn nữa, thấy Dũng Cò có ý đề phòng mình, nó chẳng muốn
thằng này thêm ngờ vực.

– Thế cũng được!

Bò Lục nói, giọng xuôi xị, và quay mình bỏ đi.

Nhưng nó vừa đi được vài ba bước, Dũng Cò đã gọi giật lại:

– Gượm đã!

Bò Lục ngoảnh lại:

– Gì nữa?

Mặt Dũng Cò thoắt nghiêm trọng:

– Ngày mai nhớ lận theo vũ khí!

Lời dặn dò của Dũng Cò khiến Bò Lục kinh ngạc:

– Ðể làm gì? Chẳng lẽ mày định “choảng” nhau với công an?

– Tao đâu có khùng! – Dũng Cò cười khảy – Nhưng cứ phải phòng xa! Biết
đâu đến phút t tụi nó chẳng trở mặt đánh cướp hai cuốn sổ của tụi mình!

– Mày nghĩ thế? – Bò Lục hỏi lại, không giấu vẻ nhạo báng.

Dũng Cò hừ giọng:

– Tao chả nghĩ gì cả! Nhưng đã ra trận là phải mang theo vũ khí! Ðó là luật, xưa nay vậy!

– Thôi được!

Bò Lục lằm bằm và lại tiếp tục rảo bước. Không nghĩ ra được cách nào để
giúp con nhỏ mang kiếng và đồng bọn, lòng nó rối như tơ vò. Thôi được,
trưa mai hẵng hay! Tới lúc đó, mình sẽ tùy cơ ứng biến! Nếu cần, mình sẽ
tìm cách đoạt lại tiền trên tay Dũng Cò để trả lại cho con nhỏ mắt
kiếng!

Ý nghĩ đó an ủi Bò Lục rất nhiều trên đường về nhà.

Chương 10

 

Ði đến chỗ hẹn với “đảng Chim
Ưng” rốt cuộc chỉ có ba đứa : Tiểu Long, nhỏ Hạnh và Văn Châu.

Hôm trước, nghe thằng Tùng ngứa
miệng khoe khoang về cuộc gặp gỡ “lịch sử” trưa nay, buổi tối Khánh
và Tường lò dò đến nhà nhỏ Hạnh để xin được đi theo, bị nhỏ Hạnh nạt cho một
trận, hoảng vía chạy mất.

Không chỉ Khánh và Tường, ba ông
nhóc Tùng, Nghị, Ðạt cũng bị “cấm cửa”.

Tùng nằn nì:

– Chị cho tụi em đi với! Tụi em nấp
xa xa, bọn Dũng Cò không biết đâu!

– Không có nấp niếc gì hết! – Nhỏ
Hạnh hừ giọng – Chị đã bảo không là không!

– Tụi em chỉ xem thôi chứ có làm gì
đâu! – Tùng vẫn lằng nhằng.

Nhỏ Hạnh cau mặt:

– Em lạ thật đấy ! Ðây là đi chuộc
mấy cuốn sổ chứ đâu phải đi đánh nhau mà đòi theo xem!

– Biết đâu đấy! – Tùng chớp chớp mắt
– Nhỡ rốt cuộc có đánh nhau thì sao!

Chưa kịp xuất hành đã nghe ông em
nói xui, nhỏ Hạnh đâm gắt:

– Có đánh nhau em cũng không được
xem! Chị đã bảo ở nhà là ở nhà!

Rồi sợ Tùng lén đi theo, nhỏ Hạnh
nghiêm mặt hăm:

– Trưa mai chí mà bắt gặp em lảng
vảng ở chỗ đó chị sẽ méc ba về chuyện tấm hình chim ưng cho mà xem!

Nghe bà chị doạ đem chuyện mình lén
lút “nộp thuế” cho Dũng Cò ra “công bố”, Tùng xanh mặt
“tắt đài” ngay. Từ đó cho đến sáng hôm sau nó chẳng dám kì kèo thêm
một tiếng nào nữa.

So với nhỏ Hạnh, Quý ròm tống khứ
ông em đơn giản hơn nhiều.

Quý ròm chẳng cần nói nặng hay nói
nhẹ hay doạ dẫm lôi thôi. Cứ sáng ra, Mạnh đi đâu nó tò tò bám theo đó. Mạnh
lên nhà trên, nó lên nhà trên. Mạnh xuống nhà dưới, nó xuống nhà dưới. Mạnh
đánh răng, nó đánh răng. Mạnh ra phòng khách ngồi uống nước, nó cũng xề lại bên
cạnh vớ lấy cái ấm trà rót vào ly mình.

Ðến khi thằng Mạnh chịu hết nổi, gom
quần áo đồ đạc vào túi xách, chào cả nhà rồi hầm hầm đi ra bến xe, Quý ròm mới
yên tâm ôm cặp đến trường.

Suốt buổi sáng ở trên lớp, Quý ròm,
Tiểu Long và nhỏ Hạnh cứ nhấp nha nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến. Nghĩ đến
cuộc hẹn ban trưa, đứa nào đứa nấy lòng như lửa đốt.

Theo như kế hoạch, lát nữa tan học,
Tiểu Long và nhỏ Hạnh sẽ tức tốc đến trước cổng trường Hoạ Mi. Văn Châu sẽ đợi
hai đứa ở đó.

Nhưng cả bọn sẽ không đến chỗ hẹn
ngay mà phải đợi chừng nào tụi học trò trường Hoạ Mi chắc chắn đã ra về hết mới
xuất đầu lộ diện.

Trong khi đó thì Quý ròm chạy về nhà
lấy xấp tiền đem tới. Tại sao Quý ròm không mang xấp tiền theo bên người cho
gọn mà phải chạy tới chạy lui cho mỏi cẳng thì chỉ có chính nó mới biết.

Bọn Tiểu Long, nhò Hạnh và Văn Châu
tất nhiên rất thắc mắc trước hành vi kỳ quái của bạn mình nhưng vì xưa nay vốn
tin tưởng vào những “sáng kiến” của nó nên khi hỏi hoài thấy nó vẫn
ra vẻ ta đây là David Copperfield bí mật đầy mình, bọn chúng cũng chẳng buồn dò
hỏi cho ra lẽ.

Tiểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh chờ
mãi rồi tiếng trống tan trường cũng vang lên.

– Các bạn cứ đi trước đi nhé! Tôi sẽ
đem tiền tới sau!

Ra tới cổng, Quý ròm chỉ kịp quay
lại dặn vội nhỏ Hạnh một câu rồi co giò chạy biến.

Tiểu Long nhìn theo Quý ròm, giọng
thấp thỏm:

– Không hiểu sao tôi cảm thấy lo lo!

Nhỏ Hạnh ngạc nhiên ngó bạn:

– Lo chuyện gì?

– Chả hiểu là lo chuyện gì! – Tiểu
Long bối rối – Nhưng tôi cứ thắc mắc hoài không biết Quý ròm tính giở trò gì
với bọn Dũng Cò!

Nhỏ Hạnh nhíu mày:

– Chẳng lẽ Long sợ Quý ròm làm gì đó
sơ suất?

– Tôi không lo Quý ròm sơ suất! –
Tiểu Long thu nắm tay quẹt mũi – Tôi chỉ sợ nó chọc giận tụi Dũng Cò sẽ xảy ra
chuyện đánh nhau!

Nhỏ Hạnh càng tròn mắt:

– Long mà sợ đánh nhau?

Tiểu Long nhún vai:

– Không đánh nhau vẫn hơn! Dũng Cò
dù sao cũng là em của Văn Châu!

Tâm sự của Tiểu Long khiến nhỏ Hạnh
bần thần nghĩ ngợi. Ừ nhỉ, Dũng Cò là em của Văn Châu, nếu xảy ra ẩu đả giữa
hai bên, e rằng Văn Châu sẽ lâm vào cảnh khó xử! Văn Châu sẵn sàng bỏ ra hai
trăm ngàn để chuộc lại hai cuốn sổ có lẽ cũng chỉ vì muốn tránh một cuộc
“ác chiến” giữa hai phe. Văn Châu tuy không ưa gì ông em đổ đốn của
mình nhưng chắc nó cũng không muốn rơi vào cảnh “huynh đệ tương tàn”!

– Chắc không có gì nghiêm trọng xảy
ra đâu! – Nhỏ Hạnh chép miệng trấn an bạn.

– Hạnh nghĩ thế ư?

– Ừ! “Ðảng Chim Ưng” đã
tan rã, Dũng Cò không còn là mối đe doạ đối với bọn học trò trường Hoạ Mi, Quý
ròm chẳng dại gì chọc giận đối phương đâu!

– Tôi lại không lạc quan được như
Hạnh! – Tiểu Long cắn môi – Tôi thấy Quý ròm có vẻ không can tâm nộp khoản tiền
lớn lao kia cho tụi Dũng Cò! Chắc chắn nó sẽ bày ra quỷ kế gì đấy!

Nhỏ Hạnh mỉm cười lườm Tiểu Long:

– Long có vẻ rành bạn quá nhỉ?

Tiểu Long cũng cười:

– Tôi chỉ lo vậy thôi!

– Thôi, cứ tới nơi hẵng hay! – Nhỏ
Hạnh kéo tay Tiểu Long, giục – Giờ này chắc Văn Châu đã đến đó rồi!

Quả nhiên, khi Tiểu Long và nhỏ Hạnh
hấp tấp phóng tới trường Hoạ Mi đã thấy Văn Châu đứng đợi sẵn trước cổng.

Tiểu Long ngạc nhiên nhìn Văn Châu:

– Sao bạn lại đứng ngay chỗ này?

– Không đứng chỗ này chứ đứng đâu?

– Thì ngồi trong một quán nước nào
đấy! Ðứng đây nhỡ ai thấy thì sao?

– Tôi ngồi trong quán nước nãy giờ!
Bọn học trò về hết rồi tôi mới chạy ra đây!

Văn Châu cười đáp. Rồi nó hất đầu:

– Tụi mình đi!

Nói xong, Văn Châu rảo bước đi
trước. Tiểu Long và nhỏ Hạnh lẽo đẽo theo sau.

Ðứa nào cũng nghĩ là mình đến trễ
nhưng khi cả bọn tới chỗ ngã tư Dũng Cò giao hẹn, bốn phía vẫn vắng tanh vắng
ngắt.

– Lạ thật! – Tiểu Long ngơ ngác ngó
quanh – Chẳng lẽ bọn chúng lại thất hứa một lần nữa?

Nhỏ Hạnh vỗ vỗ trán:

– Hay bọn chúng có đến nhưnhg đợi
mình lâu quá nên đã bỏ về rồi!

– Bọn mày chỉ giỏi đoán mò! Tụi tao
ở đây nè!

Tiếng Dũng Cò thình lình vang lên
bên tai khiến bọn Tiểu Long giật nảy và vội vàng lia mắt về phía phát ra tiếng
nói.

Trước vẻ mặt ngỡ ngàng của ba đứa,
từ trong hẻm cụt bên đường các thành viên của “đảng Chim Ưng” đang lò
dò bước ra, đi đầu là dáng người cao lêu nghêu của Dũng Cò, theo sau là tụi
“đô-mi-nô” đầy đủ cả Bò Trổng Bò Lục Bò Tứ. Tiểu Long và Văn Châu bât
giác bẽn lẽn đưa mắt nhìn nhau như thầm nói: ” Ðây là con hẻm thằng Bò Tứ
nấp hôm trước, thế mà tụi mình lại đểnh đoảng quên bẵng đi mất!”.

– Sao bây giờ tụi mày mới đến? – Vừa
bước ra, Dũng Cò đã khinh khỉnh hỏi ngay.

Tiểu Long hắng giọng:

– Tụi tao còn phải đi học!

– Hừ, đi học! Tụi mày làm như đi học
là chuyện gì ghê gớm lắm đấy! – Dũng Cò cười khảy, vẻ khó chịu, có lẽ nó nhớ
đến chuyện mình bị đuổi học. Rồi không đợi bọn Tiểu Long kịp nói gì, nó hỏi
“độp” ngay – Nhưng đi học tụi mày vẫn nhớ mang tiền theo đấy chứ?

– Tất nhiên rồi! – Tiểu Long gật đầu
– Thế tụi mày có đem hai cuốn sổ liên lạc theo đấy không?

Dũng Cò “hừm” một tiếng
trong cổ họng. Và thay vì trả lời, nó đưa tay lên không búng “tróc”
một cái.

Bò Trổng đứng phía sau lập tức cho
tay vào túi móc hai cuốn sổ ra, giơ lên cao.

Văn Châu vội vàng chìa tay ra:

– Ðưa đây!

– Ðừng hòng! – Bò Trổng nhếch môi –
Trước tiên tụi mày phải…

Bò Trổng mới hó hé vài tiếng, thấy
Dũng Cò giơ tay ra hiệu, liền im bặt.

– Tao cần phải nói trước vài điều! –
Dũng Cò đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi thấp giọng nói – Thứ nhất tụi mày phải
thề là không một ai biết chuyện ngày hôm nay trừ tụi tao và tụi mày…

Dũng Cò chưa nói dứt, Văn Châu đã hừ
mũi chen ngang:

– Khỏi cần thề! Tụi tao đã bảo không
báo công an là dứt khoát không báo!

Thấy bà chị đi guốc trong bụng mình,
Dũng Cò thoáng đỏ mặt.

– Tốt lắm! – Dũng Cò làm bộ gật gà
gật gù để che giấu nỗi sượng sùng, rồi không dám nhìn Văn Châu, nó xoáy mắt vào
mặt Tiểu Long, chậm rãi tiếp – Thứ hai, để đề phòng tụi mày nửa chừng “giở
quẻ’, việc trao tiền và nhận sổ phải tiến hành đồng thời!

Tiểu Long đưa tay quẹt mũi:

– Nghĩa là sao?

– Nghĩa là trong khi thằng Bò Trổng
bên tao đưa sổ cho một đứa bên mày thì một đứa bên mày sẽ trao tiền cho tao! Cả
hai bên sẽ nhận được “hàng” cùng một lúc!

Tiểu Long đưa mắt nhìn Văn Châu và
nhỏ Hạnh như thầm hỏi ý kiến, thấy hai đứa này không tỏ vẻ gì phán đối, liền
gật đầu:

– Thế cũng được!

– Vậy thì tiến hành trao đổi ngay! –
Dũng Cò huơ tay – Bên mày đứa nào đứng ra nhận sổ?

– Tao!

Tiểu Long đáp bằng giọng ỉu xìu. Ðến
giờ này mà Quý ròm vẫn chưa xuất hiện làm nó hoang mang cực độ. Thằng ròm này
nó tính hại bạn hay sao mà biệt tăm biệt tích thế không biết! Tiểu Long bực bội
rủa thầm và bồn chồn liếc mắt về phía đầu đường.

Bên cạnh nó, nhỏ Hạnh và Văn Châu
cũng lo âu không kém, hai đứa cứ phấp phỏng quay đầu nhìn xuôi nhìn ngược.

Thái độ của bọn Tiểu Long khiến Dũng
Cò sinh nghi:

– Tụi mày làm gì mà nháo nhác cả lên
thế?

Bò Trổng cũng chột dạ vọt miệng hùa
theo:

– Tụi mày nhớ là tụi mày đã hứa rồi
đấy nhé!

Biết tụi Dũng Cò hiểu lầm, Tiểu Long
quay lại, trầm giọng trấn an:

– Tụi tao đợi thằng Quý ròm!

Bò Tứ gãi mũi:

– Cái thằng còm nhỏm còm nhom mọi
lần ấy hả?

– Ừ!

– Ðợi nó làm quái gì! – Dũng Cò cau
mặt – Cứ đưa tiền đây rồi ẵm hai cuốn sổ về! Sau khi tụi tao tếch rồi thì tụi
mày tha hồ đợi bạn!

Tiểu Long thở dài:

– Nhưng Quý ròm chính là đứa giữ
tiền!

– Cái gì? – Dũng Cò sửng sốt – Tụi
mày không đem tiền theo đây hả?

Văn Châu lạnh lùng:

– Bạn tao đang chạy về nhà lấy tiền!
Tụi mày làm gì mà hốt lên thế!

Dũng Cò phun nước bọt:

– Thế thì tụi mày đợi đi! Bọn tao về
đây!

Nói xong, không chờ bọn Tiểu Long có
ý kiến, nó quay ra sau, phất tay:

– Ði tụi mày!

– Này, này! – Tiểu Long hốt hoảng
kêu – Gượm đã! Thằng Quý ròm tới rồi kìa!

Dũng Cò đứng phắt lại:

– Ðâu?

– Ðằng kia kìa!

Tiểu Long chỉ đại vào một bóng người
tít đằng xa đang tiến lại. Nó định đánh lừa bọn Dũng Cò để tìm kế hoãn binh.
Nào ngờ bóng người mà nó chỉ bừa đúng là Quý ròm thật.

Quý ròm đang tất tả chạy tới, trên
tay cầm một gói gì đấy.

Sự xuất hiện kịp thời của Quý ròm
khiến ba đứa bạn nó mặt mày lập tức tươi tỉnh hẳn. Tiểu Long thở đánh phào một
cái, nhưng rồi mặt nó bỗng cau lại:

– Sao giờ này mày mới tới?

– Tao kẹt bất ngờ! Chả rõ anh Vũ tao
cất cái bình…

Ðang hăm hở giải thích, sực nhận ra
mình nói hớ Quý ròm liền ngưng bặt và hỏi lảng sang chuyện khác:

– Thế tụi Dũng Cò đã trả lại hai
cuốn sổ chưa?

– Mày hỏi lạ! – Tiểu Long gắt – Tiền
mày còn giữ trong tay, sổ đâu mà sổ! Tụi nó còn định bỏ về nữa đấy!

Nghe vậy, Quý ròm lật đật bước tới
trước mặt Dũng Cò, chìa gói tiền bọc trong bao ni-lông ra:

– Tụi tao đã chuẩn bị sẵn tiền đây
này!

Dũng Cò cắm mắt vào cái gói trên tay
đối phương. Qua lớp ny-lông, nó trông rõ mồn một những tờ giấy bạc năm ngàn
đang xếp lớp.

– Có đúng hai trăm ngàn không đấy? –
Dũng Cò liếm môi, nghi hoặc.

Quý ròm thản nhiên:

– Nếu xấp tiền này không đủ hai trăm
ngàn, thì mày cứ kêu tao bằng con!

Thấy đối phương nói vậy, Dũng Cò gật
gù thò tay ra định cầm gói tiền nhưng Quý ròm đã rụt phắt tay lại:

– Khoan đã! Tụi mày lấy hai cuốn sổ
ra đi! Tụi mình sẽ trao đổi cùng lúc!

– Hay lắm, hay lắm! – Dũng Cò cười
khành khạch – Thì ra chí lớn gặp nhau! Tao cũng vừa đề nghị như thế!

Rồi quay ra sau, Dũng Cò trầm giọng:

– Bò Trổng chuẩn bị trao sổ! Bò Tứ,
Bò Lục canh chừng bốn phía!

Mệnh lệnh Dũng Cò vừa phát ra, Bò
Trổng và Tiểu Long không hẹn mà cũng nhích tới, đối diện nhau, mặt mày căng
thẳng.

Dũng Cò cũng nhìn chòng chọc vào mặt
Quý ròm, vẻ hồi hộp.

Quý ròm nhếch môi:

– Bằt đầu chưa?

Dũng Cò nuốt nước bọt:

– Tao hô “một, hai, ba”,
hai bên cùng trao!

Rồi nó lấy hơi:

– Một! Hai !Ba!

Tiếng “ba” vừa dứt, Bò
Trổng ném xoẹt hai cuốn sổ sang phía Tiểu Long. Cùng lúc, Dũng Cò cũng nhanh
tay chộp lấy gói tiền trên tay Quý ròm.

Mọi diễn biến nhanh như chớp giật.
Nhưng ngay trong lúc đó, sự lạ xảy ra. Bò Trổng Bò Tứ thấy gói tiền đã lọt vào
tay thủ lĩnh, chưa kịp thở phào đã nghe Dũng Cò đột ngột kêu lên một tiếng và
buông “bịch” gói tiền xuống mặt đường.

Biến cố bất thần khiến không những
tụi “đô-mi-nô” mà ngay cả Tiểu Long, nhỏ Hạnh và Văn Châu cũng giương
mắt sửng sốt. Chả đứa nào hiểu điều gì vừa xảy ra.

Bò Trổng chồm về phía Dũng Cò, kinh
ngạc hỏi:

– Chuyện gì thế?

Dũng Cò không buồn trả lời đồng bọn.
Sau một thoáng sững sờ, nó quắc mắt nhìn Quý ròm:

– Mày định giở trò hả?

Quý ròm tỉnh bơ:

– Tao có làm gì đâu!

Mắt Dũng Cò tối sầm:

– Mày đừng vờ vịt! Rõ ràng mày đã
bôi thứ gì lên gói tiền! Tao cầm bỏng cả tay!

– Chắc tay mày bị sao rồi! – Quý ròm
cười tươi – Chứ tao cầm cả buổi đâu có sao!

Nói xong, Quý ròm cúi xuống:

– Nếu mày không tin để tao cầm lại
cho mày xem!

Nhưng Quý ròm chưa kịp rớ tay vào
gói ny-lông đang nằm tênh hênh dưới đất, Dũng Cò đã quát giật:

– Không được ng vào! Ðó là tiền của
tao!

– Bây giờ gói tiền này không còn là
của mày nữa! Mày đã ném nó đi rồi, ai nhặt được người đó lấy!

Quý ròm nhếch mép nói, nó vẫn tiếp
tục thò tay ra.

– Hay lắm ! – Dũng Cò cười gằn – Ðã
vậy xem tao với mày ai lấy được gói tiền trước!

Khi tuyên bố như vậy, Dũng Cò chắc
mẩm bọn Quý ròm chẳng thể tranh đoạt với mình được. Gói tiền rớt ngay trước mặt
nó, có tài thánh Quý ròm mới tranh với nó nổi. Các “cao thủ” như Tiểu
Long và Văn Châu thì đang đứng cách đó một quãng, chẳng thể can thiệp kịp.

Lời thách thức vừa buột ra khỏi
miệng, trong khi Quý ròm còn chưa kịp sờ vào bọc tiền, Dũng Cò đã co chân đá
tung gói ny-lông về phía sau, miệng hét tướng:

– Bò Tứ, cầm lấy! Nhớ cởi áo bọc tay
trước!

Bò Tứ không buồn cởi áo. Nó đưa tay
lên giật “phực” một cái, chiếc áo đã tuột khỏi người, cúc tung toé.

Bên cạnh Bò Tứ, Bò Lục cũng giằng áo
khỏi người nhanh như máy. Trong một thoáng, nó nhất định liều mạng. Nó quyết
tâm đoạt gói tiền trên tay Bò Tứ để trả lại cho bọn Quý ròm.

Nhưng cả Bò Tứ lẫn Bò Lục đều hố to.
Cả hai bọc áo vào tay khom lưng hờm sẵn nhưng gói tiền vẫn không chịu bay tới.

Sau cú đá của Dũng Cò, gói tiền bắn
tung lên không nhưng lại rơi bịch xuống đất, ngay chỗ cũ.

Trong khi những đứa có mặt chưa hiểu
đầu cua tai nheo ra sao thì Quý ròm bỗng cười lên khanh khách:

– Mày không lấy được thì tụi tao lấy
nhé!

Rồi trước vẻ mặt chưa hết bàng hoàng
của Dũng Cò, Quý ròm quay mình chạy đi. Lạ thay, nó chạy tới đâu, gói tiền
“chạy” theo tới đó.

Ðến lúc này, trố mắt dòm kỹ cả bọn
mới nhìn thấy sợi cước nhỏ xíu Quý ròm buộc nối giữa gói tiền với sợi dây đeo
nịt trên quần nó.

– Ðứng lại đó, quân lừa đảo!

Dũng Cò hét như sấm và hùng hổ phất
tay ra hiệu cho cả bọn tiến lên.

Quý ròm ngoảnh phắt lại:

– Nói năng cẩn thận nhá! Ai là quân
lừa đảo? Bọn nào kết bè kết cánh ra tay trấn lột học trò? Bọn nào tước đoạt sổ
liên lạc của tụi nhóc rồi đòi tiền chuộc?

– Tao không cần nhiều lời với bọn
mày! – Dũng Cò hầm hầm – Nếu mày không bỏ gói tiền lại thì hôm nay đừng đứa nào
mong rời khỏi đây!

Quý rom nghinh mặt:

– Mày ỷ vào cái gì mà ra oai ghê
thế? Bộ mày đã quên cuộc chạm trán ở quán nước hôm trước rồi sao?

– Hôm trước khác hôm nay khác! –
Giọng Dũng Cò lạnh băng – Hôm nay tụi tao ỷ vào cái này đây!

Vừa nói Dũng Cò vừa quài tay ra sau lưng
rút ra một khúc côn ngắn hươ qua hươ lại trước mặt đầy đe doạ.

Tiểu Long than thầm trong bụng khi
thấy Bò Trổng Bò Tứ cũng nhanh ng rút ra những thứ vũ khí đã giấu sẵn trong
người, mặt mày đứa nào đứa nấy đằng đằng sát khí. Chỉ có mỗi Bò Lục là chẳng có
ý tham chiến. Nhưng dù không có Bò Lục, ba đứa lăm lăm khí giới kia cũng đủ
khiến bọn Quý ròm rơi vào thế hạ phong, có muốn tháo chạy cũng phải bươu đầu
sứt trán.

– Thấy chưa! – Tiểu Long nhăn nhó
liếc nhỏ Hạnh – Tôi đã lường trước rồi, thế nào cũng xảy ra chuyện!

Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống
mũi:

– Long sợ à?

– Tất nhiên là không ! – Tiểu Long
đỏ mặt – Nhưng “tứ chiến” với Dũng Cò sẽ đẩy Văn Châu vào tình thế
khó xử!

– Chẳng có gì là khó xử! – Văn Châu
đứng bên cạnh nghe loáng thoáng liền hừ giọng – Tụi nó giấu vũ khí trong người
là đã quyết ăn thua đủ với mình từ trước!

Rồi nó nói, giọng kiên quyết:

– Các bạn đối phó với hai tên Bò
Trổng Bò Tứ, tôi sẽ truy cản Dũng Cò!

Văn Châu vừa nói xong, giọng Dũng Cò
đã vang lên:

– Thế nào? Tụi mày có trả gói tiền
lại không thì bảo!

– Không trả! – Văn Châu xắn tay áo
bước ra – Mày hạ được tao rồi hãy nói đến chuyện tiền bạc!

Dũng Cò lừ lừ bước tới:

– Ðất là tự mày muốn đó nghe Văn
Châu! Tao không ép mày à!

Bên cạnh, tụi “đô-mi-nô”
cũng đang từ từ quây Tiểu Long, nhỏ Hạnh và Quý ròm vào giữa.

Bò Trổng liếc Bò Lục:

– Vũ khí mày đâu?

Bò Lục nhún vai:

– Ðối phó với bọn này tao chả cần
dùng tới vũ khí!

Vừa trả lời Bò Trổng, Bò Lục vừa
nháy mắt với nhỏ Hạnh ngầm bảo hãy thoát ra phía nó trấn giữ.

Tất nhiên nhỏ Hạnh thừa thông minh
để hiểu hảo ý của Bò Lục nhưng nó vẫn không tin ba đứa nó có thể thoát đi an
toàn. Bò Trổng sử cây nhị khúc côn, Bò Tứ hườm sẵn quả chuỳ xích, trước những
thứ kinh hãi này hoạ may chỉ có Tiểu Long là tránh được, còn chậm chạp như nó
với Quý ròm chắc thế nào cũng lãnh một phát vào người.

Tiểu Long cũng ý thức được sự nguy
hiểm đang treo lơ lửng trên đầu cả bọn. Nó vội vàng cởi phăng chiếc áo đang
mặc, cuộn lại như sợi lòi tói và nhanh tay thắt nút ở hai đầu mút. Bên kia Dũng
Cò vừa hô “Ðánh!”, nó liền bật kêu “Hạnh! Quý! Cẩn thận! Nhớ bám
sát sau lưng tôi!” và lập tức vung “sợi thừng” vù vù ra bốn
phía, bặm môi đánh đỡ.

Nhưng dù cố hết sức, trận chiến bắt
đầu chưa được mấy phút, phe Quý ròm đã nhanh ng bị đối phương áp đảo.

Dũng Cò võ nghệ cao cường, lại thêm
cây côn không ngừng múa tít trên tay, Văn Châu chẳng thể nào “nhập
nội”. Nó cứ chờn vờn chạy quanh lừa thế một cách vô vọng.

Phía bên này, Tiểu Long cũng cầm cự
vã mồ hôi. Vừa đón đỡ phần mình vừa lo bảo vệ cho nhỏ Hạnh và Quý ròm sau lưng,
Tiểu Long tả xung hữu đột một hồi đã thấy núng thế. Cũng may Bò Lục chỉ giả vờ
đánh cầm chừng, nếu không phe Tiểu Long đã bầm mình từ đời tám hoánh.

Quý ròm chẳng đánh đấm gì, chỉ nấp
sau lưng Tiểu Long chạy qua chạy lại đã muốn xịt khói lỗ tai. Nó hổn hển:

– Sao đây Tiểu Long?

Tiểu Long vung chiếc áo đỡ cây nhị
khúc côn đánh “bộp”:

– Sao chuyện gì?

– Hay trả gói tiền lại cho tụi nó
quách?

– Không được! – Tiểu Long lại vung
chân đá vào bóng Bò Tứ đang vờn ngang trước mặt – Ðã lấy lại được số tiền phi
pháp đó thì dứt khoát không nên trả!

Mải đối đáp với Quý ròm, Tiểu Long
di chuyển hơi chậm lại một tí, đã bị cây nhị khúc côn trên tay Bò Trổng quẹt
trúng bắp vế.

– Ha ha! – Bò Trổng reo lên đắc thắng
– Ðã có một tên bị què giò!

Bò Tứ hào hứng hùa theo:

– Hôm nay tụi tao sẽ “ăn
gỏi” bọn mày!

Tiểu Long mím môi hậm hực:

– Ðừng hòng!

Quý ròm cũng tức điên. Trong cơn
phẫn nộ, nó vô tình lặp lại “luận điệu” của thằng Mạnh:

– Tụi mày đừng vội mừng! Sớm muộn gì
công an cũng sẽ tới “hỏi thăm sức khỏe” tụi mày!

Biết thừa Quý ròm chỉ giỏi doạ, Dũng
Cò ngửa mặt lên trời cười ngạo nghễ:

– Hà hà! Công an bọn này cũng cóc
sợ! Hôm nay tụi tao “làm chả” tụi mày trước, rồi sẽ đối phó với công
an sau!

Dũng Cò vừa nói dứt câu bỗng một
tiếng “bùm” vang lên đinh tai nhức óc, kèm theo tiếng quát đanh:

– Ðừng bắn! Chỉ bắt sống thôi! Không
được để tên nào thoát!

Bò Trổng ré lên:

– Công an, tụi mày ơi!

Mặt Dũng Cò lập tức tái như gà cắt
tiết. Nó chỉ kịp hô “chạy” một tiếng gọn lỏn rồi ba chân bốn cẳng phi
thẳng, không kịp nhìn xem đồng bọn phía sau có thoát được hay không.

Nhưng đã là đồng bọn của Dũng Cò thì
“tài năng” bọn này đâu chịu kém thủ lĩnh. Dũng Cò vừa đánh bài tẩu
mã, Bò Trổng Bò Tứ cũng đã kịp biến hút về phía cuối đường, nhanh như gió.

Bò Lục chạy sau cùng. Khi lướt qua
chỗ cột điện, nó bỗng động tâm liền đảo xẹt mắt trông ngang. Nhác thấy một cái
mặt “công an” non choẹt đang thập thò sau gốc cột, nó vỡ lẽ bèn nhe
răng cười và lập tức chạy chậm lại.

Nhoáng mắt “đảng Chim Ưng”
đã chuồn sạch không còn một mống. Trong khi đám bạn còn đang ngơ ngơ ngác ngác
trước sự biến đổi lạ lùng của cục diện trước mắt thì Quý ròm nhún vai hắng
giọng nạt:

– Ra đi thằng quỷ con! Còn lấp lấp
ló ló gì nữa!

Và trước bộ mặt ngớ ra của Tiểu
Long, Văn Châu và nhỏ Hạnh, thằng Mạnh lò dò từ sau cột điện bước ra, một tay
ôm chiếc thùng thiếc, tay kia cầm cái nắp tròn tròn.

– Ủa, Mạnh đấy hả? – Nhỏ Hạnh chưng
hửng – Sao anh Quý bảo em về Vũng Tàu sáng nay rồi?

Mạnh đáp, mắt lấm lét nhìn Quý ròm:

– Em đi nhưng rồi sực nhớ còn bỏ
quên vài món đồ nên em quay lại lấy! Lát nữa em ra bến xe cũng không muộn!

Quý ròm hừ mũi:

– Mày bỏ quên chiếc thùng thiếc này
đây chứ gì!

Rồi trước bộ tịch lóng ngóng của ông
em, Quý ròm nheo mắt tiếp:

– Mày đừng tưởng có thể qua mắt được
tao! Hồi trưa chạy về nhà không thấy chiếc thùng này trong phòng, tao đã biết
ngay là mày lén lút quay lại! Tao hỏi bà thì quả y như rằng!

Văn Châu ngạc nhiên nhìn chiếc thùng
trên tay Mạnh:

– Thế ra tiếng nổ khi nãy phát ra từ
chiếc thùng này đây hở?

– Ðúng thế! – Mạnh gãi gãi đầu – Ðây
là chiếc thùng gây nổ! Em từng mất vía vì nó một lần, vì vậy khi quyết định ra
đây em đã nghĩ ngay đến nó…

Nói đến đó, Mạnh lại ngập ngừng liếc
trộm Quý ròm. Thấy vậy, Tiểu Long đặt tay lên vai Mạnh, mỉm cười:

– Anh Quý chỉ rầy vậy thôi! Em đừng
lo! Dù sao cũng nhờ mưu mẹo của em mà tụi anh mới thoát khỏi tay bọn Dũng Cò
bữa nay!

Trong khi Tiểu Long trấn an Mạnh thì
Văn Châu cúi xuống định lượm gói tiền dưới đất lên. Nhưng nó chưa kịp chạm tay
vào, nhỏ Hạnh nhác thấy liền gọi giật:

– Ðừng ng vào, Văn Châu! Bạn không
thấy Dũng Cò khi nãy sao?

Lời nhắc nhở của nhỏ Hạnh khiến Văn
Châu giật thót:

– Ừ há! Tôi quên béng mất!

Rồi nó đứng thẳng người lên, tò mò
ngó Quý ròm:

– Quý bôi chất gì trên gói tiền vậy?

Quý ròm nhe răng cười:

– Ở nhà tôi có bình ắc-qui cũ. Tôi
nhúng gói tiền này vào chất a-xít sun-fu-ric loãng chứa trong đó!

Văn Châu nhíu mày:

– Nhưng tại sao bạn lại phải bọc
tiền vào bao ni-lông?

Quý ròm láu lỉnh:

– Bởi vì tôi muốn có tiền để trả lại
bạn! Nếu không có lớp ni-lông bảo vệ, những tờ giấy bạc sẽ bị a-xít
“ăn” sạch hết!

Ngược lại với vẻ thán phục ánh lên
trong mắt Vă Châu, Tiểu Long quẹt mũi, giọng bất bình:

– Tao nghe nói chất a-xít này rất
nguy hiểm! Mày lấy ra bôi như thế nhỡ thằng Dũng Cò có mệnh hệ nào thì nguy!

– Người ta cảnh giác là cảnh giác
a-xít đậm đặc cơ! – Nhỏ Hạnh vọt miệng thanh minh giùm Quý ròm – Còn loại a-xít
loãng trong bình ắc-qui, lại chỉ bôi có một tẹo thì chẳng đến nỗi như Long nghĩ
đâu!

Quý ròm gật gù:

– Thực ra, khi nãy Dũng Cò giật mình
buông gói tiền chính là do bất ngờ! Nếu nó cầm lâu thêm một chút cũng chẳng hề
hấn gì, chỉ nghe nong nóng và bị ăn da tí đỉnh thôi!

Nói xong, Quý ròm cúi xuống thản
nhiên nhặt gói tiền lên.

– Thế bạn không sợ bị ăn da à? – Văn
Châu tròn mắt hỏi.

– Dĩ nhiên là không! – Quý ròm chưa
kịp trả lời, nhỏ Hạnh đã chúm chím vọt miệng – Bởi Quý chỉ nhúng phân nửa gói
tiền vào bình ắc-qui thôi, Quý cầm phía một nửa còn lại, làm sao bị a-xít ăn da
được!

– Thì ra vậy!

Trong khi Văn Châu, Tiểu Long và
Mạnh gật gà gật gù trước lời giải thích “cặn kẽ” của nhỏ Hạnh thì Quý
ròm co giò rượt cô bạn gái chạy dài, miệng la toáng:

– Bò Trổng Bò Lục Bò Tứ biến rồi
nhưng còn tên đồng đảng Bò Viên này nữa! Suốt ngày hắn cứ tò tò theo “lật
tẩy” tôi hoài, thật ra thì tôi phải nộp bao nhiêu tiền thì hắn mới chịu
buông tha tôi đây hả trời?

END

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+