Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Kính vạn hoa – Tập 7 – Bí Mật Kẻ Trộm – Chương 07-08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

 Tiểu Long, Quý ròm và chị em nhỏ Hạnh ngồi quanh chiếc lồng sáo.

    Từ ngày con sáo được mua về, bọn trẻ thường tụ tập trên cao gác của nhỏ Hạnh thi nhau ngắm nghía và đùa nghịch với con sáo.

    Mấy đứa bạn cùng lớp nghe nói nhỏ Hạnh có con sáo biết nói cũng lũ lượt kéo tới tham quan.

    Thực ra con sáo của nhỏ Hạnh chỉ mới tập nói bập bẹ vài ba câu.
Nó lại nói năng tùy hứng, chẳng liên hệ gì với cảnh huống chung quanh.
Lúc vui, nó bảo “Bò viên ngon lắm”, lúc buồn nó kêu “Xạo! Xạo!”. Chỉ có
câu “Xin chào” là con sáo sử dụng thuần thục, đúng nơi đúng lúc. Cứ thấy
có người lại gần là nó vui vẻ cất tiếng chào khiến lũ bạn nhỏ Hạnh trầm
trồ khen lấy khen để.

    Gần đây con sáo học thêm được hai câu mới. Câu đầu tiên là câu
đàng hoàng. Nhỏ Hạnh dạy nó “Sáng rồi, dậy đi!”, ý muốn nó làm nhiệm vụ
báo thức thay cho chiếc đồng hồ ầm ĩ nơi đầu giường. Nhưng con sáo lại
nhiệt tình quá mức. Thấy cô chủ nhỏ tín nhiệm mình, nó muốn tỏ ra xứng
đáng với sự tin cậy đó bằng cách cứ ba, bốn giờ sáng nó đã sốt sắng hét
ầm “Sáng rồi, dậy đi! Sáng rồi, dậy đi!” khiến hai chị em nhỏ Hạnh lần
nào cũng giật mình nhồm dậy, cứ tưởng đã trễ học tới nơi. Đến khi liếc
lên đồng hồ, thấy cây kim chỉ con số 4, mới biết là mình bị lờm.

    Những lúc như vậy, nhỏ Hạnh chỉ cười khúc khích hoặc trách yêu
con sáo vài câu rồi úp mặt vô gối ngủ tiếp. Chỉ có thằng Tùng là hậm
hực. Bữa sau, nó tìm cách trả đũa bà chị bằng cách len lén dạy con sáo
nói câu “Sáng rồi, ngủ đi!” Con sáo mới học nói, còn cứng lưỡi. Nó chưa
nói được dấu hỏi, chỉ lảnh lót “Sáng rồi, ngụ đi! Sáng rồi, ngụ đi!”
nghe tức cười không chịu được. Đến khi nhỏ Hạnh phát giác ra thì con sáo
đã nhập tâm câu nói cực kỳ “phản khoa học” đó, không cách gì bắt nó
quên được. Từ đó con sáo lúc thì bảo “dậy” khi thì kêu “ngủ”, thích đâu
nói đó, chẳng còn ra trật tự nề nếp gì nữa.

    Nhưng bắt chấp những chuyện trái khoáy đó, đám bạn của nhỏ Hạnh
vẫn mê con sáo tít thò lò. Cả khối đứa gạ đổi. Thằng Tân có một rô-bô
biết chơi đàn, nhỏ Tú

    Anh có bộ sưu tập những con tem in các loại hoa, nhỏ Xuyến Chi
có bộ búp-bê Ma-dút-ca gồm đủ tám con từ lớn đến bé, nói chung toàn
những của hiếm. Nhưng sức hấp dẫn đặt biệt của con sáo khiến tụi kia sẵn
sàng đứt ruột dốc ra những “bảo vật” của mình để đánh đổi. Nhưng bọn
chúng chỉ công cốc.

    Mặc dù rất mê những món đồ chơi của các bạn, nhỏ Hạnh vẫn tỏ ra
yêu quí con sáo lém lỉnh của mình hơn. Nó cương quyết từ chối mọi cuộc
thương lượng:

    – Các bạn thích con sáo thì đến đây chơi, chứ Hạnh không đổi đâu!

    Quý ròm nghe chuyện, mỉm cười:

    – Giữ con sáo lại là đúng! Nó đi mất, lấy ai khen món bò viên!

    Hôm nay như thường lệ, cả bọn lại ngồi chầu quanh con sáo như triều thần chầu thiên tử. Nhỏ Hạnh nói:

    – Hạnh định dạy nó hát!

    Quý ròm “xì” một tiếng:

    – Học nói còn chưa xong mà hát với hò!

    Nhỏ Hạnh chớp mắt:

    – Nhưng hát dễ hơn! Hát có vần có điệu!

    – Chính có vần có điệu mới khó! – Quý ròm vẫn khăng khăng bài bác.

    Trong khi cả bọn đang cãi nhau chí chóe về việc có nên dạy hát
cho con sáo hay không thì chuông cửa đột nhiên ré lên. Nhỏ Hạnh ngó
Tùng:

    – Dì Khuê về đấy!

    Không đợi chị nhắc đến lần thứ hai, Tùng phóng vèo xuống cầu thang.

    Theo tôi – Quý ròm gật gù tiếp tục cuộc tranh cãi – Muốn dạy cho con sáo hát…

    Nhưng mới nói nửa câu, mắt nó bỗng trố lên. Tùng quay trở lên
gác, đẫn theo một người. Người đó không phải dì Khuê, mà là Văn Châu.

    – Anh bạn hôm trước tới tìm chị!

    Lời thông báo của Tùng khiến Quý ròm và Tiểu Long không nhịn được cười. Quý ròm đảo mắt từ Văn Châu qua Tùng, cười hì hì:

    – Nhầm rồi em ơi! Không phải anh, mà là chị!

    Trong khi Tùng kinh ngạc đến thộn mặt ra thì nhỏ Hạnh dán chặt mắt vào Văn Châu:

    – Bạn đã dò xét được gì chưa?

    – Rồi.

    Tiểu Long và Quý ròm lập tức chồm người tới:

    – Sự thật ra sao?

    – Đúng như các bạn phỏng đoán! – Văn Châu tặc lưỡi – Ông đang nuôi một con mèo hoang!

    – Một con mèo hoang!

    – Ừ! Tối hôm qua tôi đã chứng kiến cảnh ông đem thức ăn ra cổng cho nó!

    Nhỏ Hạnh liếm môi:

    – Lúc đó khoảng mấy giờ?

    – Tôi không biết chính xác! Nhưng có lẽ vào khoảng mười giờ hoặc mười rưỡi!

    – Bạn trông thấy tận mắt chứ? – Quý ròm đột ngột hỏi.

    – Dĩ nhiên là tận mắt! Tôi nấp ngay sau cửa sổ, vừa nghe tiếng
mèo kêu “meo meo” là đã thấy ông ngồi dậy đi ra! Tôi còn thấy ông cúi
lom khom đặt đồ ăn xuống đất nữa!

    Quý ròm dường như vẫn chưa thỏa mãn. Nó tiếp tục thăm dò:

    – Thế lúc đó bạn bám sát theo ông à?

    – Không! – Văn Châu lắc đầu – Tôi vẫn đứng ở cửa sổ nhìn ra! Tôi không dám đi theo, sợ gây tiếng động!

    Thấy Quý ròm cứ cật vấn Văn Châu hoài, Tiểu Long sốt ruột vọt miệng:

    – Bám theo ông hay đứng ở cửa sổ nhìn ra thì có gì khác nhau đâu!

    – Khác nhau xa chứ! Quý ròm nhún vai – Khoảng cách từ nhà ông
đến cổng rào khá xa, nếu ban đêm đứng ở cửa sổ nhìn ra, chưa chắc đã
trông thấy rõ hình dáng của con mèo!

    – Ừ! – Văn Châu mau mắn xách nhận – Quả là tôi chẳng nhìn thấy con mèo nọ hình thù ra sao thật!

    – Nhưng cần gì phải tận mắt nhìn thấy! – Tiểu Long nhăn mặt – Chứ chẳng lẽ tiếng kêu “meo meo” đó là của một… con chó?

    Quý ròm hừ mũi:

    – Con chó tất nhiên không thể kêu “meo meo”! Nhưng ngoài con mèo ra, còn một con có thể kêu “meo meo” y hệt con mèo!

    Câu nói úp mở của Quý ròm khiến Tiểu Long đực mặt ra:

    – Còn một con?

    – Ừ.

    – Con gì thế?

    Quý ròm tinh quái:

    – Con rồng!

    – Đừng dóc mày! – Tiểu Long lườm bạn – Trên đời này làm quái gì có rồng!

    – Thế mà có đấy! – Quý ròm cười toe – Tiểu Long chẳng phải là “con rồng” là gì!

    Đến đây, Tiểu Long mới biết là mình bị lỡm. Nó nghiến răng ken két:

    – Tao không giỡn với mày à nghen!

    – Tao cũng đâu có giỡn! – Quý ròm bỗng nghiêm mặt lại – Nếu
không tin, mày bắt chước tiếng mèo mày kêu “meo meo” thử xem! Tao nghĩ
nó sẽ không khác tiếng mèo thật là bao!

    Tiểu Long có vẻ lưỡng lự trước đề nghị của Quý ròm. Nghĩ ngợi một hồi, nó ngượng nghịu từ chối:

    – Thôi tao không giả tiếng mèo đâu!

    – Sao vậy? – Quý ròm cười cười – Mày sợ mày giả quá giống chứ gì!

    Tiểu Long không trả lời Quý ròm. Nó ngồi im và thu nắm tay quẹt mũi để che giấu sự bối rối.

    Vẻ lúng ta lúng túng của Tiểu Long khiến Quý ròm, Văn Châu và cả
thằng Tùng đêu bật cười. Chỉ riêng nhỏ Hạnh không nhếch mép. Nó cảm
thấy có một ẩn ý gì đó đàng sau những lời trêu chọc của Quý ròm. Không
phải vô cớ Quý ròm lại bảo Tiểu Long bắt chước tiếng mèo kêu.

    – Quý này! – Nhỏ Hạnh nhìn Quý ròm ngập ngừng hỏi – Có phải Quý
nghĩ rằng những tiếng kêu “meo meo” tối hôm qua không phải do mèo mà do
một người nào đó giả tiếng mèo phải không?

    Câu hỏi bất thần của nhỏ Hạnh khiến những người có mặt đều sửng
sốt. Bọn trẻ không bao giờ nghĩ đến chuyện lạ lùng đó. Văn Châu lại càng
không. Vì vậy, nó liếc Quý ròm mà bụng giật thon thót.

    Trước những cặp mắt mở to đang nhìn chòng chọc vào mình, Quý ròm bình tĩnh thừa nhận:

    – TôI chỉ hoài nghi vậy thôi!

    – Mày dựa vào đâu mà nghi như vậy? – Tiểu Long nôn nóng hỏi.

    – Rất đơn giản! – Quý ròm thản nhiên giải thích – Thứ nhất, Văn
Châu chưa hề trông thấy “con mèo” đó. Thứ hai, nếu đó là một con mèo đi
kiếm ăn thì nó sẽ sục vào tận nhà chứ chẳng bao giờ biết “đứng đợi” ở
ngoài cổng như thế!

    Văn Châu lẩm bẩm:

    – Thế thì lạ thật! Ông suốt ngày ở trong nhà, đâu có quen biết ai!

    Tiểu Long nhíu mày:

    – Nếu chỉ như vậy thì không đủ để khẳng định đó là người ta được!

    – Thì tao đâu có khẳng định! – Quý ròm khịt mũi – Tao chỉ ngờ ngợ thế thôi!

    Nhỏ Hạnh nãy giờ im lặng, bỗng lên tiếng:

    – Muốn biết thực hư không có gì là khó! Bây giờ Văn Châu chạy về
nhà xem kỹ lại chỗ hôm qua ông cho mèo ăn. Nếu ở đó có cơm hoặc thức ăn
rơi vãi thì có thể tin là mèo! Còn nếu không…

    Nhỏ Hạnh chưa dứt câu, Văn Châu đã cất giọng:

    – Bạn cho tôi mượn chiếc xe đạp đi!

    Tiểu Long trố mắt:

    Văn Châu định đi ngay bây giờ hả?

    – Ừ! Tôi chạy về xem. Rồi quay lại liền!

    

    Câu chuyện càng luc càng diễn biến kỳ quặc khiến Văn Châu không
giữ nổi bình tình. Đánh mất vẻ lạnh lùng cố hữu, ánh mắt nó bắt đầu lộ
vẻ hoang mang. Nó đi theo nhỏ Hạnh xuống nhà dưới lấy xe mà đầu óc để
tận đâu đâu.

    Văn Châu đi một thoáng đã quay lại.

    Bọn Quý ròm mới chụm đầu bàn tái dăm ba câu đã nghe tiếng chuông
cửa inh ỏi đằng trước, liền chen nhau chạy xuống cầu thang.

    – Sao rồi?

    Quý ròm nhanh chân chạy ra cửa trước, lật đật hỏi.

    – Đúng là không phải mèo! – Giọng Văn Châu hổn hển – Chẳng tìm thấy một hạt cơm nào chỗ đó cả!

    Nhỏ Hạnh mở chốt cửa:

    – Bạn vào đi!

    Rồi nó quay sang Quý ròm:

    – Giờ phải làm sao hở Quý?

    Quý ròm khịt mũi:

    – Tối nay phải tiếp tục rình nữa chớ sao!

    – Ai rình? – Nhỏ Hạnh băn khoăn – Mười giờ tối Hạnh sợ ba mẹ Hạnh không cho Hạnh ra khỏi nhà đâu!

    – Tiểu Long chắc cũng thế! – Quý ròm tặc lưỡi – Khuya khoắt như thế nó đừng hòng chuồn đi đâu được!

    Nghe vậy, Tiểu Long làm thinh. Nó chỉ ngọ ngoạy đầu một cách bất
lực. Quý ròm nói đúng, ba mẹ và anh Tuấn anh Tú chẳng phải là những
người nghiêm khắc. Nhưng nếu muốn ra khỏi nhà vào lúc mười giờ đêm, nó
phải có lý do chính đáng. Nhỏ Hạnh là con gái, càng vô phương hơn nó.
Chỉ có Quý ròm.

    Tiểu Long liếc bạn:

    – Thế còn mày? Mày có ra khỏi nhà được không?

    – Tao chưa biết! – Quý ròm thận trọng – Nhưng tao nghĩ tao sẽ tìm ra cách!

    Thấy bọn Quý ròm có vẻ khó xử, Văn Châu liền lên tiếng:

    – Không cần đâu! Tôi rình một mình cũng được! Tối hôm qua tôi vẫn rình một mình đó thôi!

    – Không được! – Quý ròm vội vàng phản đối – Hôm qua khác, hôm nay khác! Nhỡ có chuyện gì…

    – Chuyện gì là chuyện gì?

    – Tôi không biết! Nhưng dù sao có hai người vẫn hơn! – Rồi nó
hắng giọng dặn – Tối nay khoảng chín giờ rưỡi, bạn đợi tôi trước cổng
nghen!

    Văn Châu ngạc nhiên:

    – Sao lại trước cổng?

    Quý ròm huơ tay:

    – Tối nay mình sẽ nấp ở bên ngoài!

    – Nấp ở bên ngoài?

    – Ừ! Nấp ở bên ngoài, nếu phát hiện ra điều gì khả nghi, mình có
thể tiếp tục theo dõi! Nấp ở trong vườn xem như bó tay! Đợi cho ông vào
nhà mình mới lỉnh ra thì thủ phạm đã bay biến từ tám hoánh!

    Tới đây thì Văn Châu không thắc mắc nữa. Nó gật gù ra vẻ đã hiểu rõ ý định của bạn mình.

    Chương 8

 Khoảng tám giờ tối, Quý rom khều nhỏ Diệp:

    – Diệp nè!

    – Gì thế anh?

    – Nhỏ Văn Châu ấy mà! – Giọng Quý ròm thủ thỉ.

    – Chị Văn Châu sao?

    – Tội nó ghê.

    Lối nói lấp lửng của ông anh khiến nhỏ Diệp không nén được tò mò. Nó liếm môi:

    – Chỉ sao mà tội?

    Quý ròm buông một câu não nuột:

    – Ngày mai có lẽ mình không gặp nó nữa!

    – Chỉ đi xa hả?

    – Ừ.

    – Chỉ đi đâu vậy? – Nhỏ Diệp tiếp tục hỏi dò.

    Giọng Quý ròm vẫn rầu rầu:

    – Nó đi xuống… âm phủ!

    – Cái gì? – Nhỏ Diệp giật thót – Anh nói đùa kiểu gì nghe ớn vậy!

    – Tao không đùa! – Quý ròm nghiêm giọng – Tối nay nhỏ Văn Châu phải một mình chống chọi với bọn cướp!

    – Eo ôi! – Nhỏ Diệp ôm lấy vai – Sao anh biết?

    – Sao lại không biết? – Quý ròm hừ mũi – Nhỏ Văn Châu vừa báo
cho tụi tao hồi chiều. Cả tuần nay, đêm nào bọn cướp cũng rình rập quanh
nhà nó. Thế là tối nay Văn Châu quyết định sẽ ra mặt!

    Nhỏ Diệp thấp thỏm:

    – Thế bọn cướp có đông không?

    Quý ròm nhìn lên trần nhà:

    – Đông lắm! Cả chục tên là ít! Tên nào tên nấy đều cầm lăm lăm
dao găm, mã tấu trên tay! Chúng chặt trúng một phát thì mình coi như đầu
lìa khỏi cổ!

    – Thế thì chị Văn Châu chết mất! – Nghe ông anh “hù dọa” một hồi, nhỏ Diệp tái mặt kêu lên.

    – Thì chết chứ sao! – Quý ròm cố cắn chặt môi – Cho nên tao mới bảo là ngày mai trở đi mình sẽ không gặp nó nữa!

    Nhỏ Diệp áp tay lên ngực:

    – Thế chị Văn Châu chắc chắn sẽ không thoát được sao?

    – Thoát thế quái nào được! – Quý ròm cười mũi – Một mình địch lại chừng ấy tên cướp cầm như chết chắc!

    Lần thứ hai, Quý ròm cố tình nhấn mạnh chữ “một mình”. Lần trước
nhỏ Diệp không để ý, nhưng lần này thì nó nghe ra. Nó chớp mắt nhìn ông
anh:

    – Thế sao bọn anh không giúp chỉ một tay?

    Thấy nhỏ em bắt đầu rơi vào bẫy của mình, Quý ròm như mở cờ trong bụng. Nhưng ngoài mặt nó vẫn làm bộ bất lực:

    – Tụi tao muốn giúp cũng chẳng giúp được! Mười giờ đêm bọn cướp
mới tới. Mà giờ đó thì tao, Tiểu Long và nhỏ Hạnh đâu có ai ra khỏi nhà
được!

    – Gay thật! – Nhỏ Diệp nói, vẻ lo lắng.

    – Ừ, gay thật đấy! – Quý ròm liền hùa theo.

    Nhỏ Diệp chợt sáng mắt lên:

    – À, phải rồi! Mình gọi điện thoại báo cho công an! Công am mà ra tay, bọn cướp sẽ bị tóm ngay tắp lự!

    Quý ròm hoàn toàn bất ngờ trước đề nghị của nhỏ Diệp. Nó không
ngờ câu chuyện lại xoay ra như thế. Loay hoay một lúc, nó mới nghĩ ra
cách gỡ bí:

    – Tụi tao đã báo công an rồi! Họ bảo tối mốt họ sẽ tới. Nhưng
nhỏ Văn Châu lại nôn nóng muốn giải quyết bọn cướp ngay tối nay! Thế mới
rắc rối!

    – Chậc! Nếu thế thì nguy quá!

    Nhỏ Diệp tặc lưỡi lo âu, nó chẳng mảy may nghi ngờ gì về những
lời bốc phét của Quý ròm. Nếu nhỏ Diệp biết công an chả bao giờ có cái
tác phong lề mề, hẹn lần hẹn lựa như Quý ròm mô tả thì nó không đến nỗi
phập phồng đến thế.

    Quý ròm kín đáo liếc nhỏ Diệp. Thấy cô em gái bồn chồn đi tới đi
lui, hay tay bóp trán, nó mừng rơn, liền thở dài ra vẻ bất đắc dĩ:

    – Thực ra thì cũng có một cách cứu nhỏ Văn Châu.

    – Cách gì? – Nhỏ Diệp trúng kế ngay.

    – Tao phải đến đó! – Quý ròm nói nhanh.

    – Không được đâu! – Nhỏ Diệp lắc đầu – Ba mẹ chẳng đời nào cho anh đi ra đường một mình vào giờ đó!

    Quý ròm hấp háy mắt:

    – Tao lén tao đi, ba mẹ sẽ không biết đâu!

    – Anh đi lén? – Nhỏ Diệp sửng sốt.

    – Ừ.

    – Nhưng làm sao anh có thể lén ra khỏi nhà được? Nếu lén ra được thì anh cũng không thể trở vào được!

    – Được, nếu mày giúp tao!

    – Em giúp? – Nhỏ Diệp kêu lên, giọng sợ hãi – Eo ôi, em không dám đâu! Ba mẹ hoặc anh Vũ biết thì chết!

    – Chả ai biết đâu! – Quý ròm trấn an em – Khoảng chín giờ, tao
sẽ lẳng lặng chuồn ra khỏi nhà. Mày lấy chiếc gối ôm đặt lên giường tao
rồi lấy mền đắp kín lại, ai hỏi thì mày cứ bảo là tao ngủ rồi. Đợi đến
khoảng mười một giờ, mày sè sẹ ra trước sân mở cổng cho tao vào!

    Nhỏ Diệp cắn môi nghĩ ngợi, nó có vẻ do dự trước kế hoạch liều lĩnh của ông anh. Thấy vậy, Quý ròm hắng giọng “bồi” luôn:

    – Tối nay nhỏ Văn Châu sống hay chết là hoàn toàn tuỳ thuộc vào quyết định của mày đấy!

    Thôi, được rồi! – Cuối cùng, nhỏ Diệp thở ra – Em sẽ làm theo lời anh. Nhưng… nhưng…

    – Nhưng sao? – Quý ròm hồi hộp – Có gì cứ nói đại ra, làm gì mày ngắc nga ngắc ngứ vậy?

    Nhỏ Diệp gãi má, rụt rè:

    – Nhưne em vẫn không hiểu anh sẽ làm thế nào để giúp chị Văn
Châu! Chị Văn Châu võ nghệ đầy mình còn khó bề địch nổi bọn cướp, ốm
nhom như anh ăn thau gì!

    Giọng lưỡi chê bai của nhỏ em làm Quý ròm tức điên. Nó ưỡn ngực,
định khoe khoang “thế võ Oshin” của mình nhưng rồi sực nhớ nhỏ Diệp
từng tận mắt chứng kiến cảnh Văn Châu quật nó nằm thẳng cẳng bữa trước,
Quý ròm hết ham khoe mẽ. Nó bèn khỏa lấp:

    – Mày ngốc quá! Thắng bại trên “chiến trường” chủ yếu là dựa vào mưu trí chứ đâu phải cậy vào sức lực!

    – Mưu trí?

    – Chứ sao!

    Nhỏ Diệp vẫn chưa an tâm:

    – Thế anh có mưu trí gì?

    – Tao hả? – Quý ròm gãi gáy – Mưu trí của tao thì nhiều lắm! Chẳng hạn lát nữa, khi bọn cướp kéo tới, tao sẽ… la làng!

    Nhỏ Diệp cười hích hích:

    – La làng mà la mưu trí!

    – Mày chả biết cóc khô gì cả! – Quý ròm sầm mặt – Nghe tao kêu
cứu, thế nào các đội dân phòng lảng vảng gần đó và cáh xe công an tuần
tra cũng sẽ ập tới! Thế là bọn cướp bị tóm cổ, Văn Châu sẽ… thoát
chết!

    Viễn ảnh ông anh vẽ ra sáng sủa đến mức nhỏ Diệp không buồn vặn vẹo nữa. Nó ngoan ngoãn gật đầu:

    – Vậy thôi, anh đi đi!

    Chỉ đợi có vậy, Quý ròm lấm lét dòm quanh và rón rén bước ra cửa. Trước khi quay đi, nó còn cẩn thận dặn:

    – Lúc ra cổng đón tao, mày nhớ phải hành động thật khẽ, kẻo bà biết! Ai chứ bà là tỉnh ngủ lắm đấy!

    Văn Châu đón Quý ròm ngay góc hàng rào phía ngoài:

    – Mình nấp ở đây!

    – Không được! – Quý ròm phản đối – Nhỡ thủ phạm đến từ phía này, mình sẽ bị phát hiện ngay!

    – Thế phải nấp ở đâu?

    Quý ròm chỉ tay qua bên kia đường:

    – Mình qua bên kia! Nấp sau trụ đèn ấy!

    Hai đứa vội vàng băng qua đường, ngồi thu lu sau cột đèn. Nhưng
lâu thật lâu vẫn chẳng có ai xuất hiện. Chỉ có những chiếc ba gác máy
thỉnh thoản chạy qua, phả khói mù mịt. Quý ròm bị muỗi đốt ba, bốn phát
không dám đưa tay đập, sốt ruột càu nhàu:

    – Có chắc đêm nay “hắ” sẽ tới không?

    – Chắc chứ!

    – Sao lâu quá vậy?

    – Chờ thêm tí nữa đi! “Con mèo” sắp ra rồi.

    Quý ròm thở dài:

    – Chỉ mong đó là con mèo thật để khỏi rắc rối!

    Quý ròm vừa dứt câu, từ đầu đường đã có năm, sáu bóng người lừ
lừ tiến lại. Tướng tá người nào người nấy to lớn, đi đứng khệnh khạng.
Bỏ xừ rồi! Chẳng lẽ là bọn cướp thật! Nhớ đến những lời mình vừa dọa nhỏ
Diệp, Quý ròm bỗng nghe lạnh toát sống lưng. Người nó bất giác run lên.

    Bị đầu gối của Quý ròm chạm vào lưng, Văn Châu ngạc nhiên quay lại:

    – Làm gì mà bạn run dữ vậy?

    – Lạnh quá! – Quý ròm chối biến – Trời khuya lạnh quá!

    Văn Châu tỏ vẻ thương hại cho cái thân hình còm nhom của bạn:

    – Cố một tí đi! Quen rồi, sẽ hết thấy lạnh!

    Quả nhiên, ngồi thêm một lát, Quý ròm hết thấy lạnh thật! Nhưng
chẳng phải do nó “cố” hay do nó “quen”. Chính hành tung của những bóng
người trước mắt đã làm thay đổi “nhiệt độ” trong người nó. Những bóng
đen đó không dừng lại ở cổng nhà ông Văn Châu mà thản nhiên lướt qua
luôn. Khi họ đi ngang qua trước mặt, Quý ròm mới nhìn rõ đó là bọn đệ tử
của Lưu Linh. Họ ngất ngưỡng bá vai nhau, chân nam đá chân xiêu, người
tỏa ra nồng nặc mùi rượu.

    – Hú vía, thế mà mình cứ tưởng! Quý ròm thở pào và quyết định
“ăn mừng tai qua nạn khỏi: bằng cách cho phép mình thò tay ra sau mông
đập muỗi.

    Nhưng khi bàn tay Quý ròm đập xuống, con muỗi đã chuồn mất. Còn
bàn tay nó thì đột nhiên cứng đơ. Ngay trước cổng nhà ông Văn Châu tự
bao giờ đã nhô lên một bóng người nhỏ thó.

    Dưới ánh sáng mờ mờ, vàng đục của những ngọn đèn đường từ xa hắt lại, bóng người bí mật nọ nom xám xịt.

    Tim đập thình thịch, Quý ròm dán chặt mắt vào cánh cổng, cùi tay
khẽ đụng vào lưng bạn. Văn Châu thì thào, không ngoảnh đầu lại:

    – Tôi thấy rồi!

    Đằng kia, “thủ phạm” không biết mình đã rơi vào “tầm ngắm” của
Văn Châu và Quý ròm. Hắn dáo dác nhìn quanh hai, ba lượt và khi không
phát giác ra điều gì khả nghi, hắn liền đưa hai tay lên miệng. Ngay lập
tức, những tiếng “meo meo” vang lên giữa đêm tối.

    Nhớ lại chuyện hôm qua, Văn Châu rít qua kẽ răng:

    – Hóa ra mình đã bị hắn lừa! Hừ!

    Văn Châu lẩm bẩm với chính mình nhưng Quý ròm vẫn nghe thấy. Nó khẽ lên tiếng an ủi bạn:

    – Hắn giả tiếng mèo giống hệt thế kia bố ai mà chẳng nhầm!

    Một lát sau, đúng như dự liệu của bọn trẻ, một bóng người từ
trong chậm chạp tiến ra. Dù không trông rõ mày mặt, bọn trẻ vẫn biết
ngay người đó là ông của Văn Châu.

    Những diễn biến tiếp theo giống hệt như những gì Văn Châu nhìn
thấy tối qua. Ông bước sát đến cổng, đưa tay sờ soạng cánh cửa sắt, nói
khẽ gì đó với người đứng bên ngoài rồi cúi xuống đặt cái gà mên đựng cơm
và thức ăn xuống đất.

    Tất nhiên hôm qua Văn Châu không trông rõ cái gà mên cũng như
không biết ông có nói chuyện với “con mèo” bên ngoài cổng. Nhưng hôm
nay, quan sát từ lề đường đối diện, nó trông rõ mồn một.

    Bóng người bên ngoài ngồi thụp xuống, nép người vào bụi dâm bụt
rậm rạp bên mép cổng và thò tay nhấc lấy cái gà mên, hối hả trút cơm và
thức ăn vào chiếc túi ni-lông mang theo. Xong, hắn trả cái gà mên lại
chỗ cũ cho ông cầm vào.

    Những hình ảnh trước mắt khiến Văn Châu bần thần. Mặc dù Quý ròm
và nhỏ Hạnh đã tiên đoán từ trước, khi sự việc xảy ra, nó vẫn cảm thấy
bất ngờ. Hàng loạt những câu hỏi nảy ra trong cái đầu óc đơn giản của nó
khiến nó cảm thấy mọi thứ đột nhiên rối tung. Nó ngoảnh cổ ra sau, xoa
xuyến hỏi:

    – Mình có cần chạy ra bắt quả tang không?

    Quý ròm không phải là người trong cuộc, nó tỉnh táo hơn Văn
Châu. Hơn nữa, nó đã từng cùng với Tiểu Long, và nhỏ Hạnh tham gia nhiều
“vụ án”, từ chuyện khám phá những bí mật quanh bài thơ kỳ quặc trên
vách chùa Phật nằm đến việc điều tra xem Văn Châu là… con trai hay con
gái, nên với những chuyện như thế này dù sao nó cũng có “kinh nghiệm”
hơn cô bạn “non nớt” của mình.

    – Cứ ngồi im! Đừng làm ông hoảng sợ! – Quý ròm suỵt khẽ – Đây đâu phải là chuyện trộm cướp mà cần bắt quả tang!

    – Chẳng lẽ mình ngồi hoài ở đây? – Văn Châu lại ngớ ngẩn hỏi, đầu óc nó vẫn chưa hết choáng váng.

    – Mình sẽ theo dõi tên kia! – Quý ròm hắng giọng phán, từ khi
phát hiện “bọn cướp” chỉ là một tên lóc chóc, nom còn ốm yếu hơn mình,
Quý ròm bỗng “oai vệ” hẳn lên – Đợi nó rời khỏi cổng, mình sẽ âm thầm
bám theo!

    Nghe vậy, Văn Châu không hỏi nữa. Nó quay đầu lại và ngồi im giương mắt theo dõi nhất cử nhất động của “đối phương”.

    Nhân vật bí mật nọ hành động rất nhanh. Nhoáng một cái, hắn đã
trút xong mọi thứ vào túi của mình và hấp tấp rời khỏi chỗ nất chạy vụt
về phía cuối đường.

    Sợ bị lộ hành tung, đợi hắn đi một quãng khá xa, Văn Châu và Quý ròm mới lặng lẽ đuổi theo.

    Đối thủ vừa đi vừa chạy lúp xúp, tốc độ không nhanh lắm nhưng vì
ban đêm đường xá vắng vẻ, Quý ròm và Văn Châu không dám theo sát. Chúng
vừa men theo bóng tối của các hàng hiên vừa căng mắt nhìn, lòng nơm nớp
cứ sợ mất dấu đối phương.

    Quẹo tới cua đường thứ ba, đang đi Quý ròm đột nhiên cảm thấy có
một vật gì đó chạm mạnh vào cẳng chân. Thần hồn nát thần tính, nó hoảng
hốt nhảy cẫng lên, miệng hét tướng quên cả cảnh giác:

    – Bỏ xừ rồi! Coi chừng phía sau!

    Văn Châu phản xạ nhanh như chớp. Nó quay phắt người lại, co tay thủ thế. Nhưng rồi nó thõng tay xuống ngay, mặt thộn ra:

    – Có gì phía sau đâu!

    Quý ròm vẫn chưa hết hoảng sợ:

    – Hình như vừa rồi có ai gạt chân tôi!

    Vừa nói nó vừa nhìn xuống đất:

    – Ủa, mày đấy hả, Tai To?

    Văn Châu cũng vừa nhìn thấy con chó:

    – Con cún này là của nhà Hạnh mà! Sao nó lại ra đây?

    Thấy Quý ròm và Văn Châu nhận ra mình, con Tai To rít lên mừng
rỡ, đuôi vẫy lia lịa. Hóa ra nãy giờ nó vẫn âm thầm chạy theo sau hai
đứa trẻ.

    – Chủ mày đâu?

    Quý ròm bỗng hỏi, và nó nghi hoặc đảo mắt dáo dác dòm quanh. Chẳng lẽ nhỏ Hạnh lại có thể ra ngoài vào giờ này?

    Như để trả lời Quý ròm, một bóng người từ từ nhô đầu ra đằng sau
gốc me cổ thụ ven đường. Hóa ra không phải nhỏ Hạnh, mà là thằng Tùng.

    – Trời đất! – Quý ròm sửng sốt – Em ra đây hồi nào vậy?

    – Em đi theo anh từ nãy! Hồi chiều nghe anh hẹn với chị Văn Châu, thế là em quyết định… tới xem! – Tùng ấp úng đáp.

    Quý ròm tròn mắt:

    – Khi nãy em nấp ở đâu sao tụi anh không thấy?

    – Em nấp chỗ cột đèn kế cột đèn anh với chị Văn Châu nấp!

    Câu trả lời của thằng Tùng khiến Quý ròm dở khóc dở cười. Nó
chợt nhớ đến chuyện con chim và người thợ săn. Con chim rình bắt con ve,
không biết người thợ săn đang rình bắn nó, trong lúc đó người thợ săn
lại chẳng hay có một con cọp đang nấp trong bụi cây chuẩn bị vồ mình.
Cũng may thằng Tùng không phải là người thợ săn hay con cọp.

    Quý ròm lom lom vào mặt Tùng:

    – Em ra đây ở nhà có ai biết không?

    – Không.

    Quý ròm giật thót:

    – Ngay cả chị Hạnh cũng không biết?

    – Dạ không! – Tùng nuốt nước bọt – Em lẻn ra một mình!

    Lời thú nhận của thằng oắt làm Quý ròm tá hỏa. Mặt nó méo xẹo:

    – Thế này thì chết mất! Ba mẹ em mà biết thì em chỉ có tét đít!

    – Ba mẹ em không biết đâu! – Giọng Tùng tự tin – Lúc ra khỏi
nhà, em bấm ổ khóa bên ngoài. Lát nữa em sẽ tự mở cửa sè sẹ đi vô!

    Rồi nó hớn hở khoe:

    – Em có đem theo chìa khóa đây nè!

    Thấy Tùn thọc tay vào túi định rút xâu chìa khóa ra để “minh họa”, Quý ròm lật đật xua tay:

    – Thôi, thôi, khỏi!

    Rồi nó quay sang Văn Châu mãy giờ vẫn đứng trố mắt bên cạnh:

    – Giờ tính sao Văn Châu? Có nên cho nó đi theo không?

    Nghe Quý ròm hỏi vậy, Tùng giãy nãy:

    – Cho em đi theo với! Cho em theo với!

    – Thôi, được rồi! – Văn Châu cười – Đã lỡ đi theo tới đây thì đi
luôn! Nhưng nhớ phải tuyệt đối giữ im lặng và nhất là không được tự
tiện làm bất cứ chuyện gì đấy!

    – Dạ, dạ, được mà! – Tùng rối rít – Em sẽ chẳng làm gì đâu! Em chỉ đứng xem thôi!

    Cái thằng! Mình đi truy tìm sào huyệt “bọn cướp” mà nó cứ làm
như mình đi biểu diễn ca nhạc không bằng! Xem với lại xiếc, đúng là trẻ
con! Quý ròm nhủ bụng và hừ giọng nói thêm:

    – Nhưng nhớ lần này là lần cuối cùng đấy nhé! Lần sau đi đâu
phải được đồng ý của ba mẹ đàng hoàng, nếu không bọn anh sẽ không cho em
đi theo đâu đấy!

    Nói xong, Quý ròm bỗng khụt khịt mũi, ngó lơ chỗ khác. Nó sực
nhớ tối nay nó lẻn ra đây cũng chẳng hề được “ba mẹ đồng ý” tẹo nào cả.

    – Ối! – Đang ngượng ngùng quay mặt đi, Quý ròm bỗng tái mặt kêu lên – Tên kia biến đi đâu rồi?

    Văn Châu cũng vừa kịp nhận ra sự biến mất đột ngột của đối phương.

    – Bỏ xừ rồi! Kiểu này thì công toi!

    – Mình ầm ĩ cứ như họp chợ thế này, chắc hắn đã trốn từ đời tám hoánh! – Quý ròm than thở, giọng xuôi xị.

    – Đừng lo! – Tùng bình tĩnh chen lời – Mình còn có con Tai To đây mà sợ gì!

    Nói xong, nó ngồi thụp xuống vỗ vỗ lên lưng Tai To:

    – Tai To! Tên khi nãy đi đường nào rồi, mày tìm xem!

    Nãy giờ lẩn quẩn mãi một chỗ với cậu chủ nhỏ, có lẽ Tai To nóng
ruột và chồn chân lắm. Nên Tùng vừa ra lệnh chưa dứt câu, nó đã phóng
vọt lên trước, hăm hở dẫn đường.

    Bọn trẻ lập tức đi theo.

    Tai To dẫn bọn trẻ đi lâu thật lâu, quanh quanh quẹo quẹo. Nhưng bóng dáng đối phương vẫn bặt vô tăm tích.

    Đi một hồi, vừa mỏi chân vừa sốt ruột, Quý ròm quay sang Tùng:

    – Mũi con Tai To có thính không vậy hở Tùng?

    – Anh yên chí! Nó không bao giờ…

    Đang nói, mặt Tùng bỗng dưng nghệt ra.

    – Em sao vậy?

    Hỏi xong, mặt Quý ròm cũng liền nghệt ra theo. Nó vừa kịp nhận
ra con đường mà tụi nó đang đi là con đường dẫn về nhà Tùng. Mãi một
lúc, Quý ròm mới mở miệng được:

    – Thế này là thế nào hở Tùng?

    – Em cũng chẳng biết! – Tùng vẫn chưa hết bàng hoàng.

    Văn Châu ngập ngừng nhìn Tùng:

    – Hay là Tai to không hiểu mệnh lệnh của em?

    Tùng không trả lời câu hỏi của Văn Châu. Mà ngoác miệng gọi:

    – Tai To! Lại đây bảo nào!

    Đang mê mải dò tìm, nghe gọi, Tai To hơi có vẻ bực mình nhưng nó vẫn co giò phóng lại.

    Tùng ôm lấy cổ chú cún:

    – Tao bảo mày theo dấu “kẻ địch”, sao mày lại dẫn về nhà? Mày có khùng không vậy?

    Tai To cựa quậy trong tay Tùng như muốn vùng ra, nhưng rồi không
thoát được, nó chồm lên thè lưỡi liếm mặt cậu chủ ra vẻ muốn nói ta đây
chẳng khùng một chút nào, mau thả ta ra đi.

    Rốt cuộc chẳng biết làm gì. Tùng đành thả Tai To ra. Vừa thoát
khỏi tay chủ, Tai To phóng vèo vèo lại chỗ cũ, rồi vừa chúi mũi đánh hơi
nó vừa ngoái đầu lại chỗ bọn trẻ đứng, kêu lên rin rít vẻ nóng nảy.

    – Nó giục mình đấy! – Tùng tặc lưỡi – Kệ, cứ theo nó một đoạn nữa xem sao!

    Văn Châu và Quý ròm chẳng còn cách nào hơn là tiếp tục lẽo đẽo
đi theo Tai To, lòng cầu mong cho nó đừng rẽ ngoặt vào cầu thang dẫn lên
nhà nhỏ Hạnh.

    Tai To không quẹo về nhà thật. Bọn trẻ mừng quýnh khi thấy lúc đi ngang qua nhà, Tai To vẫn phớt lờ, thản nhiên đi tiếp.

    Quý ròm thở phào:

    – Như vậy tên khi nãy đích thị chạy ngang qua đây!

    – Thấy chưa! – Tùng được kịp khoe khoang – Em đã bảo con Tai To thính mũi số dách mà anh không tin!

    Quý ròm vừa rồi đâu có bảo là không tin, nhưng nó chẳng buồn cãi. Thấy Tai To không để mất dấu đối phương là nó mừng rồi.

    Đi khỏi nhà nhỏ Hạnh một quãng, Tai To bất thần quẹo trái.

    Quý ròm kêu khẽ:

    – Nó đi về phía kinh Tàu Hủ1

    Quả thật, một lát sau bọn trẻ đã ở bên bờ kinh, trong gió đã thoang thoảng mùi bùn.

    Tai To vẫn cắm đầu lầm lì đi miết. Nó kiên trì rảo dọc theo dãy nhà chông chênh ken dày sát mép nước.

    Trong khi bọn trẻ đang lo âu tự hỏi không biết Tai To có nổi
hứng dẫn bọn nó đi lang thang ngoài đường cho đến tận sáng hay không thì
Tai To đột ngột dừng chân trước một chiếc “cầu ván” thấp lè tè gồm
những tấm gỗ dài bắt hờ hững trên những chiếc cọc nhô lên từ dưới dòng
nước đen sì, đặc quánh.

    Sau khi quay lại như tỏ ý bảo bọn trẻ đi theo, Tai To thận trọng
đặt chân lên “cầu”. Cầu có nhiều nhánh, de ngang rẽ dọc. Nhưng Tai To
đã có chủ định. Nó cứ phăm phăm đi thẳng tới căn nhà nhỏ nằm phía trái.

    Gọi căn nhà này là căn lều thì đúng hơn! Nó nhỏ tí, cũ kỹ và
xiêu vẹo. Mái tôn thủng lỗ chỗ, phải bọc ngoài bằng giấy dầu, còn những
tấm phên đan thì mốc meo, thưa rỉnh thưa rẻo, gió luồn vào thông thốc.

    Tùng suỵt khẽ ra hiệu cho Tai To im lặng rồi bước lại cạnh Văn Châu và Quý ròm nheo mắt nhìn qua kẽ phên hở.

    Trong nhà chẳng có đồ đạc gì nhiều nhưng chỗ ăn, chỗ ngủ, chỗ nấu nướng đều dồn vào một nơi nên nom vẫn rất chật chội.

    Trên chiếc chõng tre ọp ẹp, một con nhỏ khoảng tám, chín tuổi
đang ngồi tựa lưng vào vách, mặt mày buồn thiu, xanh mét như vừa ốm dậy.

    Một thằng bé lớn hơn nó vài ba tuổi, có lẽ là anh nó, ngồi mé
bên mép giường, một tay bưng cây đèn hột vịt, tay kia chìa tô cơm đến
trước mặt nó, âu yếm nói:

    – Em ăn đi! Hôm nay có thức ăn ngon lắm!

    – Anh lại gặp ông nữa ư? – Đôi mắt con bé vụt long lanh.

    Thằng nhóc gật đầu:

    – Ừ. Ông tốt bụng lắm! Ông giống hệt như ông Bụt mình vẫn nghe kể! Ông thích giúp đỡ những người nghèo khổ!

    Mặt con bé lộ vẻ bâng khuâng:

    – Thế ông sẽ giúp anh em ta đến bao giờ?

    – Đến chừng nào em khỏe hẳn! Lúc đó anh lại đi làm để nuôi em!

    Rồi sợ nhỏ em nghĩ vẩn vơ, thằng anh ấn tô cơm vào tay em:

    – Em ăn đi rồi đi ngủ!

    – Thế còn anh?

    – Anh ăn rồi!

    Thằng nhóc vừa đáp vừa quay mặt đi chỗ khác.

    Con bé không hỏi nữa, nó lặng lẽ và cơm. Nhưng con bé không ăn
được nhiều, cũng có thế nó chẳng buồn ăn. Ăn khoảng được lưng chén cơm,
nó đặt chiếc tô xuống chõng:

    – Em không ăn nữa đâu!

    Thằng anh cúi nhìn tô cơm còn đầy, năn nỉ bằng giọng dịu dàng:

    – Em ráng ăn nhiều thêm một tí nữa đi! Ăn như mèo thế kia bao giờ em mới khỏe lại được!

    Con bé vẫn uể oải lắc đầu.

    Thằng anh nhìn đăm đăm vào mặt em một hồi rồi khẽ chép miệng:

    – Ăn đi em! Nếu em cố ăn, anh sẽ tìm cho bằng được Út Cưng về cho em!

    Nghe nhắc đến Út Cưng, con bé bỗng vùng vằng. Mặt nó xịu xuống”

    – Anh phải tìm Út Cưng về trước! Nhìn thấy Út Cưng là em khỏe lại liền!

    – Em yên tâm! Ông đã hứa tìm giúp anh em ta rồi! Chẳng bao lâu nữa Út Cưng sẽ trở về!

    Thằng anh vội vã đáp và lần này nó quay mặt về phía bức vách bọn
trẻ đang nấp. Mặt nó trông dàu dàu đến tội. Bọn trẻ còn nghe nó buông
một tiếng thở dài.

    Tùng không nén được cảm xúc, nó khều Quý ròm:

    – Tội nghiệp anh em nó quá anh ạ!

    – Ừ.

    – Chắc là em tụi nó đi lạc!

    Quý ròm lại “ừ”. Nó cũng cảm thấy bùi ngùi không kém. Ngần ngừ một lát, nó quay sang Văn Châu:

    – Giờ tính sao?

    – Theo bạn thì sao? – Văn Châu bối rối hỏi lại.

    – Bạn nói ý bạn trước đi! – Quý ròm mỉm cười – Bạn là cháu nội của Bụt mà lại!

    Văn Châu cũng cười. Và quyết định:

    – Mình cứ gặp thằng bé rồi hẳng hay!

    Văn Châu vừa nói xong, Quý ròm chưa kịp có ý kiến, thằng Tùng đã láu táu đưa tay gõ bồm bộp vào vách.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+