Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Kính vạn hoa – Tập 8- Bắt đền hoa sứ – Chương 05-06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

Thằng Lượm
dốc chai dầu lên vai Tiểu Long rồi lấy tay xoa xoa, hỏi:

– Anh có nghe
đau không?

– Đau sơ sơ!

Lượm nhăn mũi:

– Bầm tím mà đau sơ
sơ?

– Ừ! – Tiểu Long mỉm cười – Chỉ như kiến cắn thôi!

Lượm có vẻ
hoài nghi. Nhưng nó không vặn vẹo, mà nói bâng quơ:

– Thằng Tắc Kè Bông
khỏe lắm! Trong làng này nó chỉ lép mỗi thằng Dế Lửa thôi!

Rồi thấy Tiểu
Long chẳng phản ứng gì, nó khịt mũi nói thêm:

– Lần sau nó đánh anh, nếu
không muốn đánh lại thì anh cũng nên… bỏ chạy đi, đừng để nó đánh
trúng!

Quý ròm ngồi bên hừ giọng:

– Sợ quái gì nó mà phải chạy!
Lần sau Tiểu Long không đánh thì tao đánh!

Lượm lườm Quý ròm:


Vậy sao tối hôm qua anh đứng im ru bà rù vậy?

– Tối hôm qua hả? – Quý ròm
ngớ ra, rồi vừa rủa thầm thằng Lượm nó vừa tìm cách chống chế – Tối hôm qua tao
chưa kịp chuẩn bị, nó lại ra đòn nhanh như chớp, cứ quáng cả mắt! Đến khi tao
định thần lại thì nó đã co giò chạy mất!

Lượm nheo mắt:

– Thế nếu
sắp tới…

Nhưng lần này Lượm chưa nói dứt câu, Tiểu Long vùng gạt
ngang:

– Thôi, thôi! Không có sắp tới sắp lui gì hết! Tụi mày sao lúc nào
cũng nghĩ toàn chuyện đánh đấm!

Vừa nói Tiểu Long vừa nhăn mặt xoa tay
nơi vai. Cử chỉ đó càng khiến thằng Lượm thêm ấm ức. Bất chấp sự rầy la của ông
anh, nó vẫn khăng khăng:

– Thế nếu nó không chịu buông tha anh thì sao?

– Làm gì có chuyện đó! – Tiểu Long nuốt nước bọt – Tao đã đứng yên cho
nó đánh rồi kia mà!

Lượm trề môi:

– Bộ hôm qua anh không nghe
thằng Tắc Kè Bông nói gì sao? Nó bảo mọi chuyện chỉ là mới bắt đầu
thôi!

Tiểu Long nhún vai:

– Đó là nó chỉ nói cho sướng
miệng!

– Như vậy là anh chẳng hiểu gì về thằng Tắc Kè Bông! – Lượm tặc
lưỡi – Anh có đưa lưng cho nó nện cả ngàn cái nó cũng chẳng chịu bỏ qua! Nó chỉ
muốn hạ anh trong cuộc đấu tay đôi kia! Trước nay nó luôn luôn buộc đối thủ phải
thực bụng nhận thua và sau đó thần phục nó để nó sai khiến!

Tiểu Long thu
nắm tay quẹt mũi:

– Nhưng tao đâu có sống hoài ở đây! Chỉ ít hôm nữa là
tao về lại thành phố rồi!

Lượm cười khổ:

– Lẽ ra nó đã không đụng
đến anh, nhưng trưa hôm qua anh đã làm nó mất mặt trước đám thủ hạ! Ở Xóm Trên
này chưa từng có ai dám ra tay can thiệp khi Tắc Kè Bông đáng “lâm
chiến”!

Những “quảng cáo” của thằng Lượm về nhân vật Tắc Kè Bông khiến
Tiểu Long và Quý ròm bất giác lộ vẻ trầm ngâm. Nếu mọi sự đúng như Lượm nói thì
tình thế trở nên rắc rối hơn những gì tụi nó tưởng nhiều! Tiểu Long không ngờ
chỉ một phút động lòng bênh vực kẻ thế cô mà bây giờ lại kéo theo bao nhiều là
phiền phức. Bây giờ nó chỉ thầm mong những tiên đoán của thằng Lượm sai be sai
bét!

Nhưng Lượm không đoán sai. Và Tắc Kè Bông cũng không phải là đứa
“nói cho sướng miệng”.

Trưa hôm đó, ăn cơm xong, Tiểu Long, Quý ròm và
thằng Lượm tụm lại dưới gốc sứ góc sân để nhặt hoa.

Lượm bảo:


Hoa sứ thơm nức mũi! Gom những cánh hoa lại, lấy chỉ xỏ qua làm vòng đeo cổ,
người cứ thơm ngát! Thơm gấp tỉ lần đeo dây chuyền vàng!

Quý ròm “sửa
lưng” Lượm:

– Mày quảng cáo quá lố rồi! Dây chuyền vàng đâu có thơm mà
gấp tỉ với gấp triệu!

Lượm lỏn lẻn:

– Thì em chỉ nói giả dụ vậy
thôi! Sao anh ưa bắt bẻ quá!

Thấy Lượm đỏ mặt, Quý ròm không buồn trêu
nữa. Nó chỉ cười cười cúi xuống nhặt hoa.

Bọn trẻ chỉ nhặt hoa tươi mới
rụng. Còn những cánh hoa héo dù còn thơm nhưng bị dập hoặc đã xỉn màu, tụi nó
không đụng tới.

Chỉ một lát, những cánh hoa trắng muốt đã được bọn trẻ
gom lại một chỗ. Trong khi bọn Tiểu Long đang định nhặt thêm một mớ nữa để đủ
xâu ba chiếc vòng thì Tắc Kè Bông từ xa tiến lại.

– Tụi mày làm gì thế? –
Nó hỏi.

Thấy thằng này không biết ở đâu xuất hiện, lại hỏi thăm với vẻ
thân mật khác thường, Lượm và Quý ròm đưa mắt nhìn nhau, vẻ cảnh
giác.

Riêng Tiểu Long chẳng nghi ngờ gì. Đến lúc đó nó vẫn nghĩ thằng
Lượm đã quá phóng đại về tính khí của Tắc Kè Bông. Bằng chứng là thằng này đang
tiến đến trước mặt nó, mặt mày vui vẻ ý như muốn làm lành. Vì vậy, nó tươi tỉnh
đáp trả:

– Tụi tao đang nhặt hoa để xâu chuỗi! Mày có thích trò này
không?

Tắc Kè Bông gật đầu:

– Ờ, ờ, thích lắm! Cho tao nhặt với
nào!

Nói xong, nó lom khom đi tới đi lui, mò mò nhặt nhặt, vẻ như rất chí
thú.

Thấy Tắc Kè Bông không có ý gây sự, Lượm và Quý ròm thở phào một hơi
và tiếp tục lui cui nhặt hoa.

Nhưng khi nhặt được dăm cánh, Lượm đem lại
chỗ mớ hoa vừa gom, định bỏ thêm vào thì nó bỗng tái mặt kêu lên:

– Chết
rồi! Đứa nào giẫm nát hết hoa rồi!

Nghe Lượm la bài hãi, Tiểu Long và Quý
ròm giật mình quay phắt lại. Và mồm đứa nào đứa nấy lập tức há hốc. Trước mặt
chúng, mớ hoa xinh tươi mà cả bọn ra sức nhặt nhạnh, tom góp đã bị xéo nát tự
bao giờ.

Không ai bảo ai, sáu con mắt nhất loạt đổ dồn về phía Tắc Kè
Bông, đầy phẫn nộ. Trong khi đó thủ phạm vẫn giả vờ dọ dẫm, mắt dáo dác kiếm
kiếm tìm tìm dưới đất, ra vẻ ta đây ngây thơ vô tội nhất trên đời.

Bộ
tịch vờ vịt của Tắc Kè Bông càng khiến Quý ròm thêm nóng tiết. Nó gầm lên, giọng
bốc khói:

– Mày giở trò gì vậy, Tắc Kè Bông?

Tắc Kè Bông quay
lại, giọng hiền khô:

– Tao có giở trò gì đâu!

– Còn chối hả? – Quý
ròm chỉ tay vào mớ hoa tơi tả dưới đất – Vậy chứ cái gì đây?

Tắc Kè Bông
nhìn theo tay chỉ của Quý ròm:

– Đó là hoa.

Biết không thế nói
năng lịch sự với thằng này được, Quý ròm trợm mắt hỏi thẳng:

– Ai cho
phép mày giẫm lên hoa của tụi tao?

Tắc Kè Bông gọn lỏn:

– Cái này
cho phép!

Vừa nói nó vừa giơ nắm đấm ra dứ dứ trước mặt. Vẻ hiền lành
trên mặt nó vụt biến mất, thay vào đó là một nụ cười ngạo nghễ đầy thách
thức.

Quý ròm không ngờ Tắc Kè Bông ngang ngạnh và xấc xược đến như vậy.
Nắm đấm to như quả bưởi Biên Hòa của Tắc Kè Bông quả có khiến nó chột dạ thật,
nhưng sự trịnh thượng quá quắt của đối thủ làm nó muốn xịt khói lỗi tai. Quên
hết sợ hãi, Quý ròm bước lên một bước, hầm hầm:

– Bộ mày tưởng ngoài
thằng Dế Lửa ra, không ai trị được mày phải không?

Nghe nhắc đến “kẻ tử
thù” Dế Lửa, mặt Tắc Kè Bông lập tức nổi những đốm đỏ. Răng nó nghiến nghe ken
két:

– Tao chấp cả thằng Dế Lửa với tụi mày! Giỏi thì xông vào
xem!

Quý ròm tức đến lộn ruột. Nó vung tay:

– Chả cần ai sất! Một
mình tao đủ chơi nhau với mày!

– Một mình mày? – Tắc Kè Bông trợm mắt
nhìn Quý ròm và nó bật cười sằng sặc – Còm nhom như mày, tao nhét kẽ răng còn
chưa đủ, đánh đấm thế quái nào được!

Rồi nó liếc về phía Tiểu Long, cố ý
nói to:

– Cỡ thằng mập kia may ra còn chịu được vài ba cái đấm của
tao!

Lúc Tắc Kè Bông trở mặt, Tiểu Long biết ngay là thằng này muốn khiêu
khích mình. Chuyện xéo nát mớ hoa sứ dưới đất rõ ràng là hành động có tính toán
từ trước. Nhưng Tiếu Long nhất quyết không mắc mưu. Mặc cho Quý ròm đối đáp, nó
vẫn ngồi im. Ngay cả khi Tắc Kè Bông khiêu chiến đích danh nó, nó vẫn không màng
động đậy.

Nhưng Quý ròm thì khác. Không trầm tĩnh như bạn mình, vừa nghe
Tắc Kè Bông giở giọng nhạo báng, nó liền cung tay, mặt đỏ như tôm luộc:


Để xem mày có “nhét kẽ răng” nổi cú đấm này không!

Nhưng Quý ròm chưa kịp
giở “thế võ Oshin” truyền thống của mình ra thì Tiểu Long đã chồm tới giữ tay nó
lại:

– Đừng! Coi chừng chú thím tao ngó thấy!

Quý ròm liếc vào
trong nhà, giọng vẫn chưa nguôi bực tức:

– Nếu vậy tao sẽ ra sau vườn
đánh nhau với nó!

– Thôi, bỏ đi! – Tiểu Long lại can – Nó cố ý gây sự với
mình, nếu mình nổi khùng lên nhào vô đánh nhau tức là mình rời vào bẫy của
nó!

Quý ròm hổn hển:

– Nhưng cứ như thế này thì chịu thế quái nào
được! Chẳng lẽ mình cứ phải nhịn nhục hoài?

Tiểu Long vỗ vai
bạn:

– Hoài đâu mà hoài! Dăm ba bữa nữa là mình đã tếch khỏi đây
rồi!

Lượm nãy giờ vẫn đóng vai thằng bù nhìn rơm. Tắc Kè Bông khiêu chiến
ngay trước sân, Lượm sợ ba và dì thấy nên đành đứng im chịu trận, mặc dù tay
chân mồm miệng ngứa ngáy như có kiến bò. Đến bây giờ thấy ngồi nổ chiến tranh đã
bị dập tắt, nó mới rụt rè lên tiếng:

– Thôi nhịn đi anh Quý ơi! Thực ra
thằng Tắc Kè Bông chỉ muốn đánh nhau với anh Tiểu Long thôi! Anh Tiểu Long nhịn
được chẳng lẽ anh không nhịn được?

Lượm khuyên can mà nghe như chế
giễu.

– Lại mày nữa! – Quý ròm nổi nóng – Chính vì Tiểu Long buộc phải
nhịn nó cho nên tao phải ra tay, hiểu chưa hả đồ ngốc tử?

Thấy ông bạn
của anh mình tay chân thì gầy khẳng gầy kheo mà miệng mồm lúc nào cũng phun ra
lửa, Lượm gãi cổ, rối rít:

– Hiểu! Hiểu!

Tắc Kè Bông đứng bên cạnh
cười hê hê:

– “Hiểu, hiểu” cái cóc khô! Tao muốn đánh là muốn đánh cùng
lúc với ba đứa mày kia! Đánh từng đứa chỉ tổ ngứa tay chứ sướng ích gì!

Nói xong, nó quay mình khệnh khạng bỏ đi mặc cho bọn Tiểu Long đứng đực
giữa trời hậm hực đưa mắt trông theo.

Chương 6

Những màn
khiêu khích của Tắc Kè Bông không dừng lại ở đó.

Chiều hôm sau, khi thằng
Lượm dắt bò đi chăn thì Tiểu Long và Quý ròm rủ nhau ra suối ngồi câu
cá.

Từ nhà chú Năm Chiểu ra đến con suối không xa, vượt qua ba cánh đồng
và một rẫy mía là tới. Đây là con suối độc nhất chảy ngang làng nhưng lại không
băng qua địa phận Xóm Dưới. Từ nguồn đổ xuống, con suối chảy suốt chiều dài của
Xóm Trên, khi sắp đi vào Xóm Dưới, nó bất thần ngoặt qua làng bên cạnh để tìm
đường tuôn ra biển.

Do đó, trẻ con Xóm Dưới muốn đi bơi hoặc muốn dẫn
trâu bò đi uống nước đều phải lần mò lên Xóm Trên. Tuy nhiên, theo như thằng
Lượm nói, thì con suối này là một trong hai địa điểm được bọn trẻ trong làng
giao ước là “khu vực hòa bình”. Địa điểm kia là đồi Cắt Cỏ.

Nếu con suối
trong veo của Xóm Trên là “hồ bơi công cộng” của trẻ con hai xóm thì đồi Cắt Cỏ
của Xóm Dưới với những bãi cỏ mênh mông tươi tốt bao quanh là bãi thả chung của
những trẻ chăn dắt trong làng.

Vì sự phụ thuộc lẫn nhau đó, hai thủ lĩnh
Dế Lửa và Tắc Kè Bông đồng ý “ký kết” một “hiệp ước” trong đó qui định hai bên
muốn đánh nhau ở đâu thì đánh nhưng tuyệt đối không được gây hấn ở hai khu vực
đặc biệt kể trên. Và từ khi ra đời đến nay, “hiệp ước” đó chưa một lần bị vi
phạm.

Nghe Tiểu Long thuật lại lời thằng Lượm, Quý ròm vừa móc mồi vô
lưỡi câu vừa cười hinh hích:

– Vậy mày cũng nên “ký” với thằng Tắc Kè
Bông một cái “hiệp ước” tương tự: “Đánh ai thì đánh nhưng tuyệt đối không được
gây hấn với thằng Tiểu Long này”!

Quý ròm giễu, nhưng Tiểu Long không
cười. Giọng nó đầy tâm sự:

– Tao chỉ mong ba tao ra sớm!

Câu nói
của Tiểu Long chẳng ăn nhập đâu vào đâu nhưng Quý ròm vẫn hiểu bạn mình đang
nghĩ gì. Rõ ràng Tiểu Long đã chán cảnh bị Tắc Kè Bông liên tục gây hấn. Nó sợ
một ngày nào đó, nó không nhịn được mà ra tay đánh trả, mọi chuyện sẽ đâm ra rối
như canh hẹ. Vì vậy nó đang muốn chuồn quách về thành phố. Nó muốn tránh cảnh
ngày nào cũng ra đụng vào chạm với thằng Tắc Kè Bông không biết điều
kia.

Mấy hôm nay, bệnh tình của ông Tiểu Long đã thuyên giảm nhiều. Ông
đã thôi ăn cháo, bắt đầu chuyển qua ăn cơm. Ông đã có thể đi vòng vòng trong nhà
cho giãn gân giãn cốt thay vì nằm lì trong buồng như hôm bọn trẻ mới
đến.

Nhưng dù vậy Tiểu Long vẫn chưa về ngay được. Nó còn phải đợi ba nó
ra. Có nghĩa là nó còn phải nán lại ít nhất bốn, năm ngày nữa. Bốn, năm ngày
nhũn như con chi chi, mặc cho Tắc Kè Bông làm tình làm tội. Có lẽ ý nghĩ đó
khiến Tiểu Long lúc nào cũng rầu rầu.

Thấy bạn mình ngồi ngây như gỗ bên
bờ suối, mặc cái phao đang bị bọn cá kéo chạy phom phom trên mặt nước, Quý ròm
vội hét tướng:

– Cá cắn câu kìa! Giật đi!

Nghe nhắc, Tiểu Long
quýnh quíu giật cần trúc đánh “phực” một cái. Cần trúc nhẹ hẫng. Đầu sợi cước
chỉ còn trơ cái lưỡi câu sáng loáng. Không những không có con cá nào mà cái mồi
giun cũng biến đâu mất tiêu.

Quý ròm tiếc rẻ:

– Hụt
rồi!

Tiểu Long không nói gì. Mặt méo xệch, nó loay hoay móc miếng mồi
khác vào lưỡi câu.

– Mày phải chú ý kỹ cái phao mới được! Ngồi câu cá mà
đầu óc để tận đâu đâu thì chỉ có câu gió! – Quý ròm động viên bạn nhưng giọng
lại ra chiều trách móc.

– Ừ, lần này tao sẽ chú ý! – Tiểu Long đưa tay
quẹt mũi, ngoan ngoan đáp.

Tự dưng Quý ròm cảm thấy tội nghiệp bạn quá
thể. Nó chớp mắt, bâng khuâng nói:

– Mày yên tâm đi! Thằng Tắc Kè Bông nó
chỉ hùng hổ một, hai lần cho hả tức thôi! Tao nghĩ nó sẽ không quấy rầy bọn mình
nữa đâu!

Khổ nỗi, Quý ròm vừa khoe “tao nghĩ” thì thằng Tắc Kè Bông đã
chứng minh nó nghĩ sai liền.

Một hòn đất không biết từ đâu liệng xuống
suối, ngay chỗ bọn trẻ đang thả câu, kêu đánh “tõm” một tiếng khiến nước văng
tung tóe.

Trong khi Tiểu Long giật đánh thót và đảo mắt nhìn quanh thì
Quý ròm mặt hầm hầm:

– Đứa nào chơi trò gì mất dạy vậy?

Quý ròm
chưa dứt câu, một hòn đất thứ hai từ sau lùm tre chỗ khúc suối ngoặt bay vù ra
và lại rơi đánh “tõm” ngay trước mặt nó như để trả lời.

Gân cổ nổi vằn,
Quý ròm nghiến răng trèo trẹo:

– Đứa nào đó? Ngon thì bước ra
đây!

Hò hét hùng dũng oai phong như vậy nhưng khi thấy “đứa nào đó” nhô
đầu lên khỏi chỗ nấp và phản thản nhiên “bước ra đây”, Quý ròm bỗng xụi
lơ.

Tắc Kè Bông khoanh tay trước ngực, cười hề hề:

– Tao ra rồi
đây! Mày định làm gì tao tao nào?

Quý ròm hít vào một hơi, cố nhỏ
nhẹ:

– Mày chọi đất như vậy, cá chạy béng hết còn gì!

Nhưng thái
độ mềm mỏng của Quý ròm chẳng “ép-phê” tí ti ông cụ nào. Tắc Kè Bông vẫn câng
câng:

– Con suối này đâu phải suối nhà mày, tao muốn chọi đất ở đâu mà
chẳng được!

Giọng lưỡi của Tắc Kè Bông rõ là giọng gây sự. Tức anh ách
như bò đá, Quý ròm quay sang Tiểu long đang ngồi thừ ra trên gốc dương liễu ven
bờ, mím môi hỏi:

– Tính sao đây mày?

Tiểu Long chưa kịp trả lời,
Tắc Kè Bông đã cười khanh khách:

– Chỉ có cụp đuôi bỏ chạy chứ còn tính
với toán gì nữa!

Lời chế nhạo độc địa của Tắc Kè Bông khiến Quý ròm càng
nghe đầu mình nóng bừng bừng. Nó lấy đầu gối huých mạnh vào vai bạn:


Sao mày? Đánh hay cụp đuôi?

Quý ròm định chơi đòn khích tướng để đánh vào
tự ái của Tiểu Long. Nhưng lần thứ hai, ngón đòn của Quý ròm tỏ ra không hiệu
nghiệm. Câu trả lời của Tiểu Long làm nó xuôi xị:

– Cụp đuôi
quách!

Nói xong, không để cho Quý ròm kịp phản đối, Tiểu Long lóp ngóp
đứng dậy . Nó phủi phủi đít quần rồi chỉ tay xuống khúc suối phía dưới:

– Tụi mình lại đằng kia ngồi câu!

Biết bạn mình quyết tâm nhịn
nhục, Quý ròm đành ngậm bồ hòn làm ngọt mặc dù bụng dạ nóng ran. Nó khẽ liếc về
phía sau, hạ giọng:

– Nhỡ nó cứ bám theo mình như đỉa thì sao?


Không có đâu! – Tiểu Long đáp, giọng yếu xìu .

Quý ròm gãi tai:


Thì tao nói “nhỡ” chứ bộ!

Tiểu Long thở dài:

– Tới lúc đó hẵng
tính!

Khi nói như vậy, Tiểu Long không ngờ cái “lúc đó” nó tới liền tức
khắc.

Khi hai đứa dắt nhau xuống quãng suối phía dưới buông câu, thằng
Tắc Kè Bông vẫn đứng chôn chân tại bụi tre đưa mắt ngó theo.

Thấy địch
thủ chẳng có vẻ gì muốn lẵng nhẵng bám theo, Tiểu Long yên tâm lựa một chỗ râm
mát lót dép ngồi xuống và đủng đỉnh lôi lọ mồi trong túi ra.

Nhưng đến
khi hai đứa móc mồi xong, vừa thả lưỡi câu xuống nước thì một tảng đất to đùng
từ phía sau thình lình bay tới rơi thẳng xuống suối đánh “ầm” một tiếng như đại
bác nổ.

Lần này, tảng đất to như cái lưỡi cày, lại rới sát bờ nên bao
nhiêu nước văng lên đều bắn thẳng vào người Tiểu Long và Quý ròm khiến hai đứa
đầu cổ mình mẩy bỗng chốc ướt nhẹp.

Quý ròm quay phắt lại, một tay vuốt
mặt một tay chỉ thẳng vào Tắc Kè Bông đang ngồi đong đưa chân một cách ung dung
trên gò đất phía sau hệt như nó vừa mọc ra từ chỗ đó:

– Đồ khốn! Mày muốn
gì nữa đây?

Tắc Kè Bông cười nhăn nhở:

– Muốn tụi mày cụp đuôi
chạy nữa chứ muốn gì!

Quý ròm tức lộn ruột, các mạch máu như muốn vỡ tung
trong người. Nó đấm hai tay vào nhau bình bịch:

– Thật tức chết đi được!

Rồi quay sang Tiểu Long, nó rên lên một cách thiểu não:

– Tiểu
Long ơi là Tiểu Long! Tao vơ’i mày co’ phải là con Tai To nhà nhỏ Hạnh đâu mà
phải cụp đuôi chạy hoài thê’!

Lần này Quý ròm không cố ý khích bạn. Nó
đau khổ Thật tình. Và nỗi đau khổ của nó đã làm mềm trái tim sắt trong lòng bạn
nó.

Tiểu Long chậm chạp đứng lên. Đầu cổ ướt mèm, nó ngước mắt nhìn Tắc
Kè Bông, mặt đanh lại:

– Thực ra thì mày muốn gì?

Thấy Tiểu Long
đã chịu lên tiếng, Tắc Kè Bông lập tức thu ngay nụ cười. Tuy vậy, mặt nó vẫn
nhơn nhơn:

– Mày biết rồi mà còn hỏi! Tất nhiên là tao muốn chơi tay đôi
vơ’i mày!

Trước sự thách đấu của thủ lĩnh Xóm Trên, Tiểu Long không vội
trả lời ngay. Nó đảo mắt nhìn quanh một vòng và bặm môi suy nghĩ.

Tất
nhiên khi quay người đối diện với Tắc Kè Bông, Tiểu Long đã quyết định không
nhịn thằng lỏi ngổ ngáo này nữa. Lời than vãn thảm thiết của Quý ròm đã làm nó
động lòng. Nó có thể bấm bụng nhịn nhục thằng Tắc Kè Bông, bởi thằng Tắc Kè Bông
dù sao cũng là em nó. Nhưng nó không thể bắt Quý ròm nhịn nhục theo nó. Nó rủ
bạn về quê chơi, chẳng làm bạn vui thì chớ, lại để bạn bị hà hiếp đến nỗi phải
“cụp đuôi” khúm núm thì quả là chẳng ra sao!

Hơn nữa, cho đến khi thằng
Tắc Kè Bông lẻn xuống khúc suối phía dưới này để lần thứ ba ném đất chọc tức tụi
nó thì Tiểu Long vỡ lẽ rằng nếu không choảng nhau với Tắc Kè Bông một trận ra
trò thì chẳng bao giờ thằng này chịu buông tha cho nó và Quý ròm. Hôm qua thằng
Lượm đã nói nhưng Tiểu Long vẫn chưa tin hẳn. Thằng Lượm bảo Tắc Kè Bông bao giờ
cũng muốn đấu tay đôi với đối thủ để buộc đối thủ thực bụng nhận thua và sau đó
răm rắp tuân lệnh của nó. Nghĩ đến đây, Tiểu Long bất giác cười thầm. Nó biết sở
dĩ Tắc Kè Bông có cái thói quen kỳ quặc đó chẳng qua trước giờ thằng này chưa
gặp phải đối thủ ngang sức ngang tài. Cả làng này chỉ có mỗi thằng Dế Lửa là trị
được Tắc Kè Bông nhưng Dế Lửa lại ở tuốt Xóm Dưới. Chính vì vậy mà lâu nay Tắc
Kè Bông vẫn coi trời bằng vung, chẳng biết sợ trời sợ đất gì. Nhưng hôm nay thì
mình sẽ cho nó biết thế nào là sợ!

Bụng nghĩ như vậy nhưng Tiểu Long vẫn
chần chừ chưa muốn ra tay. Khi nãy nhìn quanh quan sát địa thế, Tiểu Long thấy
quãng suối này khá vắng vẻ, một “võ đài” lý tưởng để hai bên có thể tranh tài
cao thấp mà không hạ gục Tắc Kè Bông một cách dễ dàng. Nhưng nó lại không muốn
bất cứ đứa nào trong xóm chứng kiến điều đó. Thực lòng Tiểu Long chỉ muốn dằn
mặt Tắc Kè Bông để nó khỏi tò tò theo quấy nhiễu mình đồng thời gọt dũa bớt thói
hung hăng, ưa hiếp đáp người của nó mà thôi. Chứ còn hạ nhục thủ lĩnh Xóm Trên
trước mặt thủ hạ là điều Tiểu Long hoàn toàn không muốn.

Nhưng khổ nỗi,
lúc này mặt trời đã bắt đầu xuống quá ngọn tre, hai bên con suối đã lác đác
những người làm đồng về ngang. Quãng suối bọn trẻ đang đứng trong thoáng mắt đã
đánh mất vẻ tĩnh mịch cố hữu. Tít đằng xa cũng đã thấp thoáng bóng dáng bọn nhóc
cỡi trên lưng trâu lưng bò đang đủng đỉnh trở về từ những bãi xa dưới chân đồi
Cắt Cỏ.

Thính sự xuất hiện ngày một nhiều những kẻ qua người lại bên ven
suối khiến Tiểu Long cứ đứng trơ như phỗng. Hai bàn tay nó hết nắm vào lại duỗi
ra, đầy lưỡng lự.

Những cử chỉ phân vân của Tiểu Long không lọt khỏi đôi
mắt gườm gườm và sắc như dao của Tắc Kè Bông. Tất nhiên, Tắc Kè Bông có tài
thánh mới hiểu được tâm sự của đối thủ. Nó hiểu theo cách của nó, vì vậy nó hất
hàm:

– Làm gì mày sợ đến đông cứng người lại vậy! Sao, có dám đánh nhau
không?

– Tao chả sợ gì mày! – Tiểu Long nhún vai – Nhưng tao sẽ không
đánh nhau với mày bữa nay!

– Thế bao giờ? – Tắc Kè Bông nheo mắt cà khịa
– Đợi về thành phố rồi mày mới gửi thư nhắn tao vào đánh nhau chắc?

Trước
sự nhạo báng của đối thủ, Tiểu Long vẫn điềm nhiên:

– Trưa mai tao sẽ đọ
sức với mày!

– Trưa mai?

– Ừ, trưa mai! Và cũng ngay tại
đây!

Tắc Kè Bông trầm ngâm một thoáng rồi gục gặc đầu:

– Tốt lắm!
Cuối cùng thì mày cũng phải giở những ngón võ mèo quào của mày ra!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+