Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Ký ức nửa đêm – Chương 06 – Phần 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đôi lúc, một số bọn trùm găng tơ đã bất chợt đến để xem xét và để mắt đến các tay chuyên đánh thuê mà họ là trùm. Frank Costello xuất hiện ở đây hai hay ba lần trong tháng, cùng với Joe Adonis và Lueky Luciano. Bọn chúng đều vui thích với các trận quyền anh mà người trẻ hơn bao giờ cũng được diễn, và như một hình thức đa dạng, họ bắt đầu cá cược về các trận đấu. Tony Rizzoh thì luôn luôn là kẻ chiến thắng, và hắn nhanh chóng được các ông trùm ưa thích. Một hôm, Rizzoli đang thay quần áo trong một buồng có khoá. Thằng bé nghe lỏm được câu chuyện giữa Frankl Costello và Lucky Luciano:
– Một mỏ vàng…- Lucian đã nói. – Tôi đã thắng hắn năm lần tuần qua.
– Mày sắp đặt cược về cuộc đánh của hắn với Lou Domstic?
– Chắc chắn rồi. Tôi đánh mười một to!
– Mày phải đặt lẻ là bao nhiêu?
– Mười trên một. Nhưng địa ngục là bao nhiêu? Cứ vào của Rizzoli?
Tony Rizzoli không chắc chắn rằng cuộc đối thoại đó nghĩa là thế nào. Hắn đến gặp anh trai mình là Gino và nói về điều đó.
– Lạy chúa Jesus! – anh hắn cầu xin. – Bọn nó đã cướp tiền cược của mày à.
– Nhưng vì sao? Em không phải là chuyên nghiệp.
Gino nghĩ một lúc:
– Mày chưa bao giờ thua cả phải không Tony?
– Không!
– Khả năng nào xảy ra nếu bọn chúng chỉ cá rất nhỏ để nhử, và rồi chúng thấy mày có thể làm gì, chúng bắt đầu cá lớn!
Thằng cu con nhún vai.
– Điều đó chẳng là cái cóc khô gì với em cả.
Gino cầm cánh tay thằng em và nói rất nghiêm túc:
– Cái đó có ý nghĩa rất lớn đối với mày đấy. Đối với cả bọn chúng tao nữa. Nghe tao đây, thằng nhóc…
Trận đánh với Lou Domenic tổ chức tại sân vận động Stillman vào chiều thứ sáu và tất cả các bọn lớn đều đến đó – Frank Costells, Joe Adonis, Albert Anastasia, Lucky Luciano và Meyer Lausky. Chúng vui thích cho bọn trẻ đánh nhau, nhưng cái mà chúng còn thích hơn là chúng tìm cách móc tiền của bọn nhóc.
Lou Domenic mới có mười bảy tuổi, lớn hơn Tony một tuổi và nặng hơn năm pound(3) nhưng chưa đủ sức với tay nghề quyền anh và bản chất giết người của Tony Rizzoli.
Trận đấu có năm hiệp. Hiệp một Tony rất thuận lợi. Hiệp hai cũng thiên về nó. Và hiệp ba. Bọn trùm đã sẵn sàng đếm tiền.
– Bọn nhóc sắp nhớn để trở thành vô địch thế giới, – Lucky lầu bầu. – Mày đã cá với hắn bao nhiêu?
– Mười lớn, – Frank Costello nhắc lại. – Số lẻ đẹp nhất tao muốn đánh là mười năm một. Bọn nhóc đã nổi tiếng.
Và bất ngờ, điều không mong đợi đã đến. Ở giữa hiệp năm, Lou Domenic đánh nốc-ao Rizzoli với cú móc trên.
Trọng tài bắt đầu đếm… rất chậm, nhìn thăm dò các khán giả mặt trơ ra như đá.
– Đứng thẳng lên, thằng con hoang, – Joy Adonis hét lên. – Đứng dậy và đánh đi!
Tiếp tục đếm, và mặc dù đếm chậm thế mà cuối cùng vẫn tới số mười. Tony Rizzoli vẫn còn ngã trên dây, im lặng.
– Đồ chó đẻ. Một cú đấm may mắn?
Nhiều người bắt đầu cộng các khoản mất mát của mình. Đó là cái chính. Tony Rizzoh được Gino đưa vào buồng thay quần áo. Tony nhắm nghiền mắt, sợ rằng họ không thấy được nó đã mê man và có thể xảy ra điều gì khủng khiếp cho hắn.
Tony bắt đầu lấy lại sức, không đợi đến khi phải đưa về nhà an toàn.
– Chúng ta đã được! – anh hắn kêu lên. – Mày có biết chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền không? Gần một ngàn đô la.
– Tôi không hiểu. Tôi…
– Tao đã vay tiền của bọn cho vay lãi để cá cho Domenic, và được mười lăm một. Chúng ta giàu rồi.
– Chúng có bị điên không? – Tony hỏi.
Gino cười:
– Chúng không bao giờ biết.
Ngày hôm sau khi Tony Rizzoli vừa ở trường đi ra, có một chiếc limousine dài đen đang đợi chỗ đường rẽ. Lucky Luciano ngồi sau ghế. Hắn khoát tay ra hiệu cho thằng bé qua kính cửa xe:
– Lên xe đi.
Tim Tony Rizzoli bắt đầu đập.
– Tôi không thể. Ông Luciano, tôi đánh chậm quá…
– Lên xe đi.
Tony Rizzoli chui vào chiếc limousine. Lucky Luciano nói với thằng lái xe:
– Đi quanh khu nhà này.
Lạy chúa nó không bị đưa đi bắn chết?
Luciano quay về phía thằng bé.
– Mày lặn ấy à, – hắn nói lạnh lùng.
Rizzoli chối.
– Không, thưa ngài. Tôi…
– Đừng có úm tao. Mày được bao nhiêu trong trận này?
– Chẳng được gì ạ, ông Luciano. Tôi…
– Tao muốn hỏi mày một lần nữa. Mày được bao nhiêu bằng cách lặn đó?
Thằng bé do dự.
– Một nghìn đô la.
Lucky Luciano cười.
– Đó chỉ để nuôi gà. Nhưng tao lại đoán là… mày bao nhiêu tuổi?
– Gần mười sáu ạ!
– Tao cho rằng một thằng mười sáu tuổi, như vậy không tồi đâu. Mày biết mày đã làm tao và bạn tao mất nhiều tiền không.
– Tôi xin lỗi. Tôi!
– Thôi, quên đi. Mày là thằng bé can đảm đấy. Mày sẽ có tương lai tốt.
– Xin cám ơn ông!
– Tao sẽ giữ kín chuyện này, Tony, hoặc bọn tao sẽ cắt hột của mày và bắt mày ăn. Nhưng tao muốn mày đến gặp tao thứ hai này. Mày và tao sẽ cùng làm việc.
Một tuần lễ sau, Tony Rizzoh đã làm việc cho Lucky Luciano. Rizzoli bắt đầu bằng việc chạy số và rồi trở thành một thằng cò mồi. Nó rất lanh lợi và nhanh nhẹn và lúc này nó làm việc và được nâng lên hàng thiếu uý của Luciano.
Khi Luciano bị bắt, bị kết án và bị bỏ tù, Tony vẫn còn ở trong tổ chức của Luciano.
Các gia đình đã đi vào con đường cờ bạc, cho vay nặng lãi đĩ điếm hay bất cứ việc làm ăn gì để kiếm lời bất hợp pháp. Buôn bán ma tuý thường là rất vất vả nhưng một số người vẫn cứ tham gia, và các gia đình bất đắc dĩ phải cho phép họ lập đường dây buôn bán thuốc phiện của riêng họ.
Ý nghĩ đó trở thành một điều ám ảnh đối với Tony Rizzoh. Từ đó, cái mà hắn đã thấy, những người buôn bán thuốc phiện thì hoàn toàn không có tổ chức. Tụi nó phải làm cho công việc của họ phải chạy. Với trí óc suy xét và với sức lực của họ.
Hắn quyết định.
Tony Rizzoh không phải là một người lao vào việc gì cũng may rủi. Hắn đã bắt đầu mọi việc bằng các kiến thức hắn có thể biết được về heroin do đọc sách.
Heroin đã nhanh chóng trở thành vua của – các loại ma tuý. Marifuana và cocain cũng là chất ma tuý mạnh, nhưng heroin tạo một khoái cảm hoàn toàn, không đau đớn không nảy sinh vấn đề gì, và không phải chữa chạy bệnh tật gì. Kẻ nào đã là nô lệ heroin thì chỉ muốn bán hết cái gì họ có, ăn cắp tất cả cái gì có thể ăn cắp được và sẵn sàng phạm các tội ác. Heroin đã trở nên một tôn giáo của họ, một lý lẽ cho sự tồn tại trên đời này của họ.
Thổ Nhĩ Kỳ là một trong những nơi trồng cây thuốc phiện lớn nhất, từ cây đó lấy ra chất heroin.
Các Gia đình này có quan hệ ở Thổ Nhĩ Kỳ do vậy Tony Rizzoli đã có cuộc nói chuyện với Pete Lucca, một trong những tên cầm đầu.
– Tôi sẽ tham gia, – Rizzoli nói. Nhưng bất cứ việc gì tôi làm đều là vì Gia đình. Tôi muốn ông biết vậy.
– Ông là một người giỏi, Tony.
– Tôi muốn sang Thổ Nhĩ Kỳ để xem việc đã xong chưa. Ông có thể bố trí việc đó không?
– Ông già do dự. – Tôi sẽ nhắn họ. Nhưng họ không giống chúng tôi, Tony ạ. Họ không có đạo đức gì cả. Họ là những con vật. Nếu họ không tin ông, họ sẽ giết ông!
– Tôi sẽ phải thận trọng.
– Ông làm thế nhé.
Hai tuần sau, Tony Rizzoìi đã lên đường đi Thổ Nhĩ Kỳ.
Hắn đã đi đến các vùng Izmir, Afyon và Eskischir, các vùng trồng cây thuốc phiện, và những phút đầu, hắn được chào mừng đầy vẻ nghi ngờ. Hắn là người lạ, và những người lạ thì không được đón chào.
– Chúng ta sẽ có nhiều công việc làm ăn cùng nhau. – Rizzoli nói vậy. – Tôi muốn xem qua một tý các cánh đồng thuốc phiện.
– Tôi chẳng biết gì cả, không thấy các ruộng trồng.
– Các anh đang lãng phí thời gian của các anh.
– Cút đi.
Nhưng Rizzoli đã quyết định. Gần sáu cú điện thoại và các điện tín bằng cáp đã đánh đi để trao đổi. Cuối cùng, ở Kilis, biên giới giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Sifei, hắn đã được phép xem các cây thuốc phiện gặt về trại của Carella, một trong những tên chúa đất lớn nhất.
– Tôi không hiểu gì, – Tony nói. – Làm sao các ông lấy được heroin từ hoa thuốc phiện?
Một nhà khoa học mặc áo trắng giải thích cho anh về việc đó:
– Có mấy bước, ông Rozzoli ạ. Heroin được tổng hợp từ thuốc phiện, bằng cách xử lý moóc-phin với axit axetic. Heroin lại lấy từ mủ đặc biệt của cây thuốc phiện (poppy) gọi là Papaver Sommferam, hoa của những giấc ngủ. Opium là tên từ tiếng Hy Lạp là Opos, có nghĩa là nước quả.
– Rất hiểu ông!
Vào vụ thu hoạch, Tony lại được mời đến thăm lãnh địa của Carella. Mỗi một người trong họ Carella phải trang bị một “cozzi licak” – dao cắt hình con dao mổ, để rạch một đường chính xác vào cây.
Carella giải thích:
– Cây thuốc phải thu hoạch rất nhanh trong hai mươi bốn giờ đồng hồ, nếu không cả vụ coi như vứt đi.
Có chín người trong gia đình và mỗi người phải làm việc cật lực mới đảm bảo đúng thời vụ được. Không khí ở đây chứa đầy khói gây nên bệnh say ngủ.
Rizzoli cảm thấy người như ngây ngất.
– Cẩn thận! – Carella cảnh giác. – ông phải tỉnh táo. Nếu ông nằm ở đây trên cánh đồng này, ông sẽ không bao giờ dậy được nữa.
Vì vậy ở đây các cửa sổ và cửa ra vào của các ngôi nhà được khép rất kín hoặc đóng lại trong hai mươi bốn giờ một ngày, trong suốt mùa thu hoạch.
Các cây thuốc phiện đã cắt về, Rizzoli xem, khi những nhựa trắng nhờn nhờn được chuyển hoá từ moóc-phin thành heroin ở “phòng thí nghiệm” trên đồi.
– Thế, chính đây đấy à?
Carella lắc đầu.
– Không, ông bạn ạ. Đây chỉ là bước đầu Làm ra heroin là khâu dễ nhất. Cái bí quyết là vận chuyển nó mà không bị bắt.
Tony Rizzoli cảm thấy trong người hắn như có một điều kích thích. Đó là làm sao hắn lấy được cái kỹ thuật chuyên môn này. Đến bây giờ, việc làm ăn này đều do bọn không có trình độ làm. Nay, hắn sẽ cho bọn chúng thấy một tay chuyên môn làm như thế nào.
– Thế anh vận chuyển loại hàng này thế nào?
– Có nhiều cách. Xe tải, xe đò, tàu hoả, ô tô, ngựa lừa, lạc đà.
– Cả lạc đà?
– Chúng tôi tuồn heroin vào trong những cái túi tọng vào bụng các con lạc đà – bọn kiểm soát chỉ có thể dùng máy dò kim loại mới phát hiện ra được. Vì vậy chúng tôi đóng vào các túi cao su. Đi đến đích chúng tôi sẽ mổ bụng con lạc đà. Vấn đề là đôi khi, túi vỡ trong bụng lạc đà, khi ấy con vật lê được đến biên giới như một tên say rượu. Nếu thế bọn kiểm soát có thể phát hiện ra!
– Các ông đi đường nào?
– Đôi khi heroin đi đường Aleppo, Beviut và Istanbul, và đưa đi Marseilles. Đôi khi thuốc đi từ Istanbul tới Hy Lạp rồi chuyển đi Sicita qua đảo Corsica, Morocco và qua Đại Tây Dương.
– Tôi đánh giá cao sự hợp tác của ông! – Rizzoli nói. – Tôi sẽ bảo thằng bé của tôi. Tôi có một vấn đề khác muốn hỏi ông.
– Vâng!
– Tôi muốn được đi theo chuyến hàng tới.
Yên lặng một lúc lâu.
– Như thế sẽ rất nguy hiểm!
– Tôi coi đó là điều may mắn của tôi.
Trưa hôm sau, Tony Rizzoli được giới thiệu với một tên cướp người to lớn, cồng kềnh, có bộ râu mượt và rậm, thân hình như một cái thùng. Đây là ông Mustapha ở Afvon. Tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, Afvon nghĩa là thuốc phiện. Mustapha là một trong những tay buôn lậu khéo léo nhất của chúng tôi!
– Con người ta phải khéo léo. – Mustapha nói rất khiêm tốn – Có nhiều nguy hiểm lắm.
– Nhưng đáng giá nhất là rủi ro, ề! – Tony Rizzoli ngắt lời
– Ông đang nói về tiền. – Mustapha nói vẻ trịnh trọng – Đối với chúng tôi thuốc phiện còn hơn là tiền thu hoạch được.Có một điều thần bí về cái đó. Thuốc phiện là một loại cây hơn cả lương thực nữa. Nhựa trắng của cây này là thứ trời cho, nó là một thứ thuốc thiên nhiên nếu dùng với liều lượng nhỏ. Thuốc có thể ăn được hay trực tiếp bôi lên da, và nó sẽ chữa hầu hết các chứng bệnh đau thông thường như đau dạ dày, cảm lạnh, sốt, đau đầu, vết thương, bong gân. Nhưng phải rất cẩn thận. Nếu anh uống liều cao, không những nó làm cảm giác của anh bị mờ, mà nó còn làm anh mất hết năng lực về tình dục, và ở Thổ Nhĩ Kỳ, thì không có gì có thể phá hoại phẩm giá của họ mạnh hơn là sự bất lực của họ.
– Đúng thế. Điều gì ông nói cũng đúng.
Hành trình từ Afyon bắt đầu lúc nửa đêm. Một nhóm nông dân, đi dọc theo hàng một qua đêm tối để hẹn gặp Mustapha. Các con la chất đầy thuốc phiện, tới 350 kg, trên 700 pound buộc lên lưng bảy con la lùn tịt. Mùi hăng hăng ngọt ngọt của thuốc phiện, như là cỏ khô bị ẩm, bốc lên xung quanh những người đi theo. Đó là mười hai nông dân đi để bảo vệ thuốc phiện khi vận chuyển cùng Mustapha. Mỗi nông dân trang bị súng trường.
– Những ngày này chúng ta phải cẩn thận. – Mustapha nói với Rizzoli. – Chúng tôi có Cảnh sát quốc tế và nhiều cảnh binh bảo vệ. Ngày trước còn nực cười hơn. Chúng tôi thường xuyên chở thuốc phiện qua làng xóm hay thành phố trong các hòm phủ vải đen. Nó làm động lòng khi gặp nhân dân và cảnh sát trên đường phố, làm họ phải bỏ mũ và chào rất kính cẩn một quan tài thuốc phiện đi qua!
Tỉnh Afyon nằm ở giữa phần ba miền tây của Thổ Nhĩ Kỳ dưới chân núi Sultan, trên một cao nguyên, xa lánh và cách ly hẳn với thành phố của nước này.
– Mảnh đất này rất tốt cho công việc của chúng tôi! – Mustapha nói – Chúng tôi tìm ra nó không dễ dàng gì.
Các con la di chuyển chậm chạp qua những ngọn núi hoang vu, vào lúc nửa đêm, ba ngày sau, đã tới biên giới Thổ Nhĩ Kỳ và Syri. Ở đó họ gặp một người đàn bà mặc đồ đen. Bà ta đang dắt một con ngựa chở một túi vôi bột vô hại, và một sợi dây gai, buộc rất lỏng vào yên ngựa. Sợi dây lòng thòng sau con ngựa, nhưng không chạm mặt đất.
Đó là một sợi dây dài khoảng 200 feet. Đầu dây do Mustapha cầm và tiếp theo là mười lăm người ông thuê đi sau ông ta. Họ như thu mình lại, lưng uốn gập gần mặt đất một tay cầm sợi dây, tay kia giữ chặt lấy túi vải đầy thuốc phiện. Mỗi túi nặng ba mươi nhăm pound.
Người đàn bà và con ngựa đi dọc theo một con đường gài bẫy vụng về bằng mìn chống – cá nhân, nhưng đó là một con đường đã được dọn sạch mìn bởi một đàn cừu đã đi qua khu vực này trước đây. Nếu sợi dây rơi xuống đất, dây chùng xuống làm tín hiệu cho Mustapha và các người khác là có lính ở đằng trước. Nếu người đàn bà bị bắt giữ để hỏi han gì đó, thì những tay buôn lậu sẽ an toàn đi lên phía trước vượt qua biên giới.
Họ đã đi qua Kilis, điểm biên giới, chỗ này mìn rất dày đặc. Một khi đã đi qua được khu vực có lính kiểm soát, những tay buôn lậu sẽ đi tới khu vực ba dặm vuông, đến khi tới nơi hẹn, ở đó họ được một tay buôn lậu ở Siry đón.
Họ để các túi thuốc phiện xuống đất, và được tặng một chai rượu raki và những người này chuyền tay nhau uống.
Rizzoli nhìn kỹ họ cân, xếp lại và buộc an toàn lên những cái lưng võng của mười hai con lừa Syri bẩn thỉu. Công việc thế là xong.
– Được Rizzoli nghĩ, bây giờ ta hãy xem bọn Thailand làm cái đó như thế nào.
Chặng đường tới của Rizzoli là Bangkoc, khi người ta đã biết anh thành thật, anh được phép xuống một tàu đánh cá Thái, tàu này chở những thuốc phiện gói trong những túi polyethylen, rồi đút vào những thùng xăng trống rỗng có những vòng đai gắn trên nắp. Khi tàu đến gần Hongkong, nọ ném những thùng này theo hàng lối gọn gàng ở chỗ nước nông quanh Lima và các hòn đảo Ladrone, ở đó đối với các tàu đánh cá Hongkong thì rất đơn giản là nhặt lên bằng những cái móc.
– Không tồi – Rizzoli nói – nhưng có cách khác hay hơn.
Các người trổng cây thuốc phiện gọi là heroin là – H – và Ngựa, – nhưng đối với Tony Rizzoh, heroin là vàng.
Lợi nhuận thu được làm choáng váng con người. Người nông dân trồng cây thuốc phiện làm nguyên liệu, được trả ba trăm năm mươi đô la cho mười cân, nhưng vào thời gian thuốc phiện được chế biến và bán trên các đường phố New York, giá trị nó được tăng lên thêm hai trăm năm mươi đô la.
Điều đó dễ quá, Rizzoli nghĩ Carella đúng. Cái chính là làm sao không bị bắt.
Điều đó đã xảy ra ở giai đoạn đầu, mười năm trước đây Nhưng bây giờ, khó khăn hơn nhiều. Interpol, lực lượng cảnh sát quốc tế, vừa qua đã coi buôn lậu thuốc phiện là loại tội phạm đứng đầu bảng của họ. Tất cả các loại tàu rồi các cảng chính có buôn lậu, ngay cả khi có người chỉ bị nghi ngờ rất ít cũng bị cho lên bờ và khám xét.
Chính vì vậy nên Rizzoli đến gặp Spyros Lambrous. Đội tàu của ông lúc này chưa bị nghi ngờ. Chẳng lẽ cảnh sát lại khám mỗi một cái trong các tàu chở hàng này. Nhưng cái thằng con hoang lại quật hắn xuống. Ta phải tìm cách khác, Tony Rizzoli nghĩ. Nhưng phải làm nhanh.
– Catherine – Tôi có làm phiền cô không?
Lúc đó là nửa đêm.
– Không – Costa. Nghe tiếng nói của ông rất thích.
– Mọi việc tốt đẹp cả chứ?
– Vâng ạ, cám ơn ông. Tôi thực rất thích công việc của tôi.
– Tốt. Tôi sẽ sang London sau mấy tuần nữa. Tôi mong được gặp cô.
Cẩn thận đấy. Đừng đẩy quá nhanh.
– Tôi muốn trao đổi với một số người của Công ty.
– Tốt quá!
– Ngủ ngon nhé.
– Chúc ông ngủ ngon.
Lần này nàng gọi điện cho ông.
– Costa – Tôi không biết nói thế nào. Cái vòng đó rất đẹp. Ông không nên…
– Đó chỉ là một kỷ niệm nhỏ thôi, Catherine à. Evenlyn nói với tôi cô đã giúp bà ta nhiều lắm. Tôi chỉ muốn thể hiện sự đánh giá của tôi.
Dễ thôi, Denmiris nghĩ. Quà tặng nhỏ và có chút nịnh nọt.
Sau đó: Vợ tôi và tôi sẽ ly thân.
Rồi đến một giai đoạn – tôi sẽ ở một mình!
Một cuộc nói chuyện bóng gió về cưới xin và mời đi thuyền ra đảo của ông. Các công việc theo lề lối đó không bao giờ bị thất bại.
Nó sẽ đặc biệt khêu gợi. Denmiris nghĩ, bởi sẽ kết thúc khác nhau. Cô ta sẽ phải chết.
Ông gọi điện cho Napoleon Chotas. Luật sư rất vui vẻ nghe ông nói.
– Đợi một tý, Costa. Mọi việc đều tốt đẹp cả chứ?
– Vâng, cám ơn. Tôi cần một đặc ân đây!
– Tất nhiên.
– Noelle Page có một cái vi la nhỏ ở Rafina. Tôi muốn ông mua cho tôi cái đó, dưới tên một người nào đó.
– Nhất định phải thế. Tôi sẽ cho một trong các luật sư ở văn phòng của tôi…
– Tôi muốn ông giải quyết việc đó chỉ có tính chất cá nhân.
Napoleon Chotas ngồi đó, nhìn chăm chăm vào máy điện thoại. Cái villa là tổ ấm đáng yêu nhất mà Noelle Page và Larry Douglas đã thực hiện các việc của họ. Sao Constantin Denmiris lại muốn cái villa này?
Chú thích:
(1) 100 ft = 30,48 m
(2) 150 ft = 45,72 m
(3) 1 pound = 0,4536 kg
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+