Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Lạc Nhi lưu lạc giang hồ ký- chương 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chapter 3:
 Tam Liên Đường

      Trời sáng, mưa ngừng rơi, đoàn người tiếp
tục hành trình về phía nam. Dọc đường, cả Lạc Nhi lẫn Lục thiếu gia đều im lặng.
Lạc Nhi không ít lần tự véo tay mình để chống lại cơn buồn ngủ ^^

       Điểm đến tiếp theo là Cổ Liên Trấn- một
thị trấn khá sầm uất với sông lớn hồ nhỏ chằng chịt, dân cư đông đúc, nhà cửa
san sát, đâu đâu cũng thấy hàng quán. Nhìn những nhà thuyền đi qua đi lại trên
sông, Lạc Nhi vô cùng hiếu kì. “Kì lạ, đá ném xuống nước suối thì chìm nghỉm mà
thuyền to thế kia lại không việc gì”

      Nơi họ dừng chân có tên Tam Liên Đường.
Ông chủ nhà đích thân ra đón khách, miệng xởi lởi “mời chư vị đại hiệp đi lối
này” (bụi đường cộng với mệt mỏi khiến ông cụ không tài nào nhận ra vẻ nữ tính
của Lạc Nhi) “Mình cũng được tính là đại hiệp à?” Danh xưng “đại hiệp” khiến Lạc
Nhi vui như mở cờ trong bụng, chỉ còn thiếu nước chạy lại bắt tay làm quen ^^ Mải
nhìn đông ngó tây, Lạc Nhi va vào thanh chắn tre suýt đâm xuống hồ.

      Ngôi nhà nằm
giữa hồ sen, hương hoa êm dịu gợi cảm giác yên bình ngay khi mới bước chân vào,
rất thích hợp với việc dưỡng thương. Phòng của Lục thiếu gia ở chính giữa, vừa
thoáng vừa đẹp, cách đó không xa về phía trước có một đình nhỏ, xung quanh trồng
rất nhiều hoa, còn Lạc Nhi được phân vào căn phòng bé tí đối diện với bức tường
nhà ông chủ “Đại hiệp, phòng này hơi chật, xin thứ lỗi” Chủ nhà tỏ vẻ ái ngại
nói “Ở đây mưa không tới mặt, quá tốt so với ngoài đường rồi ạ” “Đại hiệp chờ
chút, sẽ có người mang chăn đệm tới” Nói xong ông sốt sắng quay về chỗ Lục thiếu
gia, Lạc Nhi thì lúi húi tháo kiếm gỗ và tay nải đặt lên chiếc bàn con.

     “Đêm
qua tên mặt lạnh có hành hung bọn em không?” Lạc Nhi ngồi duỗi chân, tay cầm bọc
đồ giơ lên săm soi, trong đầu hiện lên hình ảnh Lục thiếu gia vừa cười ngạo nghễ
vừa dẫm chân lên hành lí của mình, không kìm được hừ một tiếng đầy phẫn
nộ.

         Chưa kịp kiểm tra đồ, Viên Toàn đứng
ngoài cửa nói vọng vào “Lạc Nhi cô nương, thiếu gia cho gọi cô” “Ước gì tôi biến
thành đại bàng ngay bây giờ” Lạc Nhi cau có theo sau Viên Toàn, vừa đi vừa uể oải
ngáp dài “Hừ, hắn gọi ta chín phần là có chuyện phiền phức” Không nằm ngoài dự
đoán, vừa gặp mặt Lục thiếu gia liền lên lớp Lạc Nhi vì tội không phân biệt
trên dưới “Đã là a hoàn, khi chưa có lệnh thì lúc nào cũng phải theo hầu chủ
nhân, đằng này ngươi dám bỏ đi một chỗ, thật to gan” “Ta chưa làm a hoàn bao giờ,
không biết cái đấy” “Hỗn xược, khi nói chuyện với ta, ngươi phải xưng là nô tì,
và tuyệt đối không được ngắt lời ta” Lạc Nhi tưởng Lục thiếu gia sắp sửa tát
mình đến nơi, hai tay nhanh như cắt áp vào má phòng thủ, nhưng Lục thiếu gia chỉ
tiến lại gần, âm lượng của giọng nói giảm xuống quá nửa “Còn nữa, cái đầu tổ quạ
của ngươi bây giờ hoàn toàn không giống người của bổn thiếu gia, sau này ngươi
không được phép làm ta mất mặt” Dưới ảnh hưởng của thanh kiếm Lục thiếu gia
đang mang bên mình, Lạc Nhi chỉ có thể giữ trong bụng ý nghĩ “Ta là quạ thì
ngươi chính là khỉ ”  ^^

       Một cô gái mặc y phục trắng đột ngột xuất
hiện trước cửa, tay bưng bình trà, giọng nói trong trẻo “Mời các vị công tử
dùng trà” Lạc Nhi nghe tiếng quay ra nhìn và không khỏi ngẩn ngơ. Cô gái nọ
dung nhan yêu kiều, đôi môi đỏ chúm chím như nụ hoa hồng trong sương mai, dáng
người thanh thoát, bước đi uyển chuyển. “A ha, đây rồi!” Lạc Nhi chạy ào đến chỗ
cô gái. Khuôn mặt xinh đẹp không tì vết, giọng nói êm tai, cô gái đích thực là
mẫu nữ nhân hoàn hảo mà Lăng bà bà hay nhắc đến. “Công tử, tiểu nữ…đến dâng
trà” Khi nói những lời này, gương mặt cô gái hiện vẻ bối rối. “Cô nương à, tôi
không phải con trai đâu, nhưng mà… tôi cũng thích cô” Câu trả lời thành thật
của Lạc Nhi khiến tất cả mọi người ồ lên kinh ngạc, còn cô gái nọ chớp mắt mấy
cái như tưởng mình nghe nhầm.

       “Ngươi còn không mau nhường đường cho cô
nương ấy” Vẫn là Lục thiếu gia sắc mặt bất biến lên tiếng lấy lại trật tự. Cô
gái nọ ngước đôi mắt đen láy tỏ vẻ biết ơn người giải vây cho mình. “Vị cô
nương này thật đáng yêu” Khi cô gái mỉm cười nói với Lạc Nhi- lúc này đã đứng
sang bên cạnh nhưng vẫn giữ nụ cười thân thiện trên môi, mọi cử động trên khuôn
mặt đẹp như hoa của cô đều nằm trong tầm nhìn thấy của Lăng Bối- người đứng sau
Lạc Nhi vài bước chân vì Lăng Bối cao hơn Lạc Nhi một cái đầu.

       “Xin hỏi cô nương đây là…?” Kể từ lúc
chạm mặt ở Lão Nhân thôn, lần đầu tiên thấy Lục thiếu gia dùng biểu cảm dịu
dàng lẫn giọng điệu từ tốn đến vậy, nhưng không hiểu sao tóc gáy Lạc Nhi tự
dưng dựng đứng, toàn thân nổi da gà, dù đối tượng của hành động đó là vị cô
nương áo trắng xinh đẹp. “Tiểu nữ Phương Ngọc Liên, con gái út Phương Tử Mai-
người lúc nãy dẫn các vị công tử đến đây” Cô gái cúi đầu, cử chỉ có chút e thẹn
nhưng dứt khoát và rất duyên dáng. “Người sao tên vậy, Phương Ngọc Liên, tên
hay lắm” “Công tử quá khen rồi, tiểu nữ thật không dám nhận” “Ngọc Liên, cô rất
giống mĩ nhân vạn người mê mà Lăng bà bà hay kể với tôi” ^^ Lạc Nhi giơ ngón
tay cái hưởng ứng.

       Hà Kiến trở về cùng một đại phu gương mặt
phúc hậu. Người trong Thất Hổ tản ra cảnh giới; Lạc Nhi được chỉ định đứng cạnh
giường chủ nhân chờ sai bảo; cô gái Phương Ngọc Liên tình nguyện ở lại giúp.
Khi vị đại phu già lật áo Lục thiếu gia kiểm tra để lộ vết thương sâu hoắm, Lạc
Nhi gan thỏ đế sợ quá nhảy dựng lên “Áaa nhìn ghê quá” Suốt từ lúc đó trở đi, Lạc
Nhi luôn trong tư thế thở khẽ cúi đầu tránh mùi máu tanh và mùi thuốc; còn
Phương Ngọc Liên trái ngược với vẻ liễu yếu đào tơ, dũng cảm làm cái này cái
kia theo hướng dẫn của đại phu, chốc chốc lại động viên người bị thương.

        Đối diện với mĩ nhân , e rằng sắt đá
cũng phải tan chảy, hơn nữa đặt cạnh a hoàn Lạc Nhi- người từ đầu chí cuối cuộc
trị thương luôn bàng quan trước sự an nguy của chủ nhân,
thì thiện ý của Ngọc Liên càng khiến Lục thiếu gia cảm kích. Vết thương xử lí
xong, Lục thiếu gia định ngồi dậy tiễn Ngọc Liên nhưng bị ngăn lại “Xin công tử
hãy lấy tính mạng làm trọng, đừng cử động nhiều”

      Khi bóng mĩ nhân khuất sau
cánh cửa, Lục thiếu gia trở về đúng bản chất “mặt lạnh”, tự động ngồi dậy lớn
giọng với Lạc Nhi vẫn đang đứng khép nép cạnh giường “Nè, ngươi còn ở đó làm
gì?” “Lúc nãy ngươi, à quên thiếu gia bảo ta, à quên nô tì đứng đây chờ lệnh”
“Hừ, ngươi ở lại chỉ khiến bổn thiếu gia bực mình, hãy về phòng đi”

       “Đa tạ” Lạc Nhi đứng mỏi chân rút cục
cũng đợi được đến giây phút tự do, vui vẻ nhảy chân sáo về phòng, việc đầu tiên
là đóng cửa cài then chắc chắn, sau đó mới ôm tay nải lên giường tiếp tục công
việc còn dang dở lúc trước. Quyển tập viết không bị dính nước mưa, thần tiễn và
con dao của ông ngoại vẫn còn nguyên. Lạc Nhi thở phào đem tất cả gói lại như cũ.
Vừa nằm xuống Lạc Nhi tức khắc chun mũi bởi mùi hôi bốc lên từ tay áo “Úi trời
ơi, người tôi bốc mùi” Lạc Ni kéo vạt áo lên hít hít, rút cục không chịu được,
phải ôm bọc hành lí chạy đi tìm Phương Ngọc Liên nhờ giúp đỡ.  

       Ông chủ quán thấy bộ dạng kì lạ của Lạc Nhi
vội đến ngăn lại hỏi “Không biết công tử định đi đâu?” “Thúc thúc, xin hỏi thúc
có thấy Ngọc Liên đâu không ạ?” “Xin lỗi công tử…” Ông chủ quán chưa nói hết
câu, Lạc Nhi đã xua tay “Thúc thúc, thật sự cháu không phải con trai, cháu là a
hoàn của Lục thiếu gia, tìm Ngọc Liên có chuyện khẩn cấp” Hiểu lầm về giới tính
của Lạc Nhi được gỡ bỏ, ông chủ quán hồ hởi chỉ đường cho vị khách mới đến chỗ
con gái. Phương Ngọc Liên vui vẻ cho Lạc Nhi mượn phòng tắm,
sau đó còn giữ Lạc Nhi lại nói chuyện. Biết mình nhỏ tuổi hơn, cô gái bảo Lạc
Nhi gọi mình bằng Liên Nhi, xưng là tỉ muội. Nói chuyện được nửa chừng, Lạc Nhi
buồn ngủ quá đành tạm biệt bạn ra về.

         Xưa nay anh hùng khó qua ải
mĩ nhân. Lục thiếu gia văn võ song toàn với Phương Ngọc Liên xinh đẹp nếu như
“nhất kiến chung tình” (tình yêu sét đánh) cũng thật dễ lí giải, nhất là khi Ngọc
Liên thường xuyên xuất hiện ở ngôi nhà gỗ với tư cách thăm nom người bệnh.

       Sáng sớm,
khi đất trời còn tĩnh lặng, Phương Ngọc Liên y phục thướt tha đã xuất hiện bên
hồ sen, tỉ mỉ hứng từng chút sương đọng trên cây hoa sen cho vào chiếc cốc sứ
có nắp đậy. Lục thiếu gia nhìn thấy lập tức sai người gọi Lạc Nhi đến giúp. Giấc
mộng đẹp bị phá ngang, nụ cười tắt ngúm, Lạc Nhi hậm hực ra khỏi phòng, lòng thầm
trách sự mẫn cán của người- bạn- mới.

       “Liên
Nhi, tại sao muội dậy sớm thế?” Lạc Nhi nói xong che miệng ngáp dài, vẻ ngái ngủ
hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh. Phương Ngọc Liên ngẩng đầu, mắt chớp chớp tỏ ý
ngạc nhiên “Nhi tỉ, tỉ ra đây làm gì?” “Haizz” Lạc Nhi bất mãn hất hất đầu “Đấy,
cái tên đó, à nhầm Lục thiếu gia bắt tỉ qua giúp muội” “Là công tử ấy nói vậy
sao?” “Muội xem, tỉ đang đứng đây còn gì” Lạc Nhi đấm ngực nhằm khẳng định những
gì mình nói đều là sự thật. Khuôn mặt xinh đẹp của Phương Ngọc Liên thoáng dãn
ra với một nụ cười nhưng Lạc Nhi chẳng hề lưu tâm mà tiếp tục phàn nàn bằng giọng
điệu thì thầm như sợ bị ai nghe thấy “Muội không biết đâu, Lục thiếu gia cực kì
ghê gớm, động tí là quát mắng, không thì rút kiếm dọa người, làm a hoàn như tỉ
đây khổ sở lắm” “Úi trời” Đang kể tội Lục thiếu gia, Lạc Nhi giật nảy mình im bặt
khi thấy thân hình cao lớn của chủ nhân chỉ cách mình mấy bước chân.

       Lục
thiếu gia đang đứng trong phòng quan sát mĩ nhân đột nhiên buồn hắt xì hơi, cho
rằng tại hơi lạnh của hồ nước, nhưng sau đó cứ hắt xì liên tục, lại thấy Lạc
Nhi hoa chân múa tay bên ven hồ, dấy lên mối nghi ngờ a hoàn nói xấu mình bèn lẳng
lặng tiến đến gần.

    “A, thiếu gia” Lạc Nhi lấy lại phong độ trong nháy mắt, giả
vờ cười ngoan. Lục thiếu gia trừng mắt với a hoàn, nhưng ánh mắt thù địch nhanh
chóng trở nên ôn hòa khi Phương Ngọc Liên quay lại chào với nụ cười ngọt ngào
“Công tử đã dậy rồi” “Phương cô nương, chào buổi sáng!” Lục thiếu gia bất giác
lặp lại hành động vẫy tay của Lạc Nhi “Ta lên đình hóng mát” Câu trả lời nhận
được cái gật đầu tán thành của Phương Ngọc Liên, còn Lạc Nhi chu miệng khinh khỉnh
nói thầm trong bụng “Nói dối! Đình đâu có ở đằng này”

       Hôm
trước vì mệt mỏi nên Lạc Nhi ít có thời gian nghĩ ngợi lung tung, lúc này đã
hoàn toàn tỉnh ngủ, đối diện với hồ sen mênh mông, Lạc Nhi sực nhớ đến truyền
thuyết về loài thủy quái ăn thịt người nên khi thấy Phương Ngọc Liên sắp sửa bước
lên thuyền thì vội vàng kéo tay bạn “Liên Nhi đừng đến đó, dưới hồ nguy hiểm lắm”
Phương Ngọc Liên cười và bảo “Tỉ sợ thì cứ đứng trên bờ, muội tự đi một
mình” Lạc Nhi thuộc lòng lí lẽ “không được bỏ bạn lúc khó khăn” mà ông ngoại vẫn
dậy, vì thế đành nhắm mắt bước lên thuyền. Phương Ngọc Liên chỉ cho Lạc Nhi
cách chèo thuyền, cách giữ thăng bằng, có điều ít lâu sau đó Lạc Nhi không rõ
vì lí do nào mà trượt chân ngã xuống nước, mang theo nỗi sợ hãi trở thành thức
ăn sống cho thủy quái.  

       Giữa tầng
tầng lớp lớp lá sen, Lạc Nhi hoang mang vùng vẫy, cố giữ cho người không chìm
xuống bằng cách bám vào đám cành sen ở xung quanh. Giọng nói của Lạc Nhi bị nỗi
sợ hãi nuốt chửng, cổ họng giống như bị đông cứng phát ra âm thanh yếu ớt “Cứu
với” Trên thuyền, Phương Ngọc Liên tay vẫn giữ khư khư chiếc cốc sứ có nắp đậy,
nhìn chằm chằm xuống chỗ Lạc Nhi vừa rơi xuống.

       “Cứu với,
Lạc Nhi cô nương bị ngã xuống hồ rồi” Nghe tiếng kêu cứu của Phương Ngọc Liên,
mọi người cùng đổ dồn đến bên hồ sen, Giang Ngạn thân thủ nhanh nhẹn, chỉ một
cú nhảy đã đặt chân lên chiếc thuyền. “Muội ấy đâu rồi?” Phương Ngọc Liên vừa
chỉ tay vừa thút thít khóc. Giang Ngạn không chút do dự lao mình xuống nước, rẽ
lá sen tìm kiếm, cuối cùng túm được tóc  Lạc
Nhi kéo lên.

       Trải
qua giây phút sinh tử, tinh thần cực kì hoảng loạn, cộng với việc uống no nước
nên sau khi được đưa lên bờ, Lạc Nhi mặt mũi trắng bệch không chút sức sống, hai
mắt mở to vô hồn, toàn thân run rẩy. Lăng Bối thấy thế liền cởi áo ngoài khoác
lên người cô em kết nghĩa, cử chỉ quan tâm hệt như một vị đại ca thật sự, rồi quay
sang nói với Phương Ngọc Liên “Làm phiền Phương cô nương dẫn đường đến nhà bếp,
Lạc Nhi và Giang huynh cần được sưởi ấm”

        Giang
Ngạn nhanh nhẹn chất củi vào bếp, chẳng mấy chốc củi bén lửa cháy bùng lên. Hơi
nóng quen thuộc phả vào mặt khiến Lạc Nhi bình tĩnh hơn, nhưng đồng thời kí ức
về những ngày tháng vô lo vô nghĩ lúc còn ở Lão Nhân thôn lại ùa về. Trong ngọn
lửa thấp thoáng những gương mặt thân quen… Lạc Nhi đưa tay về phía trước với
hi vọng có thể chạm vào khuôn mặt nhân từ của ông ngoại, đột nhiên bị Lăng Bối
đập vào vai “Muội muội, nhìn xem có cái gì ở đằng kia kìa” Lạc Nhi giật mình, ảo
giác về ông ngoại vì thế mà tan biến. “Thất đệ, tại sao tự ý lấy đồ của nhà người
ta?” “Aizz, chỉ là mấy củ khoai lang thôi mà, Phương tiền bối chắc không để bụng
đâu” Lăng Bối phất tay tinh nghịch trả lời.

      “Ngày
trước muội hay nướng khoai lắm, có lần còn làm thủng giày cơ” Lạc Nhi trầm ngâm
nhìn bếp lửa, khóe mắt đỏ hoe; khi Lăng Bối đưa cho củ khoai chín thì mắt đã
ngân ngấn nước. “Khoai này mùi vị cũng giống” Lạc Nhi vừa ăn vừa nấc. Hai vị ca
ca kết nghĩa người nọ đùn đẩy người kia, không biết làm cách nào cho Lạc Nhi
nín khóc, đúng lúc ấy Lục thiếu gia bước vào sau một hồi . Giang Ngạn và Lăng Bối
thấy chủ nhân tới vội cúi đầu hành lễ, còn Lạc Nhi vì đang quay mặt vào bếp
trong nên không phản ứng gì.

      “Ngươi
sao rồi?” Khi Lạc Nhi ngẩng đầu nhìn lên, Lục thiếu gia bỗng chốc lặng người bởi
sự tương đồng giữa khuôn mặt dính đầy muội than của a hoàn với khuôn mặt của nữ
nhân thường xuất hiện trong những giấc mơ gần đây của mình, song ý nghĩ đó thoảng
qua rất nhanh. Nhìn sâu vào đôi mắt hoàn toàn không có dấu hiệu cần- che- chở của
Lạc Nhi, Lục thiếu gia lắc đầu “Nha đầu hung dữ này tuyệt đối không phải người
đó” (Hôm đầu tiên lạc đến Lão Nhân thôn, Lục thiếu gia chưa nhìn kĩ Lạc Nhi đã
ngất xỉu nên ấn tượng về “người con gái trong mơ” có mờ nhạt cũng là điều dễ hiểu)

    “Đều tại thiếu gia mà nô tì suýt làm đồ ăn
sống cho thủy quái” Lạc Nhi quệt nước mắt sụt sịt nói. Giống như mặt trăng với
mặt trời âm dương đối nghịch, mỗi lần giáp mặt chủ nhân tâm trạng Lạc Nhi đều rất
tệ. “Lạc Nhi, chuyện này đều do muội không tốt, tỉ đừng trách oan Lục công tử”
Phương Ngọc Liên rơm rớm nước mắt cầm tay Lạc Nhi “ Lẽ ra ngay từ đầu muội nên
ngăn tỉ xuống thuyền”

    Từ
truyền thuyết Mạnh Khương Nữ khóc chồng đến độ sập cả một góc Vạn Lí Trường
Thành, có thể thấy nước mắt chính là vũ khí của nữ nhân, nước mắt mĩ nhân lại
càng lợi hại. “Ngốc ạ, muội không có lỗi gì hết” Lạc Nhi an ủi Phương Ngọc Liên
xong hướng về phía Lục thiếu gia nói liến thoắng “Thiếu gia có biết lúc ngã xuống
nước tôi nghĩ gì không? Tôi sợ yêu quái ăn thịt mình rồi thành tinh gây hại người
vô tội. Các người có võ công, muốn chạy đi đâu cũng được, nhưng người bình thường
biết chạy đằng nào?”

 
   “Hóa ra lúc nãy Lạc Nhi đánh đệ
là vì lí do này” “Giang Ngạn vui vẻ thuật lại chuyện bị Lạc Nhi vừa té nước vừa
đánh với các huynh đệ khiến ai nấy đều phì cười. “Nhi tỉ, thủy quái là do người
xưa tưởng tượng mà thôi, thực tế không hề tồn tại” “Lạc cô nương lúc nguy hiểm
nhất vẫn nghĩ cho người khác, thật đáng ngưỡng mộ” Chín người mười ý nói cười
sôi nổi, không ai chú ý đến sự hiện diện của Lục thiếu gia.

    “Ta thấy ngươi nói nhiều như vậy, chứng tỏ không bị nội
thương” Trên cương vị chủ nhân quan tâm đến a hoàn, tiếng
cảm ơn còn chưa thấy đâu, lại bị trách móc, lòng tự tôn sứt mẻ, Lục thiếu gia nổi cơn thịnh nộ, lập tức
sai Lạc Nhi đi chẻ củi ^^ Nhìn vẻ mặt tức giận của Lục thiếu gia, không ai dám
nói đỡ cho Lạc Nhi.

     Lạc Nhi vác rìu lên vai, ngang qua Lục thiếu
gia cố ý hất mặt hứ một cái rõ to trước khi ngẩng cao đầu đi ra ngoài “Bổ củi ý
à, mười mấy năm nay bổn cô nương làm mãi rồi, tay nghề còn giỏi hơn nấu cơm ý
chứ” Do tích cực chẻ củi, Lạc Nhi không quan sát hết chướng ngại vật, hậu quả
là bị một mẩu gỗ xuyên vào chân đúng chỗ giày thủng “Chết rồi chảy máu rồi, làm
sao bây giờ?”

    Lục thiếu gia
bước rất khẽ, định bụng bắt- quả- tang a hoàn trốn việc, ai dè tới nơi thì thấy
Lạc Nhi ngồi giữa ngổn ngang củi,nước mắt nước mũi tèm lem, luôn miệng gọi ông
ngoại “Ông ơi cái que củi nó cứ mắc vào chân con” “Hừ, ngươi làm ta sốt ruột
quá đấy, mau đưa chân ra đây” Lục thiếu gia nói như ra lệnh. “Thiếu gia muốn
làm gì?” “Ta muốn nhổ cái que trong chân ngươi” “Không được” Lạc Nhi thấy chủ
nhân ngồi xuống liền ôm chân lùi ra xa. “Là ngươi ép ta dùng biện pháp mạnh đấy
nhá” Lục thiếu gia nói rồi điểm huyệt khiến Lạc Nhi không nhúc nhích được. “Thiếu
gia, làm ơn mặc kệ nô tì, bảo đảm từ giờ đến tối nô tì sẽ làm được” Xin xỏ
không xong, Lạc Nhi hoang mang nhìn Lục thiếu gia điềm nhiên nhấc bàn chân đã
sưng phồng của mình lên.

    Mảnh gỗ vừa được
kéo ra thì người Lạc Nhi cũng đổ ập về phía trước. Cú va chạm khiến tim Lục thiếu
gia bất giác giật giật mấy cái liền. Máu từ vết thương nhuộm đỏ đế chiếc giày Lạc
Nhi đang đi. Lục thiếu gia cẩn thận gỡ giày, dùng chiếc khăn tay luôn mang theo
bên người băng lấy vết thương rồi cõng a hoàn về phòng.

     Lẽ thường, sau
biến cố nhân vật nữ sẽ cảm kích nhân vật nam rồi từ ghét thành thích, nhưng trường
hợp của Lạc Nhi không đi theo lối mòn này ^^ Lạc Nhi nằm ngẫm nghĩ về hai tai nạn
liên tiếp trong ngày và quả quyết Lục thiếu gia chính là “bất cộng đái thiên”
(kẻ thù không đội trời chung) Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lạc Nhi- rời khỏi Lục
thiếu gia.

 

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+