Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lần đầu biết yêu – Chương 04 Lần thứ 103 bỏ nhà ra đi 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Buổi chiều thứ Hai được nghỉ học, Lạc Phán Phán kể chuyện này với Đoàn Khanh Nhi.

“Như vậy có nghĩa là, sau này các cậu vẫn gặp nhau?” Đoàn Khanh Nhi nhíu mày, lo lắng nhìn cô. “Phán Phán, cậu định thế nào?”

Lạc Phán Phán hiểu bạn mình đang lo lắng điều gì, cô cười khổ sở, cúi đầu đá một hòn sỏi dưới chân, thản nhiên nói: “Thuận theo tự nhiên thôi, dù sao mình vẫn chưa biết liệu có phải mình thích Hướng Vũ Phàm thật hay không, có lẽ cũng chỉ là nhất thời mù quáng thôi”.

Đoàn Khanh Nhi thở dài gật đầu nói: “Hy vọng là như vậy”.

“Khanh Nhi, Hướng Vũ Phàm là thần tượng của cậu. Nếu một ngày mình và Hướng Vũ Phàm đối địch nhau, cậu sẽ đứng về bên nào?”

“Đương nhiên là đứng về phía cậu!” Đoàn Khanh Nhi vỗ vai cô, nói một cách không do dự. “Thần tượng có thể tìm nhưng bạn tri kỷ không phải muốn gặp là được!”

“Khanh Nhi, cậu thật tốt!” Lạc Phán Phán cảm động ôm lấy bạn, chợt nghĩ ra điều gì đó, vội thân mật kéo tay bạn. “Khanh Nhi, không phải là cậu thích đọc truyện tranh sao? Mình nghe nói ở đường Nam Hoa gần đây mới mở một hiệu sách có nhiều truyện tranh mới xuất bản, chúng ta đi xem sao? Cậu thích truyện nào mình sẽ tặng cậu truyện đó! Nhưng…”

“Lạc Phán Phán!”

Có một tiếng gọi đột ngột ngắt lời cô, giọng nói quen thuộc khiến cô run rẩy, không có dũng khí để quay đầu lại.

Nhưng Đoàn Khanh Nhi đã kịp phản ứng, quay lại ngạc nhiên nhìn cậu thiêu niên khôi ngô, tuấn tú, giọng hơi run run: “Hướng Vũ Phàm!”.

Tiếng gọi lạ khiến Hướng Vũ Phàm chú ý, cậu nhìn Đoàn Khanh Nhi, ngạc nhiên hỏi: “Cậu quen tôi à?”.

“Đương nhiên! Tôi là bạn của Phán Phán, tên là Đoàn Khanh Nhi! Cậu không biết tôi nhưng tôi biết rất rõ về cậu!” Cô khoanh tay trước ngực, mắt sáng lên, vui vẻ nói tiếp: “Tôi sưu tầm các tác phẩm của cậu, cậu có thể ký tên lên đó giúp tôi được không? À, nghe nói cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế sắp đến hạn đăng ký, năm nay cậu có tham gia không? Cậu đã có ý tưởng gì cho chủ đề của tác phẩm năm nay chưa? Còn phong cảnh, người mẫu…”.

Đoàn Khanh Nhi nói thao thao bất tuyệt, không hề phát hiện ra có một người đứng bên cạnh mặt mày u ám, chưa hề nói câu nào, sắc mặt sắp đen lại như than!

Người đó chính là Lạc Phán Phán! Cô trừng mắt nhìn cô bạn ngốc nghếch của mình, không thốt lên được lời nào.

Vừa rồi ai nói là lo cô thích Hướng Vũ Phàm? Vừa rồi ai nói là bạn tri kỷ không phải muốn gặp là được? Người lúc nãy ủng hộ cô và người bây giờ đang vồ vập lâấy Hướng Vũ Phàm có phải là một không?

Cô không ngừng kéo áo Khanh Nhi, nhắc nhở: “Khanh Nhi, không phải là cậu muốn mình cố gắng tránh xa Hướng Vũ Phàm sao?”.

“Đó là cậu, không phải là mình!” Đoàn Khanh Nhi trả lời cô, sau đó lại tiếp tục thể hiện sự ngưỡng mộ đối với Hướng Vũ Phàm. “Vũ Phàm, tôi biết có một nơi rất thích hợp…”

Lạc Phán Phán không nói được lời nào. Đúng thật, bạn bè là không đáng tin cậy nhất trên thế giới này! Gặp anh chàng đẹp trai là quên hết cả tình nghĩa, không thể hiểu nổi!

Còn có một người không nói được lời nào giống Lạc Phán Phán, đó là người đang được ngưỡng mộ – Hướng Vũ Phàm. Lần đầu tiên cậu phát hiện ra rằng, hóa ra không chỉ những người lớn tuổi mới nói nhiều và thao thao bất tuyệt như mẹ cậu, người véo tai cậu mỗi khi cậu không nghe lời mà những cô gái trẻ cũng có thể như vậy, như cô bé không quen biết đang nói không ngừng trước mặt cậu đây. Sao mà nói nhiều thế? Cậu hận không thể cầm miếng xốp mà nhét vào miệng cô ấy được…

Nhờ có Đoàn Khanh Nhi, lần đầu tiên Hướng Vũ Phàm biết rằng nói nhiều là đặc điểm của phụ nữ và không hề có giới hạn về tuổi tác…

“… Nếu cậu muốn xuất bản một album ảnh thì nhó phải báo cho tôi, tôi sẽ tiếp tục ủng hộ cậu!”

Thật là khó khăn để đợi được cô ấy nói xong, Hướng Vũ Phàm cảm thấy đất dưới chân mình sắp mọc nấm rồi…

“… Vậy sao? Cảm ơn cậu!” Cậu nhếch miệng nói lời cảm ơn, trong lòng thấy chán đến buồn nôn, nở một nụ cười gượng gạo. “Thế… Tôi có vài lời muốn nói với bạn Lạc Phán Phán…”

Nghe thấy cậu ấy nhắc tên mình, Lạc Phán Phán cảm thấy rất căng thẳng. Cô nhìn sang Đoàn Khanh Nhi đang bị mê hoặc bởi anh chàng đẹp trai, đặt tất cả hy vọng lên người bạn thân, trong lòng cầu mong cô bạn tỉnh táo một chút để không bỏ lại cô một mình đáng thương đối mặt với cậu thiếu niên nguy hiểm đó…

Tuy nhiên, sự thật luôn luôn rất tàn khốc…

“Được được, thế thì giao Phán Phán cho cậu, lần sau nhớ phải ký tên cho tôi nhé!”

Hướng Vũ Phàm gật đầu lấy lệ.

Thấy thế, Đoàn Khanh Nhi cười mãn nguyện vẫy tay chào cậu, không do dự để lại Lạc Phán Phán ở đó, nhảy chân sáo về nhà.

Hướng Vũ Phàm nhìn thấy cô ấy đã đi xa rồi, bất giác rùng mình, buột miệng nói: “Bạn của cậu… thật đặc biệt!”.

Lạc Phán Phán nhìn theo bạn, trong lòng vô cùng tức giận, cắn răng nói bốn chữ: “Đúng là đặc biệt!”. Đặc biệt không có nghĩa khí! Đặc biệt không có nhân tính! Đặc biệt trọng sắc khinh bạn!

“À, hôm đó sao cậu lại đi?” Hướng Vũ Phàm không nhìn theo nữa, hỏi cô. “Tôi về nhà thì không thấy cậu đâu nữa, lo cậu gặp phải chuyện không hay, suýt chút nữa thì đi tìm khắp khu Cảnh Lam Viên. Sau đó, tôi gặp Hàn Thần Dật, cậu ta nói là cậu đã nhảy qua cửa sổ trốn thoát rồi! Vì sao cậu lại nhảy qua cửa sổ như thế? Cậu không biết làm thế rất nguy hiểm sao?”

“Đó là việc của tôi!” Lạc Phán Phán trả lời, định hỏi xem vì sao cậu ta lại ở đây, nhưng chợt nhớ ra, chỗ này cách cổng trường không xa, học sinh về nhà tất nhiên phải đi qua đó, cậu ta có mặt ở đây cũng không có gì lạ. Cô không nói gì nữa, tiếp tục đá một viên sỏi dưới chân, chậm rãi bước về phía trước.

“Có phải cậu vẫn còn giận không?” Hướng Vũ Phàm đi bên cạnh, nhìn trộm cô, cẩn thận dò xét thái độ trên mặt cô. “Tôi đến lớp tìm cậu vài lần, nhưng lần nào các bạn cũng nói là cậu không có ở đó.”

Không phải cô không ở đó, chỉ vì tâm trạng của cô quá phức tạp nên không muốn gặp cậu mà thôi.

“Đúng rồi, hôm đó tôi có mua bánh gatô ở Tâm tình tháng 7 về cho cậu. Cậu không ở đó nên tôi đã ăn hộ cậu rồi, ngọt đến phát ấ! Thật không hiểu nổi sao con gái các cậu lại thích ăn đồ ngọt đến thế!” Cậu chau mày như cảm nhận thấy vị ngọt đáng chán đó.

Hóa ra cậu ấy mua đồ ăn cho cô thật, cô vẫn cho rằng hôm đó cậu ấy chỉ tiện miệng nói vậy mà thôi. Liệu có phải là trong lòng cậu ấy ít nhiều cũng để ý đến cô không?

“À, cậu đợi chút!” Hướng Vũ Phàm đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cầm quyển sách trong tay đưa cho cô rồi vội vàng chạy vể phía đám đông đang tan học và biến mất.

Tên tiểu tử thối này, cô nói là đợi cậu ta bao giờ? Tự nhiên lại đưa sách nhờ cô cầm! Đáng ghét! Lạc Phán Phán giậm chân, đang nghĩ xem có nên vứt sách đi rồi về nhà không thì thấy cậu ta hổn hến chạy đến.

“Cho cậu này!” Cậu ta vội vàng lấy lại sách, sau đó nhét cái gì đó vào tay cô, trán lấm tấm mồ hôi.

Lạc Phán Phán cúi đầu nhìn que kem sắp chảy, lặng người hai giây, trong lòng thấy bối rối. Cô nhớ cửa hàng MacDonald gần đây nhất cũng cách mười phút đi bộ, cậu ấy chạy một vòng chưa đến năm phút…

Thấy cô đứng yên, Hướng Vũ Phàm nghĩ cô không thích ăn kem, có vẻ hơi tủi thân, vội vàng giải thích: “Gần đây không có cửa hàng nào của Tâm tình tháng 7 nên tôi đành mua kem ở MacDonald, cậu ăn tạm, lần sau tôi sẽ mua cho cậu đồ ăn ở Tâm tình tháng 7”.

Nghe thấy thế sống mũi Lạc Phán Phán bỗng cay cay. Chần chừ một lát, cô cúi đầu cắn một miếng kem, nói nhỏ: “Cảm ơn…”.

“Cái gì?” Hướng Vũ Phàm không dám tin vào tai mình, nhìn cô hỏi: “Cậu không giận nữa à?”.

“Ai giận?” Lạc Phán Phán bực bội nhìn cậu, tiếp tục ăn kem.

” He he. Thật không?” Hướng Vũ Phàm cười lên hai tiêng ngốc nghếch, vuốt tóc trước trán theo thói quen. “Thế.. tôi đưa cậu về nhà nhé!”

“Tôi không phải là không có chân, không cần cậu đưa về!”

Hướng Vũ Phàm chần chừ giây lát rồi vẫn đi theo cô. “Dù sao thì tôi cũng phải về nhà, coi như tiện đường …”

“Tiện đường cái gì, nhà tôi và nhà cậu ớ hai hướng khác nhau! Này, cậu vẫn còn đi theo à?!… Tùy cậu, cậu thích đi theo thì đi! À, Hướng Vũ Phàm, nghe nói thành tích học tập lần này của cậu có nhiều tiên bộ, chúc mừng cậu!”

“Mẹ tôi bảo đó là công của cậu. À, cô giáo Lạc có nói với cậu việc tiếp tục dạy kèm không?”

“Nói rồi.”

“Thế cậu có đồng ý không? Đó là tính cách của mẹ tôi, nếu tôi không đồng ý, bà sẽ ép tôi thành bánh mít!”

“Tôi cũng thế, không muốn nhưng vẫn phải nhận lời…”

Mặt trời sắp lặn, ráng chiều đỏ rực như nàng tiên sơ ý làm đổ rượu ra khắp bầu trời.

Bóng hai người đổ dài trong ánh sáng đẹp đẽ đó, có lúc dường như tan vào nhau. Gió nhè nhẹ thổi hòa cùng giọng nói ấm áp của hai người.

Lạc Phán Phán vẫn là gia sư của Hướng Vũ Phàm, cô đến nhà họ Hướng vào hai ngày nghỉ cuối tuần. Có thể là do sự tạ lỗi của Hướng Vũ Phàm phát huy tác dụng, cũng có thể là do que kem khiến Lạc Phán Phán cảm động mà hai người lấy lại được cảm giác thoải mái ban đầu.

Đương nhiên, “cảm giác thoải mái” này chỉ có trong lòng Lạc Phán Phán mà thôi. Đối với Hướng Vũ Phàm, những ngày ôn tập là những ngày khốn khổ không thể diễn tả hết bằng lời, vì thế khi có cơ hội, cậu vẫn rất lười… Ví dụ như bây giờ, nhân cơ hội Lạc Phán Phán đang bận rộn cho kỳ thi hằng tháng vào tuần sau, cậu vừa tra tài liệu vừa mở máy tính, sau đó lén QQ nói chuyện…

Vừa đăng nhập, avatar có hình con thiên nga màu hồng đã nháy sáng liên tục, Hướng Vũ Phàm mở ra, một cửa số hội thoại hiện lên.

Pháo bông (10:01:06): Anh Vũ Phàm, hôm nay anh có ra ngoài được không?

Hướng Vũ Phàm quav đầu lại nhìn Lạc Phán Phán, thấy cô đang ngồi trên chiếc sofa không xa chỗ cậu, chăm chỉ ôn bài, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng gõ bàn phím, trả lời.

Vang danh thiên hạ (10:09:51): Hôm nay anh phải ôn bài, chắc là không ra ngoài được.

Pháo bông (10:10:29): Lần nào anh cũng nói thế, rõ ràng là anh ghét em rồi nên cố ý nghĩ ra lý do để không gặp em, đúng không? Em giận rồi! Không thèm quan tâm đến anh nữa!

Vang danh thiên hạ (10:10:57): Tiểu Thi, đừng giận, anh không lừa em, anh đang phải ôn bài thật mà. Người bạn gia sư của anh rất nghiêm khắc, cậu ấy không cho anh ra ngoài. Hay là thế này, lần sau ra ngoài, anh sẽ mời em ăn kem được không?

Rõ ràng là người kia không vui, một hồi lâu không thấy trả lời, khoảng mười phút sau, một dòng chữ hiện lên ở cửa sổ hội thoại.

Pháo bông (10:19:13): Nhưng cuộc thi nhiếp ảnh sắp bắt đầu rồi, anh vẫn chưa chuẩn bị xong tác phẩm tham gia dự thi, nếu không chuẩn bị thì sẽ không kịp! Anh nói chuyện với gia sư của anh xem thế nào. Nếu không được, anh cứ làm như lần trước, trốn đi là được… Sau khi xong việc, anh mời chị ấy đi ăn kem, chị ấy sẽ tha lỗi cho anh…

Nhìn vào dòng chữ đó, Hướng Vũ Phàm chau mày lại, bỗng nhiên thấy nóng ruột.

Cuộc thi nhiếp ảnh lần này sắp tới rồi. Cậu rất lo việc chuẩn bị tham gia cuộc thi. Bất đắc dĩ, gần đây việc học ôn chiếm hầu hết thời gian của cậu. Bây giờ Tiểu Thi nhắc đến chuyện này làm cậu không thoải mái.

Tuy nhiên, cậu không thích câu nói cuối cùng và thái độ của Tiểu Thi, ngữ điệu có vẻ như đang ám chỉ đối với cậu, Lac Phán Phán chỉ là một… một…

Chưa đủ thời gian cho cậu nghĩ ra một từ để miêu tả thì bỗng một tiếng quát vang lên.

“Tiểu tử thối, bảo cậu ôn bài, cậu lại lên mạng chat à?”

Giọng nói quen thuộc khiến cho tay Hướng Vũ Phàm hơi run, cậu vội vàng tắt cửa sổ hội thoại, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ rất lo lắng. Lần đầu tiên cậu không phản bác lại, ngoan ngoãn cầm quyển sách trên bàn, nói với giọng cầu hòa: “Tôi sẽ ôn ngay đây…”.

“Hừ!” Lạc Phán Phán trừng mắt, giậm chân bước về chỗ của mình.

Cậu vuốt mũi, giở từng trang sách mà không hề để tâm vào đó, một lát lại nhìn trộm cô. Không biết vừa rồi khi đứng cạnh cậu, cô có nhìn thấy đoạn hội thoại đó không, câu nói của Tiểu Thi hơi quá đáng, nếu cô biết thì nhất định sẽ không vui. Nhưng…

Ánh mắt của Hướng Vũ Phàm rời khỏi trang sách, nhìn trộm Lạc Phán Phán. Cô ấy vẫn ngồi chăm chỉ ôn bài, đang ghi chép gì đó, không có vẻ gì là không vui.

Vì thế, có thể thấy là cô ấy không biết. Hướng Vũ Phàm không dám chắc chắn nên cảm thấy bất an. Cuối cùng cậu không kiềm chế được liền hỏi: “Lạc Phán Phán… thế… vừa rồi cậu có nhìn thấy gì không?”.

Lạc Phán Phán dừng bút, sau vài giây mới ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn cậu nói: “Tôi chỉ thấy một tên lười thôi!”.

Nói như thế có nghĩa là cô ấy không nhìn thấy đoạn nói chuyện rồi. Kết ỉuận này khiến cho Hướng Vũ Phàm thở phào nhẹ nhõm. Cậu rất vui nên không để ý thấy cô đang thẫn thờ suy nghĩ.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng học, cánh cửa mở ra. Bà Hướng bưng một khay nhỏ, tươi cười bước vào. “Ôn bài lâu thế cũng mệt rồi, mẹ làm bánh gatô vị trà xanh, các con lại ăn đi.”

“Tuyệt! Vị trà xanh? Rất ngon!” Hướng Vũ Phàm vứt sách, nhảy lại lấy bánh nhưng bị bà Hướng ngăn lại.

“Con vội cái gì? Phán Phán vẫn chưa ăn mà!” Bà Hướng lườm cậu trách móc, sau đó tươi cười gọi Lạc Phán Phán nói: “Phán Phán, mau lại thử tay nghề củùa cô đi”.

Một giây… Hai giây… Ba giây…

Người ngồi trên sofa có veẻ như không nghe thấy gì, ngồi bất động trong tư thế cầm bút, mắt nhìn xuống vở, không phản ứng gì.

“Phán Phán?” Bà Hướng gọi một lần nữa, vẫn không phản ứng gì.

Bà Hướng lo lắng chau mày, đem khay đồ ăn để lên bàn, nhẹ nhàng vỗ vào vai cô, gọi khẽ: “Phán Phán?”.

Lạc Phán Phán giật mình, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của bà Hướng, vội vàng nói: “Cô Hướng?”.

“Ôi, tôi cứ nghĩ là cậu chăm chỉ học tập lắm, hóa ra là đang nghĩ đâu đâu!” Hướng Vũ Phàm nói, khoanh tay trưóc ngực nhìn cô.

Bà Hướng trừng mắt nhìn cậu, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc xòa trước trán của Lạc Phán Phán, quan tâm dặn dò: “Phán Phán, nếu mệt thì nghỉ một lát. Tuần sau thi rồi, cháu đừng để mình mệt mỏi”.

Lạc Phán Phán ngoan ngoãn gật đầu, bà Hướng vỗ vai cô khích lệ, sau đó dặn dò Hướng Vũ Phàm phải ngoan ngoãn nghe lời Lạc Phán Phán rồi mới yên tâm bước ra khỏi phòng.

“Tuần sau tôi cũng phải thi, sao không thấy mẹ tôi quan tâm đến tôi nhỉ? Kể từ khi cậu đến nhà tôi, mẹ tôi càng ngày càng thiên vị, thật không hiểu nổi ai mới là con ruột của bà nữa!” Hưóng Vũ Phàm nhìn vế phía cửa phòng, xót xa trách móc, trong lòng bực tức, nhìn Lạc Phán Phán, muốn giễu cọt cô vài câu nhưng bỗng nhiên thấy cô ngồi yên lặng.

Rốt cuộc là con bé này bị làm sao thế? Không phải là lúc nãy vẫn ổn sao? Sao tự nhiên lại có vẻ ngốc nghếch như vậy? Hướng Vũ Phàm chau mày, bưức tới, đá vào chiếc bàn trước mặt cô.

Tiếng động khiến cô trở về với thực tại, cô vội vàng chớp mắt, chăm chú nhìn Hướng Vũ Phàm tỏ vẻ khó hiểu. “Cậu sao thế?”

Hướng Vũ Phàm lườm cô, tỏ vẻ không vui. “Tôi hỏi cậu mới đúng chứ! Từ nãy đến giờ sao cậu cứ ngồi ngẩn ra thế?”

Lạc Phán Phán không ngờ cậu lại hỏi như vậy, lặng người trong giây lát. Cậu ấy biết rồi sao? Cô thể hiện thái độ của mình lộ liễu thế sao?

Tỏ vẻ hiểu rõ suy nghĩ của cô, Hưứng Vũ Phàm xua tay nói: “Hết cách, cậu có vẻ rất ngẩn ngơ, mất tập trung”.

Tên tiểu từ này… Lạc Phán Phán bặm môi nhìn cậu, vừa xấu hổ vừa tức giận mắng: “Tôi ngẩn ngơ thì có liên quan gì đến cậu?”.

“Rõ ràng là không liên quan đến tôi, tôi không thèm quan tâm nữa, tôi ăn bánh đây!” Hướng Vũ Phàm nhún vai, với tay cầm một miếng bánh đưa lên miệng.

“Đợi đã!”

“Sao thế?” Cậu nhướn mày, thẳng thừng nói. “Lẽ nào tôi ăn một miếng bánh cũng cần phải có sự đồng ý của cậu?”

“Đương nhiên cậu ăn bánh thì không cần sự đồng ý của tôi, nhưng nếu cậu ăn miếng bánh mà tòi muốn ăn thì lại là chuyện khác!” Nói rồi, cô cướp miếng bánh trên tay cậu!

“…”

Cô bé này thật là kỳ lạ. Buổi sáng còn bình thường, bây giờ lại trái tính trái nết, liệu có phải là đang bước vào giai đoạn dậy thì không? Hướng Vũ Phàm cong môi, quyết định không tính toán với cô nữa. “Được rồi! Cậu ăn đi, cẩn thận không nghẹn, tôi đi vệ sinh!”

Lạc Phán Phán vội vàng nuốt miếng bánh, ngăn cậu tại. “Không được đi!”

“Sao thế?” Hướng Vũ Phàm nhìn cô, giễu cợt. “Lẽ nào cậu cũng muốn cái nhà vệ sinh và ăn nó.”

“…”

Phụ nữ đúng là một loại động vật không thể hiểu nổi!” Hướng Vũ Phàm bất bình “hừ” một tiếng, không thèm để ý đến cô, quay người bước đi.

Nhìn thấy cậu ấy bước vào nhà vệ sinh với dáng vẻ đầy trách móc rồi đóng mạnh cửa lại, vẻ đắc ý của Lạc Phán Phán biến mất, tay phải ôm lấy ngực.

Sự thực cô không có ý như thế… Vừa rồi cô chỉ muốn nói, nếu cậu có việc thì cứ đi đi!

Nhưng, mỗi lần cô định nói với cậu, đoạn nói chuyện trên cửa sổ hội thoại QQ lại hiện lên trong đầu cô. Cô bé tên là Tiểu Thi đó thật quá đáng, gì mà anh cứ làm như lần trước, trốn đi là được… Sau khi xong việc, anh mời chị ấy đi ăn kem, chị ấy sẽ tha lỗi cho anh…

Sau khi xong việc, anh mời chị ấy ăn kem, chị ấy sẽ tha lỗi cho anh… Hướng Vũ Phàm có nghĩ như vậy không? Đối với cậu, cô chỉ là một gia sư, có cũng được không có cũng không sao, chỉ cần dùng một cái kem rẻ tiền là khiến cô ngoan ngoãn nghe lời?

Mỗi lần nghĩ đến đó, lòng cô rối bời, những lời cô thốt ra là những lời vô nghĩa khiến cho người ta phát phiền.

Cô biết là mình không nên nghĩ như thế, cũng không nên mất lập trường nhưng cô không thể điều khiển được bản thân… Lạc Phán Phán đau khổ ôm lấy mặt, gục đầu xuống đầu gối.

Nếu có thể, cô muốn mình biến thành một con chim đà điểu, giấu đầu vào trong cát, tất cá mọi ưu phiền sẽ biến mất…

Sau khi ăn cơm trưa, bà Hướng có việc phải ra ngoài, Lạc Phán Phán và Hướng Vũ Phàm đang ngồi ôn bài trong phòng, bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại trên bàn vang lên. Hướng Vũ Phàm cầm lấy điện thoại, nhìn vào màn hình rồi do dự nhìn Lạc Phán Phán đang ngồi bên cạnh…

Phát hiện ra ánh mắt của cậu, Lạc Phán Phán đặt quyển sách văn đã đọc được một nửa xuống, nhìn cậu vói vẻ kỳ lạ nói: “Nghe điện thoại đi, nhìn tôi làm gì?”.

“Ơ… Được…” Hướng Vũ Phàm đáp, cầm điện thoại bước đên chỗ tủ sách cách chỗ Lạc Phán Phán hơi xa một chút, cố gắng nói nhỏ: “A lô, Tiểu Thi?”.

Tiểu Thi? Lạc Phán Phán nghe thấy cái tên đó, cố gắng dỏng tai lên nghe.

“Năm ngày nữa em phải đi học xa hai tuần? Thế cuộc thi nhiếp anh thì sao? Chỉ còn hạn hai tuần nữa là phải nộp tác phẩm mà chúng ta vẫn chưa chuẩn bị xong!”

“Ra ngoài? Hôm nay?” Nói đến đây, bất giác Hướng Vũ Phàm quay lại nhìn Lạc Phán Phán.

Lạc Phán Phán cúi đầu, lật nhanh trang sách, giả vờ như không để ý nhưng vẫn cố lắng nghe. Hướng Vũ Phàm sốt ruột không để ý đến động tác đó của cô, nhíu mày rồi nói với người ở đầu dây bên kia: “Nhất định phải là hôm nay sao?”.

“Được rồi! Một lát nữa gặp nhau!”

Hướng Vũ Phàm tắt điện thoại, lo lắng vò đầu, ngồi xuống bàn.

Cậu không nói gì, Lạc Phán Phán cũng giả vờ như không biết gì, tiếp tục đọc sách.

Hướng Vũ Phàm nhìn cô, do dự một lát rồi bắt đầu thương lượng: “Này… Lạc Phán Phán, tôi có chút việc muốn ra ngoài…”

“Ồ.” Lạc Phán Phán giả vờ thản nhiên hỏi: “Đi với bạn à?”.

Hướng Vũ Phàm do dự một lát mới gật đầu. “Ừ, tôi có chút việc phải đi. Này, có thể tôi sẽ về hơi muộn, hay là cậu về nhà trước nhé!”

Lạc Phán Phán gập sách lại, đang định đồng ý, không ngờ Hướng Vũ Phàm nói thêm một câu: “Này, lần sau tôi sẽ mời cậu ăn kem…”.

Mời cô ăn kem?

Cậu ta không nhắc đến kem còn được, cậu ta nói thế khiến cho sắc mặt Lạc Phán Phán thay đổi. Cô bực bội nói: “Ai thèm ăn kem của cậu, tôi ghét kem! Cậu muốn đi thì đi, không cần hỏi tôi, cũng không cần lấy kem ra dỗ tôi! Tôi không quan tâm đến việc của cậu!”.

Lạc Phán Phán vô cùng tức giận, lời nói ra đương nhiên cũng khá khó nghe nhưng Hướng Vũ Phàm đang sốt ruột nên không để ý. Cậu chỉ cảm thấy lời cô nói hơi chướng tai, giọng cậu trở nên nặng nề: “Lạc Phán Phán, cậu nói thế là có ý gì? Tôi có lòng tốt nên mời cậu ăn kem. Cậu không thích thì thôi, lại còn mắng tôi sao?”.

Lạc Phán Phán đang tức giận, những lời nói của Hướng Vũ Phàm vô tình như đổ thêm dầu vào lửa, cô lại càng bực hơn.

“Lòng tốt? Hừ! Cậu có lòng tốt thật thì đã không dùng cái kem rẻ tiền đó để bịt miệng tôi, để tôi không đi tố cáo với mẹ cậu!” Cô lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi nói giọng châm chọc: “Cậu nghĩ là tôi không biết gì à? Không phải là cậu muốn hẹn hò với bạn gái sao? Lại còn nói là có việc gấp, tôi khinh! Loại người như cậu, suốt ngày chi biết chơi, tôi thấy cả đời này cậu sẽ không ngóc đầu lên được!”.

Câu nói của Lạc Phán Phán động chạm đến lòng tự ái của Hướng Vũ Phàm. Cậu nghiêm mặt, nắm chặt tay lại, tuôn một tràng: “Lạc Phán Phán! Cậu quá lời rồi đây. Tôi muốn đi hay không là việc của tôi, sau này có ngóc đầu lên được hay không không liên quan đến cậu. Cậu căn cứ vào đâu mà nói tôi thêế? Cậu chẳng qua cũng chỉ là một gia sư tôi nhất thời hứng thú tìm đến mà thôi!”.

“Hướng Vũ Phàm, cậu nghĩ tôi muốn quan tâm đến cậu à? Cậu không nghĩ xem, lúc đầu ai quấy rối ai sao? Hôm nay tôi đứng ở đây là phúc cho cậu rồi! Nếu cậu…”

… Em không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, hãy hát một bài, mặc dù lời ca bi thương run rẩy, cũng tốt hơn anh, em vẫn rất vui vẻ, em không buồn, anh đừng coi thường em…

Lúc hai người đang tranh cãi kịch liệt, chuông điện thoại của Hướng Vũ Phàm lại vang lên. Cậu đang định nghe máy thì đột nhiên, Lạc Phán Phán cướp điện thoại trong tay cậu. Hành động của cô khiến cho cậu tức giận, trừng mắt hét lên: “Cậu làm gì thế?”.

Lạc Phán Phán không thèm để tâm đến vẻ tức giận của cậu, nhấn mạnh: “Bây giờ là giờ ôn bài, không được nghe điện thoại, không được ra ngoài! Cậu phải tuân thủ!”. Cậu muốn ra ngoài? Cô không cho!

“Lạc Phán Phán! Cậu đừng quá đáng! Cậu can thiệp tới quvền tự do của tôi thì tôi sẽ bỏ nhà đi, xem cậu giái thích với mẹ tòôi như thế nào!”

”Ha! Bỏ nhà đi?” Lạc Phán Phán cười lạnh lùng, nói với giọng khiêu khích. “Nghe nói cậu đã bỏ nhà đi 102 lần, lần nào cũng không quá một ngày? Hướng Vũ Phàm, cậu đúng là thiên tài!”

“Cậu!” Hướng Vũ Phàm tức giận, trừng mắt nhìn cô, khuôn mặt đẹp u ám, cười khẩy. “Được! Rất được! Lạc Phán Phán, cậu ở lại đây một mình mà hưởng thụ cuộc sống! Tôi đi đây! Từ sau chúng ta không gặp nhau nữa! Hừ!”

Nói xong, cậu giật lấy điện thoại từ trong tay cô, tức giận bỏ đi. Tiếng cửa đập mạnh tưởng như làm vỡ cả kính. Lạc Phán Phán chợt ý thức được chuyện gì đang xảy ra sau khi nguôi cơn giận.

Nhìn cánh cửa đang run ạ; lên, cô ngạc nhiên tự hoi chính mình: “Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm đi gặp Diêu Nguyệt Thi thì có liên quan gì đến mày? Vì sao mày phải tức giận? Rốt cuộc mày sao thế?”.

Hướng Vũ Phàm bỏ nhà đi thật.

Ngày đầu tiên, Lạc Phan Phán không thấy có vấn đề gì, vẫn ăn ngon ngủ yên. Vì đâv là lần thú 103 Hướng Vũ Phàm bỏ nhà đi, còô tin chắc rằng cậu ấvy sẽ như những lần trước, không quá hai ngày sẽ ngoan ngoãn trở về nhà.

Ngày thứ hai, Hướng Vũ Phàm không về nhà, Lạc Phán Phán bắt đầu lo lắng, nhưng cô bình tâm lại rất nhanh bởi cô tự nói với mình rằng, có lẽ để giữ thể diện nên lần này Hướng Vũ Phàm sẽ bỏ đi lâu haơn nhưng nhầt định ngày mai sẽ về. Hơn nữa, ngày mai còn phải đi học, lẽ nào cậu ấy dám bỏ học? Nhất định ngày mai cậu ấy sẽ về, Lạc Phán Phán tin chắc như vậy.

Ngày thứ ba, Hướng Vũ Phàm vẫn không về nhà, cũng không đi học. Mặc dù bà Hướng không nói gì nhưng Lạc Phán Phán biết bà rất lo lắng. Niềm tin của Lạc Phán Phán bắt đầu bị lung lay. Lẽ nào lần này cậu ấy bỏ đi thật? Liệu cậu ấy có đi xa không, có quay về không? Suy nghĩ này khiến cô lo lắng, ăn không ngon ngủ không yên. Cô bắt đầu hỏi bạn thân xem có phải cô đã sai không, Hướng Vũ Phàm thật sự sẽ không quay lại?

Đoàn Khanh Nhi vỗ vai cô an ủi: “Không đâu! Cậu ấy đã lớn rồi, sao lại tính toán một chuvện nhỏ nhặt như thế? Chăng qua là hôm đó cậu giận quá nên nói thế, cậu ấy nhất định sẽ hiểu mà. Phán Phán, đừng nghĩ lung tung, tin mình đi, nhất định ngày mai cậu ấy sẽ về!”.

Thật không? Ngày mai cậu ấy sẽ về sao?

Lạc Phán Phán không tin điều đó lắm.

Ngày thứ tư, Hướng Vũ Phàm vẫn chưa về nhà. Cả ngày, lòng Lạc Phán Phán nóng như có lửa đốt, không thể tập trung học được, lúc ăn trưa, suýt chút nữa thì cầm dĩa đưa lên mũi, nhưng không phải là mũi cô mà là mũi của Đoàn Khanh Nhi ngồi bên cạnh…

Là bạn thân của Lạc Phán Phán, Đoàn Khanh Nhi không chịu được tình trạng đó, quyết định thực hiện nghĩa vụ của một người bạn tốt: giúp bạn mình lấy lại phương hướng.

“Nghe mình nói này, Lạc Phán Phán, cậu ngồi lo lắng ở đây thì có ích gì? Nêu cậu lo lắng cho Hướng Vũ Phàm thì đi tìm cậu ấy đi!” Sự thực là cô sợ Lạc Phán Phán không cẩn thận dùng dĩa chọc vào mũi cô nên quyết tâm cứu Lạc Phán Phán thoát khỏi tình trạng tâm hồn bay lơ lửng trên tầng không…

“Tìm cậu ấy? Nhưng thế giới rộng lớn thế này, biết tìm cậu ấy ở đâu?” Lạc Phán Phán hoang mang, chớp chớp mắt, giống như một đứa trẻ bị lạc đường không biết phải làm gì khiến người khác phải xót xa.

Đoàn Khanh Nhi thở dài, đưa tay véo hai má cô. “Lạc Phán Phán, bình thường cậu thông minh lắm, thế mà lúc quan trọng lại để trí óc rơi đi đâu mất rồi! Muốn tìm Hướng Vũ Phàm, tất nhiên cậu phải đi tìm những người bạn thân của cậu ấy. Người càng thân thiết thì càng hiểu rõ thói quen của cậu ấy. Nhờ sự giúp đỡ của họ thì việc tìm được Hướng Vũ Phàm không còn khó khăn nữa.”

Bạn thân?

Một khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú hiện lên trong đầu Lạc Phán Phán, mắt cô sáng lên, nét mặt lanh lợi trở lại.

“Mình hiểu rồi! Khanh Nhi, cảm ơn cậu! Cậu giúp mình xin nghỉ buổi học chiều nay, lần sau mình sẽ mời cậu uống trà sữa trân châu!”

Nói rồi, cô vội vàng kéo ghế nhanh chóng chạy ra khỏi căng tin của trường.

Nhìn theo cô, Khanh Nhi lắc đầu.

“Ôi, đúng là tình yêu khiên cho người ta mất trí!”

Vị cứu tinh mà Lạc Phán Phán nghĩ tới chính là em họ xa của Hướng Vũ Phàm – Hàn Thần Dật.

Cậu ta là họ hàng của Hướng Vũ Phàm, hai người sống chung một khu, chắc chắn Hàn Thần Dật sẽ hiểu Hưóng Vũ Phàm, điều này có thể thấy từ việc cậu ta biết việc của Diêu Nguyệt Thi. Có khi nhờ sự giúp đã của cậu ta, cô có thể tìm được Hướng Vũ Phàm.

Suy nghĩ này khiến cho Lạc Phán Phán vui mừng nên cô không suy tính gì nữa, vội vàng chạy đên trước cửa nhà Hàn Thần Dật, lúc đó mói nhớ ra là không có số điện thoại của cậu ta.

Lạc Phán Phán không dám gõ cửa, cô không quên được trong tòa biệt thự này, ngoài một cậu thiêu niên khôi ngô, tuấn tú còn có một con chó Tibetan Mastiff hung dữ… Cô biết mối bất hòa giữa Hướng Vũ Phàm và Hàn Thần Dật, thế mà lại đến nhà người ta để nói về kẻ thù của người ta, muốn nhờ người ta giúp đỡ cô, nếu cậu ta không vui, thả chó ra cắn cô thì cô phải làm thế nào?

Nhưng ngoài việc tiến lên gõ cửa, cô không nghĩ ra được cách nào khác. Cô đã đến đây rồi thì không thể lặng lẽ ra về được.

Lạc Phán Phán buồn bã nhìn vào cánh cửa lớn của tòa biệt thự, đang chau mày suy nghĩ làm thế nào để liên lạc được với Hàn Thần Dật thì cánh cửa sắt chạm khắc hoa văn đã được một người làm mở ra. Cậu thiêu niên mặc đồng phục học sinh xuât hiện sau cánh cửa, theo sau có ba vệ sĩ. Cậu ta không nhận thấy sự có mặt của cô, cầm lấy cặp sách, bước lại gần chiếc xe con đỗ trước cửa.

Lạc Phán Phán nhận ra đồng phục cậu đang mặc là của trường quý tộc tốt nhất thành phố – trường Trung học phổ thông Phong Hằng. Có thế thấy nhà cậu ta rất lắm tiền, cậu ta không chỉ sống trong tòa biệt thự đẹp nhất Cảnh Lam Viên mà còn được học ở một trường tốt hơn con cái nhà khác nhiều lần. Đúng là may mắn được sinh ra trong nhà giàu có, cô không thể so sánh điều kiện sống của mình với cậu ta được.

Lạc Phán Phán cảm thấy hơi tự ti nhưng cô nhanh chóng bỏ qua cảm giác đó. Cô không quên là mình đến đây để giải quyết vân đề chứ không phải là tìm cảm giác tự ti.

“Hàn Thần Dật!” Nhìn thấy cậu ta sắp ngồi trong chiếc xe sang trọng, Lạc Phán Phán vội vàng gọi.

Nghe thấy tên mình, Hàn Thần Dật bất giác dừng lại, nhìn về phía có tiếng nói. Khi nhận ra cô, cậu ta nhếch miệng, quay người bước lại gần cô.

“Gấu nhỏ yêu quý, tại sao cậu lại ở đây? Lẽ nào cậu nhớ tôi quá không chịu được nên chạy tới đây?”

“…”

Lạc Phán Phán bặm môi, đưa tay xoa hai cánh tay đang nổi da gà, cười gượng gạo.

“Ừ, chào… chào cậu..cậu…”

Cậu ta cười rạng rỡ, đòi mắt mở to nhìn cô.

“Cậu có chuyện muốn nói với tôi?”

“Này…” Lạc Phán Phán bị cậu ta nhìn đến sởn gai ốc, căng thẳng nuốt nước bọt, buột miệng hỏi: “Con… con Tibetan nhà cậu đã nhốt chưa?”.

“Đương nhiên!”

“Ôi, thế thì tốt…” Cô bất giác lùi lại phía sau, hai tay bám chặt vào ba lô, thận trọng hỏi: “Cậu… Lúc cậu tức giận thì có thả nó ra cắn người không?”.

“Cái này thì phải xem người đó là ai? Nêu là cậu thì tất nhiên là không. Sao tôi có thể để cậu bị chó cắn được?” Cậu cười, cúi ngưòi xuống, nhìn sâu vào mắt cô. “Nhưng tôi nghĩ cậu đến tìm tôi không phải là để thảo luận về Tibetan Matiff chứ?”

“Ừ… Điều này…” Cô ngại ngùng nhìn những người giúp việc đứng phía sau cậu. Cậu lập tức hiểu ý, quay đi nói: “Mọi người về trước đi, một lát nữa cháu tự đi học”.

“Nhưng, thiêếu gia…” Một người giống quản gia muốn nói gì đó thì bị Hàn Thần Dật làm động tác ra hiệu dừng lại.

“Quản gia Tiêu, cháu lớn rồi, lẽ nào lại không tự đi học được?”

Người đàn ông được gọi là “quản gia Tiêu” im lặng, sau đó lễ phép nói với Hàn Thần Dật: “Tôi hiểu rồi, thưa thiếu gia”.

Nói xong, người đàn ông ra hiệu bằng mắt cho những người đứng ở đó, cả đám người cung kính chào Hàn Thần Dật rồi yên lặng quay vào trong tòa biệt thự.

Nhìn thấy cảnh giống hệt trong phim và tiểu thuyết, Lạc Phán Phán không thốt lên được lời nào, lắp bắp: “Hàn Thần Dật, nhà cậu… nhà cậu có nhiều người phục vụ quá”.

“Cũng bình thường. Bố mẹ tôi làm việc ở nước ngoài, họ không yên tâm để tôi sống một mình nên thuê rất nhiều người để chăm sóc tôi.”

Hàn Thần Dật cười hờ hững, có vẻ không quan tâm đên điều đó, trong ánh mắt lộ rõ một cảm giác cô độc. Lạc Phán Phán thấy vậy, muốn nói gì đó an ủi, thì cậu ta thở dài, kéo tay cô bước ra ngoài đường lớn. “Đừng nói chuyện này nữa, nói vấn đề của cậu đi! Chúng ta vừa đi vừa nói.”

“Ừ, được…” Lạc Phán Phán đi bên cạnh cậu ta, cúi đầu nhìn mũi giày của mình. ” Này… Thực ra tôi tìm cậu là muốn nhờ cậu giúp một việc.”

“Việc gì? Nói nghe xem nào.”

“Ừ… Là việc tìm một người…” Giọng nói của Lạc Phán Phán ngày càng yếu ớt.

“Hướng Vũ Phàm?” Hàn Thần Dật nhếch miệng, thản nhiên trả lời.

Lạc Phán Phán ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn cậu hỏi: “Sao cậu biết?”.

“Sau khi anh họ tôi bỏ nhà đi, cô tôi đã đến tìm tôi ngay. Muốn tôi giúp đỡ không phải là không được.” Cậu ta dừng bước, quay lại nhìn cô, mắt sáng lên. “Nhưng cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

Trực giác mách bảo Lạc Phán Phán điều kiện này không có gì tốt đẹp với cô, nhưng sự việc đã đến nước này, cô đành thỏa hiệp: “Điều kiện gì?”.

“Nếu tôi tìm được người cho cậu, cậu phải đồng ý yêu cầu của tôi vô điều kiện. Đó là yêu cầu gì, hiện giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra, đợi khi nào nghĩ ra tôi sẽ báo cho cậu.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng gì cả! Cậu nghĩ xem, tôi tìm người cho cậu mất bao nhiêu công sức, mất rất nhiều thời gian, thậm chí mất cả buổi học chiều nay. Tôi hy sinh nhiều như thế vì cậu, lẽ nào cậu không thể đồng ý một yêu cầu nho nhỏ của tôi sao?”

Lạc Phán Phán nghĩ một lát, cảm thấy cậu ta nói không phải là không có lý, đành gật đầu, giọng ấm ức: “Được, đồng ý!”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+