Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này… -Chương 03-04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần 3:

Tôi chuẩn bị xuống xe còn lịch sự quay lại nói với anh ta: “Nhà tôi đông người, chó dữ. Không mời anh lên nhà đâu”.

 

Anh ta cười, nói: “Sau này còn có cơ hội. Bye”.

 

Thấy anh ta phủi bụi bước đi, tôi đá chân mấy phát và mắng vài câu. Cũng không biết là mắng anh ta hay mắng mình nữa.

 

Trằn trọc cả buổi tối, tôi luôn nhớ lại dáng vẻ của anh ta, giữa chúng tôi liệu có xảy ra chuyện gì không nhỉ? Lúc thì cảm thấy mình như con điên, còn không biết người ta có vợ con gì chưa, đã vậy còn để người ta lợi dụng, lại còn dương dương tự đắc nữa chứ!

 

Đang định ngủ thì nghe thấy tiếng chuông tin nhắn. Tim tôi đột nhiên nhảy loạn xạ, có cảm giác nhất định là tin nhắn của anh ta.

 

Nếu anh ta mà nói yêu tôi rồi hoặc ban đầu đâm vào tôi là do anh ta có cảm tình với tôi, tôi phải làm thế nào đây.

 

Tôi lo lắng bất an cầm điện thoại, là số lạ, tôi không dám đọc tin nhắn nữa, tôi bò xuống giường tìm danh thiếp của anh ta. Nhìn là nhận ra số điện thoại đúng. Tim đập loạn xạ hơn. Hay là anh ta đã chuyển 500 vạn cho tôi rồi?

 

Đầu óc bùng nhùng, tôi run rẩy mở tin nhắn.

Anh ta gửi cho tôi một tin nhắn tình yêu vô cùng kinh điển. Toàn văn như sau:

 

Có một ngày một con tinh tinh đen không cẩn thận dẫm vào bãi phân của con vượn không đuôi tay dài, vượn mẹ cẩn thận giúp tinh tinh đen lau sạch bãi phân rồi họ cùng nhau trải qua tình một đêm, sau sự việc đó có người hỏi bọn họ sao quen nhau, tinh tinh đen liền nói: “phân vượn, đều là phân vượn”*.

 

Tôi đọc xong lập tức tắt máy, lên giường đi ngủ. Chết tiệt. Lần này là tôi chửi tôi.

 

Ngày hôm sau, bạn tôi gọi điện hỏi xem hôm qua ở hôn lễ tôi làm sao?

 

Tôi nói: “Uống hăng quá”.

 

Cô ấy nói: “Đừng lòe tớ, còn chưa bắt đầu bữa tiệc cơ mà. Cậu uống nước lọc mà cũng uống hăng quá à”.

 

Tôi mắng cô ấy: “Đồ lắm mồm”.

 

Cô ấy nói: “Đừng tức giận. Tớ nói thật đấy. Cậu có chú ý buổi hôn lễ luôn có người nhìn cậu không?”.

 

Tôi nghe thấy là tim lại nhảy dựng lên, vội nói: “Tớ như thế này thì chú ý tới tớ đâu chỉ một hai người”.

 

Cô ấy nói: “Biết ngay là cậu là đứa cách ly mà. Đó là phó tổng quản, sau khi hôn lễ bắt đầu là chú ý tới cậu rồi, sau đó tìm tớ để hỏi dò về cậu…”

 

A… cũng may không phải là anh ta. Phó tổng quản? Hôn lễ lại còn có phó tổng quản?

 

Cô bạn nói chán chê, câu cuối cùng tôi nghe được là: Cuối tuần này gặp nhau ở phố Lệ Lan nhé!

 

Haizzz, tôi… tôi đang do dự có nên đồng ý hay không nữa, dù sao tối qua tôi cũng vừa hôn người khác xong mà. Nghĩ đi nghĩ lại, *****, mày mày còn định vì cái nụ hôn chẳng ra nụ hôn này và cái tin nhắn buồn cười kia mà phải khốn khổ gìn giữ hang động lạnh lẽo 18 năm sao?

 

Được! Thứ sáu gặp! Tôi đột ngột sung sướng đồng ý.

 

Buông điện thoại xuống tôi mới thấy bản thân mình lợi hại quá thể, ngay cả tình hình của đối phương thế nào tôi cũng chả thèm hỏi, vậy mà đã đồng ý đi xem mặt, đầu tôi chắc hỏng rồi. Đều là do cái tên tội phạm giết người kia gây ra.

 

Thôi kệ, đã đồng ý rồi, người ta dù sao cũng là phó tổng quản, chắc điều kiện cũng không quá kém được.

 

Cuối tuần gặp gỡ phó tổng quản thật nhạt nhẽo, tôi không tìm được cảm giác. Tôi cứ nhìm chằm chằm vào một cái cúc áo của người ta, nó khác những cái cúc khác, trên đó hình như có chữ, tôi không đeo kính nên nhìn không rõ.

 

Bạn tôi lại hài hước nói chuyện, cố gắng tạo bầu không khí mờ ám, cứ như là một con chim bảo *. Càng thể hiện tôi như một đứa bù nhìn, càng giống như đang bán mình.

 

Sau khi kết thúc, phó tổng quản đưa tôi về nhà. Cũng có phong độ lắm, không nhắc lại chuyện xấu hổ của tôi ở buổi hôn lễ. Điểm này tôi rất vừa ý.

 

Vừa vào nhà, bạn tôi đã điện hỏi xem cảm giác của tôi thế nào.

 

Tôi nói bình thường.

 Cô ấy nói: “Thôi đi, cả tối cậu cứ nhìn ngực người ta, lại còn bảo không có cảm giác”.

 

Tôi cảm thấy giải thích bằng miệng cũng không rõ được, nên ứng phó một hai câu, sau đó lập tức đi tắm rồi chui vào chăn. Hôm nay cần kết thúc sớm, ngày mai bắt đầu lại từ đầu.

 

Đang trong trạng thái mơ hồ thì đột nhiên tôi nghe thấy tiếng chuông tin nhắn.

 

Chết tiệt, quên tắt máy rồi.

 

Tôi cầm điện thoại mở tin nhắn: “Tuần này làm gì?”. Không ghi tên ai.

 

Tim tôi chả hiểu sao lại bắt đầu đập mạnh mẽ, chằm chằm nhìn số điện thoại một hồi, cuối cùng cũng xác định được là bãi phân vượn của tôi.

 

Tôi sững lại một lúc rồi trả lời năm chữ: “Vừa đi xem mặt về”.

 

Tôi cũng chả hiểu sao lại phải báo cáo với anh ta nữa, dù sao nói dối cũng không tốt mà. Tôi tự an ủi.

==============

Chú thích

*Phân vượn: Trong tiếng Trung đọc là yuanfen, đồng âm với yuanfen – duyên phận

Chim bảo: Tương truyền là một loài chim rất dâm đãng

*****: nữ  chính tự mắng mình

 

Phần 4

Sau đó tôi lặng người nhìn điện thoại tầm mười phút, không có động tĩnh gì.

 

Tôi định tắt máy đi ngủ, coi như xong ngày hôm nay. Thế là tắt máy.

 

Chưa đầy hai phút sau tôi lại bò dậy bật máy.

 

Sau đó suy nghĩ xem có nên tắt máy hay không.

 

Đang lúc tinh thần tôi sắp phân liệt thì điện thoại báo có tin nhắn.

 

“Tôi đang ở Seattle”.

 

Seattle. Ở Seattle. Nhất thời tôi không biết phải trả lời lại thế nào nữa. Tôi đi xem mặt, anh ta ở Seattle. Người nói một đằng người nói một nẻo.

 

Tôi đang định nhắn tin “Chúc anh đi chơi vui vẻ”, rồi hạ màn.

 

Đang định soạn tin thì điện thoại lại reo, lại là năm chữ:

 

“Tôi sắp trở về rồi”.

 

Khiến mấy chữ tôi định soạn phải soạn lại, thôi, không soạn nữa. Tôi nhìn điện thoại cười khẩy một cái, về thì về, liên quan gì đến mình chứ!

 

Tắt máy đi ngủ thật.

 

Seattle, anh ta đang ở Seattle.

 

Cái “sắp” của anh ta trên thực tế không nhanh chút nào, mất khoảng một tuần thì phải.

 

Trong thời gian đó tôi và phó tổng quản có gọi ba cuộc điện thoại, gặp nhau một lần, với kinh nghiệm gặp mặt của tôi thì quá trình qua lại sắp kết thúc rồi.

 

Bị bạn tôi lôi đi cắt tóc, cô ấy nói nhìn tôi có cảm giác già quá nên quá trình “bán hàng” mới khó khăn.

Cắt mất 2/3 mái tóc, sau khi cắt kiểu phía sau nhìn khá giống Ah Sa, phía trước nhìn giống chủ nhiệm hội phụ nữ. Tôi điên tiết là cả đầu, kiểu cuối cùng giống như kiểu đầu của nam ca sĩ Trần Dịch Tấn.

 

Tôi nhìn bản thân mình lạ lẫm qua gương, dở khóc dở cười, đột nhiên lĩnh ngộ ra nhiều điều.

 

Cuộc sống của tôi trước giờ rất tốt, vô cùng tốt. Không thiếu gì cả.

 

Cơ thể khỏe mạnh, tinh thần vui vẻ, không cô đơn, cũng không buồn chán. Tôi vốn không thèm khát đàn ông đến thế.

 

Nên phải sống chung với đàn ông thế nào tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm, lẽ nào vì muốn hợp với họ mà tôi phải biến bản thân mình thành cái hình dáng thế này mới vui sao?

 

Bây giờ tôi không cần đàn ông!

 

Thật sự không cần.

 

Cuối cùng, sau khi cắt tóc xong tôi mới hiểu ra điều ấy, tóc cũng chán chả thay đổi kiểu nữa, cuộc sống lại quay về điểm xuất phát.

 

Tôi còn tìm được một chiếc nhẫn của mình và đeo lên ngón áp út, đeo vào thật hợp với dáng vẻ thành thục của tôi, cũng đỡ bị các chị em nhiệt tình quá hóa phiền.

 

Tôi còn tìm kính đeo lên nữa, đỡ phải nheo mặt khi nhìn người khác, nhìn thế giống háo sắc quá.

 

Tôi tìm lại chính tôi chưa được hai ngày thì nhận được điện thoại của anh ta. Lại gọi tới văn phòng của tôi nữa.

 

“Tôi về rồi”. Bổ đầu là câu này.

 

Mặc dù tôi nghe ra giọng anh ta nhưng tôi vẫn cảm thấy hoang mang quá, con người này sao tự nhiên thế chứ, cảm giác như tiếp theo tôi phải nói: “Em nhớ anh quá, anh yêu”. Hoặc như “Cái tên chết tiệt này, mấy hôm nay anh đi đâu thế hả?”.

Tôi định thần lại một lúc rồi giả vờ hỏi lại: “Xin hỏi ai đó?”.

 

Anh ta im lặng một lúc: “Tan ca tôi đến đón cô”.

 

“A, thế à, e rằng hôm nay nhiều việc lắm” tôi ngẩng lên nhìn một lượt, không ai chú ý đến mình “Để hôm khác có thời gian tôi liên lạc với anh nhé!”. Ý ngầm là anh cứ đợi đi.

 

“Có việc thật à? Vậy đợi cô giải quyết xong vậy, chín giờ được không?”. 

Giọng điệu anh ta không khác gi ông chủ, hơn nữa bản thân tôi lại nói dối nên tự dưng thấy chột dạ, không dám lằng nhằng nên đồng ý luôn.

 

Lạ thật, sao tôi cứ có cảm giác sợ anh ta thế. Chắc do lần đầu gặp nhau đã bị đâm vào mông rồi.

 

Cứ thế, năm giờ tan ca, tôi vẩn vơ ngồi trong công ty, online, đọc sách, nghe nhạc, lau giày, sơn móng tay, ngáp vặt, khó khăn lắm mới tới 9h, đó là hậu quả của việc nói dối.

 

“Phải làm người thành thật” bố mẹ tôi đã dạy thật đúng.

 

Ra ngoài công ty đã thấy xe anh ta.

 

Anh ta còn cúi người mở cửa xe, cười với tôi, dường như gặp tôi anh ta vui lắm vậy, trong lòng tôi chợt thấy vô cùng ấm áp.

 

Ngồi trong xe, anh ta lấy ghế sau ra một món quà rất đáng yêu, nói tặng tôi.

 

Tôi vội cảm ơn, mở ra xem, my god, một sợi dây chuyền vàng trắng, còn có một mặt dây rất đẹp nữa.

 

Không không không, tôi nói liên tục mười tiếng “không”, sao tôi có thể nhận món quà đắt thế này của anh được chứ, không không không, tôi nói tiếp mười mấy từ “không” nữa.

 

Ah ta cười và nói: “Coi như là một phần của 500 vạn bồi thường tổn thất tinh thần đi”.

 

 Không không không, không không không, tôi chỉ biết nói không, mất mặt quá “Tôi chỉ nói đùa thôi, anh đền tôi hai lọ dầu hoa hồng là được rồi”.

 

Anh ta vừa lái xe vừa nói: “Dây chuyền fake thôi, cũng chỉ bằng giá tiền của hai lọ dầu hoa hồng”.

 

Uh. Tôi thấy mình giống con ngốc hơn. Giả thật còn không phân biệt được nữa.

 

Anh ta đột nhiên nói: “Tóc của cô đáng yêu lắm, giống một con Pomeranian*”.

 

Tôi vẫn nghĩ về cái dây chuyền, không nghe rõ anh ta nói gì, nên vội đáp: “Cảm ơn anh”.

 

Anh ta nhìn tôi mất vài giây, chắc chắn tôi thật lòng cảm ơn anh ta, anh ta liền bật cười. Tôi cũng không biết tại sao nữa, cũng cười theo, nhìn nghiêng răng anh ta trắng quá!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+