Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lãng Tử Gió – Chương 31-35 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

31.

Tôi cố nhớ lần đầu nắm tay Khoa, nhưng trong tâm thức lại chẳng thể khơi lại kỷ niệm ấy, rốt cục là chúng tôi nắm tay nhau lần đầu khi nào?

Đoạn quay về ko hiểu sao lại có vẻ dài hơn, khi cả 2 chẳng nói câu nào. Di vẫn đi trước, tôi đi sau, nhưng cách 1 khoảng xa hơn lúc đầu. Mặt đất bỗng có vẻ dao động nhẹ. Có tiếng rầm rập. Tôi vội bước nhanh hơn lên để theo sát Di. Hắn cũng tự dưng bước chậm lại.

“Sợ voi rừng hả?”

“Không. Đi nhanh để còn về đoàn thôi…” – Tôi tỏ vẻ bình thản dù thực dạ cũng hơi…run. =_=

“Yên tâm đi. Chỉ là người ta mang gỗ đi thôi. Có gặp voi rừng thật thì tôi cũng ko bỏ mặc cô như cô bỏ mặc tôi đâu”

“Nói thì ai chẳng nói được?!”

Vừa nói, tôi vừa lườm, vừa cười mỉm. Trong khi đó, Di chỉ nhún vai, rồi tiếp tục quay đi, bước nhanh trong tiếng chim hót tíu tít. Tôi nghe loáng thoáng giọng hắn hát nho nhỏ  – “I promise you, I’ll never hide…”

……….

Tôi chỉ ở buôn trên rừng thêm 1 đêm là sáng hôm sau phải về thành phố Buôn Mê Thuột dự hội nghị. Hôm trước mong sớm được về để nghỉ khách sạn, chăn êm nệm ấm lại còn an toàn. Vậy mà hôm nay tự dưng thấy muốn ở lại thêm chút thời gian. Có lẽ cũng như Di, từ khi gặp lại nhau, tôi thấy bớt chán hơn, nếu ko muốn nói là vui hơn.

Đoàn tôi ở ngay sát cạnh chỗ nhà người quen của  bạn Di, khu vực có vẻ là đông đúc nhất ở nơi này. Buổi tối ăn cơm xong, phụ trách gọi mọi người tụ tập đốt lửa trại để liên hoan chia tay. Mấy anh trai trong buôn mang tặng cho tảng heo rừng nướng, xẻ ra mỗi người chỉ được 1 góc, ăn thấy ngon ko phải vì vị thịt thơm mềm, mà ngon vì chẳng biết bao giờ mình mới lại được ăn trong hoàn cảnh gần gũi thân tình nơi hoang sơ này.

Vừa ngồi xuống, anh Hòa hỏi tôi ngay – “Em ko rủ bạn ra chơi hả?”

“Bạn em?”

“Hồi sáng thấy em gặp ai đó ở bên kia mà?”

“À…người đó…”

“Gọi cậu ấy ra đi, bạn bè mà bỏ quên là sao?”

Tôi hơi ngập ngừng chốc lát, rồi cũng rút điện thoại ra. Sóng chập chờn khi được khi mất, nên tôi chỉ nói được mỗi 1 câu – “Ra ngồi cùng cho vui”.

Mất tín hiệu. Ko biết hắn nói Ok hay là ko.

32.

Ngồi đợi hơn 15 phút chẳng thấy Di đâu, tôi hơi bực bực. Mọi người vẫn kể chuyện gì đó về tình yêu giữa trai làng này và gái làng nọ. Có anh bạn đang dạo đầu 1 khúc nhạc bằng đàn ghi-ta… Tôi thì ko tập trung được, cứ thỉnh thoảng ngó sang khu nhà bên kia, bồn chồn nhấp nhổm như thể đang chờ người yêu vậy. +_+

Cuối cùng, hắn xuất hiện bằng 1 cái vỗ vai. – “Này, tôi ngồi bên kia với thằng bạn từ nãy giờ. Tìm kiếm gì thế?”

“Ngồi bên kia?”

“Cô chỉ lo nhìn về hướng đó, có thấy tôi vào đâu”

“Ừ… vậy anh về chỗ đi”

“Về chi nữa? Ngồi đây luôn”.

Ko đợi tôi đồng ý hay ko, Di tỏ ý xin người ngồi cạnh xích sang chút cho hắn chen vào. Tỉnh như ruồi. Lại còn bỏ mặc bạn mình nữa chứ.

…..

“Dạo này anh có gặp Linh ko?” – Ngần ngừ mãi tôi cũng hỏi được 1 câu khi chợt nhớ đến em. Di lắc đầu.

“Linh ko tìm anh à?”

“Có gọi 1 lần, nhưng hôm đó tôi ko vui, nên ko gặp”.

Chắc Linh buồn nhiều khi bị Di từ chối. Cũng lâu rồi ko thấy em và mẹ sang chơi. Có vài lần tôi nhắn tin hỏi thăm, nhưng em trả lời có vẻ hờ hững, thế nên tôi cũng chẳng liên lạc nữa.

“Thế cô có gặp cô bé đó ko?”

“Cũng ít”

“Cứ tưởng chị em thân thiết lắm. Khách hàng tư vấn thôi à?”

“À…”

Anh chủ đoàn kiêm quản trò chợt đứng dậy kêu gọi tập trung chơi trò chơi, làm tôi phải ngưng lại câu nói. Trò hát chuyền nón vẫn hay chơi hồi sinh viên, bây giờ có dịp được ôn lại. Tập thể sẽ hát và nón thì chuyền đi cho đến khi kết thúc bài hát, cái nón vào tay ai thì người đó sẽ giới thiệu về mình, trả lời 3 câu hỏi của người ngồi cạnh bên trái.

Cuộc chơi diễn ra đến vòng thứ 3 thì chiếc nón có nguy cơ vào tay tôi. Là đứa hơi khớp trước đám đông, tôi ko thấy thoải mái cho lắm nếu phải đứng lên nói chuyện trước gần hai chục người ngồi xung quanh như thế này, tệ hơn nữa khi người ngồi bên trái tôi lại chính là Di.

Thế nên tôi nhanh chóng chuyền cái nón sang tay hắn khi nhạc vừa dứt được vài giây, cố đùn đẩy “món nợ” đi. Nhìn tôi bằng 1 cặp mắt giương to , Di ghìm giọng – “Này, chơi xấu nhé?!”

33.

Trong tình thế mà mọi người xung quanh đều có thể nhận thấy rằng tôi mới là người cầm nón khi bài hát chấm dứt, tôi đành  phải ra vẻ xin xỏ – “Thôi mà, anh dù sao cũng thích hợp với việc tự giới thiệu hơn tôi ở đây!”

Liếc thấy  anh quản trò đang đi đến gần để xác nhận “nạn nhân”, Di liền nháy mắt tinh ranh – “Nhớ là nợ tôi đấy!”

“Bài hát kết thúc chỗ của Chi phải ko?”

“Ko, là chỗ của tôi” – Di trả lời và đứng dậy, lấy giọng – “Tôi, xin tự giới thiệu, tên là Lê Nhật Di, hai mươi mấy tuổi, vừa bị bồ bỏ. Đang muốn vui chơi cho hết đời trai, xin các chư vị chỉ giáo thêm!”

Dứt lời, hắn đưa tay ra làm điệu bộ của những hảo hớn trong phim kiếm hiệp Tàu, khiến mọi người thích thú vỗ tay tán thưởng. Tôi chỉ ngồi nhìn với 1 tâm trạng nhẹ nhõm, rõ ràng là “gánh nặng” của tôi khi đưa sang hắn lại cứ nhẹ nhàng như ko.

“Rồi, chào anh bạn tên Di” – Anh trưởng đoàn nói, bắt tay hắn và mời người ngồi cạnh Di bên trái – 1 cô gái trông khá lí lặc, hình như làm Marketing bên nhà tài trợ – đưa ra 3 câu hỏi cho hắn.

Cô gái, nếu tôi nhớ ko lầm, tên Trang, cười tươi đứng dậy, nhìn Di 1 vài giây rồi bắt đầu ra câu hỏi thứ 1.

“Anh làm gì khi bị bồ bỏ?”

“Tôi uống rượu”.

“Sao đàn ông các anh cứ thất tình lại đi uống rượu thế nhỉ?”

“Có lẽ do chẳng biết làm gì khác. Bạn còn 1 câu hỏi cuối cùng”

“Ôi, câu vừa rồi ko tính chứ!”

“Nó vẫn là 1 câu hỏi, phải ko, người lãnh đạo?”

Bằng vẻ mặt có phần ngạo nghễ, Di quay sang nhìn anh trưởng đoàn, và dĩ nhiên là anh ấy phải cười và gật đầu – “Trang, em cố hỏi câu cuối sao cho hóc búa đi”

“Hic, cái anh này ghê  thật” – Trang tặc lưỡi, mặt hơi nhăn lại suy nghĩ. Mọi người cũng chăm chú quan sát và chờ đợi.

“Nếu phải lựa chọn, anh chọn gì giữa tình yêu và sự tự do?”

Những cô gái có mặt trong đoàn tỏ ra thích thú, nét mặt ai cũng háo hức muốn nghe câu trả lời. Di trở thành trung tâm của vũ trụ khi 3 vòng trước, những câu hỏi cũng chỉ là cho vui vì mọi người cũng biết nhau hết cả rồi.

Hắn chỉ khoanh tay lại, đầu hơi cúi thấp, rồi lại ngước lên nhìn quanh 1 lượt tất cả mọi người, trả lời bằng giọng thấp và mặt thì ko cười.

“Cũng khó. Nhưng, tôi cần tự do”.

—-

 

34.

 

Cánh nam nhi vỗ tay ầm ầm, còn các cô gái thì hơi thất vọng lẫn bất bình 1 chút. Nhiều người xì xầm với nhau về đề tài mới được đặt ra. Ngay sau khi trả lời câu hỏi, Di lùi về chỗ và ngồi xuống, ko còn giữ vẻ nghênh ngang thản nhiên như trước khi bị hỏi câu cuối cùng. Nét mặt hắn có phần đăm chiêu.

 

Trang cũng ngồi lại chỗ của mình, cạnh bên trái Di. Như chưa thấy đủ thỏa mãn, cô ấy ghé đầu sang nói nhỏ – “Hình như câu hỏi của em chạm vào nỗi đau của anh?”

 

“Bạn hết quyền đặt câu hỏi rồi, người đẹp ạ” – Hắn đáp bằng 1 nụ cười lịch sự hệt như James Bond.

 

Bài hát tiếp theo được cất lên và cái nón lại chuyền đi, nhưng dường như đa phần mọi người vẫn còn tò mò về anh chàng lạ mặt thích tự do hơn tình yêu này.

 

“Tôi về nghỉ nhé” – Hắn cất tiếng, dợm đứng lên, kèm theo cái nháy mắt – “Sắp trở thành hotboy rồi, ngại lắm!”

 

“Ừ. Ngủ ngon”

“Ko hẹn gặp lại à?”

“Mai tôi đi sớm rồi. Ghé Buôn Mê Thuột ăn trưa xong là về Sài Gòn luôn”.

“Sao ko hẹn gặp ở Sài Gòn?”

“Chúng ta có lý do gì để gặp lại nhau?”

 

Tôi hỏi hắn mà có cảm tưởng như đang tự hỏi mình, dù nghĩ lại câu hỏi có phần vớ vẩn thế nào ấy. Trong khoảnh khắc, Di khựng lại, chân hắn chùn xuống và rồi hắn ngồi lại chỗ cũ. Có vẻ ko muốn rời khỏi vòng tròn nữa.

 

“Sao vậy?”

“Ngồi lại cùng cô thêm 1 chút”

“…….”

 

Chẳng biết phải nói gì, tôi lại ngậm kín miệng, mà lòng thực sự thấy vui vui. Thứ niềm vui Khoa chưa mang lại được. Chưa 1 lần nào.

 

Trại tan. Lửa vẫn bập bùng. Một vài anh trong đoàn ngồi uống rượu cần với mấy anh trai trong buôn, còn phụ nữ thì kéo nhau vào nhà nghỉ. Ai cũng bảo mệt, vậy mà chẳng ai chịu ngủ, cứ tụm lại bàn chuyện tình yêu. Đủ thứ kiểu yêu đương từ đơn phương đến tay 3 tay 4, thậm chí cả chuyện yêu phải 1 anh chàng đồng tính nữa. So với chuyện ma đêm qua thì  mấy chuyện này có vẻ ổn hơn, nhưng cũng khó mà ngủ được với bầu ko khí tưng bừng này. Biết đâu sau khi kể thỏa thuê, họ lại chĩa mũi dùi về mình?

 

Nghĩ vậy, tôi cầm theo tai nghe, trốn ra ngoài chỗ mấy cái ghế đẽo bằng gốc cây ngoài sân ngồi nghe nhạc. Phía xa chỗ đám lửa, Di đang ngồi với anh bạn chơi ghi-ta lúc nãy, hình như họ đang vừa đàn vừa hát bản nhạc nào đó. Bất chợt Di nhìn thấy tôi, rồi đưa tay vẫy.

 

Có nên ra ko? Tôi thẫn thờ đứng, tay vẫn cầm điện thoại. Trong đầu lộn xộn những ý nghĩ đấu tranh. Đôi khi tôi thấy mệt mỏi với bản thân mình. Lúc nào cũng phải nghĩ 5 lần 7 lượt cho mỗi 1 quyết định.

 

Trong khi đó, Di hơi rướn người lên như đang chờ đợi tôi bước đến.

 

35.

 

Tôi ngồi xuống cạnh bên phải anh bạn đang cầm đàn, tự giới thiệu tên là Tùng. Tùng đang đánh bài hát Em về tinh khôi của Quốc Bảo. Di ngồi phía bên trái, tay cầm 1 chai nước suối đã cạn, gõ nhè nhẹ lên đùi mình, miệng lẩm nhẩm hát theo, nhưng ko đủ để tôi nghe thấy. Chúng tôi ngồi như vậy thêm khoảng 10 phút thì Tùng nghỉ chơi, chào chúng tôi, rồi xách đàn về lại khu nhà dài để nghỉ.

 

Lửa cũng gần tàn hết. Ko có ánh  trăng thì chắc tôi và Di cũng chẳng thấy được mặt nhau. Hắn ngó lên bầu trời.

 

– “Bây giờ là mấy giờ?”

 

“Chắc gần 12 giờ” – Tôi đoán.

“Cô ko buồn ngủ à?”

“Một chút …”

 

Di thôi nhìn bầu trời đêm, giọng mệt mỏi – “Tôi thì lại chẳng ngủ được”

 

“Buồn vì thất tình à?” – Tôi buột miệng.

 

“Thấy trống rỗng” – Hắn lắc đầu, kèm theo 1 cái thở dài – “Tôi từng nghĩ khi cô ấy lấy 1 người khác, tôi sẽ phải đau ghê lắm…Vậy mà lại chẳng có 1 chút cảm giác gì. Cô có thể giải thích được không?”

 

Dưới bầu trời tối mù chỉ sáng nhờ duy nhất 1 ánh trăng, nét mặt của Di có vẻ trăn trở và bứt rứt, chờ đợi câu trả lời của tôi, ko chút đùa cợt nào.

 

“Có lẽ…khi nỗi đau vượt qua sự chịu đựng, nó sẽ trở thành 1 nỗi trống rỗng?” – Bản thân tôi thực ra cũng ko dám chắc về điều mình vừa nói, nhưng còn hơn là im lặng chẳng nói gì lúc này.

 

“Chẳng biết” – Di nhún vai – “Thực sự là tôi chẳng thấy đau gì hết!”

“Thôi kệ. Dù sao, như vậy vẫn tốt hơn, phải không?”

 

Thay vì gật đầu hay phản đối, Di bỗng dưng vểnh tai nghe gì đó rồi co chân, tay nắm lấy cánh tay tôi lôi dậy – “Này, có con gì trong bụi …”

 

“Con …con gì?” – Tôi ngơ ngác ngó hắn, đồng thời cũng vừa nghe thấy tiếng sột soạt và 1 bóng đen lù lù xuất hiện cách chúng tôi chỉ chừng chục bước.

 

“Heo rừng đấy, chạy điii!” – Hắn gào to và kéo tôi mạnh, tôi cũng hoảng hốt đứng dậy và cắm cổ chạy theo Di, thậm chí chẳng dám nhìn lại phía sau. Tôi chỉ nghe rõ tiếng con vật chạy đuổi theo sau mình, khiến chân cứ ríu cả lên, đầu óc chẳng còn lại gì ngoài sợ hãi.

 

Lúc này hầu như chẳng còn ai bên ngoài, trừ mấy anh trai vẫn còn uống rượu bên hông nhà dài. Ơn trời. Họ cũng lập tức tản ra , 1 anh người dân tộc thì chạy theo hướng chúng tôi, bảo bọn tôi nhảy nhanh lên căn nhà sàn chỗ Di ở.

 

Đến lúc vào được trong nhà, tôi vẫn nắm chặt tay Di và mặt thì ko còn chút máu.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+