Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Lãng Tử Gió – Chương 61-65 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

61.

 

Tôi giật phăng Menu trên tay Khoa, lật nhanh vài trang và chọn đại 1 món.

 

“Dâu tây sữa chua đi! Lựa chọn thế được chưa, ngài Luật sư?”

“Tùy em. Nhưng anh nói trước, sự lựa chọn của em có thể sẽ khiến em hối hận…” – Khoa nhẹ nhàng cảnh báo và quay sang cô  phục vụ – “Em cho anh 1 café đen và 1 dâu tây sữa chua nhé”.

 

Đợi cô gái đi khỏi, tôi hơi chồm ra trước định hỏi Khoa, nhưng chợt khựng lại khi thấy Linh xuất hiện phía cánh cửa ra vào. Em mặc 1 chiếc váy dài ngang gối màu trắng kem, tóc tết bím vén sang bên phải, đôi giày búp bê ôm bàn chân thon nhỏ, vai đeo 1 cái túi vải to màu xám kết hoa đỏ – tất cả đều ăn khớp và hoàn hảo như 1 nàng công chúa trong cổ tích.

 

Khoa cũng quay lại nhìn, rồi giật nhẹ bàn tay tôi – “Có cần phải ngẩng ra thế ko em?”

 

“Anh … biết em ấy chứ?” – Tôi hỏi, mắt vẫn theo sát từng bước chân Linh.

“Ko? Ai thế?”

“Anh nói…quán này là của bạn mẹ?”

“Ừ, thì sao?”

“Thế thì em biết rồi. Anh còn nhớ vụ trầm cảm em theo hồi đầu năm nay ko?”

“Là cô nàng ấy hả? Trông chẳng có vẻ gì là bị bệnh về tâm lý nhỉ?”

 

Anh buông câu nhận xét có phần hời hợt, ko giống mọi khi. Cũng như tôi, Khoa biết rõ trạng thái tâm lý con người đôi khi ko hề lột tả ra vẻ bên ngoài. Dù vậy, tôi cũng ko phản bác hay trao đổi thêm về 1 đề tài mà anh có vẻ chẳng quan tâm lắm.

 

Linh ko nhìn thấy tôi. Em dừng lại nơi chiếc đàn piano ở góc trái căn phòng, vén váy ngồi xuống và rút tập nhạc từ trong túi ra, đặt phía trước mặt. Cô Lan mở cái quán này cho em ư? Thật hay. Một nơi yên tĩnh và dễ chịu thế này rất tốt để em luyện tập và thư giãn. Phải mà tôi cũng có 1 không gian như thế cho riêng mình…

 

Khi em dạo những nốt nhạc đầu tiên, cả căn phòng bỗng lặng im đến khó tin. Khách ngồi kín hơn nửa số bàn trong phòng, nhưng lại chẳng có 1 tiếng nói chuyện nào.

 

“Những ngày nắng sớm, mây trời trong xanh

Em chờ một người, đến bên chuyện trò

Một người cho em nhớ, một người cho em yêu

Vì trong đời bão tố, em thấy mình cô đơn…

 

Rồi thì anh đến, như một giấc mơ

Bàn tay anh ấm, hơi thở anh mềm

Lòng em bao xao xuyến, tình em như bay lên

Mà sao anh cứ mãi, phiêu du hoài nơi nao…”

 

62.

 

Tiếng hát Linh thổn thức và ngập tràn những yêu thương dồn nén.

 

Khách vỗ tay rất nhiều, dĩ nhiên. Cảm xúc thật đến thế mà. Một vài người hỏi nhau tên bài hát. Dù ko nghe nhiều nhạc Việt trẻ gần đây, tôi vẫn tin chắc rằng đây ko phải là 1 sáng tác của nhạc sĩ nào đó, mà là chính em đã viết.

 

“Món sữa chua thế nào?”  – Khoa hỏi 1 câu ko liên quan. Tôi nhìn xuống món thức uống trên bàn và nhận ra mình đã dầm muỗng vào ly nãy giờ khiến những trái dâu tan nát hết cả.

 

“À, cũng ngon”

“Vậy thì cứ thưởng thức đi nhé. Anh ra kia 1 chút”

 

Nói rồi, anh đứng lên và hướng về phía trong quầy. Chắc là đi toilet? Linh tiếp tục trình diễn thêm 1 bài nữa, lần này là 1 ca khúc tiếng Anh do ai đó đề nghị. Bỗng dưng tôi thấy ghen tỵ với vẻ đẹp long lanh của Linh, cả với tài nghệ dương cầm của em nữa. Sự ghen tỵ của 1 người phụ nữ đôi lúc chẳng có 1 lý do gì cụ thể.

 

Đèn trong phòng tự nhiên mờ đi. Cô gái phục vụ ban nãy tiến về chỗ tôi ngồi cùng 1 chiếc bánh có thắp nến. Chuyện gì đây? Sinh nhật tôi đâu phải hôm nay?? Khoa trốn ở đâu rồi? Anh đang bày trò gì vậy?

 

“???”

“Bánh này của bạn chị đặt ạ”

 

Trong lúc tôi ngơ ngác lẫn ngại ngùng, Khoa bước ra ngay sau lưng cô gái. Có thể do mải chú tâm vào cái bánh mà tôi ko biết anh đã đến từ lúc nào. Sau khi ngồi lại chỗ của mình, Khoa mỉm cười đẩy về phía tôi 1 tờ giấy được gấp làm tư. May sao nó ko phải là 1 chiếc hộp đựng nhẫn!

 

 

Thực tế mà nói, tôi vốn vẫn thích những chiêu lãng mạn của mấy anh chàng trong phim Hàn Quốc. Tuy nhiên, chỉ khi ngồi vào vị trí nhân vật, tôi mới thấy sượng kinh khủng. Những người xung quanh ko bị Khoa “mua chuộc” như trong phim, nhưng họ đều tò mò hướng ánh mắt về chỗ bàn chúng tôi, và đó cũng là điều dễ hiểu.

 

“Anh làm gì vậy?”

“Em mở nó ra là biết chuyện gì thôi”

 

Tôi nhìn tờ giấy như nhìn 1 sinh vật lạ, cứ như thể nó chứa đầy nguy hiểm tiềm ẩn. Tờ cam kết ko phản bội? T__T Hay…đơn đăng ký kết hôn?? +___+

 

“Em làm gì sợ dữ vậy?” – Khoa bật cười – “Ko phải án tử đâu, cưng à”

 

Nhịp điệu bản nhạc đến lúc cao trào, tôi mới nhận ra bài Can you feel the love tonight?, hẳn là cũng đã được Khoa sắp xếp trước.’

 

63.

Tờ giấy viết toàn bằng tiếng Anh, dòng rõ và lớn nhất mà tôi có thể thấy trước nhất là PSYCHOTHERAPY COURSE.

“Tâm lý liệu pháp?”

“Ừ. Anh thấy nó cách đây 2 tuần và anh nghĩ ngay đến em…”

“Ý anh là gì?” – Tôi ngắt lời Khoa.

“Em có thể bắt đầu vào tháng 4. Việc đăng ký và mọi thứ khác, cứ để anh lo. Dĩ nhiên là, nếu em muốn”.

Những vị khách xung quanh cũng đã thôi tò mò. Bởi họ thất vọng khi ko có vụ cầu hôn nào trong ko khí lãng mạn này. Bánh kem, nến, và 1 bài hát ngọt ngào. Chỉ có 1 lời đề nghị ẩn dụ. Xem nào…Massachusset ư? Đó ko phải là nơi Khoa đang tu nghiệp sao?

“Xin lỗi anh, em chẳng có hứng thú gì với việc học thêm nữa” – Tôi thở dài và gấp tờ giấy lại định trả cho Khoa.

“Anh đã nói với em rồi, em có quyền lựa chọn, nhưng em hãy suy nghĩ đủ lâu để ko phải hối hận với quyết định của mình”

“Vậy anh nghĩ là em luôn sai lầm sao?”

Khoa khẽ cười. Anh cắt 1 miếng bánh kem, cho lên chiếc đĩa để sẵn và đặt xuống cạnh ly dâu tây sữa chua. Thái độ vẫn rất thản nhiên như thể anh đã biết hết mọi phản ứng của tôi từ trước.

“Em biết nhân vật Ethan phải ko?”

“Ethan là ai?”

“Rồi. Vậy là cuốn sách mà anh tặng em hồi đại học, em đã ko bao giờ đụng đến…”

“Cuốn…nào?”

Tôi có phần bối rối và thấy xấu hổ. Khoa tặng tôi khá nhiều sách, đa phần là tiểu thuyết, 1 số là sách chuyên ngành. Lúc này tôi cố nhớ đến quyển nào đó có cái tên Ethan, nhưng vô ích.

“Được rồi. 1 cuốn của Musso thôi. Tóm lại, ý anh là em đừng vội vã quá thế chứ!”

Khoa có vẻ hơi cáu, cho 1 miếng bánh vào miệng. Tôi chẳng biết có nên rút lại tờ giấy hay ko, nhưng sự phân vân cũng lập tức bị cắt ngang khi tiếng Linh cất lên ngay bên cạnh.

“Hi chị!”

Cả tôi lẫn Khoa đều ngước lên nhìn với vẻ bất ngờ. Linh mỉm cười dịu dàng hơn mọi khi, trong ánh mắt có gì đó vui vẻ. Tôi ko rõ nữa.

“Hi em…” – Tôi đáp, tay đã rời khỏi mảnh giấy.

“Em ko nghĩ vị khách đặc biệt hôm nay là chị và…bạn trai chị…Anh chị hạnh phúc quá!”

“À…ừ…chuyện này…”

“Cảm ơn em. Em đàn hay lắm! Mà em ngồi đi.”

Khoa xen ngang khi tôi đang ấp úng, rồi nhã nhặn kéo chiếc ghế mời Linh ngồi.

“Thôi, anh chị cứ tự nhiên. Em gặp bạn 1 chút…” – Linh lắc đầu từ chối, rồi chợt hỏi tôi – “À, mà chị gặp anh ấy chưa nhỉ?”

“Gặp ai?”

“Anh Di ấy!”

64.

Mặc dù tôi đã quen với việc Linh nhắc đến tên Di rồi, tôi vẫn như bị sốc khi em hỏi như vậy. Ở trong hoàn cảnh này, trước Khoa, và sau màn lãng mạn vừa rồi, tôi chẳng thể mô tả được phản ứng của mình 1 cách chính xác nhất. Chỉ biết dù cố tỏ ra tự nhiên, giọng tôi vẫn có gì đó hồi hộp và gấp gáp.

“….chị…ko gặp…Di có ở…đây sao?”

“Anh ấy ngồi ở góc kia…”

Linh quay đầu chỉ sang phía khuất sau 1 bình hoa lớn, gần đàn piano. Có chiếc bàn nhỏ với 1 ly nước uống dở, nhưng lại ko có ai ngồi.

“Ơ… đâu rồi ??”

Thế là em vội đi tìm chàng Lãng tử gió của em, vừa ngồi đấy và bây giờ thì thoắt đi mất biệt. Gió mà!!

“Di là ai vậy?”

“Một người bạn”

“Em biết anh ta à?”

“Ừ…”

“Ko có gì đặc biệt với anh chàng đó chứ?”

“Tại sao anh hỏi vậy?”

Khoa nhún vai, rồi ra hiệu cho phục vụ tính tiền, trước khi trả lời tôi với vẻ mệt mỏi.

“Anh ko biết. Hỏi thế thôi”

Tờ giấy Khoa đưa vẫn ở đó. Anh ko lấy lại, cũng chẳng đẩy về phía tôi. Phục vụ mang bill và lấy tiền. Chúng tôi ngồi im lặng với nhau như những đối tác ko còn gì để trao đổi nữa. Nghĩ ngợi 1 lúc thì tôi cũng cầm lại tờ giấy và cho vào túi xách.

…..

Khi đứng ngoài cửa quán chờ Khoa lấy xe, tôi nhìn thấy Di. Hắn đứng tựa vào 1 cây cột đèn ở phía bên kia đường, cách tôi chỉ hơn 10m, 2 tay cho vào túi áo khoác, mắt hướng thẳng sang tôi.

Mọi thứ như dừng hẳn lại vào giây phút đó.

Tôi đứng im, như chôn chân giữa đường, tay nắm chặt túi xách và chẳng biết phải làm gì nữa. Bọn tôi cứ nhìn nhau như những pho tượng. Chợt Di quay lưng bỏ đi. Trong khoảnh khắc, tôi ko hiểu chuyện gì đã xảy ra trong trí óc mình. Tôi lao theo, băng qua con đường ngắn nhưng ko ít xe, gặp vài lời quát nạt của người điều khiển, nhưng thực sự tôi ko nghe được họ nói gì cả.

Mắt tôi vẫn đuổi theo Di nhưng chân thì ko thể, cái bậc vỉa hè khiến tôi vấp ngã chúi về phía trước.

Di mất hút ngay sau đó, lẫn trong mớ người qua lại trên đường.

65.

Tại sao?

Tại sao anh có mặt ở đó? Linh đã mời anh đến ư?

Tại sao anh xuất hiện chỉ để tôi nhìn thấy và rồi bỏ đi như 1 bóng ma?

Tại sao?

Tại sao tất cả những điều này lại xảy đến như 1 thứ định mệnh quái gở?

Tại sao….

“Em làm sao vậy?”

“Em ko biết…”

“Em đứng lên đã”

Một cách nhẹ nhàng, Khoa nâng tôi lên, phủi bụi trên quần áo và đưa tôi ra xe đang dựng sát bên. Khi Khoa chìa chiếc mũ bảo hiểm cho tôi, tôi bật khóc.

“Em xin lỗi. Em ko thể tiếp tục thế này được nữa. Anh về đi… Em muốn lang thang 1 mình…”

“Có phải…em vừa gặp anh ta?”

Với giọng khá thấp, Khoa gần như thì thào 1 mình hơn là hỏi tôi. Anh cúi mặt, treo lại chiếc nón vào xe chậm rãi, rồi ngồi lên xe và nổ máy vọt đi, ko đợi tôi trả lời, cũng ko nói thêm 1 câu nào nữa.

Tôi vẫn đứng ở bên vỉa hè, với 1 tâm trạng ngổn ngang chới với. Phía bên kia đường, chỗ quán café ấy, Linh bắt 1 chiếc taxi với  điện thoại đang áp vào tai. Em gọi ai? Là Di. Chắc chắn là Di. Cô gái trẻ ấy cứ mải đuổi theo 1 cơn gió, với mộng tưởng xa vời sẽ bắt được nó, giữ nó lại bên mình, để mỗi ngày chuông lòng reo vui những giai điệu tình yêu trong trẻo mãi.

Nhưng gió thì làm sao giữ?

Di ko yêu Linh.

Tôi biết.

Còn tôi? Giữa tôi và Di, liệu có phải là 1 cơn say nắng? Chuếnh choáng vội vã và mơ hồ. Bạn thử chui ra đường vào giữa trưa rồi trở về nhà xem. Bạn thấy choáng, 1 thứ cảm giác xảy ra rất thực nhưng vô cùng chóng vánh.

Vậy mà tôi cũng có khác gì Linh? Tôi lao ra đường trong vô thức chỉ để đuổi theo hắn. Cái gã chẳng biết đến từ đâu, gia cảnh, nghề nghiệp, tuổi tác đều như 1 tấm màn mờ ảo. Ngay cả cái tên Di của anh ta có bao nhiêu % là thật? Tôi ko biết! Tôi chỉ thấy 1 điều duy nhất là mình vừa tổn thương người đàn ông gắn bó với mình trong mấy năm qua chỉ vì 1 gã như thế.

Khi chiếc taxi mang Linh chuyển bánh, tôi cũng bắt đầu bước đi về hướng có nhiều ánh đèn và bảng hiệu. Khu ăn đêm của người Sài Gòn. Ốc. Nước mía. Hột vịt lộn và bia.

Tôi bấm máy gọi Bảo Anh. Nhưng nó tắt máy. Cuối năm show diễn chắc cũng ko ít. Gọi thêm 2 nhỏ đồng nghiệp. Đứa nào cũng có hẹn. Ngày nghỉ mà. Tôi cũng vừa hẹn hò với người yêu đấy còn gì. Thôi thì ngồi 1 mình. Có sao đâu.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+