Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lãnh chúa – Chương 01 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 1 (P1)

Edit: Hamano Michiyo(Momo)
Beta: Tử Uyển Thanh

Trời sáng, có tiếng chim vọng lại từ phía xa, tháng tư đầu xuân, ánh mặt trời sáng lạn nhưng không hề chói lóa, tỏa ánh nắng ấm áp xuyên qua bức màn che, chiếu vào gian phòng nhỏ. Bên trong căn phòng được bài trí khéo léo, bốn vách tường đều có những bức tranh vẽ tay, nét vẽ vô cùng đẹp, sông nước, bức tranh, phong cảnh, nhân vật đều hòa hợp, tuy là tùy ý treo lên nhưng lại không hề thấy hỗn tạp một chút nào cả. Phía trước cửa sổ nhỏ, trên chiếc giá vẽ là một bức họa bút (cái này có thể hiểu là chân dung ko nhỉ?)có vẻ mặt xa xăm,  hiển nhiên là đêm qua đã có người ngồi vẽ rất lâu mới nghỉ, tỉ mỉ vẽ từng đường nét để làm nên một bức tranh, dẫu chưa hoàn thành nhưng cũng đã có hình hài nhất định. Căn phòng chứa nhiều sách văn cùng hội họa, khiến nó càng trở nên hài hòa và trang nhã hơn trong mắt người xem.

Bất ngờ, tiếng kêu inh ỏi kéo thành từng tràng dài của chiếc đồng hồ báo thức phía đầu giường không ngừng truyền đến, mãi một lúc lâu sau đó, một bàn tay mới chịu vươn ra khỏi đám chăn gối hỗn độn, chậm rãi quờ lung tung thì tiếng chuông mới chịu ngừng hẳn.

Hướng Hải Lam miễn cưỡng chui ra khỏi chăn, dụi dụi hai mí mắt vẫn còn ngái ngủ, nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ báo thức. Trời ạ! Mới có bảy giờ thôi mà, nàng không có nhớ hôm qua mình đã đặt đồng hồ báo thức nha, hôm nay đương lúc say giấc nồng lại bị đánh thức một cách vô tội vạ chứ.  Đang lúc Hải Lam chuẩn bị trùm chăn ngủ tiếp thì cửa phòng đột ngột bị mở ra, một người phụ nữ trung niên bước vào, hướng đến bên giường của nàng.

“Nhị tiểu thư, người mau mau rời giường đi. Phu nhân đang chờ người cùng xuống ăn bữa sáng.” Bà dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn cô mà nói.

Lời của bà ta làm cho Hướng Hải Lam giật cả người, cơn buồn ngủ lập tức bay biến trong nháy mắt. Mẹ kế bỗng dưng lại muốn cùng nàng dùng bữa sáng, đúng là chuyện trước đây chưa từng có. Như vậy khẳng định là có chuyện không hay rồi.

“Bác Lí, hôm nay trong nhà có chuyện gì đặc biệt sao?”

Hải Lam nhìn người phụ nữ trước mắt, một tay sờ lên đầu giường tìm chiếc kính, chỉnh lại cho phù hợp với khuôn mặt.

“Ông chủ đã dặn hôm nay sẽ có khách quý đến nhà, còn tình hình cụ thể ra sao thì tôi không được rõ lắm.” Gương mặt của bác Lí vẫn bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Trước khi đi ra cửa, bà ta còn dừng lại, hình như là sực nhớ ra chuyện gì.

“Đúng rồi, phu nhân có dặn, không cho phép tiểu thư mang theo Tiểu Hoa đến phòng ăn, tốt nhất cô nên để nó ở lại.”

Dứt lời bà ta lập tức rời khỏi phòng. Hướng Hải Lam xụ mặt, khẽ rên rỉ một tiếng. Tiểu Hoa là chú mèo Ba Tư mà nàng đã nuôi được hai năm nay, lông vằn rậm rạp, nhanh nhẹn lại thích được ôm ấp, hơn nữa ở trước mặt mẹ kế luôn quậy phá không thôi, làm cho bà ta tức đến độ lửa giận bốc cao ba thước, sắc mặt cũng cực kỳ xấu. Kỳ thực, cho dù không phải đem Tiểu Hoa ra làm cái cớ, gương mặt của bà ấy vẫn mãi không thể tỏ ra hòa hoãn dễ coi hơn với nàng.

Mẹ của Hướng Hải Lam là vợ chính thức của cha nàng – Hướng Vân Đào, lấy nhau đã nhiều năm nhưng vẫn chưa có con, đến lúc cha cưới tiểu lão bà – Phan Phượng Khanh, khi bà ta sinh được một nam một nữ rồi, mẹ nàng mới bắt đầu có mang. Sau khi sinh, thân thể của bà mỗi lúc một suy yếu, đến khi Hải Lam năm tuổi thì chịu không được mà qua đời.

Nhiều năm qua, người chăm sóc cho Hải Lam cũng chỉ có bảo mẫu cùng nguời hầu, còn bà mẹ kế Phan Phượng Khanh của nàng, ngay đến một cái liếc mắt quan tâm còn chẳng có, nói gì đến việc đối xử với nàng như với con đẻ của bà ta.

Tuy là thế, nhưng tốt xấu gì thì Hải Lam cũng là nhị tiểu thư của chủ tịch xí nghiệp mậu dịch Hướng Thị nổi danh lừng lẫy, thế mà địa vị trong gia đình lại chẳng khác nào một cây lau cây sậy ngoài đồng, hoàn toàn bị xem như người vô hình. Ngược lại, hai anh em cùng cha khác mẹ với cô, Hướng Thế Vinh cùng Hướng Lệ Vi mới chính là thiên chi kiêu tử của nhà này, hưởng hết mọi vinh hoa, sủng ái cùng ưu thế. (* thiên chi kiêu tử: con cưng của trời)

Cứ như vậy thôi, Hướng Hải Lam cũng không vì vậy mà lấy làm giận, cứ thủy chung điềm đạm, chỉ thích ngồi yên một chỗ. Có lẽ là bởi vì từ nhỏ Hải Lam đã được tiếp xúc với nhiều loại người nên cô tự mình học được cách không để cho những thứ xung quanh ảnh hưởng đến tâm tình của bản thân, đối với mẹ kế luôn cố ý làm cô thấy khó xử cùng mệt mỏi, Hải Lam luôn luôn dùng sự trầm mặc lạnh nhạt để đối phó. Lâu dần, Phan Phượng Khanh cũng nhụt chí không tìm cô để sinh sự nữa.

“Meo meo..” Tiếng mèo kêu bất ngờ làm cô tỉnh mộng. Hải Lam cả kinh, vội vã trèo xuống giường, mẹ kế của cô không ưa những kẻ đến muộn. Xoay người một cái, cô nhanh chóng lao vào phòng tắm thay quần áo, tùy tiện diện một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình cùng quần bò ống thẳng, bộ y phục không những không tôn lên vóc dáng mà còn khiến cho cô có vẻ gì đó gầy gò, yếu ớt.

Khi cô ngồi xổm xuống bên cạnh giường, một thân lông vàng mượt mà cùng con ngươi xanh biếc từ bên trong chiếc giỏ trúc lập tức nhảy lên người Hải Lam, không ngừng làm nũng, cọ xát vào ngực cô.

“Ngoan! Buổi sáng hôm nay đành bắt ngươi chịu ủy khuất ở trong phòng vậy. Tiểu Hoa ngoan, đợi lát nữa ta quay lại sẽ đem đồ ăn ngon cho ngươi, ngươi nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời nha.” Hướng Hải Lam một bên khẽ vuốt ve bộ lông vàng mượt mà của Tiểu Hoa, một bên thấp giọng ôn nhu cưng chiều, lập tức đem nó thả lại vào trong giỏ, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng và khép cửa lại, tránh cho Tiểu Hoa thừa cơ lỉnh đi mất.

***********************************

CHƯƠNG 1 (P2)
Edit: Hamano Michiyo(Momo)
Beta: Tử Uyển Thanh

Hướng Hải Lam đi vào phòng ăn, vừa ngẩng đầu lên nhìn, đã trợn tròn cả hai mắt, cũng không tự chủ được mà há hốc miệng. Dọa người a! Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cả nhà nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng có một bữa sáng đông đủ mọi thành viên, giờ phút này tự nhiên tụ họp đầy đủ không sót một ai, cha cùng anh đều diện âu phục chỉnh chu không nếp gấp, bộ dáng lịch lãm, cách ăn mặc của mẹ kế với Lệ Vi lại khiến cho người ta cảm thấy ghê sợ muốn nổi gai ốc, giống hệt như đang chuẩn bị tham gia dạ tiệc vậy, y phục hoa lệ mà cao quý, biểu tình lại hết sức trang trọng, quả thực là đánh chết cũng không dám tin!

Hướng Hải Lam nuốt nuốt nước miếng một cách khó khăn, như thế này…… Quả thực là một bữa sáng long trọng, thật sự có chút quái dị, nàng cúi đầu kiểm lại cách ăn mặc của chính mình, đúng là một kẻ lập dị trong nhà này mà. Có thể thấy rõ, đợi lát nữa thôi mọi người sẽ có dịp chứng kiến giông bão đổ bộ.

Quả nhiên không sai, nàng vừa ngồi xuống, mẹ kế của nàng đã vội làm khó dễ.

“Trời ạ, nhìn này. Hải Lam, không phải ta nói ngươi, nhưng ngươi như vậy nhìn xem có giống người nhà họ Hướng không?” Phan Phượng Khanh vẻ mặt hiềm ác liếc mắt về phía Hướng Hải Lam lúc này đang khoác trên người bộ trang phục đơn giản lại rộng thùng thình.
Hướng Hải Lam khẽ ngẩng đầu lên, liếc nhìn về phía cha, giờ phút này nhìn sắc mặt của Hướng Vân Đào có vẻ không vừa lòng với nàng cho lắm.

“Ah, con…Hôm nay là ngày trọng đại gì sao?” Nàng khép nép hỏi, mắt hạnh mở to hướng về phía Hướng Thế Vinh cầu cứu, hắn là người duy nhất trong nhà này đối với nàng như một con người thực sự, dù hai người không do cùng một mẹ sinh ra.

Hướng Thế Vinh vừa mới định mở miệng trả lời đã bị Phan Phượng Khanh hung hăng trừng mắt liếc một cái, đành ngậm tăm không dám nói tiếng nào.

“Thế mới biết ngươi căn bản không thèm nghe những điều ta dặn mà…”

Phan Phượng Khanh cố ý thở dài, nhướn mày nói một cách bất đắc dĩ: “Hôm nay chính là một ngày cực kì trọng đại. Tập đoàn Lăng thị thanh danh hiển hách lẫy lừng bốn phương không ai không biết, đích thân tổng tài Lăng Trường Thanh cùng con trai duy nhất là Lăng Chấn Vũ sẽ đến nhà chúng ta thương nghị và cùng chị ngươi bàn chuyện hôn sự. Bà ta có vẻ vui vẻ nói xong, hồn nhiên đưa ánh mắt hướng về phía trước.

Hướng Hải Lam hơi hơi gật đầu, nàng nhớ dạo trước, Hướng Lệ Vi trong một lần đi dự tiệc đã được giới thiệu cho Lăng Chấn Vũ, hai người kết giao với nhau, nói mãi không thôi về cái gì đó gọi là mới gặp đã nảy sinh tình cảm quyến luyến với nhau. Mà Hướng Lệ Vi trước giờ kết giao bạn trai không ít, không nghĩ tới nhanh như vậy đã quyết định kết hôn cùng với Lăng Chấn Vũ.

“Lập tức đi thay một bộ quần áo khác ngay! ” giọng nói của Hướng Vân Đào cứ như chuông đồng vang lên, làm cho Hướng Hải Lam thấy mặt đất dường như rung lên một chút.

“Nhanh lên, Lăng thị chính là tập đoàn nổi danh bấy lâu, là người có tiếng trong giới thượng lưu. Chúng ta tự nhiên so ra kém với người ta, nhưng tốt xấu gì cũng là nhà có người kinh doanh buôn bán, ngươi chắc cũng không muốn để Hướng gia mất mặt chứ? ” Phan Phượng Khanh nhếch miệng nói.

“Dạ, nhưng…Chính là con không có quần áo gì tử tế ra dáng một chút…” Hướng Hải Lam ngập ngừng đáp lại. Mẹ kế chỉ cấp cho nàng một chút tiền còm ít ỏi đến đáng thương, nàng toàn lấy tiền đó đi mua đồ vẽ và các đồ dùng linh tinh lặt vặt cần thiết, căn bản không còn dư thừa để nhàn rỗi lo việc khác. Huống chi nàng còn chưa có ý định đem y phục giống thế kia khoác lên mình, trông hết sức giả tạo thì còn mua sắm làm gì cho phí công.

“Gì cơ? Chẳng phải mỗi kì ta đều cấp tiền cho ngươi hay sao? Ai biết ngươi đã dùng vào việc gì? Bây giờ không có lấy nổi một bộ đồ tử tế để mặc thì lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta là sao?” Phan Phượng Khanh bắt đầu cao giọng.

Hướng Hải Lam khẽ cụp mắt. “Con không phải có ý này”

Phan Phượng Khanh trừng mắt liếc nhìn nàng một cái, chính là lúc chuẩn bị ca bài ca muôn thủa, Hướng Vân Đào đột nhiên hét lớn một tiếng: “Đừng nói nữa! Một khi đã như vậy thì, Hải Lam ngươi lập tức quay về phòng cho ta, đừng đi ra ngoài làm gì nữa cho đỡ mất mặt Hướng gia.”

Cha ăn nói tàn nhẫn như vậy, làm cho nàng dù luôn tỏ ra kiên cường cũng không tránh khỏi cảm thấy đau xót trong lòng. Nhiều năm qua, nàng ở trong lòng cha vẫn luôn là một người hướng nội trầm tĩnh, không thích ồn ào, giao thiệp, lại không giỏi ăn nói, tự nhiên sẽ không được ông quan tâm. Lệ Vi thì lại không như thế, có thể nói lời hay ý đẹp lại biết làm nũng, tất nhiên sẽ được ông ưu ái cưng chiều hơn nhiều.

“Con biết rồi, con lập tức trở về phòng” Hướng Hải Lam thấp giọng nói, có chút ủy khuất.

Phan Phượng Khanh cười thầm trong bụng, lập tức nở nụ cười tà mị lấy lòng người mà nói với chồng: “Đừng tức giận, nhanh nhanh ăn đi đã, việc đâu còn có đó, có gì mà phải vội.”

*****************************************

Hướng Hải Lam buồn bực quay trở về phòng. Nàng ôm lấy Tiểu Hoa, đem một đĩa sữa yến mạch đặt trước mặt nó, sau đó ngồi ở trên giường chăm chú nhìn Tiểu Hoa tham lam ăn lấy ăn để.

“Tiểu Hoa! May mà còn có ngươi nha, nếu không ta nhất định sẽ rất cô đơn ” Nàng nhìn chằm chằm vào chú mèo, thì thào nói.
Nàng cũng không phải trời sinh đã vốn trầm lặng ít nói như vậy, nàng cũng có lúc vui vẻ nói cười, chính là không có ai chia sẻ cùng nàng mà thôi.

Ở cái nhà này, nàng bị cô lập một mình, bởi vậy nàng tự mình học vẽ, học nhạc. Nhưng khi lớn dần lên, nàng lại bắt đầu có khát vọng rời khỏi căn nhà này, hướng tới thế giới rộng lớn bên ngoài.

Sau khi đến học viện nghệ thuật, ý định rời nhà của nàng càng trở nên mãnh liệt hơn. Tình yêu nghệ thuật của nàng đã khiến cho nàng luôn ôm ấp một giấc mộng, nàng phải cố gắng sống thật tốt, sau đó đi du học tại (nghĩa đại lợi) Italia – một nơi tràn ngập hơi thờ và không gian nghệ thuật.

Nghĩ đến đây, Hướng Hải Lam không khỏi thở dài, trước mắt nếu cứ theo cái đà này, chỉ sợ là không thể thực hiện được giấc mộng ấy. Dựa vào bà mẹ kế kia, một chút tiền cấp tiêu vặt nhỏ nhoi còn hiếm có, đừng nói du học, đến cả tiền mua vé máy bay cũng chưa chắc đã mua nổi ah.

Lại thở dài, nàng thu hồi giấc mộng viển vông, xoay người ngồi trước bức họa, chuẩn bị hoàn thành nhân vật trong tranh. Cũng chỉ có những lúc đắm chìm trong thế giới hội họa như thế này, nàng mới có thể cảm thấy tâm trạng bình thản và nhẹ nhõm hơn.

Không biết bao lâu sau, từ phía vườn hoa ở lầu dưới truyền đến rất nhiều tiếng người nói cười ồn ã, còn có cả mùi bánh ngọt thơm ngào ngạt nữa. Hướng Hải Lam buông hộp màu cùng bút vẽ, ngắm lại thành quả của mình, cuối cùng bức họa đã hoàn tất. Lúc này mới ngửi thấy mùi hương từ xa, chợt nhớ ra mình còn chưa ăn sáng, bụng nàng đã sớm réo lên ầm ầm. Ban sáng khi bị cha bất ngờ nói mình phiền nhiễu làm xấu mặt tư gia, nàng căn bản không ăn được gì.

Tiểu Hoa đứng kế bên nàng cũng ngửi được mùi, nó vô cùng hưng phấn, nhảy nhót trên bàn, không cẩn thận để cả hộp màu đủ loại dính lên trên bộ lông vàng mượt như nhung của mình, bàn chân nó thoắt cái đã in lên quần áo của nàng những dấu chân rực rỡ đầy màu sắc. Hướng Hải Lam khẽ kêu lên, muốn bắt lấy Tiểu Hoa, nhưng Tiểu Hoa lại thả người nhảy phóc lên bậu cửa sổ, một bên kêu meo meo, một bên thăm dò nhìn thẳng bàn bánh ngọt thơm lừng quyến rũ ở vườn hoa.

Hướng Hải Lam lo nó lại quậy tung lên, phá hư việc lớn mà cha nàng bỏ công trù tính, e là không ổn. Nàng vội lao đến bên cửa sổ, định tóm lấy Tiểu Hoa, nhưng chú mèo động tác đã nhanh hơn, một cú nhảy phốc theo ban công mà chạy xuống.

Hướng Hải Lam vô cùng lo lắng, nếu Tiểu Hoa xuống đến đó rồi phá rối làm hỏng buổi tiệc nho nhỏ ở đấy thì nàng thân là chủ nhân của
nó, tất không thể thoát khỏi tội danh quản lí không chu đáo rồi. Không kịp nghĩ nhiều, nàng xoay người chạy ra khỏi phòng, thầm mong mọi người chưa phát hiện ra, như vậy nàng có thể thuận lợi đem Tiểu Hoa vô sự trở về phòng.

CHƯƠNG 1 (P3)

Edit+ Beta: Hamano Michiyo(Momo)

 

Một góc hoa viên, Lăng Chấn Vũ tay cầm chén rượu, đưa ánh mắt sắc lạnh quét ra xung quanh. Thân hình hắn cao lớn, cả người vạm vỡ chắc khỏe, bả vai rộng rắn chắc mà đầy mị lực ẩn bên dưới bộ âu phục sẫm màu, trông thật hoàn mỹ. Ngũ quan rõ ràng, sáng sủa khiến cho khuôn mặt ngăm đen của hắn càng thêm mê hoặc lòng người. Vầng trán rộng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng như cánh hoa, hàm dưới phong long mạnh mẽ, ở con người hắn toát lên khí chất của một kẻ ngang tàng, bất khuất mà cực kì cứng rắn.

Lúc này đây, đôi môi mỏng gợi cảm đang khẽ nhếch lên một cách mơ hồ, đôi mắt sâu đen thâm trầm của hắn im lặng liếc nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+