Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lễ tình nhân đến muộn – Chương 05.1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
mso-bidi-font-size:11.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chỉ Tường toàn thân cứng đờ, vừa ngẩng đầu lên đã thấy quyển album trong tay bị Cận Trọng Kỳ nhanh chóng giật lại, thấy anh cẩn thận lật xem từng tấm ảnh, sắc mặt khó coi biến mất khi thấy mọi tấm ảnh đều hoàn hảo như cũ.

Kế Chỉ Tường ngây người nhìn phản ứng và hành động của Cận Trọng Kỳ, trái tim như bị gió lạnh thổi qua, cô rùng mình, sau đó là cảm giác ngột ngạt khó thở.

Cứ tưởng mình vừa phá bỏ được một góc nhỏ của bức tường vô hình, nào ngờ nó được xây kín lại bằng tốc độ nhanh hơn nhiều lần, hơn nữa dường như lần này bức tường đó lại to hơn, dày hơn rất nhiều, khiến cô không thể nhìn thấy bờ tường được nữa.

“Cô ấy là ai?” Âm thanh mờ ảo vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ, lúc này cô mới nhận ra đó chính là giọng nói của mình, trong vô thức, cô đã hỏi một câu cấm kỵ.

Cận Trọng Kỳ nheo mắt, con ngươi đen lạnh lùng nhìn thẳng khuôn mặt nhợt nhạt của Kế Chỉ Tường: “Cô không cần biết”.

Không cần biết? Cô không đứng vững, vịn vào cạnh bàn để đõ thân thể đang run rẩy của mình.

Cô cứ nghĩ rằng chỉ cần lặng lẽ hy sinh tâm sức thì sẽ có ngày anh nhận ra sự nỗ lực của mình.

Cô chưa từng mong muốn anh sẽ nảy sinh tình yêu với mình, nhưng ít nhất anh cũng sẽ thật lòng chú ý đến sự tồn tại và hy sinh của cô; đáng tiếc, cũng thật đáng buồn, tất cả tình cảm và sự hy sinh thầm lặng của cô trong hai năm chỉ đổi lại một câu nói tổn thương chính mình: “Cô không cần biết”…

“Cô đang cười gì vậy?”, thấy nét cười trên khuôn mặt Kế Chỉ Tường thật khó chịu, Cận Trọng Kỳ chau mày hỏi.

“Hả?” Cô đang cười sao? Cô nên cười, cười vì bản thân quá ngu ngốc, có lẽ cả đời này cũng không thể đợi được đến ngày nguyện vọng ngu xuẩn kia trở thành hiện thực. “Em đang nghĩ, chắc chắn cô ấy rất quan trọng với anh…” Cô không kiềm chế được bản thân, cảm giác như tâm trí đang dần dần lìa xa khỏi cơ thể.

Chân mày Cận Trọng Kỳ nhíu chặt, khuôn mặt dần dần xuất hiện thần sắc mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc cô đang muốn hỏi gì?”. Khắc Cần nói không sai, quả nhiên phụ nữ chính là thứ phiền phức nhất trên đời!

Kế Chỉ Tường thẫn thờ lắc đầu, cô biết Cận Trọng Kỳ sẽ không nói, nếu anh thật sự chân thành thì sẽ không đợi đến ngày cô phát hiện ra cuốn album đó mới thừa nhận, bởi thế anh sẽ không nói.

Nhìn đôi mắt Kế Chỉ Tường dần hoe đỏ, trong lòng Cận Trọng Kỳ chợt dấy lên cảm giác đau đớn kỳ lạ.

Cô ấy cũng khóc sao? Kế Chỉ Tường luôn bình tĩnh, ôn thuận và hiểu lễ nghĩa, anh vẫn luôn cho rằng cô là người phụ nữ lý tính nhất trên đời, hóa ra cô cũng có biểu hiện như vậy sao?

“Không có gì. Sao anh lại đột ngột quay về thế?” Cúi đầu nhặt chiếc chổi lông gà rơi trên sàn nhà, cô không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình.

“Nếu không đột ngột quay về, làm sao phát hiện được cô lén xem đồ của tôi?” Lời vừa thốt ra liền hối hận, anh có cần vì cô xem thứ không nên xem mà nói ra những lời tổn thương người khác như vậy không? “… Tôi về lấy hợp đồng.” Cầm chặt cuốn album trên tay, anh quay đầu đi, lúc này cũng không hiểu vì sao mình phải giải thích.

“Anh cứ tìm đi, em về phòng trước.” Hít một hơi thật sâu, cô vẫn không ngước lên nhìn.

Cô sợ! Sợ khuôn mặt lạnh lùng băng giá cùng ánh mắt khinh thường của anh, điều đó khiến trái tim cô đau đớn như ngàn mũi kim đâm, sắc mặt khó coi, sự việc cuối cùng đã khiến cô không còn chỗ dung thân, tất cả chỉ vì cô đã xem cuốn album đó, vì một cô gái cô không nên biết.

Cận Trọng Kỳ đứng thẳng người, nhìn Kế Chỉ Tường chậm rãi bước qua mình, bất chợt vươn tay giữ lấy khuỷu tay gầy gầy của cô, “Khoan đã!”.

Kế Chỉ Tường dừng lại, thân thể cứng đờ, “Có chuyện gì sao?”, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Sau này không được bước vào thư phòng nữa.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+