Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lễ tình nhân đến muộn – Chương 05.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
mso-bidi-font-size:11.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Cơ thể Kế Chỉ Tường vốn được Dư Mẫn Tú bồi bổ ngày một đầy đặn giờ lại gầy đi như một

quả bóng xì hơi, nhanh đến mức khiến người ta ngạc nhiên. Người đầu tiên phát hiện ra đương nhiên là Dư Mẫn Tú – người ngày ngày chăm chỉ nấu canh bồi bổ cho cô. Điều đáng buồn cười là, người hằng ngày nằm cạnh cô lại hoàn toàn không để tâm đến sự thay đổi này.

“Có chuyện gì sao? Chỉ Tường.” Dư Mẫn Tú tưởng mấy đơn thuốc của mình có vấn đề, nên sốt ruột cuống cả lên, “Sao con lại gầy đi nhanh vậy?”. Có phải bà lấy nhầm đơn thuốc giảm cân không?

“Không có gì đâu mẹ, chỉ là ăn không ngon miệng thôi.” Cô không dám hỏi mẹ chồng về cô gái nọ, mặc dù rất muốn hỏi, muốn đến sắp phát điên lên.

Những sự việc mà trước đây cô không rõ, sau khi trải qua sự việc ở thư phòng đều trở nên hết sức sáng tỏ, sáng tỏ đến mức cô không thể tránh né.

Kế Chỉ Tường không phủ nhận rằng chỗ đứng của Cận Trọng Kỳ trong lòng mình ngày càng lớn, nhưng cô không ngờ thứ bản thân cho đi lại là cả trái tim, là tình yêu trọn vẹn, cô đã yêu anh từ lúc nào không hay, yêu chính chồng mình.

Yêu chồng mình vốn là một sự việc hoàn toàn bình thường, là lẽ đương nhiên; nếu có thể phát hiện ra sớm hơn một chút, có lẽ cô còn có thể hy vọng, hy vọng một ngày nào đó sẽ được anh đối xử giống như cô đã đối xử với anh.

Đáng tiếc, phát hiện muộn màng này giờ lại khiến cô đau lòng, bởi cô biết không nên hy vọng nữa, hy vọng ấy sẽ không có ngày trở thành hiện thực, bởi không phải Cận Trọng Kỳ vô tâm, mà vì trái tím anh đã dành cho một cô gái khác.

Kế Chỉ Tường không biết cô gái đó là ai, cũng không biết tại sao cô ấy không ở bên Cận Trọng Kỳ nữa; nhưng cô ngưỡng mộ cô ấy, thực sự rất ngưỡng mộ, vì cô ấy có được trái tim chân thành của anh mà cô vĩnh viễn không có được.

“Ăn không ngon miệng?” Ánh mắt Dư Mẫn Tú không khỏi vui mừng, rõ ràng bà đang hiểu lầm ý cô. “Ngoài ăn không ngon ra còn có dấu hiệu gì khác không? Có cảm thấy buồn nôn hay khó chịu gì không?”

“Mẹ, con xin lỗi”, Kế Chỉ Tường lắc đầu, cô biết bản thân lại khiến mẹ chồng thất vọng, “Chu kỳ của con vừa qua”.

Sao cô lại không muốn có cốt nhục của anh, nhưng cơ thể quá gấy yếu, lại thêm những áp lực vô hình đã hình thành từ rất lâu trước đây, muốn có thai cũng là một điều khó khăn, hay có lẽ đó là việc cô không thể.

Kết hôn hai năm, lẽ ra đã phải có con từ lâu rồi, không thể đến tận giờ phút này mà vẫn không thấy có dấu hiệu gì; thời đại văn minh mà bệnh tật quá nhiều, những phụ nữ không thể mang thai cũng không phải ít, biết đâu cô nằm trong số đó, hơn nữa cô chưa từng đi kiểm tra.

Giờ cô tin rằng trên thế giới này không có gì là không thể, tỷ như cuộc hôn nhân không thể hạnh phúc, nhạt nhẽo và mang tính biểu tượng như hôn nhân của cô và anh, tất cả vẫn có thể xảy ra một cách rất chân thực; vì thế, trên thế giới này, điều gì cũng có thể và có quyền được xảy ra, đối với cô, điều đó không còn gì đáng ngạc nhiên nữa.

“Ừ.” Dư Mẫn Tú quả thật rất thất vọng, nhưng bà cũng không trách Kế Chỉ Tường. “Đều tại Trọng Kỳ quá bận rộn, không dành thời gian bên con, hôm nào mẹ phải nói chuyện nghiêm túc với nó, bắt nó dành thời gian nghỉ phép ở công ty cùng con đi hưởng tuần trăng mật.” Hai đứa trẻ này ngay cả tuần trăng mật cũng không sắp xếp đi đâu, áp lực công việc của Trọng Kỳ lại rất lớn, chẳng trách lâu như vậy vẫn chưa có mụn con nào!

“Mẹ, có ai kết hôn hai năm rồi mới đi hưởng tuần trăng mật đâu.” Kế Chỉ Tường nghe vậy cười buồn, cười vì mẹ chồng nghĩ chuyện hoang đường.

Cứ cho là thật sự đi được, thì cô cũng không phải là người mà Cận Trọng Kỳ thật lòng muốn đi cùng. Đã như vậy, hà tất gì phải lãng phí thời gian quý báu của anh?

“Ai nói không có? Chẳng phải có cái gì mà tuần trăng mặt thứ hai sao? Hay là hai đứa đi

nghỉ tuần trăng mật lần hai!”, Dư Mẫn Tú tự quyết định.

Ngoài việc cười hưởng ứng ra, cô còn có thể làm gì? Hai người họ ngay cả lần đầu tiên đi hưởng tuần trăng mật còn không có, nói gì đến lần hai?

Sống mũi cay cay, Kế Chỉ Tường nhắm mắt lại, chạy vào bếp pha trà; ngộ nhỡ để mẹ chồng nhận ra biểu hiện kỳ lạ của mình, e rằng sẽ xảy ra không ít chuyện, đây tuyệt đối không phải là kết quả mà cô muốn thấy.

Cô đã để Cận Trọng Kỳ phải kết hôn với một người mà mình không yêu, không nên gây thêm cho anh bất cứ rắc rối nào nữa.

Vừa đun xong nước thì nghe tiếng chuông cửa, Kế Chỉ Tường tắt bếp, nghiêng đầu nhìn ra ngoài phòng khách. Một người đàn ông cao to đang cúi đầu nói chuyện với Dư Mẫn Tú: “Xin lỗi, xin hỏi Chỉ Tường cô ấy…”.

“Anh Đinh?” Kế Chỉ Tường bước ra khỏi nhà bếp, rất kinh ngạc khi thấy Đinh Bồi Doãn đến thăm. “Sao anh lại có thời gian rảnh đến chơi? Công ty có việc gì sao?”, cô phản ứng theo trực giác.

“Không phải”, Đinh Bồi Doãn chau mày, hoàn toàn không thoải mái hơn trước khi gặp cô, “Chỉ Tường, tôi…”.

“Anh Đinh, vào trong ngồi chơi một lát.” Sắc mặt anh rất xấu, hình như đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, Kế Chỉ Tường có cảm giác bất an, nhưng trong tình trạng hiện tại, dù chỉ một chút bất an cũng không nên có, cô đành buộc mình trấn tĩnh lại. “Em đang chuẩn bị pha trà, anh ngồi đợi em một chút, lát nữa chúng ta nói chuyện, được không?”

“Đúng đó, cậu Đinh, cậu cứ ngồi xuống đã!” Ánh mắt Dư Mẫn Tú đảo qua đảo lại giữa Đinh Bồi Doãn và Kế Chỉ Tường, không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng những hình ảnh rất quen thuộc không ngừng hiện lên trước mắt, khiến trong lòng bà không khỏi bồn chồn lo lắng.

“Chuyện này…” Rõ ràng sắc mặt Đinh Bồi Doãn Tất khó coi, anh chần chừ đứng ở ngoài

cửa một lúc, cuối cùng đành bước vào. “Anh chỉ ngồi một lát thôi”, anh nói rõ trước.

“Được.” Kế Chỉ Tường và Dư Mẫn Tú lập tức nhường đường cho anh bước vào.

Kế Chỉ Tường nhanh chóng pha xong trà xanh thơm lừng, rót đầy ba ly cô mới ngồi xuống nói chuyện với Đinh Bồi Doãn.

“Anh Đinh, hôm nay anh đến có chuyện gì sao?” Không phải là việc của công ty, cô không thể nghĩ ra vì sao Đinh Bồi Doãn lại có việc đến tìm.

“Có chút việc gấp”, bàn tay đang cầm ly trà dừng lại, Đinh Bồi Doãn liếc nhìn Dư Mẫn Tú.

“Xin lỗi, tôi không tiện ở lại phải không?” Dư Mẫn Tú là người nhạy bén, đương nhiên hiểu được Đinh Bồi Doãn ngại ngần vì sự có mặt của bà. Bà cũng không phải người không thấu tình đạt lý, chỉ sợ chuyện ngày xưa lặp lại lần nữa, nếu vậy Trọng Kỳ phải làm thế nào? Gia đình này sẽ ra sao?

“Mẹ, không có chuyện gì đâu”, Kế Chỉ Tường vội vàng an ủi mẹ chồng, rồi quay lại nhìn Đinh Bồi Doãn. “Không có gì đâu, anh Đinh, anh cứ nói.” Có lẽ Đinh Bồi Doãn lo lắng Dư Mẫn Tú và cô không hợp nên mới ngại ngần.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+