Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lễ tình nhân đến muộn – Chương 08.1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lo liệu hậu sự cho Kế Chí Xương xong, cũng là lúc Tết đến.

Mùng Hai vốn là ngày con gái đã lấy chồng về nhà thăm bố mẹ ruột, nhưng từ năm nay, ngoài căn nhà trống rỗng mà bố để lại, Kế Chỉ Tường đã không còn người thân nào để về thăm nom, chúc Tết nữa.

Dư Mẫn Tú nhân kỳ nghỉ Tết tham gia “Du lịch suối nước nóng toàn tỉnh” mà lớp học bơi mùa đông tổ chức, ngày mùng Một xuất phát, thế là cả căn nhà lớn chỉ còn lại vợ chồng Cận Trọng Kỳ và Kế Chỉ Tường.

Nhiều lần Cận Trọng Kỳ định nói chuyện với Kế Chỉ Tường về chuyện của bố cô, nhưng cô không sao tập trung tinh thần được, khuôn mặt mệt mỏi, hơn nữa năm mới là khoảng thời gian hạnh phúc và vui vẻ của người Trung Quốc, vì thế anh đành im lặng.

Mùng Ba tết, đúng vào ngày lễ tình nhân của phương Tây, cũng là ngày kỷ niệm hai người họ gặp nhau, buổi chiều Cận Trọng Kỳ nhận được một cuộc điện thoại, tâm trạng căng thẳng của Kế Chỉ Tường gần đây hoàn toàn đổ vỡ…

“A lô, Cận Trọng Kỳ đây”, khi điện thoại đổ chuông, Kế Chỉ Tường bước vào phòng khách, định xuống bếp nấu ăn thì thấy anh nhấc máy, “Ni Ni? Ừ, chúc mừng năm mới”.

Nghe thấy tên người con gái ấy, tim Kế Chỉ Tường thắt lại. Cả đời này, có lẽ cô không thể thoát khỏi cái bóng của Tân Ni, những bức ảnh trong thư phòng có thể chứng minh rằng, trong lòng Cận Trọng Kỳ vẫn luôn có mình cô ấy…

“À, bây giờ sao? Em đợi chút”, Cận Trọng Kỳ chau mày, sau đó quay lại hỏi cô, “Chỉ Tường, Ni Ni hẹn chúng ta đi ăn, em có đi không?”, anh không muốn để cô ở nhà một mình, vì vậy hỏi ý kiến cô.

Kế Chỉ Tường lắc đầu, “Em muốn ở nhà”. Bởi tôi không muốn tận mắt nhìn hai người cười cười nói nói với nhau, cô thầm nhủ.

Nhưng cô vẫn cảm thấy vui, vì Cận Trọng Kỳ chú ý đến sự tồn tại của cô, còn nhớ hỏi cô muốn đi không, một chút quan tâm ấy cũng đủ để cô vui vẻ cả ngày.

“Cô ấy không muốn đi…”, Cận Trọng Kỳ áp sát ống nghe vào tai rồi thấp giọng nói chuyện với Tân Ni, “Ồ, đến rồi sao? Ừ, nhưng mà…”.

Cận Trọng Kỳ ngập ngừng nhìn Kế Chỉ Tường, lập tức đẩy tâm trạng vui vẻ khó khăn lắm mới có được của cô xuống vực sâu. Nhà chỉ có hai người, cô định nấu mì với vài đồ ăn khác, vừa nhanh chóng vừa gọn gàng; hơn nữa, bình thường cũng không có sinh hoạt gì đặc biệt, không cần tiêu hao nhiều năng lượng, hy vọng vắt mì đủ năng lượng cho anh.

Vừa lấy hai vắt mì từ trong tủ ra, chưa kịp đun nước, Cận Trọng Kỳ đã thay quần áo chỉnh tề, anh bước đến cửa rồi ngoảnh đầu vào nói, “Chỉ Tường, anh đã hẹn đi ăn với Ni Ni, bây giờ phải đi rồi, anh không ở nhà ăn đâu, không cần nấu cho anh”.

Kế Chỉ Tường rùng mình, vắt mì trong tay rơi xuống, vỡ vụn đầy sàn bếp.

Thấy cô không quay lại, Cận Trọng Kỳ lo lắng hỏi, “Em ở nhà một mình có sao không?”.

“Có cần anh mua gì về cho em không?”, Cận Trọng Kỳ thở dài, anh gần như không thể nhớ được giọng nói của cô như thế nào nữa, vì cô cứ mãi im lặng.

Lần này Kế Chỉ Tường vẫn lắc đầu, cái lắc đầu rất nhẹ.

“Vậy… anh đi nhé?” Không hiểu tại sao, trong lòng Cận Trọng Kỳ có chút bất an.

Cô gật đâu.

“Anh… sẽ về sớm.” Cô vẫn gật đầu. Cận Trọng Kỳ mệt mỏi rời bước, nếu không ra ngoài

tản bộ một lúc, e rằng anh sẽ chết ngạt trong căn nhà u ám này!

Nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại, nước mắt cô cố kìm nén bỗng tuôn rơi, từng giọt từng giọt, càng lúc càng nhiều…

Anh ấy không ở nhà, còn nấu để làm gì? Cô không đói nhưng vẫn muốn xuống bếp chỉ vì Cận Trọng Kỳ ở nhà, cô sợ anh lạnh, đói. La Di Tĩnh nói không sai, cô rất ngu ngốc, coi Cận Trọng Kỳ là tất cả, tự để bản thân trở thành một quả bóng lăn vòng quanh anh ấy, kết quả thì sao, anh không chú ý đến sự nỗ lực của cô mà toàn tâm toàn ý hướng về người con gái kia.

Kế Chỉ Tường bước về phòng mình như một cô hồn, tìm đơn xin ly hôn mà cô đã mua sẵn sau khi Kế Chí Xương qua đời, cô vẫn để nó dưới đệm giường, nhưng vì không thể từ bỏ được Cận Trọng Kỳ mà chần chừ mãi chưa lấy ra.

Đồ mua về, quả nhiên cũng có ngày dùng đến. Kế Chỉ Tường nở nụ cười buồn chán, lúc này cô thấy mình thật thông minh, thông minh đến đáng hận, kiểu thông minh này cô thà rằng không có!

Nếu có thể yên tâm làm vợ của Cận Trọng Kỳ, sinh con cho anh, cùng nắm tay anh đi đến cuối đời, cô chấp nhận làm một người phụ nữ mù quáng và ngu xuẩn! Trời cao liệu có nghe thấy lời cầu nguyện ấy? Điều cô muốn chỉ đơn giản như vậy, tại sao cô đã nỗ lực đến mức gần như đánh mất sinh mạng cũng không thể thực hiện được điều ấy?

Chỉ sợ đó lại là một lần vọng tưởng ngu ngốc, rồi bị rơi vào một kết cục đau lòng hơn.

Tìm thấy bút, ký tên vào đó, Kế Chỉ Tường lấy túi hồ sơ mà bố cô để lại ra, lấy cả giấy nhượng quyền và con dấu cá nhân, cho toàn bộ vào chiếc túi nặng nề, sau đó bước vào phòng của Cận Trọng Kỳ – căn phòng đã từng là của hai người – rồi chậm rãi đặt lên chiếc tủ đầu giường.

Kế Chỉ Tường thừa nhận rằng bản thân không đủ năng lực để cáng đáng công ty phát đạt như Cận Trọng Kỳ, nếu anh đã là người kế thừa mà bố cô hài lòng thì việc giao quyền kinh doanh cho anh ấy cũng không có gì xấu, ít nhất cũng tốt hơn để công ty phá sản dưới tay mình.

Không phải cô vô tình bỏ rơi anh, mà là cô đã nhìn thấu một sự thật: dù có hy sinh cả đời thì trái tim Cận Trọng Kỳ vẫn không có cô tồn tại. Có lẽ ông Trời đã sớm quyết định tương lai của cả hai, nếu không tại sao ngay cả một đứa con cũng không cho cô, giờ đây cô có thể yên tâm từ bỏ.

Để anh có thể ở bên người mình yêu thật lòng! Đây là điều cuối cùng cô có thể làm cho anh.

Kế Chỉ Tường lấy va li dưới gầm giường ra, nhét vào đó mấy bộ quần áo thường mặc rồi khóa lại, sau đó đặt chìa khóa nhà trên chiếc bàn thấp trong phòng khách, bước ra khỏi cửa.

Đi được hơn mười bước, cô không thể không ngoảnh đầu nhìn lại căn nhà sau lưng mình, căn nhà cô đã gắn bó suốt ba năm.

Hiện giờ cô không còn gì cả, không còn bố, không còn công ty, không còn chồng, cũng

không còn tình yêu, thậm chí, ngay cả trái tim cũng lạc mất phương nào.

Tất cả những gì của cô, chỉ trong một nghìn ngày đó mà đã bay đi nhẹ bỗng như chưa từng tồn tại, chưa từng thuộc về cô.

Cuộc đời quả thật quá nực cười, quan hệ giữa cô và anh bắt đầu từ ngày lễ tình nhân của ba năm trước, trải qua đúng ba năm lại kết thúc trong ngày lễ tình nhân lãng mạn này, còn cô, toàn thân đều là thương tích.

Kế Chỉ Tường cắn răng, bước đi mà không quay đầu lại, những gì còn sót lại, ngoài tâm chân tình sâu nặng và túi hồ sơ giá trị kia ra, chỉ là tất cả sự lãng quên và hai vắt mì rơi vỡ vụn trên sàn bếp…

***

Kết thúc buổi liên hoan mà Tân Ni tổ chức để đón Kim Nghiêu Thọ trở về, Cận Trọng Kỳ về đến nhà lúc vừa chập tối. Mùa đông, mặt trời lặn sớm, anh không thấy ánh sáng màu vàng nhạt tỏa ra từ chiếc đèn ngoài hiên nhà như mọi khi, căn nhà toát lên không khí ảm đạm đến đáng sợ.

“Chỉ Tường?” Mở khóa cửa, Cận Trọng Kỳ bật đèn phòng khách lên.

Cô ấy ngủ rồi sao? Hay là đang nằm nghỉ trong phòng? Thấy chùm chìa khóa của Kế Chỉ Tường trên chiếc bàn nhỏ, Cận Trọng Kỳ có cảm giác bất an kỳ lạ, anh vội tìm hình bóng Kế Chỉ Tường trong mọi góc nhà.

Nhà bếp, không có; ngoài hiên, cũng không có; bởi mẹ không có nhà, nên cô ấy không thể ở trong phòng mẹ; Cận Trọng Kỳ quay người bước vào phòng ngủ dành cho khách, nơi cô tạm thời dọn sang ngủ, vẫn không có; vậy thì chỉ còn một khả năng là trong phòng anh.

Đẩy cửa phòng, Cận Trọng Kỳ ngạc nhiên khi không thấy ánh đèn đón chào mình, tất nhiên Kế Chỉ Tường cũng không ở đó, nếu vậy thì cô ấy đang ở đâu? Chìa khóa của cô vẫn trong nhà mà!

Cửa phòng tắm mở, đương nhiên không phải cô ở trong đó, Cận Trọng Kỳ băn khoăn nghĩ ngợi ngồi xuống mép giường, bỗng nhìn thấy túi hồ sơ trên chiếc tủ đầu giường…

Đây là cái gì? Anh không nhớ mình để nó ở đây.

Đứng dậy cầm lây cái túi, dốc ngược đồ bên trong ra, thứ đầu tiên lăn ra là một con dấu, trên đó khắc ba chữ Kế Chỉ Tường; vật tiếp theo đập vào mắt anh là một tờ giấy nằm ngay trên cùng tập hồ sơ, trên đó có mấy chữ in đậm rất chướng mắt – Đơn xin ly hôn.

Cận Trọng Kỳ chau mày khi nhìn thấy tên Kế Chỉ Tường đã được ký, nét bút run run, ngay cả con dấu cũng đã đóng.

Cô ấy muốn ly hôn? Tại sao?

Anh hoảng loạn, sau đó nhớ ra điều mình đã hứa với Kế Chí Xương là không bỏ rơi cô.

Thất hứa không phải tác phong làm việc của Cận Trọng Kỳ, sao cô ấy có thể tự ý quyết định, phá vỡ nguyên tắc của anh?

Chẳng lẽ vì chuyện khi đó anh quyết định không cấp cứu cho bố cô? Anh có thể giải thích, chỉ vì cô không cho anh cơ hội, vì thế anh không có lỗi.

Cận Trọng Kỳ quay lại căn phòng mà Kế Chỉ Tường đang ở, cô không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ vẻn vẹn mấy bộ quẩn áo để thay đổi, anh yên tâm hơn chút. Điều này có nghĩa là cô ấy không đi lâu, cũng không đi xa.

Có lẽ là cô ấy về nhà bố, ngoài nơi đó ra, anh không nghĩ ra được cô còn nơi nào để đi… Khoan đã, cô ấy có thể đến chỗ Đinh Bồi Doãn không?

Cận Trọng Kỳ càng nhíu chặt đôi mày, sau đó lắc đầu xua đi ý nghĩ vừa hiện ra trong đầu; cô ấy không phải người phụ nữ tùy tiện, về điểm này anh rất chắc chắn.

Ngày mai, ngày mai đến giải thích rõ với cô ấy, sau đó đón cô ấy về nhà; nếu không khi mẹ đi du lịch về, anh chết chắc! Cô ấy chính là bảo bối yêu quý của mẹ anh, địa vị cao hơn anh không biết bao nhiêu lần.

Chỉ là, bây giờ nên làm gì đây? Làm thế nào để tiêu hết số thời gian rảnh rỗi? Cận Trọng Kỳ bắt đầu đi quanh nhà không mục đích, đi khắp các phòng, càng đi càng thấy lạnh lẽo.

Thật vô vị!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+