Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái – Chương 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi cùng chị ấy đến trường Trung Sơn

Tôi run run dắt xe máy lên phà từ vịnh qua đảo

lần đầu tiên đi phà, lỡ phi cả xe xuống biển thì…

phà khởi động

chị ấy dựa vào lan can

gió biển thổi bay mái tóc, nhẹ nhàng xôn xao

nắng chiều sáng lên trên gương mặt chị ấy hơi u sầu

chị ấy quay lại nói gì với tôi

thế là phát hiện tôi đang chằm chằm nhìn chị ấy

tôi bị giật mình một cái

chị ấy cười: “Em lại nhìn trộm chị rồi”

Làm gì có!”

Thế hôm nay không phải là em toàn nhìn trộm chị à?”

(nghiêng đầu cười mím mím nói với tôi)

ngượng kinh khủng, tôi vờ mải ngắm sóng

rồi đến đảo Kỳ Kim

chúng tôi tới bãi biển Kỳ Kim

bỏ giầy treo lên xe máy

cả 2 đi xuống bãi cát, dọc bờ cát không nói gì…

đi tới tận đầu kia của bãi, nơi có công viên cối xay gió

rồi quay về chỗ cũ… hoàn toàn ko nói 1 câu !!!!!!!!!!!!!!

cuối cùng chị ấy mở lời trước

“Em thấy chị có xinh không?”

Tôi dừng lại nghi hoặc

chị ấy quay về phía tôi cười mỉm

tôi bảo: “Chị đẹp lắm, rất có phong cách, hẳn chị có nhiều người theo đuổi”

nghe tới đó, chị ấy ko cười nữa

quỳ xuống, bất động…

tôi nghĩ: “Ối mẹ ơi, mình lại nói hớ cái gì rồi! Khen gái đẹp thì gái phải vui chứ nhỉ?”

— Chị ấy quỳ xuống, run rẩy khe khẽ

Tôi cũng quỳ theo

Phát hiện ra chị ấy đang khóc

Tôi sợ…. tôi chả hiểu tôi đã làm gì nên tội, nói nhầm câu nào

Tôi vội vã rút trong túi ra gói khăn giấy lúc nãy mua

Chị ấy: “Xin lỗi, tự nhiên mình lại khóc, làm bạn khó xử

Tôi cúi đầu không nói

Sóng đập tới nơi chúng tôi quỳ

bắt đầu làm ướt quần áo cả hai…

nhưng chúng tôi vẫn ngồi bất động

rồi, tôi ko biết tôi lấy từ đâu ra dũng khí

tôi đã ôm lấy chị ấy…

Một đứa con trai quen chưa mấy ngày, một người con gái còn chưa hiểu nhau

chị ấy không hề chống cự, mà lại tựa vào tôi, để tôi ôm

Có lẽ phải 10 phút

có lẽ vì phải quỳ, chân tôi bắt đầu tê dần

trong khi chị ấy cứ bất động trong lòng tôi và cứ thổn thức khóc mãi

chân tôi tê, đến mức cứ run bần bật

chị ấy ngửa đầu lên hỏi tôi: Sao thế?

Tôi ngồi bệt xuống cát, bảo… chân tôi bị tê quá rồi !

thế là chị ấy cười một lúc…

bây giờ tôi đã bạo dạn hơn, kề sát môi chị ấy

chị ấy dùng tay đẩy tôi ra…

nhưng tay kia lại vẫn nắm tay tôi= =”

“Xin lỗi!” cả hai cùng đồng thanh nói

Rồi màu trời tối dần, chị ấy bảo về thôi

trên đường về chúng tôi im lặng…

nhưng đường về, chị ấy… ôm tôi

bây giờ mới nhớ ra là chìa khoá và áo khoác của chị ấy vẫn còn ở trường !!!

về trường chúng tôi vội vã lên khoa

văn phòng khoá kín, mọi người đã về hết

chúng tôi đứng bơ vơ giữa khoa vắng

tôi hỏi chị ấy, trời bây giờ phải làm sao đây nhỉ?

chị ấy cúi đầu nói: “Thế có thể đến chỗ bạn không?”

tôi sững sờ, giả vờ chưa nghe thấy gì

nghĩ bụng, chết rồi trời ơi thế này là thế nào nhỉ

vừa vui mừng vừa… lo kinh khủng

vui vì chị ấy là người tôi thích lâu rồi, phải chăng chị ấy cũng… thích tôi nhỉ?

Lo là vì… tôi đang ở trong ký túc xá~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Làm sao, làm thế nào bây giờ

Tôi thì ở ký túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi

Nhưng mà chị ấy cũng không về nhà được…

chị ấy: “Có thể đến chỗ bạn không?”

tôi thật thà bảo, em đang ở trong ký túc

nhưng mà… tôi cũng ko thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy

nên tôi bảo, chị chờ em tí

tôi chạy đi gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng

ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

bọn nó đều mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã về nhà cả

bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi tôi

tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc của tôi

chị ấy: “nhưng…nữ sinh cũng ko đc vào qua đêm ở ký túc nam”

tôi: “Ahhhh…, chị còn định ngủ đêm ở phòng em á ???”

chị ấy cúi đầu không nói gì

nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn đo

(nếu mà là tôi bây giờ í à, phải 80% nghĩ ngay rằng, chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó)

Rồi chúng tôi đi ra ngoài kiếm chút gì ăn

định đợi 2 giờ sáng, quản lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc

lúc đó tôi từng nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi

tôi không hỏi, sợ chị ấy đổi ý

tôi nghĩ tôi còn đen tối hơn chị ấy=.=

ăn xong chúng tôi về trường

ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng

chúng tôi tám đủ thứ chuyện

chị ấy bảo, mình có một người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi

trái tim tôi lạnh cóng…

nhưng sao nói đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh

hoá ra, người yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA – Mỹ hai người chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail

hai năm nay, chỉ gặp nhau 2 lần…đều là trong kỳ nghỉ đông, anh kia quay về Đài Loan

rồi cũng vì lệch múi giờ lên mạng thường chẳng gặp nhau

nên chỉ còn dùng mail

nhưng anh kia thường ít khi trả lời mail của chị ấy

mà lại còn toàn viết mail bằng tiếng Anh… chị ấy không đọc được

cũng chẳng dám nhờ ai dịch hộ vì đó là thư tình…

hồi đó, tôi còn dùng YIM =.= (Ở Đài Loan, YIM là một dịch vụ lạc
hậu, rất ít người dùng YIM, thậm chí rất nhiều người không biết trên
đời có YIM, chỉ toàn chat bằng MSN)

tôi còn chả biết MSN là gì…

bạn bè chị ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong

yêu mà xa nhau thế thì khổ quá

tôi cũng nói với chị ấy: “Đúng đấy chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên đó rồi”

nói xong thì tôi hối hận

sao tôi tiểu nhân quá… tôi không quen anh người yêu của chị vì sao lại đi nói xấu anh ta

không ngờ chị ấy lại bắt đầu khóc……..囧

chị ấy: “tại vì ngày xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi mới yêu được anh ấy

bây giờ mình không thể vì xa cách thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm

mình muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ hãi, mình cực kỳ do dự…

chí ít, thì mình cũng sẽ chờ chính miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay, thì mình mới chia tay.”

Nghe hết lời chị ấy

Tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông của tôi

thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương nhăng nhít

hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ chín chắn…

Tôi chả biết an ủi chị ấy ra sao

chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho chị ấy

tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế cho chị

giấy ăn rồi cũng hết =.=

tôi bảo, chị ngồi chờ em ở đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi

chị ấy mắt đỏ hoe, nhìn tôi, dịu dàng gật đầu

tôi rất không nỡ rời chị…

chạy thật nhanh đi mua khăn giấy

mua xong chạy ngay về sân bóng rổ

chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa !!!

và những người vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi?

vừa nãy trên sân còn nhiều người mà?

Tôi nhìn đồng hồ, thôi chết 1 giờ sáng rồi, thảo nào hoá ra tôi đã tám với chị ấy lâu thế

nhưng chị ấy đâu rồi????? chị ấy chạy đâu

tôi nhìn khắp nơi, ngó ngiêng, nhớn nhác

thấy chị ấy đi từ góc xa nhất của sân bóng tới trên tay cầm máy di động…

Chị ấy: “Xin lỗi, bạn cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong…”

Tôi: “Chị phải về à?”

Nói xong thì tự chửi mình ngu

vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm

giờ lại tự mồm mình nói ra nhé !

Chị ấy lại đáp: “Thế không phải mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?”

tôi cười ngu ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy

chị ấy cũng để cho tôi dắt… dắt về…. ký túc nam

tôi bảo chị ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ chưa

ôi may quá là may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai

có lẽ là vì ngày nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng

tôi nhìn các máy quay camera xung quanh

thực ra là để cho chị ấy hiểu ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera thấy người

chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại

thế là bước từng bước, leo cầu thang lên tầng 5……Mọi người chắc ngủ rồi, tuần này sinh viên mới về nhà hết, tốt quá

tôi nắm tay chị ấy đi thật nhanh về phòng, rút chìa thật nhanh, mở khoá xong chui tọt vào khoá cửa thật chặt…

chị ấy giống hệt như Lưu đại gia đi thăm đại quan viên

chui được vào phòng con trai, rất tò mò

may quá phòng tôi toàn con trai mới nhập học, đồ đạc còn chưa kịp loạn xà ngầu

nền nhà còn rất sạch, mà may cũng chẳng có quần sịp treo lủng lẳng trong phòng

tôi bảo chị đi tắm trước đi

dù sao thì lúc ở bên bờ biển cũng ướt hết người rồi

quần áo tuy khô nhưng vẫn dính nhớp nhớp vào người

chị ấy đi vào buồng tắm

một mình tôi vừa sướng vừa sợ, lại thấy có chút kinh hãi…

tôi nghe thấy tiếng nước róc rách trong buồng tắm

tiếng nước rơi làm đầu óc tôi mê man mụ mị đi

đầu óc toàn hình ảnh chị ấy mặc cái áo bó sát màu be ướt dính vào người

tôi đành mở máy tính ra, bật chút nhạc

căn phòng này bức bí quá, nó làm mình tự mình nghĩ ngợi điên đảo

Đột nhiên tôi sực nhớ ra…

chị ấy tắm xong thì làm gì có quần áo mà mặc?

Tôi tìm trong tủ áo tôi một chiếc áo phông sạch sẽ không ám mùi mồ hôi và 1 chiếc

quần đùi

vì làm sao có thể đẻ ra trong tủ áo lót quần lót của phụ nữ nhỉ XD

tôi cầm thêm chiếc khăn mặt tắm

đi đến gõ cửa buồng tắm

ngờ đâu đúng lúc đó chị ấy cũng mở cửa buồng tắm ra…

chị ấy giật thót mình, tôi cũng bị giật mình

vì chị ấy làm sao ngờ được tôi đang đứng trước cửa, vội vã đóng sập cửa lại

tôi thì đánh rơi tất cả quần áo xuống đất

chị ấy lại he hé cửa, thò đầu ra: “bạn đang nhìn trộm mình à?”

tôi cuống quýt nhặt quần áo lên: “đâu em đâu có, đúng lúc em định mang đồ tới cho chị mặc”

chị ấy cười trong khe cửa hẹp: “Thật ư?”

tôi đáp: “thế thì chị khỏi mặc” (nói xong quay đi…)

chị ấy Aaaaa!!!! một tiếng vội mở cửa vươn tay chộp lấy tôi: “Chờ đã!”

tôi quay đầu: “Ha ha, tưởng chị không cần mặc nữa…”

soi vào rèm mắt tôi là nửa người chị ấy

tuy không lộ điểm nào… nhưng những giọt nước to lóng lánh trên da chị ấy và hơi nước mù mịt trong phòng tắm

nét lượn của thân thể… mái tóc hơi bết ướt… làm tôi đứng chết sững

chị ấy nhìn tôi hỏi: “thật sự không cho mặc?”

tôi hồi tỉnh, đưa quần áo cho chị

rồi vội vã quay người đi ra ngồi máy tính

chị ấy mặc xong đồ bước từ buồng tắm ra

tôi vờ không có gì, cứ lên mạng

chị ấy kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh tôi lau tóc ướt: “đến lượt bạn tắm”

tôi đứng dậy tìm máy sấy tóc cho chị

khi tôi đưa máy sấy cho chị ấy

mới phát hiện chị ấy mặc quần áo tôi quá rộng

áo hoàn toàn che mất quần…

tôi cầm quần áo tôi vội vã chạy vào buồng tắm

phát hiện quần áo và đồ lót của chị ấy vẫn còn treo trong buồng tắm…

tôi cố tình quay đi giả vờ không thấy gì

tôi không thể để cho chị ấy nghĩ tôi là thằng hiếu sắc

Bật vòi hoa sen, những dòng nước lạnh làm tôi bình tĩnh lại

tiếng nước lẫn tiếng nhạc phòng ngoài và tiếng máy sấy tóc ồn ào

tôi hoang mang tắm thật nhanh rồi chui ra

chị ấy đang lên mạng

tôi đứng gần lấy cớ sấy tóc, thực ra là liếc nhìn trộm chị…

chị ấy đang xem 1 bức thư, toàn tiếng Anh

trong lòng tôi hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi

tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình đừng mong chờ gì nữa!

tôi sấy tóc xong… gian phòng chỉ còn lại tiếng nhạc…

chị ấy: “bạn có biết tiếng Anh không? có thể dịch hộ mình bức thư này không?”

tôi: “tiếng Anh của em tồi lắm, mà đây lại là thư của chị, làm thế… có tiện không?”

chị ấy: “.. ko sao đâu, bạn dịch cho mình với…”

tôi: “hay là em dùng từ điển song ngữ Dr.Eye giúp chị dịch, chị
tự xem nội dung, mỗi tội có thể nội dung không chính xác lắm…”

chị ấy gật đầu, tôi giúp chị dịch bằng phần mềm xong

ngồi bên, bật máy tính của thằng giường bên…chị ấy đọc thư…

thằng giường bên mất dạy thật, màn hình nó toàn gái mặc bikini =.=

hại tôi lại liên tưởng tới hình dáng chị ấy trong buồng tắm

tôi vội vàng bật IE che lấp cái màn hình chết tiệt đi…

một lúc sau, tôi len lén nhìn chị

trời, chị ấy đang khóc, lại khóc rồi, trời ạ 囧

tôi đứng dậy lấy giấy ăn: “Chị ko sao chứ? sao thế ạ?”

chị ấy lau nước mắt.. Bức thư kia… có lẽ là thư của người yêu chị ấy gửi

viết gì nhỉ?

chị ấy vì sao xem xong lại khóc?

tôi đưa khăn giấy cho chị đồng thời lén xem màn hình

toàn một thứ tiếng Hoa dịch bằng máy trúc trắc… rất khó xem

chị ấy càng khóc càng nức nở to hơn

tôi cũng chả biết làm sao nữa, tôi quỳ xuống chân ghế cạnh chị ấy, nắm tay chị ấy hỏi

chị khóc: “Anh ấy bảo mình nên quên anh ấy đi”

tôi quay sang xem màn hình

nội dung đại khái là, chàng người yêu của chị ấy mong rằng, chị
đừng lãng phí thêm thời gian cho anh ta nữa xa nhau thế này mà yêu đương
thì thật khó, rồi bảo chị ấy quên anh ta đi

Giây phút ấy tôi chỉ có thể nhìn chị ấy khóc

tôi chỉ biết đưa khăn giấy cho chị thôi, tôi chẳng thể làm gì được cho chị ấy…

tôi đưa tay vén mái tóc của chị ấy lên, đưa khăn thấm khô đôi mắt

tôi hôn lên trán chị ấy

rồi hôn lên đôi môi…

lần này thì chị ấy không đẩy tôi ra

tôi ôm chị ấy vào lòng, chị ấy cũng ôm chặt tôi, và lại khóc nức nở

tôi nghĩ, nếu lúc này tôi nhân thời cơ mà chiếm đoạt người con gái, thì tôi thật ti tiện…

khóc, khóc, khóc đến khi chị ấy không còn hơi sức

nhè nhẹ đẩy tôi ra, chị ấy đi vào buồng tắm…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+