Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Dắt em quay về

“Đêm nay có thể đến chỗ… anh không?” cô ấy ôm tôi hỏi

Tôi gật đầu, đưa mũ bảo hiểm cho cô

Trước lúc lên xe, cô ấy xem máy di động

“Vừa rồi kêu lâu như thế… ôi gọi những 23 cuộc, sao nhiều nhỉ…” cô ấy nói

Tôi không để ý, cứ nổ máy xe

“Ôi chờ đã, có cả bạn cùng phòng em gọi cho em này…” cô ấy giữ tay tôi lại

“Lên xe đã” tôi lôi lại, kéo tay em ôm ngang người.

Chầm chậm chạy xe về nơi tôi ở…

Bật đèn lên…

“Ôi trời, một mình anh mà ở chỗ rộng thế này á?” Cô ấy kêu lên ngạc nhiên

“Ừ, bà chủ tốt lắm, còn bao cả điện nước” tôi khoe

“Sao chỗ rộng thế này mà lại rẻ thế? hay là cho thuê cả nhà cả người? ” cô ấy trêu chọc

” Có lẽ vì anh đẹp trai quá đây mà!” Tôi cố ý đùa dai

“Gớm, bớt cái mồm đi ạ!” Cô ấy bẻ lại

“Thôi được, nếu là thuê cả nhà cả người, thì đêm nay em ở đây,
phải cũng nên trả… phí?” tôi từ phía sau lưng ôm chặt lấy cô ấy

“Ngốc lắm, nói cái gì đấy? Em phải đi tắm đây” cô ấy gỡ tay tôi ra

“Em lại dở cái trò cũ rồi, không mang quần áo sau đó chạy đến nhà người khác đòi… tắm!” Tôi nói vọng vào buồng tắm

“Mau mau đi lấy quần áo cho em, mau lên!” cô ấy thò đầu từ buồng tắm ra

Đoạn này làm tôi nhớ đến đêm đầu tiên mới quen…

tôi nhấc mấy quần áo khô tới cửa buồng tắm gõ cửa

cô ấy mở hé cánh cửa “Cảm ơn” rồi đóng ngay lại

tôi bật ti vi, ngồi uống nước

một lúc, cô ấy từ buồng tắm ra: “Đến lượt anh rồi”

“Để anh sấy tóc cho em” – tôi đứng dậy

“Thôi không cần đâu, anh mau đi tắm đi” – cướp lại cái máy sấy trên tay tôi

tôi đi vào buồng tắm

trên tường treo những đồ lót của cô…

những chi tiết quá quen thuộc với tôi, tôi cười, mở cửa buồng tắm kêu: “Em lại không mặc… à?”

“Thế thì anh đẻ ra đồ lót cho em đi nào!” sấy tóc, tiếng trả lời giữa hỗn loạn tạp âm

hic, tôi nghĩ bụng, đây không phải là những ý nghĩ tôi từng tự nói trong lòng sao?

tắm xong đi ra

“Đến ngồi bên em” cô ấy vẫy tôi

tôi ngồi xuống, cô ấy sấy tóc cho tôi…

tôi cứ hy vọng những giờ phút này, mãi mãi, triền miên, thế giới chỉ là của hai chúng tôi

đêm đó, tôi ôm cô chìm vào giấc ngủ, cô ấy rúc trong lòng tôi chìm vào giấc ngủ…

ngày hôm sau ngủ dậy, tay tôi lại một trận tê dại

tôi, lại một lần nữa, vì tay quá tê, run bần bật, làm cô ấy thức dậy…

“Ôi xin lỗi, anh co tay vào đi, em nặng quá đúng không?” cô ấy he hé mắt

chúng tôi nằm ườn thêm một chút mới dậy.

rửa mặt, đi xuống nhà ăn sáng, tôi đưa cô ấy về trường, về ký túc nữ

vừa về đến cổng ký túc…

một chiếc Fiat màu bạc quen thuộc đang đỗ sừng sững và im lìm trước cổng ký túc nữ…

Chết rồi!

Fiat… chiếc Fiat màu bạc…. sao nó lại ở đây?

Tôi trợn tròn mắt, cảm giác thấy cô ấy ở phía sau lưng tôi cũng đang run rẩy

Làm sao lại thế này cơ chứ…

vì sao cái Fiat lại xuất hiện ở chỗ này

tôi vội vã giảm tốc độ không dám chạy xe tới trước ký túc

hình như chưa phát hiện ra chúng tôi

tôi vội vã quay đầu xe, không hiểu vì sao nhưng tôi vẫn chạy trốn

vì tôi chỉ thấy rằng lúc này mà gặp David chắc sẽ có chuyện chẳng lành

tôi vội vã phóng xe ra khỏi khu vực trường

“Sao anh kia lại xuất hiện ở đây?” Tôi nghiêng đầu hỏi cô ấy

“Em không biết, làm sao lại ra thế này…” cô ấy lẩm bẩm

Tôi cứ thế chở nguyên cả cô ấy quay về nhà tôi

gặp thằng bạn tôi, nó đang chuẩn bị lên lớp

“Mày về rồi à, tối qua có người đi tìm chị khóa trên của mày
đấy, thôi tao muộn giờ học rồi, tạm biệt!” bạn tôi nói xong đi ngay

tôi và cô ấy không nói lời nào, nắm tay nhau đứng trầm ngâm mãi ở cửa

tràn ngập đầu tôi chỉ là chiếc Fiat màu bạc kia của David…

tôi không biết lúc đó cô ấy nghĩ gì… chỉ thấy mặt cô ấy đờ đẫn

lúc này, máy di động lại đổ chuông

tôi và cô ấy căng mắt thật to để nhìn vào màn hình  

┌────────────────┐

│ David +886XX-XXXXXX│

└────────────────┘

anh ta…đúng anh ta rồi!

chiếc Fiat màu bạc kia cũng là anh ta

làm sao mà anh ta lại xuống tận đây…

(Chú thích thêm: Đài Bắc cách Cao Hùng gần 500km, đi xe bus
nhanh trên đường cao tốc cũng phải 4 tiếng rưỡi, năm ngoái có một thằng
bạn tôi bị điên, đang đêm chạy từ Đài Bắc xuống Cao Hùng để… chửi nhau
với tôi, chạy mất ba tiếng rưỡi kỷ lục, nó bảo có lúc nó chạy tới hơn
130km/h, kết thúc, xuống Cao Hùng với giấy cảnh sát phạt tơi bời hơn 100
USD. Nói chung cảm giác xa như ngồi Hà Nội nghe ai bảo họ đạp xe đi Hải
Phòng vậy!)

“Em có nghe không?” cô ấy nhấc máy hỏi tôi

“…để anh nghe!” trong lòng tôi hỗn độn mọi cảm xúc

tôi mở máy nghe, đúng lúc tôi ấn vào phím OK nghe

thì chuông ngừng…

chúng tôi nhìn nhau một lúc… im lặng

di động lại đổ chuông

lần này không phải là David…

là bạn cùng phòng cô ấy, tôi đưa máy cho cô

“Alô… sao? tối qua… mày có gọi cho… tao à?” cô ấy cuống quít

“Tối qua có một người con trai đến ký túc tìm cậu, lúc đầu tớ
lại tưởng đó là thằng em cùng khoa của cậu cơ!” giọng cô bạn cùng phòng
cô ấy rất to

“cho nên tớ mới hỏi anh ta là: Thế không phải là cô ấy ra ngoài
đi chơi cùng bạn à? Sao bạn lại về ký túc tìm cô ấy là làm sao?” Tôi
nghe đến câu này, xỉu!…囧zz…

“chả lẽ tớ lại nói nhầm cái gì rồi sao? Anh đó là ai thế?” cô bạn cùng phòng ra sức hỏi…

“Anh ta là David” cô ấy đáp

“…ôi chết rồi tớ lỡ lời mất rồi… thế bây giờ cậu định làm sao?”

(đi ăn lẩu đã, tối về dịch tiếp

Tớ vừa một mình ăn hết một cái lẩu sau đó về nhà tiện đường mua
thêm 2 xúc xích nướng + 2 cổ gà nướng + 1 bắp ngô nướng (ngô rất to ấy) +
1 xâu thịt nướng, báo cáo cả nhà đã vừa ăn xong, ngoài ra đường về
tranh thủ mua 1 cân nho+1 chục Kiwi+ 2kg quýt + hơn 2kg dứa rồi, giờ tớ
đi gọt dứa để tiếp tục ăn trái cây cả nhà thông cảm chờ nhé!

Ha ha chết mất vì cười, đính chính, các câu trong dấu ngoặc đơn
là của tớ! Từ giờ tớ sẽ in nghiêng cho mọi người phân biệt được với
những đoạn tự sự của thằng tác giả!)

“Tớ cũng không biết, lúc nãy anh ấy vẫn còn ở cổng ký túc” cô ấy đáp hụt hơi

“Có thật không đấy? Anh ấy ở cổng ký túc mình à? sao lại có thể thế được? anh ta đang ở Đài Bắc mà?” bạn cô ấy nói

“Tớ không biết, cậu hỏi tớ thì tớ làm sao biết được” cô ấy dường như sắp khóc

“Xin lỗi cậu rất nhiều, tớ hoàn toàn không ngờ lại là anh ấy” bạn cô ấy ngại ngùng

Lúc này, tôi nghĩ đến lời bạn tôi khi nãy

“Em hỏi xem, cô ấy có cho David địa chỉ nhà anh không?” Tôi kéo tay cô

“Cậu có nói với David địa chỉ nhà cậu em khoá dưới của tớ không?” cô ấy hỏi

“Tất nhiên là không!” bạn cô ấy vội vã trả lời

“Thế thì tốt, có chuyện gì tớ sẽ gọi lại cho cậu, chỉ là tớ hiện nay tạm thời không thể nào về ký túc thôi” cô ấy nói

“Ừ, vô cùng xin lỗi cậu, tớ không thể ngờ tớ gây rắc rối lớn như
thế, nhưng mà tớ thật sự không thể ngờ được là anh ta…” bạn cô nói

“Không sao, chúng tớ sẽ nghĩ biện pháp, cứ thế đã nhé, nếu cậu thấy chiếc xe màu bạc rời ký túc thì bảo tớ” cô ấy nói

điện thoại tắt

tôi nhìn cô, cô ấy nhìn tôi

hai chúng tôi giờ đây không biết làm gì

cái di động lại inh ỏi

┌────────────────┐

│ David +886XX-XXXXXX│

└────────────────┘

“trốn cũng không được rồi, đến đâu hay đó thôi” tôi cầm lấy máy

“A lô, xin hỏi ai đấy ạ? ” tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao

“Xin lỗi anh là ai? đây là máy của người yêu tôi, cô ấy có đấy không?” nghe đến chữ người yêu, lòng tôi chua xót

“Tôi là bạn trai của cô ấy đây, có việc gì không?” tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên

“Bạn là chàng trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy nhắc về bạn” thái độ của David đột nhiên thay đổi

“trong thời gian tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy!” David nói như thế, làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa

“tôi biết bạn rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi!

cô ấy có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK~ tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều

đó là lỗi của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn yêu tôi”

Tôi… câm bặt, hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây

bị anh ta nói mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào

đầu óc tôi lại quay về trạng thái của lúc tôi đi Đài Bắc……….

“………..Tôi hiểu rồi, nhưng tôi hy vọng cô ấy giữa hai chúng ta sẽ có một sự lựa chọn” tôi nghĩ đến lời cô ấy từng nói…

“Tốt thôi! Chúng ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp!” David
đáp”…Tôi hiểu, nhưng tôi hy vọng để cô ấy giữa hai chúng ta có một sự
lựa chọn” tôi nói với David

cô ấy đứng cạnh tôi nghe thấy

nếu như không có một sự lựa chọn

thì tôi chạy trốn mãi cũng không bao giờ giải quyết nổi vấn đề

trong lòng tôi đã có một dự cảm

“Thế thì tối nay 7 giờ hẹn chờ ở cổng ký túc cô ấy” tôi nhìn cô ấy, nói với đầu kia điện thoại

tắt máy, tôi đưa di động cho em đồng thời nắm lấy tay em…

“Có phải anh đã muộn rồi không, nếu như khi ở Đài Bắc anh nài xin em ở lại với anh…” Tôi ôm chặt em

“Đây là lỗi của em, không nói rõ với David, mới ra thế này” cô ấy khóc

“em thật tồi tệ” cô ấy nói câu đó, tôi thật đau lòng, nên càng dùng sức ghì chặt lấy cô ấy

“em cứ nghĩ rằng em có thể chọn được một, giữa hai người…” cô ấy khóc, phủ phục xuống đất

“xin lỗi…. em xin lỗi… em xin lỗi…” cô ấy liên tục nhắc lại ba chữ ấy

và chúng tôi cứ đứng bên nhau như thế, trong phòng khách, cho đến khi trời sập tối…

em rất yên tĩnh trong vòng tay tôi

đôi tay tôi ôm vòng lấy em thật chặt thật chặt

tôi lay nhẹ em, ra hiệu nhắc em đã đến giờ rồi

em lắc đầu, kéo gấu áo tôi lại

nhìn cô ấy như thế này, tôi thật sự chỉ còn muốn dứt khoát phóng xe mang cô ấy đi trốn, chờ bao giờ David đi rồi mới quay lại.

nhưng như thế sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề…

tôi đưa mũ bảo hiểm cho em, cài khóa mũ bảo hiểm cho em

ngồi lên xe nổ máy, chạy chầm chậm…

tôi phải làm như thế nào mới gọi là đúng đây?

ngày xưa cô ấy chưa chia tay David

cho đến giờ tôi vẫn chỉ là kẻ thứ ba

mà thế thì vì sao cô ấy vẫn cứ đến với tôi?

“Cẩn thận trước mặt!” Cô ấy dùng sức lay đẩy tôi

đầu óc ngập ngụa ý nghĩ

làm tôi không để ý đến xe cộ trước mặt

suýt nữa thì đâm vào một chiếc xe con

tôi vội dừng xe lại lề đường

“Sao anh lái xe cứ ngây người ra như thế?” cô ấy run rẩy

“Xin lỗi, anh đang nghĩ chuyện khác, không để ý lắm…” tôi giữ tay cô

“không sao rồi, chắc em vừa sợ lắm!” tôi thử an ủi

“Không sao” cô ấy ôm tôi càng chặt

đã đến cổng ký túc

chiếc Fiat màu trắng bạc… dưới ánh đèn đường nhìn có vẻ rất thách thức

trong xe ló ra cái áo sơ mi của con trai

là một người con trai tuổi có lẽ hơn tôi, ngoại hình có vẻ trưởng thành hơn tôi…

không hiểu vì sao bỗng dưng trong lòng tôi có cảm giác muốn lùi lại, rút lui

cô ấy và tôi nắm tay nhau đi đến trước mặt David

“Xin chào, lần trước ở Đài Bắc đã gặp bạn một lần rồi” David nhìn tôi

“em không sao chứ? Tối qua em không nghe điện thoại làm anh rất lo lắng!” lại quay đầu sang cô ấy nói một cách dịu dàng

David nhắc đến chuyện điện thoại tối qua, khiến tôi hơi ngại

vì chính tôi đã không cho cô ấy nghe điện…

nhưng chỉ dám cúi đầu mãi, không dám nhìn trực diện vào David

“Em không sao cả, xin lỗi đã làm anh lo lắng” tôi cảm thấy cô ấy đang run trong tay tôi

“Người không việc gì là tốt rồi” David đi đến trước mặt chúng tôi xoa đầu cô ấy

nhìn cử chỉ của David

“Tôi không cho phép anh chạm vào cô ấy!” tôi gạt phắt tay David ra

David bật lùi lại một bước, cô ấy kéo cả hai tay tôi

“anh đừng làm thế…” cô ấy giữ chặt tay tôi

“Quay về với anh đi, kỳ nghỉ đông này chúng mình đã nói rõ với nhau về chuyện này rồi cơ mà” David trầm ngâm nói với cô ấy

“anh không bao giờ căn vặn về chuyện trước đây giữa em với cậu
ta, chúng ta bắt đầu lại từ đầu” David như không nhìn tôi, chỉ nói với
cô ấy

không ngờ bị David nói ra trước

trong lòng tôi bắt đầu nổi giận

“Chính là anh muốn cô ấy bỏ anh, giờ anh lại như thế này, anh rốt cuộc thích gì nào chuyện của chúng tôi chúng tôi sẽ tự…”

tôi cảm thấy tôi rất giống trẻ con đang gây sự

nói mà không có đầu có đuôi cũng không lý lẽ…

trước mặt David, tôi hoàn toàn mất tự tin, tư duy ngôn ngữ loạn xạ…

“Anh đừng nói nữa” cô ấy nói với tôi

tim tôi lạnh cứng lại.

tôi cảm thấy tôi đã thua… bị câu nói đó của cô ấy đập cho tỉnh
lại, ngay cả tôi cũng biết câu nói của tôi vừa rồi chỉ là gây sự vô cớ

“Đúng thế, đúng là tôi đã nói rằng muốn cô ấy chia tay tôi, vì tôi không đành lòng để cô ấy khổ sở chờ đợi tôi

tôi biết hồi đó tôi không thể mang lại cho cô ấy hạnh phúc,
nhưng cô ấy đã tình nguyện chờ tôi, làm cho tôi hiểu rằng người con gái
này

nếu như tôi để lỡ mất cô ấy, thì tôi sẽ tự trách mình tự ân hận mãi mãi” David nói với hai chúng tôi

những câu nói này của David làm tôi hiểu ra rằng, hoá ra anh ta yêu em hơn tôi yêu em…

và tôi buông bàn tay nhỏ đã từng quá đỗi quen thuộc trong tay tôi ra…

Từ trong tâm can tôi thật sự cảm thấy người con trai trước mặt tôi

thật sự trưởng thành hơn tôi, còn tôi, dù là giá trị quan hay quan điểm về tình yêu, đều thể hiện ra quá non nớt

“nếu tôi để vuột mất em, tôi sẽ không thể tự tha thứ cho bản thân tôi”

Câu nói này của David cứ quay trở lại trong tâm trí tôi

tôi đã từng thử quên đi cô gái ấy, để cho cô ấy chờ đợi tôi

và phải chăng tâm trạng đó của tôi cũng giống như là David khi ở Mỹ?

“Anh thật lòng yêu cô ấy à?” tôi nói, giọng tôi nói run rẩy

David không trả lời tôi, anh ta chỉ nhìn cô ấy

cô ấy cúi đầu, không nói năng gì

vào giây phút này…

David đi tới, rất tự nhiên cầm lấy tay cô ấy

“Đúng!” anh ta rất thẳng thắn đàng hoàng và mạnh mẽ trả lời tôi

Cô ấy không hề rụt khỏi tay David

tôi thấy bây giờ tôi như một con chó lột nước bại trận

cảm giác không còn chỗ cho tôi… chỉ muốn chạy trốn tất cả

tôi nhớ lại khi tôi còn ở Đài Bắc, chỉ vì khi đó tôi đã do dự, nên giờ tôi đành mất em

tôi nhớ lại trên bãi cát, vì tôi mạnh mẽ và quyết tâm, tôi đã lại có được cô ấy

nếu bây giờ tôi lùi một bước

tôi sẽ lại mất đi cô ấy một lần thứ hai…

” em hãy lựa chọn đi” tôi đưa bàn tay tôi cho em

tôi cứ ngỡ em cũng sẽ chìa tay ra cho tôi…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+